Lúc trời còn chưa sáng hẳn, sắc chì xám nơi chân trời dần dần nhạt đi, cả thành Trường An cùng hàng vạn phố phường vẫn đang bị phủ trong sắc tuyết mênh mông không bờ bến.
Tiết Thái ngồi trên càng xe, hà hơi vào tay rồi nói: “Đại tiểu thư ra ngoài chẩn bệnh suốt một đêm, thực sự đã khiến mọi người lo lắng, lão gia vừa mới tinh mơ đã dặn ta tới đón người.”
Khương Ly tựa vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy cũng chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng.
Nhà họ Tiết ở đất Hà Đông vốn là trâm anh vọng tộc, đến đời này lão phu nhân đã mất sớm, lão thái gia Tiết Viễn Xương từng nhậm chức Lễ bộ Thượng thư, 3 năm trước qua đời vì bệnh, đến thế hệ sau đó chỉ còn lại hai phòng.
Con trưởng Tiết Kỳ năm nay 39 tuổi, giữ chức Ngự sử Trung thừa, là thần tử thân cận Hoàng thượng chuyên giám sát trăm quan. Ngoài trưởng nữ là Tiết Linh ra, ông còn có một đôi song sinh long phượng do di nương Diêu thị sinh ra, nay đã 18 tuổi. Trong đó, ca ca Tiết Trạm nổi danh khắp nơi, hiện đang theo học ở Thư viện Bạch Lộ Sơn; muội muội Tiết Thấm da trắng như tuyết, dung mạo như hoa, đặc biệt tinh thông cầm sắt.
Bên dưới Tiết Kỳ là Tiết Lan Thời xếp hàng thứ hai trong nhà, 16 năm trước đã tiến vào Đông cung làm Thái tử phi, nay cũng chính là chỗ dựa lớn nhất của nhà họ Tiết. Người con thứ ba là Tiết Kiêu mất sớm vì bạo bệnh, chưa kết hôn mà cũng không để lại huyết mạch. Vậy nên chỉ còn lại Tứ phòng là Tiết Vũ, thân phận thứ xuất, năm nay 31 tuổi, hiện đang nhận chức quan nhàn tản tại Đồn điền ti ở Công bộ, dưới gối chỉ có một đứa con trai 6 tuổi là Tiết Hạo.
Nhân khẩu trong Tiết phủ không hề phức tạp, nàng trở về đã 3 ngày, tạm thời vẫn xoay xở ổn thỏa.
Xe ngựa từ từ tiến vào phường Bình Khang, lúc về đến Tiết phủ trời đã sáng tỏ. Khương Ly khép chặt áo choàng bước chầm chầm vào phủ, mới vừa qua cửa đã chạm mặt Tiết Kỳ đang chuẩn bị đến nha môn làm việc.
Tiết Kỳ mặt rộng trán cao, cơ thể trung niên phát tướng nên khi mặc triều phục màu đỏ thẫm có vẻ hơi cồng kềnh. Bên cạnh ông là di nương Diêu thị, dù đã gần bốn mươi nhưng dung mạo vẫn mặn mà quyến rũ, theo sau hai người họ là Tiết Thấm mặc áo váy gấm vàng điểm xuyết trăm hoa ngàn bướm. Gia chủ ra ngoài làm việc, ái thiếp và ái nữ cùng đưa tiễn, quả là cảnh tượng gia đình hòa thuận ấm êm.
Khương Ly hành lễ: “Cha đến nha môn ạ?”
Tiết Kỳ bất đắc dĩ nhìn nàng: “Con vừa đi là cả một đêm, Phó cô nương mắc bệnh gì mà phải chữa lâu vậy?”
Khương Ly điềm đạm đáp: “Bệnh của Phó cô nương không tiện tiết lộ.”
Tiết Kỳ khẽ tặc lưỡi: “Con bé này…”
Tiết Kỳ tỏ ra không vui, trưởng nữ thất lạc nhiều năm, ấy vậy mà lúc trở về nhà đã là thánh thủ giang hồ tiếng tăm lừng lẫy, tuy ông ấy vui mừng vì có một đứa con gái thần y, nhưng cũng lo sợ y thuật của nàng sẽ mang lại phiền toái cho nhà họ Tiết. Thế nhưng người trước mắt ông đây váy xanh tóc đen, dung mạo tuyệt trần, nhìn thế nào cũng chỉ là một cô nương 20 tuổi, vậy mà một người sống hơn nửa đời người như ông ấy lại cảm thấy không thể áp chế được nàng.
Diêu thị hôm nay mặc áo bối tử gấm tím thẫm thêu hoa văn như ý óng ánh, lớp trang điểm diễm lệ, nở nụ cười dịu dàng: “Đại tiểu thư lớn lên nơi giang hồ, mấy quy củ này có thể từ từ dạy lại, lão gia đừng tức giận, giờ cũng không còn sớm nữa.”
Tiết Kỳ thở dài một hơi rồi lắc đầu bỏ đi, Diêu thị dịu giọng nhỏ nhẹ khuyên nhủ, tiễn ông ấy ra tận xe ngựa.
Tiết Thấm nhìn hai người họ bước ra khỏi cửa phủ, mới bước đến gần Khương Ly tỏ vẻ thân thiện quan tâm: “Đại tỷ ra ngoài cả đêm chắc mệt lắm rồi? Nhưng mà là bệnh gì mà phải chữa cả đêm? Phó cô nương vẫn ổn chứ?”
Khương Ly thản nhiên liếc nhìn nàng ta: “Thầy thuốc hành nghề đều có y đức, điều đầu tiên là không được tiết lộ bệnh tình của bệnh nhân. Tam muội muội chớ nên dò hỏi, ta cũng mệt lắm rồi, về nghỉ trước đây.”
Khương Ly nói xong lập tức bỏ đi ngay, để lại Tiết Thấm xoắn khăn tay, mặt cứng đờ đứng ngẩn người tại chỗ.
Kể từ khi bắt đầu biết ghi nhớ, nàng ta đã là con gái độc nhất của Đại phòng nhà họ Tiết, hơn nữa cả nội viện đều do Diêu thị quản lý, nàng ta đã xem mình là trưởng nữ chân chính của cái nhà này. Sau này, ngoài nhà họ Giản từng đến phủ nhắc đến Tiết Linh, còn có mấy ai nhớ được nàng ta còn có một vị tỷ tỷ?
Giờ đây Tiết Linh đã được tìm về, nàng không chỉ có cậu ruột là quan Tam phẩm mà còn là thần y rất có danh tiếng trên giang hồ. Hiện giờ nhắc tới nhà họ Tiết, người ta chỉ nhớ đến Đại tiểu thư có y thuật vô song, làm gì có ai còn quan tâm tới người vừa có tài vừa có sắc như Tiết Thấm?
Thấy Tiết Thấm không vui, tỳ nữ Thái Vi bèn nói vào: “Đại tiểu thư đúng là kiêu ngạo! Lão gia hỏi cũng không nói, cứ thích tỏ vẻ bí hiểm, chẳng qua là biết xem bệnh thôi mà? Nữ y trong thiên hạ xưa nay vốn chẳng được coi trọng, gần như xếp cùng loại với dân hạ lưu ngoài kia rồi. Huống hồ thành Trường An này cũng đâu thiếu nữ y, nếu không phải họ Tiết thì ai mà thèm đến mời?”
Tiết Thấm khẽ hừ một tiếng, hất cằm lên cố ra vẻ cao quý: “Người trên giang hồ vốn không hiểu quy củ, ta không thèm chấp nhặt với người kém hiểu biết, đợi đến lúc nàng ta vấp ngã thì sẽ biết thế nào là trời cao đất dày.”
Nói đoạn, nàng ta thấp giọng căn dặn tỳ nữ: “Ngươi đi dò la thử xem phủ Thọ An Bá rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Phó Vân Từ kia xưa nay mắt cao hơn đầu, ta muốn biết nàng ta đã mắc phải bệnh gì.”
***
Tổ tiên nhà họ Tiết từng rất hiển hách, phủ đệ đặt tại phường Bình Khang vốn chỉ cách Hoàng thành một quãng ngắn, đi tới chợ Đông cũng chỉ mất chừng hai nén nhang. Gió tuyết vừa dứt, ánh sáng ban mai dịu nhẹ chiếu rọi xuống mặt đất, khắp các lầu gác hành lang trong phủ như được bao phủ một lớp sắc bạc trắng. Khương Ly dẫn theo Hoài Tịch men theo đường nhỏ tiến thẳng về Doanh Nguyệt Lâu ở nội viện.
Đi được một đoạn, Hoài Tịch ngoái đầu lại nhìn ra sau: “Cô nương, chắc hẳn Tam tiểu thư tức giận lắm.”
Khương Ly chẳng mấy để tâm: “Ừm.”
Năm đó Tiết Linh bị bắt cóc, Tiết phu nhân Giản Nhàn đã lui về ở ẩn để dưỡng bệnh, suốt hơn 10 năm nay Diêu thị thay quyền quản lý nội viện. Thêm vào công lao sinh hạ được một cặp song sinh, địa vị chẳng khác gì trắc phu nhân. Trước khi nàng trở về, Tiết Thấm là tiểu thư duy nhất trong Tiết phủ. Sau khi nàng trở về, nàng ta không chỉ trở thành Tam tiểu thư, mà thân phận thứ xuất càng thêm lúng túng.
Sao mà không giận cho được? Nhưng những chuyện để giận sau này còn dài lắm…
***
Doanh Nguyệt Lâu là tòa tiểu lâu hai tầng, tuy vị trí hơi khuất trong viện nhưng lại kề bên rừng mai và hồ Phi Yến trong phủ. Ngày trời mùa đông, mấy bụi mai đỏ nở rộ tỏa hương thơm mát len lỏi trong không khí. Giữa khung cảnh mai đỏ, tuyết trắng, mặt hồ xanh biếc lại càng đẹp đến nao lòng, rất hợp ý Khương Ly.
Vừa bước qua sân vào sảnh chính đã thấy bên trong rèm châu màn thêu, bảo khí lấp lánh, mọi món đồ nội thất đều thuộc loại thượng phẩm. Hai tỳ nữ dung mạo thanh tú đã đợi suốt một đêm, lúc này lật đật tiến lên tiếp đón chủ tử, một người tên Cát Tường, một người tên Như Ý, bởi trước kia đã nghe danh “Thần y Mộc Lan” của Khương Ly, thế nên mấy ngày nay đều hầu hạ hết sức tận tâm.
Cát Tường giúp nàng cởi áo choàng, nói: “Đại tiểu thư cuối cùng cũng trở về rồi!”
Như Ý lại hỏi: “Người đã dùng bữa sáng chưa ạ?”
Khương Ly còn chưa kịp mở miệng, Hoài Tịch đã sờ cái bụng lép xẹp của mình: “Hai tỷ tỷ mau truyền thiện đi, cả đêm không ăn gì muội đói muốn chết rồi đây…”
Như Ý nghe thế thì kinh ngạc, Cát Tường vừa dâng trà nóng vừa nói: “Bên phủ Thọ An Bá sao mà sơ suất quá, lại để Đại tiểu thư bụng rỗng mà khám bệnh chứ?”
Khương Ly khẽ cười: “Chỉ là chưa kịp ăn thôi.”
Trong lâu đốt địa long ấm áp như tiết xuân, Khương Ly rửa tay, thay sang một bộ váy áo mỏng màu xanh lơ, bữa sáng cũng đúng lúc được đưa tới. Hoài Tịch đã theo Khương Ly 3 năm, cũng biết rõ nguyên nhân vì sao nàng quay lại Trường An, chủ tớ hai người ngồi cùng bàn dùng bữa, sau đó mới lên phòng ngủ trên tầng hai nghỉ ngơi.
Vừa lên lầu, Hoài Tịch đã nói: “Cô nương nên dùng thuốc rồi, đêm qua vất vả e là thân thể cũng không dễ chịu, uống thuốc xong nghỉ ngơi sớm một chút.”
Khương Ly lấy từ trong hòm thuốc ra hai viên đan hoàn màu đỏ uống vào, lại dặn: “Ngươi cũng đi nghỉ đi, bảo Cát Tường để ý động tĩnh bên phủ Bá gia, một khi có người đến phải lập tức gọi ta dậy ngay.”
Hoài Tịch vâng dạ, thấy nàng nằm xuống giường mới thả rèm giường rồi đi xuống lầu.
Khương Ly ngủ một giấc đến gần giờ Thân, Hoài Tịch dậy sớm hơn nàng, lúc lên hầu hạ còn nói: “Cô nương yên tâm, bên phủ Bá gia không sai người đến, xem ra bệnh tình của Phó cô nương đã ổn định rồi.”
Khương Ly rời giường thay quần áo, giữa mày mắt vẫn còn nét u sầu, nàng trầm ngâm chốc lát bèn căn dặn: “Thọ An Bá nói lão phu nhân nhà họ Từ đã bệnh một hai tháng nay, ngươi bảo Cát Tường nghe ngóng thử xem bà ấy bệnh gì.”
Hoài Tịch nhận lệnh rời đi, tối đó Cát Tường đến bẩm báo: “Đại tiểu thư, lão phu nhân nhà Từ tướng quân mắc chứng đau đầu, đã mời Thái y điều trị nhưng vì là bệnh lâu năm dai dẳng nên chưa thấy hiệu quả.”
Khương Ly đang xem y thư dưới đèn, nghe xong khẽ gật đầu.
Cát Tường và Như Ý liếc mắt nhìn nhau, Cát Tường không nhịn được bèn hỏi:
“Người hỏi thăm chuyện này là vì Phó cô nương sao? Phó cô nương đã hứa hôn với Từ công tử, đầu tháng sau sẽ thành thân. Đến lúc đó, lão gia nhà chúng ta nhất định sẽ đi cả hai bên, nhà họ Từ và phủ ta cũng có qua lại…”
Mối quan hệ của các gia tộc thế gia Trường An đan xen phức tạp, đôi bên qua lại với nhau chẳng ít. Khương Ly hỏi thăm bệnh tình của Từ lão phu nhân là do những lời bàn bạc sáng nay với Bùi Yến.
Tính tình Phó Vân Từ xưa nay đoan chính, dù có thấy mấy trò lố lăng nào cũng chỉ nhớ mỗi câu “phi lễ chớ nhìn”. Người có thể dẫn dụ nàng ấy đi ra bên ngoài đạo quán Ngọc Chân chắc chắn không phải hạng tầm thường. Hơn nữa lúc nàng ấy vừa tỉnh lại, nghe thấy lời Thúy ma ma nói mới đột nhiên kinh hoảng kích động, điều đó khiến Khương Ly buộc phải chuyển hướng nghi ngờ đến nhà họ Từ. Nhưng chẳng lẽ tên sát nhân Đồ tể tân nương ấy lại là người nhà họ Từ sao?
“Để ý xem mấy ngày tới nhà họ Từ có gửi thiệp mời không.”
Nàng dặn dò một câu, thấy sắc trời đã muộn bèn cho hai người họ lui xuống nghỉ ngơi.
Đợi hai người đi rồi, Hoài Tịch mới an ủi: “Cô nương đừng lo lắng nữa, sáng sớm ngày mai chúng ta lại đến phủ Thọ An Bá tái khám, biết đâu đến lúc đó đã tra ra manh mối rõ ràng, mà Phó cô nương cũng nghĩ thông suốt. Nàng ấy với Từ công tử đã có tình cảm nhiều năm, cho dù Từ công tử biết nàng ấy bị khinh nhục cũng sẽ thương nàng ấy hơn mà thôi.”
Nói tới đây, Hoài Tịch cũng nhớ đến chuyện buổi sáng: “Chỉ là, sáng nay người nghi ngờ nhà họ Từ ngay trước mặt Bùi đại nhân, không biết có gây phiền toái gì không. Dù sao hai người kia sắp thành thân, mà chúng ta lại là người ngoài.”
Khương Ly trầm giọng nói: “A Từ bị hại, ta không thể lo nhiều thế được. Đệ đệ của nàng ấy tính tình đơn thuần chắc sẽ không nghĩ lệch đi. Còn vị Bùi Thiếu khanh kia là người có đức hạnh, luôn đặt việc công lên hàng đầu.”
Khương Ly nói giọng bình thản, hai chữ “đức hạnh” kia chẳng rõ là khen hay châm chọc, Hoài Tịch chớp chớp mắt nói: “Thì ra người quen biết Bùi đại nhân à, vậy trước đây hai người từng có giao tình gì hay không? Bùi đại nhân liệu có giúp ích được gì trong kế hoạch của người không?”
Khương Ly nghẹn họng, nhất thời không trả lời được, nhưng khi nghe tiếng tuyết rơi xào xạc ngoài cửa sổ, nàng bất chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp Bùi Yến…
Đó là ngày mồng 1 Tết năm Cảnh Đức thứ 27, khi ấy nàng vừa được Ngu Thanh Linh và Ngụy Giai nhận làm nghĩa nữ. Nàng của năm 8 tuổi đã có chút thành tựu về dược lý, lần đầu theo Ngu Thanh Linh vào cung chữa bệnh cho một vị quý nhân.
Cung điện nằm nối liền nhau trong màn tuyết trắng nhìn không thấy điểm cuối, khi nàng đi qua hành lang cầu nối điện Tử Vi, xa xa đã thấy bên bờ hồ Thái Dịch rợp nghi trượng, thì ra là vua Cảnh Đức thiết yến trong tuyết chiêu đãi sứ thần Nam Tề.
Giữa trời tuyết tràn ngập, Bùi Yến 11 tuổi khoác áo choàng lông cáo trắng, dáng người thẳng tắp đứng sừng sững giữa sân.
Cách mấy trượng, giọng cười sang sảng của vua Cảnh Đức vẫn vang đến: “Hay, hay lắm, ‘Chung phù khoáng chi tảo chất, bão thanh huýnh chi minh tâm’, trẫm vừa nghe ngươi luận đạo đã nhớ ngay đến hai câu trong bài Vũ Hạc phú của tiền triều, lại càng nghĩ đến phụ thân ngươi. Cả đời ông ấy không mưu cầu hư danh, cũng chẳng vì địa vị thấp hèn mà buồn rầu, trung quân ái quốc, gan vàng dạ tuyết, là vị thần tử mà trẫm quý trọng nhất, cũng là điều tiếc nuối lớn nhất của trẫm.”
Vua Cảnh Đức cảm khái giây lát, lại ôn hòa nói: “Bùi Yến, trẫm ban cho ngươi hai chữ ‘Hạc Thần’ làm tên tự, từ nay ngươi kế thừa tước vị, mong ngươi tiếp nối phong cốt của phụ thân, sau này trở thành trụ cột Đại Chu, làm thần tử trung thành nhất của trẫm.”
Thiếu niên như hạc ấy ung dung cúi lạy, khiến ai cũng không thể rời mắt.
Tiểu thái giám dẫn đường phía trước nàng còn thì thầm: “Lần này sứ thần Nam Tề đến Trường An còn dẫn theo ba vị đại nho để luận đạo với văn sĩ của chúng ta. Thế mà vừa nãy, một mình tiểu công tử của phủ Bùi Quốc Công đã khiến ba vị ấy bại trận. Bệ hạ vừa ban tên vừa ban tước, giờ thì không còn ai dám nói phủ Bùi Quốc Công không người kế thừa nữa rồi…”
Tiểu thái giám không hề nói sai, về sau Bùi Yến trở thành bạn học của Ngũ Hoàng tử Lý Nghiêu, thậm chí chưa từng nhậm một chức quan nào đã được vua Cảnh Đức đích thân chỉ định vào Hàn Lâm Viện biên soạn sách. Khi còn ở Thư viện Bạch Lộ Sơn, uy tín của hắn còn hơn cả Sơn trưởng.
Một quân tử tựa ngọc sáng như hắn lẽ ra phải vào triều làm quan, phải khoác triều phục gấm hoa, phải cầm hốt ngọc đeo bội ngư ra vào cung điện hầu cận bên Ngự tiền, luận đạo trị quốc giữa ánh sáng chính nghĩa và khí tiết thanh cao mới phải. Vậy mà cuối cùng hắn lại chọn trở thành Thiếu khanh của Đại lý tự đêm đêm truy tìm hung thủ trong bóng tối…
Phía xa xa, đèn dầu chợt nổ nhẹ “tí tách”, Khương Ly đặt y thư xuống: “Cũng không tính là có giao tình gì cả. Đi tắm thôi, nghỉ sớm một chút, ngày mai còn phải đến Bá phủ.”
Khi ngâm mình vào thùng tắm, Khương Ly mới khẽ nhắm mắt lại thở ra một hơi dài.
Hoài Tịch cầm khăn mềm lau qua cần cổ trắng nõn và bờ vai như ngọc của nàng, còn nhẹ nhàng chạm đến vết sẹo cũ nơi bả vai trái. Ngoài vết sẹo đỏ ghê rợn nhỏ này ra, da dẻ toàn thân nàng trắng tựa sứ tuyết, không những không đẹp mà còn mang vẻ tái nhợt như bệnh tật, đến cả suối nước nóng hầm hập cũng khó làm làn da nàng ửng lên chút sắc hồng. Ánh mắt Hoài Tịch tràn đầy đau lòng, nên hầu hạ nàng tỉ mỉ cẩn thận hơn.
Sau khi tắm rửa thay quần áo xong xuôi, Khương Ly ngồi trước bàn trang điểm, chăm chú nhìn gương mặt gầy gò xinh đẹp phản chiếu trong gương đồng. Nàng đưa tay vuốt nhẹ gò má rồi lại nghiêng tay che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đào hoa thanh thoát. Thời gian 5 năm không chỉ thay đổi dung mạo, mà ngay cả đôi mắt từng sắc bén như tuyết kia giờ đây cũng đã mất đi ánh sáng sắc sảo ngày nào.
Nàng lảng tránh ánh nhìn trong gương, đợi tóc được lau khô mới đặt đầu xuống gối, chìm vào giấc ngủ.
Một đêm này nàng ngủ chẳng yên giấc, đến khi tỉnh táo hẳn thì sắc trời ngoài cửa sổ đã hửng sáng. Nhớ ra hôm nay phải đến Bá phủ, nàng vừa định chống tay ngồi dậy đã nghe tiếng bước chân dồn dập chạy lên lầu.
“Cô nương, có chuyện rồi!”
Giọng nói lo lắng của Hoài Tịch khiến tim Khương Ly giật thót, ngay sau đó Hoài Tịch lật đật xốc rèm giường lên, nói vội vã: “Cô nương, Bá phủ phái người tới đón cô nương, còn nói Phó cô nương xảy ra chuyện rồi, mời người lập tức tới Bá phủ một chuyến!”
Khương Ly lập tức thay quần áo xuống lầu, vừa bước ra khỏi Doanh Nguyệt Lâu đã thấy Tiết Thấm tràn đầy hứng thú đứng bên hồ Phi Yến thưởng mai.
Thấy nàng vội vã đi ra, Tiết Thấm khoác áo choàng bước lên cười nói: “Muội cứ thắc mắc sao hôm qua Đại tỷ không chịu nói kỹ, thì ra đúng là không tiện mở miệng thật. Phó cô nương kia cũng thật là, sắp thành thân rồi mà còn…”
Giọng điệu của nàng ta mang đầy vẻ khinh miệt, khiến Khương Ly cau mày không hiểu vì sao.
Tiết Thấm che miệng cười nói: “Ồ, Đại tỷ còn chưa biết à? Chuyện của Phó cô nương tối qua đã truyền khắp thành Trường An rồi, nói nàng ta hôm trước thông gian với người lạ ở đạo quán Ngọc Chân, danh tiết đã…”
“Ngươi nói bậy bạ cái gì đó?!”
Ánh mắt Khương Ly lạnh băng như kiếm, một tiếng quát lạnh khiến Tiết Thấm giật mình lùi hẳn nửa bước. Nàng ta ôm ngực nói: “Là thật mà, Đại tỷ không tin thì cứ đi hỏi thử… Này, cả thành Trường An giờ đang xôn xao nghị luận kìa, không phải muội nói bậy…”
Khương Ly bước nhanh như gió, bỏ lại tiếng nói châm chọc của Tiết Thấm xa dần sau lưng. Đi đến tiền viện đã thấy Đan Phong đứng chờ sẵn ở đó, nàng còn chưa kịp mở lời, Đan Phong đã nhào tới: “Tiết cô nương, tiểu thư nhà nô tỳ muốn tự tử, cầu xin cô nương cứu mạng!”
Khương Ly nghe như sét đánh ngang tai: “Tự tử?!”
Bình luận về bài viết này