Liễu Kim Ngôn lại mơ thấy cảnh mình bị bắt lại khi chạy trốn lúc nhỏ.
Nàng ấy chạy trong tuyết rất lâu, nước tuyết ẩm ướt thấm vào giày, lạnh đến mức đôi chân nàng ấy hoàn toàn mất đi cảm giác, điều này lại giúp nàng ấy không còn thấy đau đớn mà tiếp tục chạy về phía trước.
Nhưng cho dù nàng ấy chạy không ngừng nghỉ suốt đêm, trước khi trời sáng vẫn bị bắt lại.
Cổ tay bị những người đó bóp chặt, dù nàng ấy có liều mạng giãy giụa vẫn không thoát ra được, tiếng kêu cứu trở nên khàn đi, yếu ớt.
Liễu Kim Ngôn có dung mạo xinh đẹp, ngay khi bị bán vào viện đã được chọn làm vũ nữ để bồi dưỡng, cho nên sau khi bị bắt về tất nhiên không bị ngược đãi.
Ma ma túm lấy tóc nàng ấy nhấn vào thùng nước, mắt và mũi lập tức bị dòng nước lạnh như băng tràn vào, cảm giác hít thở không thông vây lấy nàng ấy chặt chẽ.
Liễu Kim Ngôn chỉ còn biết vung vẫy hai tay, dùng sức giãy giụa theo bản năng, nhưng hoàn toàn không thể chống lại lực đè sau gáy, nàng ấy vừa hé miệng đã uống đầy miệng nước lạnh băng.
Hai tai nàng ấy ong lên, trước mắt biến thành màu đen, tựa hồ chỉ còn cách cái chết một bước.
Nhưng ma ma cũng không định giết nàng ấy, lúc nàng ấy nghĩ mình sắp chết, ma ma lại túm tóc nàng ấy tàn nhẫn lôi lên, cho nàng ấy có thể hô hấp.
Đây là cách bọn họ trừng phạt Liễu Kim Ngôn, không để lại bất kỳ vết thương nào trên người, chỉ để nàng ấy lặp đi lặp lại cảm giác cận kề cái chết trong dòng nước lạnh như băng.
Còn những bé gái khác chạy trốn thì bị đánh gãy xương chân, bẻ gãy tay, kéo lê đến trước mặt tất cả bé gái còn lại để chúng chứng kiến.
Những trận trừng phạt như vậy đã trở thành ác mộng của Liễu Kim Ngôn, khiến một thời gian dài nàng ấy không thể ngủ yên.
Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên đã đánh thức Liễu Kim Ngôn khỏi cơn ác mộng khó thoát, nàng ấy giật mình ngồi bật dậy, nhận ra mình bị ác mộng dọa đổ mồ hôi lạnh khắp người.
Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn còn tiếp tục, nàng ấy vội cất giọng: “Ai đấy?”
“Kim Ngôn, là ta.”
Giọng nói của Kỷ Vân Hành truyền vào.
Liễu Kim Ngôn vội cầm khăn tay lau mồ hôi trên trán, xoa mặt hai lần để xóa đi nét kinh hoảng giữa đôi mày, sau đó mới rời giường, khoác thêm áo rồi đến bên cửa.
Khi cửa mở ra, Kỷ Vân Hành mặc áo gấm dệt kim đứng ngoài cửa, tay cầm hộp thức ăn bằng gỗ đỏ, mỉm cười với nàng ấy: “Ta mang đồ đến cho Kim Ngôn.”
“Là đồ gì vậy?” Liễu Kim Ngôn vui vẻ đón nàng vào trong: “Để cho người hầu mang đến là được, bên ngoài lạnh như vậy, cần gì phải đích thân đến chứ?”
Kỷ Vân Hành không cảm thấy lạnh, lúc nàng ra ngoài luôn bọc người rất chặt chẽ kín đáo: “Ta ngồi xe ngựa đến, không lạnh.”
Sau khi đặt hộp thức ăn lên bàn, nàng mở ra, bên trong là đủ loại điểm tâm được làm vừa hoa lệ lại tinh xảo.
“Đây là ta mang từ hành cung ra, cô nếm thử xem.” Kỷ Vân Hành nói.
Liễu Kim Ngôn kinh ngạc: “Là do đầu bếp của Thái tôn làm sao?! Vậy chẳng phải là Ngự trù à? Thật không ngờ người như chúng ta cũng có cơ hội được ăn món trong Hoàng cung!”
Kỷ Vân Hành gật đầu: “Phải, Thi công công nói mấy vị đầu bếp này đều được đưa từ trong cung ra.”
“Vậy cô đã được Hoàng thái tôn đồng ý chưa? Có phải là âm thầm mang ra không?” Liễu Kim Ngôn cầm một miếng rồi nhấm nháp một cái, mùi vị ngọt ngào nhè nhẹ lập tức lan tỏa giữa răng môi.
“Thi công công nói ta có thể mang ra cho bạn bè thưởng thức, không sao cả.” Kỷ Vân Hành mang đến cho nàng ấy không ít, trong hộp gấm hai tầng đựng đầy ắp.
Liễu Kim Ngôn vui mừng không ngớt, ăn liền hai ba miếng: “Hôm nay ta thật là có lộc ăn, cảm ơn cô, Vân Hành.”
“Nếu cô thích thì lần sau ta lại mang thêm đến.” Kỷ Vân Hành dường như chỉ đặc biệt đến để tặng nàng ấy hộp điểm tâm này, đưa đồ xong thì muốn chào tạm biệt.
Liễu Kim Ngôn theo sau giữ nàng lại: “Vậy là đi ngay sao? Không ở lại chơi một lát à?”
“Không được, hôm nay ta xem ngày rồi, cũng đã gần mười lăm ngày, mắt của Lương Học sắp khỏi rồi.” Kỷ Vân Hành vừa bước ra cửa vừa nói: “Khoảng thời gian này tâm trạng ngài ấy không tốt, ta định đi mua chút đồ ngon ở Kinh thành không có cho ngài ấy. Hơn nữa màu vẽ của ta cũng hết rồi, thuận đường mua thêm một ít.”
Nếu là ngày thường thì Liễu Kim Ngôn nhất định sẽ đi cùng nàng, nhưng trùng hợp là chiều nay nàng ấy lại có chính sự, đành tiễn Kỷ Vân Hành ra cửa.
Chờ nàng đi rồi, Liễu Kim Ngôn lại trở về phòng thưởng thức thêm hai miếng điểm tâm và trà nóng, sau đó thấy cũng đã gần đến giờ, nàng ấy bèn thay một bộ y phục đơn giản, đeo mặt nạ che kín khuôn mặt sau đó rời khỏi nơi ở.
Thời gian gần đây các ma ma đều bận việc khác, hơn nữa họ nghĩ những vũ cơ này ở Linh Châu đều là người xa lạ, ngay cả tiếng địa phương nơi này cũng nghe không hiểu, cho nên không giám sát các nàng ấy nghiêm ngặt, chỉ cần Liễu Kim Ngôn trở về trước lúc mặt trời lặn sẽ không khiến người khác nghi ngờ.
Nhưng các ma ma đó không biết, trước khi bị bán đến Du Dương, Liễu Kim Ngôn từng sống ở Linh Châu hai năm.
Nàng ấy đeo mặt nạ đến một sòng bạc trong khu Tây thành.
Tây thành vốn là nơi dân cư hỗn tạp nhất ở Linh Châu, trong sòng bạc lại càng có đủ mọi hạng người từ khắp nơi, những con bạc thua nhiều la hét lớn tiếng, nàng ấy vừa vào thì đã bị làm cho ù tai.
Liễu Kim Ngôn thân nhẹ như yến xuyên qua đám đông, tránh né va chạm của những con bạc đang chen lấn nhau, đi đến một bàn đánh bạc ở góc xa nhất.
Trên bàn đánh bạc đang lúc náo nhiệt, nhà cái hô lớn đặt cược, mọi người mặc sức đặt bạc xuống.
Liễu Kim Ngôn chen vào, chọn vị trí sát tường, tùy tiện đặt vài đồng xuống.
Bên cạnh lập tức truyền đến một giọng nói cà lơ phất phơ: “Ván này chắc chắn đặt tiểu, liên tục mở ra ba ván tiểu rồi.”
“Ta thích đặt đại, không cần ngươi quan tâm.” Liễu Kim Ngôn đáp.
“Đợi cô gần nửa canh giờ rồi, sao giờ cô mới tới, ta đã thua gần một lượng bạc rồi.” Người kia lại càu nhàu.
“Là ngươi đến quá sớm, rõ ràng ta đã đến theo giờ hẹn.” Liễu Kim Ngôn quay đầu liếc hắn ta một cái, hạ giọng nói: “Đột nhiên gọi ta đến đây có chuyện gì? Bên trên có động tĩnh gì sao?”
Nam tử đứng cạnh nàng ấy nghiêng người dựa vào tường, khẽ nhếch môi cười, sau đó một tay cầm hạt dưa, tay kia đặt bạc vụn lên bàn.
Người này chính là Trình Tử Mặc.
Khi đứng thẳng người dậy, hắn ta nhích người lại gần Liễu Kim Ngôn, nói: “Trịnh Chử Quy đã trở về Linh Châu.”
“Việc này ta biết.” Liễu Kim Ngôn thấp giọng đáp lời.
Trình Tử Mặc lại nói: “Bên trên đã phản hồi lại, lần này quan gia đưa Trịnh Chử Quy trở lại Linh Châu, e rằng muốn ông ta có đi không về. Dạo trước đứa con kia của Đỗ gia đã đưa ra một kế độc ác, muốn đem chôn sống lô hàng này.”
Lòng Liễu Kim Ngôn lạnh đi, nàng ấy hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc hỏi: “Khi nào?”
“Kế đó đã được báo lên rồi, chỉ còn chờ vị họ Tôn kia đóng dấu nữa thôi.” Trình Tử Mặc ậm ờ nói: “Qua lại một chuyến, nhanh nhất cũng phải hơn nửa tháng.”
Liễu Kim Ngôn im lặng không nói.
Thời gian quá ngắn, không đủ để làm gì cả.
Trình Tử Mặc nói: “Ta có một kế.”
Liễu Kim Ngôn: “Nói.”
“Trịnh Chử Quy quay về Linh Châu là do nhà ta tiếp đón, chờ sau khi công văn đã đóng dấu được gửi đến, ta sẽ tìm một lý do tổ chức yến tiệc, đến lúc đó sẽ mời các cô đến múa giúp vui, chỉ cần tìm được công văn đó trước khi nó được phân phát xuống dưới là có thể định tội Trịnh Chử Quy.”
“Quá mạo hiểm rồi, chúng ta hoàn toàn không biết thứ đó được giấu ở đâu cả.” Liễu Kim Ngôn lập tức phản đối.
“Thứ đó nhất định sẽ qua tay ông ta, ông ta sẽ sao chép lại một bản rồi đóng dấu, chỉ cần có thể tìm được sẽ khiến ông ta không thể trở mình.” Trình Tử Mặc nói: “Đây là cơ hội duy nhất ta có thể nghĩ ra, chẳng lẽ cô còn có cách nào khác?”
Nếu chỉ thị được truyền xuống chỉ là khẩu dụ thì hoàn toàn vô ích, phải có thứ như công văn mới được, vả lại nếu không có con dấu của cấp trên thì lệnh này sẽ không có hiệu lực.
Lúc trước Trình Tử Mặc từng nhận được chỉ thị do Trì Tiện đưa đến, trên đó có quan ấn của Thứ sử Linh Châu, nhưng sau khi xem xong thì phải đốt ngay, đến cả mảnh tro cũng không giữ lại.
Đây là một tổ chức vô cùng lớn, không chỉ gạt bán những bé gái ở Linh Châu mà mạng lưới còn rải rác khắp Đại Yến.
Bọn họ bắt các bé gái từ khắp nơi, sau đó sẽ sàng lọc kỹ càng, người có dung mạo xinh đẹp thì đưa đến Du Dương, còn nếu có khuyết điểm bẩm sinh hoặc tướng mạo thay đổi lớn thì bị coi như nô lệ tùy ý bán đi.
Muốn dùng bọt nước lay động cây đại thụ, nếu không liều lĩnh ra đòn hiểm thì không thể thắng được.
Liễu Kim Ngôn trầm ngâm một lúc, cuối cùng nói: “Nếu không còn cách nào khác thì cũng chỉ có thể làm vậy, chỉ là kế hoạch này phải chuẩn bị chu toàn mới được.”
“Ta trở về sẽ bắt tay chuẩn bị ngay, cô chờ tin của ta là được.” Trình Tử Mặc nói.
Nhà cái trên bàn mở ra, hô kết quả ra đại, Liễu Kim Ngôn thắng tiền.
Giữa một trận reo hò, Liễu Kim Ngôn hỏi hắn ta: “Ngươi làm những việc này vì cái gì?”
Liễu Kim Ngôn đã chìm sâu trong vũng bùn, vừa là tự cứu mình, cũng là để cứu người.
Trình Tử Mặc thì không cần thiết phải vậy, hắn ta là con nhà giàu, dù không thi đỗ công danh cũng có thể hưởng lạc cả đời trong phú quý, không cần thiết phải đặt mạng mình vào nơi nguy hiểm.
Trình Tử Mặc nói: “Ta rảnh rỗi thôi.”
Hắn ta bỏ lại chỗ bạc mình vừa thua, đang định rời đi, nhưng vừa quay đầu thì không may chạm mặt một người quen.
Người đó đứng ngay sau Trình Tử Mặc nhìn xung quanh, thấy hắn ta quay đầu lại thì lộ ra vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Trình huynh? Không ngờ lại gặp huynh ở đây.”
“Thiệu huynh?” Trình Tử Mặc hoảng sợ, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Thiệu Sinh có chút quan hệ với Đỗ Nham, trước đây bọn họ từng quen biết nhau ở Bão Nguyệt Trai, nếu lúc này để y thấy Liễu Kim Ngôn có liên quan tới Trình Tử Mặc, e rằng mọi chuyện sẽ hỏng bét.
Ai mà ngờ tên thư sinh thi rớt này cũng vào sòng bạc!
Rõ ràng Liễu Kim Ngôn cũng có suy nghĩ như vậy, vừa nghe thấy giọng Thiệu Sinh, nàng ấy lập tức muốn xoay người rời đi.
Ai ngờ vừa thắng một ván, trong tay cầm mấy lượng bạc vụn.
Thắng một lần đã muốn đi là việc không được phép ở sòng bạc, quả nhiên nàng ấy vừa cử động, những kẻ vừa thua đã lập tức chặn nàng ấy lại, ồn ào không cho nàng ấy đi.
Trong lòng Liễu Kim Ngôn hoảng hốt, theo phản xạ hất tay, thoắt cái đã lôi kéo thành một cuộc giằng co.
Trình Tử Mặc thấy thế thì muốn tiến lên giải vây, nhưng trong lúc xô đẩy, có kẻ thua bạc sinh lòng oán hận nên cố ý ra tay, giật phăng chiếc mặt nạ trên mặt Liễu Kim Ngôn.
Liễu Kim Ngôn không kịp che giấu, gương mặt đã lộ ra trước mặt mọi người.
“Liễu cô nương?” Thiệu Sinh kinh ngạc nói: “Sao cô lại ở đây?”
Đến lúc mặt trời gần lặn xuống núi, Kỷ Vân Hành mới mang theo đồ mình đã mua trở về hành cung.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ phía chân trời, như nét bút hào phóng không tiếc màu sắc tô vẽ trên màn trời, nhuộm sắc màu khắp đất trời.
Kỷ Vân Hành chậm rãi bước về phía tẩm điện, thấy ngoài cửa có không ít thái giám đang đứng, ngay cả Thi Anh cũng đi qua đi lại trước cửa, dáng vẻ nhìn như rất sốt ruột.
Vừa thấy nàng trở về, Thi Anh vội vàng bước nhanh tới đón, nói với Kỷ Vân Hành: “Ôi Kỷ cô nương, cuối cùng cô cũng về rồi!”
“Có chuyện gì vậy?” Kỷ Vân Hành hỏi theo bản năng: “Lương Học lại giận dỗi sao?”
“Là mắt của Tiểu điện hạ đã hồi phục rồi!” Thi Anh nói.
Kỷ Vân Hành mừng rỡ trong lòng: “Vậy thì tốt quá, vậy sao mọi người đều đứng ngoài cửa?”
Ban đầu nàng nghĩ có lẽ là trong vài ngày tới, vì dì Tình nói không chắc là vào giờ nào, Kỷ Vân Hành cũng không nghĩ lại nhanh đến vậy.
“Tiểu điện hạ không cho bất cứ ai vào, chỉ nói là sẽ ở bên trong đợi cô về.” Thi Anh tiện tay nhận lấy những thứ nàng xách và đeo trên lưng: “Cô mau vào xem thử đi.”
Kỷ Vân Hành sinh nghi, dưới sự thúc giục của Thi Anh, nàng cất bước vào trong.
Cửa tẩm điện đóng chặt, sau khi đẩy ra thì hơi ấm lập tức phả vào mặt.
Trong điện vô cùng yên tĩnh, Kỷ Vân Hành cởi giày bước lên tấm thảm nhung mềm mại, bước chân nhẹ nhàng đến mức gần như không có tiếng động, xuyên qua mấy lớp rèm dày đi vào trong.
Đi vào thì thấy Hứa Quân Hách mặc một bộ y phục dài đỏ rực, tóc dài buộc cao, hai tay chắp sau lưng đứng trước một bức tường.
Hắn hơi ngẩng đầu nhìn lên, trên tường treo một bức tranh.
Trên giấy vẽ một hình người chưa hoàn thiện, người ấy mặc áo đỏ, đầu đội mũ quan.
Người vẽ tranh dùng màu sắc rất phóng khoáng, phủ sắc đỏ lên phần lớn diện tích, vô cùng rực rỡ.
Hứa Quân Hách mặc bộ y phục đỏ rực đứng dưới bức tranh, như thể trùng lặp với người trong tranh, bước vào hiện thực.
“Lương Học?” Kỷ Vân Hành gọi hắn.
Hứa Quân Hách quay đầu lại, đôi mắt đẹp đẽ kia cuối cùng cũng có sắc thái, rõ ràng có thể dừng ánh nhìn trên mắt của Kỷ Vân Hành, đối diện với nàng.
Có đôi mắt tô điểm, Hứa Quân Hách cứ như đã biến trở lại thành chàng thiếu niên khí phách trước kia.
Hắn nhìn Kỷ Vân Hành nói: “Đây là cô vẽ?”
Kỷ Vân Hành gật đầu.
Đây chính là bức chân dung mà nàng đã luyện tập khắc khổ trong thời gian qua, vẽ đi vẽ lại nhiều lần.
Tuy rằng còn chưa hoàn thiện, thậm chí chưa vẽ rõ được ngũ quan, nhưng màu sắc phủ lên đã có sáu phần giống nhau
“Cô biết người mình vẽ là ai không?” Hứa Quân Hách hỏi.
Kỷ Vân Hành bước đến gần hắn, đôi mắt đen láy nhìn hắn rồi lại nhìn bức tranh, trả lời: “Ông ngoại của ta.”
Ai ngờ Hứa Quân Hách lại phủ nhận: “Không, người cô vẽ không phải là Bùi đại nhân.”

Bình luận về bài viết này