Oanh Nhiên từ từ áp mặt vào lồng ngực hắn. Nàng không còn sợ hắn đến vậy, nhưng lại không thể đối mặt với hắn như trước đây. Nàng không biết phải làm sao. Đi tố giác hắn là ma? Hay giúp hắn che giấu?
Hắn có thật lòng cùng nàng làm vợ chồng không? Hay là vì một lý do nào đó, hắn đang ẩn danh ở đây, mượn nàng để che đậy thân phận? Hắn sẽ luôn coi nàng là vợ, đối xử tốt với nàng chứ? Hay là trong tương lai, khi hắn trở về với thân phận ma tộc, hắn sẽ ruồng bỏ nàng, thậm chí giết nàng?
Oanh Nhiên nằm trong lòng hắn, miên man suy nghĩ, càng nghĩ lòng nàng càng rối bời.
Từ Ly Lăng đặt nàng ngồi xuống ghế, vén váy nàng lên, cởi giày thêu cho nàng. Lúc này nàng mới hoàn hồn, vô thức muốn ngăn hắn lại. Thế nhưng Từ Ly Lăng đã cởi giày và tất của nàng ra để kiểm tra mắt cá chân: “Không sao đâu.”
Bàn tay định ngăn hắn của Oanh Nhiên lơ lửng giữa không trung, rồi thu về. Nhìn bộ dạng chuyên chú của hắn, nàng gật đầu: “Vâng.”
“Lát nữa ta sẽ về, nàng đói thì cứ ăn trước.” Từ Ly Lăng nói.
“Vâng.”
Nàng tiễn Từ Ly Lăng ra khỏi phòng chính, rồi quay lại đối mặt với bàn cơm. Đầu hè trời nóng, nhưng nhiệt độ trong núi không cao, nhất là vào buổi tối, gió núi hơi se lạnh. Hắn đã nấu cơm xong đợi nàng rất lâu, trong nồi canh gà ác hầm còn đặc biệt thêm linh thảo cho nàng. Nàng nhớ hắn đã hâm lại cơm một lần, còn canh thì hâm lại hai ba lần. Nàng nghĩ có lẽ là vì canh gà ác linh thảo nguội đi sẽ mất đi linh tính, nên hắn cứ hâm đi hâm lại đợi nàng về.
Oanh Nhiên bưng bát canh gà ác lên, múc một muỗng uống. Canh gà đã được vớt hết váng dầu, không có mùi tanh, cũng không có mùi thuốc khó chịu. Không phải là món ăn quý hiếm gì, nhưng là hương vị mà nàng thích. Chỉ là càng ngày càng mặn.
Trước đây nàng chỉ nghĩ hắn vô ý, bây giờ mới biết, vì hắn là ma. Có lẽ là do luyện ma công, vị giác của hắn đang dần thoái hóa.
Nàng uống được một nửa, Từ Ly Lăng bưng một chậu nước linh thảo đến, bảo nàng ngâm chân. Oanh Nhiên cảm thấy rất kỳ lạ, buột miệng hỏi: “Vừa ăn cơm vừa ngâm chân sao?”
Từ Ly Lăng: “Vậy thì ngâm chân xong hãy ăn.” Hắn đặt chậu nước ở cửa, lấy một chiếc ghế rồi bế nàng ra chiếc ghế ở cửa.
Oanh Nhiên đặt chân vào chậu nước linh thảo. Nhiệt độ vừa phải, linh khí theo dòng nước chảy vào kinh mạch, xua tan đi sự mệt mỏi sau một ngày nàng ở trên núi. Từ Ly Lăng ngồi xổm trước mặt nàng, tránh dòng nước linh thảo, ấn vào gân trên mắt cá chân nàng: “Có đau không?”
Oanh Nhiên lắc đầu. Nàng không bị trẹo chân, là nói dối hắn. Nàng chuyển chủ đề: “Lát nữa canh gà nguội, linh thảo bên trong có mất tác dụng không?”
“Không.” Từ Ly Lăng đáp.
“Vậy…” Sao vừa rồi chàng cứ hâm canh mãi thế? Nàng kịp thời ngậm miệng lại. Nguy hiểm thật, suýt nữa đã lộ ra việc nàng ở trên núi nhìn trộm.
Nhưng Từ Ly Lăng vẫn vô tình giải thích: “Canh gà nguội sẽ tanh, lát nữa nàng muốn uống thì cứ đi hâm lại là được.”
Lòng Oanh Nhiên run lên, nàng khẽ “ồ” một tiếng. Nàng rất thích ăn thịt, nhưng lại nhạy cảm với mùi, luôn ghét mùi tanh của thịt. Thịt phải được xử lý — hoặc là ngâm nước, hoặc là chần qua nước sôi với các loại gia vị, nàng mới ăn được. Trước khi xuất giá, ở nhà nàng không thường ăn thịt, không phải thư viện không có, mà là cha nàng nói nàng phiền phức, không cho đầu bếp đặc biệt nấu cho nàng. Chỉ có mẹ nàng thỉnh thoảng sẽ nấu cho nàng một bữa thịt, cũng nói nàng phiền phức, tại sao người khác không thấy tanh, chỉ có nàng là thấy.
Nhưng sau khi thành thân, nàng nói nàng thích ăn thịt, thế là gần như ngày nào cũng có thịt ăn. Trừ tháng đầu tiên sau khi thành thân, Từ Ly Lăng không biết nấu ăn, nàng đã vài lần ăn phải thịt có mùi tanh. Sau đó, ở nhà ăn thịt nàng không bao giờ ngửi thấy mùi tanh nữa, Từ Ly Lăng cũng chưa bao giờ nói phiền phức. Lâu dần, nàng vô thức cảm thấy việc ăn thịt ở nhà không có mùi tanh là chuyện đương nhiên, mà quên mất rằng những miếng thịt không tanh đó là do Từ Ly Lăng đã đặc biệt xử lý.
Nàng rủ mắt, nhìn chậu nước linh thảo đang ngâm. Chợt nhớ ra Từ Ly Lăng là ma, nhớ lại tối qua lúc Từ Ly Lăng đút thuốc cho nàng, nàng chợt nhìn thấy những vết bỏng trên tay hắn. Nàng nắm lấy bàn tay hắn trong bóng tối, dựa vào ánh nến trong nhà, thấy vết bỏng trên tay hắn lại nhiều thêm vài vết. Hôm nay hắn cưỡi phi câu về nhà đã xách theo một túi linh thảo lớn. Hắn không phải cố tình về để giết người, hắn cố tình xin nghỉ, đi hái linh thảo, về để chăm sóc nàng.
Vậy mà vì hắn giết một đám người muốn giết hắn và nàng, vì hắn là ma, mà nàng lại sợ hãi hắn?
Trong lòng Oanh Nhiên cảm xúc lẫn lộn, nàng vuốt ve vết bỏng trên tay hắn: “Có đau không?”
Từ Ly Lăng: “Cũng thường thôi.”
Cái gì mà thường thôi, chắc chắn rất đau. Người bình thường hái linh thảo, bị một số loại linh thảo làm bị thương đã rất đau rồi, huống chi hắn còn là ma, một con ma tương khắc với linh khí. Ma muốn hái linh thảo phải tốn nhiều công sức hơn người thường.
Oanh Nhiên khẽ cắn môi, định nói vài lời quan tâm, chợt cảm thấy dưới thân có một luồng hơi nóng, mông ướt dính. Lúc này mới nhớ ra, nàng đến tháng, cả ngày hôm nay chưa thay đai nguyệt sự, e là lại làm bẩn váy. Nàng sờ ra sau váy, quả nhiên có vết ướt, bèn vội vàng đứng dậy kiểm tra ghế. Từ Ly Lăng cũng liếc nhìn, trên ghế có một vết đỏ ướt.
Oanh Nhiên xấu hổ bối rối. Từ Ly Lăng lại rất bình thản: “Nàng cứ ngồi đi, lát nữa ăn cơm xong đi tắm thay đồ.”
Có lẽ trong lòng vẫn nghĩ hắn là ma, Oanh Nhiên vô thức trở nên xa cách. Nàng ngập ngừng: “Cái ghế…”
“Không sao, lát nữa ta sẽ lau sạch.” Hắn thản nhiên đáp.
Mắt Oanh Nhiên chợt đỏ hoe, nàng không nói được trong lòng là tư vị gì, chỉ đột nhiên nghĩ: Dù sao đi nữa, hắn là Hoài Chân mà.
Hắn hỏi nàng: “Sao vậy?”
Oanh Nhiên đột nhiên ôm lấy cổ hắn, như muốn trút hết nỗi sợ hãi, kinh hoàng và bất an của ngày hôm nay. Nàng bật khóc nức nở: “Hoài Chân…”
Từ Ly Lăng nhíu mày: “Nàng khóc cái gì?”
“… Thiếp đau bụng.”
Bàn tay ấm nóng của hắn đặt lên bụng nàng khẽ xoa. Tay kia của Từ Ly Lăng ôm nàng vào lòng, vỗ lưng nàng dỗ dành: “Đỡ hơn chưa?”
“Vâng…” Nàng nức nở, tựa vào lòng hắn.
Núi rừng thanh vắng, đêm lành yên tĩnh.
…
“Vậy là, cô biết rõ hắn là ma, vẫn định giả vờ không biết gì, cứ thế sống qua ngày với hắn?”
Oanh Nhiên ngồi bên cửa sổ thêu thắt lưng trúc xanh, đáp: “Trước khi thành thân, mẹ ta nói với ta rằng sống với đàn ông, phải mắt nhắm mắt mở.”
“Đây là chuyện mắt nhắm mắt mở sao? Hắn là ma đó!” Đại Hoa ở trên bệ cửa sổ lo lắng nhảy dựng lên: “Tuổi thọ của ma dài bao nhiêu? Ta phải đợi đến bao giờ hắn mới chết, ta mới có thể liên kết với cô để làm nhiệm vụ chứ!”
“Có thể dài hơn người phàm, cũng có thể… ngắn hơn người phàm.” Tất cả ma tu ma đạo đều không biết khi nào mình sẽ chết, Oanh Nhiên làm sao biết được? Nàng chuyển chủ đề: “Hôm qua mi sao vậy? Sao đột nhiên ngất đi?”
“Lúc đó, trên giao diện hệ thống của ta đột nhiên hiện ra một thanh tiến trình.” Ánh mắt Đại Hoa lảng tránh.
“Thanh tiến trình gì?”
“Ta không biết là thanh tiến trình gì, đây là lần đầu ta làm nhiệm vụ… Có lẽ nhiệm vụ ở các thế giới năng lượng cao đều như vậy, lúc nào cũng có những bất ngờ không lường trước được.” Đại Hoa nằm xuống: “Có thể thanh tiến trình này là điềm báo cho việc quá trình hủy diệt thế giới của phe phản diện đang tăng tốc cũng không chừng.”
Tay Oanh Nhiên đang thêu thắt lưng chợt dừng lại, nàng tự mình cười: “Vậy nên trân trọng hiện tại càng quan trọng hơn, không phải sao?”
Đại Hoa phơi nắng, lười biếng ngáp dài.
Oanh Nhiên tiếp tục thêu thắt lưng, giọng nói nhẹ nhàng: “Nhưng mà, có lẽ là do đã chứng kiến cảnh tượng đó, tối qua ta gặp ác mộng… mơ thấy ta ở trên một chiến trường không rõ, xung quanh đều là các tu sĩ và ma đang chém giết…”
Đại Hoa: “Chiến trường? Bây giờ chỉ có Vân Châu có chiến—”
“Ối! Mèo ở đâu ra thế này? Dễ thương thật.” Vương nương tử và những người khác đẩy cửa bước vào, cười tươi đi tới trêu chọc Đại Hoa.
Đại Hoa không nói nữa, rất hưởng thụ lật bụng ra: “Meoo~” một tiếng. Nó đã nói rồi, trên đời này không ai là không thích mèo! Trừ phu quân ma đầu của nàng!
Oanh Nhiên hỏi: “Quản sự nói sao?” Tuy hôm qua đã trải qua cú sốc như vậy, nhưng Oanh Nhiên không dám nghỉ ở nhà, sáng nay vẫn đi làm bình thường, nàng sợ Từ Ly Lăng nhận ra điều khác lạ. Vừa hay nàng cũng có thể nhân cơ hội ra ngoài hít thở không khí. Nhà mình chết nhiều người như vậy, một mình nàng ở nhà sẽ nghĩ ngợi lung tung rồi đâm ra sợ hãi.
Triệu nương tử thở dài: “Vẫn chưa tìm thấy người.”
“Cả một đám người như vậy, không biết chạy đi đâu rồi. Chẳng lẽ ngay cả một lời chào cũng không nói, lén lút chạy về Vân Châu rồi sao.” Lưu nương tử nói.
“Trước đây đám tu sĩ này đã tụ tập với nhau suốt ngày, thần thần bí bí. Ai biết họ đang tính toán cái gì. Kệ họ đi, dù sao chúng ta đến đây cũng chỉ để kiếm thêm.” Vương nương tử nói: “Nếu họ không về, ta đoán chừng hai ba ngày nữa, quản sự sẽ cho chúng ta giải tán về nhà.”
“Kiếm thêm được 1 viên linh thạch là 1 viên.” Liễu nương tử thêm vào.
Họ trêu chọc mèo xong thì ngồi về bàn làm việc của mình. Oanh Nhiên vẫn luôn im lặng thêu thắt lưng. Tối qua tu sĩ Vân Châu không về tửu lâu, quản sự đã báo lên Huyền Nha cử người đi tìm. Nhưng tìm đến bây giờ vẫn không thấy bóng dáng. Oanh Nhiên biết họ đi đâu nhưng không thể nói, cũng không dám nói nhiều vì sợ lộ.
Một ngày trôi qua bình an vô sự. Tối tan làm, Từ Ly Lăng đến đón, các phu quân Huyền sai của các nương tử và Quan Dập cũng đến. Các Huyền sai đều nhíu mày.
Quan Dập đến chào hỏi Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng: “Em rể, trên đường về chú ý an toàn.”
Từ Ly Lăng đáp lời. Vương nương tử bên cạnh hỏi chồng mình: “Sao rồi? Tìm được người chưa?”
“Chưa, cũng không biết là xảy ra chuyện gì hay là người đã bỏ trốn rồi.” Chồng nàng ấy đáp.
Quan Dập đầy tự tin: “Không sao. Người của Tuyền Hành Tông ở Vân Châu đã vào Ý Vương Châu rồi, những người đó thế nào, họ sẽ điều tra.”
Lòng Oanh Nhiên thắt lại. Các Huyền sai nói chuyện phiếm rồi ai về nhà nấy. Oanh Nhiên liếc nhìn Từ Ly Lăng, thấy mặt hắn không đổi sắc cũng không nói nhiều. Lên phi câu, nàng tựa vào người hắn, vẫn như thường lệ tíu tít kể cho hắn nghe những chuyện phiếm hôm nay với các nương tử.
Từ Ly Lăng xoa bụng nàng: “Hôm nay đỡ hơn chưa?”
“Đỡ nhiều rồi.” Oanh Nhiên gật đầu.
Hắn hỏi: “Tối nay còn ăn khuya không?” Mấy ngày nay Oanh Nhiên tan làm muộn nên ăn tối ở tửu lâu, về nhà lại đói, Từ Ly Lăng sẽ nấu cho nàng một bát mì.
Oanh Nhiên lắc đầu: “Không ăn nữa, dạo này béo lên rồi.”
Hắn véo nhẹ bụng nàng: “Cũng thường thôi.”
Nàng cười hờn dỗi đánh hắn, quay đầu lại thấy khuôn mặt tươi cười của hắn trong đêm, bèn đưa tay lên vuốt ve, rồi ngẩng mặt lên hôn nhẹ lên cằm hắn.
Về đến nhà, nàng tắm rửa lên giường rồi cùng hắn ôm nhau ngủ. Sáng sớm hôm sau, hắn đưa nàng đến Duyệt Hồng Tửu Lâu. Mọi thứ dường như không có gì khác biệt so với trước đây.
Ba ngày Oanh Nhiên ở Duyệt Hồng Tửu Lâu cùng các nương tử không có việc gì làm, ước chừng quản sự sắp cho họ nghỉ việc. Giờ Ngọ ăn cơm xong, lúc tiễn Từ Ly Lăng đi, nàng nói: “Hai hôm nữa thiếp đưa chàng đi mua quần áo.”
“Ừm.” Hắn cúi đầu, hôn lên trán nàng, tiễn nàng vào tửu lâu rồi cưỡi phi câu rời đi.
…
“Đây là tiền công hôm nay của các nương tử, và một chút trợ cấp cuối cùng. Tình hình hiện tại các vị cũng biết rồi, từ ngày mai, các vị không cần đến nữa.” Quản sự đưa cho Oanh Nhiên 2 viên linh thạch rồi đi phát cho những người khác.
Oanh Nhiên nhận linh thạch rồi cảm ơn. Lúc này vừa qua giờ Ngọ. Công việc kết thúc đột ngột, giờ Ngọ lúc Từ Ly Lăng đến đưa cơm, nàng còn chưa biết hôm nay sẽ nghỉ việc. Giờ thì hay rồi, nàng phải đợi đến tối mới có thể về.
Nàng hỏi quản sự: “Nhà ta cách huyện khá xa, xe ngựa cũng ít, ta có thể ở đây nghỉ một chút được không? Tối phu quân ta sẽ đến đón.”
“Đương nhiên có thể, phòng này ngày mai mới dọn.” Quản sự đáp.
Oanh Nhiên cảm ơn. Các nương tử khác đều sống trong huyện, nhận linh thạch xong còn phải về nhà lo việc nhà nên không thể ở lại cùng Oanh Nhiên, bèn chào hỏi nàng rồi ai về nhà nấy.
Oanh Nhiên cười tiễn họ ra cửa rồi lại ngồi bên cửa sổ nhìn ra phố. Mấy ngày nay rảnh rỗi nàng thích ngồi đây ngắm cảnh, thường có thể thấy được những chuyện thú vị trên phố, rất có ý nghĩa. Mỗi tối trên đường về nhà, nàng còn kể lại cho Từ Ly Lăng nghe.
Đột nhiên, trên phố xảy ra một trận huyên náo. Ở rìa tầm mắt của Oanh Nhiên, một đám người hoảng loạn chạy tới trốn vào trong hẻm mới đứng lại. Phố xá vắng tanh, Oanh Nhiên thầm nghĩ đã xảy ra chuyện gì? Phải biết ở Ý Vương Châu, dù có quan lớn Huyền đạo của triều đình đến cũng sẽ không dẹp đường để tránh ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân.
Nàng thò đầu ra xem. Thấy cổng thành Vân Thủy mở rộng, một nhóm người mặc pháp bào phối ba màu mực, lam, kim, kiểu dáng tuy khác nhau, nhưng tổng thể có thể thấy là cùng một tông môn, đang đi vào thành.
Người dẫn đầu tóc đỏ, mặt rộng, mắt sáng như sao, khí thế uy nghiêm. Mặc một bộ áo da thú ẩn hiện tỏa ra cương khí, cưỡi trên lưng dị thú sư tượng(*) to bằng con voi. Trên mình sư tượng khoác chiến giáp, trên giáp treo lủng lẳng những chiếc đầu lâu. Những chiếc đầu lâu đó đều còn tươi, trên mặt có ma văn, đều là ma tu cả.
(*)Đây là một linh vật hư cấu trong văn hóa và tín ngưỡng dân gian, đặc biệt là trong Phật giáo. Sư tượng là sự kết hợp giữa hai loài vật mang sức mạnh và sự uy nghiêm là sư tử và voi (tượng). Nó thường được miêu tả có mình sư tử nhưng lại có vòi và ngà của voi.
Oanh Nhiên không dám nhìn nhiều, vội vàng dời tầm mắt sang một bên. Hai bên con dị thú có 5 người mặc pháp bào, khí thế cũng phi phàm. Dù trong số đó có người tuổi không còn trẻ vẫn có thể thấy cốt tướng của họ hơn hẳn người thường. Có thể thấy tu vi của mấy người này không hề tầm thường. Phía sau con dị thú, đội ngũ đệ tử xếp thành hàng như quân trận, nhìn sơ qua cũng có thể ước chừng có hơn 300 người.
Dị thú đạp lên nền đá trong thành, mỗi bước đi dường như có thể làm rung chuyển mặt đất. Khí thế uy vũ mạnh mẽ của nhóm người này khiến người dân trên phố thở không ra hơi, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn họ.
Oanh Nhiên thấy một nhóm Huyền sai áo vàng khác chạy từ hướng Huyền Nha đến, là Đậu Minh và Quan Dập. Đậu Minh tiến lên hành lễ, nói gì đó, nhưng cách xa quá, Oanh Nhiên không nghe rõ. Chỉ nghe người ngồi trên sư tượng giọng sang sảng như chuông: “Nhiều ngày trôi qua, các ngươi vẫn chưa tra ra được tung tích của Chu Đồ Nha và những người khác?”
Nữ nhân mặc váy xanh lam viền tuyết có dung mạo như băng tuyết đứng bên cạnh sư tượng tiến lên nói: “Họ đã chết cả rồi.”
Lòng Oanh Nhiên chùng xuống. Nàng thấy Đậu Minh và Quan Dập cũng sững sờ. Dù thế nào họ cũng không ngờ được, kẻ như thế nào có thể giết chết 25 tu sĩ trong nháy mắt chứ. Nhưng họ không biết, chuyện này ở Vân Châu không hề hiếm. Đừng nói là giết 25 người, dù là giết một trăm hay một ngàn, chỉ cần đủ mạnh, đều có thể.
Đậu Minh và Quan Dập cúi người, xin lỗi vì chuyện này. Nữ nhân đó quay mặt đi không chấp nhận.
Người đàn ông vạm vỡ trên sư tượng quét mắt một vòng quanh huyện thành, khinh miệt hừ nhẹ: “Người Ý Vương Châu các ngươi toàn là đồ bỏ đi.”
…
Buổi tối Từ Ly Lăng đến đón Oanh Nhiên. Nàng nói với hắn chuyện mình sẽ không đi làm nữa. Hắn đáp: “Vừa hay trời ngày càng nóng, nàng có thể ở nhà tránh nóng.”
Oanh Nhiên gật đầu, nghiêng người tựa vào hắn. Nghĩ đến cảnh tu sĩ Vân Châu vào thành buổi chiều, nàng hơi nhíu mày kể lại cho hắn. “Tu sĩ Vân Châu thật kiêu ngạo, nhưng thiếp thấy phản ứng của Đậu đại nhân và những người khác, họ quả thực rất lợi hại. Trên con sư tượng đó treo rất nhiều đầu ma tu.”
Nàng nén lại nỗi lo, cố tỏ ra bình tĩnh mà đề nghị: “Hoài Chân, hôm nay thiếp tính rồi, chúng ta đã tiết kiệm được khoảng 50 viên linh thạch. Hay là chúng ta chuyển nhà đi? Tìm một nơi yên bình hơn.”
Từ Ly Lăng trầm ngâm: “Ta còn một ít linh thạch, đủ để đến Túc Kinh.”
Oanh Nhiên: … Là từ xác của đám tu sĩ Vân Châu đó mà ra chứ gì.
“Tiền của chàng để dành phòng khi cần kíp, chúng ta không đến Túc Kinh, xa quá, cũng không tiện cho thiếp về thăm cha mẹ.” Chủ yếu là lỡ đến Túc Kinh, Từ Ly Lăng bị phát giác, không phải là tự chui đầu vào rọ sao.
Hắn hỏi: “Nàng muốn chuyển đi đâu?”
“Thiếp không rành bên ngoài lắm, ngày mai tìm người hỏi thử?”
“Ngày mai ta lấy một tấm bản đồ Ý Vương Châu cho nàng.” Hắn nói.
Nàng cười: “Được ạ.”
Chuyện chuẩn bị chuyển nhà đã quyết định xong. Về đến nhà, Từ Ly Lăng vào bếp nấu cơm, còn Oanh Nhiên về phòng chính để tiếp tục thêu chiếc thắt lưng còn dang dở. Mấy hôm nay Tiểu Hoàng không ăn gì, chỉ nằm ở cửa, thức ăn hôm đó nó vẫn chưa tiêu hóa hết. Đại Hoa thì quay mông vào nó, mặt gần như vùi vào chậu cơm. Hai con vật nhỏ này dạo gần đây không đánh nhau mấy. Vì Đại Hoa nghe Oanh Nhiên nói Tiểu Hoàng không phải chó thường, nó sợ con chó thối đó có ngày chơi xấu nó.
Hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống cùng sao và trăng. Khói bếp lượn lờ từ trong núi, ánh nến trong nhà ấm áp.
Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng ăn cơm xong, bảo Tiểu Hoàng và Đại Hoa về ổ ngủ, rồi hai người tắm rửa lên giường. Nàng nằm bên cạnh ôm lấy hắn.
Từ Ly Lăng vòng tay qua eo nàng, một tay đặt lên bụng nàng: “Kỳ kinh hết rồi à?”
Nàng mơ màng gật đầu: “Vâng.”
Hắn cúi đầu, môi nhẹ nhàng hôn lên mắt, lên má nàng: “Hết từ lúc nào?”
“Sáng nay đã hết rồi.”
Hắn áp môi lên môi nàng. Nàng mệt mỏi hé mắt, vòng tay qua cổ hắn quấn quýt. Bàn tay hắn vuốt ve khắp người nàng, mặt vùi vào cổ nàng, để lại một mảng ướt át. Nàng kéo thắt lưng hắn, hắn lại nắm lấy tay nàng không làm gì nữa.
Nàng khó hiểu “hửm?” một tiếng.
“Hai hôm nữa, vừa hết xong đã làm sẽ không tốt cho cơ thể nàng.”
Nàng đẩy hắn: “Vậy chàng còn làm gì.”
Hắn khẽ cắn tai nàng, giọng trầm xuống: “Thử xem nàng còn muốn không.”
Oanh Nhiên sững người, nhớ lại lần trước hắn làm quá mạnh, nàng đã nổi giận với hắn. Nàng thầm nghĩ hắn lo nàng có bóng ma tâm lý sao? Làm gì có.
Nàng cố tỏ ra nghiêm túc trêu chọc: “Lần sau chàng còn như vậy, thiếp sẽ không muốn nữa.”
Từ Ly Lăng im lặng một lúc rồi khẽ cười bên tai nàng. Hắn nhẹ nhàng vỗ về: “Ngủ đi.”
…
Oanh Nhiên biết mình lại đang mơ.
Trước mắt là những xác chết chất chồng. Dưới chân là mặt đất nhão nhoét không ngừng rỉ ra chất lỏng đen đỏ. Trên chiến trường vô tận này, vô số tu sĩ và ma đang chém giết. Những xác chết tươi mới, rách nát, mỗi giây mỗi phút lại tăng thêm.
Mấy hôm trước khi Oanh Nhiên mơ thấy cảnh này, mọi thứ vẫn còn mơ hồ. Nàng nhìn cảnh tượng thế giới này qua lớp màng như một người ngoài cuộc. Nhưng hôm nay, mọi thứ đột nhiên trở nên rõ ràng lạ thường.
Dù là những sợi máu trong đôi mắt đục ngầu của những xác chết hay mùi máu thịt tươi mới và thối rữa hòa quyện trong không khí, hay tiếng gào thét của những tu sĩ và ma, tiếng lưỡi đao lạnh lẽo đâm vào xương thịt… Tất cả đều trở nên vô cùng chân thực, chiếm lấy mọi giác quan của nàng.
Một tu sĩ khác bị ma đánh bay, rơi xuống trước mặt nàng, một tiếng “bịch” nặng nề mang theo gió, mùi máu tanh nồng nặc đến mức khiến nàng buồn nôn. Không xa, tiếng cười lớn của ma vang lên: “Ma đạo bất hủ!”
“A!” Oanh Nhiên kinh hãi kêu lên, lùi lại liên tục, nàng không ngừng tự nhủ trong lòng: Đây là mơ, tỉnh lại là được rồi, mau tỉnh lại là được rồi!
Từ ngày hôm ấy thấy Từ Ly Lăng tàn sát tu sĩ Vân Châu, tối đó nàng bắt đầu gặp ác mộng như thế này. Nàng vẫn nghĩ có lẽ là do bị dọa, một thời gian sau sẽ hết. Nhưng giấc mơ này ngày càng chân thực.
Những con ma và tu sĩ xung quanh nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của nàng, đồng loạt quay lại nhìn. Nàng nghe thấy một con ma cười gằn: “Ồ? Ở đây lại có linh hồn của một người phàm…”
Một tu sĩ hoảng hốt hét lớn với nàng: “Mau chạy đi!”
Oanh Nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra, vô thức nghe lời tu sĩ mà bỏ chạy. Nàng quay đầu lại nhìn, thấy tình hình bên đó lại rối loạn, Huyền ma chém giết đã chặn được bước chân của ma truy sát nàng. Nhưng ma bên đó bị chặn, các hướng khác vẫn còn.
Trên chiến trường này, ma và tu sĩ đều quá nhiều. Ngày càng nhiều ánh mắt để ý đến nàng, trong một khoảnh khắc, nàng cảm thấy mình như một con mồi đang chạy trốn giữa bầy thú.
Ma tộc hét lên: “Ha ha ha ha ha… linh hồn người phàm!”
“Ăn thịt nó!”
“Ăn thịt nó, phát huy uy phong ma đạo!”
Các tu sĩ kinh hãi:
“Sao ở đây lại có du hồn của một phàm nhân!”
“Ai mang vào đây?”
“Mau chạy đi! Cô mau chạy đi!”
Oanh Nhiên cũng muốn chạy nhanh, song dưới chân đầy thi thể chồng chất, khắp nơi toàn là vũng bùn đẫm máu. Nàng chạy một bước, không phải bị xác chết vấp thì lại bị bùn máu dính chân.
“Mau tỉnh, mau tỉnh lại!” Oanh Nhiên vừa chạy vừa vỗ vào má mình. Nàng hy vọng Từ Ly Lăng đang ngủ bên cạnh có thể gọi nàng dậy, nhưng nàng biết điều đó là không thể. Nàng đã hỏi Từ Ly Lăng, khi nàng gặp ác mộng như thế này, dù trong mơ nàng có la hét thế nào, cơ thể nàng vẫn ngủ bình thường.
Một con ma cười lớn, tay cầm búa tạ nhảy đến trước mặt nàng. Oanh Nhiên vội lùi lại, thấy búa sắp giáng xuống, một tu sĩ đã che trước mặt nàng hét lớn: “Chạy về phía Đông, ngoài cổng thành phía Đông, có căn cứ của Huyền đạo chúng ta.”
Oanh Nhiên cảm ơn y, rồi nhìn quanh tìm cổng thành phía Đông. Nơi này quá rộng lớn, nhìn không thấy điểm cuối, cũng không có bất kỳ kiến trúc nào, hoàn toàn không thể phân biệt phương hướng.
Bỗng nhiên giữa chiến trường mênh mông, nàng thấy một bóng hình quen thuộc. Hắn đứng giữa núi xác biển máu, tóc đen xõa tung, thân hình cao lớn. Áo nho sĩ màu chàm kim nhuộm máu, da trắng hơn tuyết, lạnh như ngọc, dung mạo tiên thánh dính máu đỏ càng thêm vài phần sát khí.
Là Từ Ly Lăng. Là Từ Ly Lăng mà nàng vừa ôm trước khi ngủ.
Trái tim hoảng loạn của Oanh Nhiên như tìm thấy nơi nương tựa, nàng sợ hãi chạy về phía hắn: “Hoài Chân!”
Giọng nàng không lớn. Nhưng các ma và tu sĩ xung quanh đều sững sờ, kinh ngạc đồng loạt nhìn về phía nàng. Chiến trường đột nhiên im lặng.
Giữa cổ tay Từ Ly Lăng, một trăm lẻ tám hạt châu xương hóa thành đao, hắn chém một nhát, máu bắn như mưa. Hắn nghe tiếng quay đầu lại, một người phụ nữ mặc váy xanh lục mỏng, nhẹ nhàng như một con chim xanh, đang chạy về phía hắn.
Trong đôi mắt nàng nhìn hắn tràn đầy sự tin tưởng và an tâm. Hoàn toàn không hợp với chiến trường máu me bẩn thỉu này.
Từ Ly Lăng nhếch môi, nở nụ cười chế giễu, ma tính trong mắt hắn cuộn trào, mắt phải đỏ rực như sắp nhỏ máu. Hắn xoay cổ tay, chuỗi hạt xương từ đao hóa thành trường thương.
Hắn cầm trường thương lao thẳng về phía nàng.
Oanh Nhiên sững sờ, kinh ngạc nhìn hắn và trường thương cùng lao đến.
••••••••
Tác giả có lời muốn nói:
Từ Ly Lăng (phiên bản ẩn) đã online.
Là cùng một người, nhưng Từ Ly Lăng lúc này không quen biết Oanh Oanh. Nhưng có thể chắc chắn là đợi Oanh Oanh ngủ dậy, nàng sẽ tìm Từ Ly Lăng đang ngủ bên cạnh để tính sổ.

Bình luận về bài viết này