Chương 103: Diễn đàn hậu thế & hiện đại giả tưởng

Tại một diễn đàn chuyên mục hóng chuyện trên một nền tảng nào đó.

[Topic: Có ai muốn tám chuyện về Lục Vô Ưu không? Vị ở triều Đại Ung ấy.]

Chủ thớt: Hồi học cấp 3 tôi học Sử không kỹ lắm, chỉ biết ông ấy là Thủ phụ nổi tiếng làm nên khối thành tích lớn lao phức tạp.

Mấy hôm trước tham gia tiết học mở có buổi giảng chuyên đề Lịch sử, thầy giảng để thu hút sự chú ý của sinh viên nên có chuyển qua kể chuyện bên lề, nói rằng Lục Vô Ưu là vị thần tử đẹp trai nổi danh trong lịch sử Đại Ung, thật không vậy? Còn nói vợ ông ấy cũng rất đẹp, hai người cực kỳ yêu thương nhau.

L1: Tới rồi, tới rồi! Fan của Tễ An mau ra truyền giáo đi nào! Khẩn trương, khẩn trưởng, có fan mới sắp nhảy vào hố rồi đó!

L2: @Lục Tễ An idol của tôi @Vô Ưu Cư Sĩ @Thủ phụ Ung Hi Lục Vô Ưu

L3: ??? Gì mà vợ ông ấy cũng rất đẹp? Chủ thớt đến tiết Sử thì ngủ quên à! Hạ Lan Từ đường đường là nữ quan số một của Đại Ung, làm đến chức đứng đầu của Ngự sử đài luôn đó! Truyền kỳ bá cháy, cặp này đáng ship lắm luôn!

L4: Ship cái gì mà ship hả?

L5: Tới rồi đây, tới rồi đây! Dù đến muộn nhưng luôn đảm bảo có mặt! Tặng luôn cho chủ thớt vài tệp đính kèm: [LuWuYou_research_papers.rar], [LuWuYou_portrait_reconstruction.rar];[LuWuYou_memorials_collection.rar]…
Mình còn có cả mấy quyển tiểu sử chuyên ngành nữa, thớt có hứng xem không? Dạo này nhà xuất bản đang giảm giá, rẻ bằng ly trà sữa thôi, mua là lời chán, không hề lỗ đâu!

Lục tướng nhà ta đúng là trâu bò, thời ông đương nhiệm quyền khuynh thiên hạ, nói một là một nói hai là hai, tôn xưng ông ấy là Thừa tướng số 1 Đại Ung cũng không ngoa đâu!

Thời trẻ ông ấy đã đỗ Trạng nguyên, mà còn đỗ sáu kỳ thi liên tiếp đó, bạn tin không? Ông ấy là trùm của học sinh giỏi thời đó, đặt vào thời nay chắc cũng tựa tựa như thủ khoa của kỳ thi đại học mình! Ở khoa Lịch sử bọn tôi cứ mỗi mùa thi cuối kỳ đều sẽ in hình Lục Vô Ưu để cầu may thi đỗ, bla bla…

Ông ấy đẹp trai lắm, không phải tôi nói quá đâu, đẹp tới mức nào hả? Đến Công chúa còn muốn gả cho ấy chứ, chỉ tiếc là thất bại! Dĩ nhiên, so với cuộc đời huy hoàng trắc trở của ông ấy, chuyện này chẳng đáng kể gì!

L6: ? Các danh thần khác người ta mới gọi là “huy hoàng – trắc trở”, chứ Lục Vô Ưu trắc trở chỗ nào?

Ông ấy toàn “huy hoàng – huy hoàng – huy hoàng – huy hoàng”, còn kéo luôn cả vợ cùng huy hoàng ấy chứ!

L7: ?? Sao lại không trắc trở? Ông ấy dâng sớ can gián bị giáng chức còn gì! Bị đày đi vùng quê khỉ ho cò gáy ròng rã 3 năm liền đó nhé! Nếu không phải Hoàng Đế Ung Hi lúc còn làm “cá mặn” còn chút lương tâm cứu về, có khi Lục Vô Ưu phải cô độc chết già nơi biên ải rồi!

L8: Có 3 năm mà cũng kể khổ! Với lại lúc ở Hoảng Châu ông ấy đã được Ung Hi để mắt rồi biết không vậy? Người trẻ nhất trong lịch sử Đại Ung làm đến chức Thủ phụ mà còn kể khổ nữa hả?

L9: Coi bộ bạn không biết chiếu ngục là chỗ nào nhỉ? Khi Ung Thuận nhốt Lục Thủ phụ vào chiếu ngục đã thật sự muốn giết ông ấy cho khuất mắt luôn đó…

L32: … Sao lại cãi nhau nữa rồi hả trời!? Các người có chịu yên tĩnh truyền đạo cho fan mới không!?

L33: Người nghiêm túc đến rồi đây, vừa ôn lại bài xong.

Lục Vô Ưu – nhà chính trị, nhà cải cách nổi tiếng của Đại Ung, cầm quyền hơn 30 năm, dùng danh nghĩa Thủ phụ thay quyền hành động, nguyên lão của ba triều vua. Thành tựu chủ yếu gồm: thanh trừ quan tham, đo đạc ruộng đất, cải cách thuế khóa, khuyến khích nông nghiệp, phát triển thương mại… góp phần thúc đẩy kinh tế hàng hóa, đặt nền móng cho mầm mống tư bản chủ nghĩa, khiến Đại Ung vốn mục nát suy tàn hồi sinh hưng thịnh trở lại.

Ở giai đoạn sau cầm quyền còn tiến hành nhiều cải cách quyền lực, giới hạn phần lớn quyền lực của Hoàng Đế, đưa Nội Các trở thành trung tâm quyền lực quốc gia, đặt nền cho chế độ quân chủ lập hiến…

À còn nữa, khi tại vị ông còn mở khoa thi cho nữ sinh, khuyến khích nữ tử khuê các bước ra xã hội, bãi bỏ nhiều lễ giáo hà khắc, thúc đẩy bình đẳng nam nữ, nhờ đó xuất hiện hàng loạt nữ quan và nữ tác giả xuất sắc trong thời kỳ ấy…

L34: Lầu trên nói hay lắm nhưng đừng nói nữa giùm nha! Tôi nghĩ chủ thớt không muốn nghe kiểu báo cáo thành tích thế này đâu!

Cái đẹp đáng nói nhất ở Lục Vô Ưu không phải là khuôn mặt, mà là con người ông ấy kìa! Bạn có biết tại sao một người vốn được hưởng lợi từ sau khi cầm quyền lại chủ động mở khoa thi cho nữ sinh không?

Vì vợ ông ấy đó!

Hạ Lan Từ được mệnh danh đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành có thể sánh ngang với Tứ đại mỹ nhân. Bà sinh ra trong danh gia vọng tộc, thông hiểu thi thư lễ nghĩa, đi theo Lục Vô Ưu cùng trải bao thăng trầm mà vẫn không rời không bỏ. Lúc ông bị giáng chức đến Hoảng Châu, bà cũng theo chồng cùng nhau cai trị Hoảng Châu. Sau này khi ông phục chức cầm quyền, vì muốn vợ mình có thể danh chính ngôn thuận vào triều làm quan, ông mới đặc biệt mở khoa thi cho nữ sinh.

Mà vợ ông cũng giỏi lắm nhé! Nữ quan đầu tiên trong lịch sử Đại Ung đỗ đạt qua khoa cử đó, lúc đầu cũng bị nghi ngờ dữ dội lắm, nhưng về sau bà đã khiến văn võ bá quan trong triều tâm phục khẩu phục, cuối cùng thăng tiến thẳng lên đến chức Tả Đô Ngự sử, còn được ghi danh trong top những danh thần nổi bật trong sử sách.

Nghe nói còn có phim truyền hình cải biên từ những trải nghiệm và câu chuyện của bà, chiếu trên đài Táo đó, tuy tình tiết phim có hơi sét đánh, nhưng mẹ tôi xem mê tít không bỏ sót tập nào!

L35: Thật á??? Các người không bịa ra để lừa tôi chứ? [há hốc mồm] Còn có chuyện thế này nữa sao…

L42: Đừng nhắc đến cái bộ phim cải biên rác rưởi đó nữa, please!

Một nữ quan có thật trong lịch sử như Hạ Lan Từ mà bị sửa thành kiểu phụ nữ giả vờ ngây thơ thuần khiết, còn biên thêm đủ trò kịch tính não tàn gì mà Hoàng tử và Vương tử Bắc Địch đều yêu nàng, hôm nay nàng yêu người này, ngày mai lại yêu người khác. Đặc biệt là cảnh nữ chính ngẩng đầu 45 độ nhìn trời với ánh mắt đẫm lệ nói: “Vô Ưu ca ca, thật ra người ta vẫn yêu chàng nhất…”

Ôi mẹ ơi, tôi nghe mà đứng hình á…

Hạ Lan Từ trong lịch sử đâu phải kiểu người như vậy đâu!

L43: Thế Hạ Lan Từ thật trong lịch sử là người thế nào? Có đẹp đến thế không?

L44: Nghe nói là người nghiện công việc, nghiêm túc không bao giờ cười cợt đâu, kiểu nữ cường điển hình ấy, còn ép cả Đô sát viện làm việc tăng ca 996 luôn mà!

(*)996: đi làm từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần.

L45: Nữ cường nghiêm túc mà lại đẹp nghiêng nước nghiêng thành à? Hình như có gì đó sai sai…

L46: Nhưng mà đẹp là thật đấy, trong sách lịch sử Đại Ung còn ghi rõ ràng là “Dung nhan tuyệt mỹ, thế gian hiếm thấy”, chắc không phải bịa đâu ha.

L67: Ê mấy người, có phải lạc đề rồi không? Còn ai nhớ cái topic ban đầu là gì không?

L68: Chủ đề nào nói về Lục Vô Ưu thì y như rằng sẽ lạc sang chuyện vợ ông ấy thôi, quen rồi.

Đoán chừng bản thân ông ấy cũng chẳng để tâm lắm đâu.

L69: Đẹp hay không đẹp, ai mà biết được có phải Lục Vô Ưu bắt quan sử tâng bốc vợ mình không? Nói gì thì nói, ông ấy cũng làm Nhiếp chính vương gần 30 năm, Hoàng Đế “cá mặn” Ung Hi sau khi đăng cơ chẳng buồn quản việc triều chính nữa, suốt ngày trốn việc thôi. Lục Vô Ưu quyền khuynh thiên hạ, đến cả ngôn quan cũng bị ông ấy trị cho ngoan như mèo, chỉ đâu đánh đó như Thiên lôi.

L70: Vậy ông ấy tâng bốc vợ mình để làm gì?

L71: Ca ngợi vợ mình còn vì lý do gì khác được à?

L72: Thời xưa làm gì có chuyện vừa xinh đẹp vừa có năng lực làm nữ quan chứ, nghe giả quá!

Không nghi ngờ gì nữa, nhan sắc của Hạ Lan Từ chắc là do Lục Vô Ưu thổi phồng ra thôi. Nếu ở thời nay, chắc ông ấy là người ngày nào cũng mua hotsearch kiểu #HạLanTừVẻĐẹpNghiêngThùngĐổNước#, #HạLanTừĐèBẹpTứĐạiMỹNhân#, ông ấy cũng không biết ngại đâu.

Tôi mà là người thời triều Đại Ung, chắc xấu hổ chết mất…

L73: ??? Có ghi chép trong tài liệu ghi chép lịch sử hẳn hoi nhé! Thơ ca triều Đại Ung khen Hạ Lan Từ đẹp đầy ra, để tôi tìm cho coi!

L74: Có lẽ mấy bài đó cũng là Lục Vô Ưu ép người ta viết thôi.

L75: Hở? Ông Thủ phụ lại là kiểu người thế à? Sao tự nhiên thấy phong cách sai sai rồi…

L76: Cảm ơn lời mời, tôi chính thức đu cp này!

……

L120: Chủ thớt đi tìm phim xem rồi! Cười muốn chết với cái cốt truyện này!
Nghĩ sao mà viết được phân cảnh hai người bị bỏ thuốc, sau đó bất đắc dĩ lăn giường rồi phải cưới nhau!? Thằng cha biên kịch nào thiên tài vậy trời!? Còn cái phần hỏi nhanh đáp nhanh nữa, tôi xem mà cười ngu luôn!

L121: Phim thì công nhận ngọt thật, tập nào cũng có cảnh hôn, hồi đó trưa nào cũng chiếu một tập, phải nói là vừa xem vừa ăn cơm ngon cực kỳ.

Có điều phim này hơi ảo nhé, mấy chục tập đầu toàn yêu hận tình thù, đến gần cuối phim Lục Vô Ưu mới vào Nội Các, thậm chí khi đó Hạ Lan Từ còn chưa thi đỗ khoa cử! Ban đầu nhìn tên phim tôi cứ tưởng kể chuyện hai vợ chồng cùng nhau cai quản đất nước, ai dè lại là tiểu phẩm tình yêu ngọt sủng, hụt hẫng muốn chết…

L122: Này này lầu trên, tỉnh lại giùm đi! Nếu làm thành chính kịch lịch sử thật thì ai xem chứ! Phải có tình yêu! Phải có “tương tác”! Hai vợ chồng này đúng là cực kỳ đáng ship!

L123: Không ai vừa đọc sách Sử vừa đu cp như tôi à! Vì cp này mà tôi đọc trọn bộ lịch sử Đại Ung đó! Tôi yêu Lịch sử, đu cp làm tôi hạnh phúc!

***

Bạn cùng phòng trả lời xong bài viết trên diễn đàn, trong lòng chộn rộn bèn quay sang nói với cô gái xinh đẹp ngồi ở bàn bên cạnh: “Tiểu Từ, cậu xem duyên phận đến mức này rồi, cậu thật sự không định đi làm quen với nam thần của khoa Văn à?”

Cô gái vẫn cầm bút viết sột soạt, vừa viết vừa đáp: “Hử? Đợi mình chép xong bài ghi chép của đàn chị đã.”

Từ cầu thang ký túc xá nhìn xuống có thể thấy rõ gương mặt ấy, từ đường nét xương cho đến làn da đều tinh tế như được chạm khắc, đẹp đến mức như thể trời sinh mang theo bộ lọc làm mịn, đến cả App chụp hình cũng không dám chỉnh quá tay thế này. Thật khiến người ta phải than thở, tạo hóa đúng là không công bằng.

Cùng là con gái với nhau, bạn cùng phòng đôi khi cũng không tránh khỏi động lòng trước sắc đẹp ấy, thầm nghĩ, cô bạn này đúng là không hổ danh với cái tên của mình.

Trước khi nhập học, khi danh sách trúng tuyển được công bố, mọi người đã bàn tán xôn xao về cái tên “Hạ Lan Từ” này. Dù sao cũng trùng tên với vị nữ quan tuyệt sắc nổi danh trong lịch sử, nếu ngoài đời mà nhan sắc tầm thường chắc sẽ gượng gạo chết mất. Nhưng chẳng ai ngờ được, cô bạn cùng lớp này lại đẹp đến mức phi lý!

Đẹp đến nỗi chỉ dựa vào gương mặt thôi cũng có thể debut ngay lập tức!

Hôm đó cô kéo vali một mình bước vào ký túc xá, mấy bạn cùng phòng đều sững sờ đến há hốc mồm, tưởng đâu sinh viên của khoa nghệ thuật nào đó lạc phòng.

Nhan sắc của Hạ Lan Từ đúng là có sức sát thương thật, 360 độ không một góc chết nào. Danh hiệu hoa khôi khoa Luật ban đầu vốn còn tranh luận xôn xao, từ lúc cô nhập học đã không còn ai cạnh tranh được nữa.

Trớ trêu thay, năm nay trong số tân sinh viên còn có một người tên Lục Vô Ưu, trùng tên với vị Thủ phụ nổi tiếng trong lịch sử, cũng chính là phu quân của nữ quan Hạ Lan Từ.

Hôm trường tổ chức lễ khai giảng, với tư cách là Thủ khoa đầu vào của lứa sinh viên năm nay, anh được chọn làm đại diện cho toàn thể tân sinh viên đọc diễn văn chào mừng. Anh bước lên sân khấu, thần thái tự nhiên, nói năng lưu loát suốt 15 phút, ung dung điềm tĩnh như thể sinh ra để được chú ý.

Chỉ trong 15 phút ngắn ngủi ấy, cái tên Lục Vô Ưu đã lan truyền khắp mạng xã hội của sinh viên toàn trường, với đủ loại bình luận sôi nổi:

[Ôi vãi, anh chàng đẹp trai kia tên gì vậy? Thuộc khoa nào? Có bạn gái chưa?]

[Cứu tôi với, cứ tưởng nhan sắc này chỉ tồn tại trong phim thôi mà huhuhu!]

[Giọng nói nam tính tê dại hết cả người… tôi còn chẳng biết cậu ấy đang nói gì…]

[Tôi ngồi hàng ba mà cảm giác như sắp bị điện giật chết… Nam thần ơi, đừng cười nữa, tôi chịu không nổi đâu!!]

Sau đó, những tấm ảnh và video cắt từ nhiều góc trong buổi lễ được gom lại thành một “bài đăng siêu hot” trên diễn đàn trường, nhanh chóng thu hút hàng trăm bình luận.

Không biết là người nào đã vô tình nhắc đến :

[Nghe nói năm nay khoa Luật có nữ thần tên Hạ Lan Từ nữa đó!]

[Tôi gặp rồi, đẹp kinh khủng luôn!]

[Trời đất, không làm quen thì uổng quá!]

[Duyên phận kiểu này, không cưới nhau tôi báo công an!]

Bạn cùng phòng của Hạ Lan Từ tất nhiên cũng nghe được tin đồn đó, còn nổi hứng muốn khích cô.

Dĩ nhiên Hạ Lan Từ cũng hiểu rõ, cô và Lục Vô Ưu chẳng khác nào Lương Sơn Bá với Chúc Anh Đài thời hiện đại, ai mà chẳng lấy ra trêu đùa được. Tiếc là bản thân cô hoàn toàn chẳng hứng thú.

Tên giống vợ chồng người ta thì đã sao, chẳng có lý nào vì thế mà phải ở bên nhau cả.

Vả lại hôm khai giảng, vì chỗ ngồi của khoa họ ở quá xa, Hạ Lan Từ thậm chí còn chưa từng nhìn rõ mặt chàng trai bị gán ghép với mình nữa là.

—-

Cùng lúc đó, ở ký túc xá nam.

“Trùng hợp thế, cậu không muốn làm quen thật à? Bạn tôi từng gặp rồi, đẹp lắm lắm lắm luôn, không đùa được đâu.”

Lục Vô Ưu ngồi dựa vào bậc cầu thang giường tầng, ngón tay thon dài đang xoay trái bóng rổ, trên môi vẫn giữ nụ cười nhạt nhưng giọng nói lại thản nhiên: “Việc học vẫn quan trọng nhất, trong thời gian ngắn tôi chưa có ý định yêu đương… nên cũng chẳng cần thiết phải làm quen gì cả.”

Một người bạn khác thở dài cảm thán: “Haiz, câu này mà lọt ra ngoài chắc sinh viên nữ trong trường tan nát cõi lòng mất thôi.”

—-

Một buổi chiều mùa thu, trời trong, nắng dịu.

Hạ Lan Từ cùng bạn bè xuống căn-tin ăn cơm, một nhóm người rộn ràng náo nhiệt bước vào.

Trời chiều đã buông màu u ám, ánh đèn trong căn-tin hắt lên những khuôn mặt rạng rỡ. Hạ Lan Từ vừa bưng khay cơm vừa theo phản xạ quay đầu lại. Đúng lúc ấy, trong đám người cũng có một ánh nhìn thẳng hướng về phía cô.

Đó là một chàng trai có dáng người cao ráo, mái tóc ngắn đen gọn gàng, áo thun trắng khoác ngoài chiếc áo khoác xanh trắng phong cách workwear điểm vài nét graffiti, khiến cả người toát lên vẻ tự nhiên mà vẫn tao nhã. Anh mỉm cười, đôi mắt hoa đào hơi rủ xuống, khi nhìn người khác lại bất giác chất chứa vẻ thâm tình trời sinh.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ấy.

Hạ Lan Từ khựng lại.

Lục Vô Ưu cũng sững sờ.

Cả hai dường như đều nghe thấy một tiếng sấm nổ ầm vang giữa trời quang, xung quanh như lặng đi, chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập dồn dập bên tai.

Tựa như trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, họ đã sống trọn một đời.

Tháng 10 vừa qua, mấy ngày nay nhiệt độ bắt đầu giảm, thời tiết bắt đầu trở lạnh. Hạ Lan Từ mặc sơ mi nữ màu lam nhạt, bên ngoài khoác áo len trắng mỏng. Cả hai đều thuộc tông xanh trắng, thoạt nhìn lại trông như… đồ đôi.

Chẳng mấy chốc đã có người nhận ra thân phận của cặp trai tài gái sắc này, còn có cư dân mạng chuyên hóng hớt không lo ăn cơm mà lập tức rút điện thoại ra chụp hình, đăng ngay lên nhóm chat:

[Tôi đang ở căn-tin số 3, Lục Vô Ưu và Hạ Lan Từ vừa chạm mặt nhau rồi!]

[Vãi!? Tôi tới liền!!]

Bạn cùng phòng đẩy nhẹ Hạ Lan Từ: “Cậu nhìn bên kia đi, đó chính là Lục Vô Ưu đấy, đẹp trai đúng không…”

Hạ Lan Từ hoàn hồn, chỉ cảm thấy buồn cười.

Lục Vô Ưu dời ánh mắt đi, cũng thấy thật nực cười.

Mọi người xung quanh đổ dồn ánh mắt nhìn họ, mím cười ẩn ý như trêu chọc. Chỉ có hai người trong cuộc là vẫn bình thản và hờ hững. Lục Vô Ưu không liếc ngang liếc dọc, quét thẻ lấy cơm như thường. Hạ Lan Từ cũng tiếp tục chọn món, bình tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cả hai mỗi người một bên ai làm việc nấy, lúc lướt qua nhau cũng không hề quay đầu nhìn lại, như thể đối phương chỉ là người xa lạ.

Đám người hóng chuyện nhanh chóng tản đi, nhưng vẫn còn tiếng thì thầm xầm xì còn bỏ lại:

“… Hình như chẳng có tia lửa nào xẹt ra hết!”

“Chắc không có hy vọng gì rồi.”

“Đáng tiếc thật, đã cùng tên mà còn đẹp đều như thế này…”

Vài ngày sau, chính bản thân Hạ Lan Từ cũng không ngờ rằng mình sẽ gặp lại đối phương trong hội sinh viên. Hai người ở hai bộ phận khác nhau, nhưng vì đều là tân sinh viên nên mỗi tuần phải luân phiên trực ban một lần.

Không biết là vị cao nhân thất đức nào sắp xếp lịch trực, mà khi cô vừa đẩy cửa phòng làm việc ra đã nhìn thấy đối phương cũng cầm một quyển sách dày cùng lúc tiến vào.

Hạ Lan Từ lịch sự chào hỏi: “Chào cậu.”

Chàng trai đối diện cũng lịch sự mỉm cười đáp lại: “Chào cậu.”

Sau đó hai người mỗi người mở quyển sách của mình ra bắt đầu đọc.

Thực chất, chẳng ai đọc vào đầu nổi cả…

Hạ Lan Từ cũng không biết lý do vì sao, bình thường ở đâu cô cũng giữ được tâm thái bình tĩnh, vậy mà hôm nay mới đọc được hai dòng đã bắt đầu phân tâm, cứ vô thức chú ý đến đối phương đang làm gì — tay chân người này cứ thoăn thoắt không yên được hay sao á!

Chiếc bút nước xoay nhanh trong những ngón tay thon dài của Lục Vô Ưu. Chính anh cũng hơi bực mình, cũng đâu phải chưa từng gặp gái đẹp, mình có cần phải bận lòng thế này không chứ?

Anh cầm chiếc cốc trà dùng một lần lên nhấp một ngụm, bỗng nhíu mày lại, cô gái này đỉnh thật chứ, ngồi suốt một tiếng đồng hồ mà gần như chẳng đổi tư thế lấy một lần.

Có lần đầu, ắt có lần hai.

Đến lần thứ ba hai người bị xếp trực cùng nhau, Lục Vô Ưu không nhịn được nữa: “Cậu cứ ngồi bất động thế này không thấy mệt à?”

Hạ Lan Từ có hơi căng thẳng, giọng nói cũng gượng gạo theo: “… Vẫn ổn.”

Cô từng nghe bạn cùng phòng nhắc đến, hình như cậu bạn này không có ý định yêu đương trong thời gian học đại học, còn khéo léo từ chối kha khá những cô gái theo đuổi mình. Ban đầu Hạ Lan Từ cũng nghĩ như vậy, nhưng… thôi bỏ đi, cứ chuyên tâm đọc sách cho rồi.

Lục Vô Ưu nghe thấy giọng nói lạnh nhạt đó, động tác xoay bút trong tay lại càng nhanh hơn. Trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên là đóa hoa cao quý lạnh lùng khó với tới trong lời đồn.

Thật ra anh vốn không có hứng thú mấy với kiểu người kiêu ngạo như vậy, nhưng không biết vì sao khi đối diện với gương mặt xinh đẹp ấy lại thấy… có hơi đáng yêu, đúng là quỷ thần xui khiến mà!

Cô gái này rõ ràng chẳng có chút gì gọi là đáng yêu cả, lời nói hay cử chỉ đều nghiêm túc, chẳng hề biết làm nũng hay giở trò. Thậm chí vừa nãy khi thấy máy nước trong phòng hội sinh viên hết nước, cô còn xắn tay áo lên định bê bình nước lên thay.

Lục Vô Ưu đang uống trà suýt sặc, vội vàng đứng dậy đi tới, dựa vào chiều cao để giành lấy bình nước trong tay cô, chủ động lắp bình mới thay vào, đổi lại chỉ là một tiếng “cảm ơn” dè dặt hết sức lạnh nhạt.

Hạ Lan Từ chẳng thấy mình lạnh nhạt ở đâu cả, cúi đầu chép thêm mấy dòng chữ mới cảm giác có ánh mắt ai đó đang dừng lại trên người mình.

Trong phòng chẳng có ai khác cả.

Cô nghi hoặc ngẩng đầu lên, người đối diện vẫn đang giở sách, dáng vẻ đọc sách rất tập trung.

Có lẽ là ảo giác, nhưng cô lại không kìm được muốn nhìn người ta nhiều thêm, cậu bạn này khi không cười trông có hơi khó gần nhưng phải công nhận rất đẹp trai, mày mắt tuấn tú, phong cách thanh lịch, khí chất nho nhã.

Lục Vô Ưu tỏ vẻ hờ hững lên tiếng: “Trên mặt tôi dính gì hả?”

Hạ Lan Từ điềm nhiên cúi đầu tiếp tục chép bài: “Không, nhìn vu vơ thôi.”

Lục Vô Ưu: “Yên tâm, không tính phí đâu.”

Hạ Lan Từ thả tóc xuống che đi vành tai ửng đỏ, trái tim đập loạn liên hồi: “Vừa nãy cậu nhìn tôi, tôi cũng không tính phí.”

Lục Vô Ưu kéo dài giọng: “Vậy coi như… huề nhau.”

Ngòi bút của Hạ Lan Từ khựng lại, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.

Một lát sau cô mới hỏi: “Cậu nhìn tôi là muốn nói gì với tôi sao?”

Lục Vô Ưu cũng sững sờ, nhìn chằm chằm vào trang sách Văn học đọc mãi không vào đầu, đáp khẽ: “Không có gì.”

Đến lần thứ tư trực chung, Hạ Lan Từ phát hiện đối phương đã đổi sang quyển sách khác, lần này anh đọc rất chăm chú.

Mãi đến khi có thầy giáo gọi Lục Vô Ưu ra ngoài, cô mới kịp nhìn thấy mặt bìa quyển sách dày cộm đề bốn chữ “Lịch sử Đại Ung” được in hoa rõ ràng, ở chỗ kẹp sách còn thấp thoáng ba chữ “Hạ Lan Từ”.

Trái tim cô chợt hẫng một nhịp.

Lục Vô Ưu trở lại, vẫn thản nhiên lật giở sách đọc tiếp như chưa có chuyện gì xảy ra.

—-

Hội sinh viên tổ chức buổi liên hoan để gắn kết các thành viên cũ mới với nhau, sau khi ăn xong, cả nhóm lại kéo nhau đi bao một phòng ở KTV.

Hát đến khi khản cả giọng mới nhớ ra phải chơi trò gắn kết.

Hạ Lan Từ lấy cớ không biết uống rượu, chỉ uống hai ly nước cam rồi ngồi một góc tra từ vựng học tiếng Anh, bởi vì khí chất cô quá xa cách khiến không ai dám lại gần.

Giữa tiếng ồn ào của một đám đông người chơi đùa, thỉnh thoảng vẫn có thể nghe rõ giọng nói trong trẻo của Lục Vô Ưu, hình như anh rất dễ hòa nhập với người khác, uống bia cứ như uống nước lã vậy.

– Chưa có bạn gái, vẫn đang độc thân.

– Trước kia đúng là nghĩ vậy, nhưng giờ… chưa chắc.

– Có thích cô gái nào chưa hả? Có lẽ là có rồi đó.

Trong tiếng suy đoán trêu chọc của những người xung quanh anh, Hạ Lan Từ nhận ra mình không thể tập trung học thêm một từ vựng nào nữa.

Cô chào tạm biệt hội trưởng, quyết định lén chuồn về trước.

Nhưng vừa bước ra khỏi cửa KTV, Hạ Lan Từ đã nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng: “Buổi tối về một mình không an toàn, để tôi đưa cậu về.”

Người vừa nãy còn cười nói rôm rả cùng hội bạn, lúc này đã đứng dựa khung cửa rồi thản nhiên bước đến bên cạnh cô, ánh mắt trong veo không có dấu hiệu say rượu nào cả.

KTV nằm gần cổng trường, đường về vắng lặng đến lạ, không hiểu vì sao Hạ Lan Từ thấy hơi căng thẳng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản. Hai người cứ đi song song như thế, chẳng ai lên tiếng trước.

Khi đến gần ký túc xá, cô mới mở lời: “Cậu đang đọc Lịch sử Đại Ung à?”

Lục Vô Ưu khẽ cười, gật đầu nói: “Trước đây đọc rồi, giờ đọc lại, thấy cũng thú vị lắm.”

Hạ Lan Từ vô thức hỏi lại: “Thú vị chỗ nào?”

Bước chân Lục Vô Ưu hơi chậm lại: “Đoạn của Lục Vô Ưu và Hạ Lan Từ.”

Bước chân cô cũng khựng lại theo, cô cứ cảm thấy lời anh nói đang ám chỉ gì đó…

Không… gần như đã chỉ rõ luôn còn gì!

Sau lưng còn có lác đác mấy sinh viên đi hóng gió đêm, dưới ánh đèn đường màu vàng nhạt, bóng hai người kéo dài trên mặt đất. Lục Vô Ưu nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt ánh lên tia sáng như sóng nước sâu thẳm và tĩnh lặng, bỗng chốc lại như ẩn chứa chút men say mơ hồ cùng chút mê hoặc như có như không.

Đầu óc cô trong nháy mắt đã trống rỗng.

Hạ Lan Từ mấp máy môi, khẽ hỏi: “Vậy… cậu thấy thế nào?”

“Càng đọc càng thấy…” Lục Vô Ưu tỏ vẻ suy ngẫm như vô tình: “Lục Vô Ưu và Hạ Lan Từ đúng là trời sinh một cặp, trời đất tác thành.”

Vành tai cô lại nóng bừng lên: “… Ồ.”

Lục Vô Ưu khẽ nghiêng đầu: “Rồi sao nữa?”

“Hửm, sao nữa?”

“Thôi nào Hạ Lan đại tiểu thư, tôi đã nói rõ đến vậy rồi mà cậu còn giả vờ không hiểu sao.” Lục Vô Ưu dừng bước, giọng điệu nghe vẫn ung dung, nhưng đôi môi mím chặt để giấu đi vẻ căng thẳng đã bán đứng anh: “Nếu cậu không có ý đó, tôi đưa cậu đến nơi rồi tôi về.”

Hạ Lan Từ lại “ồ” lên một tiếng, khóe môi bất giác cong lên: “Nếu… tôi có ý đó thì sao?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này