Theo như anh biết, đây là lần đầu tiên Cố Dao tham gia hành động trực tiếp trong vòng 1 năm nay, hơn nữa đây hoàn toàn là sự trùng hợp. Nếu không phải Trần Vũ Phi bất ngờ chỉ đích danh thì có lẽ anh cũng không được chứng kiến cảnh này.
Còn về 1 năm trước, cách làm việc của Cố Dao cũng rất kín tiếng. Cho dù có tham gia vụ án thì cũng chỉ đóng vai trò là chuyên gia hậu trường, đưa ra ý kiến hỗ trợ.
Vẻ mặt của Vương Minh thì như một tấm gương phản chiếu: kinh ngạc, ghen tị hay dè chừng đều có cả. Điều này đủ để chứng minh sự thể hiện hôm nay của Cố Dao hiếm thấy thế nào, thậm chí hoàn toàn trái ngược với phong cách 1 năm trước.
Việc Vương Minh bác bỏ báo cáo xin tham gia hành động trực tiếp của Cố Dao cũng dễ hiểu. Nếu cô vẫn giữ thái độ kín tiếng, để cho đồng nghiệp chút không gian thở thì không sao, nhưng nếu sau này cô vẫn tiếp tục thể hiện như vậy thì Vương Minh tuyệt đối sẽ không chấp nhận sự tồn tại của cô.
Từ Thước gõ nhẹ ngón tay, ánh mắt sâu thẳm. Mãi đến khi người đàn ông mắt thâm quầng gọi tên anh hai tiếng, anh mới thoát khỏi dòng suy nghĩ. Khi ngẩng đầu lên lại, ánh nhìn đã không còn vẻ sắc bén, giọng điệu vẫn bình thản như thường ngày.
“Có thể gọi người tên Vương Minh này là ‘chuyên gia’, nhưng anh ta đã mất nửa tiếng mà vẫn không tìm được một lỗ hổng trong ‘tường lửa’ mà Trần Vũ Phi dựng lên. Thật ra Trần Vũ Phi đã để lộ không ít thông tin quan trọng, chỉ là Vương Minh đã bỏ qua hết. Còn Cố Dao, từ khi đến hiện trường, tiếp nhận nhiệm vụ rồi đến lúc vẽ chân dung, tất cả chỉ mất hơn 20 phút, nhưng cô ấy đã hoàn thành hầu hết hết mọi việc mà một chuyên gia tâm lý tuyến đầu cần làm, vô cùng nhanh gọn và chính xác.”
Người đàn ông mắt thâm quầng tiếp lời: “Anh, ý anh là năng lực chuyên môn của Cố Dao vượt qua cả Vương Minh ư? Nhưng suốt 1 năm nay, cô ấy chỉ điều trị cho vài bệnh nhân ở phòng khám tâm lý thôi mà.”
Từ Thước đáp: “Bằng cấp và học lực là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Tương tự, chức vị cũng không thể chứng minh được năng lực làm việc.”
Ngừng lại một giây, anh nói tiếp: “Nhưng tôi không nhắc đến năng lực chuyên môn của cô ấy.”
Người đàn ông mắt thâm quầng hỏi: “Vậy đó là gì?”
Phải, là gì đây?
Từ Thước yên lặng một lúc, tìm kiếm từ ngữ thích hợp trong đầu –– cộng hưởng, đồng cảm, đặt mình vào vị trí người khác?
Không, những từ đó đều chưa đủ chính xác.
Từ Thước nói: “Tiểu Xuyên, tôi hỏi cậu nhé. Trong lĩnh vực máy tính, cậu không có bằng cấp cao, thậm chí từng bị trường học và công ty đuổi, nhưng khả năng thực hành của cậu lại khiến tôi kinh ngạc nhất. Cậu cho rằng loại năng lực này gọi là gì?”
Tiểu Xuyên chớp mắt, quầng thâm cũng lên xuống theo: “Đấy là thiên phú đó anh!”
Đúng vậy, chính là thiên phú!
Tiểu Xuyên vỗ đùi cái “đét”: “Phải ha, nhưng chỉ có thiên phú thôi thì chưa đủ, vẫn cần tri thức tích lũy và rèn luyện sau này…”
Trên đời này có một kiểu người, kinh nghiệm chính là trực giác.
Ví dụ như cảnh sát giao thông dày dạn kinh nghiệm, cách cả trăm mét vẫn có thể nhận ra trong đoàn xe có chiếc nào đang dùng biển số giả.
Cũng có kiểu người học để áp dụng như Vương Minh. Anh ta chăm chỉ và chịu khó nghiên cứu hơn đồng nghiệp, đối phó với tội phạm thông thường thì dễ dàng, nhưng gặp trường hợp đặc biệt như Trần Vũ Phi thì vai trò và vị thế bỗng đảo ngược.
Tất nhiên còn có kiểu người sống nhờ vào thiên phú. Họ sinh ra đã có khả năng thấu hiểu lòng người, dù là thiện lương, tà ác hay vùng xám mờ mịt. Họ nhìn sự việc một cách thấu triệt, nhìn người vô cùng chính xác, khả năng lĩnh hội và đọc hiểu con người vượt xa người thường. Khi được bồi đắp thêm tri thức và sự khai sáng sau này, sức mạnh ấy sẽ bùng nổ kinh khủng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Cố Dao được xếp vào loại thứ ba.
Tiểu Xuyên nói: “Anh, ý anh là cô ấy có thể nắm được điểm mấu chốt chỉ trong thời gian ngắn như vậy là vì cô ấy có thiên phú khác thường về tâm lý tội phạm và tội phạm học sao? Ờ, vậy điều này có ảnh hưởng gì đến việc sắp tới chúng ta phải làm không…”
Từ Thước cười khẽ: “Dù là ký ức có vấn đề hay hiểu rõ về tâm lí tội phạm thì cả hai đều là con dao hai lưỡi, chỉ cần dùng đúng cách thì đều sẽ trở thành vũ khí lợi hại.”
***
Cùng lúc đó, tại hiện trường vụ án.
Cố Dao hỏi một câu then chốt: “Trần Vũ Phi, có phải anh đã tìm được mục tiêu tiếp theo rồi không?”
Trần Vũ Phi trừng mắt nhìn Cố Dao, trong khi mọi người nín thở chờ đợi thì hắn lại nhếch môi cười kì lạ.
“Nói chuyện với nhau lâu như vậy mà tôi vẫn chưa biết tên cô đó.”
Câu nói này lập tức khiến Vương Minh hơi lo lắng, anh ta rất muốn biết câu trả lời tiếp theo. Còn những cảnh sát đã yêu cầu hỗ trợ vũ trang cũng nín thở cảnh giác, siết chặt vũ khí trong tay.
Chỉ có Cố Dao không hề bị Trần Vũ Phi làm loạn nhịp: “Tôi tên là Cố Dao.”
“Cố Dao.” Trần Vũ Phi lẩm nhẩm cái tên: “Hình như 15 phút trước tôi thấy vợ cũ của tôi đi vào, có phải cô ta đang ở tầng 5 không?”
“Đúng.”
“Theo thỏa thuận, các người phải để tôi gặp cô ta. Nếu không, tôi sẽ không thả Lưu Vũ.”
Cố Dao nheo mắt. Ngay từ nửa tiếng trước, khi nhìn thấy Lưu Vũ bị treo lơ lửng bên mái hiên, cô đã có một cảm giác kỳ lạ.
Trần Vũ Phi không hề có vũ khí trong tay, dưới chỗ Lưu Vũ bị khống chế còn có đệm khí cứu hộ. Nếu rơi xuống trong tình huống bình thường có thể sẽ bị gãy xương, chấn động não, thậm chí tử vong, nhưng khả năng sống sót vẫn lớn hơn.
Chắc chắn Trần Vũ Phi biết những điều này. Vậy tại sao hắn không chuẩn bị một con dao để làm quân bài uy hiếp Lưu Vũ và mặc cả với cảnh sát chứ?
E rằng đáp án chỉ có một –– chứng sợ độ cao của Lưu Vũ vô cùng nghiêm trọng, thậm chí vì sợ độ cao mà có thể rơi vào trạng thái sắp chết, hơn nữa cô ấy còn có vấn đề về tim.
Lần đầu tiên Cố Dao nghiêng đầu rời mắt khỏi Trần Vũ Phi, quay sang hỏi Vương Minh ở phía sau: “Chứng sợ độ cao của Lưu Vũ nghiêm trọng đến mức nào? Có tiền sử bệnh tim hay gia đình có bệnh tim mạch di truyền không?”
Vương Minh đáp: “Có, bà nội và ba cô ấy đều mắc bệnh tim.”
Không khí gần như ngưng đọng lại.
Cố Dao trừng mắt nhìn Vương Minh: “Thông tin quan trọng như vậy mà sao giờ anh mới nói?”
Vương Minh còn chưa kịp phản bác thì Cố Dao đã quay lại, vẻ mặt nhanh chóng trở lại bình tĩnh.
“Trần Vũ Phi, mục tiêu của anh không phải là Lưu Vũ. Nếu Lưu Vũ phát bệnh tim vì hành động của anh thì anh cũng không thể nào đạt được bất kỳ khoái cảm hành hạ nào. Anh là kẻ thông minh, làm việc vô ích như vậy chẳng phải là quá xúc phạm trí tuệ của chính anh sao?”
Cố Dao không hề nhắc đến việc luật pháp sẽ phán xét Trần Vũ Phi như thế nào, cũng chẳng khuyên hắn buông dao để được giảm án trước tòa ra sao. Cô chỉ trình bày mọi phân tích dưới góc nhìn của Trần Vũ Phi.
Tuy học vấn của Trần Vũ Phi không cao, nhưng nhờ tự học mà tích lũy tri thức phong phú nên ở một góc độ nào đó, hắn vô cùng tự phụ và ngạo mạn. Khi loại tội phạm như hắn đạt đến một cảnh giới nhất định, thứ họ theo đuổi không chỉ là “giết người”, điều họ quan tâm cũng không phải là mức án hay số mạng người mà chính là quá trình gây án. Quá trình này sẽ liên tục được nâng cấp trong thực tiễn, thậm chí họ còn coi đó như một tác phẩm.
Trần Vũ Phi có tính cầu toàn cưỡng chế với tác phẩm của mình, vì mọi thứ đều phải hoàn mỹ nên hắn sẽ không cho phép vết nhơ có cơ hội tồn tại. Hiển nhiên, lời của Cố Dao đã chọc trúng điểm yếu hắn coi trọng.
Trần Vũ Phi vô thức liếc sang Lưu Vũ thì thấy lúc này, khuôn mặt cô ấy trắng bệch, gần như không cảm nhận được chút hơi thở nào.
Hắn thò tay ra bắt mạch ở cổ tay mới thấy mạch đập của cô ấy cực kỳ yếu, cộng thêm hai lần ngất trước đó đã khiến trái tim cô ấy phải chịu tải quá mức.
Trần Vũ Phi khó chịu dời mắt đi: “Điều kiện của tôi rất đơn giản, tôi muốn gặp vợ cũ để tự hỏi cô ta vài câu. Đến lúc đó, tôi sẽ tự thả Lưu Vũ.”
Cố Dao gần như không cần suy nghĩ: “Không được, anh phải thả Lưu Vũ trước.”
Vương Minh lập tức nóng nảy: “Tình trạng của Lưu Vũ rất nguy kịch, cô không thể kéo dài thời gian thêm nữa! Nếu con tin gặp bất kỳ nguy hiểm tính mạng nào, cô gánh nổi trách nhiệm sao!”
Vương Minh không nói thêm lời nào nữa, anh ta dùng bộ đàm liên lạc với cảnh sát ở tầng 5: “Mau đưa vợ cũ của Trần Vũ Phi lên đây…”
Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, trước mắt anh ta chợt tối sầm, cơ thể mất thăng bằng ngã ngửa ra sau.
Đến khi anh ta hoàn hồn thì mông đã đập xuống đất, trước mắt lóe đầy sao, trong đầu ong ong như có tiếng trống gõ dồn dập.
Vài giây sau, Vương Minh mới cảm thấy sống mũi đau nhói, đau đến mức nghiến răng nghiến lợi cũng không thốt nổi một câu. Anh ta chỉ hé mắt hết sức có thể để nhìn bóng dáng Cố Dao đang đứng sừng sững trước mặt qua khe hở.
Cô đang vung tay, gương mặt lạnh lùng đầy khinh miệt nhìn anh ta.
Lúc này Vương Minh mới hiểu chuyện gì đã xảy ra. Anh ta vừa bị Cố Dao tung một cú đấm thẳng vào sống mũi!
Mấy cảnh sát bên cạnh cũng không kịp phản ứng, nhưng họ lập tức lao tới đỡ lấy Vương Minh, nếu không anh ta đã ngã thảm hại hơn nữa rồi.
Một cảnh sát khác kiểm tra vết thương của Vương Minh, xương mũi chưa gãy rời nhưng chắc chắn đã rạn nứt.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc: thế mà người phụ nữ trông mảnh khảnh, sắc mặt tái nhợt kia lại có thể bùng phát sức tấn công khiến cả đàn ông cũng phải e ngại trong khoảnh khắc đó.
Thế nhưng khi làm hành động đó cô không hề tức giận, mục đích duy nhất chỉ là buộc Vương Minh phải im miệng thôi.
Cố Dao thổi hơi lên khớp ngón tay đã đỏ tấy, nhưng cô vẫn không quên chuyện quan trọng.
Cô nói qua tai nghe Bluetooth, nói: “Không được đưa…”
Một cảnh sát bước lên ngăn lại: “Nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng, chỉ cần một quyết định của cô đều có thể khiến tính mạng con tin gặp nguy hiểm. Để Trần Vũ Phi nói chuyện với vợ cũ hắn là đột phá duy nhất lúc này. Chúng ta cũng không biết con tin còn cầm cự được bao lâu, nếu cô ấy xảy ra chuyện thì sẽ không ai gánh nổi hậu quả đâu.”
Vị cảnh sát này là chính là Đội phó tại đồn công an địa phương, họ Phương.
Anh ấy là người đầu tiên trong số các cảnh sát này nhận ra tình hình, cũng là người ngấm ngầm ra lệnh cho nữ cảnh sát nhanh chóng liên hệ xin chi viện.
Cố Dao nhìn Đội phó Phương, rồi lại liếc về phía cửa mái hiên, nơi bóng dáng Tần Tùng, vợ cũ Trần Vũ Phi và hai cảnh sát khác đang thấp thoáng, rõ ràng họ đang chờ mệnh lệnh cuối cùng.
Cố Dao im lặng vài giây, giữa thế giằng co của hai lựa chọn, cô nhanh chóng đưa ra quyết định.
Theo phân tích của cô, cô không tán thành việc vợ cũ Trần Vũ Phi xuất hiện. Như những gì đã nói trước đó, vợ cũ hắn chính là công tắc kích nổ “Trần Vũ Phi”, cũng chính là mục tiêu tiếp theo của hắn.
Sau khi ly hôn, chắc chắn vợ cũ của Trần Vũ Phi đã lẩn trốn, còn hắn chỉ có thể mượn sức cảnh sát để lôi cô ấy ra ánh sáng như thế này.
Trong quá trình đối thoại với Vương Minh, Trần Vũ Phi luôn giả vờ là một kẻ yếu đuối khiến Vương Minh hoàn toàn không nhận ra sự khát máu tiềm ẩn, từ đó mới thông báo để cảnh sát đưa vợ cũ hắn tới hiện trường.
Tất cả vốn là một cái bẫy của Trần Vũ Phi.
Nhưng lời Đội phó Phương nói cũng có lý, cho dù kéo dài thêm bao lâu, Cố Dao cũng đều có thể duy trì thế đối thoại để câu giờ, chỉ cần chi viện vũ trang tới, Trần Vũ Phi sẽ mất quyền kiểm soát. Nhưng liệu Lưu Vũ có chịu đựng nổi đến lúc đó không?
Cố Dao hạ giọng nói với Đội phó Phương: “Trước khi quyết định, có một việc tôi muốn mọi người hiểu rõ: Mục tiêu thực sự của Trần Vũ Phi chính là vợ cũ hắn. Tôi không biết hắn định ra tay thế nào, nhưng nhìn vào tình hình bây giờ, chắc chắn hắn đã có sự chuẩn bị. Vì vậy tôi đề nghị để vợ cũ hắn đứng sau lưng tôi, lấy tôi làm tấm chắn, hy vọng có thể tranh thủ thêm thời gian để cứu con tin.”
Đội phó Phương hỏi: “Cô chắc chứ? Nếu để cô làm tấm chắn, chúng tôi cũng sẽ rơi vào thế bị động.”
Cố Dao đáp: “Trần Vũ Phi đã xác định mục tiêu rõ ràng, hắn không có ý định kéo thêm một mạng người vô tội, cũng không gây án trong cơn bộc phát, nếu không thì hắn đã có thể cầm dao lao vào đám đông, giết được bao nhiêu thì tính bấy nhiêu rồi. Hơn nữa, từ cuộc đối thoại vừa rồi có thể thấy, hắn còn chưa thỏa mãn khi trao đổi với tôi nên tuyệt đối sẽ không muốn tôi chết.”
Đội phó Phương do dự vài giây, rồi lại nhìn sang Lưu Vũ đang treo bên mái hiên. Anh ấy biết thời gian không chờ đợi, phải đưa ra quyết định thật nhanh.
Tình hình bây giờ là sinh mạng của ba người phụ nữ trong và ngoài hiện trường đang buộc vào cùng một sợi dây: Vợ cũ Trần Vũ Phi, Lưu Vũ và Cố Dao.
Lưu Vũ đã ngất lịm, vợ cũ Trần Vũ Phi thì sợ hãi đến run rẩy, cả hai đều như cá nằm trên thớt. Thay vì đặt cược vào cuộc đối thoại giữa Trần Vũ Phi và vợ cũ, chi bằng đặt hy vọng vào Cố Dao. Ít nhất mấy lần trước, chính cô đã thành công áp chế cảm xúc của Trần Vũ Phi.
Đội phó Phương nghiêm túc gật đầu, dặn dò: “Dù thế nào thì cũng phải giữ an toàn cho bản thân trước, chỉ cần phát hiện Trần Vũ Phi có hành vi tấn công thì hãy dừng lại ngay.”
Cố Dao: “Được.”
Đúng lúc này, trong bộ đàm truyền đến tin tức: Chi viện vũ trang đã có mặt tại hiện trường!
Dưới sự hỗ trợ của đội cứu hỏa, hai cảnh sát có vũ trang men theo cửa sổ tầng 5 leo ra ngoài tường, định vòng ra phía sau lưng Trần Vũ Phi. Bằng cách đó, họ vừa có thể ứng cứu Lưu Vũ đang chới với, vừa có thể chế ngự Trần Vũ Phi trong khoảnh khắc quyết định.
Trong khi đó, vài cảnh sát khác mang theo vũ khí đã tiến đến cửa mái hiên tầng 5, có thể phân tán sự chú ý của Trần Vũ Phi từ chính diện.
Nhưng kế hoạch này cần chút thời gian, vì việc hai cảnh sát vòng theo cửa sổ để đến được vị trí hành động mà vẫn bảo đảm an toàn tính mạng sẽ mất 10 phút.
Đội phó Phương nhanh chóng báo lại với Cố Dao: “Cô cần phải cầm chân hắn 10 phút. Làm được không?”
Cố Dao gật đầu.
Ngay sau đó, cảnh sát dẫn vợ cũ Trần Vũ Phi xuất hiện.
Sắc mặt cô ấy vô cùng căng thẳng, lo lắng đến mức tái nhợt, không dám nhìn về phía Trần Vũ Phi mà chỉ cúi gằm mặt, run rẩy được cảnh sát dìu tới.
Gương mặt Trần Vũ Phi lập tức biến đổi, ánh mắt xuyên qua đám người như muốn khóa chặt vợ cũ.
Vợ cũ Trần Vũ Phi tiến đến bên Cố Dao. Cô ấy nghiêng người, che giấu gần nửa người phía sau cô rồi mới nhìn thẳng về phía Trần Vũ Phi.
Cố Dao chủ động mở lời: “Trần Vũ Phi, xét đến trạng thái tinh thần của vợ cũ anh đang rất bất ổn, vì vậy mỗi lần anh hỏi câu nào, cô ấy sẽ trả lời cho tôi rồi tôi sẽ truyền đạt lại cho anh.”
Trần Vũ Phi: “Sao tôi phải nghe lời cô chứ?”
Cố Dao cũng rất dứt khoát: “Anh có thể coi như mình đang nhận tư vấn tâm lý. Anh và vợ cũ có những mâu thuẫn cần giải quyết, tôi không chỉ có thể giúp anh truyền lời mà còn có thể đưa ra vài ý kiến chuyên môn, coi đó như một hình thức trao đổi học thuật, thế nào?”
Trần Vũ Phi suy nghĩ một lát, có vài chuyện hắn cũng muốn nghe xem Cố Dao nói thế nào.
Cuộc đối thoại ba người diễn ra rất nhanh.
Trần Vũ Phi hỏi: “Câu hỏi đầu tiên tôi muốn hỏi là cô ta có người mới chưa, có phải họ chuẩn bị kết hôn không?”
Cố Dao hơi nghiêng đầu, quay sang người phụ nữ phía sau hỏi: “Cô có nghe rõ câu hỏi không?”
Mắt vợ cũ Trần Vũ Phi ươn ướt: “Nghe rồi ạ.”
“Trả lời đi?”
“Có… nhưng… không sớm thế…”
Cố Dao quay về phía Trần Vũ Phi: “Quả thật có người khác xuất hiện, nhưng chưa tới mức bàn chuyện cưới xin.”
Trần Vũ Phi lạnh lùng cười khẩy: “Người kia xuất hiện trước khi chúng tôi ly hôn hay sau khi ly hôn?”
Vợ cũ giải thích: “Trước khi ly hôn… đã quen rồi… nhưng khi đó chỉ là… bạn bè.”
Cố Dao nói với Trần Vũ Phi: “Vợ anh không phản bội.”
Trần Vũ Phi gầm lên: “Tôi hỏi là người đó quen trước hay quen sau khi ly hôn!”
Cố Dao hít một hơi: “Trước khi ly hôn.”
Mắt Trần Vũ Phi trợn to, như muốn lồi ra ngoài: “Đứa con gái đó có phải là con tôi không?”
Lần này chưa chờ Cố Dao truyền đạt, vợ cũ của hắn bỗng ngẩng đầu lên, rất kích động la to: “Tất nhiên là con của anh rồi!”
Ngay khoảnh khắc vợ cũ Trần Vũ Phi vội vàng lộ nửa người ra, cực kỳ khao khát minh chứng sự trong sạch của mình thì Cố Dao đã nhanh tay kéo cô ấy lui trở lại, đồng thời đưa hai tay ra, cảnh giác nhìn Trần Vũ Phi.
Quả nhiên, Trần Vũ Phi lại làm cử chỉ như sư tử vồ linh dương một lần nữa.
Cố Dao nghiêm mặt quát: “Trần Vũ Phi, con gái anh là con đẻ! Việc này hoàn toàn có thể làm xét nghiệm DNA để xác định chứ không phải đoán mò. Anh tạm gác những ác ý lại đi, những lý do ấy thật nực cười, chẳng khác gì sỉ nhục trí tuệ của anh!”
Trần Vũ Phi hít sâu mấy lần: “Cô ta khinh thường tôi.”
Lần này đối tượng nói chuyện của hắn là Cố Dao, hơn nữa, đó là một câu khẳng định.
Một giây sau, hắn sửa lại câu “nói nhầm” đó: “Không, đó là sự sỉ nhục.”
Cố Dao lại khẳng định trong lòng rằng phán đoán ban đầu của mình đã đúng.
Dù về mặt sinh lý Trần Vũ Phi là một người đàn ông bình thường, nhưng hắn không thể hưởng thụ khoái cảm do tình dục hay tình yêu bình thường mang lại.
Về mặt tinh thần hắn đã bị mẹ mình thiến từ lâu. Hắn có sự đồng cảm tinh thần với người ba đã khuất nên trong hôn nhân hắn luôn đóng vai trò giống ba mình –– dùng bạo lực và kiểm soát để nắm quyền.
Nhưng khi vợ hắn ly hôn, hoặc khi hắn nghi ngờ vợ có tình nhân, pháo đài mà hắn dày công xây trong tâm bỗng sụp đổ, lộ ra con người “bất lực” tinh thần bên trong đó.
Cố Dao đưa một tay ra phía sau, ra hiệu cho họ đưa vợ cũ Trần Vũ Phi đi.
Đội phó Phương vừa nhìn thấy đã vội nắm lấy khuỷu tay vợ cũ hắn, ra hiệu cô ấy từ từ di chuyển.
Cùng lúc đó, Cố Dao hỏi Trần Vũ Phi: “Sỉ nhục? Giống như cách mẹ anh làm với anh ư?”
Trần Vũ Phi bật cười, nở nụ cười buồn bã: “Họ từng nói những kẻ là thú vật như tôi không xứng tồn tại, không xứng lấy vợ, không xứng có thế hệ sau.”
“Họ? Ý anh là người đầu tiên nói câu đó với anh là mẹ anh, rồi sau đó là vợ cũ?”
Trần Vũ Phi im lặng, chỉ ngoảnh mặt đi như đang cố chịu đựng những ký ức đó.
Cố Dao lại phủ nhận suy đoán của mình trong lòng.
Không, có lẽ vợ cũ Trần Vũ Phi không nói câu đó, nếu nói thật thì bây giờ cô ấy đã thành cái xác rồi.
Hay còn có người phụ nữ khác?
Cố Dao chuyển trọng tâm: “Khi mẹ anh nói câu đó, anh không thể kiềm chế suy nghĩ muốn bà ta biến mất. Anh muốn được giải thoát nên đã giết bà ta.”
Trần Vũ Phi lại cười, khuôn mặt còn thảm hại hơn khi khóc: “Cô có nghe câu sinh con thì dễ, nuôi con mới khó chưa?”
Cố Dao rùng mình, hình ảnh mẹ cô là Lý Tuệ Như bỗng lướt qua trong đầu rồi lập tức biến mất.
Trần Vũ Phi thì lẩm bẩm: “Sinh đẻ vô trách nhiệm chẳng khác nào hành vi giết người. Tôi đã giết bà ta nhưng trước đó bà ta đã giết tôi hàng trăm lần. Bà ta là nô lệ, cả đời bị giam cầm bởi sự tàn bạo của ba tôi và vấn đề tinh thần của bà ta, người duy nhất mà bà ta có thể kéo xuống vực cũng chỉ có tôi. Bà ta đã tự tuyên án tôi bằng cách của mình, chỉ khi tôi giết bà ta thì tôi mới có tự do… Người thực sự không xứng có thế hệ sau là bà ta!”
Tất cả mọi người có mặt nín thở, nhìn chằm chằm vào Trần Vũ Phi.
Nhưng Trần Vũ Phi vẫn lạnh lùng, vừa nói vừa chầm chậm rời khỏi cái lan can hắn ngồi nãy giờ, đứng lên nhìn về phía Cố Dao.
Trên mặt hắn hiện ra nụ cười kì lạ.
“Tôi biết các người đang làm gì.”
Cố Dao giật mình, cô nhận ra chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
Kẻ đã bị thiến về mặt tinh thần và công tắc trong đầu Trần Vũ Phi có năng lực hành động đáng sợ đã được kích hoạt!
Cố Dao hét lớn: “Đưa cô ấy đi!”
Ngay lúc đó, Trần Vũ Phi đã lao nhanh tới phía vợ cũ, sức bật và tốc độ của hắn rất nhanh, không những nhanh nhẹn mà còn rất khỏe. Sự việc xảy ra quá đột ngột nên không ai ở hiện trường dám chắc mình có thể khống chế hắn ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc ấy, cơ thể Cố Dao phản ứng còn nhanh hơn cả lý trí. Ngay lúc mấy cảnh sát dốc sức bảo vệ vợ cũ của Trần Vũ Phi, những cảnh sát mang súng cũng đã lao lên sân thượng, cố gắng xoay chuyển tình thế thì Cố Dao đã lao tới chặn đường Trần Vũ Phi.
Động tác của hắn bị chặn lại.
Trong giây phút sinh tử, ánh mắt Cố Dao và Trần Vũ Phi chạm nhau ở cự ly rất gần.
Chớp mắt sau, trước mắt Cố Dao lóe qua một tia sáng trắng, trên tay Trần Vũ Phi đã xuất hiện một chiếc đinh sắt dài được gọt nhọn. Đó chính là hung khí hắn đã giấu, với sức lực của hắn, chỉ cần giữ mục tiêu vài giây thì chiếc đinh có thể ghim vào chỗ hiểm ở cổ.
Khi Cố Dao kịp hiểu ra thì Trần Vũ Phi đã túm lấy cô từ phía sau, dùng cô làm lá chắn, một tay ghì chặt cơ thể, tay kia bóp vào phần sụn mềm dưới hàm.
Cố Dao lập tức nghẹt thở, mắt tối sầm lại, cô nhanh chóng cảm nhận được trạng thái gọi là “cận kề cái chết”.
Cùng lúc đó, Tần Tùng, Vương Minh và vợ cũ của Trần Vũ Phi cũng được cảnh sát bảo vệ đằng sau.
Ở phía khác, cảnh sát bên ngoài cửa sổ tầng 5 chuẩn bị trèo lên sân thượng để giải cứu Lưu Vũ, còn ba cảnh sát có súng đã tiến đến đối diện Trần Vũ Phi và Cố Dao, giương súng nhắm thẳng mục tiêu.
Tần Tùng hô lớn từ phía sau: “Trần Vũ Phi, cô ấy sắp không thở nổi rồi!”
Các cảnh sát có vũ trang cũng nhận ra, nhanh chóng thương lượng với Trần Vũ Phi, yêu cầu hắn thả con tin trước.
Cố Dao không nghe rõ toàn bộ cuộc đối thoại, chỉ cảm thấy sức ép ở cổ dần nới ra, thính giác và thị giác cũng từ từ phục hồi, không khí ào ạt tràn vào khí quản.
Cô nghe thấy tiếng thì thầm bên tai: “Tôi có một người bạn đang ngồi tù. Anh ta cũng giống tôi, cần tìm người để trò chuyện. Cô có sẵn lòng giúp anh ta không?”
Cố Dao gật nhẹ đầu.
“Cô phải hứa là không được nói với ai.”
Ngay sau đó, Trần Vũ Phi nhanh chóng thốt ra một cái tên.
Cố Dao lại gật đầu lần nữa.
Thời gian gấp gáp, Lưu Vũ phía sau đã được cứu, lưng Trần Vũ Phi hoàn toàn phơi bày.
Nhưng Trần Vũ Phi không hề có ý giữ mạng sống, hắn chỉ mỉm cười.
“Hôm nay tôi đến đây là vì đã đồng ý với một người. Lúc đó tôi chưa từng có ý nghĩ muốn chết, nhưng bây giờ, tôi bỗng đổi ý rồi…”
Đồng ý với một người? Là ai?
Ngay khi Cố Dao vừa kịp nghe rõ câu nói ấy thì cô cảm nhận được sức kìm giữ trên cơ thể mình biến mất. Trần Vũ Phi đẩy mạnh vào lưng cô khiến cô ngã nhào xuống đất.
Tiếp đó, hai tiếng nổ vang lên chấn động –– là tiếng súng.
Cố Dao quay lại theo phản xạ, kinh hoàng nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Máu đỏ tươi phun trào từ cổ Trần Vũ Phi, chiếc đinh sắt trong tay hắn đã đâm sâu, chỉ còn lại phần đầu. Hắn bị đạn bắn trúng tay và chân –– đó là nỗ lực của cảnh sát nhằm phá giải sức tấn công, nhưng vẫn chậm một bước.
Cố Dao nhìn chằm chằm vào gương mặt Trần Vũ Phi không chớp mắt. Khuôn mặt căng thẳng ấy dần giãn ra, thậm chí khóe môi còn hơi cong lên.
Cuối cùng Trần Vũ Phi cũng đã được giải thoát… bằng chính cách của hắn.

Bình luận về bài viết này