Chương 51: Hứa Quân Hách không nghĩ ra tại sao lại như vậy.

Linh Châu xưa nay vốn là một nơi náo nhiệt. 

Dù đến mùa đông trời tối sớm, gió cũng lạnh thấu xương, nhưng mọi người vẫn dựng đứng từng chiếc từng chiếc đèn dài bên vệ đường mở chợ đêm. 

Nơi này không như Hoàng thành, không cấm đi lại ban đêm, đường phố sau khi về đêm cũng có không ít người qua lại. 

Riêng vùng ngoại thành thì có vẻ vô cùng yên tĩnh. 

Nơi không thắp đèn thì một mảng tối đen, Đỗ Nham quấn áo khoác ngoài thật dày, mang theo một chiếc đèn lồng đong đưa trong gió lạnh. 

Hắn ta làm việc thận trọng cẩn thận, mỗi lần đến nơi này đều cho xe ngựa dừng ở xa, sau đó tự mình đi tới. 

Đoạn đường đi đến đây, tay chân hắn ta gần như đều bị đông lạnh cứng ngắc, thấy phía trước lờ mờ có ánh sáng, lúc này bước chân mới hơi nhanh hơn. 

Đó là một căn nhà khá cũ kỹ, dường như rất nhiều năm không có người ở, ngoài nhà không thắp đèn, nhưng trong sân lại sáng lên vài ngọn. 

Đỗ Nham bước vào, thị vệ canh giữ trong sân thấy hắn ta đều không nhúc nhích. 

Đỗ Nham thầm rủa trong lòng. 

Lúc trước những kẻ hầu này thấy hắn ta đều cung kính tiếp đón, hỏi han ân cần mà hầu hạ. Bây giờ đi theo một chủ nhân quyền cao chức trọng thì mắt cao hơn trời, coi thường người khác. 

Không ai tiếp đón, Đỗ Nham mặt lạnh bước vào phòng, một luồng hơi ấm lan đến phả vào mặt hắn ta. 

Trong phòng đã sớm đốt lò sưởi, Trình Tử Mặc đang vừa đọc thoại bản vừa cắn hạt dưa, thân thể thoải mái nằm trên ghế dựa, hai chân bắt chéo đong đưa. 

“Sao ngươi vẫn còn ở chỗ này?” Đỗ Nham cởi áo khoác tùy tiện treo lên lưng ghế.

Lúc này Trình Tử Mặc giống như mới phát hiện có người tiến vào, đặt cuốn thoại bản trong tay xuống, ngạc nhiên nói: “Ôi chao Đỗ thiếu gia, sao lại đến vào giờ này? Bên ngoài trời đông giá rét, ngươi đến đây chắc cũng tốn không ít công sức nhỉ?”

Hắn ta biết rõ mỗi lần Đỗ Nham đều cố ý đi bộ tới, thầm cười hắn ta nhát gan.

Đỗ Nham nghe ra được, sắc mặt tự nhiên lập tức trở nên khó coi, nhưng nghĩ đến hôm nay tới là vì chính sự bèn nuốt giận xuống, nói: “Bên phía Trì đại nhân có truyền tin tức gì đến chưa?”

“Nếu ta biết thì còn phải canh giữ ở đây suốt sao?” Trình Tử Mặc lại nằm trở về, một bộ dạng thờ ơ.

“Ngươi thật là nhàn nhã.” Đỗ Nham ngồi xuống bên bàn, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh: “Họa lớn sắp đến mà còn không biết.”

Trình Tử Mặc nghe xong thì tò mò nhìn hắn ta: “Đang yên đang lành, sao lại có họa lớn sắp đến?”

“Yên lành?” Đỗ Nham trầm giọng nói: “Vài ngày trước xưởng nhuộm ở ngoại ô phía Bắc cháy lớn, toàn bộ công nhân đều mất mạng không ai sống sót, trong đó còn liên lụy đến Hoàng thái tôn…”

“Chuyện này ta biết, người nhà của những công nhân bị thiêu chết cứ luôn khóc lóc ầm ĩ ở cửa nha môn, nhiều ngày liền cũng chưa chịu thôi.” Trình Tử Mặc nói.

Hắn ta sống trong Bắc thành, mỗi lần ra ngoài đều có thể đi ngang nha môn, lần nào cũng thấy có không ít người kéo cờ trắng quỳ trước nha môn khóc rống. 

Hơn hai trăm người đã chết trong trận cháy lớn, tương đương hơn hai trăm gia đình bị hủy hoại, gần cuối năm xảy ra chuyện này, chắc chắn là một thảm kịch rất lớn.

Thứ sử mới nhậm chức hiển nhiên không xử lý được chuyện này, chỉ riêng chuyện tại sao xưởng nhuộm lại đột nhiên bốc cháy ông ta còn chưa điều tra rõ, càng đừng nói đến chuyện Hoàng thái tôn bị hại đè nặng trên đầu.

Áp lực qua lại như vậy đã khiến Thứ sử đổ bệnh, suốt mấy ngày liền không gượng dậy nổi. 

“Ai biết tại sao trời lại khô hanh như vậy, xưởng nhuộm còn bốc cháy lớn, cố tình Hoàng thái tôn lại ở chỗ đó.” Trình Tử Mặc lật thoại bản nói: “Chuyện này có liên quan gì tới ngươi và ta? Lẽ nào là ngươi phóng hỏa sao?” 

Đỗ Nham nói: “Xưởng nhuộm bốc cháy thế nào không quan trọng, quan trọng là ngọn lửa này đã đưa Trịnh đại nhân từ Kinh thành đến Linh Châu, hôm qua vừa đến.”

Đỗ Nham nói xong không nói tiếp, Trình Tử Mặc đợi một lát cũng không nghe hắn ta nói tiếp thì mắng: “Vậy nên ta mới ghét nhất phải nói chuyện với người đọc sách các ngươi, vòng vo tới lui, nói bảy tám câu cũng không vào trọng điểm, cuối cùng là chuyện gì, phải để ta hỏi từng câu một sao?”

Sắc mặt Đỗ Nham khó coi, cũng không muốn tranh chấp với hắn ta, nhịn một hơi rồi tiếp tục nói: “Hình bộ Thượng thư Trịnh đại nhân, Hình bộ là nơi nào? Nơi quản lý luật pháp và hình ngục trong thiên hạ, một vụ án xưởng nhuộm bốc cháy nhỏ nhoi sao có thể khiến Thượng thư đại nhân từ ngàn dặm xa xôi đến Linh Châu? Trong này chắc chắn có liên quan đến chuyện khác, có lẽ Hoàng thái tôn đã phát hiện ra lô hàng trong tay chúng ta, cố ý phóng hỏa, lấy thân mạo hiểm, giả mượn cớ có người mưu hại Hoàng thái tôn để điều Hình bộ Thượng thư đến đây.” 

“Chính là vì muốn điều tra rõ việc trong tay chúng ta.” Đỗ Nham hạ giọng nói.

Trình Tử Mặc nghe xong ngẫm nghĩ một hồi, lại hỏi: “Những điều này ngươi nghe được từ đâu?”

“Đương nhiên là ta tự mình suy đoán.” Đỗ Nham nói: “Ta cảm thấy có bảy phần là thật.”

Trình Tử Mặc trợn mắt xem thường, tiếp tục cầm lấy thoại bản bắt đầu đọc: “Đỗ thiếu gia, thu lại tâm tư rảnh rỗi của ngươi đi, nghĩ mấy thứ không đâu đó làm cái gì? Cho dù cấp trên cử người xuống đặc biệt điều tra vụ án này, hiện giờ người cũng đang nằm trong tay chúng ta, chuyển người đi bằng đường bộ sẽ bị tóm ngay, đường thủy lại có người theo dõi sát sao, những người này phải bán đi thế nào đây?”

“Lần này ta đến là muốn bàn bạc việc này với Trì đại nhân.” Đỗ Nham nói. 

“Nghe lời này, xem ra Đỗ thiếu gia đã nghĩ ra biện pháp tốt rồi, không ngại nói ta nghe thử một chút?” Trình Tử Mặc nói. 

“Lúc nên dứt khoát thì phải dứt khoát.” Sắc mặt Đỗ Nham bình tĩnh, trong mắt lóe lên vẻ ngoan độc, giọng điệu lạnh lùng nói: “Cứ tìm chỗ nào đó chôn hết. Hàng mất rồi có thể tìm lại, chúng ta không thể để chuyện này lộ ra.”

Trình Tử Mặc cắn hạt dưa, thư thái thong dong thở dài một hơi: “Người đọc sách đều nhẫn tâm vậy sao? Sau này nếu thật sự đi vào con đường làm quan, chắc hẳn sẽ làm nên nghiệp lớn nha.”

Nghe quen giọng điệu quái gở của hắn ta, Đỗ Nham nhất thời không phân biệt được hắn ta là thật lòng hay châm chọc: “Có ý gì?”

“Đỗ thiếu gia, chúng ta là thương nhân, không phải cướp.” Trình Tử Mặc nói: “Chuyện hại mạng người, ta sẽ không làm.”

Đỗ Nham tức đến sắc mặt tái xanh: “Ta có lòng tìm đường sống cho chúng ta mà ngươi lại có thái độ như vậy, không nghe thì thôi!”

Hắn ta nói xong thì đập bàn đứng dậy muốn quay người rời đi.

Nhưng đi được hai bước vẫn dừng lại nói: “Khi nào Trì đại nhân sẽ đến đây?”

“Sao ta nắm được hành tung của Trì đại nhân chứ?” Trình Tử Mặc hỏi lại.

Đỗ Nham cũng không muốn đi một chuyến uổng phí, bèn dự định ở lại căn nhà này chờ thêm lát nữa, lại tức tối ngồi xuống.

Ai ngờ lần chờ này lại chờ đến tận lúc đằng Đông hửng sáng, trời dần sáng lên.

Trên đường đọng một lớp sương trắng, Kỷ Vân Hành đứng bên cạnh nhìn thấy thì nhấc chân bước qua, in một dấu giày hoàn chỉnh. 

Nàng thở ra một hơi trắng, nhìn làn hơi trắng như sương khói tan biến vào không trung.

Kỷ Vân Hành mặc rất dày.

Áo ngắn tay hẹp màu xanh ngọc, viền cổ và tay áo đều được đính một lớp lông thỏ trắng mềm mại, bên dưới là váy gấp thêu hoa vàng, bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo choàng lông cáo dày dặn. 

Nàng cứ thế đứng ở ven đường nhìn người đi đường thỉnh thoảng đi qua.

Bỗng nhiên sau lưng vang lên tiếng ván gỗ, Kỷ Vân Hành dường như đang chờ tiếng động này, nàng lập tức quay đầu lại nhìn. 

Chỉ thấy tấm ván che cửa tiệm được tháo xuống, bà chủ đứng ở cửa nhìn thấy nàng thì cười nói: “Tiểu cô nương, đến mua bánh bao sao?”

Kỷ Vân Hành gật đầu.

“Sao đến sớm thế? Bên ngoài trời lạnh, mau vào uống chén trà nóng đi.” Bà chủ quan tâm một tiếng, kéo cửa mở ra bắt đầu buôn bán.

Kỷ Vân Hành là vị khách đầu tiên.

Thật ra nàng cũng không đến quá sớm, chỉ là đợi ngoài cửa một lát mà thôi, bởi vì trên người mặc rất dày nên chỉ có đôi má hơi lạnh một chút, cũng không cảm thấy lạnh lắm.

Nàng nói: “Ta đến sớm sẽ không phải xếp hàng.”

“Lúc này đúng là không cần phải xếp hàng, đợi chút nữa sợ là người sẽ đông.” Bà chủ cũng không khiêm tốn cười đáp một tiếng, lại hỏi nàng muốn loại bánh bao nào.

Tiệm bánh bao này nổi tiếng là ăn ngon trong vùng nên làm ăn phát đạt.

Mỗi ngày ông chủ tiệm bánh đều phải dậy sớm, sau khi hấp bánh xong mới mở cửa, khách vào tiệm là mua được ngay.

Chỉ là tiệm bánh bao này thường mở cửa rất sớm, lại thường xuyên có nhiều người xếp hàng, Kỷ Vân Hành cũng không ăn được mấy lần. 

Nàng mua vài chiếc bánh bao bán chạy trong tiệm, dùng giấy dầu gói kỹ lại rồi bỏ vào túi đeo trong áo choàng.

Sau khi đếm tiền rồi đưa bạc, Kỷ Vân Hành rời khỏi tiệm bánh bao, ngồi xe ngựa trở về núi Cửu Linh.

Nàng dậy sớm như vậy chính vì để mua mấy cái bánh bao này. 

Khi trở về hành cung thì thấy nhóm cung nhân đã bắt đầu dọn dẹp, ngay cả những chỗ không ai ở cũng phải cẩn thận dọn dẹp qua.

Tẩm cung nơi Hứa Quân Hách ở vẫn im lặng, tất cả cung nhân đều đứng chờ, không ai phát ra âm thanh.

Kỷ Vân Hành đi một mạch vào, lập tức thấy Thi Anh đang đứng trong sân duỗi thắt lưng.

“Thi công công.” Kỷ Vân Hành cất tiếng chào hỏi ông ấy.

Không ngờ Thi Anh nghe xong thì nhất thời hoảng hốt quay người lại, đưa ngón trỏ lên miệng: “Suỵt, Tiểu điện hạ còn đang ngủ, chúng ta nhỏ giọng một chút, đừng đánh thức ngài ấy.” 

Kỷ Vân Hành ở hành cung cũng đã mấy ngày, biết ngày thường giờ này chắc là Hứa Quân Hách đã tỉnh dậy, nhưng nàng vẫn rất nghe lời thả nhẹ động tác, chậm rãi đến bên cạnh Thi Anh. 

“Hình như mới sáng sớm Kỷ cô nương đã ra ngoài, đi làm gì thế?” Thi Anh cười híp mắt hỏi nàng.

“Mua bánh bao.” Kỷ Vân Hành lấy cái túi từ trong áo choàng ra, lục tìm trong đó: “Công công ăn không? Bánh bao tiệm này bán rất chạy, luôn phải xếp hàng dài mới có thể mua được, hôm nay ta đến rất sớm, vừa ra khỏi lồng hấp là đưa cho ta.”

“Đa tạ Kỷ cô nương, nô tài đã dùng cơm rồi.” Thi Anh không nhận, chỉ nhìn vào gói giấy dầu kia một cái rồi cười nói: “Là mua cho Tiểu điện hạ ăn sao?” 

“Phải.” Kỷ Vân Hành mím môi, nhớ lại chuyện ngày hôm qua thì buồn bực nói: “Hôm qua ta mua cho ngài ấy bánh hoa mai, rõ ràng ngài ấy nói là ngon, sau đó lại sửa lời bảo không ngon, đem chia hết bánh hoa mai đó cho người khác, còn không cho ta ăn.”

Nàng thật sự không phải người keo kiệt, chỉ là bánh hoa mai kia vốn muốn mua cho Hứa Quân Hách ăn.

Hiện giờ mắt hắn đã mù, mỗi ngày đều uống thuốc khổ sở như vậy, Kỷ Vân Hành thấy thứ gì bên đường cũng muốn mang một ít về núi cho hắn, muốn giúp hắn vui vẻ hơn đôi chút. 

Ai ngờ hôm qua sau khi Hứa Quân Hách ăn một miếng bánh hoa mai thì trực tiếp trở mặt, không chỉ nói là khó ăn, còn bảo cung nhân mang đĩa đi phân phát cho mỗi thái giám ngoài cửa một miếng.

Kỷ Vân Hành hỏi hắn tại sao, Hứa Quân Hách chỉ cau mặt, hung dữ nói: “Loại bánh hoa mai này sau này không được phép xuất hiện ở hành cung nữa.”

“Có lẽ ngài ấy không thích ăn, nên ta đã đi mua bánh bao về.” Kỷ Vân Hành nói. 

Thi Anh nghe xong thì suy nghĩ một hồi, lập tức cảm thấy có gì đó không đúng. 

Nếu thật sự là thứ không thích ăn, chắc chắn câu đầu tiên đã không bảo là ăn ngon, có lẽ còn có nguyên nhân khác mới chọc giận Tiểu điện hạ tính tình thất thường nhà mình.

Ông ấy nói: “Nô tài cảm thấy chưa chắc là vấn đề ở bánh hoa mai.” 

Kỷ Vân Hành nghiêng đầu hỏi: “Vậy là nguyên nhân gì?” 

Thi Anh không hỏi sâu về chuyện giữa hai người họ. 

Kỳ thực Kỷ Vân Hành có thể đứng ở nơi này, tự do ra vào tẩm cung của hắn, thái độ của Hứa Quân Hách đã rất rõ ràng.

“Kỷ cô nương, xin nghe nô tài nói một câu.” Thi Anh bước đến gần Kỷ Vân Hành một bước, hạ thấp giọng nói nhỏ: “Đợi lát nữa Tiểu điện hạ tỉnh, nếu cô vào mà Tiểu điện hạ còn tức giận, cô cứ nói với ngài ấy là trời chưa sáng cô đã dậy, hứng gió lạnh xuống núi, đợi rất lâu chỉ để mang bánh bao mới ra lò này cho Tiểu điện hạ ăn.”

“Như vậy thì dù bánh bao này có mùi vị thế nào, Tiểu điện hạ nhất định đều sẽ thích ăn.” 

“Thật sao?” Kỷ Vân Hành hỏi.

Thi Anh vỗ ngực cam đoan: “Chắc chắn mười phần.”

Kỷ Vân Hành suy nghĩ lời ông ấy nói một chút, cảm thấy cũng không xem là nói quá.

Đúng là lúc nàng dậy trời còn chưa sáng hẳn, vì mua bánh bao mà đặc biệt dậy sớm hơn một chút, chẳng qua xuống núi là ngồi xe ngựa, không phải hứng gió lạnh, đợi tiệm bánh bao mở cửa cũng chỉ là đứng một lát, không chờ lâu lắm. 

Kỷ Vân Hành đã quen dậy sớm, thích làm việc của mình khi trời chưa hửng sáng, người trên phố còn chưa đông, không tính là vất vả. 

Nhưng bánh bao nóng hổi đã mua về rồi, quá trình quan trọng sao? 

Kỷ Vân Hành đứng trong sân suy nghĩ, Thi Anh thì ở bên cạnh tiếp tục giãn lưng, không bao lâu trong tẩm điện có một thái giám bước ra, gọi người ở cửa vào hầu hạ, là Hứa Quân Hách đã tỉnh.

Đợi sau khi cung nhân rửa mặt thay đồ cho hắn xong, Thi Anh đi theo sau Kỷ Vân Hành vào tẩm điện.

Trong phòng thoang thoảng một mùi hương dễ chịu và thanh nhã, màn lụa được vén lên treo gọn, than trong phòng được đốt đầy đủ, ấm áp vô cùng.

Hứa Quân Hách áo mũ gọn gàng, có lẽ do vừa tỉnh ngủ nên mặt mày còn mang đầy nét mệt mỏi, mí mắt khép hờ, nhìn qua không có tinh thần gì mấy.

Trong lòng Thi Anh thầm nói không ổn, sao Tiểu điện hạ trông có vẻ như không ngủ ngon?

Hứa Quân Hách mà không ngủ ngon thì sẽ nổi giận, khó đối phó như một cây pháo, nếu thật sự nổi giận trước mặt Kỷ Vân Hành khiến hai người sinh ra khoảng cách vậy thì hỏng chuyện.

Những cung nhân khác trong tẩm điện cũng có mắt nhìn, lúc này đều thành thật đứng im không nói gì, xung quanh vẫn duy trì sự yên lặng.

Thi Anh bước lên trước hành lễ: “Điện hạ.”

Hứa Quân Hách phất tay không nói gì.

Khoảnh khắc yên tĩnh qua đi, hắn mới lên tiếng: “Kỷ Vân Hành, đến rồi sao không nói lời nào?”

Kỷ Vân Hành đứng bên cạnh Thi Anh, nhìn sườn mặt bị ánh sáng chiếu vào của Hứa Quân Hách và đôi mắt đang nhìn vào khoảng không của hắn: “Sao Lương Học lại biết ta ở đây?” 

“Ta nghe thấy tiếng bước chân của cô.”

Hứa Quân Hách giải thích theo bản năng, sau khi nói xong mới nhận ra mình lỡ lời nên lập tức nghiêm mặt lại.

Hôm qua chỉ vì một câu “Thiệu Sinh ca ca cũng thấy ăn ngon” của Kỷ Vân Hành đã làm hắn tức giận đến hơn nửa đêm không ngủ được.

Câu đó là ý gì? Là có ý gì chứ?! 

Có phải vì cái tên Thiệu Sinh ca ca nào đó ăn thấy ngon, nên nàng mới tiện thể mang về một phần cho hắn không?!

Hắn đường đường là một Hoàng thái tôn — được rồi, tạm không nhắc đến thân phận. 

Chỉ nói lúc trước hắn đã đội cái nắng tháng sáu ác liệt, trèo ra trèo vào trong cái viện nhỏ xíu của Kỷ Vân Hành để sửa mái nhà, hái hoa, dạy dỗ những kẻ đã ức hiếp nàng, vậy mà lại không bằng một người không biết từ xó xỉnh nào chui ra, chẳng qua chỉ dạy nàng vẽ được vài nét, nàng đã luôn miệng gọi Thiệu Sinh ca ca.

Lúc trước ở trước mặt Tô Y, Kỷ Vân Hành còn dè dặt gọi hắn là Thái tôn Điện hạ. 

Quả thật càng nghĩ càng giận, Hứa Quân Hách nằm trằn trọc trên giường, trong lòng đã xác định Kỷ Vân Hành là một con sói vô ơn.

“Vậy thì Lương Học thật là giỏi, chỉ dựa vào tiếng bước chân đã có thể nhận ra ta.” Kỷ Vân Hành chân thành khen ngợi.

Hứa Quân Hách hừ nhẹ một tiếng: “Cái này thì có là gì, dẫu sao hiện giờ ta cũng mù rồi, chỉ còn tai có thể nghe được chút động tĩnh, cũng không dạy cô vẽ tranh được, không so được với Thiệu Sinh ca ca kia của cô.”

Thi Anh: “?”

Ông ấy đưa một ánh mắt nghi hoặc về phía Kỷ Vân Hành, giống như đang hỏi “Thiệu Sinh ca ca” này là ai.

“Tuy Thiệu Sinh ca ca vẽ tranh rất giỏi, nhưng huynh ấy cũng không có cái lỗ tai lợi hại như Lương Học đâu.” Kỷ Vân Hành nhận xét công tâm, sau đó hỏi: “Lương Học đang giận sao?”

“Ta không có.” Mặt Hứa Quân Hách xị ra, khóe môi trễ xuống, chỉ còn thiếu viết hai chữ “bực dọc” trên trán.

Kỷ Vân Hành là người thành thật, nàng thở phào một hơi rồi nói: “Không giận là tốt rồi.”

Mặt Hứa Quân Hách lúc này càng kéo càng dài, ngậm miệng không nói.

Thi Anh đứng bên cạnh quan sát, chỉ mới đôi ba câu mà bầu không khí giữa hai người đã cứng ngắt thành như vậy, ông ấy xoa trán một cái, sau đó cười nói: “Tiểu điện hạ, người đã dậy thì nên dùng bữa sáng rồi.”

“Ta no rồi.” Hứa Quân Hách nói.

Một bụng tức giận, còn ăn cái gì nữa.

“Đừng vậy mà, vậy không phải sẽ lãng phí bánh bao mà Kỷ cô nương mới sáng sớm đã đặc biệt xuống núi mua cho Tiểu điện hạ sao?” Thi Anh cố ý nâng cao giọng.

Hứa Quân Hách vừa nghe xong quả nhiên im lặng, giữa mày dường như có chút buông lỏng, khóe môi mím chặt cũng từ từ giãn ra, quay mặt sang nhìn Kỷ Vân Hành: “Cô đi mua?”

Thi Anh vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Kỷ Vân Hành, ra hiệu rõ ràng bằng ánh mắt.

Kỷ Vân Hành tiếp thu ám hiệu của ông ấy, bèn nói: “Lúc ta dậy trời còn chưa sáng.”

Vẻ mặt Hứa Quân Hách hơi dịu lại, hơi thở bao phủ quanh người cũng vô thức mềm mại hơn, giọng nói cứng ngắc hỏi: “Cô dậy sớm như vậy làm gì?”

“Tiệm bánh bao đó bán rất đắt hàng, từ rất sớm đã có người xếp hàng mua, nên ta muốn đi sớm một chút để có thể mua được bánh vừa hấp xong.” Kỷ Vân Hành tiến về phía trước hai bước, đi đến bên cạnh hắn, rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh.

Thi Anh ném vài ánh mắt cổ vũ về phía nàng, ý bảo nàng nói tiếp.

“Bên ngoài lạnh lắm, gió mới thổi một lát mà mặt và tay ta đã bị đông lạnh đến mức không còn độ ấm, hơn nữa còn trượt ngã một cái.” 

Kỷ Vân Hành nói.

Trong lòng Thi Anh thầm hô to hay lắm, nếu không có Hứa Quân Hách ở đây, ông ấy đã muốn vỗ tay tán thưởng.

Ông ấy vẫy tay với thái giám hai bên, dẫn theo người xung quanh lui xuống, để lại tẩm điện cho hai người.

Sau khi Hứa Quân Hách nghe xong lời này thì thay đổi sắc mặt, nhỏ giọng hỏi: “Ngã ở đâu? Có bị thương không?”

“Không sao, ta mặc rất dày.” Kỷ Vân Hành nói: “Chỉ là giẫm lên lớp sương trắng trên đường nên trượt ngã một cái, không có gì đáng ngại. Hôm qua ta mang bánh hoa mai ngài nói không ngon, ta mới nghĩ mua món khác cho ngài, ngài nếm thử xem bánh bao này hương vị thế nào.”

Bánh bao được nàng cẩn thận giữ ấm trong áo choàng dày, dù là đi đường núi trở về vẫn còn nóng hổi như cũ, có sự mềm mại và thơm ngọt như vừa mới ra khỏi lồng hấp.

Kỷ Vân Hành xé mở giấy dầu, lấy một chiếc bánh từ bên trong ra đưa đến bên miệng Hứa Quân Hách.

Hứa Quân Hách thuận theo cúi đầu, cắn xuống một miếng đã nếm được lớp nhân thịt tươi mềm. 

Tiệm bánh bao này bán chạy như vậy nhất định là có lý do của nó. Tuy từ nhỏ Hứa Quân Hách đã lớn lên trong Hoàng cung, ăn đủ loại sơn hào hải vị, nhưng khi vừa cắn miếng bánh bao đầu tiên, hắn vẫn cảm thấy hương vị của bánh bao này thật ngon.

Nhân thịt mặn mà thơm phức hòa quyện cùng nước thịt, bị cuốn vào trong lưỡi rồi trôi xuống cổ họng, nhiệt độ dần trở nên nóng hầm hập, sưởi ấm một mạch đến lồng ngực.

Kỷ Vân Hành là kiểu người nhìn vào là biết không biết chăm sóc người khác, dù nàng làm chuyện gì cũng đều từ tốn, lại thêm dáng vẻ lơ mơ thường ngày, luôn tạo cho người ta một loại cảm giác dù là việc gì nàng cũng không làm tốt được.

Thực ra không phải như vậy, khi chuyển đến hành cung, dù cho bên cạnh Hứa Quân Hách không thiếu người hầu hạ, nàng vẫn dùng cách riêng của mình để chăm sóc Hứa Quân Hách.

Chẳng hạn như nàng dùng sự im lặng để bầu bạn, ở bên cạnh Hứa Quân Hách cùng trải qua những buổi chiều, hay như nàng xuống chân núi mua đồ ăn ngon mang về cho Hứa Quân Hách.

Thứ nàng chăm sóc không phải là sinh hoạt thường ngày, mà là trái tim đã chịu tổn thương của hắn.

Cuối cùng Hứa Quân Hách cũng cảm nhận được loại tâm tư mềm mại và tinh tế chỉ thuộc về nữ nhi.

Kỷ Vân Hành không nói ra ngoài miệng, chỉ biết chầm chậm đem sự mềm mại trong lòng mình thể hiện ra từng chút một bằng cách thức có phần vụng về.

Hứa Quân Hách ăn bánh bao, nhỏ giọng hỏi nàng: “Kỷ Vân Hành, bánh hoa mai cô mua hôm qua, là vì cái người tên Thiệu Sinh kia nói ngon nên mới mua sao?”

Kỷ Vân Hành không để ý câu hỏi, tự mình cắn một miếng bánh bao rồi thuận miệng nói: “Đương nhiên không phải.”

“Là vì ta.” Hứa Quân Hách khẽ nói: “Đúng không?”

“Đúng vậy.” Kỷ Vân Hành trả lời một cách đương nhiên.

“Giờ ta đã là một người mù, cô không được gạt ta.” Hứa Quân Hách khẽ nói.

“Ta không gạt ngài.” Kỷ Vân Hành nói: “Hơn nữa mắt ngài sẽ hồi phục thôi.”

Hứa Quân Hách cũng không biết vì sao lớp mây đen bao phủ trong lòng bỗng chốc tan biến đi, theo đó tâm trạng cũng trở nên thoải mái, hô hấp cũng thông suốt hơn.

Hắn khẽ nghiêng người sang bên cạnh, cảm giác được bả vai chạm vào nơi mềm mại, sau đó nhẹ nhàng dựa vào.

Đó là vai của Kỷ Vân Hành, nàng thấp hơn Hứa Quân Hách nên dù có ngồi xuống thì vai cũng thấp hơn hắn một đoạn.

Hứa Quân Hách không có suy nghĩ khác, chỉ cảm thấy dường như khi chạm vào Kỷ Vân Hành, hắn lập tức sinh ra một loại cảm giác an tâm.

Làm cho hắn cảm nhận được Kỷ Vân Hành vẫn luôn ở ngay đây, ở bên cạnh hắn.

Thỉnh thoảng Kỷ Vân Hành sẽ xuống núi, không biết là bận việc gì mà hồi lâu sau mới quay về.

Trong thời gian đó Hứa Quân Hách sẽ ngồi một mình ở tẩm điện, quãng thời gian dài dằng dặc ấy, hắn chỉ có thể ngồi nhớ lại hoặc đờ ra. 

Trước đây hắn thích yên tĩnh, nhưng bây giờ dường như lại có hơi chán ghét hoàn cảnh yên tĩnh quá mức này, tai không nghe được âm thanh nào sẽ khiến lòng hắn tự dưng cảm thấy bức bối, cũng không thích căn phòng bị than đốt đến ngột ngạt.

Dường như chỉ khi Kỷ Vân Hành trở về thì triệu chứng này mới có thể giảm bớt.

Hứa Quân Hách không nghĩ ra tại sao lại như vậy.

Kỷ Vân Hành cũng không chú ý tới động tác nhỏ đó, chỉ ngồi sánh vai với Hứa Quân Hách, chầm chậm ăn hết chiếc bánh bao trong tay, sau đó quay đầu hỏi hắn: “Ngài còn muốn ăn nữa không?”

Hứa Quân Hách gật đầu, Kỷ Vân Hành lại dùng giấy dầu bọc một chiếc bánh bao rồi đặt vào tay hắn.

Hắn cũng không ăn ngay, mà hỏi: “Ngày mai cô còn muốn xuống núi học vẽ sao?”

Kỷ Vân Hành xác nhận.

“Ta sẽ mời những họa sư tài giỏi nhất tới dạy cô, cô đừng đi tìm…” Hứa Quân Hách hơi dừng lại, sửa lời nói: “Cô đừng xuống núi nữa, thời tiết rét lạnh, cứ ra ngoài sẽ bị bệnh vì lạnh đó.”

“Không cần đâu, ta đã hẹn với Thiệu Sinh ca ca xong rồi, cách một ngày sẽ xuống núi để huynh ấy dạy vẽ tranh.” Kỷ Vân Hành nói: “Vả lại ta ngồi xe ngựa nên sẽ không bị lạnh.”

Hứa Quân Hách bất giác siết chặt tay, nắm chặt bánh bao, nhưng giọng điệu vẫn bình thản: “Nhưng ngựa sẽ bị lạnh, ngựa cũng sẽ sinh bệnh.”

Kỷ Vân Hành ngạc nhiên nói: “Ta lại không nghĩ tới! Vậy ta sẽ đi bộ xuống núi, dù sao ta cũng mặc dày rồi.”

Hứa Quân Hách: “…”

Hắn ngẫm nghĩ, lại nói: “Vậy cô đưa ta cùng đi.”

Kỷ Vân Hành tỏ vẻ không hiểu: “Gì cơ?”

“Ta cũng muốn học vẽ tranh.”

“Nhưng hiện giờ ngài không nhìn thấy, sao mà vẽ được chứ?” Kỷ Vân Hành thẳng thắn hỏi.

“Ta nói có thể học thì là có thể học.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này