“Đến rồi! Tiết cô nương đến rồi!”

Người gác cửa vừa hô vang, Thúy ma ma đỏ hoe đôi mắt đã lập tức ngóng ra ngoài cổng phủ, chỉ thấy một cỗ xe ngựa mui hoa rèm xanh treo một chiếc đèn bão có chữ “Tiết” đang chậm rãi dừng lại trước cửa phủ Thọ An Bá.

Giữa trời tuyết bay lả tả, một cô nương trẻ tuổi dáng vẻ thanh tú cúi người từ trong xe bước ra ngoài.

Cô nương ấy khoác một chiếc áo choàng xanh ngọc dệt hoa lan có cổ áo làm từ lông cáo trắng, bên trong mặc áo lụa màu biếc thêu hoa mộc lan vươn nhánh. Trong đêm tuyết mịt mùng, làn da trắng như băng tuyết, dung nhan thanh tú tựa ngọc, thần sắc trong trẻo thoát tục như một cành lan xuân rực rỡ giữa mùa đông lạnh giá. Còn thấy nàng hơi nhíu mày lại, đôi mắt sáng như sao ngập tràn lo lắng, lộ rõ vẻ mặt từ bi của một người hành y.

Thúy ma ma vội nắm lấy cán ô dầu bên cạnh, hấp tấp chạy ra đón người.

“Tiết cô nương, cuối cùng cũng đợi được cô đến rồi…”

“Đã muộn thế này, tuyết còn rơi dày như vậy… nếu không phải tiểu thư nhà ta đang nguy kịch, phủ ta nào dám mạo muội đến mời cô nương, làm phiền cô nương nhiều rồi, xin mời cô nương vào phủ…”

Thúy ma ma vốn là quản sự thân tín bên cạnh phu nhân Thọ An Bá, nhưng lúc này lại cúi mình hết mực cung kính, chẳng vì điều gì khác, chỉ bởi vị cô nương này không chỉ là Đại tiểu thư nhà họ Tiết vừa nhận tổ quy tông trở về, mà còn là nữ y nổi danh nhất thành Trường An.

Nhà họ Tiết ở phường Bình Khang vốn là danh gia vọng tộc vùng Hà Đông, tổ tiên từng có bốn người làm Hoàng hậu, ngay cả Thái tử phi đương nhiệm cũng xuất thân từ gia tộc họ Tiết. Thế nhưng 17 năm trước, Đại tiểu thư Tiết Linh của quý phủ bị bắt cóc rồi mất tích, từ đó bặt vô âm tín.

Mãi đến hai tháng trước, nàng được cậu ruột là Giản Bá Thừa cũng chính là Thứ sử Hứa Châu tìm thấy. Sau bao trắc trở mới trở về Trường An vào 3 ngày trước, điều khiến cả Đế Đô bất ngờ chính là, Đại tiểu thư nhà họ Tiết lại chính là “Thần y Mộc Lan” danh tiếng lừng lẫy trên giang hồ.

3 năm trước, Môn chủ của đại phái võ lâm Liệt Đao Môn bị người khác đầu độc, tính mạng như chỉ mành treo chuông. Môn hạ đệ tử của Liệt Đao Môn đi khắp nơi tìm danh y để chữa trị nhưng không ai cứu được, cứ thế trơ mắt nhìn Trịnh Thiên Sơn chết oan uổng. 7 ngày sau đó, ngay khi họ chuẩn bị hạ táng Môn chủ, một cô nương trẻ tuổi mặc váy áo màu lục cài trâm tím bước ra xin cứu người. Sau một ngày một đêm, Trịnh Thiên Sơn đã sống lại như kỳ tích.

Trịnh Thiên Sơn chết đi sống lại một phen, mà vị cô nương ấy lại không để lại tên họ, chỉ lẳng lặng rời đi.

Môn hạ Liệt Đao Môn chỉ nhớ rằng cô nương ấy dung mạo khuynh thành, trên làn váy lục thêu đầy hoa mộc lan, búi tóc vấn trâm ngọc hình hoa mộc lan. Thế là kể từ đó, danh hiệu “Thần y Mộc Lan” truyền khắp giang hồ. Về sau nàng đi khắp nơi hành y chữa bệnh, bệnh nhân nào được nàng khám chữa đều khỏi hẳn, dần dà tiếng thơm vang xa.

Bước qua cánh cổng cao rộng, Thúy ma ma thu ô lại, nói khẽ: “Mời cô nương đi theo ta.”

Bà ta vừa đi phía trước dẫn đường, vừa cảm kích nói: “Trước đó nghe nói Trung thừa đại nhân không muốn cho cô nương ra ngoài chữa bệnh vào ban đêm, không ngờ cô nương vẫn cất công đến. Đại ân đại đức này, phủ ta xin khắc ghi suốt đời không quên.”

Nhà họ Tiết là thế gia trăm năm, quy củ vô cùng nghiêm ngặt. Gia chủ Tiết Kỳ hiện giữ chức Ngự sử Trung thừa, chịu trách nhiệm giám sát bách quan. Dù ông không ngăn cản con gái mình làm nghề y, nhưng Trường An khác xa chốn giang hồ, đường đường là một tiểu thư con nhà quyền quý ra ngoài khám bệnh vào ban đêm tất dễ gây dị nghị. Nếu bị người đời dèm pha, chẳng phải chính Ngự sử Trung thừa ông sẽ bị buộc tội trước nhất sao?

Lúc này đã gần đến giờ Tý, vậy mà Tiết Đại tiểu thư vẫn đến, sao bà ta không cảm động cho được?

Nhưng người ngoài không hay biết rằng, người trước mắt chẳng hề để tâm đến quy củ nhà họ Tiết, cũng chẳng bận lòng chuyện Tiết Kỳ có bị buộc tội gì hay không…

Bởi vì, nàng vốn không phải là Tiết Linh.

Nàng tên thật là Khương Ly, 5 năm trước cũng từng là một quý nữ danh môn nửa bước chân trong giới thế gia Trường An. Sau khi trải qua biến cố lớn, nàng phiêu bạt chốn giang hồ, hiện giờ vì muốn có một thân phận để thuận tiện trở về Trường An, nàng đã mạo danh thế thân Tiết Linh.

Khương Ly nhẹ giọng nói: “Tính mạng con người quan trọng, dĩ nhiên việc cứu người phải đặt lên hàng đầu.”

Trong lúc nói chuyện, bước chân của Thúy ma ma càng lúc càng gấp, vẻ sốt sắng trên gương mặt cũng khó mà che giấu. Khương Ly bước nhanh theo sát không rời, nghiêm nghị hỏi: “Ma ma nói tiểu thư của quý phủ đang nguy kịch, dám hỏi tiểu thư đã mắc phải bệnh gì?”

Thúy ma ma lắc đầu: “Không phải bệnh…”

Giọng bà ta nghẹn ngào: “Tiểu thư nhà ta hôm nay xảy ra chuyện bất trắc, bị thương nặng lắm, cô nương xem qua rồi sẽ rõ…”

Nói đến đây, bà ta khẩn khoản cầu xin: “Cô nương là thần y vang danh thiên hạ, cũng là hy vọng duy nhất của phủ ta. Lát nữa bất kể cô có nhìn thấy điều gì cũng xin cô hãy giữ kín cho tiểu thư nhà ta, đầu tháng sau tiểu thư phải xuất giá rồi…”

Phủ Thọ An Bá thừa kế chức tước từ đời trước, nhưng nay đã dần trên đà suy bại. Bá gia Phó Thịnh không giữ chức vụ gì quan trọng. Thế tử Phó Vân Hành 18 tuổi sở hữu tư chất tầm thường, dựa vào bóng tổ phụ mới được cất nhắc làm sai dịch trong Kim Ngô Vệ. Trưởng nữ Phó Vân Từ năm nay đã 21 tuổi, 4 năm trước đã hứa hôn cùng công tử Từ Lệnh Tắc nhà Thượng tướng quân Tuần Phòng Doanh. Hai người thanh mai trúc mã, yêu thương lẫn nhau, tình sâu ý nặng, hôn sự đã định vào ngày mùng một tháng Chạp, tính ra chỉ còn 19 ngày nữa.

Năm xưa khi chưa xảy ra biến cố, Khương Ly và Phó Vân Từ từng cùng học tại Thư viện Bạch Lộ Sơn 2 năm, hai người kết bạn tâm giao thân thiết như tỷ muội. Cũng chính vì vậy nên nửa canh giờ trước khi nghe lời cầu cứu từ phủ nhà Phó Vân Từ, nàng đã nhận lời ngay mà không hề do dự. Nhưng một tiểu thư Bá phủ đang yên đang lành sao lại bị thương nặng đến mức thập tử nhất sinh? Điều này thật khiến Khương Ly thấy kinh ngạc…

Đi dọc hành lang quanh co tiến thẳng về hướng Bắc, trong Bá phủ lầu các nối liền nhau sơn son đỏ mới toanh, dưới mái hiên treo đầy lụa đỏ rực rỡ như màu máu, đèn lồng dán chữ “Hỉ” nối nhau từng chùm. Ngày đại hôn đã sắp đến gần, trên dưới Bá phủ đều cố gắng trang hoàng lộng lẫy nhất, có thể tưởng tượng được ngày Phó Vân Từ xuất giá sẽ tưng bừng náo nhiệt đến nhường nào.

Thế mà giờ đây, giữa tiếng gió tuyết gào thét chỉ có tiếng bước chân dồn dập chạy ngược chạy xuôi. Sau khi đoàn người vòng qua hai đình đài phủ đầy tuyết trắng, một tòa viện độc lập hoa lệ sáng rực đèn đuốc đã hiện ra trước mắt.

Thúy ma ma hấp tấp chạy đi, còn hô lớn: “Mau, mau báo cho Bá gia và phu nhân biết, Tiết cô nương đã đến rồi…”

Đêm nay ngoài mấy tùy tùng đi theo bảo vệ, Khương Ly còn dẫn theo thị nữ thân tín Hoài Tịch. Dáng người Hoài Tịch gầy đét, trông nàng ấy chỉ chừng 13 – 14 tuổi, đôi mắt hạnh má phấn đào trông vừa đáng yêu vừa ngây thơ. Lúc này nàng ấy đang ôm lấy hòm thuốc ngơ ngác nhìn xung quanh, tò mò không biết tiểu thư Bá phủ bị thương như thế nào.

Còn chưa đi được bao xa, một người đàn ông trung niên mặc cẩm bào đã từ bên trong bước ra ngoài, đây chính là Phó Thịnh, gia chủ phủ Thọ An Bá. Lúc nhìn thấy Khương Ly trẻ tuổi trước mặt, trong mắt ông ấy thoáng vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn chắp tay cầu khẩn: “Tiết cô nương, xin cô hãy cứu con gái ta, nó sắp không qua khỏi rồi!”

Sắc mặt Khương Ly trầm xuống, nàng tăng tốc bước nhanh hơn vào phòng chính. Vừa bước vào cửa đã thấy trên tấm thảm thêu hoa dày đặc dưới đất lấm tấm máu tươi đỏ thẫm chói mắt. Nàng không dám dừng lại, vội cất bước như gió lao thẳng vào gian trong.

“A Từ! Là mẹ đây mà!”

Nương theo tiếng gọi bi thương ấy là mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Khương Ly bước thẳng đến chiếc giường ở phía Bắc, chỉ thấy Phó Vân Từ tóc tai xõa tán loạn, mồ hôi lạnh ướt mặt, đang nằm mê man giãy giụa trên giường.

Trên người nàng ấy chỉ mặc trung y trắng đơn bạc, vạt áo trước ngực loang một mảng máu đỏ. Bá phu nhân Liễu thị đang giữ chặt cánh tay nàng ấy, hai thị nữ đỏ hoe đôi mắt giữ vai và chân, ba người hợp lực lại mà vẫn không chế ngự nổi. Trên mặt Phó Vân Từ hiện rõ vẻ sợ hãi, tựa như bị yêu ma quỷ quái động vào…

“Không, đừng chạm vào ta…”

“Đừng tới đây…”

Khương Ly nhanh tay cởi áo choàng ra, xắn tay áo bước tới: “Phu nhân, giao cho ta đi.”

Liễu thị lùi lại hai bước, khẩn thiết cầu xin: “Tiết cô nương, xin hãy cứu lấy con gái ta…”

Khương Ly nghiêm mặt bắt mạch ở cổ tay Phó Vân Từ, lúc này đây nàng cũng tranh thủ quan sát toàn diện, nhìn thấy trên góc trán ướt sũng mồ hôi và vị trí khóe miệng có vết bầm. Ánh mắt nàng dần dần lướt xuống, bả vai lộ ra bên ngoài cũng chi chít vết tím bầm. Khương Ly chau mày, khom người cởi bỏ phần cổ áo vấy máu của Phó Vân Từ ra, bỗng chốc sống lưng nàng lạnh toát.

Phó Vân Từ bị thương ở ngực, vết thương đã được băng bó sơ sài, nhưng do giãy giụa nên băng gạc đã bung ra, máu đen như mực thấm dần ra ngoài. Mà bên trên nửa bầu ngực lộ ra rõ ràng có hai vết xanh tím rất khả nghi, tựa như vết siết mạnh, nhìn thôi đã phát hoảng.

Khương Ly nghiêm nghị nói: “Hoài Tịch, lấy túi kim châm đến đây.”

“Mẹ, mẹ cứu con…”

“Mẹ ơi… mẹ ơi…”

Cảm giác có người lạ đến gần, Phó Vân Từ càng thêm hoảng loạn, trong tuyệt vọng tột cùng nên giãy giụa cũng trở thành bản năng. Nhưng nàng ấy càng giãy giụa, cơ thể càng đau đớn đến mức run rẩy. Khương Ly ấn chặt vai nàng ấy lại, xác định ba huyệt Bản thần, Thiên xung, Thần đình rồi nhanh chóng hạ kim châm.

Phó Vân Từ khẽ rên lên, sức vùng vẫy cũng yếu đi phần nào. Khương Ly lại nhanh chóng rút kim, tiếp tục châm vào ba huyệt Dương minh, Thiếu âm, Thiếu dương ở tay nàng ấy, chỉ sau vài nhịp thở Phó Vân Từ đã hoàn toàn xụi lơ.

Khương Ly vén lớp băng gạc bông trắng trên vết thương ra, chỉ thấy miệng vết thương kéo dài từ trên xuống dưới chừng một tấc, sâu đến mức lộ cả xương. Vết thương vốn đã được đắp thuốc, nhưng vì chảy máu quá nhiều nên thuốc bột đều đã bị thấm ướt.

Nàng trầm giọng hỏi: “Phó cô nương bị thương ít nhất đã hai canh giờ, ngoài thuốc bột tam thất cầm máu này còn dùng thêm thuốc gì khác không?”

Thúy ma ma vội đáp: “Có dùng Bổ tâm tục mệnh đan, cho uống thêm canh nhân sâm.”

Khương Ly nhướn mày không thể tin nổi: “Vết thương nặng thế này mà các người định tự chữa trị sao?”

Liễu thị cất giọng đã khản đặc: “Tiết cô nương cũng thấy rồi đó, tình hình A Từ thế này bọn ta cũng không dám tùy tiện mời đại phu bên ngoài đến trị thương cho nó. Thúy Vân từng học qua chút y thuật nên mới thử sơ cứu trước… có phải là đã chậm trễ mất thời gian rồi không? Xin cô nương hãy cứu A Từ nhà ta…”

Các gia tộc danh giá vô cùng coi trọng việc giữ kín chuyện riêng, thương thế của Phó Vân Từ đương nhiên không thể tùy tiện để người ngoài nhìn thấy. Sở dĩ họ mời Khương Ly, thứ nhất vì nàng là nữ y, mà thân phận nữ y trong thời buổi này vốn thấp kém, ngay cả ở Trường An mà nữ tử có y thuật cao minh cũng không nhiều; thứ hai là nàng có danh tiếng lẫy lừng bên ngoài, thương thế nghiêm trọng thế này e rằng chỉ nàng mới có thể chữa trị; thứ ba là vì họ nghĩ nàng mới trở về Trường An, quen biết ít, miệng cũng kín hơn.

Khương Ly hỏi thẳng: “Trong phủ có phòng thuốc không?”

Thấy ma ma gật đầu, nàng liền nói ngay: “Lấy thuốc theo hai phương thuốc này…”

Thúy ma ma vội lấy giấy bút: “Mời cô nương nói…”

Khương Ly dứt khoát đọc ra một loạt: “Phương thuốc thứ nhất: lấy ma hoàng, khung cùng mỗi vị năm tiền; gừng khô, nhân sâm, đương quy, quế tâm, cam thảo mỗi vị ba tiền; hạnh nhân bốn tiền; sắc ba bát lấy một bát, sắc xong lập tức mang đến đây.”

“Phương thuốc thứ hai: lấy đởm nam tinh, huyết kiệt, nam hồng hoa mỗi vị năm tiền; mạt dược tám tiền; mã tiền tử chín hạt; long cốt, xuyên khương hoạt, mai cua, đương quy mỗi vị ba tiền, nhũ hương nguyên chất một lạng, tán bột rồi mang đến đây.”

Phó Vân Từ không còn giãy giụa nữa, nhưng hơi thở cũng càng lúc càng dần yếu đi. Khương Ly đọc xong phương thuốc lại kiểm tra toàn thân nàng ấy lần nữa. Chốc lát sau, hàng chân mày đang cau chặt cũng giãn ra một phần, trên người Phó Vân Từ tuy có nhiều vết bầm tím và tụ máu, nhưng vết thương trí mạng chỉ có một chỗ ở trước ngực, hơn nữa thân thể nàng ấy không có dấu hiệu bị xâm phạm.

Khương Ly trầm giọng giải thích: “Vết thương này của Phó cô nương đã tổn thương đến tâm mạch, lại thêm hoảng sợ quá độ, mất máu quá nhiều, hiện giờ quả thực có nguy hiểm đến tính mạng. Ta dùng bài thuốc Tục mệnh thang để ôn dương bổ nguyên, hoạt huyết bổ khí, sau đó dùng phương thuốc thứ hai để cầm máu, lát nữa sẽ xử lý vết thương trên người nàng ấy sau. Sau khi khâu vết thương lại hoàn tất sẽ tiến hành châm cứu vào các huyệt Đại lăng, Thần môn, Khê môn để bảo hộ tâm mạch. Nếu như nàng ấy có thể tỉnh lại trong ba canh giờ tới, tức là đã qua khỏi kiếp nạn này. Còn nếu không tỉnh, vậy thì chỉ có thể xem ý trời thôi.”

Liễu thị khóc thảm thương như đứt từng khúc ruột, Phó Thịnh đứng trước cửa phòng cũng đau đớn khôn nguôi.

Thúy ma ma đích thân đi sắc thuốc, Khương Ly dùng tơ dâu xâu kim, còn dặn dò Hoài Tịch: “Ma phi tán, rượu…”

Hoài Tịch đưa đến một viên thuốc đã chuẩn bị sẵn, không biết Khương Ly nghĩ đến điều gì mà lại lấy thêm một viên nữa. Hoài Tịch tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng Khương Ly lại không giải thích, chỉ nhanh chóng nhét hai viên thuốc mê cho Phó Vân Từ uống vào.

Chờ thêm một lúc cho thuốc ngấm, Khương Ly bắt đầu dùng rượu mạnh rửa sạch miệng vết thương cho Phó Vân Từ rồi dùng kim khâu kín vết thương lại. Trong lúc đó, Phó Vân Từ đau đớn có mơ màng tỉnh lại chốc lát, miệng vẫn mấp máy gọi Liễu thị như đang cầu cứu. Khương Ly thấy mà lòng như lửa đốt, nhưng lời dặn của Thúy ma ma vẫn còn đó, nàng chỉ có thể nhẫn nhịn không hỏi.

Chừng một khắc sau, thuốc bột cầm máu đã được mang đến. Khương Ly lại đắp thuốc rồi băng bó lại lần nữa, sau đó còn châm kim để bảo hộ tâm mạch. Đợi đến khi Tục mệnh thang sắc xong, thị nữ Đan Phong tiến lên chỉnh trang lại áo quần cho Phó Vân Từ rồi mới đỡ nàng ấy dậy đút uống nửa chén thuốc.

Làm xong tất cả, Khương Ly lại bắt mạch thêm lần nữa…

Liễu thị và Phó Thịnh nhìn chăm chú vào Khương Ly, vẻ mặt mong mỏi như muốn tìm thấy chút hy vọng từ nàng. Nhưng một lát sau, Khương Ly lại lắc đầu nói: “Mạch tượng suy yếu như sợi tơ treo, giờ chỉ có thể chờ xem đêm nay nàng ấy có thể vượt qua được hay không mà thôi.”

Liễu thị đau đớn tột cùng, nghẹn ngào cầu khẩn: “Hiện giờ đã không còn sớm nữa, không biết có thể mời cô nương ở lại trong phủ ta một đêm hay không? Nếu nửa đêm A Từ có bất trắc gì, có cô nương ở đây, nhà ta vẫn còn một tia hy vọng.”

Khương Ly nhìn sắc trời bên ngoài, gật đầu đáp: “Bây giờ rời đi ta cũng không yên tâm. Làm phiền phu nhân phái người đến báo cho thị vệ phủ ta một tiếng, bảo họ giờ Dần ngày mai đến đón ta.”

Liễu thị vô cùng cảm kích, lập tức sai Đan Phong đi truyền lời.

Đan Phong vội vàng chạy ra ngoài, nhưng chưa đầy chốc lát đã chạy ngược trở lại, vẻ mặt đầy lo lắng: “Bá gia, phu nhân, Thế tử đã trở về rồi, ngài ấy còn dẫn theo người khác về…”

Phó Thịnh và Liễu thị đều ngẩn ra, không biết nghĩ tới điều gì mà sắc mặt hai người đã hoảng loạn thấy rõ.

Phó Thịnh nghiến răng: “Chẳng lẽ nó thật sự…”

Còn chưa nói dứt lời ông ấy đã xoay người bước đi, Liễu thị lau nước mắt rồi cũng vội vàng đuổi theo ra ngoài.

Khương Ly không rõ nội tình, chỉ lặng lẽ nhìn Phó Vân Từ nằm im trên giường.

Nàng và Phó Vân Từ quen thân với nhau đã là chuyện từ 8 năm trước. Khi đó, Đại tiểu thư của Bá phủ dù mới mười ba mà đã trổ mã xinh đẹp như hoa nở. Nàng ấy từ nhỏ đã đọc nhiều thi thư, tính tình tao nhã dịu dàng, tuy chỉ lớn hơn Khương Ly nửa tuổi nhưng vẫn luôn chăm sóc Khương Ly chu đáo. Trong ký ức của Khương Ly, nàng ấy chính là vầng trăng dịu dàng nhất thành Trường An. Dù sau này cả hai đã mỗi người mỗi ngả, nhưng mỗi lần nghĩ đến Phó Vân Từ lòng nàng đều thấy ấm áp vô cùng. Nhưng năm tháng đổi dời, ai có ngờ được lần gặp lại này nàng ấy lại như một con búp bê rách nát nằm lặng lẽ ở nơi đây.

Ánh mắt Khương Ly bỗng toát ra vẻ lạnh lùng, rốt cuộc Phó Vân Từ đã gặp phải chuyện gì?

“Cha, mẹ, người gác cổng nói Tiết cô nương đã đến từ lâu, vậy tỷ tỷ thế nào rồi?”

Một giọng nam trong trẻo vang lên, đây chính là Thế tử Phó Vân Hành đã trở về phủ, cậu ấy không khoác áo choàng, đỉnh đầu và hai bên vai đều phủ một lớp tuyết mỏng, gò má cũng bị gió lạnh táp vào đỏ ửng.

Phó Thịnh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Con đã đi đâu?”

Phó Vân Hành nói: “Con đến Đại lý tự mời…”

“Con đi thật sao?!” Phó Thịnh nổi giận đùng đùng: “Con muốn hủy hoại tỷ tỷ con sao? Nếu chuyện hôm nay truyền ra ngoài, tỷ tỷ con sau này còn lấy chồng thế nào?!”

Phó Vân Hành ngẩn ra, cau mày tỏ ra không phục, nói: “Cha à, tỷ tỷ đã bị thương thành ra thế này, chẳng lẽ chúng ta chỉ vì chút thanh danh cỏn con đó mà không đòi lại lẽ phải cho tỷ ấy được sao? Chuyện gì xảy ra nửa năm này cha cũng biết rồi, tên ác nhân hung bạo nham hiểm đó rõ ràng là muốn hại chết tỷ tỷ. Nếu hôm nay tỷ tỷ gặp phải đòn hiểm, vậy thì chúng ta chỉ có thể đợi đến nửa tháng sau ra kênh nước bẩn dưới cầu hộ thành mà vớt xác…”

“Con câm miệng ngay cho cha! Con đúng là…”

“Mong Thọ An Bá bớt giận.”

“Hôm nay ta lấy danh nghĩa cá nhân đến phủ thăm hỏi.”

Phó Thịnh tức đến mức mắt nổ đom đóm, nhưng bỗng nhiên, ông ấy nghe thấy một giọng nói trong trẻo từ ngoài cửa vọng vào.

Phó Thịnh sững sờ: “Đây là Bùi thế tử?”

Cửa phòng được mở toang ra, trước mắt họ là một vị công tử trẻ tuổi khoác áo choàng lông cáo họa tiết cành trúc nhã nhặn đang đứng giữa sân. Hắn sở hữu mày kiếm mắt phượng, tóc mai như được dao khắc, tư thái hiên ngang không bị gió tuyết đêm lạnh làm lu mờ. Bên cạnh chỉ có một tùy tùng thân tín cầm ô, chứ không thấy thêm bóng dáng của một sai dịch Đại lý tự nào.

Phó Thịnh chắp tay nói: “Thế tử, không có từ xa đón tiếp ngài, thất lễ rồi, mời ngài vào trong phòng nói chuyện.”

Công tử trẻ tuổi thong thả cất bước đi vào, sau khi vào trong phòng mới nghiêm túc lên tiếng: “Ta hiểu được nỗi lo lắng của Bá gia, nhưng kể từ tháng sáu đến nay đã có 5 tân nương trong thời gian đợi xuất giá bị giết hại. Ai ai cũng biết ngày mùng 1 tháng sau chính là ngày đại hôn của Phó cô nương và công tử nhà Từ tướng quân. Nhưng theo lời Vân Hành nói, vết thương trên người Phó cô nương hôm nay cũng nằm gần vị trí tim giống hệt với những nạn nhân đã từng bị sát hại. Điều này khiến người ta hoài nghi rằng, chuyện Phó cô nương gặp hôm nay rất có thể là do tên sát nhân Đồ tể tân nương kia gây ra…”

Liễu thị nghe xong sắc mặt đã trắng bệch.

Công tử trẻ tuổi nói tiếp: “Nếu tên đó thật sự là hung thủ, vậy thì Phó cô nương với tư cách là người sống sót duy nhất trong vụ án liên hoàn này không chỉ là người bị hại, mà còn là nhân chứng quan trọng nhất, có thể trợ giúp quan phủ truy bắt hung phạm. Nếu kẻ gây hại là người khác, Phó cô nương đã bị hại đến thập tử nhất sinh thế này lại càng cần phải sớm tìm ra chân tướng.”

Phó Thịnh cay đắng nói: “Thế tử, vụ án này hiện do cả Đại lý tự và Kim Ngô Vệ truy tra, ngài rõ ràng hơn ai hết, giờ đã xôn xao dư luận rúng động khắp thành Trường An. Con gái ta tuy bị thương nặng nhưng vẫn giữ thanh danh trong sạch, nếu chuyện này lan truyền ra ngoài có mấy ai sẽ quan tâm nó rốt cuộc đã phải trải qua những gì? Đến lúc đó, danh tiết của nó coi như bị hủy, nó còn làm người thế nào được?”

Phó Thịnh lại thở dài nặng nề: “Huống hồ giờ đây nó đang treo mạng hấp hối nằm đó, đến lúc nào mới tỉnh lại còn chưa biết, lấy đâu ra sức lực làm chứng cho quan phủ? Mong Thế tử đừng làm khó nhà ta nữa.”

Công tử trẻ tuổi trầm giọng nói: “Bá gia yên tâm, hôm nay ta đến một mình chính là vì Vân Hành đã trình bày rõ nỗi băn khoăn của các vị. Ta có thể đảm bảo rằng chuyện trong quý phủ hôm nay tuyệt đối sẽ không ghi chép lại trong hồ sơ, cũng sẽ không để người thứ hai ở Đại lý tự biết được. Hiện giờ Phó cô nương đang bị thương nặng nằm liệt giường, tất nhiên phải chờ đến khi nàng ấy qua khỏi nguy kịch trước đã. Nhưng ta nghe nói quý phủ đã mời được Đại tiểu thư nhà họ Tiết mới vừa về đến Trường An tới chữa thương cho nàng ấy, ta chỉ cần nhờ Tiết cô nương hỗ trợ là đủ.”

Nghe hắn hứa hẹn như vậy, Phó Thịnh và Liễu thị đều buông lỏng cảnh giác, hai người liếc mắt nhìn nhau rồi đồng loạt nhìn về phía gian phòng trong.

Khương Ly ở gian phòng trong nghe được rõ mồn một những lời họ nói bên ngoài, trong lòng cũng chấn động không thôi.

Hóa ra Phó Vân Từ rất có khả năng chính là nạn nhân tiếp theo của tên “Đồ tể tân nương” khiến cả thành Trường An nghe danh thôi đã khiếp đảm…

Và nàng cũng không ngờ rằng, mình sẽ gặp lại Bùi Yến trong tình cảnh này.


Bình luận

Bình luận về bài viết này