Chương 11: Chàng thư sinh lật qua lật lại con dao phay dính máu trong tay.

Hắn mang chè ngọt đến xong liền phải vội về trấn Kim Thủy. Trước khi hắn đi, Oanh Nhiên ôm lấy hắn, như 2 hôm trước tiễn hắn đi, nàng nhón chân hôn lên má hắn.

“Đi đây.” Hắn nói.

“Vâng.” Oanh Nhiên cười gật đầu, tiễn hắn xuống lầu.

Với những gì hắn làm hôm qua, nàng không còn giận nổi nữa.

Các nương tử ở phòng nghỉ cùng tầng với Oanh Nhiên đều ló đầu ra xem, đợi Từ Ly Lăng vừa đi, họ liền trêu chọc nàng. Oanh Nhiên bị họ nói đến đỏ mặt, trốn về phòng nghỉ ngơi.

Tối Từ Ly Lăng đến đón, lúc về thì gặp mấy nương tử và phu quân của họ.

Vương nương tử: “Đúng rồi, chiều nay Ninh Phi lại đến tìm cô đó. Ta nói thật, nếu nàng ta thật sự cần cô chăm sóc thì thôi, đó là việc của chúng ta. Nhưng nàng ta cứ muốn kéo cô ra ngoài, không biết đang toan tính gì.”

Triệu nương tử: “Sao nàng ta cứ nhắm vào cô thế nhỉ? Suy nghĩ của mấy tu sĩ này ta không tài nào hiểu nổi. Tần nương tử, sau này cô tránh nàng ta ra một chút nhé.”

Oanh Nhiên cũng không hiểu, nàng đáp lời rồi cảm ơn họ.

Từ Ly Lăng đưa nàng về nhà, lại nấu cho nàng một bát nước đường đỏ. Uống xong, tắm rửa rồi đi nghỉ. Đến gần sáng, Oanh Nhiên đầu đau bụng nhói, nằm trên giường toát mồ hôi lạnh, trằn trọc mãi không yên.

Nàng vừa cử động, Từ Ly Lăng liền tỉnh giấc, ôm lấy nàng xoa bụng. Lòng bàn tay hắn ấm áp, chườm cho nàng một lúc lâu, nàng mơ màng lại ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh lại, Oanh Nhiên chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ và buồn nôn vô cùng. Nàng biết đây là bệnh cũ mỗi khi đến kỳ kinh nên không lo lắng, chỉ là không có sức dậy nên bực bội trong lòng.

Từ Ly Lăng ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài, nàng vẫn không dậy nổi. Hắn ngồi xuống bên giường, cúi xuống khẽ nói với nàng: “Ta đi xin cho nàng nghỉ 2 ngày.”

Oanh Nhiên gật đầu. Nàng khó chịu đến mức không còn chút sức lực.

Từ Ly Lăng chuẩn bị nước nóng để sẵn bên giường rồi ra ngoài.

Oanh Nhiên mơ màng ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại nghe thấy bên ngoài có tiếng động. Nàng dậy xem thì thấy Hứa Thu Quế và Quan Dập đang bận rộn trong nhà.

Hứa Thu Quế do Từ Ly Lăng mời đến, còn Quan Dập là do Hứa Thu Quế tự mang theo. Bà nghĩ con gái và con rể đều là người nho nhã yếu đuối, Quan Dập là người luyện võ, vừa hay thường xuyên qua đây bổ củi cho con gái bà. Bà chưa bao giờ khách sáo với Quan Dập.

Quan Dập từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, chính là do bà một tay nuôi lớn, tuy không phải huynh muội ruột với Oanh Nhiên nhưng còn hơn cả ruột thịt. Không nhận làm con nuôi là vì ban đầu Quan Dập học ở Thư viện Xuân Thiềm, sợ nhận rồi các học sinh khác sẽ có lời ra tiếng vào. Sau này Quan Dập rời thư viện, lại có tính cách bướng bỉnh giống Oanh Nhiên, Tần Hoán tức đến mức không chịu nhận nữa.

Quan Dập biết bệnh cũ của Oanh Nhiên, y nói với nàng: “Muội dậy làm gì, đói à?”

Oanh Nhiên: “Không có hứng ăn… Lại phiền huynh đến giúp việc nhà muội rồi.”

Quan Dập giả vờ nghiêm túc: “Muội khách sáo với huynh như vậy, có phải định để huynh trả ơn muội chăm sóc huynh lúc nhỏ không? Huynh nói cho mà biết, không có cửa đâu, huynh không trả!”

Oanh Nhiên cười trách: “Huynh nói gì thế.”

Quan Dập cười: “Đúng rồi, sáng nay huynh tiện đường đến tìm quản sự, em rể đã nói với ông ấy để muội ở nhà nghỉ thêm 2 ngày rồi, huynh cũng thấy muội nên nghỉ thêm 2 ngày. Trực giác của huynh mách bảo vị tu sĩ đang nhắm vào muội không có ý tốt.”

Không đợi Oanh Nhiên mở lời, Hứa Thu Quế đã vội hỏi: “Sao thế?”

Quan Dập: “Lúc con đến, quản sự nói với con người tên Ninh Phi đó cứ hỏi thăm chuyện của Oanh Oanh và em rể, ánh mắt trông rất âm u. Trời nóng thế này mà cứ muốn đưa Oanh Oanh ra ngoài đi dạo linh tinh, đây chẳng phải là cố tình hành hạ Oanh Oanh sao! Bọn con là tu sĩ chứ không phải đồ vật, sao lại không biết trời nóng chứ?”

“Quản sự còn nói, ông ấy thấy Oanh Oanh trẻ, mặt mũi còn mỏng, sợ con bé không tiện từ chối. Mấy lần Ninh Phi chưa kịp đến chỗ Oanh Oanh đều là do quản sự và vợ của đồng liêu con giữa đường gặp phải nên ngăn lại.”

Hứa Thu Quế nhíu chặt mày, định bảo Oanh Nhiên nghỉ việc. Nhưng nhiều linh thạch như vậy, ráng thêm vài ngày là được nên không nói gì.

Oanh Nhiên cũng hơi nhíu mày, không ngờ sau lưng còn có chuyện này. Nàng vào phòng lấy ra nửa viên linh thạch, bảo Quan Dập mang đi mua chút đồ làm quà cảm ơn cho vợ của các đồng liêu y. Quan Dập sảng khoái đáp “Khách sáo quá” rồi nhận lấy linh thạch.

Bụng Oanh Nhiên lại đau, đầu óc choáng váng, nàng vịn vào cửa nghỉ một lúc, thở hổn hển rồi về phòng.

Cứ thế ở nhà nghỉ ngơi một ngày, tối Từ Ly Lăng về, nàng vẫn đang ngủ, cũng không ăn được gì. Trước khi nàng ngủ, Từ Ly Lăng nấu cho nàng một bát thuốc.

Thuốc có vị thanh mát, uống vào cảm thấy người dễ chịu hơn nhiều. Nàng hỏi: “Thuốc gì thế này?”

Từ Ly Lăng: “Tìm vài loại linh thảo nấu thành.”

Linh thảo ở chỗ họ rất khó tìm. Nếu tìm được mang đi bán, có thể bán được không ít tiền. Nhưng Oanh Nhiên không nói chuyện tiền bạc, sự chú ý của nàng đều dồn vào bàn tay cầm bát của Từ Ly Lăng.

Trên bàn tay trắng như ngọc đó có thêm vài vết bỏng. Oanh Nhiên xót xa sờ sờ: “Hái linh thảo bị thương à?”

Linh thảo không dễ hái như vậy. Một số linh thảo có dược tính khác nhau, lúc hái sẽ làm người ta bị thương. Từ Ly Lăng cũng không giấu nàng: “Vài ngày nữa sẽ khỏi.”

Oanh Nhiên nắm lấy tay hắn, dùng mặt áp vào. Nàng lấy thuốc bôi cho hắn rồi cùng hắn nằm xuống, ôm hắn ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, người Oanh Nhiên đã khỏe hơn nhiều. Nhưng Từ Ly Lăng vẫn muốn nàng ở nhà nghỉ ngơi.

Đã xin phép nghỉ rồi, Oanh Nhiên nghĩ một lúc: “Cũng được. Lâu rồi không đến thôn, thiếp ngủ một lát, lát nữa đến thôn mua ít rau.”

Rau trong thôn đều do nhà trồng, vừa tươi vừa rẻ. Nàng và Từ Ly Lăng vốn cũng định khai hoang sau nhà để trồng rau, nhưng cả nàng và Từ Ly Lăng đều không chịu được mùi đất trồng rau, lại không biết trồng. Chi phí trồng rau của hai người còn cao hơn cả đi mua rau thừa của người trong thôn nên dứt khoát không trồng nữa.

Từ Ly Lăng “ừm” một tiếng, trước khi đi, hắn ngồi bên giường cúi xuống, trán kề trán với nàng. Oanh Nhiên khẽ ngẩng cằm liền hôn lên chóp mũi hắn.

Từ Ly Lăng hôn lên môi nàng: “Đi đây.”

Oanh Nhiên gật đầu, tiễn hắn ra khỏi phòng ngủ rồi xoay người nhắm mắt ngủ tiếp.

“Hôm nay nàng ta cũng không đến.”

“Quản sự nói nàng ta xin nghỉ. Nhưng từ ngày đầu tiên Ninh Phi tiếp xúc với nàng ta, nàng ta đã luôn tránh né Ninh Phi.”

“Có phải Ninh Phi quá vồ vập để nàng ta nhận ra điều gì rồi không? Ta vốn tưởng nàng ta vô tội, bây giờ xem ra chắc chắn nàng ta biết phu quân của mình là ma!”

Trong phòng Chu Đồ Nha, các đệ tử đang nghiên cứu động tĩnh của Tần Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng kia.

Chu Đồ Nha ngồi một bên, đầu óc rối bời. Ông ta rất cảm kích Ninh Phi đã vô tình dẫn dắt đám đệ tử này. Nhưng từ ngày đầu tiên, Ninh Phi đã quá tích cực, đến nỗi bây giờ ông ta không còn xen vào được nữa.

Kế hoạch vốn có thể ra tay ngay từ đầu, Ninh Phi lại cứng rắn lấy lý do “Phòng trường hợp Từ Ly Lăng khó đối phó, chúng ta hãy ra tay từ Tần Oanh Nhiên trước” để kéo dài đến tận hôm nay.

Nhưng Tần Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng chỉ là người phàm! Nàng ta làm rùm beng như vậy, cứ khăng khăng tự mình tiếp cận Tần Oanh Nhiên, kết quả lại khiến cả thiên hạ đều biết đám tu sĩ bọn họ đang nhắm vào Tần Oanh Nhiên.

Cứ tiếp tục như vậy, kế hoạch bắt “Thánh Ma” lập công của ông ta sẽ bị sự tự cho là đúng của Ninh Phi làm hỏng bét.

Chu Đồ Nha ôm trán, vẻ ngoài thì thâm trầm, thực chất đang tính toán làm sao để kích động các đệ tử mau chóng ra tay.

Chợt nghe Ninh Phi nói: “Mọi người không cần lo lắng. Mấy ngày nay ta tiếp xúc với Tần Oanh Nhiên, không phải là không có manh mối. Bây giờ ta có thể xác định, Tần Oanh Nhiên chỉ là một người phàm bình thường. Mà ma đầu đó cũng như ta và Chu sư thúc đã dự đoán—”

“Nguyên công hắn bị tổn hại nặng, chỉ có thể giả làm người phàm để ẩn náu. Đây là cơ hội ngàn năm có một, là thời cơ tốt để chúng ta báo thù cho đồng môn!”

Ánh mắt Ninh Phi kiên định: “Nhưng bây giờ chúng ta đã kinh động đến họ, không thể trì hoãn thêm nữa. Nếu không, lỡ như họ bỏ trốn, chúng ta sẽ khó có cơ hội giết được Thánh Ma!”

“Vậy nên ta đề nghị, nhân lúc hôm nay Tần Oanh Nhiên xin nghỉ ở nhà, có thể đang cùng ma đầu đó bàn bạc đối sách, chúng ta hãy đánh úp bất ngờ, bây giờ liền đi giết bọn họ!”

Các đệ tử do dự: “Nhưng… làm vậy có quá mạo hiểm không?” Thực ra họ không dám đi, trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngờ.

“Mạo hiểm?” Ninh Phi cười mỉa: “Sư huynh của ta ở lại đoạn hậu cho các người, chẳng lẽ không mạo hiểm sao! Chàng ấy vì để các người sống sót, cuối cùng đã chặn đứng ma quân, chết trong tay ma quân, vậy không mạo hiểm sao!”

“Tại sao chàng ấy bảo vệ chính đạo, bảo vệ đồng môn chưa từng do dự, mà các người lại do dự có nên báo thù cho chàng hay không! Nhìn bộ mặt của các người xem, ta thật sự thấy cái chết của chàng ấy không đáng!”

Ninh Phi quay người định đi. Các đệ tử vội vàng ngăn nàng lại, lòng dạ ngổn ngang nói: “Chúng ta đi.”

Ninh Phi khẽ hừ, cố ý liếc nhìn Chu Đồ Nha.

Chu Đồ Nha không hiểu sao lại thấy hoảng hốt trong lòng. Trực giác mách bảo có gì đó không ổn, nhưng nghĩ kỹ lại lại không nghĩ ra được.

“Cục ta cục tác—” Đám gà kinh hãi vỗ cánh, lông gà bay tứ tung.

Chuồng gà đơn sơ do Từ Ly Lăng tự tay dựng lên bị một đao chém đứt, cổng sân cũng bị chém thành hai nửa. 

Oanh Nhiên bụm miệng trốn trong bụi cây sau núi, nhìn đám người xông vào sân nhà mình, mắt đầy kinh hoàng và không thể tin nổi.

Đại Hoa bên cạnh cảnh giác căng mình như báo săn, cảnh báo nàng: “Ký chủ, cô đừng động đậy. Năng lượng của ta ở thế giới này chỉ có thể che chắn vị trí của cô trong phạm vi một mét, vượt qua phạm vi này, chúng ta sẽ bị phát hiện.”

Oanh Nhiên không chỉ không dám động đậy mà còn không dám lên tiếng. Nàng ngơ ngác gật đầu, dùng ánh mắt cảm ơn Đại Hoa.

Ngay vừa rồi, nàng cầm giỏ rau chuẩn bị đến thôn Sơn Hà gần nhất để mua rau. Vì gần trưa, mặt trời thực sự gay gắt, đi chưa được nửa dặm, nàng đã bị nắng đến không chịu nổi, quay về nhà định lấy một chiếc khăn vuông che đầu che mặt. Kết quả Đại Hoa đột nhiên xông ra hét lớn: “Ký chủ đừng về nhà!”

Oanh Nhiên chưa kịp phản ứng, Đại Hoa đã lao tới, vội vã dùng móng vuốt cào nàng. Oanh Nhiên ngẩng đầu nhìn, qua hàng cây thấy trước cửa nhà đông nghìn nghịt người. Trong lòng nàng hoảng hốt, bất an theo Đại Hoa chạy đến rừng cây hòe gai sau núi, trốn trong vòng che chắn do Đại Hoa tạo ra để nhìn trộm.

Ngay khi nàng vừa chạy đi liền có người đến dò xét nơi nàng vừa đứng, nhanh thêm một bước là đã phát hiện ra nàng.

Oanh Nhiên sợ hãi vô cùng, hồn bay phách lạc nhìn trộm đám người kia. Vừa nhìn liền thấy trong đám người có hai gương mặt quen thuộc — là Ninh Phi và Chu Đồ Nha. Hôm nay họ mặc pháp bào sẫm màu thống nhất, tay cầm trường kiếm, khí thế hùng hổ. Khí chất lạnh lùng đó khiến Oanh Nhiên lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là sát khí có thể hóa thành thực thể.

Oanh Nhiên không hiểu, nàng đã chọc giận đám người này thế nào? Chẳng lẽ chỉ vì nàng không đưa Ninh Phi đi dạo huyện Vân Thủy sao?

Chợt nghe Chu Đồ Nha lớn tiếng: “Ma đầu! Ra đây! Thân phận của ngươi đã bại lộ, đừng hòng trốn thoát! Nếu ngươi ngoan ngoãn bó tay chịu trói, chúng ta có thể tha cho ngươi một mạng!”

Oanh Nhiên nghi ngờ: Ai là ma đầu?

Đại Hoa cũng nghi ngờ, dùng ánh mắt hỏi Oanh Nhiên: Cô còn nhận cả kịch bản ma đầu nữa à?

Oanh Nhiên lắc đầu: Sao có thể!

Trong sân không ai trả lời, Ninh Phi hừ lạnh, tay vung trường kiếm, ánh sáng lạnh lẽo như lưỡi đao trăng. Một kiếm chém xuống phá hỏng cổng sân, đập nát chuồng gà.

Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng chỉ nuôi sáu con gà, lần này chết đến chỉ còn lại một con. Con gà đó kinh hãi bay loạn xạ, định bay ra ngoài sân, cũng bị một đệ tử vô tình va phải, nhíu mày đá chết.

“Sư thúc, họ không có ở nhà.”

“Chẳng lẽ đã trốn rồi?”

Chu Đồ Nha nhíu chặt mày, ra hiệu cho đệ tử: “Con vào xem xem.”

Đệ tử do dự.

Ninh Phi hừ lạnh, cầm kiếm xông vào nhà.

Oanh Nhiên không nhìn thấy Ninh Phi làm gì trong nhà, nhưng thấy Ninh Phi ăn mặc hơi xộc xệch đi ra, có thể đoán được trong nhà đã là một mớ hỗn độn.

Ninh Phi lấy ra một nắm linh thạch: “Chắc họ chỉ tạm thời ra ngoài, tiền bạc đồ đạc trong nhà vẫn còn.” Nói rồi Ninh Phi khinh thường vứt nắm linh thạch đi.

Oanh Nhiên tức đến nắm chặt tay áo.

Quá đáng quá! Đó là tất cả linh thạch mà nàng và Từ Ly Lăng đã dành dụm hơn 1 năm nay! Nhưng nàng không thể làm gì được. Nàng chỉ là một người phàm, không đánh lại được bất kỳ ai trong số họ, huống chi họ còn đến cả một đám. Đợi họ đi rồi, nhất định nàng phải đến Huyền Nha kiện! Oanh Nhiên căm phẫn cắn môi.

Trong sân, Chu Đồ Nha trầm ngâm một lúc: “Vậy chúng ta ở đây đợi họ về—”

“Đợi? Không thể đợi suông được.” Vẻ mặt Ninh Phi hung ác, giơ cao trường kiếm chém xuống: “Trước tiên phá tan cái ổ của tên ma đầu Từ Ly Lăng này!”

Chu Đồ Nha và các đệ tử đều sững sờ. Nhưng các đệ tử chợt nhớ đến người sư huynh đã khuất, cũng vung kiếm chém cùng nàng ta để giải tỏa cảm xúc.

“Giết!”

“Giết!”

“Giết chết tên ma đầu đáng chết này! Treo đầu hắn lên cổng núi Tuyền Hành Tông, để đám ma kia không dám xâm phạm chính đạo chúng ta nữa!”

Ánh mắt Chu Đồ Nha run rẩy.

Sự việc đã thay đổi. Tất cả đã vượt khỏi tầm kiểm soát của ông ta, mọi sự là do Ninh Phi. Có phải Ninh Phi đã làm gì các đệ tử không? Nàng ta có còn bình thường không?

Chu Đồ Nha muốn ngăn cản. Nhưng dưới sự kích động của Ninh Phi, nhớ lại cảnh tượng thê thảm của các đồng môn chết sau lưng khi trốn vào Ý Vương Châu, các đệ tử đã đỏ mắt trong cơn cuồng nộ.

Tay Oanh Nhiên nắm chặt vào cây lớn bên cạnh, nhìn hàng rào mà nàng và Từ Ly Lăng từ từ xây dựng bị chặt nát, nhìn những chiếc rổ tre, rá tre do Từ Ly Lăng tự tay đan bị giẫm đạp, nhìn họ phá tan ngôi nhà mà nàng và Từ Ly Lăng đã cùng nhau xây dựng. Mắt nàng đỏ hoe nhưng không dám phát ra nửa tiếng động.

Thì ra suốt thời gian qua, họ hỏi thăm chuyện của nàng đều là nhắm vào Từ Ly Lăng. Từ Ly Lăng đã làm gì sai? Mà lại bị đám người vô lý này gán cho cái danh ma đầu để hãm hại!

“Hức—”

Bên cạnh nàng vang lên tiếng gầm gừ như dã thú. Oanh Nhiên quay lại, thấy Tiểu Hoàng ở cách đó không xa, tựa như một con sói hung dữ, đôi mắt u uất nhìn chằm chằm vào những người trong sân, miệng nhe ra những chiếc răng nanh sắc nhọn, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Tiểu Hoàng—”

Oanh Nhiên vội vàng muốn kéo nó vào vòng che chắn.

Thế nhưng Đại Hoa nhảy lên ngăn nàng lại, nàng ngã phịch xuống đất.

“Con chó ngốc đó to quá, vòng che chắn không bảo vệ được nó. Nó vào là chúng ta bị lộ hết!”

Trong lúc nói chuyện, Tiểu Hoàng đã gầm gừ xông ra.

Mặt mèo của Đại Hoa nhăn nhó, mắt đầy bi phẫn.

Tuy nó ghét con chó ngốc đó, nhưng chó ngốc và nó đều do ký chủ nuôi, trong lòng nó coi như người nhà. Nhưng khả năng của nó có hạn, không có cách nào cứu con chó ngốc.

“Tiểu Hoàng…” Oanh Nhiên vừa từ đất bò dậy đã thấy Tiểu Hoàng xông xuống núi.

Đám tu sĩ trời đánh này! Họ mới là ma!

Oanh Nhiên không thể trơ mắt nhìn Tiểu Hoàng bị giết. Nàng cầu xin hỏi Đại Hoa: “Mi thật sự không có cách nào cứu nó sao.”

Đại Hoa lắc đầu: “Trừ khi cô và ta liên kết. Để đảm bảo an toàn cho ký chủ, trong trường hợp bình thường, tổng bộ sẽ đặt một phần năng lượng dự trữ trên người ký chủ—”

Đột nhiên Đại Hoa ngừng nói, hai mắt đờ ra, thân mèo mềm nhũn ngã xuống.
“Đại Hoa!”

Oanh Nhiên kìm nén tiếng kêu thấp, vội vàng đỡ Đại Hoa. Nhưng Đại Hoa mềm như bún, mặc cho nàng lay thế nào cũng không có phản ứng.

Đại Hoa rất muốn đáp lại Oanh Nhiên. Nhưng nó không thể, cơ thể nó hoàn toàn biến thành trạng thái mèo chết.

Oanh Nhiên gọi Đại Hoa không tỉnh, bèn vùi nó vào lá cây giấu đi, đứng dậy định xuống núi cứu Tiểu Hoàng. Nàng quay người, vừa định bước ra khỏi vòng che chắn đã thấy một bóng người không nên có mặt vào lúc này xuất hiện ở cổng sân.

Hắn không vội không vàng bước xuống phi câu, tay xách một túi linh thảo, mắt lướt nhìn sân nhà tan hoang. Trong sân, các tu sĩ đều dừng tay, đồng loạt nhìn về phía hắn.

Sự thản nhiên của hắn khiến Chu Đồ Nha lại một lần nữa cảm thấy nguy cơ sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát.

Thế nhưng không đợi Chu Đồ Nha mở lời, Ninh Phi đã tiến lên, dùng kiếm chỉ vào hắn: “Từ Ly Lăng, cuối cùng tên ma đầu nhà ngươi cũng về rồi.”

“Ma… đang nói ta sao?”

Ninh Phi cười mỉa: “Đừng giả vờ nữa, chúng ta đã xác định được thân phận của ngươi.”

Oanh Nhiên hoảng hốt. Nàng vốn nghĩ họ nhắm vào Từ Ly Lăng, nàng xông ra cứu Tiểu Hoàng có lẽ còn một tia hy vọng sống sót. Nhưng bây giờ nếu nàng xông ra chỉ có thể chết cùng hắn. Đến lúc đó, họ nói Từ Ly Lăng là ma, thế gian đều cho rằng Từ Ly Lăng là ma. Cha mẹ và Quan Dập của nàng sẽ bị liên lụy. Lúc đó còn ai có thể đến minh oan cho họ chứ?

Tay Oanh Nhiên nắm chặt vào cành cây bên cạnh, gai cây đâm vào lòng bàn tay chảy máu nàng cũng không hề hay biết. Nàng nhắm mắt lại, không nỡ nhìn tiếp. Chỉ nghĩ: Nếu Hoài Chân không còn nữa, đợi nàng vạch trần tội ác của đám tu sĩ Vân Châu này, rửa sạch oan khuất cho Hoài Chân, nàng sẽ…

Trong sân, Từ Ly Lăng khẽ “ồ” một tiếng. Tiểu Hoàng xông đến sau lưng hắn, rên rỉ gào thét như đang mách lẻo.

Ninh Phi nhíu mày chặt hơn: “Từ Ly Lăng, ngươi không có gì muốn nói sao?”

Từ Ly Lăng làm như không nghe thấy, nhìn quanh mặt đất, từ trong đống gỗ vụn nhặt lên một con dao phay. Thấy hắn cầm vũ khí, một đệ tử đứng gần nhất tinh thần căng thẳng, lập tức cầm kiếm chém về phía hắn.

Trong chớp mắt, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, đầu người rơi xuống đất. Trong sân tĩnh lặng như chết.

Oanh Nhiên mở to đôi mắt đẫm lệ, đồng tử đột nhiên co lại. Máu tươi phun ra như mưa. Một gã thư sinh áo xanh từ tư thế nhặt dao, từ từ đứng thẳng người dậy, lật qua lật lại con dao phay dính máu trong tay. Bên cạnh hắn là thi thể không đầu ầm một tiếng ngã xuống.

“Ngươi! Sao ngươi… lẽ nào ngươi… ngươi thật sự là…”

Nỗi kinh hoàng như liều thuốc độc, khiến Chu Đồ Nha nghẹt thở trong nháy mắt. Ông ta bất giác lùi lại muốn bỏ chạy. Nhưng người trước mắt không hề tỏa ra uy áp ma khí, chân ông ta đã mềm nhũn.

“Ta thật sự là?”

Từ Ly Lăng quay lại nhìn ông ta, đôi đồng tử như u hồn nhiếp lấy tâm phách, khiến nỗi sợ hãi vô hình gặm nhấm trái tim người ta.

“Không phải các ngươi nói sao? Ta—”

“Là ma.”

••••••••

Tác giả có lời muốn nói:

Oanh Nhiên: Không dám mở mắt ra, hy vọng chỉ là ảo giác của ta.

Chu Đồ Nha: Ngươi tới thật à…


Bình luận

Bình luận về bài viết này