NĂM MỚI

Khi Hạ Lan Từ tỏ ra thần bí bưng bát mì từ nhà bếp đi ra, Lục Vô Ưu vẫn chưa có phản ứng gì quá lớn, chỉ thản nhiên tháo mũ quan xuống, mỉm cười nói: “Sao hôm nay nàng lại có hứng nấu ăn thế này?”

Hạ Lan Từ rất hiếm khi xuống bếp.

Nàng vừa không giỏi chuyện bếp núc vừa không thích nấu nướng, thế nên xưa nay Lục Vô Ưu cũng chưa từng ép buộc, chưa kể thường ngày nàng cũng bận rộn không ngơi tay.

Hạ Lan Từ nghe vậy, ngước mắt liếc nhìn hắn.

Hay lắm, rõ ràng đã được lợi mà còn bày đặt ra vẻ.

Lục Vô Ưu thu lại ý cười trong mắt, ngoan ngoãn đón lấy bát mì, cúi đầu nếm thử miếng đầu tiên. Sợi mì dai mềm, nước dùng thanh ngọt, hương vị thực sự rất thơm ngon. Hắn hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu hỏi: “Nàng làm bao nhiêu lần rồi?”

“Tính cả mấy lần trước thì 3 – 4 lần gì đó.”

Trong ánh mắt Hạ Lan Từ tỏ ra trông đợi: “Chàng thấy thế nào?”

Lục Vô Ưu đáp ngay không hề do dự: “Dù nàng nấu rễ cây ta cũng thấy ngon.”

Hạ Lan Từ lườm hắn: “Lời tâng bốc vô nghĩa khác gì lời qua loa lấy lệ.”

Lục Vô Ưu chỉ đành dùng hành động thực tế để trả lời cho câu hỏi của nàng, đến cả nước mì cũng ăn sạch không chừa giọt nào. Hắn đặt đũa xuống, động tác dùng khăn lau miệng sạch sẽ trông đầy vẻ tao nhã.

“Phu nhân, ta nói câu nào câu nấy đều xuất phát từ tận đáy lòng, sao nàng lại không tin?”

Hắn bỗng khựng lại: “Nhưng mà… hôm nay…”

Lần này Hạ Lan Từ cạn lời thật rồi, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ chàng quên hôm nay là ngày gì rồi à…”

Giữa khoảnh khắc lóe sáng trong đầu, Lục Vô Ưu mới nhớ ra.

Từ thuở nhỏ đã rời nhà đi, hắn vốn chẳng để tâm mấy ngày đặc biệt như vậy, nhưng giờ đây đã có người ghi nhớ thay hắn.

Nhìn sắc mặt của Lục Vô Ưu, Hạ Lan Từ biết hắn đã nhớ ra được rồi, thế là nàng đứng ngay ngắn lại, nở nụ cười tươi tắn nói: “Tễ An, sinh thần vui vẻ.”

Những ngón tay đang khép hờ bên hông cũng đỏ ửng lên thấy rõ.

Lục Vô Ưu khựng lại, vội đứng dậy nắm lấy tay Hạ Lan Từ đặt vào lòng bàn tay mình. Có lẽ vì phải bận rộn vào những ngày cuối đông, đôi bàn tay xinh đẹp ấy giờ lạnh như ngọc khiến hắn xót xa muốn vuốt ve nhiều hơn, đến mức Hạ Lan Từ cũng thấy nhột.

Sau một lúc cảm động, hắn bật cười khẽ.

“Nàng biết dỗ ta quá rồi đó.”

“…?”

“Vậy sang năm nếu ta không có mì trường thọ ăn thì sao?” Lục Vô Ưu thì thầm: “Ta là người dễ sinh lòng tham lắm đó.”

Nghe được vẻ nũng nịu trong giọng nói của hắn, Hạ Lan Từ phì cười: “Thì sang năm ta nấu cho chàng tiếp là được rồi.”

Ngày hôm sau.

Hạ Lan Từ đến nha môn Đô sát viện làm việc, lúc nghỉ trưa chợt nghe mấy người chụm đầu bàn tán.

“Nghe nói hôm qua là sinh thần của Lục Các bộ, Hạ Lan đại nhân đích thân nấu mì trường thọ cho ngài ấy đấy.”

“Không ngờ nhỉ… nhìn bề ngoài Hạ Lan đại nhân nghiêm túc thế mà cũng chịu xuống bếp vì phu quân mình…”

“Nghe nói không chỉ xuống bếp mà còn tự tay đút cho Lục Các bộ ăn cơ mà…”

“Hâm mộ thật…”

“Quả nhiên Hạ Lan đại nhân yêu sâu nặng Lục Các bộ…”

Hạ Lan Từ: “…”

***

MẤT TRÍ NHỚ

Hoa Vị Linh lại đến thăm phu thê họ.

Nàng ấy tất nhiên được chào đón, chỉ có thứ nàng ấy mang tới là khiến Hạ Lan Từ hơi đau đầu. Hoa Vị Linh gọi đó là cổ, được đặt trong một chiếc hộp nhỏ, tên là Vong sầu cổ gì đó, nàng ấy còn cười híp mắt nói thứ đó thú vị lắm.

Lục Vô Ưu bảo nàng đừng để tâm, Hạ Lan Từ cũng chẳng nghĩ nhiều thật.

Sáng sớm hôm sau, Lục Vô Ưu mơ màng tỉnh dậy, theo thói quen vươn tay ôm Hạ Lan Từ vào lòng định âu yếm một chút, ai ngờ còn mê man chưa tỉnh hẳn đã nghe thấy một tiếng hét cấp bách: “Áaaa!”

Hạ Lan Từ như thỏ con bị hoảng sợ, lập tức bật ra khỏi vòng tay hắn, sau đó co rúm ở góc giường, còn không quên kéo chăn bông che đi cơ thể đẫy đà chỉ mặc nội y.

Quan trọng là, trên giường chỉ có một tấm chăn.

Nửa người để trần của Lục Vô Ưu lộ ra ngoài, hắn cũng chẳng mấy để tâm, cứ thế thản nhên hất tóc ra, nghiêng người chống tay ngồi dậy quay sang nhìn nàng: “Nàng gặp ác mộng rồi sao?”

Giọng nói khàn khàn đầy vẻ dịu dàng.

Hạ Lan Từ lại nhìn hắn bằng ánh mắt cực kỳ quái lạ, một hồi lâu sau mới thì thào: “Huynh là… Lục Vô Ưu?”

Đã rất lâu rồi Hạ Lan Từ không gọi thẳng tên hắn, chưa kể còn là giọng điệu xa lạ như thế.

Lục Vô Ưu nhạy bén lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, thấy vẻ cảnh giác ngày càng rõ trong mắt nàng, cuối cùng hắn chắc chắn đây không phải ảo giác: “Hạ Lan… tiểu thư đã biết ta là ai, vậy còn nhớ ta với nàng là quan hệ gì không?”

Hạ Lan Từ nghe thấy câu hỏi này cũng đực mặt ra: “Quan hệ gì? Chúng ta chẳng có quan hệ gì cả… Sao huynh lại ở đây? Đây là đâu? Vì sao chúng ta lại…”

Nàng cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình, bỗng thấy vài vết hồng đỏ mờ ám. Ánh mắt lại dời sang Lục Vô Ưu, quần áo hắn xộc xệch khiến đầu óc nàng gần như trống rỗng, nhưng nàng vẫn cố giữ bình tĩnh nói: “Chúng ta… chắc chưa xảy ra chuyện gì đâu ha…”

Nói đoạn, nàng vội với tay lấy váy áo của mình mặc vào.

Không cần hỏi thêm nữa, nàng thật sự không nhớ gì nữa rồi.

Lục Vô Ưu chỉ cần xâu chuỗi lại mọi chuyện gần đây đã hiểu được có vấn đề gì xảy ra, chắc chắn có liên quan đến Vong sầu cổ mà Hoa Vị Linh đã mang đến, nhưng ngoài mặt vẫn ngứa miệng muốn trêu chọc vợ mình: “Nàng hỏi chúng ta đã xảy ra chuyện gì ư? Còn có thể xảy ra chuyện gì? Nàng không nhớ thật à?”
Hắn thở dài, giọng điệu bi thương: “Không ngờ Hạ Lan tiểu thư lại là người như vậy, ăn người ta xong còn chối không nhận.”

“…?”

Hạ Lan Từ đang mặc váy áo nửa chừng, nghe vậy cũng sững sờ: “Cái gì mà chối không nhận, huynh…”

Lục Vô Ưu nghiêng người dựa vào thành giường, cổ áo buông lỏng lộ ra làn da trắng như ngọc, tóc đen xõa loà xoà trên vai. Dáng vẻ vốn đã tuấn tú giờ còn lả lơi trông rất mê hoặc, khác hẳn với bộ dạng áo mũ chỉnh tề, phong độ đoan chính thường ngày mà Hạ Lan Từ từng chứng kiến.

Trong lúc nàng còn đang thất thần, hắn đã thong thả nói tiếp: “Chẳng lẽ Hạ Lan tiểu thư đã quên hết rồi sao? Đêm qua nàng uống say rồi làm loạn, ta khổ cực lắm mới ngăn được nàng, đang định đưa nàng về thì ai ngờ nàng lại nổi thú tính…”

“…” Hạ Lan Từ bình tĩnh đáp: “Tuy ta không nhớ nổi đêm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng tuyệt đối không thể như lời huynh nói.”

Lục Vô Ưu dứt khoát kéo áo xuống, để lộ vết cào trên vai: “Thế này chắc không phải do ta tự làm đâu nhỉ?”

Hạ Lan Từ buột miệng đáp: “Làm sao ta biết được.”

Lục Vô Ưu đưa tay che trán, ra vẻ đau khổ: “Tại hạ đã mất đi trong sạch rồi, vậy mà Hạ Lan tiểu thư còn nỡ lòng phụ bạc.”

Dù rằng Hạ Lan Từ không tin những lời Lục Vô Ưu nói, nhưng tình thế trước mắt đã thành ra như thế, hình như cũng chẳng có cách nào khác…

“Đừng diễn nữa.” Nàng thở dài, ngồi xuống mép giường. “Vậy huynh nói xem giờ phải làm sao? Chẳng lẽ… huynh muốn cưới ta?”

Lục Vô Ưu ngẩng đầu: “Nàng không muốn gả cho ta đến thế sao?”

Hạ Lan Từ nhíu mày: “Huynh cũng đâu thật lòng muốn cưới ta đâu.”

“Ai nói ta không muốn?”

“… Hửm?” Nàng sững sờ.

Nàng biết rõ ràng trước nay giữa họ chẳng mấy hòa thuận, Lục Vô Ưu bỗng nghiêm túc hẳn, chính xác hơn là nàng chưa từng thấy hắn nghiêm túc đến vậy.

“Lúc đó ta chưa hiểu rõ nàng là người thế nào nên mới có nhiều hiểu lầm, Hạ Lan tiểu thư, nàng có đồng ý cho ta một cơ hội không?”

Nào ngờ Hạ Lan Từ lại lộ vẻ do dự.

Lục Vô Ưu: “Sao vậy?”

Hạ Lan Từ cắn răng hỏi: “Vậy huynh đã đính hôn chưa? Sau này có nạp thiếp không? Có người trong lòng chưa? Nhà có mấy người? Gia đình huynh có đồng ý không? Có thể…”

Nhớ đến điều gì đó, Lục Vô Ưu bỗng phì cười, lên tiếng cắt ngang lời nàng: “Yên tâm, ta nhất định sẽ đến nhà xin cưới hỏi nàng đàng hoàng, cũng sẽ không có người khác, chỉ có mình nàng.”

Hai ngày sau, Vong sầu cổ mới hết hiệu lực.

Hạ Lan Từ sau khi khôi phục trí nhớ đã không kìm được đấm cho Lục Vô Ưu hai cái: “Sao mà chàng cứ thích diễn thế hả?”

Lục Vô Ưu làm ra vẻ vô tội: “Hai ngày nay ta cũng nhịn khổ lắm rồi này, ngay cả hôn một cái cũng không được nữa.”

Hạ Lan Từ tức giận: “Vậy lần sau đổi lại chàng làm người mất trí nhớ thử xem!”

Lục Vô Ưu vòng tay ôm lấy nàng, hôn nhẹ lên tóc: “Được thôi, nhưng đến lúc ấy nàng phải dỗ ta thật khéo đấy… ta dễ dỗ lắm đấy…”

Vài ngày sau.

Lục Vô Ưu tỉnh dậy, kinh ngạc cúi xuống nhìn người nằm trong lòng mình.

Hạ Lan Từ đã chuẩn bị tinh thần, chỉ cần liếc mắt đã biết chuyện gì đang xảy ra. Trong lúc Lục Vô Ưu còn đang lúng túng không biết mở lời thế nào, nàng đã vòng tay ôm cổ hắn, dùng môi mình chặn lời hắn lại.

Lục Vô Ưu: “…”

Đúng là dễ dỗ thật.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 104: Năm mới & Mất trí nhớ”

  1. cutee thí bị đinn à

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này