“A Từ, con sao vậy?”

Dáng vẻ hoảng loạn của Phó Vân Từ khiến mọi người xung quanh đều giật mình hoảng hốt, Liễu thị lập tức nghiêng người lo lắng hỏi.

Khương Ly lên tiếng: “Cô nương nhớ lại chuyện đêm qua rồi sao?”

Phó Thịnh nghe vậy vội bước tới: “A Từ, đệ đệ con và Bùi Thiếu khanh vừa nghe tin con bị tấn công đều khẳng định rằng thủ phạm có thể là tên Đồ tể tân nương chuyên nhắm vào các tân nương sắp xuất giá suốt nửa năm qua. Con có nhìn rõ mặt hung thủ không?”

Phó Vân Từ hoảng sợ đến mức run rẩy dữ dội hơn: “Đồ… Đồ tể tân nương?”

Trước đó vì sống sót trong gang tấc nên còn chưa kịp hoàn hồn trở lại, giờ phút này rõ ràng Phó Vân Từ đã nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua.

Liễu thị xót xa, nhưng cũng muốn truy ra kẻ đã hại con gái mình, nghẹn ngào nói: “Hôm qua sau khi con xảy ra chuyện, nhà ta không tiện báo quan, Vân Hành đã đi mời Bùi Thiếu khanh đến giúp đỡ. Bùi Thiếu khanh dùng danh nghĩa cá nhân của mình đến giúp điều tra vụ án, đến giờ Tý đã cùng đệ đệ con tới đạo quán Ngọc Chân tìm kiếm manh mối. A Từ, rốt cuộc hôm qua con đã gặp phải chuyện gì? Sao lại ra tận rừng trúc ngoài đạo quán? Con có nhớ được mặt mũi hung thủ hay không?”

Chuỗi câu hỏi dồn dập khiến trong mắt Phó Vân Từ chực chờ nước mắt, nàng ấy sợ hãi siết chặt lấy lớp chăn gấm dưới thân, lắc đầu run rẩy nói: “Con… con không nhớ rõ nữa…”

Đan Phong nức nở cất lời: “Tiểu thư quên rồi sao? Hôm qua chúng ta chia nhau ra chép bia văn ở rừng bia trong đạo quán, nô tỳ và Mặc Mai chép được một lúc mới quay lại tìm người nhưng không thấy người đâu nữa. Tiểu thư thử nhớ lại xem, chúng ta không thể để kẻ đã hại tiểu thư nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được.”

Nước mắt đã ngân ngấn trong đôi mắt Phó Vân Từ, nàng ấy bất chợt nhìn về phía Liễu thị: “Vừa rồi ma ma nói… nhà họ Từ…”

Liễu thị giải thích: “Hôm qua con mất tích, bên phía nhà họ Từ có lẽ cũng nghe được tin đồn nên lão phu nhân đã sai Vương ma ma tới thăm hỏi, cũng vì lo lắng cho an nguy của con thôi. Ta vốn đang định ứng phó qua loa cho xong.”

Phó Vân Từ bật khóc nức nở, nắm chặt lấy tay Liễu thị: “Mẹ đừng đi…”

Liễu thị dịu giọng an ủi: “Được rồi được rồi, mẹ ở lại với con, để Thúy Vân đi gặp Vương ma ma, cứ nói hôm qua con đi lạc với đám nha hoàn là được rồi…”

Thúy ma ma vâng lệnh rời đi, Liễu thị lại hỏi: “A Từ, con không nhớ được gì trước và sau khi bị tấn công sao? Sau gáy con bị thương, còn trúng thuốc mê nữa, là gặp nạn ở rừng bia phải không? Con còn nhớ mình đã chạy thoát thế nào không?”

Phó Vân Từ khóc như mưa tuôn, tầm nhìn cũng lúc mờ lúc tỏ. Có một khoảnh khắc, nàng ấy cố hết sức để ngẩng dậy nhìn vào vết thương, từ góc độ của nàng ấy có thể thấy rõ lớp bông băng trắng băng bó và vết bầm xanh tím như bị bóp siết.

Sắc mặt nàng ấy thay đổi kịch liệt, hai tay siết chặt lấy vạt áo vội xoay người vào trong, run rẩy nói: “Con… con thật sự không còn nhớ được gì nữa, đừng hỏi con nữa mà mẹ… ra ngoài đi, bảo họ ra ngoài hết đi, đừng hỏi con nữa mà…”

Liễu thị cố ngăn nàng ấy lại: “A Từ, con đừng cử động mạnh…”

“Đừng chạm vào con, ra ngoài, tất cả ra ngoài hết đi…”

Phó Vân Từ khàn giọng gào lên, tiếng nức nở đau đớn đến xé lòng. Liễu thị nhìn tấm lưng run rẩy của con gái, chỉ biết bối rối ngước mắt nhìn Khương Ly: “Tiết cô nương, chuyện này phải làm sao bây giờ…”

Khương Ly nhìn thôi cũng thắt lòng: “Phó cô nương, mạch tượng của cô đã ổn hơn nhiều, nguy hiểm đêm qua coi như đã vượt qua được, nhưng giờ cô không nên để cảm xúc dao động quá lớn. Ta sẽ thêm vài vị thuốc vào phương thuốc hôm qua cho cô, giờ cô chỉ cần yên tâm tĩnh dưỡng, chờ vết thương khép miệng lại là được. Để phu nhân ở lại đây chăm sóc cô, bọn ta sẽ ra ngoài chờ.”

Nàng dẫn đầu rời khỏi phòng, Hoài Tịch lập tức theo sau. Không lâu sau đó, Phó Thịnh cùng Đan Phong và Mặc Mai cũng lần lượt đi ra ngoài.

Giữa gian trong và gian ngoài chỉ ngăn cách bởi một bức tường, đứng trước cửa vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng nức nở nghẹn ngào đầy kìm nén của Phó Vân Từ vọng ra từng đợt.

Phó Thịnh lặng lẽ đứng đó nghe một lúc rồi thở dài não nề đi đến sảnh ngồi xuống, Đan Phong và Mặc Mai cũng lặng lẽ lau nước mắt.

Đang lúc mọi người rối bời, Thúy ma ma đã quay trở lại, thấy mọi người đều ở bên ngoài cũng hết sức kinh ngạc, Mặc Mai đỏ hoe mắt nói: “Tiểu thư nhớ lại chuyện thương tâm đêm qua, không muốn chúng ta đến gần.”

Thúy ma ma thở dài, hạ thấp giọng bẩm báo: “Bá gia, Từ lão phu nhân là hương chủ lớn nhất của đạo quán Ngọc Chân. Tuy hôm qua bà ấy không đến đạo trường, nhưng phía đạo quán đã có người báo tin cho bà ấy. Nô tỳ chỉ nói tiểu thư đi lạc với hạ nhân, tuy Vương ma ma kia không hỏi sâu nhưng rõ ràng không tin. Hiện tại bà ta đã quay về rồi, nhưng không rõ có quay lại nữa hay không.”

Phó Thịnh khoát tay: “Thôi bỏ đi, giờ chẳng lo nổi chuyện đó nữa.”

Lúc này Khương Ly mới bước lên dặn dò: “Ma ma, hiện giờ tâm trạng của Phó cô nương rất bất ổn, phương thuốc đêm qua cần chỉnh lại, bà thêm vào ba tiền bán hạ, hai tiền bạch truật, mười hai quả táo, sắc xong mỗi ba canh giờ uống một lần. Phương thuốc cầm máu cho vết thương thì vẫn giữ nguyên. Ma ma đã biết y lý, lát nữa thay thuốc giúp nàng ấy là được.”

Khương Ly đã cứu Phó Vân Từ, Thúy ma ma càng thêm kính cẩn với nàng hơn, vừa nghe lời dặn đã lập tức gật đầu rời đi.

Giờ đã quá giờ Mão, song giữa tiết trời đông lạnh giá thế này nên bầu trời vẫn phủ kín bóng đêm. Nghe tiếng gió thổi vút ngoài cửa sổ tựa như đang than khóc, vẻ lo âu trong ánh mắt Khương Ly càng rõ rệt hơn.

Nàng hiểu con người Phó Vân Từ, nàng ấy là người sống nghiêm cẩn, coi trọng đức hạnh, tâm tư tinh tế mềm mỏng. Dù từ nhỏ sống trong nhung lụa nhưng chưa từng cho phép bản thân làm điều sai trái, giống như một viên minh châu không tỳ vết, tuyệt đối không thể để mình dính chút bùn nhơ nào.

Phó Vân Từ đã cảm mến công tử nhà họ Từ từ rất lâu về trước, giờ đây hai người đã sắp đến ngày đại hôn mà lại xảy ra cớ sự này, đương nhiên nàng ấy sẽ khó lòng nguôi ngoai được.

Vết thương chí mạng có thể chữa khỏi, nhưng vết thương trong lòng thì khó lành. 

Khương Ly đi qua đi lại trong phòng vài bước, chợt hỏi: “Chuyện Phó cô nương đến đạo quán Ngọc Chân cầu phúc, có bao nhiêu người biết?”

Đan Phong lau khóe mắt, đáp: “Tiểu thư là khách quen của đạo quán Ngọc Chân, mười lần mở đạo trường thì chín lần tiểu thư đều không vắng mặt. Ngoài người của đạo quán ra, nhà họ Từ và cả mấy nhà thân thiết với phủ ta đều biết rõ.”

Khương Ly lại hỏi tiếp: “Gần đây trong phủ có gì bất thường không? Hôm qua ở đạo quán Ngọc Chân có từng chạm mặt người quen nào không?”

Đan Phong và Mặc Mai ngơ ngác nhìn nhau, Khương Ly nói: “Phó cô nương mất tích trong rừng bia một cách lặng lẽ, rõ ràng hung thủ đã chuẩn bị từ trước rồi mới đến. Gã không chỉ biết Phó cô nương sẽ đến đạo quán Ngọc Chân, mà còn đoán được nàng sẽ tới rừng bia, chuyện đó không thể nào do vô tình mà biết được. Còn nữa, ai là người biết trước việc Phó cô nương muốn chép bia văn tặng cho Từ lão phu nhân?”

Phó Thịnh do dự nói: “Thời gian gần đây A Từ vẫn luôn ở trong phủ chuẩn bị xuất giá, mọi việc đều hết sức bình thường. Còn về lý do nó muốn chép bia văn cho Từ lão phu nhân là vì dạo này sức khỏe của Từ lão phu nhân không tốt, hơn một tháng rồi không ra khỏi nhà. A Từ nghĩ rừng bia vừa mới hoàn thiện, bà ấy chưa được xem qua, thế nên mới muốn chép để tặng bà ấy. Nếu nói ai biết việc này, vậy cũng chỉ có mấy đứa Đan Phong biết thôi…”

Mặc Mai còn nói thêm: “Lúc đi trên đường hôm qua tiểu thư mới nhắc đến việc chép bia văn.”

Khương Ly càng lúc càng cảm thấy kỳ lạ: “Phó tiểu thư vừa nhìn đã biết là người cực kỳ giữ lễ nghi, tuyệt đối sẽ không dễ dàng tiếp xúc với người lạ. Vụ án xảy ra ở rừng bia, cho dù khi đó không có ai, nhưng nếu hung thủ ra tay tại rừng bia rồi mới đưa Phó cô nương rời khỏi đạo quán Ngọc Chân, vậy làm sao để hung thủ chắc chắn rằng trên đường đi sẽ không chạm mặt ai? Vậy nên ta suy đoán, hung thủ không ra tay ở rừng bia…”

“Tiết cô nương thật sự rất tinh tường!”

Một giọng nói thanh thoát đột ngột vang lên, mọi người lập tức quay đầu nhìn lại mới thấy Phó Vân Hành đã quay về, theo sau là Bùi Yến cũng đã trở lại. Hai người ra ngoài suốt cả đêm, lúc này trên tóc đen đều phủ đầy tuyết, vạt áo dính đầy bùn đất trông khá chật vật.

Phó Thịnh lập tức đứng dậy nghênh đón: “Thế tử, có tra được gì không?”

Bùi Yến không chỉ có tuyết đọng trên mũ tóc, cả hàng mi mắt cũng phủ lớp sương trắng. Hắn hà hơi thành khói, hỏi: “Phó cô nương đã tỉnh chưa?”

Phó Thịnh khổ não đáp lời: “Tỉnh rồi, nhưng tinh thần không được tốt lắm. Hỏi gì cũng nói không nhớ, cũng không muốn gặp ai, đuổi bọn ta ra ngoài rồi mới yên ổn được một chút, bây giờ phu nhân ta đang ở trong chăm sóc.”

Phó Vân Hành lập tức muốn đi vào trong: “A tỷ…”

Phó Thịnh vội vàng ngăn con trai lại: “Đừng làm phiền tỷ tỷ con, khó khăn lắm nó mới được Tiết cô nương cứu sống về, giờ còn hoảng loạn không chịu được chút kích thích nào đâu, đợi nó ổn định lại rồi hãy tính tiếp.”

Phó Vân Hành ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng lại thôi, còn Bùi Yến thì nhìn về phía Khương Ly.

Khương Ly gật đầu: “Tình trạng vết thương của Phó tiểu thư khá nghiêm trọng, vừa mới tỉnh lại, quả thực không chịu nổi kích động.”

Chân tướng sự việc Phó Vân Từ bị tấn công ra sao, chỉ cần nàng ấy tự khai ra là đủ sáng tỏ. Giờ đây chỉ còn một bước là đến sự thật, nhưng vướng mắc lại nằm ngay chính bản thân nàng ấy. Phó Vân Hành sốt ruột, ánh mắt có hơi áy náy nhìn sang Bùi Yến: “Hạc Thần ca ca …”

Bùi Yến vẫn ung dung, trên mặt không hề tỏ ra thất vọng: “Không sao, may là đêm qua chúng ta đã tra được vài manh mối…”

Bên ngoài cửa sổ sắc trời vừa mới hửng sáng, vòm trời đen thẫm dần lộ ra một mảng mây xám chì.

Bùi Yến quay đầu nhìn sang Khương Ly: “Đúng như Tiết cô nương vừa suy đoán, hung thủ quả thực không ra tay ở rừng bia.”

Ánh mắt Khương Ly sáng lên, Bùi Yến tiếp lời: “Bọn ta đã đến đạo quán Ngọc Chân, lần theo manh mối từ gai bồ kết đã phát hiện một mảnh rừng rậm nhỏ trên núi sau cổng Bắc của đạo quán. Trong rừng không có nhà cửa, dấu vết trong rừng cũng bị tuyết dày che phủ gần hết, nhưng tại mấy chỗ cành cây rậm rạp bọn ta tìm thấy hai vệt bánh xe ngựa rất đáng nghi. Kết hợp với vết bùn đất trên váy áo của Phó cô nương, có thể xác định rằng Phó cô nương đã bị thương tại mảnh rừng đó.”

Khương Ly nhíu mày: “Xe ngựa? Hung thủ đã bắt cóc Phó cô nương lên xe ngựa sao?”

Bùi Yến nghiêm túc gật đầu: “Rất có khả năng, những vết bầm do va đập trên người nàng ấy rất có thể là dấu tích khi giằng co với hung thủ trên xe. Năm nạn nhân từng bị hại trước đây sau khi mất tích, phía nha môn đã từng mở rộng phạm vi điều tra tại các địa điểm mất tích nhưng không hề tìm thấy hiện trường vụ án. Bọn ta đã nghi ngờ từ lâu rằng hung thủ là bắt cóc nạn nhân trước rồi mới giết chết, giờ thì lại càng thêm xác thực.”

Hắn ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Sau đó khi quay lại cổng Bắc, bọn ta phát hiện gần đó có một quán trà. Nửa đêm gõ cửa hỏi thăm, không ngờ thực sự hỏi được chút manh mối. Bà chủ quán trà nói, quá nửa giờ Thân hôm qua bà ấy có nhìn thấy Phó cô nương một mình rời khỏi cổng Bắc của đạo quán Ngọc Chân rồi đi về phía rừng trúc. Mà cổng Bắc của đạo quán Ngọc Chân chủ yếu dành cho các sư phụ ra vào, ít khi có khách hành hương qua lại, vì vậy mà bà ấy có ấn tượng với Phó cô nương. Nhưng do không quan sát kỹ nên cũng không biết rõ lúc đó Phó tiểu thư có đi cùng người nào hay không.”

Khương Ly híp mắt lại nghiền ngẫm: “Đang yên đang lành chắc chắn Phó tiểu thư sẽ không tự nhiên rời khỏi đạo quán Ngọc Chân mà không có lý do, trừ khi nàng ấy trông thấy ai đó hoặc việc đó gì rồi mới đi theo…”

Phó Vân Hành nhìn chằm chằm vào cửa phòng trong: “Nhưng sao tỷ tỷ lại không nhớ ra chứ?”

Trong phòng bỗng lặng ngắt như tờ, không ai trả lời được.

Đúng lúc này, ngoài cửa có một tùy tùng chạy vào thưa: “Lão gia, xe ngựa đến đón Tiết Đại tiểu thư đã tới, nói là do Tiết Trung thừa đại nhân phái tới, hiện đang chờ ở ngoài cổng phủ.”

Phó Thịnh nghe xong vội cất lời: “Tiết cô nương, làm phiền cô cả một đêm thực sự vất vả quá. Cha của cô nương chắc hẳn cũng đã lo lắng cả đêm, giờ đã cho người đến đón nên nhà ta cũng không tiện giữ cô lại thêm nữa. Cô có ơn cứu mạng với A Từ, nhà ta vô cùng cảm kích không biết báo đáp thế nào cho đủ. Đợi ngày mai A Từ khá hơn một chút sẽ đích thân đến phủ cảm tạ cô nương. Giờ để Vân Hành tiễn cô nương về phủ…”

Khương Ly lắc đầu: “Cứu người là việc nên làm của người hành y, Bá gia không cần khách sáo như thế. Phó cô nương hôm nay cũng cần tĩnh dưỡng và dùng thuốc, ta ở lại đây cũng không cần thiết nữa, sáng mai ta sẽ quay lại tái khám. Nếu nàng ấy có điều gì bất thường, cứ việc đến phường Bình Khang tìm ta, cũng không cần Thế tử tiễn ta đâu.”

Phó Vân Hành nói: “Vậy thì ít nhất để ta tiễn Tiết cô nương lên xe ngựa.”

Bùi Yến liếc nhìn sắc trời bên ngoài, sau đó cũng lên tiếng cáo từ: “Đã vậy thì ta cũng không nán lại phủ thêm nữa, vụ án của Phó tiểu thư ta sẽ tiếp tục điều tra riêng. Chờ đến khi nàng ấy ổn định hơn, nhớ lại chuyện đêm qua, cứ bảo Vân Hành đến tìm ta là được.”

Phó Thịnh cảm khái, chắp tay nói: “Ân tình của Thế tử ngày hôm nay, nhà ta sẽ không dám quên.”

Thế là, Phó Vân Hành cùng tiễn hai người họ rời khỏi tiểu viện của Phó Vân Từ. Vừa ra đến ngoài, Khương Ly rốt cuộc không nhịn được nữa, mới hỏi: “Dám hỏi Thế tử, 5 người bị hại trước đó ngoài việc đều là các tân nương sắp xuất giá, còn có điểm chung hay khác biệt nào khác không?”

Phó Vân Hành liếc nhìn Bùi Yến: “Hạc Thần ca ca…”

Vụ án này do Đại lý tự thẩm tra, tuy Bùi Yến mới đảm nhiệm chức Thiếu khanh chưa lâu, nhưng xưa nay hắn xử án nổi tiếng nghiêm minh, Phó Vân Hành do dự không biết có nên nói rõ chi tiết vụ án với Khương Ly hay không…

Bùi Yến lại cất giọng ôn tồn nói: “Trừ việc đều là tân nương chờ xuất giá, thì dung mạo, tuổi tác, xuất thân đều khác nhau.”

Phó Vân Hành thấy Bùi Yến không có ý ngăn cản, bèn nói kỹ hơn:

“Tiết cô nương, nạn nhân đầu tiên là Uông Nghiên, con gái ông chủ Uông Trọng Liêm của tiệm lơ lụa Cẩm Vân ở thành Đông. Nhà họ Uông từng là hoàng thương vùng Giang Nam, rất có danh vọng ở Trường An. Vào mùng 7 tháng 6, họ đã báo quan rằng Uông Nghiên mất tích, đến ngày 20 tháng 6 đã phát hiện ra các phần thi thể bị phanh thây vứt trong sông hộ thành ở thành Tây. Uông Nghiên năm nay 20 tuổi, sắp gả vào nhà họ Phùng – Sứ giả Đô thủy giám. Khi gặp chuyện, Uông Nghiên còn 12 ngày nữa sẽ đến ngày thành thân…”

“Nạn nhân thứ hai là Đại tiểu thư Khang Vận của Ngưng Hương Các. Ngưng Hương Các là tiệm trang sức phấn son nổi danh ở chợ Đông. Lão gia và phu nhân nhà họ Khang mất sớm, hiện chỉ còn Khang Vận cùng đệ đệ Khang Cảnh Minh trông nom cửa tiệm. Khang Vận năm nay 22 tuổi, sắp gả cho Tam công tử nhà họ Dương ở Quảng Lăng. Người này mất tích từ mùng 2 tháng 7, đến ngày 19 mới phát hiện các phần thi thể, lúc gặp nạn cách ngày thành thân cũng chỉ chừng nửa tháng.”

“Nạn nhân thứ ba là Trịnh Nhiễm, con gái Lang trung Lễ bộ – Trịnh Húc. Trịnh Nhiễm mất tích vào ngày mùng 7 tháng 8, đến ngày 20 tháng 8 mới tìm được một phần thi thể ngoài bãi đất hoang. Trịnh Nhiễm năm nay 18 tuổi, được hứa gả cho Nhị công tử nhà Lũng Hữu Tiết độ sứ Lư đại nhân. Vị công tử này giỏi hội họa, văn tài không tệ, vốn là mối hôn sự rất tốt, chỉ còn 7 ngày nữa là đến ngày thành thân.”

Nói đến đây, Phó Vân Hành liếc nhìn sang Bùi Yến một cái: “Ba vụ án đầu này xảy ra vào lúc Đại lý tự Thiếu khanh tiền nhiên là Hạ Xung còn tại chức, khi ấy Đại lý tự phối hợp cùng nha môn Kinh Triệu tra án. Nhưng do đang mùa hè, các phần thi thể khi phát hiện ra đều đã thối rữa, cộng thêm hung thủ vô cùng xảo quyệt cứ gây án không để lại dấu vết gì. Đến khi Hạc Thần ca ca tiếp quản thì hầu như không có chút manh mối nào.”

Thấy Bùi Yến không có ý ngăn cản, cậu ấy mới kể tiếp:

“Nạn nhân thứ tư là Ngô Nhược Hàm, con gái của Ngô Diệu Thanh – Chủ bộ Quang lộc tự. Ngô Nhược Hàm mất tích từ mùng 9 tháng 9, đến ngày 27 tháng 9 mới tìm thấy một phần thi thể. Hung thủ vứt xác ở nhiều cống rãnh ở thành Nam, thê thảm đến mức không nỡ nhìn thẳng. Vị hôn phu của Ngô Nhược Hàm là Đại công tử của nhà Thái y lệnh Kim Vĩnh Nhân, cũng chỉ khoảng mười mấy ngày nữa là thành thân.”

Nghe đến đây, Khương Ly khựng bước chân lại: “Kim Vĩnh Nhân…”

Phó Vân Hành gật đầu: “Đúng vậy, cô nương biết ông ấy à? Đại công tử nhà ông ấy kế thừa y bát, hiện cũng đang làm việc tại Thái y thự. Sau khi chuyện này xảy ra, vị Đại công tử này còn đổ bệnh một trận lớn, nghe đâu hắn với Ngô cô nương là thanh mai trúc mã nên mới đau lòng đến thế.”

Gió sớm mùa đông lạnh buốt luồn qua hành lang thổi tung vạt áo choàng của Khương Ly, nàng khép chặt áo choàng lại, chậm rãi nói: “Chỉ nghe nói người có y thuật cao minh nhất ở Trường An chính là vị Kim đại nhân này…”

Phó Vân Hành nhún vai: “Có lẽ vậy, không thì làm sao lên chức Thái y lệnh được.”

Nói đoạn, cậu ấy lại kể tiếp:

“Nạn nhân thứ năm là Tiền Cam Đường, con gái của Thứ sử Phủ Châu Tiền Vịnh Chi, năm nay 17 tuổi. Tiền Cam Đường mất tích vào ngày 16 tháng 10, đến mùng 7 tháng 11 cũng tức 4 ngày trước mới lần lượt tìm được một số phần thi thể. Đến giờ vẫn chưa tìm thấy phần đầu ở đâu, cho nên ta cũng không ngờ tên hung thủ lại lựa chọn ra tay với tỷ tỷ ta nhanh như vậy…”

Khương Ly lại hỏi tiếp: “Tiền cô nương hứa hôn với nhà nào?”

Phó Vân Hành đáp: “Là Nhị công tử Viên Hàng của nhà Viên Tướng quân Thần Sách Quân, ngày thành thân dự định tổ chức vào mùng 6 tháng 11. Khi ấy hung thủ vẫn chưa vứt xác, mọi người không tìm thấy thi thể nên còn giữ lại chút hy vọng cuối cùng, ai ngờ… đáng tiếc…”

Nghe cậu ấy kể xong, Khương Ly bỗng thấy rùng mình ớn lạnh: “Mỗi tháng một vụ án, hơn nữa xuất thân của nạn nhân lại chẳng giống nhau, hung thủ muốn lên kế hoạch hành hung thì ít nhất gã phải có cơ hội tiếp xúc với những người này.”

Bùi Yến đáp: “Tiết cô nương nói rất đúng, các vị cô nương này trước khi gặp chuyện đều đang làm cùng một việc.”

Khương Ly xao động: “Đợi gả đi, chuẩn bị đại hôn?”

Lúc Khương Ly vừa dứt lời, mọi người đã đi tới hành lang treo đầy lụa đỏ thẫm, ánh sáng nhạt nhòa lúc bình minh chiếu lên những dải lụa hỉ rực rỡ tựa như phủ lên một tầng ánh sáng xanh u ám, khiến cho hàng lồng đèn chữ “Hỉ” lắc lư dưới mái hiên ảm đạm phía xa cũng mang theo cảm giác rùng rợn…

“Còn nếu nhất quyết phải nói có điểm nào giống nhau nữa thì chính là những người này đều đính hôn từ 3 năm trở lên, hơn nữa họ hàng thân thích hai bên đều biết đôi trẻ tình cảm thắm thiết sâu đậm, yêu thương lẫn nhau.”

Giọng nói trong trẻo của Bùi Yến vang lên phá tan bầu không khí u ám, nhưng Khương Ly lại nghiền ngẫm ý tứ trong lời hắn nói, cứ cảm thấy có gì đó rất quỷ dị: “Phó cô nương và Từ công tử cũng như vậy.”

Sắc mặt Phó Vân Hành cũng trở nên cay cú: “Tên đó chắc chắn là hạng yêu mà không có được người ta nên mới muốn đập tan uyên ương, nhưng hắn ta chỉ dám nhắm vào phái nữ, đúng là thứ hèn nhát trong lũ chuột nhắt hèn nhát!”

Mọi người đi thẳng về phía trước, cổng phủ đã hiện ra ngay trước mắt, lúc này Bùi Yến chợt hỏi: “Dám hỏi cô nương, Phó cô nương có thể nào vì sợ hãi vết thương ở cổ mà không nhớ được chuyện đã xảy ra hôm qua không?”

Khương Ly thả bước chậm lại, đáp khẽ: “Khi Phó cô nương mới tỉnh dậy ý thức thật sự mơ hồ, nhưng sau đó cả thần thức và lời nói đều rõ ràng, không có dấu hiệu tổn thương não bộ. Hoảng sợ thì chắc chắn sẽ có, bởi với nàng ấy đêm qua như một cơn ác mộng, mỗi lần nhớ lại chẳng khác nào trải qua cảnh tượng đó một lần nữa. Thế nên tiềm thức muốn tránh né, đau khổ, sợ hãi, phẫn nộ đều không thể khống chế.”

Bùi Yến cụp mắt xuống: “Nhưng những chuyện xảy ra trước khi bị tấn công cũng sẽ khiến nàng ấy hoảng sợ đến mức không thể nhớ như vậy sao?”

Trái tim Khương Ly chợt run lên, Phó Vân Hành nghi hoặc hỏi lại: “Ý của Hạc Thần ca ca là sao?”

Bùi Yến bình tĩnh giải thích: “Theo như những lời Tiết cô nương nói, tỷ tỷ của đệ ngày hôm qua rất có thể đã bị người nào đó hoặc chuyện gì đó dẫn dụ đi ra ngoài, từ lúc rời khỏi rừng bia đến khi ra khỏi cửa Bắc đến rừng trúc, chuyện bị tấn công vẫn chưa diễn ra. Phó cô nương ít nhất cũng phải nhớ rõ những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này.”

Phó Vân Hành kinh ngạc quay phắt sang: “Huynh nghi là tỷ tỷ ta nói dối?”

Trong lúc trò chuyện, ba người rẽ qua bức phù điêu đi đến cổng phủ. Giữa trời tuyết trắng lạnh giá, xe ngựa nhà họ Tiết đang chờ bên ngoài, quản gia Tiết Thái cầm theo đèn bão đích thân đánh xe đến đón.

Bùi Yến lắc đầu: “Ta không chứng kiến lúc Phó cô nương tỉnh lại trông như thế nào, không dám kết luận.”

Bùi Yến không thấy, nhưng Khương Ly lại là người túc trực bên Phó Vân Từ lúc nàng ấy tỉnh dậy. Trong đầu nàng bỗng lóe lên một vệt sáng, nàng đứng yên bất động ở trước cửa, ngay khi ánh sáng chớp nhoáng lên trong đáy mắt, có một suy nghĩ dần dần hình thành rõ ràng trong đầu, nhưng nàng vẫn do dự không biết có nên nói ra hay không.

Cửa phủ đang mở to, gió lạnh từ con phố dài cuốn vào phần phật, nàng cụp mắt xuống vừa khéo nhìn thấy vạt áo bào dính đầy bùn đất của Bùi Yến, trong chớp mắt bóng dáng trước mặt như tách rời khỏi hình ảnh công tử thế gia áo mũ chỉnh tề như bạch ngọc vô khuyết thuở trước.

Nàng ngẩng đầu nhìn Bùi Yến, trầm giọng nói: “Phó cô nương trước giờ luôn hành sự chu toàn, nay đã sắp đến ngày đại hôn, nếu có chuyện gì khiến nàng ấy mạo hiểm như vậy… ngoài người nhà Bá phủ ra hình như cũng không còn lựa chọn nào khác nữa.”

Bùi Yến híp mắt lại: “Ý cô nương là… nhà họ Từ?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này