“… Từ Lệnh Tắc?!”
Khương Ly hít sâu một hơi: “Cô chắc chắn chứ?”
Phó Vân Từ nghẹn ngào nói: “Ta và hắn đã đính hôn 4 năm, thuở nhỏ hai ta còn cùng nhau lớn lên, ta chắc chắn không thể nghe nhầm giọng của hắn được. Hôm đó trong rừng bia có hơn trăm tấm bia đá cao chừng một trượng dựng san sát nhau, khi nghe thấy tiếng hắn, ban đầu ta còn vui mừng, nghĩ rằng hắn đến vì bà nội hắn. Nhưng còn chưa kịp bước ra gặp mặt, những lời hắn nói tiếp theo đó đã như sét đánh ngang tai ta…”
Phó Vân Từ siết chặt lớp chăn gấm bên người, giọng đầy đau khổ: “Ta… ta nghe thấy hắn đang hẹn hò với một cô nương khác…”
Khương Ly cau mày chặt lại: “Có thấy rõ là ai không?”
Phó Vân Từ rưng rưng nước mắt lắc đầu: “Người đó nói rất nhỏ nên ta không nghe rõ lời, chỉ nghe thấy Từ Lệnh Tắc nói rằng hắn sẽ đi trước một bước để tránh người khác bắt gặp, còn dặn cô nương kia đợi một chút hãy ra, xe ngựa đã đợi sẵn ngoài cổng Bắc. Khi ấy đầu óc ta loạn cào cào chẳng có can đảm để xông ra bắt gian, đến khi kịp phản ứng lại thì tiếng bước chân ấy đã xa dần. Ta bước ra khỏi rừng bia, chỉ nhìn thấy bóng lưng mảnh mai của nữ tử mặc áo tím đang đi về hướng cổng Bắc. Ta do dự một lát, cuối cùng không muốn lừa mình dối người nên đã lặng lẽ đi theo.”
Phó Vân Từ thở dồn dập: “Lúc ta ra khỏi cổng Bắc đã không thấy bóng dáng hai người họ đâu nữa, mà xung quanh chỉ có rừng trúc kia là nơi vắng vẻ nhất. Khi ấy trời âm u sắp đổ tuyết, ta bước vào trong rừng nên ánh sáng càng thêm mờ mịt. Chỉ một đoạn đường ngắn mà ta đã dè dặt đi mất một khắc, nhưng vẫn chẳng thấy người nào. Đúng lúc này, từng bông tuyết vụn cũng bắt đầu rơi xuống…”
“Ta chần chừ không biết có nên quay lại hay không, nhưng rồi lại nghĩ hay là nên tìm thêm một vòng nữa, thế là ta quyết định đi về phía cuối rừng trúc. Lúc gần ra khỏi rừng, cuối cùng ta cũng nhìn thấy một cỗ xe ngựa phủ rèm xanh đang đậu lại ở sườn đồi phía xa. Khi đó ta giận sôi máu, định xông lên hỏi cho rõ mọi chuyện. Nhưng đúng vào lúc này, có một tiếng bước chân vang lên phía sau lưng ta…”
Giọng nàng ấy run run, cả người cũng bắt đầu run rẩy không ngừng: “Ta nhận ra nguy hiểm đến gần nhưng đã quá muộn, lúc đó chỉ cảm thấy sau gáy đau nhói, trước mắt tối sầm rồi mất đi ý thức. Từ đầu đến cuối ta vẫn chưa thấy rõ mặt Từ Lệnh Tắc và nữ tử kia, cũng chẳng dám tin hắn lại có liên quan đến Đồ tể tân nương…”
Khương Ly nghiêng người đưa tay lau nước mắt cho nàng ấy: “Cho nên hôm qua lúc cô tỉnh lại, nghe thấy nhà họ Từ chỉ sợ hãi nhưng lại chẳng dám nói.”
Phó Vân Từ nhẹ gật đầu: “Ta dám chắc mình không nghe nhầm, nhưng… nhưng ta cũng không bắt được quả tang hai người họ. Ta và hắn đã sắp thành thân, nếu để cha mẹ ta biết chuyện này ắt sẽ làm lớn chuyện chẳng để yên được. Hơn nữa, nếu nói ta bị tên Đồ tể tân nương kia tấn công, một khi không giải tích rõ ràng sẽ khiến Từ Lệnh Tắc mang danh sát nhân. Còn nếu hắn thực sự là Đồ tể tân nương, vậy thì… vậy thì điều đó còn kinh khủng hơn cả chuyện hắn hẹn hò với cô nương khác. Bao nhiêu năm qua, rốt cuộc ta đã yêu phải loại người gì?”
Khương Ly trầm giọng nói: “Cô đã không dám tin thì càng cần làm rõ mọi việc cho tường tận. Việc hắn lén lút hẹn hò với người khác là do chính tai cô nghe được, còn tai nạn xảy ra sau đó ắt cũng sẽ có cách tra ra rõ ràng.”
Nàng trầm ngâm một thoáng, vẫn hỏi: “Vậy sau đó, cô đã trốn thoát như thế nào?”
Sắc mặt Phó Vân Từ tái nhợt đi, trong mắt càng thêm hoảng loạn, Khương Ly thấy vậy bèn dùng tay trái chưa bị thương nắm lấy tay nàng ấy: “Phó cô nương, đệ đệ cô nói không nói sai đâu, cô là người hấp hối đầu tiên ta cứu sống sau khi trở về Trường An, ta thật lòng muốn giúp cô. Nếu cô không muốn để người khác biết chuyện, ta có thể tự mình điều tra thay cô.”
Phó Vân Từ sững người trong sợ hãi, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn Khương Ly. Khương Ly khẽ mỉm cười nói: “Cô nói ta giống người bạn cũ của cô, vậy thì xem ra chúng ta cũng có duyên gặp gỡ. Huống hồ, ta cũng là phận nữ tử, ta hiểu rõ nỗi đắn đo của cô. Những gì cô đã trải qua đến người thân còn khó mở lời, nói chi đến nha môn quan phủ toàn là đàn ông?”
Ánh mắt Khương Ly dịu dàng, giọng điệu cũng ấm áp, chỉ vài câu trấn an đã nói trúng tâm can Phó Vân Từ khiến nàng ấy càng thêm uất ức, những nỗi niềm trong lòng cũng khẽ buông lơi. Nàng ấy nghẹn ngào kể lại: “Hôm đó… hôm đó lúc ta tỉnh lại thì trời đã tối, vạt áo trước ngực đã bị cởi ra, có người thở dốc sát cạnh ta…”
Phó Vân Từ cắn chặt răng như thể không muốn nhớ lại thêm nữa, Khương Ly siết chặt tay nàng ấy: “Phó cô nương, người bị hại đêm đó là cô của ngày hôm trước, không phải cô lúc này. Cô sẽ không phải trải qua nỗi đau khổ ấy thêm lần nào nữa. Nhưng chúng ta cần phải đòi lại công đạo cho cô của đêm ấy, phải đưa tên ác nhân đó ra ngoài ánh sáng, gã đã hại chết 5 cô nương vô tội rồi…”
Hồi ức và lời kể như khiến nàng ấy sống lại trong nỗi tủi nhục ấy một lần nữa, song những lời Khương Ly nói lại giúp nàng ấy thoát khỏi phần nào u ám.
Nàng ấy hít sâu một hơi, khó nhọc kể tiếp: “Ta… ta cảm giác có một bàn tay rõ ràng là của đàn ông đang động chạm trước ngực ta, ta choàng tỉnh dậy đẩy người đó ra ngay lập tức. Lúc ấy, ta mới phát hiện mình đang ở trong một chiếc xe ngựa, nhưng người đó phản ứng cực nhanh, gã tát mạnh một bạt tai khiến ta ngã xuống. Sau đó… sau đó ta liều mạng hét lớn, giằng co với gã. Ban đầu, gã dường như không muốn lấy mạng ta, nhưng dần dà ta nghe thấy hơi thở của gã càng lúc càng nặng nể. Một lúc sau đó, bỗng có một tia sáng lạnh lóe lên, lồng ngực ta tê rần rồi đau nhói. Cũng chính vào lúc này, ta lảo đảo ngã ra khỏi cửa xe ngựa…”
“Ta ngã xuống đất, vì sợ hãi đến tột độ mà chẳng cảm nhận được đau đớn gì nữa, thấy đằng xa lấp loé như có ánh lửa nên ta lập tức chạy về phía đó. Trên đường đi ta lảo đảo lúc chạy lúc ngã, cũng chẳng biết đã chạy tới đâu. Sau lưng lại có tiếng bước chân đuổi sát khiến ta sợ tới mức không dám quay đầu. Cũng chẳng rõ đã chạy bao lâu, ta vấp ngã rồi ý thức dần trở nên mơ hồ. Cuối cùng, ta chỉ nhớ mình ngã xuống tuyết, toàn thân vừa đau vừa lạnh, ta cứ ngỡ mình không thể sống nổi nữa rồi…”
Nàng ấy thở hổn hển như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng: “Lúc tỉnh táo lại hoàn toàn đã là sáng hôm sau.”
Đợi nàng ấy bình tĩnh lại một lát, Khương Ly lại hỏi: “Vậy nên lúc ở trong xe ngựa, cô không nhìn rõ mặt của hung thủ, cũng không nghe thấy gã nói gì sao? Vậy người đó liệu có phải là Từ Lệnh Tắc không?”
Phó Vân Từ gật đầu rồi lại lắc đầu: “Bên trong xe ngựa tối đen như mực, trên mặt người đó hình như còn bịt vải đen, ta chỉ có thể nhìn thấy đường nét đại khái là một người có thân hình gầy gò, mà lúc đó đầu óc ta hỗn loạn nên không nghĩ được gì nhiều. Từ đầu đến cuối người đó không nói một lời, còn về việc có phải là Từ Lệnh Tắc hay không… ta không phân biệt được, nhưng ta… ta thiên về khả năng không phải hắn.”
Khương Ly nhíu mày: “Sao cô khẳng định được?”
Phó Vân Từ ngơ ngẩn nhìn màn giường: “Không nói rõ được, có thể là nhịp thở, cũng có thể là sức lực. Từ Lệnh Tắc là người luyện võ, không thể nào không khống chế nổi ta được. Còn người giằng co với ta hôm đó tuy không yếu, nhưng ta liều mạng giãy giụa mà vẫn trốn thoát được khỏi tay gã, chí ít xác nhận được rằng gã không có võ nghệ…”
Khương Ly trầm ngâm: “Trước đó ta đã từng nghi ngờ, nay có được lời khẳng định của cô thì càng phải điều tra hơn nữa. Phải tra xem Từ Lệnh Tắc hẹn hò lén lút với người nào, hắn ta có phải tên sát nhân Đồ tể tân nương kia hay không, mấy chuyện này cũng không quá khó. Cô chỉ cần yên tâm chờ tin tức là được.”
Nghe thấy lời này, Phó Vân Từ lại nghẹn ngào: “Ta đã mang tiếng xấu, cũng chẳng trách được người khác.”
Khương Ly lắc đầu không tán thành: “Cô bị người khác vu oan vấy bẩn, mà đã là lời đồn ắt sẽ có ngày được rửa sạch. Vừa rồi Bùi Thiếu khanh cũng có nói đã tra được chút đầu mối, cô chỉ cần chờ tin tốt thôi.”
Phó Vân Từ lại thở dài xót xa: “Lời đồn là giả, nhưng ta bị làm nhục lại là thật. Cô nương lớn lên trong giang hồ không câu nệ tiểu tiết, nhưng ta sinh ra ở Trường An, ta đã quá hiểu kết cục khi thanh danh của nữ tử bị hủy hoại. Trinh tiết của nữ tử quan trọng như sinh mệnh, từ xưa đến nay người mất đi trinh tiết nếu chết đi còn có thể nhận được chút thương xót, nhưng nếu không chịu chết thì bị xem là vô sỉ không xứng đáng làm nữ nhân. Ta bây giờ…”
Khương Ly nghiêm nghị cắt ngang: “Phó cô nương, vậy cô hiểu thế nào là trinh tiết? Kiên cường bất khuất là ‘trinh’, phẩm đức cao thượng là ‘tiết’. Hiện giờ cô chỉ bị thương chứ chưa đến bước đường cùng, mà cho dù có thật sự đi đến kết cục xấu nhất kia, trinh tiết của nữ tử cũng chưa từng nằm dưới làn váy lụa. Kẻ tung lời đồn là muốn dùng hai chữ ‘trinh tiết’ để đánh gục ý chí của cô. Nếu chỉ vì thế mà cô tuyệt vọng tìm đến cái chết, há chẳng phải sẽ đúng như ý của kẻ giật dây phía sau sao?”
Phó Vân Từ nghe đến sững sờ, một lát sau, ánh mắt nàng ấy mới vơi đi bóng tối, ngượng ngùng nói: “Uổng công ta từ nhỏ đọc sách thánh hiền, vậy mà không kiên cường và sáng suốt bằng cô nương. Cô nương nói đúng, ta không nên buông bỏ bản thân…”
Nàng ấy hướng mắt nhìn ra ngoài: “Dù thế nào đi nữa cũng phải biết ai là kẻ đã hại ta.”
Khương Ly thầm thở phào trong lòng, lúc này Phó Vân Từ lại nói: “Chuyện hôm nay xin cô nương tạm thời đừng nói với cha mẹ ta. Tính cách A Hành bốc đồng nhưng may mà có Bùi Thế tử kèm cặp. Nếu như đệ ấy và Bùi Thế tử có hỏi, cô nương cũng không cần giấu đâu.”
Khương Ly gật đầu, Phó Vân Từ nói tiếp: “Ta với Bùi Thế tử tuy ít tiếp xúc nhưng ngài ấy rất tốt với A Hành. Ngài ấy xưa nay ngay thẳng chính trực, đáng để tin tưởng. Nhưng đúng như cô nương nói, những chuyện ta đã trải qua sao có thể nói thành lời trước mặt đàn ông. Nay nhờ có cô nương khuyên giải, nếu Bùi Thế tử có thể bắt được tên ác tặc kia cũng xem như không uổng công ta chịu kiếp nạn này.”
Khương Ly nghe đến đây cũng hoàn toàn thở phào: “Cô yên tâm, ta biết phải làm thế nào, còn Từ Lệnh Tắc kia cô định làm sao? Vừa rồi hắn ta còn nói không tin lời đồn bên ngoài, nhưng muốn nghe chính miệng cô phủ nhận.”
Vẻ mặt Phó Vân Từ nhất thời trở nên khó xử, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Trước khi tra rõ chân tướng, ta và hắn không cần nói nhiều làm gì, còn muốn chính miệng ta phủ nhận tin đồn vô căn cứ ngoài kia, đúng là nực cười.”
Khương Ly gật đầu, bắt mạch cho nàng ấy thêm lần nữa rồi rời khỏi gian phòng.
Liễu thị ở bên ngoài lo lắng không thôi, thấy nàng xuất hiện liền vội vàng bước tới: “Tiết cô nương…”
Khương Ly dịu giọng nói: “Phu nhân hãy vào đút thuốc cho Phó cô nương uống đi.”
Liễu thị nghe vậy biết ngay tâm trạng Phó Vân Từ đã chuyển hướng tốt hơn, bà lập tức cùng Thúy ma ma và hai thị nữ đi vào phòng trong. Lúc này Từ Lệnh Tắc cũng bước lên hỏi: “Tiết cô nương, A Từ thế nào rồi?”
Khương Ly trầm mặt: “Từ công tử, mời về cho.”
Từ Lệnh Tắc lo lắng nhìn vào trong: “Nhưng mà…”
Khương Ly nói: “Nếu công tử tin tưởng Phó cô nương thì cần gì phải chờ nàng ấy lên tiếng xác nhận? Huống hồ hiện tại thương thế của nàng ấy còn chưa hồi phục, công tử có gặp cũng chỉ khiến nàng ấy đau lòng thêm mà thôi.”
Từ Lệnh Tắc ngập ngừng, Phó Vân Hành hừ một tiếng nói xen vào: “Từ đại ca, hai nhà ta giao hảo bao nhiêu năm nay, chuyện đã đến nước này mọi việc nên lấy sức khỏe của tỷ tỷ ta làm trọng thì hơn. Chẳng lẽ ngay cả chút chuyện này mà huynh cũng làm khó?”
Sắc mặt Từ Lệnh Tắc xám ngoét, hắn ta cười khổ: “Tất nhiên là không rồi, thôi vậy cũng được, hôm khác ta sẽ đích thân đến tạ lỗi với A Từ sau. Sau khi trở về ta cũng sẽ điều tra nguồn gốc lời đồn kia, mong mọi người chăm sóc A Từ thật tốt.”
Nói rồi Từ Lệnh Tắc chắp tay cáo từ, nhóm người Vương ma ma cũng vội vã rời đi.
Bọn họ vừa đi, Khương Ly xoay người nhìn về phía Bùi Yến, nhưng vừa nhìn sang lại phát hiện ánh mắt Bùi Yến từ lâu đã dừng lại trên người nàng, nói chính xác hơn là dừng lại trên bàn tay bị thương của nàng. Nàng nghiêng tay tránh né, nói thẳng vào vấn đề: “Bùi đại nhân, Phó Thế tử, Phó cô nương đã kể rõ những gì nàng ấy nhớ được cho ta biết, nhưng chuyện này nàng ấy cũng chỉ giới hạn cho hai người biết.”
Bùi Yến tiến lên hai bước, Phó Vân Hành cũng ra hiệu cho tùy tùng gác cửa lui ra ngoài, Khương Ly lược bỏ những chi tiết khiến Phó Vân Từ khó xử, kể lại rõ ràng từ đầu đến cuối những gì nàng ấy đã trải qua.
Phó Vân Hành tức đến mức trợn tròn mắt, Khương Ly vừa dứt lời, cậu ấy đã tức tối nói: “Ta biết ngay mà! Ta biết ngay những gì hôm qua cô nương nghi ngờ là đúng, tỷ tỷ ta không đời nào tự dưng đi mạo hiểm thế đâu. Hay cho cái tên Từ Lệnh Tắc kia, khoan chưa nói đến việc hắn có liên quan đến tên sát nhân Đồ tể tân nương hay không, hắn vậy mà dám lén lút hẹn hò với nữ nhân khác?!”
Phó Vân Hành hận đến mức thiếu điều muốn chạy đuổi theo Từ Lệnh Tắc để hỏi cho ra lẽ, nhưng Bùi Yến lại cau mày nói: “Có hơi kỳ lạ.”
Khương Ly khó hiểu nhìn Bùi Yến, hắn bèn giải thích: “Hôm qua ta đã tra xét hành tung của Từ Lệnh Tắc cùng các chủ nhân khác trong Từ phủ. Từ lão phu nhân và Từ phu nhân chưa từng ra ngoài, Từ tướng quân ở tại doanh trại Tuần Phòng Doanh cả ngày không về. Còn Từ Lệnh Tắc thì đúng như lời hắn vừa nói, giờ Thân hôm đó hắn đã vào doanh trại, mãi đến canh hai mới rời đi…”
Khương Ly nghi hoặc hỏi: “Có người nào làm chứng hắn ở yên trong doanh trại suốt thời gian đó không?”
Bùi Yến lắc đầu: “Tin này là do ta hỏi được từ doanh vệ tại cửa chính của doanh trại, nhưng ở Tuần Phòng Doanh không chỉ có một cửa chính để ra vào, hơn nữa thân phận Từ Lệnh Tắc đặc biệt, nếu hắn muốn che giấu tai mắt người khác, cách để tránh mặt doanh vệ không phải là không có. Nay đã có lời làm chứng của Phó cô nương, ta sẽ phái người đến điều tra kỹ thêm. Có điều, nàng ấy nói hung thủ sau khi tấn công nàng ấy thì không nói một lời nào, chuyện này có hơi kỳ lạ.”
Phó Vân Hành trố mắt không dám tin: “Chẳng lẽ thật sự là Từ Lệnh Tắc?!”
Khương Ly chần chừ: “Phó cô nương nói tuy ban đầu người đó không có ý định lấy mạng nàng ấy, nhưng một điểm khác nàng ấy cũng nói rất đúng: Từ Lệnh Tắc là con nhà võ, không thể nào không khống chế được nàng ấy. Huống hồ trước đó đã có 5 người bị hại, chỉ cần điều tra hành tung của Từ Lệnh Tắc mấy ngày ấy chắc chắn sẽ rõ hắn ta có khả năng là tên Đồ tể tân nương kia hay không.”
Bùi Yến gật đầu: “Việc này không khó, Phó cô nương có miêu tả chi tiết thân hình của hung thủ không?”
Khương Ly lắc đầu: “Lúc đó nàng ấy vừa tỉnh lại, vừa trúng thuốc mê vừa bị thương nên thần trí mơ hồ, chỉ loáng thoáng nhận ra bóng người đó trông gầy gò mà thôi…”
Bùi Yến gật đầu, nhưng vẫn đầy nghi ngờ: “Từ lúc Phó cô nương nhìn thấy hai người họ lén lút hẹn hò ở rừng bia cho đến khi bước vào rừng trúc gặp phải hung thủ, trước sau chưa đến hai khắc, nếu hung thủ không phải Từ Lệnh Tắc, vậy thì sự trùng hợp này cũng quá mức kỳ lạ.”
Phó Vân Hành lo lắng thở hắt ra: “Những năm gần đây nhà họ Từ quyền thế lớn, đã dần có khoảng cách với phủ ta. Nhưng nếu nói hắn ta là Đồ tể tân nương, quả thật khiến người ta khó lòng tin nổi…”
Lúc này Khương Ly lại hỏi: “Bùi đại nhân có nói đã tra được manh mối về lời đồn kia?”
Bùi Yến đáp: “Phải, sáng nay trước khi Bá phủ đến báo tin, ta cũng đã nghe được lời đồn ấy. Khi đó ta đã cảm thấy kỳ lạ nên bèn sai Cửu Tư âm thầm đi dò xét một phen. Hiện giờ đã có đầu mối, lời đồn đó từ đêm qua đã bắt đầu lan truyền từ chợ Đông.”
Phó Vân Hành trợn tròn mắt: “Chợ Đông à?! Chợ Đông đêm đêm đàn ca múa hát, một khi có tin tức nào được thả ra từ đó, sáng hôm sau sẽ có thể lan khắp cả thành Trường An, rõ ràng là có người cố ý hãm hại tỷ tỷ ta!”
Bùi Yến nói tiếp: “Đã tra được mấy quán rượu, quán trà đầu tiên truyền ra chuyện này, nhưng vì đêm qua ở chợ Đông người qua kẻ lại đông đúc, cụ thể là người nào đồn đãi vẫn chưa thể xác định, cần thêm thời gian điều tra.”
Đang lúc nói chuyện, bên ngoài có một tiểu đồng trẻ tuổi tuấn tú bước vào, chính là Cửu Tư theo hầu bên cạnh Bùi Yến, hắn ta bẩm báo: “Thế tử, bên phía nha môn có tin mới…”
Nói được một nửa, hắn ta lưỡng lự như không chắc có nên tiếp tục hay không, Bùi Yến bảo: “Cứ nói thẳng.”
Cửu Tư vội nói: “Nói là đã tìm thấy xương sọ và phần hạ thể của Tiền cô nương, ngỗ tác đã kiểm tra rồi nhưng vẫn không tra được nhiều manh mối, vẫn chưa thể xác định người chết lúc còn sống có từng bị xâm hại hay không.”
Khương Ly nghe xong cũng nhíu mày: “Vẫn chưa thể xác định người chết có từng bị xâm hại hay không sao?”
Bùi Yến trầm giọng: “Phải, thi thể của ba nạn nhân bị giết vào mùa hè nên bị thối rữa rất nghiêm trọng, hai nạn nhân sau một người bị phân xác quá vụn, một người thì hung thủ cố ý để thi thể thối rữa rồi mới vứt xác. Cộng thêm ngỗ tác của nha môn tuổi còn trẻ, chưa thành thạo khám nghiệm thi thể nữ tử. Mấy thi thể hư hại hiện tại đến giờ y vẫn chưa thể đưa ra kết luận.”
Khương Ly trầm mặc một hồi lại liếc nhìn vào phòng trong, nhớ đến lời kể đầy đau đớn của Phó Vân Từ, nàng trầm giọng nói: “Bùi Thiếu khanh có thể để ta thử xem?”

Bình luận về bài viết này