Sự kiện của Trần Vũ Phi đã kết thúc.
Thế nhưng đối với cảnh sát, những lời mà Trần Vũ Phi đã nói trên sân thượng ngày hôm đó lại trực tiếp dẫn họ đến những vụ án khác.
Trần Vũ Phi đã giết mẹ ruột của mình, ngoài bà ta ra vẫn còn có những người phụ nữ khác. Họ là ai, bị hại bằng thủ đoạn gì, vào thời gian nào?
Cảnh sát nhanh chóng vin vào những nghi vấn này để tiến hành điều tra, đồng thời lấy hồ sơ về vụ án phụ nữ mất tích trong mấy năm qua ra để so sánh.
Trong vài ngày sau đó, cảnh sát đã triệu tập Cố Dao để thẩm vấn nhiều lần, hy vọng cô có thể tiếp tục hỗ trợ phá án.
Cố Dao miêu tả lại tỉ mỉ những bức phác họa khác mà cô từng vẽ dựa theo lời nói và hành vi của Trần Vũ Phi, nhưng có một số việc cô cũng không dám chắc.
Cảnh sát nhanh chóng triển khai hàng loạt hành động, lần lượt xác định được 3 người phụ nữ bị hại dưới tay Trần Vũ Phi. Trùng hợp thay, những nạn nhân này đều đã làm mẹ.
Bên truyền thông cũng đưa tin ngay sau đó, điều này đã gây ra sự chú ý lớn trong dư luận.
Trên mạng bùng lên làn sóng chỉ trích dữ dội, cư dân mạng đồng loạt đứng ra lên án hung thủ Trần Vũ Phi.
May mà phía cảnh sát không tiết lộ tên của Cố Dao nên người ngoài không hề biết đến sự tham gia của cô trong ngày hôm đó.
Trái lại, Vương Minh đã nhận lời phỏng vấn của nhiều đài truyền hình. Khi phóng viên hỏi về vết thương trên sống mũi của anh ta, anh ta còn khéo léo đánh lạc hướng, nói rằng đó là do hung thủ tấn công mình.
Sau khi chỉ trích Trần Vũ Phi, cư dân mạng lại đồng loạt tán thưởng Vương Minh vì hành động dũng cảm, bất chấp nguy hiểm nơi tuyến đầu. Thậm chí còn có công ty truyền thông liên hệ với Vương Minh, hy vọng anh ta sẽ “dựng lại” hiện trường này để có thể đưa lên truyền hình.
Mãi cho đến khi cảnh sát liên hệ và “cảnh cáo”, từ ngày đó trở đi, Vương Minh bắt đầu từ chối tất cả phỏng vấn.
***
Đối với tất cả những chuyện xảy ra trong mấy ngày liên tiếp, Cố Dao tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Thậm chí điều đó còn khiến Tần Tùng cảm thấy lo lắng, vì cô đã thể hiện sự thản nhiên khó hiểu.
Từ sau khi Cố Dao gặp tai nạn 1 năm trước, Tần Tùng đã trở thành chuyên gia tham vấn tâm lý cho cô.
Tần Tùng vẫn còn nhớ, sau khi Cố Dao tỉnh lại 1 năm trước, cô từng hoảng loạn và bất an đến mức nào. Dù trí nhớ bị tổn thương, nhưng những hình ảnh kinh hoàng trong khoảnh khắc tai nạn xảy ra vẫn hằn sâu trong tâm trí cô.
Cô sợ hãi khi nghe thấy tiếng động lớn, chỉ cần một cơn gió thổi hay tiếng động nhỏ cũng khiến cô giật mình.
Khi đó, cô thường xuyên trốn dưới gầm giường hay bàn, không ai khuyên nổi, cô không tin tưởng bất kỳ ai, cũng không nhận ra bất kỳ ai. Cô không dám ngủ, vì cứ nhắm mắt lại là ác mộng kéo đến.
Trong giai đoạn khó khăn đó, may mà còn có bạn trai cô là Chúc Thịnh Tây đã gác lại tất cả công việc, dốc hết sức lực và thời gian để ở bên cô, giúp cô vượt qua quãng thời gian tồi tệ nhất. Chỉ có Chúc Thịnh Tây mới có thể dỗ dành và kéo Cố Dao ra khỏi gầm bàn, để cô chịu ngồi xuống nói chuyện với Tần Tùng một lúc.
Theo chẩn đoán mà Tần Tùng đưa ra khi đó, tình trạng của Cố Dao cần một thời gian rất dài để phục hồi. Dù là người thân hay bản thân cô đều phải chuẩn bị tâm lý cho một quá trình lâu dài, thậm chí di chứng PTSD cũng có khả năng đi theo cô suốt đời.
Sau khi ba mẹ Cố Dao và Chúc Thịnh Tây xem báo cáo, họ đã bàn bạc rất lâu, cuối cùng đồng ý rằng Cố Dao không nên tiếp xúc với bất kỳ công việc tuyến đầu nào nữa. Nếu cô vẫn còn hứng thú với tâm lý học thì ở lại phòng khám, xử lý những công việc đơn giản cũng là lựa chọn phù hợp.
Bọn họ đã giấu Cố Dao quyết định này, chỉ dặn Tần Tùng giao cho cô xử lý những vụ án nhỏ, đồng thời quan sát chặt chẽ xem cô có bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của khách hàng hay không.
Quá trình này kéo dài suốt 8 tháng.
Cố Dao đã khó khăn đến mức nào, Tần Tùng hiểu rõ nhất. Cố Dao khao khát muốn tiếp xúc công việc tuyến đầu đến nhường nào, Tần Tùng cũng nắm rõ nhất. Nhưng khi giúp Cố Dao nộp đơn xin tham gia, trong lòng Tần Tùng vẫn thầm mong đơn này sẽ không được chấp thuận.
Mọi người đều chuẩn bị sẵn tâm lý phải “cất giữ” Cố Dao 3 năm, 5 năm, thậm chí lâu hơn, cho đến khi sự kiện Trần Vũ Phi bất ngờ xảy ra.
Cho đến tận bây giờ, Tần Tùng cũng không nói rõ được tại sao khi đó cậu ấy lại không kéo Cố Dao đi. Nếu bắt cậu ấy phải tìm một lý do, có lẽ là bởi vì vào khoảnh khắc đó, Cố Dao đã thể hiện trạng thái khác hẳn so với 1 năm trước.
PTSD như biến mất hoàn toàn trong giây phút ấy. Cô không chỉ bình tĩnh, mà còn mạnh mẽ hơn khi đối diện với nguy hiểm, tất cả năng lực đều được “công tắc” mang tên Trần Vũ Phi kích hoạt, thậm chí cô có thể đứng đó vừa cười nói vừa đối mặt.
Vì sự kiện Trần Vũ Phi, Cố Dao buộc phải nghỉ phép dài ngày, nhưng cô vẫn phải đến phòng khám tâm lý tái khám đúng hẹn .
Cố Dao và Tần Tùng đã làm hai buổi tham vấn tâm lý, cả hai lần họ đều trò chuyện về tình huống hôm đó và cảm nhận của Cố Dao.
Đến lần thứ ba, Tần Tùng quyết định tiến thêm một bước –– nói về hậu quả sau đó.
Tần Tùng đưa cho Cố Dao một tập tài liệu. Sau khi Cố Dao cầm lên rồi nhìn lướt qua, cô không khỏi nhướn mày.
Đó là một thông báo chính thức do Hiệp hội Tham vấn Tâm lý ban hành, họ yêu cầu Cố Dao nhanh chóng đến chấp nhận thẩm vấn.
Cố Dao hỏi: “Vương Minh kiện tôi à?”
Tần Tùng đáp: “Có 2 lý do. Thứ nhất, kiện chị vì đã tự ý hành động, phá vỡ sự phối hợp của đội, cản trở công việc của anh ta. Thứ hai, là hành vi bạo lực mà chị đã gây ra cho anh ta ngay lúc đó. Vương Minh đã đến bệnh viện kiểm tra thì được báo là xương mũi bị nứt gãy, cần phải làm tiểu phẫu chỉnh hình.”
Cố Dao bật cười lạnh lùng: “Có giỏi thì kiện tôi ra tòa đi, tiện thể tự nói với truyền thông rằng vết sẹo trên sống mũi kia không phải do hung thủ gây ra, mà nó được đổi lấy bởi sự bất tài của anh ta.”
Tần Tùng hơi bất lực: “Đợi đến khi vào hiệp hội, chị không thể nói những lời này đâu đấy.”
Cố Dao hỏi: “Vương Minh muốn gì?”
“Đòi bồi thường chi phí y tế.”
“Được, tôi bồi thường.”
“Còn nữa, chị phải viết một bản kiểm điểm nộp lên để hiệp hội lưu hồ sơ, phải công khai xin lỗi anh ta trước mặt tất cả lãnh đạo hiệp hội.”
“Tôi từ chối.”
Ngày hôm sau, Cố Dao vẫn bị Tần Tùng đưa đến Hiệp hội Tham vấn Tâm lý.
Những cán bộ nòng cốt của hiệp hội đều ngồi trong phòng họp nhỏ, ngồi trên cùng là Chủ tịch Trần và hai vị Phó chủ tịch.
Vương Minh mang thương tích, mặt mày u ám ngồi ở chính giữa.
Không lâu sau khi Cố Dao và Tần Tùng bước vào, cuộc họp bắt đầu.
Phần đầu tiên là Vương Minh trình bày. Anh ta đưa báo cáo chẩn đoán ra, yêu cầu Chủ tịch phê duyệt, bắt buộc Cố Dao phải xin lỗi anh ta.
Trong 10 phút ấy, Vương Minh dùng đủ mọi từ ngữ cay nghiệt nhất để mô tả hành vi của Cố Dao.
Tần Tùng nghe mà nhíu mày liên tục, đồng thời quan sát kĩ phản ứng của Cố Dao, cậu ấy chỉ sợ cô lật bàn thôi.
Nhưng Cố Dao vẫn ngồi vững vàng, bình tĩnh đến đáng sợ. Khi nghe đến vài từ như “thô bạo”, “vô lễ”, “coi trời bằng vung”, thậm chí cô còn hơi mỉm cười.
Cho đến khi Chủ tịch đồng ý để Cố Dao được phát biểu, câu hỏi đầu tiên là: Tại sao ngày hôm đó cô lại ra tay với Vương Minh.
Cố Dao đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng dừng lại ở sống mũi của Vương Minh.
“Nếu khi đó còn có cách nào khác trực tiếp, hiệu quả và nhanh chóng hơn việc đánh gãy sống mũi của anh ta để khiến anh ta câm miệng, chắc chắn tôi sẽ không tung cú đấm đó.”
Chủ tịch Trần: “…”
Tần Tùng: “…”
Mọi người: “…”
Vương Minh: “Cái gì… cô… mọi người nghe thấy chưa, cô ta thừa nhận rồi! Cô ta cố ý! Cố Dao, cô còn có tính kỷ luật không thế, cô tính gây sự hả?”
Chủ tịch Trần ho khan hai tiếng, nói với Cố Dao: “Nghe nói trước đây cô từng nộp đơn xin tham gia công tác tuyến đầu, nhưng đã bị bác bỏ.”
Ánh mắt Cố Dao chợt hiện lên sự châm biếm: “Vậy nên mọi người cho rằng tôi ghi hận nên mới nhân cơ hội này báo thù à?”
Chủ tịch Trần nói: “Chúng tôi hy vọng cô có thể viết một văn bản giải trình, đồng thời xin lỗi Vương Minh, vụ việc này sẽ coi như kết thúc. Tiểu Cố à, chúng tôi làm vậy chỉ muốn tốt cho cô thôi, sau này nếu cô còn muốn nộp đơn xin tham gia công tác tuyến đầu thì vẫn còn cơ hội mà.”
Cố Dao liếc nhìn Vương Minh rồi lại nhìn về phía Chủ tịch, giọng vô cùng bình thản: “Về việc Vương Minh bác bỏ đơn xin tham gia của tôi, tôi rất đồng tình.”
Cố Dao nói: “Với năng lực hiện tại, tôi đúng là không thích hợp để tham gia hành động tuyến đầu. Sau sự kiện lần này, tôi cũng đã có nhận thức rõ ràng hơn. Những hành động như vậy rất coi trọng tính tổ chức, kỷ luật và sự phối hợp đồng đội. Mặc dù tôi không cho rằng Vương Minh có năng lực bảo vệ được mạng sống của vợ cũ Trần Vũ Phi, nhưng tôi cũng phải thừa nhận, lúc đó tôi thật sự đã làm chưa đủ tốt. Vì vậy, tôi sẽ không bao giờ nộp đơn xin tham gia nữa.”
Trong phòng họp bỗng chìm vào im lặng.
Vương Minh đập bàn bật dậy: “Cố Dao, tôi cảnh cáo cô, đừng có ngông cuồng! Cô tưởng mình là ai? Cô dựa vào đâu mà nghi ngờ năng lực của tôi? Với bộ dạng bây giờ của cô, ngay cả công việc ở phòng khám tâm lý cũng là do ba mẹ cô và thằng bạn trai kia của cô dùng tiền mua về, nếu không cô cho rằng cái phòng khám đó chịu nhận một bệnh nhân PTSD như cô chắc?”
Chủ tịch Trần lập tức quát: “Vương Minh!”
Vương Minh giật mình, lúc này anh ta mới nhận ra mình lỡ miệng, nhưng đã muộn rồi.
Cố Dao đã nhìn chằm chằm vào anh ta. Giây tiếp theo, Cố Dao rời khỏi ghế rồi đi thẳng về phía Vương Minh.
Mọi người đều ngẩn ra, Vương Minh càng hoảng sợ hơn.
Nhưng rồi anh ta nghĩ lại, lần trước anh ta bị đánh là vì không kịp đề phòng. Anh ta không tin Cố Dao dám ra tay với mình trước mặt bao nhiêu người thế này!
Vương Minh ép bản thân đứng im.
Cố Dao đứng ngay trước mặt anh ta, hơi mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại khiến Vương Minh rùng mình.
Anh ta nuốt nước bọt.
Cố Dao hỏi: “Ý của anh là gì?”
Vương Minh ấp úng, nhưng chẳng thốt ra được chữ nào. Anh ta vô thức nhìn sang Tần Tùng, ra hiệu cầu cứu.
Tần Tùng bước lên, định can ngăn: “Cố Dao, ở đây có camera giám sát…”
Nhưng Cố Dao giơ tay ngăn lại, ra hiệu cậu ấy đừng nói nữa. Cô chỉ hỏi một câu: “Vương Minh, anh có biết thứ gì còn đáng sợ hơn tội ác không?”
Vương Minh nghẹn họng.
Cố Dao đáp: “Là sự ngu muội.”
Mặt Vương Minh lập tức đỏ bừng: “Cô, cô có ý gì!”
“Chẳng phải anh muốn tôi xin lỗi sao? Được thôi, tôi xin lỗi anh. Vì một phút bốc đồng mà Cố Dao tôi đây đã khiến sống mũi anh Vương Minh bị thương. Khi đó, tôi chỉ muốn anh Vương Minh không được kích động Trần Vũ Phi nữa, trong cơn cấp bách tôi đã hành động theo bản năng. Đó hoàn toàn là lỗi của tôi.”
Tần Tùng đã quay mặt sang hướng khác.
Chủ tịch Trần: “…”
Vương Minh: “…”
Mọi người: “…”
Cố Dao tiếp lời: “Xin anh Vương Minh hãy tin rằng nếu có lần sau, tôi nhất định sẽ không dùng cách này nữa. Sau khi trở về tôi cũng sẽ tự kiểm điểm sâu sắc, viết một bài luận với đề tài ‘Ngoài nắm đấm, còn biện pháp nào khác để khiến người ta im miệng nữa không?’, sau đó sẽ mời mọi người cùng đọc và cùng rút kinh nghiệm.”
Dứt lời, Cố Dao bước qua Vương Minh, đi thẳng đến trước mặt Chủ tịch Trần.
Họ chỉ thấy cô lấy một phong bì trắng từ túi áo ra, đặt lên bàn trước mặt ông ta rồi bình thản mỉm cười.
“Để không gây thêm phiền toái cho hiệp hội, đây là đơn xin rút khỏi hội của tôi. Xin hãy phê duyệt.”
***
Ngay trong buổi chiều hôm Cố Dao nộp đơn xin rút, đơn đã được phê duyệt.
Cùng ngày, trong nội bộ một kênh tin tức vừa hoàn tất bản thảo cho bài báo tiêu đề “Sự kiện Trần Vũ Phi”, thì phó tổng biên phụ trách mảng liên quan bất ngờ nhận được tin mật từ một nguồn riêng: Ngay tại thành phố Giang mới xảy ra một chuyện cực kỳ chấn động.
Phó tổng biên hỏi là chuyện gì, nguồn tin nhanh chóng gửi tư liệu sơ bộ, tóm lại là: “Một lãnh đạo cấp cao của doanh nghiệp tử vong do dùng thuốc quá liều, nghi ngờ trước khi chết còn bị phát hiện đang tham gia hoạt động mại dâm.”
Phó tổng biên tập xem xong, hứng khởi ban đầu bỗng sụt xuống. Bởi nhìn bề ngoài, tin này chưa đủ yếu tố bùng nổ.
Người phụ nữ bị nghi tham gia hoạt động kia không phải vị thành niên, loại thuốc nạn nhân nam sử dụng cũng không phải chất cấm. Nhìn chung, hoàn toàn không thể so với mức độ ảnh hưởng xã hội mà “Sự kiện Trần Vũ Phi” gây ra.
Người dân bình thường sẽ chẳng mấy quan tâm đến việc giới nhà giàu sa đọa như thế nào, họ chỉ lo lắng những nguy cơ có thể xảy đến ngay bên cạnh mình. Ví dụ như con tin Lưu Vũ bị Trần Vũ Phi bắt vốn chỉ là một người bình thường, chẳng may lại mắc chứng sợ độ cao nghiêm trọng nên trở thành mục tiêu.
Cuối cùng phó tổng biên tập chỉ đồng ý cho xếp tin này sau “Sự kiện Trần Vũ Phi”, trừ phi đào bới ra được tin tức giật gân hơn.
Kết quả, chẳng bao lâu sau, nguồn tin lại gửi đến một “tin nóng” hơn.
Phó tổng biên tập xem xong mới kinh hãi thốt lên. Ông ấy lập tức ra lệnh thay đổi trang nhất, đẩy “Sự kiện Trần Vũ Phi” xuống phía sau!
Mọi người đều sửng sốt, rồi lập tức lao vào làm việc gấp rút. Khi ấy, chỉ còn 10 phút trước giờ phát sóng bản tin.
Tài liệu hình ảnh mà nguồn tin cung cấp vô cùng hạn chế, lại mờ nhòe. Giờ đây, họ chỉ có thể tận dụng kỹ thuật truyền thông để gây nhiễu thị giác, biến những hình ảnh ấy thành mồi câu kích thích trí tò mò công chúng, tạo cảm giác như phim tài liệu bí ẩn đầy kịch tính.
10 phút sau, bản tin được phát đúng giờ. Chỉ trong 2 phút đọc tin ngắn ngủi, kết hợp với vài thước phim ám chỉ mơ hồ, thành phố Giang đã như bị ném xuống mấy quả bom tạ.
— Vị lãnh đạo doanh nghiệp được nhắc tới trong bản tin chính là một trong những quản lý của Gene Giang Thành – công ty nổi lên nhanh chóng trong vài năm gần đây.
— Loại thuốc khiến anh ta tử vong vì dùng quá liều cũng không phải viên thuốc nhỏ màu xanh, mà là một loại thuốc mới bị nghi là do Gene Giang Thành nghiên cứu và phát triển.
— Còn người phụ nữ tham gia hoạt động tình dục cùng với người chết càng không phải cái gọi là “gái mại dâm”. Sau khi xác minh giấy tờ, không ngờ lại là trợ lý luật sư của một trong những văn phòng luật hàng đầu thành phố Giang!
Ngay khi tin tức phát sóng, các kênh truyền hình cạnh tranh lập tức rối loạn, tổng biên tập, phó tổng biên tập cùng các nhà sản xuất đều phát điên.
“Họ lấy tin này ở đâu ra? Tại sao lại bị họ hớt tay trên, sao chúng ta lại không có? Mau điều tra ngay!”
“Khoan, người cung cấp tin là ai? Chắc chắn kẻ đó còn nắm nhiều thứ khác! Nhanh, phải tìm ra người này, trả gấp 3 luôn đi, tôi muốn mua đứt toàn bộ thông tin phía sau!”
Gần như cùng lúc đó, các Giám đốc của các kênh tin tức đều nhảy dựng trong văn phòng, vừa đấm ngực vừa giậm chân, rồi đồng loạt điều động toàn bộ lực lượng phóng viên tuyến đầu, quyết tâm đào bới thành phố Giang đến ba thước đất!
Trong khi đó, những người hóng hớt ngồi trước TV và mạng internet để chờ tin tiếp theo của “Sự kiện Trần Vũ Phi” cũng đều choáng váng. Sau đó, chiến dịch săn người trên mạng tự phát được khởi động, quả cầu tuyết càng lăn càng to.
Thành phố Lịch, biệt phủ nhà họ Từ.
Đêm nay, Từ Thước vô cùng bận rộn.
Anh chạy trên máy chạy bộ suốt 2 tiếng, áo quần sớm đã ướt đẫm mồ hôi. Nhưng anh chẳng bận tâm đến chỉ số, dựng điện thoại trên máy để xem clip ngắn.
Tiểu Xuyên đã hack được vào mạng nội bộ của Hiệp hội Tham vấn Tâm lý, tải bản ghi chép cuộc họp về máy.
Từ Thước xem rất hứng thú, có hai đoạn còn tua đi tua lại mấy lần, dù bận rộn vẫn không quên chụp ảnh màn hình.
Cho đến khi một tin nhắn WeChat nhảy vào, cắt ngang sở thích quái dị của anh.
“Người cung cấp tin đã đưa thông tin đi rồi, em gửi tài liệu cho anh xem.”
Chẳng bao lâu sau, trên WeChat lại hiện thêm một tài liệu.
Từ Thước lướt qua một lượt, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, đôi lông mày rậm hơi nhíu lại, anh bấm số gọi điện cho đối phương.
“Xin chào, anh Từ.” Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ.
Từ Thước chuyển máy chạy bộ sang chế độ đi bộ: “Chưa đủ lực, phải thêm gia vị.”
Người phụ nữ: “Ý anh là…”
Từ Thước: “Who, What, Why.”
Người phụ nữ: “Ok, tôi hiểu rồi.”
Cuộc gọi chấm dứt, tin tức nóng bỏng trong tay người phụ nữ ấy cũng lặng lẽ rò rỉ ra ngoài theo lời của kẻ cung cấp.
— Who, What, Why.
Who, tức là người chết và người còn sống là ai. Nếu chỉ nhắc tới lãnh đạo doanh nghiệp và “gái mại dâm” một cách mơ hồ thì chẳng khác nào nhân vật quần chúng A, B, chẳng đủ sức gây chú ý.
Nhưng nếu là quản lý của Gene Giang Thành – doanh nghiệp đang thu hút sự chú ý của người dân thành phố cùng với một trợ lý của văn phòng luật hàng đầu thì lại là chuyện khác.
What, tức là chuyện gì đã xảy ra. Dùng thuốc quá liều? Loại thuốc nào? Ma túy, thuốc kích dục hay dược phẩm cấm?
Ồ, e rằng gộp hết những thứ đó cũng chẳng bằng một “thần dược” từng được truyền thông ca ngợi là có thể cải tiến gene loài người nhỉ?
Why, tức là tại sao lại xảy ra chuyện này? Tại sao lại là hai người này chứ không phải kẻ khác và vì sao họ phải dùng loại thuốc kia?
Trong ba điểm mấu chốt thì hai điểm đầu đủ sức gây ra sự tranh luận rộng rãi. Hơn nữa, sự hiếu kỳ của cư dân mạng thậm chí còn ghê gớm hơn truyền thông, năng lực săn người của họ cũng chẳng kém cạnh.
Còn điểm thứ ba, trong quá trình đào bới sẽ tự có người phân tích và chứng thực.
Vài phút sau, Từ Thước bước xuống máy chạy bộ, anh cởi áo ba lỗ trên người rồi lấy lau mặt.
Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm nổ vang, tia chớp rạch ngang trời báo hiệu bão lớn sắp đến.
Đúng lúc đó, điện thoại bỗng reo lên.
Tiểu Xuyên nhắn tới: “Anh, anh xem tin tức chưa. Hê hê, bầu trời của thành phố Giang Thành sắp đổi chủ rồi!”
Từ Thước: “Ừ, chuẩn bị đi, đến thành phố Giang thôi.”
Bình luận về bài viết này