Chương 55: “Lật lại bản án cũ, để chân tướng được phơi bày trước thiên hạ.”

Đôi mắt của Hứa Quân Hách không phải tự nhiên mà hồi phục.

Trước khi Kỷ Vân Hành xuống núi đã đến chào hắn, nhưng hắn lại không muốn để Kỷ Vân Hành xuống núi lắm, vì thế hắn dùng sự im lặng để bày tỏ sự không đồng ý, hy vọng Kỷ Vân Hành có thể tự mình nhận ra.

Nhưng thật đáng tiếc, nàng không nhận ra gì, sau khi từ biệt hắn thì hớn hở rời đi.

Hứa Quân Hách ngồi một mình trong tẩm điện giống như mọi khi, ngẩn người bất động.

Mấy ngày trước sau khi từ chỗ Thiệu Sinh trở về, Hứa Quân Hách mới biết thời gian gần đây Kỷ Vân Hành luôn vẽ cùng một người, mà còn là một nam tử.

Điều này khiến Hứa Quân Hách vô cùng tò mò, hắn muốn hỏi nhưng lại cảm thấy cố ý mở miệng hỏi chuyện này thì rất mất mặt, vốn định chờ Kỷ Vân Hành tự mình nói ra, không ngờ nàng lại chẳng hề đề cập đến chuyện này.

Sau khi Kỷ Vân Hành rời khỏi, tẩm điện lại khôi phục sự yên tĩnh trước kia, bên ngoài ngay cả một tiếng chim kêu cũng không có.

Hứa Quân Hách chỉ cảm thấy thời gian bắt đầu trở nên dài đằng đẵng, từng giây từng phút đều khó chịu đựng.

Tuy rằng hắn biết mắt mình sẽ khỏi, nhưng ngày qua ngày chìm trong bóng tối, chung quy cũng khiến tâm trạng hắn phiền muộn, không kiểm soát được mà trở nên sa sút.

Đang lúc hắn vô cùng buồn chán đảo mắt qua lại, thì bỗng nhiên nhìn thấy một bóng sáng mơ hồ trong bóng tối.

Hứa Quân Hách lập tức đứng dậy, cố gắng dõi theo bóng sáng kia, bất giác di chuyển bước chân tìm kiếm.

Cho đến khi hắn càng lúc càng tiến gần về phía bóng sáng ấy, chân bước tới phía trước bỗng nhiên đá vào tường, ngay sau đó tay chống về phía trước, đặt lên khung cửa sổ, lúc này hắn mới nhận ra bóng sáng mà hắn nhìn thấy thực ra là ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ.

“Người đâu!” Hứa Quân Hách cao giọng: “Truyền Sở y sư!”

Sau khi Sở Tình được truyền đến, bà ấy kiểm tra mắt hắn một lượt, sau đó điều chế một thứ gì đó rất sánh, tràn ngập mùi thảo dược gay mũi, chỉ ngửi thôi đã đầy vị đắng.

Bà ấy đắp thảo dược lên mắt Hứa Quân Hách, để hắn nằm trên giường khoảng một canh giờ, chờ sau khi thức dậy rửa sạch thuốc đi, Hứa Quân Hách mở mắt lần nữa là có thể thấy được ánh sáng.

Tầm nhìn của hắn từ mơ hồ đến rõ ràng, thu hết hành cung quen thuộc vào đáy mắt, rõ ràng chỉ mới hơn nửa tháng nhưng lại giống như đã qua mấy năm dài đằng đẵng.

Một hồi gió tuyết trôi qua, mắt Hứa Quân Hách bị mù, Ân Lang vì hắn thêm trà khoác áo đã không còn, kẻ phản bội hắn là Hạ Nghiêu cũng ra đi, ngay cả manh mối cũng bị chặt đứt.

Tẩm điện vẫn là dáng vẻ ngày xưa, nhưng lại giống như trở nên khác lạ.

Hứa Quân Hách nhận lấy khăn gấm do cung nhân đưa để lau mặt, đứng dậy bước xuống giường đi một vòng quanh tẩm điện.

Hắn thấy chú chó nhỏ nằm ngủ say bên chân bàn, còn có lò sưởi được Kỷ Vân Hành dời đi vẫn chưa được chuyển về chỗ cũ, bình sứ trang trí cũng bị chuyển đến một chỗ trống khác.

Còn trên chiếc bàn hắn thường dùng để làm việc và đọc sách thì bày đầy những thứ không phải của hắn.

Những tờ giấy vẽ dùng để luyện tập chất chồng thành từng lớp thật dày, còn cả thuốc màu đỏ thẫm bị cọ khắp nơi trên giấy.

Trước khi đi Kỷ Vân Hành đã sắp xếp lại đồ đạc, nhưng do quá nhiều thứ nên nhìn vào có chút lộn xộn.

Thi Anh đã lớn tuổi, không chịu nổi dao động cảm xúc, thấy hắn giống như một đứa trẻ vừa mới mở mắt nhìn kỹ mọi thứ xung quanh, bỗng chốc lặng lẽ lau nước mắt phía sau.

Những cung nhân khác trong điện đều im lặng không nói.

Hứa Quân Hách đi đến trước bàn, vừa nhìn một cái đã thấy ngay giữa bàn đặt một tờ giấy vẽ.

Bức vẽ vẫn chưa hoàn thành, chỉ là y phục, mái tóc của người trong tranh và một số nơi khác đã được tô màu, chỉ riêng khuôn mặt vẫn chưa đủ rõ nét.

Chỉ là bức tranh này Hứa Quân Hách đã xem rất nhiều lần, đến mức chỉ cần liếc mắt nhìn bức tranh còn đang dang dở này một cái, hắn cũng biết người trong tranh là ai.

Giống như đá lớn rơi xuống lòng sông, nện vào nổi lên ngàn vạn tầng gợn sóng, khiến cho trong lòng Hứa Quân Hách giật mình.

Như một mũi tên từ Linh Châu bay qua muôn vạn núi non, bắn thẳng vào Kinh thành, nối liền hai nơi cách xa nhau ngàn vạn dặm.

Cũng vượt qua chừng vài thập niên, nối liền hiện tại và quá khứ.

“Đây chính là bức tranh mà Kỷ Vân Hành vẫn luôn luyện vẽ sao?” Hứa Quân Hách thấp giọng hỏi.

“Đúng vậy.” Thi Anh thấy sắc mặt hắn khác thường, bước lên trước vài bước trộm nhìn bức tranh rồi nói: “Tiểu điện hạ, người trong tranh này là ai vậy?”

Ánh sáng đan xen, ngày đêm thay đổi.

Sau khi mặt trời lặn xuống núi, trong tẩm điện chỉ thắp vài ngọn đèn, không đủ để chiếu sáng cung điện to như vậy, bóng người theo ngọn nến lay động trên mặt đất.

Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành đứng đối diện cách nhau vài bước.

Nàng nhìn bóng dáng của Hứa Quân Hách lưu lại trên bức tranh phía sau, ánh sáng tối tăm khắc họa gương mặt hắn, làm cho Kỷ Vân Hành sinh ra một loại ảo giác rằng hắn và người trong tranh đang hòa làm một.

Hứa Quân Hách chăm chú nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy, đáy mắt đen nhánh cũng bị ánh nến chiếu sáng lên, hắn nhẹ giọng nói: “Kỷ Vân Hành, người cô vẽ chính là phụ thân của ta, Thái tử đương triều.”

Kỷ Vân Hành kinh ngạc mở to mắt.

Sau đó, Hứa Quân Hách đưa tay kéo tờ giấy vẽ trên tường xuống, để lộ bức tranh ẩn giấu phía sau.

Trong tranh là một nam tử ngồi cao trên lưng ngựa, cả người mặc trường bào đỏ thẫm, đầu đội mũ quan, tuấn mỹ vô song.

Đây gần như giống hệt bức tranh mà trước đây Đỗ Nham đã cho Kỷ Vân Hành xem, chỉ khác là bên cạnh bức họa này không có câu thơ nào, và hiển nhiên kỹ thuật của người vẽ bức tranh này rõ ràng cao siêu hơn, khắc họa người trong tranh vô cùng sống động.

Lúc trước Đỗ Nham mời Kỷ Vân Hành đi uống trà, cho nàng xem bức tranh như vậy, nói rằng đây là ông ngoại của nàng, Bùi Hàn Tùng.

Nhưng hôm nay, Hứa Quân Hách lại đứng trước bức tranh này và nói rằng đó là phụ thân của hắn, Thái tử đương triều.

Đầu óc Kỷ Vân Hành rối tung lên như biến thành bùn nhão, nàng ngơ ngác nhìn người trong tranh, mở miệng vài lần nhưng không biết nói gì.

Hứa Quân Hách đi vòng lại vài bước, lấy một cuộn tranh từ trên chiếc bàn thấp bên cạnh từ từ mở ra trước mặt Kỷ Vân Hành, chỉ thấy trên bức tranh hiện lên một thanh niên tuấn tú.

Người ấy mặc quan phục màu xanh thẫm, trong tay cầm một bình rượu, vẻ mặt tràn ngập ý cười, tùy ý lại phóng khoáng.

Kỷ Vân Hành thấy ở khóe mắt bên trái của nam tử trong tranh có một nốt ruồi.

Đang mải suy nghĩ, bất chợt góc mắt nàng bị đầu ngón tay mềm mại, ấm áp khẽ chạm vào, Hứa Quân Hách cúi đầu xuống, hơi thở nóng rực phả vào tai nàng, giọng nói chậm rãi vang lên: “Cô xem, đây mới chính là Bùi đại nhân, cô và ngài ấy giống nhau, đều có một nốt ruồi nhỏ ở khóe mắt.”

Đôi mắt Kỷ Vân Hành ướt nhòe, nước mắt lập tức lăn xuống.

Không chút nghi ngờ gì, ngay khoảnh khắc nhìn thấy người trong tranh, nàng đã có thể xác nhận đây mới là ông ngoại của mình, Bùi Hàn Tùng.

Bởi vì mẹ của Kỷ Vân Hành có gương mặt rất giống với nam tử trong tranh, đặc biệt là dáng vẻ khi cười, gần như là từ một khuôn đúc ra.

Khó trách lúc trước khi nhìn thấy bức tranh ở chỗ Đỗ Nham, tuy lòng nàng có chút chấn động nhưng không có cảm xúc nào khác.

Khi người thân máu mủ cách biệt âm dương, chỉ có thể gặp lại dáng vẻ của họ qua tranh vẽ, trong lòng của Kỷ Vân Hành chỉ có một nỗi bi thương tột cùng.

Nàng chấp nhận cái chết của người thân, chấp nhận không được yêu thương, chịu đựng mọi hoàn cảnh bị áp bức và đối xử bất công.

Nhưng lại không cách nào tiếp thu sự thật phải mãi mãi phải chia lìa với mẹ mình, mỗi khi nghĩ đến nàng đều bị nhấn chìm trong nỗi đau như những cơn sóng lớn cuộn trào.

Kỷ Vân Hành thầm nghĩ, chắc là mẹ cũng sẽ như vậy.

Khi bà ấy bị nhốt trong tiểu viện kia buồn đau u uất đến cuối đời, mỗi khi nhớ lại cha mẹ mình, bà ấy đều ướt cả viền mắt.

Hứa Quân Hách nhìn thấy những giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ lăn xuống từ mắt nàng, không biết vì sao trong lòng chợt xao động, như bị ma xui quỷ khiến mà đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng.

Sau khi làm xong mới đột nhiên nhận ra động tác của mình có phần không ổn, hắn có chút bối rối thu tay lại.

Kỷ Vân Hành từ từ ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của hắn.

Đôi mắt vốn luôn yếu đuối giờ đây chứa đầy nước mắt, dù trái tim có cứng rắn cũng phải bị ngâm mềm đi, Hứa Quân Hách chỉ cảm thấy lòng mình tràn ngập sự chua xót, giọng nói cũng bất giác mà thấp xuống, dỗ dành nàng: “Đừng khóc nữa, cô nói cho ta biết, bức tranh trên tường kia cô đã thấy ở đâu?”

Kỷ Vân Hành nhìn lại bức tranh trên tường, chậm rãi trả lời: “Là Đỗ Nham cho ta xem, hắn ta nói đây là chân dung của ông ngoại ta khi ông đỗ Trạng nguyên năm xưa, còn nói…”

“Còn nói gì nữa?” Hứa Quân Hách tiếp lời nàng, truy hỏi.

“Còn nói rằng cái chết của ông ngoại ta là do năm xưa người quá nổi bật, khiến Hoàng gia kiêng dè nên mới bị bố trí hãm hại, oan khuất mà chết.” Kỷ Vân Hành rụt rè nhìn Hứa Quân Hách một cái, có hơi sợ rằng những lời này sẽ khiến hắn nổi giận.

Nhưng Hứa Quân Hách không hề nổi giận mà chỉ quay lại nhìn bức tranh trên tường, khẽ nói: “Bức tranh này là năm đó Bùi đại nhân đã vẽ.”

Kỷ Vân Hành sửng sốt, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, không ngờ bức tranh này lại là do ông ngoại của nàng tự tay vẽ.

Bây giờ nhớ lại, trước đây khi ở nhà, Vương Huệ từng mang theo rất nhiều tranh đến tìm nàng, lúc đó nàng đã nghe được từ miệng bà ta rằng ông ngoại mình có tài hội họa tuyệt đỉnh.

Hứa Quân Hách tiếp tục nói: “Bùi đại nhân xem như là nửa thầy của cha ta. Ta nghe người khác nói cha rất dựa dẫm vào Bùi đại nhân, phần lớn thời gian trong năm đều làm việc cùng Bùi đại nhân. Bức tranh này được vẽ vào ngày cha ta thành hôn, khi đó người mặc hỉ phục, dẫn đội ngũ rước dâu đi dạo phố, còn Bùi đại nhân thì ở nhã các trên lầu hai vẽ bức tranh này, sau đó tặng cho cha ta, nó vẫn luôn được ông lưu giữ trong cung. Sau này khi mẹ ta qua đời, bức tranh này bị đưa ra dọn dẹp, Hoàng gia gia đã giao cho ta, lúc đến Linh Châu ta cố ý cho người tìm rồi mang theo, chỉ muốn chờ ngày nào đó mở niêm phong Bùi phủ thì sẽ trả lại bức tranh này.”

Nói đến đây, hắn không nói tiếp nữa, những chuyện xưa dường như cũng chỉ được phủ một lớp lụa mỏng.

Kỷ Vân Hành chưa từng truy vấn quá khứ của người khác, cũng hiếm khi có lòng đào bới hay tra hỏi mục đích của ai, chỉ là khi nhìn Hứa Quân Hách đứng trước mặt, lần đầu tiên nàng nảy sinh sự hiếu kỳ mãnh liệt.

Nàng khẽ mở đôi môi anh đào: “Lương Học, vậy cuối cùng ngài đến Linh Châu là vì điều gì?”

“Vào năm Hy Bình thứ hai mươi sáu, cha ta và Bùi đại nhân đến Linh Châu cứu trợ thiên tai, trên đường trở về Kinh thành lại đột nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cha ta gặp nạn, Bùi đại nhân may mắn thoát chết trong gang tấc. Sau đó quần thần trong triều liên hợp lại buộc tội Bùi đại nhân, cáo buộc ông ấy tham ô nhận hối lộ, lợi dụng chức quyền, vì để che đậy tội ác của bản thân nên đã hại chết cha ta, để tránh cha ta nắm giữ chứng cứ trở về triều vạch trần ông ấy. Bùi đại nhân bị cách chức điều tra, cuối cùng đã lục soát được vô số vàng bạc châu báu từ một căn nhà ở ngoại ô, qua điều tra thì căn nhà kia quả thực thuộc về người nhà họ Bùi, chứng thực chuyện Bùi đại nhân tham ô nhận hối lộ.”

“Ông ngoại ta thật sự đã tham ô nhiều tiền tài như vậy, còn hại chết cha ngài sao?”

Hứa Quân Hách bình tĩnh nhìn nàng, từng câu từng chữ nói ra sự thật: “Nhà họ Bùi là bị hãm hại.”

Trái tim Kỷ Vân Hành như bị giáng một đòn nặng nề, nước mắt liên tục tuôn rơi, nghẹn ngào: “Vậy tại sao…”

“Khi ấy bằng chứng được điều tra ra đều rõ ràng như núi, không thể chối cãi, Hoàng gia gia chỉ có thể hạ lệnh giáng tội Bùi gia.” Hứa Quân Hách nói: “Lần này ta đến Linh Châu là vì để tra rõ năm đó họ đã sắp đặt hãm hại Bùi gia thế nào, lại hại chết cha ta ra sao, muốn che đậy tội lỗi gì.”

“Lật lại bản án cũ, để chân tướng được phơi bày trước thiên hạ.”