“Không ai biết tin đồn kia lan truyền từ đâu…”

Trên chiếc xe ngựa đang lao vùn vụt, nước mắt Đan Phong rơi như mưa: “Đêm qua sau khi cô nương rời đi, cả ngày tiểu thư không nói một lời. Bá gia và phu nhân không dám hỏi thêm điều gì, chỉ có lúc thay thuốc mới khuyên nhủ hết lời, may mà tiểu thư mềm lòng vẫn chịu dùng thuốc. Đến tối, thấy Bá gia và phu nhân đã hai đêm không chợp mắt, sắc mặt tiều tụy đi nhiều, tiểu thư cuối cùng cũng lên tiếng khuyên họ đi nghỉ. Khi ấy bọn nô tỳ còn nghĩ, tiểu thư chỉ bị kích động mà thôi, dần dần hẳn sẽ khá hơn, biết đâu sang hôm sau sẽ trở lại như bình thường.”

Nói tới đây, Đan Phong giận dữ kể lại: “Nhưng không ai ngờ rằng hôm nay trời còn chưa sáng, đầu bếp phụ trách đi chợ trong phủ đã hoảng hốt chạy tới nội viện, bảo rằng sáng sớm bà ấy sang ngõ Điềm Thủy bên cạnh mua thịt tươi đã nghe thấy người ta bàn tán chuyện trong phủ, họ đồn rằng hôm trước tiểu thư bị bắt gặp đang thông gian với người khác ở đạo quán Ngọc Chân…”

“Đầu bếp đã hỏi nguồn gốc tin đồn, người ta nói tin đồn đã bắt đầu truyền từ tối qua rồi, bà ấy sợ xanh mặt lập tức quay về bẩm báo. Thế mà đầu bếp vừa mới dứt lời, người nhà họ Từ đã tìm tới cửa…”

Đan Phong càng nói càng khóc dữ dội: “Nhà họ Từ cũng đã nghe được tin đồn này, Từ lão phu nhân phái đám người Vương ma ma đến phủ chất vấn, còn nhất quyết đòi gặp tiểu thư cho bằng được. Phu nhân thấy hôm nay tinh thần tiểu thư có vẻ đỡ hơn nên mới định để tiểu thư nằm đó lộ mặt một chút, mong dẹp tan mối nghi ngờ của họ. Nào ngờ họ vừa thấy tiểu thư đã thẳng thừng hỏi đến chuyện thông gian! Hỏi thôi chưa đủ, họ còn muốn kiểm tra thân thể của tiểu thư!”

Nàng ta run rẩy kể tiếp: “Tiểu thư nhà ta đàng hoàng trong sạch, vậy mà lại bị nhà chồng tương lai phái mấy người hầu đến kiểm tra trinh tiết! Nhà dân thường nạp thiếp còn không bị sỉ nhục như thế! Yêu cầu vô lý này làm phu nhân và lão gia tức đến bật ngửa. Tiểu thư vừa nghe ngoài kia có lời đồn, giờ lại thêm thái độ nhà họ Từ quá đáng như thế nên đã đâm đầu vào cột giường muốn tự vẫn. Thương tích đêm qua còn chưa lành, giờ lại thêm vết thương trên đầu. Khi nô tỳ tới mời cô nương, tiểu thư đã thoi thóp không còn hơi sức.”

Đan Phong nói dứt lời đã ôm mặt khóc rống, Hoài Tịch đưa một chiếc khăn tay để an ủi nàng ta. Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ánh mắt Khương Ly như phủ một lớp băng sương, lạnh lùng nói: “Chỉ cần người còn sống, mọi việc vẫn còn cơ hội xoay chuyển.”

Đan Phong nức nở lắc đầu: “Giờ cả thành Trường An đều đang bàn tán xôn xao, sau này tiểu thư còn biết sống sao? Thái độ nhà họ Từ lại càng khiến người ta lạnh lòng, Từ lão phu nhân đã biết chuyện đạo quán Ngọc Chân trước đó, nay lời đồn thất thiệt lại lan ra tất nhiên sẽ càng tin tưởng hơn, bằng không sao lại nỡ làm nhục tiểu thư như vậy…”

Khương Ly không nói thêm lời nào, chờ xe ngựa đến phủ Thọ An Bá, ba người vội vã đi nhanh vào nội viện. Vừa tới cửa tiểu viện của Phó Vân Từ đã nhìn thấy hai nha hoàn lạ mặt đang lo lắng ngó nghiêng ra ngoài.

Thấy nhóm người Khương Ly tới, hai người đó đã hô to vào trong: “Vương ma ma, Tiết cô nương đến rồi!”

Khương Ly sải bước vào cửa, ngay lập tức chạm mặt ba người phụ nữ trung niên ăn mặc không tầm thường, người đi đầu quay vào trong phòng nói: “Bá gia, phu nhân, bọn ta đâu có ép Đại tiểu thư, bây giờ đại phu đã đến rồi, bọn ta xin cáo từ trước.”

Bà ta vừa dứt lời, Phó Vân Hành đã từ trong phòng lao ra: “Trước khi Từ Lệnh Tắc đến, để ta xem ai dám rời đi…”

Đến khi nhìn thấy Khương Ly, cậu ấy mới dịu giọng: “Tiết cô nương…”

Khương Ly bước nhanh đi thẳng vào gian trong, vừa bước vào đã thấy Phó Vân Từ quấn băng trắng quanh đầu nằm hôn mê bất tỉnh trên giường. Liễu thị và Phó Thịnh thấy nàng như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Tiết cô nương…”

Khương Ly gật đầu, xắn tay áo bước tới bắt mạch cho Phó Vân Từ, sau khi bắt mạch xong lại kiểm tra vết thương trên trán và ngực, một lát sau mới nói: “May mà Phó cô nương đang bệnh không có sức nên vết thương trên trán chưa đến mức chí mạng, giờ đáng lo là nàng ấy đang đau lòng và giận dữ quá độ, khí nghẽn gây đau tức ngực, khí nghịch lại không hạ, tứ chi lạnh toát, cộng thêm hai chỗ ngoại thương e là tổn hại đến tính mạng…”

Nàng sốt sắng hỏi thăm: “Thang thuốc lần cuối dùng khi nào?”

Thúy ma ma vội đáp: “Vào canh tư đêm qua.”

Khương Ly vừa lấy túi kim châm ra vừa nói: “Đi sắc thuốc ngay.”

Thúy ma ma vâng lời, Khương Ly ngay lập tức kéo hai tay Phó Vân Từ từ trong chăn bông ra, vừa xoa bóp vừa ra lệnh: “Hoài Tịch, Hành gian, Trung phong, Thương khâu…”

Hoài Tịch nghe vậy lập tức bước đến cuối giường, vén chăn để lộ hai bàn chân của Phó Vân Từ ra, tìm đúng ba huyệt đạo để khai thông.

Chẳng mấy chốc, Khương Ly đã châm kim lên hai tay Phó Vân Từ. Huyệt Ngư tế của kinh Thái âm ở tay chủ trị tâm bế khí nghịch; huyệt Dịch môn của kinh Thiếu dương chủ trị tứ chi lạnh và choáng váng đầu óc; huyệt Đại lăng trên nguyên huyệt, huyệt Gian sử trên kinh huyệt và huyệt Nội quan trên lạc huyệt của lòng bàn tay đều trị chứng tức ngực, hồi hộp và hoảng loạn. Tất cả đều châm ba phân. Sau đó nàng vòng đến cuối giường, châm kim vào hai huyệt Trung phong và Thương khâu ở mắt cá chân trong, sâu bốn phân không xoay kim; tiếp đến là huyệt Hành gian giữa ngón cái và ngón trỏ chân, sau khi châm sâu bốn phân rút ra, thấy dòng máu đen chảy ra ngoài, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Trên trán Khương Ly đã thấm một lớp mồ hôi mỏng, nàng lau sạch máu đen rồi quan sát kỹ nhịp thở và mạch đập của Phó Vân Từ. Tiếp đó, nàng cẩn thận điều chỉnh độ sâu của kim châm ở các huyệt khác, nửa khắc sau mới rút toàn bộ kim ra, đứng dậy nói: “Chờ thêm một khắc nữa, Phó cô nương sẽ có thể tỉnh lại, nhưng hiện giờ do khí nghịch chưa yên, dù nàng ấy có tỉnh cũng khó tránh khỏi hoảng hốt kinh sợ. Đến lúc đó, mong Bá gia và phu nhân lựa lời an ủi.”

Hoài Tịch tiến tới lau mồ hôi cho nàng, Khương Ly liếc nhìn ra ngoài phòng: “Mấy người kia là ma ma nhà họ Từ đó sao?”

Liễu thị đỏ hoe đôi mắt, Phó Thịnh mặt đen như đáy nồi, Phó Vân Hành tức tối nói: “Đúng là người nhà họ Từ! Vừa nghe được lời đồn đã chạy tới đòi kiểm tra thân thể a tỷ, ta nhất định phải bắt Từ Lệnh Tắc cho nhà ta một lời giải thích hợp lý!”

Khương Ly nhíu mày: “Chỉ mới qua một đêm sao lại đến mức truyền ra lời đồn như thế?”

Phó Vân Hành giận dữ không thôi: “Ta đã cho hộ vệ trong phủ điều tra rồi, cũng đã sai người đi báo cho Hạc Thần ca ca biết. Hôm đó lúc tìm được a tỷ đúng là có mấy vị khách hành hương nhìn thấy, nhưng khi đó cũng chỉ nói là đi lạc với a tỷ thôi, còn về chuyện nửa đêm mới tìm được a tỷ thì hoàn toàn không có ai chứng kiến tận mắt cả. Lời đồn thất thiệt này thật không biết từ đâu ra…”

Phó Thịnh khàn giọng nói: “Liệu có phải là từ phía đạo quán Ngọc Chân không?”

Khương Ly lắc đầu: “Không phải đạo quán Ngọc Chân, người tung ra lời đồn này hình như có mối hận sâu nặng với Phó cô nương, muốn hủy hoại thanh danh của nàng ấy…”

Phó Vân Hành chợt nói: “Chẳng lẽ là hung thủ gây nên?”

Khương Ly trầm ngâm giây lát, vẫn lắc đầu: “Hung thủ phạm tội đáng chết, điều gã lo nhất trước mắt chính là Phó cô nương sẽ cung cấp manh mối chính xác cho quan phủ. Việc tung lời đồn không những chẳng giúp gì cho gã mà ngược lại còn dễ bại lộ thân phân, lợi thì ít hại thì nhiều.”

Phó Vân Hành nghiến chặt răng, đúng lúc này ngoài sân vang lên tiếng hô lớn: “Công tử thật sự đến rồi sao?”

Phó Vân Hành nhíu mày lập tức sải bước ra ngoài, Liễu thị và Phó Thịnh cũng vội theo sau. Khương Ly vừa bước đến cửa phòng nhìn ra đã thấy một công tử trẻ tuổi, mặc võ bào hoa văn vạn tự màu lam chàm tiến vào.

Người đến chính là Từ Lệnh Tắc, con trai độc nhất của Thượng tướng quân Tuần Phòng Doanh. Vừa thấy Liễu thị và Phó Thịnh, hắn ta đã chắp tay thi lễ, vẻ mặt áy náy nói: “Bá phụ, bá mẫu, cháu đến thỉnh tội, A Từ thế nào rồi ạ?”

Vương ma ma trong phủ nhà họ Từ thấy vậy bèn nói vọng vào: “Công tử không cần phải xin lỗi, chúng nô tỳ chẳng làm gì sai cả. Nếu trong lòng Đại tiểu thư không có gì khuất tất, hà cớ gì phải tìm đến cái chết?”

Phó Thịnh tức giận đến độ bật cười: “Lệnh Tắc, đây là quy củ của nhà họ Từ các người đấy sao?”

Sắc mặt Từ Lệnh Tắc đỏ bừng: “Bá phụ, cháu hoàn toàn không biết…”

Còn chưa nói dứt lời, Vương ma ma đã lên tiếng tiếp: “Bá gia bớt giận, công tử nhà ta thật sự không biết sắp xếp của lão phu nhân. Hôm nay nô tỳ cũng chỉ đến để truyền đạt lại ý của lão phu nhân thôi. Hiện giờ cả thành Trường An đều đang bàn tán chuyện của Đại tiểu thư, dù phủ ta có tin tưởng Đại tiểu thư đến mấy cũng không thể làm ngơ như không biết chuyện được. Huống hồ chuyện ở đạo quán Ngọc Chân hôm trước, phía quý phủ quả thật đã không giải thích rõ ràng, nô tỳ cũng hết cách mới buột miệng nói ra chuyện kiểm tra thân thể. Nếu như Đại tiểu thư thật sự bị hiểu lầm, vậy là nô tỳ làm càn đã mạo phạm đến quý phủ, dù có bị đánh chết cũng không oán một lời.”

Tuy nhà họ Từ không có tước vị, nhưng cha của Từ Lệnh Tắc là Từ Chiêu năm ngoái đã được thăng làm Thượng tướng quân Tuần Phòng Doanh, là võ tướng quyền thế lừng lẫy nhất thành Trường An hiện tại. Từ Chiêu mồ côi cha từ nhỏ được một tay mẹ nuôi lớn, sau này lập công danh càng hiếu thuận với mẹ hơn, bởi vậy nên phủ nhà Từ đại tướng quân hiện giờ vẫn do Từ lão phu nhân làm chủ.

Vương ma ma là quản gia tâm phúc bên cạnh lão phu nhân, tuy là hạ nhân nhưng lại vô cùng tự tin, lần này còn mạnh miệng dám nói sẽ chết dưới đòn roi để chứng tỏ lòng trung thành của mình, đúng là hiên ngang lẫm liệt!

Từ Lệnh Tắc sốt sắng nói: “Vương ma ma, dù bà có tình nguyện chịu đòn đến chết, A Từ cũng không thể chịu đựng sự sỉ nhục như vậy. A Từ là phu nhân tương lai của ta, bất luận thế nào ta cũng tin nàng ấy tuyệt đối không thể làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy.”

Hắn ta thành khẩn nhìn về phía Phó Thịnh: “Bá phụ, hôm nay là nhà họ Từ cháu thất lễ, cháu xin chịu phạt nhận tội, nhưng… nhưng lời đồn ngoài kia đã lan tràn khắp nơi, cháu cũng phải có lời giải thích với bà nội và cha mẹ.”

Phó Thịnh cười nhạt: “Ngươi muốn giải thích thế nào?”

Từ Lệnh Tắc chân thành nói: “Cháu chỉ mong được gặp A Từ một lần, nàng ấy nói gì cháu sẽ tin nấy.”

Vương ma ma ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng đã bị ánh mắt sắc lạnh của Từ Lệnh Tắc chặn đứng. Có Vương ma ma vô lễ trước đó, những lời Từ Lệnh Tắc nói bây giờ lại dễ lọt tai hơn nhiều, hơn nữa cả Liễu thị và Phó Thịnh đều cảm thấy con gái gặp nạn chịu nhục không thể cho ai biết, trong chuyện này cũng có phần đuối lý, thế nên sắc mặt cũng dần dịu đi.

Chỉ có Phó Vân Hành vẫn tức anh ách không chịu bỏ qua: “Nếu huynh thật sự xem a tỷ ta là thê tử chưa qua cửa, vậy thì huynh nên về hỏi cho rõ vì sao Từ lão phu nhân nhà huynh lại thất lễ như thế! Chưa cưới mà các người đã ép a tỷ ta đến mức tìm chết, cưới rồi chẳng biết còn phải chịu khổ thế nào nữa!”

Từ Lệnh Tắc khổ não: “A Hành, bà nội ta đã lớn tuổi nên tính toán không được chu toàn, đợi ta về phủ sẽ phân trần rõ ràng cho bà hiểu, chỉ cần A Từ khỏe mạnh bình an là được rồi. Ta cũng sẽ điều tra rõ lời đồn kia đến từ đâu, xem xem là ai đang hại A Từ.”

“Thế tử, Bùi Thiếu khanh đến rồi…”

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng tùy tùng bẩm báo, Vương ma ma nhất thời giật mình, lắp bắp nói: “Sao… sao còn báo quan nữa, cũng đâu có ai chết đâu chứ…”

Từ Lệnh Tắc cũng hết sức kinh ngạc, chỉ thấy Phó Vân Hành đã sải bước ra ngoài, vừa giải thích tình hình bên trong, vừa mời Bùi Yến sắc mặt lạnh tanh bước vào.

Hôm nay hắn khoác áo choàng lông cáo trắng tinh, mới bước vào cửa đã quét ánh mắt sắc lạnh khắp một vòng. Từ Lệnh Tắc đang định tiến lên hành lễ, nhưng Bùi Yến đã nhìn chằm chằm vào hắn ta: “Từ công tử, giờ Thân đến giờ Dậu ngày hôm trước ngươi đã ở đâu?”

Từ Lệnh Tắc sững sờ: “Bùi Thiếu khanh, thế này là…”

Ánh mắt Bùi Yến tối sầm lại, Từ Lệnh Tắc vội trả lời: “Buổi chiều ngày hôm trước ta đến đại doanh Tuần Phòng Doanh ở thành Tây, mãi đến tận canh hai mới về phủ. Ngài hỏi chuyện này là có ý gì?”

Bùi Yến khẽ gật đầu, cũng không giải thích gì thêm, chỉ quay sang hỏi Phó Vân Hành: “Phó cô nương thế nào rồi?”

Phó Vân Hành nhìn về phía gian trong: “Tiết cô nương vừa xem qua cho tỷ tỷ…”

Ở trong phòng, Khương Ly đã trở lại ngồi bên ghế dài, Đan Phong và Mặc Mai túc trực bên giường Phó Vân Từ. Đúng lúc này, hàng chân mày của Phó Vân Từ chợt nhíu lại, nàng ấy khẽ ho một tiếng rồi chầm chậm mở mắt ra.

Đan Phong mừng rỡ hô lên: “Tiểu thư tỉnh rồi!”

Mặc Mai cũng mừng quýnh vội vàng xoay người chạy ra ngoài báo tin, Đan Phong quỳ cạnh giường, nghẹn ngào nói: “Tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh rồi! Tiểu thư ơi, Từ công tử đến rồi, người đừng nghe những lời đồn thất thiệt ngoài kia nữa…”

Lần này Phó Vân Từ tỉnh táo lại rất nhanh, nhưng vừa nghe tin Từ Lệnh Tắc đến thăm, nàng ấy chẳng những không vui mừng mà con ngươi còn đảo qua đảo lại như đang tìm thứ gì đó. Bỗng nhiên, nàng ấy giơ tay lau giọt lệ bên khóe mắt Đan Phong, nhưng ánh mắt lại ngước lên dừng lại ở chiếc trâm bạc cài tóc trên búi tóc của nàng ta.

Phó Vân Từ khẽ lướt qua khóe mắt Đan Phong rồi đột ngột rút mạnh cây trâm bạc khỏi tóc nàng ta ra. Trong khoảnh khắc nhanh như chớp, nàng ấy nhắm mắt lại, dốc sức đâm thẳng cây trâm vào cổ mình.

“Phó Vân Từ!”

Một tiếng quát chói tai vang lên, Đan Phong quỳ ở đó chỉ cảm thấy búi tóc của mình bị giật bung ra, nàng ta còn chưa kịp phản ứng thì Khương Ly phía sau đã lao đến chộp lấy cây trâm bạc, mũi trâm lướt qua lòng bàn tay nàng rồi khựng lại ngay sát cổ Phó Vân Từ — Khương Ly đã dùng cả tay lẫn trâm giữ chặt lấy nàng ấy.

Đan Phong hoảng loạn hét lớn: “Tiểu thư! Tiết cô nương! Người đâu mau đến đây!!!”

Không biết Phó Vân Từ lấy sức lực từ đâu ra, Khương Ly nhất thời không giằng lại được, Đan Phong hoàn hồn lập tức nhào tới hỗ trợ. Đúng lúc này, những người ở bên ngoài phòng cũng nghe thấy tiếng động hối hả chạy ùa vào.

Liễu thị chạy nhanh nhất, vừa vào cửa đã thấy cảnh tượng đau lòng này, bà gào lên đau đớn như xé nát ruột gan: “A Từ! Con nhất định phải tìm đến cái chết như vậy sao?!”

Bùi Yến bước vào vừa hay trông thấy một vệt máu đỏ thẫm tràn ra từ kẽ tay của Khương Ly. Nàng giằng được cây trâm bạc lùi về sau hai bước, cây trâm vấy máu rơi leng keng xuống đất, trong lòng bàn tay đã bị rạch một vết dài hơn tấc khiến máu chảy không ngừng. Hoài Tịch trước đó đứng khá xa, lúc này mới hoảng hốt cầm tay nàng lên, lo lắng nói: “Cô nương, tay của người…”

Hoài Tịch vội vàng đi lấy thuốc cầm máu, Khương Ly chỉ lẳng lặng nhìn Phó Vân Từ bằng ánh mắt bi thương: “Phó… Phó cô nương, cô có biết trên đời này có bao nhiêu người dốc hết sức mình chỉ để được sống không? Cô có biết có bao nhiêu người dốc hết sức mình vẫn không thể sống nổi không? Cô có đủ cha mẹ, người thân ở ngay bên cạnh cô, vậy mà chỉ vì một lời đồn đãi đã muốn khiến người thân đau lòng, kẻ thù hả hê sao?”

Hoài Tịch bôi thuốc giúp nàng, Khương Ly đau đớn rít lên một tiếng khe khẽ, Bùi Yến đứng ngay gần cửa, ánh mắt dừng lại trên vết thương ở tay nàng một chốc, đôi mày càng lúc càng nhíu chặt.

Vừa nãy Phó Vân Từ đã dùng hết sức lực để tự tử, giờ đây chỉ nhắm mắt lặng lẽ rơi nước mắt. Liễu thị áy náy nhìn Khương Ly rồi lại nhìn con gái mình, nghẹn ngào không biết phải làm sao.

Từ Lệnh Tắc đứng ở ngoài cửa bỗng lên tiếng: “A Từ…”

Ban sáng Phó Vân Từ đã chuẩn bị gặp nhóm người Vương ma ma nên lúc này quần áo vẫn chỉnh tề, cũng không tránh né người ngoài. Nghe thấy giọng nói của Từ Lệnh Tắc, đôi vai nàng ấy khẽ run lên, nhưng lại cắn chặt răng không nói lời nào.

Phó Vân Hành nóng ruột: “A tỷ, sao lại đến nông nỗi này? Sao lại đến nông nỗi này! Tỷ thực sự muốn bỏ lại cha mẹ, bỏ lại đệ sao? Tiết cô nương đã hai ba lần cứu tỷ, sao tỷ có thể phụ lòng người ta như vậy chứ?! Lời đồn kia rõ ràng đầy sơ hở, bọn đệ vẫn đang điều tra manh mối, chẳng mấy ngày nữa sẽ rửa sạch oan tình nhất định trả lại trong sạch cho tỷ mà, sao tỷ lại…”

“Phó cô nương một lòng muốn chết, chỉ sợ không phải vì lời đồn.”

Bùi Yến trầm mặc hồi lâu lúc này mới mở lời, giọng nói lạnh lẽo như đang rất tức giận vì chuyện lần này. Thấy Phó Vân Từ không đáp, hắn lại nói tiếp: “Lời đồn nhảm ngoài kia ta đã điều tra được một phần manh mối, quả thực có kẻ cố ý lan truyền. Nhưng so với lời đồn, điều quan trọng hơn là giải khai nỗi nghi hoặc trong lòng cô nương, bởi chính cô nương cũng không dám chắc chân tướng là gì.”

Một câu nói của Bùi Yến, Từ Lệnh Tắc chỉ hiểu được nửa đầu, nửa sau mờ mịt chẳng hiểu ra sao, mấy người nhà họ Phó cũng nửa hiểu nửa không. Nhưng ai cũng cảm thấy lời Bùi Yến nói có liên quan đến việc Phó Vân Từ bị tấn công, nhưng giờ đây nàng ấy đã không còn thiết sống nữa, sao có thể bảo nàng ấy kể lại quá trình bị hại?

“Ta… ta chỉ muốn nói chuyện với Tiết cô nương…”

Đúng vào lúc không ai còn hi vọng, Phó Vân Từ bỗng lên tiếng bằng chất giọng đã khản đặc. Mọi người giật mình lập tức nhìn về phía Khương Ly, bàn tay nàng đã được Hoài Tịch băng bó cẩn thận, chính nàng nghe xong cũng thấy bất ngờ.

Phó Vân Hành phản ứng nhanh nhất: “Được, được, được! Chỉ cần a tỷ bình an, a tỷ muốn gì cũng được! Mọi người ra ngoài trước, Tiết cô nương, nhờ cô vậy…”

Cậu ấy nói xong, mọi người đều lần lượt lui ra, trong phòng chỉ còn lại mình Khương Ly.

Căn phòng lập tức yên tĩnh trở lại, Phó Vân Từ lau khóe mắt, mở mắt ra, nước mắt lưng tròng nhìn Khương Ly.

Đợi Khương Ly đi đến bên giường, nàng ấy nhìn vào bàn tay đầy vết máu lấm tấm của Khương Ly, nói: “Trước đó ta đã nghe nói cô nương có y thuật cao minh, lúc biết cô nương chỉ mới đôi mươi, ta bỗng nhớ đến một người bạn cũ của ta…”

Trong lòng Khương Ly thoáng giật mình, Phó Vân Từ nhìn thẳng vào mắt nàng: “Ánh mắt của cô nương rất giống với người bạn cũ đó, giọng điệu khi cô nương gọi tên ta khi nãy cũng giống hệt nàng ấy…”

Phó Vân Từ ngừng lại giây lát mới nói tiếp: “Nàng ấy chính là người mà cô nương vừa nói, đã dốc hết sức mình mà vẫn không thể sống nổi.”

Nói đến đây, Phó Vân Từ dường như đang hồi tưởng lại quá khứ, nước mắt tuôn rơi nhiều hơn: “Người bạn cũ của ta từng chịu những lời vu khống nhục mạ còn dữ dội hơn cả ta, nhưng nàng ấy không chết vì những lời đồn đãi và nhục mạ đó, nàng ấy cũng chưa từng từ bỏ sinh mạng của mình. Đã nhiều năm trôi qua rồi, ta vốn tưởng rằng mình đã quên đi, nhưng vừa rồi khi nghe những lời cô nương nói lại khiến ta nhớ đến rất rõ ràng…”

Không biết Phó Vân Từ đã nghĩ đến điều gì, nước mắt cứ lã chã đầy mặt: “Cô nương nói rất đúng, ít ra ta vẫn còn có cha mẹ và đệ đệ, vậy mà lúc nàng ấy chết đi đã chẳng còn ai nữa rồi…”

Khương Ly như hóa đá, biểu cảm cũng trở nên cứng đờ. Phó Vân Từ thấy nàng không biết phản ứng thế nào, khẽ cong môi cười chua chát: “Đã để cô nương chê cười rồi! Cô nương có lòng y đức nhiều lần cứu sống ta, nghe A Hành nói cô nương rất để tâm đến vụ án này, cũng muốn biết hôm đó rốt cuộc ta đã xảy ra chuyện gì, vậy thì những lời tiếp theo đây ta sẵn lòng nói với cô nương.”

Phó Vân Từ thở hắt ra một hơi, sắc mặt dần trở nên thống khổ: “Hôm trước ở đạo quán Ngọc Chân không phải ta vô duyên vô cớ rời khỏi đạo quán, mà là vì ta… ta nghe thấy giọng nói của vị hôn phu ta, giọng nói của Từ Lệnh Tắc…”


Bình luận

Bình luận về bài viết này