Trong Diệu Âm Phường đều là những vũ cơ giỏi ca múa, nhưng bởi vì mỹ nhân bên trong không nhiều lắm, nhan sắc lại không quá xuất chúng nên trước giờ ở Tây thành vẫn không nóng không lạnh.
Nhưng từ sau khi vũ cơ Du Dương tiến vào Linh Châu luôn ở tạm trong Diệu Âm Phường, do vậy mà danh tiếng của Diệu Âm Phường dần vang xa hơn, người Linh Châu vì muốn được chiêm ngưỡng vũ cơ Du Dương mà không ngừng nối bước nhau đổ bạc vào Diệu Âm Phường.
Dần dần, hộ vệ trước cửa cũng học được cách nhìn người mà đối xử, thấy những kẻ ăn mặc giản dị thì phần lớn đều ngăn lại không cho vào.
Lần đầu tiên Thiệu Sinh đến cũng bị chặn lại.
Trong tay Thiệu Sinh cũng có chút tiền dư dã, lúc trước y đã “chém” được một khoản từ chỗ Hoàng thái tôn. Tuy rằng lúc ấy trong viện Hứa Quân Hách đã nói tiền công là năm lượng, nhưng thực ra số bạc được đưa vào tay Thiệu Sinh ước chừng đến bốn mươi lượng.
Chẳng qua y không mua sắm cho mình bộ y phục mới nào, mà chỉ sửa lại những chỗ lọt gió trong phòng, mua thêm chút than củi và lò sưởi, làm cho nơi ở ấm áp hơn không ít, nói đi nói lại chẳng qua cũng là vì những đứa trẻ đến chỗ y học chữ thôi.
Thiệu Sinh ăn mặc cũng không phải là cũ lắm, chẳng qua phần lớn màu sắc xiêm y đều không rực rỡ, cũng không phải vải vóc thượng hạng, thêm nữa là trên người y chẳng đeo ngọc bội hay trang sức, cho nên nhìn qua không khác gì một thư sinh nghèo kiết hủ lậu.
Sau khi bị hộ vệ ở Diệu Âm Phường chặn lại một lần, Thiệu Sinh bèn mang theo toàn bộ bạc bên người, nếu ai ngăn cản, y lập tức hào phóng lấy ra một ít bạc đuổi đi.
Bởi vậy sau vài lần lui tới, kinh tế trong tay y dần trở nên túng thiếu hơn.
Hôm nay y lại đến Diệu Âm Phường, các cô nương bên trong ít nhiều đều đã quen mặt y nên rộn ràng chọc ghẹo: “Thiệu Tú tài lại đến tìm Lan Thủy sao?”
Tướng mạo Thiệu Sinh đường hoàng, cử chỉ văn nhã, bị các cô nương trêu chọc cũng không cãi lại, chỉ khẽ mỉm cười đứng đó.
Các cô nương thấy vậy thì đỏ mặt, vội dùng quạt che mặt khe khẽ nói nhỏ.
Sau đó Lan Thủy từ trên lầu đi xuống, khẽ cười với Thiệu Sinh rồi dẫn y lên lầu giữa tiếng cười đùa của các cô nương.
Nàng ta dẫn Thiệu Sinh đến một gian phòng ở góc tầng hai, thận trọng nhìn thoáng qua hành lang, thấy không có ai chú ý bên này mới khẽ nói với Thiệu Sinh: “Liễu muội muội đã đợi huynh lâu rồi, mau vào đi.”
Thiệu Sinh khẽ gật đầu cảm tạ, sau đó đẩy cửa vào phòng.
Trong phòng đốt lư hương, phả vào người một mùi hương ngọt ngào.
Trong phòng bày trí đơn giản, dọc theo xà nhà và cột gỗ đều treo rèm lụa đỏ, giữa phòng đặt một chiếc bàn thấp, Liễu Kim Ngôn ngồi sau tấm rèm, bóng dáng mơ hồ.
Thiệu Sinh trở tay đóng cửa lại rồi nâng bước đi qua, cách tấm rèm nói: “Liễu cô nương, tại hạ đến muộn rồi.”
Liễu Kim Ngôn nâng tay vén rèm lên, nói với y: “Không tính là muộn, đến đây ngồi đi.”
Thiệu Sinh đã đến vài lần nên không có chút ngượng ngùng nào, đi đến ngồi đối diện nàng ấy, sau đó đã thấy Liễu Kim Ngôn cầm một túi tiền đặt trên bàn, đẩy đến trước mặt y.
Thiệu Sinh nghi hoặc hỏi: “Liễu cô nương, đây là ý gì?”
“Nhận đi, mỗi lần huynh đến Diệu Âm Phường đều phải tiêu bạc, không thể để huynh tiêu tốn tiền vô ích được.” Liễu Kim Ngôn nói: “Ban đầu kéo huynh vào chuyện này ta đã thấy lương tâm bất an, nên không thể để huynh chịu thiệt thêm nữa.”
Thiệu Sinh khẽ mỉm cười, bình thản nói: “Liễu cô nương không cần bận lòng, Thiệu mỗ chỉ là một thư sinh nghèo, có thể góp chút sức mọn giúp người hoạn nạn đã là chuyện may mắn, nói gì đến chuyện thiệt hơn?”
Liễu Kim Ngôn lắc đầu, rất có kiên định của mình: “Huynh nhận đi, nếu không lòng ta sẽ áy náy, ngay cả giấc ngủ cũng không yên.”
Thiệu Sinh lặng lẽ quan sát sắc mặt của Liễu Kim Ngôn một lát, thấy quả thật mắt nàng ấy có hơi xanh đen, dù gương mặt đã trang điểm qua vẫn lộ ra vài phần tiều tụy.
Y không từ chối nữa, nhận lấy túi tiền to đầy ắp.
Sau đó Liễu Kim Ngôn lấy từ trong tay áo ra một tấm lụa trắng, trên tấm vải lụa vẽ chi chít những đường nét, dùng chữ nhỏ đánh dấu trên đó.
Liễu Kim Ngôn nhỏ giọng nói: “Đây là bản đồ Trình Tử Mặc đưa ta, vẽ lại căn nhà mà Trịnh Sở Quy đang ở hiện tại, Thiệu công tử hãy cầm về nghiên cứu cẩn thận, nhất định phải nhớ rõ từng chi tiết trên bản đồ.”
Thiệu Sinh nhìn sơ qua bản đồ một lượt, sau đó cuộn tấm vải lụa lại cất vào tay áo, cười nói: “Cô nương yên tâm, ta nhớ mọi thứ rất nhanh.”
Liễu Kim Ngôn không lên tiếng trả lời, trầm mặc một lát rồi hỏi: “Ta vẫn không hiểu, Thiệu công tử vốn là người ngoài cuộc, cớ sao lại muốn dấn thân vào chứ?”
Việc Thiệu Sinh gia nhập phải kể từ vài ngày trước, khi Liễu Kim Ngôn hẹn gặp Trình Tử Mặc ở sòng bạc, trong lúc vô tình bị y bắt gặp.
Nếu để cho Đỗ Nham hoặc Trì Tiện biết chuyện Liễu Kim Ngôn có qua lại với Trình Tử Mặc, hậu quả thế nào khó lòng tưởng tượng, không chỉ toàn bộ kế hoạch đều bị hủy mà còn khiến hai người họ rơi vào cảnh nguy nan.
Để ổn định Thiệu Sinh, Trình Tử Mặc nửa lừa gạt nửa cưỡng ép đưa y tới nhã gian của tửu lâu, vốn định tùy tiện nói vài câu lừa gạt chuyện này cho qua, ai ngờ Thiệu Sinh không phải là người dễ lừa.
Y bỗng nhiên chỉ ra trò cười ở Bão Nguyệt Trai lúc trước, hỏi lúc ấy có phải là do Trình Tử Mặc và Liễu Kim Ngôn hợp tác diễn hay không.
Hai người Liễu Kim Ngôn cũng kinh ngạc, Thiệu Sinh chỉ là một Tú tài thi rớt, ngay cả Cử nhân cũng chưa đỗ, vậy mà đầu óc lại linh hoạt vượt xa tưởng tượng.
Ngày hôm đó truy hỏi đến cuối cùng, Liễu Kim Ngôn và Trình Tử Mặc bàn bạc với nhau, nửa thật nửa giả nói ra tình hình thực tế, chỉ tiết lộ trong tay Trịnh Chử Quy có một phần công văn mật, nội dung công văn mật là một tổ chức chuyên lừa bán trẻ nhỏ.
Thiệu Sinh lại rất chính trực, sau khi nghe được chuyện này thì lập tức trịnh trọng đề nghị muốn tham gia kế hoạch của hai người.
Khi ấy Trình Tử Mặc chưa đồng ý ngay mà chỉ nói trở về sẽ suy nghĩ thêm.
Sau đó hắn ta lập tức bắt tay vào điều tra Thiệu Sinh, phát hiện quả thực lai lịch của Thiệu Sinh rất đơn giản, chẳng qua là xuất thân từ một gia đình bình thường, sau khi thi Hương không đỗ thì y đến Linh Châu kiếm sống.
Trình Tử Mặc suy đi tính lại, cảm thấy y cũng không phải hoàn toàn vô dụng.
Có lẽ đều cùng cảnh ngộ là những thư sinh thi rớt, y và Đỗ Nham lại có nhiều đề tài chung vượt ngoài dự đoán để trò chuyện, dù chỉ mới quen biết từ đầu thu năm nay, nhưng quan hệ giữa hai người lại không tệ.
Trình Tử Mặc tính toán ngày đó thiết yến chắc chắn sẽ mời Đỗ Nham, đến lúc đó có lẽ Đỗ Nham sẽ dẫn Thiệu Sinh đi cùng, như vậy Thiệu Sinh có thể trà trộn vào yến hội mà không tốn chút hơi sức nào.
Thân phận của y chỉ là một thư sinh bình thường, sẽ không khiến quá nhiều người chú ý, là người thích hợp nhất để đi tìm kiếm công văn.
Quan trọng nhất là nếu hành động của Thiệu Sinh bại lộ, cũng sẽ không liên quan gì với Trình Tử Mặc, người là do Đỗ Nham mang đến, kết quả tốt nhất là kéo luôn Đỗ Nham xuống nước cùng.
Suy đi tính lại, Trình Tử Mặc cho rằng việc Thiệu Sinh tham gia sẽ vô cùng có lợi cho kế hoạch, cho nên đã đồng ý để Thiệu Sinh gia nhập.
Tóm lại tất cả đều có tính toán riêng.
Thiệu Sinh không tiện trực tiếp gặp mặt Trình Tử Mặc nên thường đến Diệu Âm Phường, lấy danh nghĩa tìm Lan Thủy để lén lút liên lạc với Liễu Kim Ngôn.
Bên này y vừa cất tấm lụa đi thì tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, giọng nói lo lắng của Lan Thủy vọng vào: “Liễu muội muội, mau mở cửa!”
Liễu Kim Ngôn và Thiệu Sinh đưa mắt nhìn nhau một cái, sau đó vội đứng dậy đi mở cửa, chỉ thấy sắc mặt của Lan Thủy hơi sốt ruột, nàng ta chen vào phòng nhỏ giọng nói: “Muội mau trở về đi, bọn họ đang vội vã tìm muội đấy.”
“Tìm ta?” Liễu Kim Ngôn đầy vẻ nghi hoặc.
Mặc dù vũ cơ Du Dương trú tạm ở Diệu Âm Phường, nhưng cũng không buôn bán tiếp khách, huống chi với thân phận của Liễu Kim Ngôn, gần như ngày ngày nàng ấy đều nhàn rỗi.
Lan Thủy bèn nói nhỏ: “Ta nghe nói là Trịnh đại nhân đến nơi này, chỉ đích danh muội phải đánh đàn bầu bạn.”
Liễu Kim Ngôn nhíu mày, đôi mắt hơi chuyển, nàng ấy nói: “Tỷ đi mời ma ma đến quyết định việc này đi.”
Sau đó nàng ấy quay lại chào tạm biệt Thiệu Sinh rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.
Phòng của Liễu Kim Ngôn ở lầu ba, nàng ấy biết rõ mình được bồi dưỡng như vũ nữ, ngay từ đầu đã là món đồ chơi để dâng tặng cho những kẻ quyền cao chức trọng. Trịnh Chử Quy là Hình bộ Thượng thư, quan Nhị phẩm đương triều, ông ta đã chỉ đích danh Liễu Kim Ngôn đến tiếp khách, tất nhiên nàng ấy không có tư cách từ chối.
Nhưng sự việc phát sinh đột ngột, việc này rất có thể sẽ phá hỏng toàn bộ kế hoạch ban đầu của Trình Tử Mặc, hôm nay nàng ấy phải tìm cách khước từ.
Bước chân của Liễu Kim Ngôn có hơi nóng nảy, nàng ấy muốn nhanh chóng trở về phòng, dù phải cắt hai tay cũng không thể đi đánh đàn.
Chỉ là khi lên lầu không chú ý, thêm phần bước chân quá nhanh, khi đến chỗ rẽ đột nhiên va phải một người.
Người kia dáng vóc cao lớn, thân hình cứng rắn đến kỳ lạ, sau khi Liễu Kim Ngôn đụng phải, ngược lại khiến bản thân bật lùi về sau, nhất thời đứng không vững ngã ngửa ra sau.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, nàng ấy nghĩ nếu ngã xuống cầu thang thật cũng là một cách không tệ, đau thì có đau, nhưng ít ra có thể ứng phó với vấn đề khó khăn trước mắt.
Chỉ không ngờ động tác của người trước mặt lại cực kỳ nhanh, một tay nắm lấy nàng ấy kéo mạnh về phía trước, Liễu Kim Ngôn đã bị sức lực này dễ dàng kéo về trước, ngã nhào vào lòng người kia.
Hơi thở lạnh thấu xương bao trùm lấy nàng ấy, một mùi thơm thoang thoảng truyền đến.
Liễu Kim Ngôn theo bản năng ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng.
Nàng ấy luống cuống đẩy mạnh, thoát khỏi lòng ngực người kia, sau khi lùi lại vài bước, đợi đứng vững rồi nhìn kỹ lần nữa, mới phát hiện người trước mặt vô cùng tuấn tú, chỉ là sắc mặt hơi lạnh lùng, có một hơi thở lạnh băng không dễ tiếp cận.
Liễu Kim Ngôn từng gặp qua hắn ta, lúc trước ở Bão Nguyệt Trai, hắn ta được gọi là “Trì đại nhân”.
Trì Tiện vẫn mặc một bộ y phục đen, mái tóc dài được dùng dây buộc gọn, trên người không có chút trang sức phối cùng nào, trông lạnh lùng xa cách.
Tuy trang phục hắn ta đơn giản, nhưng so với Thiệu Sinh thì sẽ không bị người ta xem như thư sinh nghèo kiết hủ lậu, toàn thân toát ra một luồng hơi thở không dễ động vào.
Liễu Kim Ngôn đối diện với ánh mắt của Trì Tiện, trái tim như bị chạm vào một cái, khẽ thôi nhưng lại đập loạn không ngừng.
“Liễu cô nương.” Trì Tiện lạnh nhạt nói: “Trịnh đại nhân cho mời.”
Hôm nay thật ra không phải Kỷ Vân Hành ngẫu hứng đến tìm Liễu Kim Ngôn, mà là mấy ngày nay nàng đang học thêu túi thơm theo sự sắp xếp của Tô Y.
Chỉ là nàng không có chút thiên phú nào về phương diện nữ công, những gì nàng thêu ra hoàn toàn không nhìn nổi, nên mới muốn đến tìm Liễu Kim Ngôn học tập chút ít.
Nàng mang theo hai cái túi thơm mình thêu hỏng đến Diệu Âm Phường.
Nàng là khách quen ở đây, thường xuyên đến tìm Liễu Kim Ngôn chơi, nên người gác cổng nhìn thấy nàng cũng không ngăn cản.
Hôm nay tới vừa khéo, vừa xuống xe ngựa đã nhìn thấy Hứa Quân Hách đang định bước vào cửa.
Kỷ Vân Hành cảm thấy mình sẽ không nhận lầm bóng lưng của hắn, đôi mắt nàng sáng bừng lên, nâng váy chạy bước nhỏ đuổi theo.
Trước đây sau lưng Hứa Quân Hách luôn có hai người Ân Lang và Hạ Nghiêu đi cùng, nhưng hôm nay hắn lại đến một mình.
Hắn vẫn khoác chiếc áo choàng lông cáo trắng tuyết, kim quan lấp lánh, vạt áo bào thêu chỉ vàng khẽ đong đưa theo từng bước đi, chỉ đứng đó thôi đã đủ nổi bật khiến người ta chú ý.
Hứa Quân Hách không hề thu lại chút khí thế nào của mình, hoàn toàn không có dáng vẻ thất bại hay nản lòng.
Kỷ Vân Hành chạy theo một hồi lâu mới đuổi kịp, thở hổn hển kéo áo choàng của hắn, khẽ gọi: “Lương Học…”
Hứa Quân Hách bị dọa giật mình, vừa quay đầu lại thì đúng là Kỷ Vân Hành. Hắn nhất thời hơi trợn mắt, một lúc lâu sau không nói được lời nào, cuối cùng mới nghẹn ra một câu: “Sao ta ở đây cũng gặp được cô?”
Từ sau khi đến Linh Châu, tổng cộng Hứa Quân Hách chỉ tới mấy nơi không đứng đắn này hai lần.
Lần trước là Vạn Hoa Lâu, lần này là Diệu Âm Phường.
Nhưng cả hai lần đều chạm mặt Kỷ Vân Hành.
Lần trước hắn không thấy có gì, chỉ là lần này gặp Kỷ Vân Hành ở chỗ này, không hiểu sao trong lòng Hứa Quân Hách thấy có hơi chột dạ.
Kỷ Vân Hành chạy đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, thở gấp một hồi lâu, sau khi điều hòa được hơi thở mới hỏi: “Sao Lương Học lại ở chỗ này?”
Khuôn mặt nàng hiện lên sự vui mừng khi tình cờ gặp được Hứa Quân Hách.
Hứa Quân Hách nhẹ ho một tiếng, mơ hồ đáp: “Ta tới làm chút việc.”
Kỷ Vân Hành lại đột nhiên cong mắt mỉm cười.
“Cô cười cái gì?” Hứa Quân Hách hỏi.
Kỷ Vân Hành bèn cười đáp: “Trước đây ta nghe các tỷ tỷ ở Diệu Âm Phường nói, nam nhân đến đây đều giống như vịt chết — mạnh miệng. Chỉ cần vừa hỏi, bọn họ đều nói mình đến nơi này để làm chút việc, không ngờ lại đúng là như vậy.”
Hứa Quân Hách trợn mắt, hung dữ nói: “Ai nói với cô mấy thứ bậy bạ này hả?”

Bình luận về bài viết này