Chương 12: Phát hiện ra phu quân của mình là ma.

10 năm trước, Chu Đồ Nha cùng các sư huynh đệ lỡ bước vào một bí cảnh do Thiên Tiêu để lại để rèn luyện. Ở đó, ông ta và các sư huynh đệ đã nhìn thấy bức chân dung của vị đó tham dự yến tiệc ở Thiên Tiêu khi còn nhỏ.

Trong tranh, hắn chỉ mới 5 tuổi, nhưng cốt tướng đã lộ vẻ phi phàm. Chu Đồ Nha lén cất bức tranh, cũng nhận lấy cơ duyên từ bí cảnh, để các sư huynh đệ của mình mãi mãi ở lại trong bí cảnh sụp đổ. Trở về Tuyền Hành Tông, tu vi của ông ta tăng vọt, một bước trở thành trưởng lão của Tuyền Hành Tông.

Mà bức chân dung này, ông ta vẫn luôn trân trọng. Đây là một trong những lá bài tẩy của ông ta. Ông ta nghĩ, một ngày nào đó, ông ta sẽ dùng đến nó.

Nhìn thấy Từ Ly Lăng, ông ta biết thời cơ sử dụng bức tranh đã đến. Thế là ông ta thuyết phục các đệ tử hành động, lấy bức tranh ra để chứng minh thân phận của Từ Ly Lăng. Tuy bây giờ Từ Ly Lăng không còn là đứa trẻ, nhưng vẫn có thể khiến người ta nhận ra ngay hắn chính là dáng vẻ trưởng thành của người trong tranh. Các đệ tử tin năm phần, Ninh Phi thúc đẩy năm phần.

Ông ta lên kế hoạch trở về Tuyền Hành Tông, xách đầu Từ Ly Lăng kèm theo bức tranh để chấn nhiếp quần ma. Đến lúc đó, rốt cuộc Từ Ly Lăng có phải là vị đó không? Ông ta nghĩ, đợi đến khi thấy tín ngưỡng của ma chúng sụp đổ, chính đạo có thể nhân cơ hội đàn áp ma đạo, các vị trong chính đạo sẽ không ai để ý.

Mà nếu vị đó thật sự hiện thế phá vỡ kế hoạch của ông ta? Thì chỉ cần thay đổi kế hoạch, bức tranh và đầu người vẫn là những quân cờ có thể sử dụng. Ông ta vẫn lập được đại công. Nếu chỉ có đầu người hoặc chỉ có bức tranh, sẽ không có hiệu quả tốt như vậy. Ông ta vừa có được bức tranh lại có thể có được đầu người, ông ta tin rằng, đây là một cơ duyên khác mà trời ban cho ông ta.

Nhưng ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng—

Lỡ như, người phàm Từ Ly Lăng ấy, thật sự là vị đó thì sao?

Bởi vì sao có thể chứ?

Vị đó sao có thể cưới một người phụ nữ phàm trần, cùng nàng ẩn cư nơi sơn dã?

Vị đó là tín ngưỡng của ma đạo, đã tắm máu Cửu Trùng Cung, tàn sát khắp Thập Tam Châu của Diệu Cảnh!

Đầu của Chu Đồ Nha rơi xuống đất, trong thế giới nhuốm màu máu, ông ta nhìn thấy thân thể không đầu của mình ngã xuống mảnh đất thấm đẫm máu tươi, nhìn gã “thư sinh” áo xanh đã bị máu nhuộm thẫm đang tùy ý tận hưởng sự tàn sát, ý thức còn sót lại vẫn đang nghĩ—

Chuyện này, sao có thể chứ?

Ninh Phi biết Chu Đồ Nha đã lừa tất cả các đệ tử. Cha nàng ta cũng là trưởng lão của Tuyền Hành Tông, cha đã nói cho nàng ta biết bản chất của Chu Đồ Nha, bảo nàng ta phải cẩn thận với ông ta. Nhưng nàng ta vẫn giúp Chu Đồ Nha.

Bởi vì nàng ta tin rằng, Chu Đồ Nha và đám đệ tử này đều đáng chết!

Từ lúc Chu Đồ Nha đóng cổng Phá Giới, các đệ tử chỉ lo chạy thoát thân. Khi nàng ta quay đầu lại, thấy sư huynh dưới vó ngựa của ma quân tuyệt vọng nhìn nàng ta, bị ma tộc chém đầu. Từ giây phút đó, Ninh Phi đã nghĩ:

Tại sao? Tại sao người sống sót lại là những người này mà không phải là sư huynh?

Họ đều đáng chết! Đáng lẽ lúc đó họ phải chết cùng sư huynh!

Nhưng cha nàng ta đức cao vọng trọng, nàng ta không thể để cha bị liên lụy vì tội nàng ta hãm hại đồng môn. Thế là nàng ta thuận nước đẩy thuyền, lên kế hoạch giúp Chu Đồ Nha tàn sát người phàm. Khi tất cả bọn họ đều trở thành tội nhân, đợi nàng ta trở về Vân Châu vạch trần tội ác của họ, nàng ta có thể giả vờ bị lừa gạt, chịu không nổi giày vò tinh thần mà phát điên để đầu độc giết chết tất cả!

Đến lúc đó, người ta sẽ chỉ xót thương một kẻ điên đáng thương đã giết một đám tội nhân, không ai sẽ trách cha nàng ta dạy con không nghiêm.

Trong kế hoạch này, người duy nhất nàng ta có lỗi chính là đôi vợ chồng phàm nhân Tần Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng. Nhưng nàng ta cũng không còn cách nào khác.

Muốn trách, chỉ có thể trách vận số của họ không tốt. Giống như nàng ta và sư huynh của nàng ta—

Khó khăn lắm hai người mới được cha nàng ta đồng ý, nói rằng lần này diệt ma lập công trở về sẽ kết thành đạo lữ.

Nhưng nàng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn sư huynh chết thảm, ngay cả thi thể cũng bị ma quân giẫm nát!

Nhưng tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Ninh Phi người đầy máu, cố gắng bò về phía thanh kiếm gãy rơi trên đất. Trên thanh kiếm đó còn treo tua kiếm mà sư huynh đã tặng nàng ta.

“A—”

Cơn đau từ cái chân bị gãy khiến Ninh Phi không kìm được mà hét thảm, tiếng hét xé lòng vang vọng khắp núi rừng.

Từ Ly Lăng giẫm nát xương chân nàng ta, nhận ra sự khao khát của nàng ta, nhìn về phía tua kiếm mà nàng ta đang cố gắng vươn tay chạm tới.

“Ngươi muốn cái này?”

Hắn đi đến bên thanh kiếm gãy, cúi xuống nhìn nàng ta, đôi đồng tử đen kịt như có thể nhìn thấu lòng người: “Đây là vật người rất quan trọng của ngươi tặng à?”

Ninh Phi không trả lời, ngước mắt nhìn lên, trong tầm mắt bao trùm là thi thể la liệt, đầu người máu me, đều là đồng môn của nàng ta.

Vẻ mặt Từ Ly Lăng trông rất đỗi bi thương: “Ta nhất định sẽ giết ngươi. Nhưng nếu ngươi nói cho ta biết, vật này rất quan trọng với ngươi, ta không ngại để ngươi cầm nó mà chết.”

Ninh Phi đã không còn sức trả lời nhưng vẫn cố gắng mở miệng, đưa bàn tay run rẩy dính máu ra: “Phải…”

Từ Ly Lăng lại dùng chân giẫm lên tua kiếm, một đao chém xuống. Hắn cười thành tiếng. Máu tươi phun ra nhuộm đỏ tua kiếm. Đầu của Ninh Phi lăn ra, trời đất quay cuồng. Ý thức nàng ta chưa hoàn toàn tan biến, nàng ta nhìn thấy Từ Ly Lăng cười mỉa mai: 

“Sao ngươi lại tin lời của ma chứ.”

Đúng vậy, sao nàng ta lại có thể tin lời của ma chứ? Nhất là loại ma trong ma như Từ Ly Lăng.

Tiểu Hoàng đi tới, thương hại nhìn Ninh Phi, một ngụm nuốt chửng nàng ta.

Oanh Nhiên ngồi phịch quên cả đứng dậy trong vòng che chắn do Đại Hoa tạo ra hồi lâu. Đầu óc nàng trống rỗng.

Sân nhà xa xa máu thịt văng tung tóe, thi thể đầu người la liệt khiến nàng như muốn nôn.

Phu quân của nàng, người vốn luôn ôn hòa, điềm đạm, lúc này đang cầm dao phay đứng giữa đống thi thể thấm đẫm máu.

Hắn nhắm mắt lại, từ từ bình tĩnh lại từ cơn hưng phấn ma tính do sự tàn sát gây ra. Nhìn quanh sân nhà máu thịt hỗn loạn, hắn nhíu mày, không kiên nhẫn “chậc” một tiếng—

“Phiền thật.”

Oanh Nhiên nhắm mắt, tựa vào cái cây bên cạnh, không ngừng thuyết phục bản thân đây chỉ là một cơn ác mộng. Đợi tỉnh mộng, Hoài Chân vẫn là người phu quân cùng nàng sớm tối làm lụng. Sân nhà của nàng cũng vẫn là cái sân nhỏ bình thường nhưng ấm cúng.

Nhưng mùi máu tanh nồng nặc theo gió thổi đến, cũng không ngừng nhắc nhở nàng—

Tất cả, không phải là mơ.

Phu quân của nàng là ma.

Một con ma cầm dao phay bình thường, có thể giết chết hơn hai mươi tu sĩ trong chớp mắt!

Đúng là phiền thật.

Chắc chắn dọn dẹp sẽ rất phiền phức. Hơn nữa, nữ chủ nhân chỉ ra ngoài mua rau, nhiều nhất một canh giờ là về rồi. Tiểu Hoàng không khỏi hả hê nghĩ: Xem hắn làm thế nào!

Nếu hắn chịu giải trừ phong ấn, phục hồi ma thân, thi triển một phép thuật là có thể phục hồi sân nhà trong nháy mắt.

Nhưng những thứ ma thân hắn chạm vào đều sẽ nhiễm ma khí. Vốn dĩ linh dược chữa người, ma khí hại người. Đến lúc đó, dù sân này có phục hồi, nữ chủ nhân cũng không thể ở được.

Từ Ly Lăng liếc nhìn nó.

Nó lập tức trở nên ngoan ngoãn, vẫy đuôi lấy lòng hắn như một con chó thực thụ.

Từ Ly Lăng ra lệnh: “Ăn cho sạch, gọi vài con sơn tinh mộc mị đến.”

Nó sững sờ, nhìn quanh sân đầy thi thể, mặt lộ vẻ khổ sở: “Một lần ta ăn không hết nhiều như vậy, ta có thể ăn từ từ không…”

Từ Ly Lăng đã vào bếp đun nước nóng: “Ăn xong đi bắt sáu con gà về, rồi ra đường canh, nếu nàng ấy về thì giữ nàng lại.”

Tiểu Hoàng: “Ta ăn không nổi…”

Từ Ly Lăng: “Đợi sơn tinh mộc mị đi rồi ngươi hãy về.”

Tiểu Hoàng: “Ta ăn không…”

Từ Ly Lăng liếc nó.

Nó nằm phục trên đất, mặt đầy tủi thân bắt đầu ăn, không dám nói thêm lời nào. Thi thể để lại thêm một khắc là thêm một phần nguy cơ bị phát hiện.

Trong bếp bắt đầu đun nước, Từ Ly Lăng bước ra sân, lục lọi túi trữ vật trên người đám tu sĩ này, nhặt những viên linh thạch mà Ninh Phi đã ném lúc trước đi rửa sạch rồi lại đi dọn dẹp căn nhà bị Ninh Phi lục lọi lúc nãy.

Sự sắp xếp của hắn đâu ra đấy, ung dung không vội vã.

Oanh Nhiên ngây người nhìn ra xa.

Phu quân không phải người phàm, ngay cả Tiểu Hoàng cũng không phải một con chó tầm thường.

Nàng day day thái dương, chợt thấy Tiểu Hoàng ngẩng đầu, phát ra tiếng gầm gừ hùng hậu. Tiếng gầm như núi chuyển. Âm thanh không lớn, nhưng sóng âm lan ra lại làm rung chuyển cả núi rừng. Trong phút chốc, cây cỏ, núi đá hóa thành linh hình, như một cơn gió bay về phía sân nhà nàng.

Oanh Nhiên kinh ngạc.

Chúng phân công rất rõ ràng. Mộc mị chi linh do cây cỏ hóa thành sửa chữa cánh cửa gỗ và hàng rào bị đánh hỏng, sơn tinh do núi đá hóa thành thì thanh tẩy vùng đất bị máu nhuộm đỏ.

Nước trong bếp đã sôi. Từ Ly Lăng từ trong nhà đi ra, phớt lờ đám tiểu tinh linh đang bận rộn, lấy quần áo sạch, xách nước nóng vào buồng tắm. Một lúc sau, hắn thay một bộ thanh sam sạch sẽ, mái tóc đen ướt sũng xõa tung bước ra, ném bộ quần áo gần như thấm đẫm máu cho Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng ngoạm lấy mang đến góc sân, lôi ra một que đóm, đốt bộ quần áo. Sau đó nó lại quét tro vào rãnh nước để dòng nước cuốn đi.

Từ Ly Lăng ngồi tựa trên chiếc ghế tựa trong sân, bắt chéo chân, vót nan tre, đan lại rổ rau và rá tre trong nhà.

Sơn tinh, mộc mị bận rộn quay cuồng, sân nhỏ dần dần trở lại như cũ.

Thi thể trên đất dần dần biến mất, Tiểu Hoàng ăn đến sắp nôn ra. Cuối cùng ăn xong, nó bắt một con gà, chạy đến con đường nàng chắc chắn sẽ đi qua để hái rau mà đợi.

Oanh Nhiên mơ hồ cảm thấy, những chuyện đang xảy ra trong sân nhà mình giống như một câu chuyện cổ tích. Sau khi công chúa trong truyện cổ tích gặp rắc rối, “các con vật nhỏ” đều đến giúp đỡ. Chỉ là chuyện gặp phải có chút tàn nhẫn, sự giúp đỡ cũng có chút máu me.

Còn nữa…

Oanh Nhiên để ý đến bộ thanh sam trên người Từ Ly Lăng, suy nghĩ lan man: Thảo nào lúc nào hắn cũng chỉ có mấy bộ thanh sam gần như y hệt nhau để thay đổi. Hóa ra là để đề phòng có chuyện có thể tạm thời thay một bộ mới rồi vứt bộ cũ đi?

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, đợi nàng về nhà quả thực không nhận ra hắn đã thay quần áo.

Sân nhỏ đã trở lại như cũ, sơn tinh mộc mị quay về núi rừng.

Mặt trời dần lặn về phía Tây, tóc Từ Ly Lăng đã khô. Hắn dùng dải tóc ngọc trúc buộc mái tóc đen lại, bận rộn trong khoảng sân nhỏ sạch sẽ dưới ánh chiều tà, dường như vẫn là chàng thư sinh nho nhã mà nàng quen thuộc.

Tiểu Hoàng ngồi bên đường đợi nàng về nhà, thỉnh thoảng lại dùng chân gãi ngứa. Trông nó vẫn là chú chó nhỏ mà nàng quen thuộc.

Oanh Nhiên tựa vào gốc cây lớn, xa xa nhìn họ.

Màn đêm dần buông, trong nhà đã thắp đèn nến.

Từ Ly Lăng đi qua lại giữa phòng chính và bếp hai lần, hâm lại nồi canh đã nguội lạnh.

Sau khi hâm xong món ăn lần cuối, hắn đứng ở cửa nhà một lúc, rồi quay người đi về phía sau nhà, dường như chuẩn bị cưỡi phi câu ra ngoài tìm nàng.

Oanh Nhiên thở ra một hơi, lôi Đại Hoa vẫn đang trong trạng thái mèo chết từ trong lá cây ra, đặt Đại Hoa vào rổ rau, rồi xách rổ rau đi xuống núi.

Từng bước, từng bước, bước vào sân nhỏ.

Trong sân đã không còn bất kỳ dấu vết nào của thảm kịch buổi chiều, không khí thoang thoảng mùi thơm của cơm và thức ăn.

Ánh mắt Oanh Nhiên lướt qua cánh cổng lớn, bức tường sân, chiếc rổ rau và rá tre treo trên tường…

Hình ảnh nàng và Từ Ly Lăng từng cùng nhau đi đặt làm cổng sân, cùng nhau từ từ xây tường, làm hàng rào, cùng nhau học đan rổ rau và rá tre… Và hình ảnh những tinh quái kia trong nháy mắt đã sửa chữa lại cảnh tượng hỗn độn đẫm máu buổi chiều. Tất cả liên tục đan xen trong đầu nàng.

Sân nhỏ phủ lên một lớp ánh sáng ma mị trong đêm tối.

“Nàng đi đâu vậy? Sao lại thành ra thế này?”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Vẫn là giọng điệu ấy, bình tĩnh mà mang theo sự quan tâm không dấu vết.

Hắn dắt phi câu định ra ngoài tìm nàng, thấy nàng về lại dừng bước. Đuổi phi câu về sau nhà rồi đi lại gần nàng.

Ma.

Hắn là ma.

Một giọng nói trong đầu Oanh Nhiên không ngừng nói với nàng.

Nàng rủ mắt tránh ánh nhìn của hắn: “Sáng nay thiếp vốn định đi hái rau, nhưng đột nhiên muốn lên núi hái nấm, bèn dẫn Đại Hoa cùng lên núi.”

“Kết quả bị ngã trên núi, trẹo chân, lại bị lạc đường, may mà có Đại Hoa dẫn đường thiếp mới ra được. Đại Hoa… đã mệt đến ngủ thiếp đi rồi.”

Từ Ly Lăng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, dùng đầu ngón tay lau đi vết bẩn trên mặt nàng rồi cúi người định bế nàng lên.

Thật kỳ diệu.

Rõ ràng nàng biết hắn là ma, nhưng vẫn cảm thấy hành động của hắn dịu dàng, bàn tay của hắn vẫn ấm áp như trước đây.

Nàng ngăn hắn lại: “Hoài Chân.”

Hành động của Từ Ly Lăng dừng lại: “Ừm?”

Oanh Nhiên cười với hắn: “Thiếp mang Đại Hoa về trước đã.”

Từ Ly Lăng nhận lấy rổ rau từ tay nàng đặt xuống đất: “Để Tiểu Hoàng mang nó về.”

Tiểu Hoàng lập tức đi tới, vẫy đuôi nịnh nọt với nàng, ngoạm lấy rổ rau về ổ.

Oanh Nhiên không lo Tiểu Hoàng sẽ ăn thịt Đại Hoa.

Bởi vì rõ ràng Tiểu Hoàng đã no đến sắp nôn ra rồi.

Nàng nhìn Tiểu Hoàng đi xa, đột nhiên người nhẹ bẫng. Nàng khẽ kêu lên, quay mắt nhìn Từ Ly Lăng đang bế mình.

••••••••

Tác giả có lời muốn nói:

Nhân vật chính có ngoại hình xinh đẹp vô hại, bị người khác vu oan giá họa, có thể nói chuyện với những con vật nhỏ đáng yêu, có thể gọi đến những tinh linh núi rừng giúp đỡ, còn có cây rìu ma thuật thần kỳ giúp anh ta giải quyết vấn đề… Đúng vậy, đây chính là một câu chuyện cổ tích!

Oanh Oanh của chúng ta cần một chút thời gian để bình tĩnh lại.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 12: Phát hiện ra phu quân của mình là ma.”

  1. Ảnh đại diện thuylinh8319
    thuylinh8319

    Tui nhảy hố này nha, truyện hay, edit thì khỏi bàn, ủng hộ nhiệt tình luôn ạ

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này