Trán Bùi Linh Linh bắt đầu toát mồ hôi lạnh, cô quay sang nhìn Hoàng Hiểu Ngọc, sắc mặt Hoàng Hiểu Ngọc cũng rất khó coi.

Họ đều nhìn thấy sự kinh hãi trong mắt đối phương.

Theo lời kể của Lưu An Duyệt, con rắn chui ra từ miệng ba cô ấy rất giống với con rắn chui vào miệng Bùi Linh Linh.

Bùi Linh Linh gần như có thể tưởng tượng ra toàn bộ quá trình.

Có lẽ lúc đầu cũng giống như chuyện xảy ra với cô, đứa trẻ quái dị chui ra khỏi vỏ trứng, chui vào miệng ba Lưu An Duyệt. Không lâu sau, nó lại chui ra từ miệng, và khuôn mặt đó biến thành khuôn mặt của ba cô ấy.

Vậy nghĩa là, rất có thể một ngày nào đó, thứ đó cũng sẽ chui ra từ miệng Bùi Linh Linh và mang khuôn mặt của Bùi Linh Linh.

Nhịp tim Bùi Linh Linh vô thức tăng nhanh, cô cố gắng hít thở để bình tĩnh lại.

Hoàng Hiểu Ngọc vỗ vai cô, nhỏ giọng an ủi: “Chúng ta xem chuyện gì đã xảy ra trước đã.”

Tuy nói vậy, nhưng sắc mặt Hoàng Hiểu Ngọc cũng trắng bệch.

Họ chỉ là những học sinh bình thường, vừa mới kết thúc kỳ thi đại học, khi đối mặt với những chuyện khó hiểu này, họ thậm chí theo bản năng nghi ngờ mình đang nằm mơ.

Lưu An Duyệt đang chìm đắm trong hồi ức, nên không phát hiện ra sự khác thường của Bùi Linh Linh, sau khi nhận ra mình mất bình thĩnh, cô ấy lấy khăn giấy lau mồ hôi lạnh trên trán: “Xin lỗi.”

Câu chuyện của cô ấy rõ ràng vẫn chưa kết thúc, cô ấy dừng một lát rồi lại tiếp tục kể. 

Sau khi nhìn thấy con rắn mang khuôn mặt của ba mình, Lưu An Duyệt sợ hãi bỏ chạy về phòng ngủ, gây ra tiếng động khá lớn, nhưng cả bà Lưu và ba cô ấy dường như đều không phát hiện ra điều gì bất thường.

Cô ấy khóa chặt cửa phòng ngủ, rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, sợ con rắn quái dị đó chui vào.

Sau đó có lẽ vì quá căng thẳng, cô ấy lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng trời cũng sáng, cửa phòng ngủ của Lưu An Duyệt đột nhiên bị gõ, cô ấy gần như tỉnh giấc ngay lập tức, nhanh chóng cầm đèn ngủ ở đầu giường làm vũ khí, tạo tư thế phòng thủ.

Bên ngoài lại có vài tiếng gõ cửa, giọng nói của ba Lưu An Duyệt vang lên: “Duyệt Duyệt, dậy chưa, ba đi công tác về rồi.”

Giọng nói không hề có gì bất thường, như thể những gì Lưu An Duyệt nhìn thấy tối qua đều là giả.

Cô ấy do dự một chút rồi vẫn nghi ngờ mở cửa phòng ngủ. Ánh nắng rất chan hòa, chiếu sáng khắp phòng khách.

Lưu An Duyệt âm thầm quan sát ba mình một cách cẩn thận, ngoài khuôn mặt trông hơi tái nhợt, cô ấy không nhận thấy có gì khác thường cả.

Lưu An Duyệt không khỏi nghi ngờ tối qua mình chỉ nằm mơ, những cảnh tượng đáng sợ và con rắn quái dị không tên đó chỉ là ảo tưởng.

Lời giải thích này là hợp lý nhất, Lưu An Duyệt nhanh chóng chấp nhận.

Có ba mình ở nhà, cô ấy không cần phải ở một mình với bà Lưu nữa, như vậy còn thoải mái hơn rất nhiều.

Lưu An Duyệt nói đến đây, thì nhân viên phục vụ của nhà hàng mang đến một ly cà phê.

Cô ấy uống một ngụm: “Hai người phải biết, tôi cứ tưởng đó là mơ, nhưng cũng chỉ là tôi tưởng thôi, vì những chuyện sau đó nói cho tôi biết, những gì tôi nhìn thấy tối hôm đó đều là thật… Sự biến đổi diễn ra từ từ.”

Sau đó, bà Lưu vẫn trầm lặng ít nói như trước, và thích nhốt mình trong phòng ngủ.

Ba Lưu An Duyệt đi làm mỗi ngày, khoảng thời gian đó Lưu An Duyệt còn một tháng nữa mới khai giảng, ba cô ấy bắt đầu mập lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Ban đầu Lưu An Duyệt không mấy để ý, chỉ cho là béo phì tuổi trung niên, nhưng không lâu sau, cô ấy cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

Kiểu mập của ba cô ấy không bình thường, mà là một loại phù nề, ngay cả cô ấy cũng cảm thấy ba mình có thể bị bệnh gì đó, nhưng cả bà Lưu và ba cô ấy dường như đều không chú ý đến điều này.

Đồng thời, trong nhà thường xuyên xuất hiện một mùi hôi thối kỳ lạ, thứ mùi hôi ấy thoang thoảng, như thể còn di chuyển được, nhưng mỗi khi muốn tìm kỹ lại không thấy đâu.

Lúc mùi hôi mới xuất hiện là ở phòng khách, Lưu An Duyệt tưởng đồ ăn trong nhà để lâu bị hỏng, cô ấy muốn tìm ra để vứt đi, nhưng khi đi tìm lại phát hiện mùi hôi đã di chuyển, chạy đến gần nhà vệ sinh. Lưu An Duyệt tìm mấy ngày cũng không xác định được nguồn gốc cụ thể của mùi hôi.

Mãi cho đến bữa sáng hôm ấy, ba cô ấy đang ngồi đọc báo trên bàn ăn, cô ấy đi ngang qua sau lưng ba, đột nhiên giật mình… thế mà mùi hôi thối đó lại phát ra từ người ba mình.

Khi Lưu An Duyệt nói đến đây, Hoàng Hiểu Ngọc quay sang nhìn Bùi Linh Linh.

Bùi Linh Linh gật đầu nhẹ, tình huống mà Lưu An Duyệt miêu tả rất giống với tình huống của bà Lưu mà Bùi Linh Linh nhìn thấy.

Lưu An Duyệt vẫn tiếp tục nói: “Tôi rất sợ hãi, may mà tôi sắp khai giảng rồi. Tôi sợ về nhà, sợ đối mặt với sự bất thường của ba mẹ nên suốt quãng thời gian học cấp 3 tôi đều ở trường, nếu có thể không về nhà thì cố gắng không về, thỉnh thoảng cuối tuần tôi sẽ đến bệnh viện thăm ông nội. Không lâu sau khi tôi thi đại học xong, ông nội và ba tôi lần lượt qua đời, họ để lại cho tôi một khoản thừa kế lớn, tôi dùng số tiền này học xong đại học rồi ra nước ngoài định cư ở đó luôn. Cho đến mấy hôm trước, cảnh sát thông báo cho tôi, nói mẹ tôi đã qua đời.”

Câu chuyện đến đây coi như kết thúc, thật ra Lưu An Duyệt cũng không rõ tất cả những chuyện này là do đâu mà ra.

Cô ấy kể những chuyện này cho Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc, một mặt là muốn nhắc nhở họ đừng đến gần những thứ khó hiểu nhưng rõ ràng ẩn chứa nguy hiểm này. Mặt khác cũng là vì những chuyện cô ấy đã trải qua, cô ấy chưa từng tâm sự với ai, chỉ có thể giữ kín trong lòng hơn mười năm, cuối cùng cô ấy cũng lấy hết can đảm, lần đầu tiên kể ra.

“Hai người nhất định phải cẩn thận, đặc biệt là cô.” Ánh mắt Lưu An Duyệt dừng lại trên người Bùi Linh Linh: “Mẹ tôi vốn không sống ở đó, bà ấy đã bán căn nhà cũ, đổi lấy căn hộ gần trường học đó. Bà ấy sống ẩn dật nhiều năm như vậy, tôi thật sự không tìm ra lý do bà ấy cho thuê nhà.”

Bùi Linh Linh vô thức nắm chặt tay, cô lại nhớ đến cảm giác kỳ lạ khi vừa nhìn thấy ảnh bà Lưu.

Tại sao cô lại cảm thấy mình có nét giống họ? Chẳng lẽ cô có quan hệ huyết thống với bà Lưu?

“Chị Lưu, chị nói bức tượng đồng chị nhìn thấy chính là cái trong tay chúng tôi sao?” Hoàng Hiểu Ngọc hỏi ra thắc mắc trong lòng.

Lưu An Duyệt lắc đầu: “Tôi không dám chắc chắn, loại tượng đồng này không chỉ có một bức. Mẹ tôi có một bức, tôi cũng từng thấy một bức tương tự trong văn phòng của giáo sư Lịch sử hồi đại học.”

“Vậy chị biết gì về thứ này không?”

“Giáo sư Lịch sử hồi đại học từng nói với tôi rằng, hình dáng của bức tượng đồng này có thể bắt nguồn từ nước Thục cổ hơn 5000 năm trước, tức là khu vực Tứ Xuyên – Trùng Khánh ngày nay. Đó là hình thái thần thoại xuất hiện trong một số trục cuộn và bản sao cổ trước khi nền văn minh Trung Hoa hình thành.”

Hoàng Hiểu Ngọc hơi ngạc nhiên: “Đây coi như là văn minh tiền sử sao? Tương tự như văn hóa Maya?”

Lưu An Duyệt nói: “Không thể chắc chắn được, vì những ghi chép liên quan đều là những cuộc trò chuyện không thể dùng làm căn cứ để khảo cứu, như ‘Sơn Hải Kinh’, ‘Hoài Nam Tử’ hay ‘Thập Di Ký’.”

Bùi Linh Linh chưa từng nghe nói đến “Thập Di Ký” và “Hoài Nam Tử”, nhưng cô biết “Sơn Hải Kinh”: “Những thứ trong ‘Sơn Hải Kinh’ không phải đều do người xưa bịa ra sao?”

Lưu An Duyệt thở dài: “Vậy mới nói, những ghi chép trên cổ tịch này không thể dùng làm căn cứ. Giáo sư Lịch sử của tôi còn nói với tôi rằng, hình tượng đầu người mình rắn này, trong mắt người nước Thục cổ là một vị thần tối thượng, có thể ban sự trường thọ cho họ. Theo thời gian trôi qua, nhiều tín ngưỡng thờ cúng bộ lạc đã biến mất, nhưng không thể đảm bảo, một số vùng hẻo lánh trong dân gian không còn lưu giữ tín ngưỡng nào đó đã thất truyền từ lâu. Lúc đó sau khi nghe giáo sư nói xong, tôi lập tức nảy sinh một suy nghĩ, tôi nghi ngờ mẹ tôi tín ngưỡng bức tượng thần kỳ dị này.”

Hoàng Hiểu Ngọc đột nhiên “Ơ” lên: “Chẳng phải Nữ Oa Phục Hy cũng là hình tượng này sao.”

Lưu An Duyệt lắc đầu: “Hình tượng Nữ Oa Phục Hy mà chúng ta nhìn thấy và thứ này có sự khác biệt, họ là nửa người trên là người, nửa người dưới là đuôi rắn, lấy eo làm ranh giới, nhưng thứ này chỉ có phần đầu là người.”

Bùi Linh Linh tự lẩm bẩm một câu: “Vậy rốt cuộc là cái gì?”

“Tôi cũng không rõ, nhưng tôi có thể khẳng định, đó nhất định không phải là vị thần đáng để thờ cúng. Ngài là tà ác, sẽ cướp đi sinh mệnh, tôi tin chắc ba tôi chết là vì Ngài. Nhưng những người tín ngưỡng Ngài sẽ bị một số ảo tưởng kỳ lạ mê hoặc, cho rằng mình làm như vậy là đúng, cho rằng tín ngưỡng của mình là cao quý. Hai người nhất định phải cẩn thận, tốt nhất nên vứt bức tượng đồng đó đi.”

Hoàng Hiểu Ngọc suy nghĩ một chút, đột nhiên đẩy bức tượng đồng đến trước mặt Lưu An Duyệt: “Chị Lưu, có lẽ đây là di vật của bà Lưu, hay là chúng tôi đưa cái này cho chị nhé.”

Bùi Linh Linh quay sang nhìn Hoàng Hiểu Ngọc.

Lưu An Duyệt lập tức lắc đầu, ý từ chối không thể rõ ràng hơn: “Đừng đưa thứ này cho tôi! Tôi tuyệt đối sẽ không nhận đâu, tôi không muốn bị những thứ kỳ lạ đó quấn lấy, dù chỉ là một chút bầu không khí và hơi thở tôi cũng không chịu nổi… Thật sự xin lỗi…”

Lưu An Duyệt rõ ràng là bị Hoàng Hiểu Ngọc dọa sợ, cô ấy nói thêm vài câu xã giao, nhanh chóng chào tạm biệt rồi rời đi, cũng may Bùi Linh Linh nhanh tay xin được số điện thoại của cô ấy.

Sau khi Lưu An Duyệt rời đi, không khí rơi vào sự im lặng kỳ lạ, nỗi sợ hãi vô danh từ từ lan tỏa.

“Mình nghĩ những gì chị ấy nói đều là thật.”

Hoàng Hiểu Ngọc đột nhiên lên tiếng.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 6: Nước Thục cổ”

  1. trời ơi bánh cuốn điên, hẹ hẹ iem cảm ơn sốp ạ

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này