“Tinh thông việc học, bất kể học thứ gì cũng rất nhanh, lại học rất giỏi, đây chính là nguồn gốc của tên Lương Học.”
Kỷ Vân Hành nhìn Thi Anh trước mặt, nghi hoặc mở to mắt hỏi: “Là như thế thật sao, Thi công công?”
Thi Anh nghe xong thì vô cùng kinh ngạc, nhưng đã hầu hạ bên cạnh Hoàng Đế nhiều năm, ông ấy đã sớm luyện được vẻ mặt bất biến trước mọi tình huống, thậm chí ngay cả vẻ mặt cũng không có chút thay đổi nào, chỉ hỏi: “Là Tiểu điện hạ nói với cô nương như vậy sao?”
Kỷ Vân Hành nói: “Ngài ấy nói muốn theo ta đi học vẽ.”
Thi Anh nghe những lời này rồi để nó qua tai, không đánh giá hành vi một người không nhìn thấy lại muốn học vẽ, mà chỉ nhìn khuôn mặt của Kỷ Vân Hành, nhẹ nhàng hỏi: “Kỷ cô nương nghĩ thế nào?”
Kỷ Vân Hành đáp một cách đương nhiên: “Ta cảm thấy đương nhiên là không được, mắt của ngài ấy không nhìn thấy, làm sao có thể học vẽ? Huống chi độc trong người ngài ấy vẫn chưa được loại bỏ hết, cứ xuống núi như vậy chắc chắn sẽ gặp nhiều bất tiện, nếu lại có nguy hiểm thì càng tệ hơn.”
Thi Anh hiểu ý: “Kỷ cô nương muốn nô tài đi khuyên nhủ Tiểu điện hạ sao?”
Kỷ Vân Hành gật đầu.
“Nhưng nô tài không khuyên được, từ nhỏ Tiểu điện hạ đã cố chấp, quyết định làm gì thì không dễ gì thay đổi, huống hồ…” Thi Anh dừng lại một chút, lặng lẽ nhìn thoáng qua hướng tẩm điện của Hứa Quân Hách, lúc này mới nhỏ giọng nói: “Tiểu Điện hạ muốn đi cùng cô, e rằng không phải là vì học vẽ tranh.”
“Vậy là vì sao?” Kỷ Vân Hành hỏi.
“Điều này nô tài không biết.” Thi Anh cười lắc đầu, sau đó giấu hai tay vào áo, chậm rãi bước về phía tẩm điện.
Kỷ Vân Hành đứng trong viện một lát, tự mình suy nghĩ vấn đề này, sau đó vì không nghĩ ra được đáp án nên suy nghĩ ấy cũng không được làm sáng tỏ.
Hứa Quân Hách muốn cùng Kỷ Vân Hành xuống núi, xem thử sau khi nàng xuống núi đã làm cái gì, lại đang ở cùng ai.
Một khi đã quyết định, hắn sẽ không dễ dàng thay đổi, lập tức ra lệnh cho người chuẩn bị đồ dùng cần thiết cho chuyến đi.
Thứ đầu tiên cần chuẩn bị là một cây gậy gỗ.
Nếu là trước kia đôi mắt của Hứa Quân Hách xảy ra vấn đề, tất nhiên không cần đến thứ này, mọi việc luôn có Ân công công chu đáo đi theo dìu đỡ hắn.
Nhưng hiện giờ không còn Ân công công nữa, các thái giám khác trong hành cung lại khó lòng đến gần Hứa Quân Hách, hắn lại càng không muốn Kỷ Vân Hành lúc nào cũng dìu đỡ mình nên đã bảo người mua một cây gậy gỗ về.
Vóc dáng hắn cao lớn nên gậy gỗ dùng tất nhiên cũng phải dài, khi dựng đứng lên thậm chí ngang bằng với chiều cao của Kỷ Vân Hành.
Hứa Quân Hách cầm gậy trong tay, vô cùng buồn chán gõ gõ lên mặt đất trước mặt, đúng là rất giống một người mù dày dặn kinh nghiệm dò đường.
Đây là lần đầu tiên Hứa Quân Hách ra ngoài sau khi chuyển đến hành cung.
Thời tiết bên ngoài đã rất lạnh, đối với một người sợ lạnh như Hứa Quân Hách lại càng khắc nghiệt, trước khi ra ngoài thái giám đã thay y phục cho hắn, mặc thêm từng lớp từng lớp áo một.
Cuối cùng, áo choàng lông chồn trắng như tuyết được khoác lên vai, tuy rằng bả vai bị đè nặng, nhưng hiệu quả giữ ấm lại rõ rệt tức thì.
Hứa Quân Hách quấn trong áo choàng trắng, tay cầm gậy gỗ, tóc dài cột lỏng bằng ngọc quan, những sợi tóc đen như mực buông xõa xuống, lấm tấm trên nền lông trắng.
Hắn đứng trong sân chậm rãi chớp đôi mắt vô hồn, yên tĩnh chờ đợi tiếng bước chân của Kỷ Vân Hành vọng đến tai mình.
Một hơi thở trắng thoát ra, mũi Hứa Quân Hách đã đỏ lên vì lạnh, khiến gương mặt tuấn tú thêm mấy phần sức sống tươi mới.
Do Kỷ Vân Hành phải đeo giỏ vẽ nên không mặc áo choàng. Để giữ ấm, nàng mặc áo vạt chéo màu vàng nhạt, váy màu xanh non cũng xếp tầng, chỉ để lộ đôi giày gấm trên chân.
Từ xa nàng đã thấy Hứa Quân Hách đứng chờ trong sân, khi đến gần thì nàng chạy nhanh hơn, tăng tốc bước chân.
Thính tai Hứa Quân Hách hơi động một cái, xoay đầu về phía nàng đang chạy đến.
Rõ ràng hắn không nhìn thấy, nhưng đôi mắt ấy dường như vẫn còn thần thái như trước, có thể tìm ra vị trí chính xác của Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành đi đến bên cạnh hắn, tự nhiên mà đỡ lấy cánh tay hắn, nhỏ giọng hỏi: “Lương Học, thật sự muốn cùng ta đi học vẽ sao?”
“Nếu không ta mặc thành thế này làm gì?” Hứa Quân Hách hỏi lại: “Đứng trong sân ngắm tuyết sao?”
Kỷ Vân Hành lẩm bẩm một câu đã biết, sau đó đưa tay nắm chặt tay hắn: “Vậy ngài nhất định phải nắm chặt ta, bên ngoài đường trơn, cẩn thận kẻo ngã.”
Một tay Hứa Quân Hách bị nàng nắm, tay còn lại siết chặt gậy gỗ, mãi lâu sau mới nói: “Ta không đến mức ngay cả đi đường cũng ngã.”
Thi công công đến tiễn hai người, sau khi cẩn thận đỡ Hứa Quân Hách lên xe ngựa xong, ông ấy đứng ngoài xe ngựa ngăn Kỷ Vân Hành lại.
“Nô tài muốn nói với Kỷ cô nương vài câu.” Thi Anh nói: “Tiểu Điện hạ đã quen sống trong nhung lụa, đến nơi khác e rằng sẽ khó thích ứng, nhất là sợ lạnh, nếu hai người đến nơi, phiền Kỷ cô nương nhờ chủ nhà đốt lò than hay lò sưởi trong phòng, tránh cho Tiểu điện hạ nhiễm lạnh. Ngoài ra, hiện giờ mắt Tiểu điện hạ không nhìn thấy, mang theo hai cung nhân hầu hạ ngài ấy là đủ rồi, Kỷ cô nương không cần làm gì, chỉ xin cô nương quan tâm ngài ấy nhiều hơn một chút, thường nói chuyện với ngài ấy.”
“Kỷ cô nương đừng chê Tiểu điện hạ của chúng ta phiền phức, ngài ấy là người biết ơn báo đáp, chờ sau này đôi mắt hồi phục, tự nhiên sẽ đền đáp cho Kỷ cô nương gấp trăm nghìn lần.”
Thi Anh cố ý kéo Kỷ Vân Hành ra một góc, khi nói chuyện rất nhỏ tiếng, giống như tận lực không muốn cho Hứa Quân Hách trong xe nghe thấy.
“Thi công công yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Lương Học.”
Kỷ Vân Hành không sợ phiền, chỉ sợ lần này ra ngoài, Hứa Quân Hách vì mắt không nhìn thấy mà sinh ra nhiều bất tiện, ảnh hưởng đến tâm trạng.
Còn chưa nói được mấy câu, Hứa Quân Hách trong xe ngựa đã chờ không nổi, hắn vén rèm cửa lên gọi ra ngoài: “Kỷ Vân Hành, sao còn chưa lên?”
“Đến ngay đây!” Kỷ Vân Hành cất giọng đáp lại, chào tạm biệt Thi công công, sau đó lên xe ngựa.
Xe ngựa của Hứa Quân Hách từ trước đến nay luôn sang trọng, không chỉ rộng rãi mà còn tràn ngập hương thơm mát, không biết dùng cách gì mà cả khoang xe đều ấm áp dễ chịu, gió lạnh sương giá đều bị ngăn cách bên ngoài.
Đường đi còn rất dài, Hứa Quân Hách ngáp một cái sau đó nhắm mắt lại, nghiêng qua tựa vào tấm lông chồn mềm mại, không biết là nhắm mắt nghỉ ngơi hay đã ngủ thiếp đi thật.
Suốt dọc đường Kỷ Vân Hành đều im lặng, không hề lên tiếng quấy rầy hắn, chỉ thỉnh thoảng lại vén tấm rèm nhỏ bên cạnh nhìn ra ngoài cửa sổ một cái.
Chờ khi gần đến nơi, Kỷ Vân Hành liền đứng dậy đi đến bên cạnh Hứa Quân Hách, đẩy nhẹ bả vai hắn, khẽ gọi: “Lương Học tỉnh dậy đi, chúng ta sắp đến rồi.”
Ai ngờ Hứa Quân Hách mở miệng ngay lập tức, giọng nói rõ ràng: “Ta không ngủ.”
Hắn từ từ ngồi thẳng dậy, bỗng cảm nhận được mu bàn tay có chút ấm áp, là lòng bàn tay mềm mại của Kỷ Vân Hành đặt lên.
Cũng không biết nàng đang làm gì, sờ soạng hai tay của Hứa Quân Hách một lượt, Hứa Quân Hách buồn cười hỏi: “Cô đang làm gì vậy?”
“Ta xem thử nhiệt độ trên tay ngài, nếu lạnh thì tức là ngài cảm thấy lạnh rồi.” Kỷ Vân Hành nói.
May mà cả hai tay của Hứa Quân Hách đều ấm áp, thậm chí còn ấm hơn tay nàng.
“Gió không thổi chút nào, sao mà lạnh được?” Hứa Quân Hách cười khẽ một tiếng, lại nói: “Hơn nữa Kinh thành cũng đâu phải không có mùa đông.”
Lúc nói lời này hắn chẳng mấy quan tâm, hắn cũng không phải sinh ra ở phương Nam, cả đời chưa từng thấy qua vùng có tuyết, mùa đông ở Kinh thành cũng có khi lạnh đến khắc nghiệt.
Sau khi Hứa Quân Hách nói xong, vừa xuống xe ngựa đã bị gió lạnh thổi đầy miệng.
Cũng không biết có phải xe ngựa dừng đúng ngay vị trí đầu gió hay không, đến cả việc tìm một hướng chắn gió cũng không thuận lợi, cơn gió buốt xương giống như thổi đến từ bốn phương tám hướng, điên cuồng mà len lỏi vào cơ thể ấm áp, làm nhiệt độ trong cơ thể hắn bị cuốn đi nhanh chóng.
Kỷ Vân Hành nắm lấy tay hắn, dùng tay áo che mặt, nói với Hứa Quân Hách: “Ta dẫn ngài qua đó.”
Hứa Quân Hách một chữ cũng không nói nên lời, hắn cảm thấy chỉ cần mình mở miệng là khớp hàm sẽ điên cuồng va vào nhau phát ra tiếng “cạch cạch cạch”.
Hắn mím môi, cúi thấp đầu để chống lại gió lạnh, một tay cầm gậy gỗ gõ nhẹ phía trước, tay còn lại bị Kỷ Vân Hành nắm chặt, cứ thế mà bước về phía trước trong bóng tối.
Kỷ Vân Hành đi rất sát bên hắn, trên mặt đất nơi nào có chướng ngại hoặc không bằng phẳng, nàng đều nói từng cái một cho Hứa Quân Hách, giọng nói theo gió vang vọng bên tai hắn.
Hắn cảm giác như mình đang đứng giữa tâm bão, gió lạnh cuồng loạn phá hủy mọi thứ xung quanh như muốn cắn nuốt luôn cả hắn, nhưng Kỷ Vân Hành lại đứng trong cơn gió xoáy kéo hắn lại, hơn nữa còn dùng toàn bộ sức mạnh giúp hắn đứng vững trên mặt đất, bước từng bước một ra khỏi gió lốc.
“Được rồi.”
Trong khoảnh khắc gió dừng lại, Kỷ Vân Hành ở bên cạnh nói: “Chúng ta đến nơi rồi.”
Cơn gió gào thét bị chặn lại phía sau cửa, phát ra tiếng rít chói tai.
Trong phòng cũng không ấm áp bao nhiêu, nhưng so với hoàn cảnh vừa rồi thì tốt hơn rất nhiều.
Tay của Hứa Quân Hách đã bị đông lạnh cứng ngắc, nhưng vẫn không buông gậy gỗ trong tay ra, chỉ có thể dò dẫm gõ xuống trên đất mà hỏi: “Đây là nơi nào?”
“Là nơi ở của Thiệu Sinh ca ca.” Khi Kỷ Vân Hành trả lời, vừa lúc Thiệu Sinh từ sân sau ra nghênh đón, nàng lập tức buông tay Hứa Quân Hách để bước tới chào hỏi: “Thiệu Sinh ca ca, ta đến học vẽ.”
Khi nàng buông lỏng tay, lúc này Hứa Quân Hách mới nhận ra cả bàn tay trái của hắn vẫn ấm áp, vì luôn được Kỷ Vân Hành nắm chặt nên không bị gió lạnh xâm nhập.
Thiệu Sinh vừa thấy Hứa Quân Hách đứng một mình trong sảnh trước nhà mình thì đã bị dọa vỡ mật, ngay cả lúc Kỷ Vân Hành chào hỏi cũng không dám trả lời, vội vàng tiến lên hành lễ: “Thảo dân bái kiến Thái tôn Điện hạ.”
Hứa Quân Hách hơi nghiêng đầu, nhàn nhạt nói: “Miễn lễ.”
Thiệu Sinh vừa mới thẳng lưng đã nghe Hứa Quân Hách hỏi: “Ngươi là người luôn dạy Kỷ Vân Hành vẽ tranh?”
Ngữ điệu nghe có vẻ chỉ là một câu hỏi bình thường, thật ra lại giống như có ý khác.
Câu hỏi vừa lọt vào tai Thiệu Sinh, nhất thời đã ép cho trán y đẫm mồ hôi, vội đáp: “Không dám, chỉ là thảo dân có nghiên cứu chút ít kỹ xảo vẽ tranh nên thảo luận với Vân Hành một chút thôi.”
“Thảo luận một chút?” Hứa Quân Hách vuốt nhẹ gậy gỗ trong tay, nói: “Nàng cách năm ba ngày lại đến chỗ ngươi học vẽ, các ngươi đã thảo luận ra kỹ xảo gì rồi?”
“Vân Hành ở phương diện vẽ tranh quả thật tiến bộ không nhỏ.” Thiệu Sinh lau mồ hôi trên trán nói.
“Vậy hôm nay ta đường đột làm phiền đại họa gia, xin đừng trách, có kỹ xảo gì cũng đừng giấu giếm, không nên keo kiệt truyền thụ mới phải.” Hứa Quân Hách nói.
Thiệu Sinh kêu trời, vội nói: “Thảo dân nào dám nhận danh xưng đại họa gia, Điện hạ giá lâm khiến hàn xá bừng sáng, nào dám có lòng trách cứ chứ?”
“Đừng đứng đây nói chuyện nữa, hay là vào hậu viện trước đi.” Kỷ Vân Hành cắt đứt đoạn đối thoại giữa hai người, tiến lên đỡ Hứa Quân Hách, dẫn hắn về phía hậu viện.
Bộ dạng này của Hứa Quân Hách, không cần nói Thiệu Sinh cũng nhận ra đôi mắt hắn xảy ra vấn đề, kinh ngạc theo sát phía sau.
Khi đến hậu viện, chưa kịp vào cửa Hứa Quân Hách đã hạ giọng hỏi Kỷ Vân Hành: “Thiệu Sinh đã có con chưa?”
“Chưa có.” Kỷ Vân Hành đáp: “Đều là con của hàng xóm quanh đây.”
Hứa Quân Hách hỏi thêm mấy câu mới biết, thì ra khi Thiệu Sinh mới đến đây không tìm được công việc kiếm sống, kinh tế túng thiếu, hàng xóm thấy y sống ngày càng chật vật, thường ngày đều giúp đỡ y thêm chút ít, để báo đáp, y đã cải tạo một gian phòng ở hậu viện thành lớp học tư, để bọn nhỏ hàng xóm đến đây đọc sách biết chữ.
Thì ra không phải cô nam quả nữ.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ.
Đẩy cửa ra, trong phòng có bảy tám đứa trẻ đang ngồi, nhỏ nhất năm tuổi, lớn nhất mười tuổi.
Chúng quen biết Kỷ Vân Hành, thấy nàng vào cửa đều đồng loạt gọi Vân Hành tỷ tỷ.
Kỷ Vân Hành mỉm cười chào hỏi bọn trẻ rồi dìu Hứa Quân Hách vào phòng trong.
Bọn nhỏ đều có chút tò mò với gương mặt xa lạ đột nhiên xuất hiện này, cả bọn đều chăm chú nhìn Hứa Quân Hách, nhưng không ai chủ động mở miệng hỏi.
Kỷ Vân Hành đỡ Hứa Quân Hách đi đến chỗ nàng thường vẽ tranh, để hắn ngồi xuống rồi giao cho hai thái giám đi theo chăm sóc hắn, còn mình thì bước ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi phòng đã thấy Thiệu Sinh đứng ở cạnh cửa.
Kỷ Vân Hành đang định tìm y nên đã chủ động bước đến gọi, ai ngờ Thiệu Sinh vừa quay đầu đã nắm lấy cánh tay nàng kéo sang bên cạnh vài bước: “Cuối cùng là chuyện gì xảy ra? Sao muội lại đưa Hoàng thái tôn tới đây?”
“Ngài ấy nói muốn theo ta học vẽ.” Kỷ Vân Hành nói.
“Ngài ấy tới học vẽ sao?!” Thiệu Sinh đè thấp giọng: “Trông ngài ấy giống đến đòi mạng ta hơn.”
“Không đâu Thiệu Sinh ca ca, ban đầu ta cũng không muốn đồng ý, nhưng ta sợ Lương Học sẽ trực tiếp sai người trói huynh lên núi, làm trễ việc của huynh, nên ta mới đưa ngài ấy tới.” Kỷ Vân Hành nói: “Lúc trước ngài ấy bị trúng độc nên mắt còn chưa hồi phục, nhưng đợi lát nữa lúc dạy vẽ, huynh cứ dạy như mọi khi dạy ta là được.”
“Ngài ấy không thấy gì làm sao học vẽ?”
“Ngài ấy nói mình học được.” Kỷ Vân Hành nói: “Bởi vì Lương Học chính là tinh thông việc học.”
Thiệu Sinh tròn mắt nhìn Kỷ Vân Hành, trong nhất thời không phân biệt rõ được là nàng đang nói đùa hay nói thật.
Người mù học vẽ, quả là chuyện hoang đường.
“Muội muội tốt, muội đúng là biết tìm việc cho ca ca làm.” Thiệu Sinh lắc đầu thở dài.
Y thầm nghĩ thôi cũng được, nếu Hoàng thái tôn cũng đã đến nơi này, không chặt chém một lần thì uổng công Thái tôn Điện hạ mù lòa vẫn kiên trì vất vả đến đây.

Bình luận về bài viết này