Lúc Hứa Quân Hách trở về hành cung, gương mặt lộ rõ vẻ âm u khiến không khí nơi đây càng thêm ngột ngạt hơn thường ngày.
Trước đây mỗi khi vị chủ tử này không vui đều là Ân Lang đến dỗ dành, nhưng giờ người thay thế Ân Lang là Tuân Ngôn nhất thời vẫn chưa hiểu được tính cách của hắn nên không dám tùy tiện lại gần bắt chuyện.
Vậy nên, gánh nặng ấy tự nhiên rơi xuống vai Thi Anh.
Thi Anh mang theo bánh hoa mai tươi ngon tiến vào tẩm điện, nhìn thấy Hứa Quân Hách đứng bất động bên cửa sổ.
Cửa sổ mở rộng, bên ngoài là cảnh sắc tiêu điều chẳng có gì đáng để ngắm nhìn.
Gió lạnh cứ thổi vù vù vào từng hồi, Hứa Quân Hách không khoác áo choàng, y phục trên người lại không đủ ấm nên gương mặt bị gió lạnh làm đỏ ửng lên, trông hắn càng thêm nhợt nhạt.
Thi Anh thầm thở dài một hơi.
Hứa Quân Hách từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Hoàng Đế, từ lúc bắt đầu ghi nhớ đã được Hoàng Đế bồi dưỡng như một người kế vị. Ở bất cứ thời điểm nào, hắn cũng luôn xuất sắc và đáng tin cậy hơn những đứa trẻ cùng trang lứa.
Nhưng suy cho cùng hắn vẫn còn trẻ tuổi, không thể chuyện nào cũng đều tính toán chu toàn và nắm chắc trong tay.
Thi Anh bước chậm rãi đến, khẽ nói: “Tiểu điện hạ, gió trời mùa đông lạnh lẽo, ngài bệnh nặng mới khỏi, tốt nhất nên tránh gió lạnh thì hơn.”
Hứa Quân Hách im lặng hồi lâu mới mở miệng: “Ta còn chưa đến mức gục ngã vì chút gió lạnh này.”
“Thân thể Tiểu điện hạ mạnh khỏe, đương nhiên là vậy.” Thi Anh cười đáp lời: “Nhưng sức khỏe ngài quý giá, không cần phải chịu cái rét này.”
Sau một lúc, có lẽ thấy lời nói của Thi Anh có lý, Hứa Quân Hách giơ tay đóng cửa sổ lại.
Không còn gió lạnh gặm nhấm, nhiệt độ trong phòng dần ấm áp trở lại. Hứa Quân Hách quay lại ngồi xuống bên bàn, vừa nhìn liền thấy đĩa bánh hoa mai trên bàn đã lập tức cau mày: “Ta không ăn, đem đi.”
Thi Anh luôn chú ý đến nhất cử nhất động của hắn, lúc này cũng đoán được điều gì đó, bèn cất giọng thăm dò: “Tiểu điện hạ, sao hai ngày nay không thấy Kỷ cô nương đến thăm? Trước khi rời đi nàng còn nói sẽ quay lại chơi với bọn nô tài.”
Quả nhiên vừa nghe nhắc đến Kỷ Vân Hành, Hứa Quân Hách đã nhíu mày, mặt mày u ám: “Nàng ấy bận lắm, làm gì có thời gian.”
Nào là thêu túi thơm, nào là học vẽ, có chút thời gian rảnh cũng sẽ đi đến Diệu Âm Phường tìm Liễu Kim Ngôn, trong đầu nàng nào có còn chỗ trống cho núi Cửu Linh đâu.
“Trước đây Kỷ cô nương luôn mong nhớ Tiểu điện hạ, dù bận rộn cách mấy cũng dành thời gian cho ngài, chẳng lẽ gặp chuyện khó khăn gì rồi?” Thi Anh tiếp tục thăm dò.
Hứa Quân Hách cười khẩy: “Người nàng nhớ mong còn nhiều lắm.”
Thi Anh mỉm cười híp mắt: “Nhưng đối với nàng ấy, Tiểu điện hạ luôn khác biệt hơn hẳn. Lúc còn ở hành cung, mỗi ngày Kỷ cô nương đều dậy rất sớm xuống núi mua đồ ăn cho ngài.”
Dù nói mỗi ngày thì có hơi cường điệu một chút nhưng quả thực Kỷ Vân Hành thường dậy rất sớm, nàng đeo túi chéo lên lưng rồi xuống núi tìm món ngon cho Hứa Quân Hách.
Ngoài mặt thì nói nàng ở hành cung chơi, thực ra không phải cả ngày đều ăn không ngồi rồi.
Buổi sáng mua đồ ăn về lại đúng lúc đến giờ sắc thuốc, nàng sẽ cầm quạt ngồi bên bếp lò, cùng mọi người canh lửa cho nồi thuốc.
Thi Anh cảm thấy Kỷ Vân Hành có kiên nhẫn như vậy thật sự là điều đáng quý. Giữa thời tiết lạnh lẽo này, đấu tranh rời khỏi ổ chăn ấm đã là một việc hết sức khó khăn, thế mà nàng có thể vì mua đồ ăn cho Hứa Quân Hách mà chống lại cái rét, trời vừa hửng sáng đã ngáp dài đi ra khỏi cửa.
Hơn nữa, sắc thuốc cũng là một công việc vô cùng đơn điệu và nhàm chán, còn phải thường xuyên trông chừng độ lửa và nước thuốc; ngay cả thái giám trong hành cung cũng hiếm ai kiên nhẫn như thế, nhưng Kỷ Vân Hành lại có thể cầm cây quạt con con ngồi cả canh giờ.
Nàng chẳng làm gì, chỉ lặng lẽ ngắm ngọn lửa nhảy nhót trước mặt, yên tĩnh cứ như một bức tượng sứ trắng.
Ở trong mắt Thi Anh, Tiểu điện hạ nhà mình là một người đặc biệt đối với Kỷ Vân Hành.
Không phải là xu nịnh, cũng không phải là lấy lòng.
Những thứ như môn đăng hộ đối hay mưu trí đều không phải là điều Thi Anh suy xét. Ông chỉ nghĩ rằng Kỷ Vân Hành phù hợp làm Thái tôn phi, chỉ bằng vào trái tim hết sức chân thành đó của nàng.
Nhưng chỉ cần hắn vừa nghĩ đến cảnh tượng Kỷ Vân Hành dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn mình ngày đó, trong lòng không thể kiềm chế được cơn buồn bực.
Dù nàng chẳng nói gì cả, nhưng vẻ mặt ấy trong mắt Hứa Quân Hách như thể đang nghi ngờ và chất vấn vì sao hắn lại bắt nạt tên họ Thiệu kia vậy.
Trong lòng hắn nặng trĩu, hậm hực: “Chẳng có gì khác biệt cả, nàng đối với ai cũng như thế thôi.”
Kỷ Vân Hành luôn cố gắng hết sức giúp đỡ và đối xử công bằng với tất cả những ai đối tốt với nàng, không có gì đặc biệt.
Chính vì như thế, Hứa Quân Hách mới cảm thấy bực bội.
Rõ ràng hắn vì nàng đã làm biết bao nhiêu việc, dẫu lúc đầu không mong nhận lại gì, nhưng ít nhất nàng cũng nên đối xử với hắn khác với một người mới quen chứ.
Nàng nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ, không nên có sự không tin tưởng như thế.
Hứa Quân Hách càng nghĩ càng tức, giận cá chém thớt vào đĩa bánh hoa mai: “Ném thứ này đi thật xa cho ta.”
Thi Anh bước tới bưng đĩa bánh lên, đi ra ngoài được hai bước rồi đột nhiên quay đầu nói: “Tiểu điện hạ, nô tài cảm thấy vừa rồi có lẽ mình đã nói sai.”
Hứa Quân Hách ngước mắt, chờ câu nói tiếp theo của ông ấy.
“Nô tài nghĩ rằng, không phải là ngài khác biệt đối với Kỷ cô nương, mà là Kỷ cô nương khác biệt trong mắt ngài.”
Hứa Quân Hách nhíu mày, trên gương mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ ngờ vực. Ánh sáng đổ xuống mặt hắn, còn chưa kịp soi rõ biểu cảm đã bị hắn thu lại nhanh chóng: “Ta không có tâm tư đó với nàng.”
Giọng điệu có vẻ lơ đễnh, làm như không quá để tâm.
Thi Anh liền nói: “Chẳng qua là người trong cuộc mơ hồ mà thôi, người ngoài cuộc mới thấy rõ, nô tài đều nhìn thấy cả.”
Hứa Quân Hách đáp: “Nói bậy gì đó, Thi công công tuổi tác đã cao không còn thích hợp bôn ba bên ngoài cung nữa. Ta lập tức sắp xếp người đưa công công về Kinh thành trước Tết.”
Vừa nghe thấy lời không lọt tai, hắn đã đòi đuổi Thi Anh trở về Kinh ngay.
Thi Anh không nói gì nữa, bưng đĩa bánh hoa mai rời khỏi tẩm điện.
Hứa Quân Hách đã hai ngày chưa xuống núi, Kỷ Vân Hành chỉ có thể tự luyện tập thêu hoa theo những gì học được theo phong cách thêu kiểu Kinh của hắn. Nàng làm việc chăm chỉ lại rất kiên nhẫn, dù hoa văn thêu ra không đẹp mắt cho lắm, nhưng sau nhiều lần cố gắng luyện tập, cuối cùng nàng cũng làm ra một chiếc túi thơm hoàn chỉnh.
Kỷ Vân Hành vui mừng vô cùng, trong lòng chỉ muốn đem túi thơm cho Hứa Quân Hách xem để chứng minh mình không phải là người không có thiên phú làm nữ công như hắn từng nói. Chỉ là hôm ấy Hứa Quân Hách lạnh lùng bỏ đi mà chẳng nói một lời, Kỷ Vân Hành nhất thời cũng không dám chắc có phải là do Thiệu Sinh đã nói gì đó chọc giận hắn hay không. Vậy nên trong lúc học vẽ, nàng đã nhắc tới chuyện này với Thiệu Sinh.
“Đã nói gì sao?” Thiệu Sinh cầm bút, vẽ nên từng đường nét mềm mại uyển chuyển miêu tả hoa sen lên giấy, thờ ơ đáp: “Chẳng nói gì cả, hình như Điện hạ không hài lòng khi ta đòi muội đưa mấy chiếc túi thơm thêu dở kia.”
“Sao lại thế, đó đều là đồ thêu hỏng mà, không đáng giá chút nào.” Kỷ Vân Hành ngồi cạnh xem y vẽ tranh, vừa nhìn vừa nói: “Chắc chắn là vì lý do khác, Thiệu ca ca nghĩ kỹ lại xem.”
Thiệu Sinh cũng chẳng thèm nhớ lại kỹ, chỉ đáp qua loa: “Nếu như muội không tin, vậy thì đợi Điện hạ đến tìm muội, muội nói với ngài rằng ta đã mua hết túi thơm thêu hỏng của muội rồi, xem ngài có nổi giận hay không là được.”
Kỷ Vân Hành tỏ ra thắc mắc: “Sao huynh lại mua túi thơm thêu hỏng của ta?”
“Chẳng phải muội muốn biết vì sao Điện hạ tức giận hay sao?” Thiệu Sinh thỉnh thoảng ngừng bút, ngắm nhìn lại hình vẽ trên giấy: “Nếu ngài không muốn để muội bán thì nhất định sẽ tự bỏ tiền ra mua hết. Đến lúc đó, muội cứ bán cho ngài mười lượng bạc một cái.”
Kỷ Vân Hành trợn tròn mắt: “Mười lượng?”
Như vậy là quá đắt, cũng đâu phải túi thơm thêu bằng chỉ vàng đâu sao có thể bán mười lượng một cái? Hơn nữa, túi thơm này nàng thêu loạn xạ, chỉ màu nhùn lại rối tung một chỗ, dù có vứt bên đường còn chẳng ai thèm nhặt.
“Có đáng cái giá tiền ấy không Điện hạ tự biết, muội không cần phải nhọc lòng.” Thiệu Sinh đặt bút xuống, cười nói: “Nghe lời ca ca đi, không sai đi đâu được.”
Kỷ Vân Hành học vẽ xong quay về tiểu viện, nàng nghĩ ngợi cả đêm nhưng cuối cùng chỉ nghe lời Thiệu Sinh một nửa.
Thiệu Sinh bảo nàng ở nhà đợi, nhưng nàng lại đeo túi vải lên núi Cửu Linh, đi thẳng đến hành cung.
Thị vệ và thái giám canh cổng đã quen mặt nàng nên không ai ngăn cản, nàng thẳng tiến đến tẩm cung của Hứa Quân Hách.
Tuân Ngôn đang hầu bên ngoài điện, sau khi nhìn thấy Kỷ Vân Hành liền tỏ vẻ ngạc nhiên.
Vì đã gặp nàng một lần ở tiểu viện nên Tuân Ngôn cũng không hỏi nhiều, y chỉ bảo nàng đợi ngoài cửa rồi tự mình vào thông báo.
Không ngờ lần này Kỷ Vân Hành đến không đúng lúc, Hứa Quân Hách đang ngủ trưa khiến Tuân Ngôn lúng túng một hồi.
Đây cũng không phải chuyện trọng đại, ai dám đánh thức chủ tử đang ngủ? Tuân Ngôn suy nghĩ một lúc rồi quay ra ngoài điện, khẽ nói với Kỷ Vân Hành: “Cô nương, Điện hạ còn đang nghỉ ngơi, có lẽ cô nương phải đợi một lúc rồi. Mời cô nương vào trong phòng uống chén trà nóng.”
Kỷ Vân Hành lắc đầu, đáp rằng không cần. Nàng đi tới ngồi xuống bàn đá giữa sân: “Ta ở đây đợi là được.”
Tuân Ngôn vẫn chưa quen với mọi thứ ở đây, thấy nàng đã ngồi xuống chỗ bàn đá, y chỉ đành khuyên thêm vài câu nhưng đều bị nàng từ chối.
Kỷ Vân Hành ít nói trước mặt người lạ, nếu không ngây người ra thì sẽ dùng ánh mắt tò mò quan sát cảnh sắc xung quanh, nàng cứ ngồi bất động như thế một hồi lâu.
Gió lạnh xâm nhập vào cơ thể nàng, dù đã mặc quần áo dày cộm nhưng hơi ấm còn sót lại trên người cũng dần tan biến. Kỷ Vân Hành thở hắt ra một làn hơi trắng, lẩm bẩm: “Mùa đông năm nay hình như lạnh hơn năm ngoái.”
Năm nào Kỷ Vân Hành cũng nói như vậy, thực ra trong ký ức của nàng mùa đông năm nào cũng lạnh, chỉ là năm nay ít hứng gió tuyết hơn mọi năm nên mới ngồi lâu trong gió đã cảm thấy mùa đông năm nay lạnh hơn nhiều.
Hứa Quân Hách thức dậy đúng lúc ấy, hắn khoác áo choàng bước xuống giường, thấy tẩm điện đốt lò quá nóng khiến căn phòng kín bưng nên hơi bí bách, hắn lại buồn bực muốn đổ mồ hôi thế là bèn đi tới đẩy cửa sổ ra.
Ngay lúc luồng khí lạnh ùa vào, hắn liền nhìn thấy Kỷ Vân Hành ngồi giữa sân. Cũng không biết nàng đã ngồi đó bao lâu mà chóp mũi và gò má đều đã ửng đỏ, nàng rụt cổ lại, rúc tay vào lòng, thu mình lại như một con thú nhỏ.
Nghe tiếng cửa sổ mở ra, nàng chầm chậm ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt mang theo sự mong chờ nhìn về phía hắn.
Trong khoảnh khắc đó, Hứa Quân Hách cảm thấy như có thứ gì đó đập mạnh vào tim mình.
Cuối cùng Kỷ Vân Hành cũng chờ được đến lúc hắn tỉnh dậy, nàng lập tức đứng dậy đi tới, gọi to: “Lương Học, ngài tỉnh rồi sao?”
Hứa Quân Hách nhìn nàng từ xa đi đến, càng đến gần càng nhìn thấy rõ khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh hiện rõ từng cảm xúc nơi đôi mày mắt nàng.
“Đến đây khi nào?” Hứa Quân Hách cất giọng, âm thanh hơi khàn khàn pha lẫn chút lười nhác của người vừa tỉnh giấc càng thêm trầm ấm.
“Ta ăn xong bữa trưa là đến đây.” Kỷ Vân Hành không nhớ rõ giờ giấc cụ thể, chỉ đáp: “Ngài ngủ trưa nên ta đợi ở trong sân, bọn họ bảo ta vào phòng ngồi nhưng ta không muốn.”
“Vào đây nói chuyện.”
Hứa Quân Hách khẽ ra lệnh cho Tuân Ngôn đưa nàng vào trong, sau đó đóng cửa sổ lại.
Kỷ Vân Hành vừa vào phòng đã cảm thấy cả người ấm áp hẳn lên, tay chân lạnh cóng cũng dần dần ấm lại.
“Sao không vào trong đợi?” Hứa Quân Hách cầm ly nước ấm uống vài ngụm, sau khi cổ họng được làm dịu, giọng nói trở lại như bình thường.
“Ta sợ đánh thức ngài.” Kỷ Vân Hành đứng cạnh bàn, cúi đầu lục tìm đồ trong túi vải, vì vậy không nhìn thấy nét mặt của Hứa Quân Hách ở phía sau.
Ánh mắt hắn chất chứa một cảm xúc phức tạp, không rõ là giận dữ hay áy náy.
“Đánh thức thì thức thôi, có gì đâu.”
Trước đây Hứa Quân Hách tuyệt đối sẽ không bao giờ nói lời như vậy. Hắn thường cáu kỉnh những lúc thức dậy, nếu như không phải việc quan trọng gì mà đánh thức lúc hắn đang ngủ, các cung nhân sẽ bị hắn trách mắng một trận.
Nhưng giờ đây lời nói ấy lại bật ra khỏi miệng dường như không chút suy nghĩ nào.
Hắn bước tới cửa điện, nghiêm mặt ra lệnh cho Tuân Ngôn đi nấu canh gừng.
Sức khỏe Kỷ Vân Hành vốn yếu ớt, không biết đã đứng ngoài hứng gió lạnh bao lâu, có thể sẽ bị bệnh.
Khi hắn quay trở lại, Kỷ Vân Hành đã lấy hết đồ đạc trong túi vải ra, đó là vài cái túi thơm thêu hỏng và hai túi thơm hoàn chỉnh, ngoài ra còn có một ít đồ ăn vặt linh tinh như hoa quả khô và đậu phộng.
Hứa Quân Hách bước thật khẽ, đôi chân giẫm lên tấm thảm mềm mại gần như không phát ra tiếng động, lặng lẽ tiến lại gần Kỷ Vân Hành.
Chỉ thấy hai tay nàng đang cầm hai chiếc túi thơm lên, dường như đang chăm chú so sánh gì đó. Cả hai túi thơm đều thêu hoa, hình dạng tương tự nhưng màu sắc khác nhau, chỉ là đường kim mũi chỉ lộn xộn cùng hoa văn kỳ lạ cho thấy tay nghề thêu thùa của người thêu vẫn còn vụng về.
Sau khi so sánh kỹ, Kỷ Vân Hành lựa chọn túi thơm bên tay trái rồi đặt túi bên tay phải xuống.
“Đây là do cô thêu à?” Hứa Quân Hách bất ngờ lên tiếng, hỏi một câu hết sức hiển nhiên.
Kỷ Vân Hành giật mình quay đầu lại, thấy hắn đứng ngay phía sau mình mà không phát ra tiếng động nào, nhất thời nàng vẫn chưa kịp phản ứng, ngơ ngác đáp: “Đúng vậy.”
Sau đó nàng chợt nhớ mục đích lên núi của mình, bèn xoay người giơ túi thơm lên: “Ta cảm thấy mình đã học thêu túi thơm thành thạo.”
Hứa Quân Hách thuận tay cầm lấy túi thơm lên, chăm chú xem xét khắp một lượt rồi chợt mỉm cười.
Hắn không nói thêu đẹp hay không, chỉ nở nụ cười như thế làm Kỷ Vân Hành hết sức khó hiểu, lập tức nghi hoặc hỏi lại: “Ngài thấy thế nào?”
“Chẳng ra sao cả, nếu mang đi tặng người khác thì chưa đạt đâu, còn kém xa lắm.” Hứa Quân Hách cầm túi thơm trong tay, nói: “Mới học được chút ít mà đã dám nói là thành thạo sao?”
Kỷ Vân Hành ngượng ngùng chạm tay lên tai, tự nhủ lời hắn nói cũng phải.
Nghề thêu thùa có biết bao nhiêu điều cần học, nàng chỉ dùng kỹ thuật đơn giản thêu mấy họa tiết đã cho là thành thạo, đúng là hơi kiêu ngạo. Thế là nàng nói: “Vậy Lương Học có thể dạy ta thêm vài chiêu không?”
“Tất nhiên.” Hứa Quân Hách thản nhiên đồng ý: “Cũng không để cô đi một chuyến vô ích được.”
Kỷ Vân Hành nhìn nét mặt hắn, dù rằng trên môi không có ý cười rõ ràng, nhưng giữa chân mày đôi mắt lại mang vẻ thoải mái, trông có vẻ tâm trạng không tệ.
Chuyện mấy hôm trước hắn tức giận bỏ đi dường như đã tan biến trong vô hình, Kỷ Vân Hành vẫn không biết nguyên nhân thực sự khiến hắn giận.
Nàng lại yên lặng lén lút quan sát hắn một lát, sau đó bị tóm được, Hứa Quân Hách nói: “Lấm la lấm lét nhìn lén ta làm gì?”
Kỷ Vân Hành nhỏ giọng phản bác: “Ta không có nhìn lén.”
Hứa Quân Hách không truy cứu, quay người gọi người hầu mang trà ngọt và điểm tâm đến, sau đó mới đi tìm các vật dụng mà hắn dùng để luyện tập thêu túi thơm đưa cho Kỷ Vân Hành: “Dùng cái này thêu đi, ta sẽ ở bên cạnh chỉ cô.”
Kỷ Vân Hành đáp lời ngồi xuống ghế mềm bên cạnh, tiếp đó người hầu bước vào điện thắp đèn ở các góc lên, ánh sáng rực rỡ bao trùm cả đại điện.
Chẳng bao lâu canh gừng đã được dâng lên, Kỷ Vân Hành không chút chần chừ đã cầm bát lên uống từng ngụm nhỏ cho đến hết cả bát canh. Toàn thân nàng ấm lên, dòng nước nóng chạy từ cổ họng xuống làm cho cả bụng ấm nóng hẳn, trên trán còn rịn ra mồ hôi.
Kỷ Vân Hành bắt đầu thêu hoa, nàng nhận ra chiếc khung thêu làm từ chất liệu vải rất tốt, dùng kỹ thuật vụng về của mình xỏ chỉ trên tấm vải ấy thật đáng tiếc, thầm nghĩ đây chính là tiền bạc đang trôi đi mất.
Sắc mặt Hứa Quân Hách vẫn bình thản, hắn cầm lấy một quyển sách rồi ngồi xuống cạnh nàng, hai người ngồi xuống trước một bàn trà cách khoảng chừng một cánh tay.
Kỷ Vân Hành cúi đầu thêu rất chăm chú, lúc nào không châm mũi kim xuống vải được mới ngẩng đầu lên nghiêng người nhờ Hứa Quân Hách chỉ cách giải quyết. Hắn biết không nhiều nhưng đủ để dạy Kỷ Vân Hành, thỉnh thoảng lại chỉ bảo một hai câu, nếu nàng vẫn chưa hiểu sẽ đích thân làm mẫu. Khi Kỷ Vân Hành không hỏi, Hứa Quân Hách cũng sẽ không nhịn được quay sang nhìn nàng thêu hoa, nhìn dáng vẻ giống như một phu tử nghiêm khắc đang quan sát học trò, nhưng thực ra ánh mắt hắn không nghiêm khắc, không biết từ khi nào đã dịu dàng hơn rất nhiều.
Hai canh giờ trôi qua, quyển sách trong tay Hứa Quân Hách cũng chỉ lật được vài trang.
Kỷ Vân Hành là một học trò rất chăm chỉ, khi bắt tay vào làm việc nàng luôn tập trung hết mình, dạy sao làm vậy, không nói lời nào cãi lại khiến người dạy cũng thấy dễ chịu.
Hứa Quân Hách thấy có vài sợi tóc lòa xòa rơi xuống che mất một phần khuôn mặt bên của nàng, giấu đi đôi mắt đẹp phía sau làn tóc rối.
Hắn vô thức giơ tay lên định vén những sợi tóc ấy, nhưng ngay khi vừa đưa tay ra, hắn giật mình dừng lại, ngón tay khựng lại bên tai Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu, đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Hứa Quân Hách: “Lương Học, có chuyện gì vậy? Có phải ta thêu sai chỗ nào không?”
Hứa Quân Hách dừng tay giữa không trung, sau đó buông xuống chạm vào vành tai nàng, nhẹ nhàng véo một cái rồi vờ như lấy đi thứ gì đó không tồn tại xuống: “Trên tai cô có gì đó.”
Vành tai Kỷ Vân Hành mềm mại, có vẻ còn mỏng manh hơn cả chính nàng, chỉ véo nhẹ một cái mà đã đỏ ửng lên ngay lập tức. Màu đỏ ấy nhanh chóng lan ra nhanh như mây ráng chiều, chỉ trong nháy mắt đỉnh tai nàng đã trở nên đỏ rực làm nổi bật làn da trắng nõn trông vô cùng chói mắt.
Thế nhưng nàng hoàn toàn không nhận ra điều đó vẫn tiếp tục cúi đầu thêu hoa, Hứa Quân Hách lén nhìn vài lần, càng nhìn càng cảm thấy màu sắc trên tai nàng quá bắt mắt.
Nàng dừng tay, vô thức xoa xoa tai mình.
“Sao vậy?” Hứa Quân Hách đặt quyển sách xuống hỏi nàng.
Kỷ Vân Hành đáp: “Tai cứ nóng nóng.”
Sau khi nàng xoa, cả vành tai như bừng cháy lên, màu đỏ bắt mắt tôn lên đôi mắt sáng trong của nàng, ngay cả nốt ruồi ở khóe mắt cũng trở nên thêm phần nổi bật.
Hứa Quân Hách tỏ ra lơ đễnh: “Đừng bận tâm đến nó, một lúc nữa sẽ ổn thôi.”
Kỷ Vân Hành gật đầu rồi lại tiếp tục thêu nhưng Hứa Quân Hách chẳng thể ngồi yên được nữa, trong lòng hắn chỉ cảm thấy ngột ngạt bèn đứng dậy ra ngoài điện.
Gió lạnh buốt từ ngoài thổi đến khiến hắn tỉnh táo hơn đôi chút, đúng lúc gặp được Thi Anh ngược chiều đi đến, mỉm cười nói với hắn: “Tiểu điện hạ, nô tài nghe nói Kỷ cô nương đến rồi sao?”
Hứa Quân Hách lườm ông ấy: “Nàng ấy đến mà công công vui vẻ thế sao?”
Chỉ một câu này đã khiến Thi Anh suýt nữa bật cười thành tiếng: “Nô tài mừng thay Tiểu điện hạ mà.”
Trong hai ngày qua tâm trạng Hứa Quân Hách không tốt, không khí trong hành cung cũng trở nên nặng nề vô cùng, ngay cả đám cung nhân cũng không dám nói to tiếng.
Hôm nay Kỷ Vân Hành lên núi, cũng không biết nàng đã nói gì với Hứa Quân Hách mà giờ phút này hắn đứng ở cửa tẩm điện trông hiền hòa lạ thường, không còn lạnh lùng hay tỏ ra xù lông như trước đó nữa.
Thậm chí Thi Anh nói một vài câu vượt lẽ cũng không thấy sắc mặt hắn thay đổi hay khó chịu gì.
Thi Anh nghĩ đến đây lại nói: “Vẫn là Kỷ cô nương lợi hại nhất.”
Hứa Quân Hách không đồng ý với lời này, hắn lại lấy chiếc túi thơm từ trong tay áo ra ngắm nghía một hồi rồi hừ một tiếng: “Chỉ là một đồ ngốc mà thôi.”
Kỷ Vân Hành thật sự quá ngốc. Chỉ mới hai ngày mà nàng đã làm ra nhiều túi thơm đến vậy, thậm chí sau khi làm xong hai chiếc túi thơm hoàn chỉnh đã hào hứng chạy lên núi, phấn khích muốn đưa cho hắn xem. Nàng cố chấp ngồi trong sân hứng gió lạnh lâu như vậy chỉ để không đánh thức hắn đang ngủ.
Hứa Quân Hách suy nghĩ một lúc, biểu cảm trên mặt bỗng chốc giãn ra, trên môi nở một nụ cười thoải mái.
Thi Anh nhìn thấy hết toàn bộ, ông cảm thấy nụ cười ấy lan tỏa khắp mày mắt Hứa Quân Hách, tràn ngập một hương vị ngọt ngào.
Ông ấy lại cất lời: “Kỷ cô nương thông minh cũng được, ngốc cũng được, nhưng đối với Tiểu điện hạ thì lại vô cùng thật lòng.”
Hứa Quân Hách nhét túi thơm vào trong tay áo, không lên tiếng phản bác.
Thi Anh quay đầu nhìn lên bầu trời: “Hay là để Kỷ cô nương dùng cơm xong rồi hãy xuống núi, nô tài lập tức đi chuẩn bị ngay.”
Hứa Quân Hách liền nói: “Chuẩn bị thêm một ít đồ ngọt.”
Thi Anh đáp lời rồi mỉm cười cáo lui. Hứa Quân Hách lại đứng ở cửa điện một lúc lâu mới quay người trở vào. Gió lạnh thổi qua khiến hắn cảm thấy tâm trạng đã bình tĩnh hơn nhiều, cái cảm giác ngột ngạt trong lòng vừa nãy cũng tan biến, cảm xúc trở lại như ban đầu.
Kỷ Vân Hành vẫn ngồi đó cúi đầu nghiêm túc thêu hoa, như thể không hề hay biết giữa chừng Hứa Quân Hách đã rời đi lâu như vậy.
Hứa Quân Hách xách bình trà ngọt mới mang đến, rót ra một chén: “Cũng không cần khắc khổ thế đâu, nghỉ ngơi một lát đi.”
Kỷ Vân Hành dường như cũng đã mệt, nghe vậy liền buông khung thêu và kim chỉ xuống, đưa tay dụi đôi mắt đã mỏi, lúc nàng ngẩng đầu lên lộ ra gương mặt ửng hồng.
Hứa Quân Hách bưng chén trà bước đến gần, nhìn kỹ vào mặt nàng vài lần chợt cảm thấy kỳ lạ: “Cô sao vậy? Sao mặt lại đỏ như vậy?”
Kỷ Vân Hành vô thức dùng mu bàn tay áp lên má, quả nhiên cảm giác được độ nóng trên má đã cao hơn hẳn so với mu bàn tay, lúc này nàng cũng thở ra hơi thở nóng rực.
Nàng lại ngồi im một chút, cảm thấy đầu óc choáng váng, mơ hồ có hơi đau bên trong, kinh nghiệm nhiều lần bị bệnh khiến nàng nhận ra được trạng thái quen thuộc này: “Ồ, ta bị bệnh rồi.”
Hứa Quân Hách đặt chén trà trong tay xuống, bước vội đến bên nàng, khom người xem xét: “Có chỗ nào không thoải mái không?”
Kỷ Vân Hành khẽ lắc đầu sau đó đứng dậy với lấy túi vải của mình, gom hết tất cả túi thơm trên bàn vào trong túi, sau đó quay sang nói với Hứa Quân Hách: “Ta còn một cái túi thơm ở chỗ ngài.”
Nói thế này là muốn đòi lại.
Hứa Quân Hách nghi hoặc: “Cái đó không phải là cho ta sao?”
Kỷ Vân Hành nói: “Những túi thơm này đều đã được Thiệu Sinh ca ca mua lại rồi, ta muốn mang đến cho huynh ấy.”
Sắc mặt Hứa Quân Hách bỗng nhiên tối sầm lại: “Cái gì?”
Kỷ Vân Hành làm theo cách mà Thiệu Sinh đã dạy nàng: “Thiệu ca ca thích.”
“Thích?” Hứa Quân Hách nghiến răng, nở nụ cười mỉa mai: “Là thích túi thơm của cô, hay là thứ gì khác?”
Túi thơm thêu thành thế này mà còn nói thích, người sáng suốt đều biết Thiệu Sinh có ý đồ gì.
Kỷ Vân Hành không trả lời câu hỏi kỳ lạ này, nàng đeo túi vải lên vai, dáng vẻ như muốn rời đi.
“Đi đâu?” Hứa Quân Hách hỏi.
“Đi y quán.” Kỷ Vân Hành nói: “Ta bị bệnh rồi, phải đi mua thuốc uống.”
Ngồi trong gió lạnh lâu như vậy, thân thể Kỷ Vân Hành cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, dù đã uống canh gừng cũng không mấy tác dụng.
Kỷ Vân Hành đi về phía Hứa Quân Hách: “Ta không biết đâu, Lương Học, ngài mau trả túi thơm lại cho ta, ta phải đi rồi.”
“Túi thơm của cô ta đã vứt đi rồi.” Hứa Quân Hách nói.
Kỷ Vân Hành ngẩn ra, trong ánh mắt lộ ra vẻ tổn thương, có lẽ cũng có tức giận nhưng không hề chất vấn hắn điều gì, chỉ cúi đầu xuống hỏi nhỏ: “Có phải vì ta thêu không tốt không? Sao lại phải vứt, ngài có thể trả lại cho ta mà.”
“Được, trả lại cho cô.” Hứa Quân Hách câu trước vừa mới nói đã vứt đi, câu sau đã lấy từ trong tay áo ra, động tác mạnh mẽ không có chút nào dịu dàng nhét vào tay Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành thấy túi thơm vẫn còn nguyên vẹn không bị vứt đi, sự thất vọng trong lòng lập tức tan biến, nàng nở nụ cười tươi.
Nàng biết Lương Học luôn thích trêu chọc người khác, nhưng nàng chưa bao giờ vì thế mà tức giận, như thể sẽ không bao giờ phát cáu vậy.
Hứa Quân Hách nhìn dáng vẻ nàng cầm túi thơm cười tươi như thế lại càng cảm thấy khó chịu hơn, những cảm xúc đã được đè nén bỗng dưng trào dâng, do sắc mặt có phần không tốt nên giọng điệu cũng lạnh lùng theo: “Tạm thời không được đi.”
“Tại sao?” Kỷ Vân Hành chớp mắt hỏi: “Ta bị bệnh, cần phải đi khám bệnh.”
“Ở chỗ ta có Ngự y.” Hứa Quân Hách bước lên một bước, dễ dàng với tay tháo túi vải trên người nàng xuống, tịch thu hết tất cả túi thơm trong đó: “Đợi khi nào cô hết cảm lạnh rồi hãy đi, ta sẽ phái người đến Kỷ gia thông báo một tiếng.”

Bình luận về bài viết này