Chương 7: Hiện tại cháu đã tìm thấy cô ấy rồi

Cả đêm mưa gió dồn dập.

Ngày hôm sau mây mới tan, mặt trời dần ló dạng, bầu trời thành phố Lịch lại trong xanh. Bầu trời đen sẫm ấy đã trôi dần về phía thành phố Giang.

Từ Thước dậy rất sớm, tắm rửa xong, anh để đầu tóc còn ướt sũng lăn xuống bếp.

Sau một loạt tiếng “leng keng loảng xoảng” vang dội, thím Vương – người vốn đang trốn trong phòng không thể chịu nổi nữa, chạy ra ngăn cản Từ Thước đang phá nhà.

“Ôi cậu chủ của tôi ơi, hay là cậu cứ để tôi làm đi?”

Thím Vương vừa mở miệng thì đã bị vẻ nghiêm nghị trên gương mặt Từ Thước làm cho hoảng sợ.

Hôm nay Từ Thước có vẻ hơi khác thường. Bóng dáng trước bàn bếp kia rộng lớn, thẳng tắp, mười ngón tay thon dài đang quấn lấy bột mì trộn nước.

Trên người và cả gương mặt anh đều loang lổ những mảng trắng, thoạt nhìn có phần buồn cười, nhưng vẻ mặt ẩn sau lớp bột ấy lại như đang ấp ủ một cơn bão lớn.

Khi Từ Thước mở miệng, giọng điệu vẫn bình thản: “Tôi từng làm món này rồi, lát nữa là ăn được ngay thôi.”

Thím Vương nhìn đống bột mì, lại nhìn bó hẹ và thịt lợn còn chưa xử lý rồi nhìn sang Từ Thước, nhìn mãi cho đến khi phía sau vang lên một tiếng ho khẽ.

Thím quay đầu lại nhìn, thì ra là Từ Hải Thanh mặc đồ ở nhà đang đứng đó.

Từ Hải Thanh hơi hất cằm ra hiệu cho thím Vương, thím đành phải gật đầu, vừa đi vừa ngoái lại mấy lần, cuối cùng cũng rời khỏi nhà bếp.

Từ Hải Thanh vòng vào gian bếp mở, thản nhiên tách phần rau hẹ ra rồi thong thả nhặt.

Một lúc sau, Từ Hải Thanh lại nêm nếm phần nhân thịt, đậy nắp lại, sau đó lấy một chai rượu vang và hai chiếc ly ra rót đầy cả hai. Bà ấy cầm một ly lên nhấp một ngụm, ly còn lại thì đặt ngay bên tay Từ Thước.

“…”

Từ Thước lặng lẽ nâng ly lên uống cạn một hơi, rồi tiếp tục vật lộn với đống bột mì.

Từ Hải Thanh tựa vào bàn, nhìn từ khối bột bị nhào nặn đến méo mó kia sang Từ Thước, vô thức nhớ lại lần đầu tiên bà ấy gặp đứa cháu lớn này.

Chuyện xảy ra vào 10 năm trước, khi sự nghiệp của Từ Hải Thanh ở thành phố Lịch vừa có chút thành tựu. Nhưng trong nhà, ngoài anh trai Từ Hải Chấn thì mọi người đều đã chết hết, chẳng còn ai hưởng phúc cùng bà ấy. Lại vì chuyện làm ăn phi pháp mà Từ Hải Chấn – khi đó là cảnh sát hình sự ở thành phố Giang cũng đã cắt đứt quan hệ với bà ấy.

Câu cuối cùng Từ Hải Chấn nói với bà ấy là: “Cả đời này em đừng quay về thành phố Giang nữa. Nếu phạm tội, anh nhất định sẽ tự tay bắt em.”

Từ Hải Thanh cũng độc miệng đáp lại: “Nước ở thành phố Giang sâu cỡ nào anh cũng biết rồi đấy, tốt nhất là anh tự lo cho bản thân đi. Muốn phục vụ nhân dân thì cũng phải giữ được mạng đã!”

Không lâu sau đó, Từ Hải Thanh gặp Từ Thước ở một thị trấn ven thành phố Lịch.

Bà ấy đến đó để xử lí chút chuyện, tiện thể mua một căn nhà để nghỉ dưỡng luôn.

Thị trấn ấy phong thủy tốt, không khí trong lành, dân cư sống lâu, nhiều cụ già đã sống hơn trăm tuổi rồi.

Từ Hải Thanh nghĩ, sau này nếu rửa tay gác kiếm thì bà ấy sẽ chuyển đến đó ở.

Kết quả, bà ấy lại tình cờ chạm mặt một thằng nhóc nóng nảy, còn vì mấy câu nói mà cãi vã kịch liệt.

Giọng điệu của thằng nhóc này vô cùng dữ dằn, lông mày dựng ngược, mắt trợn trừng, làn da rám nắng, trông vô cùng bướng bỉnh, sát khí trên người còn nặng hơn cả kẻ lăn lộn giang hồ, nhìn là biết không phải dân bản địa trong thị trấn.

Quan trọng nhất là thằng nhóc ấy rất giống Từ Hải Chấn hồi trẻ.

Trong lòng Từ Hải Thanh bỗng dâng lên thứ cảm giác vừa thân thuộc vừa chán ghét, vô cùng mâu thuẫn. Không hiểu nghĩ sao, khi thằng nhóc bị thuộc hạ của bà ấy đánh gục dưới đất, bà ấy lại cúi xuống đưa cho cậu một chiếc khăn tay.

Thằng nhóc nhận lấy rồi quệt một phát lên mặt.

Từ Hải Thanh hỏi cậu là người ở đâu, gia đình đâu, sao lại để một mình cậu hoành hành ở thị trấn. Thằng nhóc bỗng gân cổ đáp trả, bảo không liên quan gì đến bà ấy.

Từ Hải Thanh lại hỏi cậu là ai mà dám nói chuyện với tôi kiểu đó, không sợ bị đánh chết à?

Thằng nhóc đáp lại: Dù sao ông đây cũng sắp chết rồi, sợ cái quái gì?

Từ Hải Thanh thấy cậu thú vị, lại dấy lên sự tò mò nên đã ngồi xuống trò chuyện.

Hỏi ra mới biết thằng nhóc đến từ thành phố Giang, vừa bị chẩn đoán ung thư phổi, tình hình rất nghiêm trọng. Nếu không mổ, không hóa trị thì không thể sống quá 3 tháng.

Lúc đó cậu bị ba ép đến bệnh viện, còn sắp xếp ca phẫu thuật mấy ngày sau. Cậu sợ hãi tột cùng nên nửa đêm đã nhảy cửa sổ trốn đi, mặc nguyên bộ đồ bệnh nhân bỏ chạy. Nhờ vài người bạn giúp đỡ nên cậu vay được chút tiền rồi chạy tới thành phố Lịch.

Nghe nói ở đây có thị trấn dân cư sống rất thọ, khí hậu, không khí đều tốt. Cậu lẩn lút trong xó xỉnh ấy suốt một tháng, đến giờ vẫn chưa chết, không những hít thở bình thường mà còn có sức đánh nhau với người ta.

Thằng nhóc nói: “Chắc chắn là bệnh viện chẩn đoán sai rồi. May mà tôi chạy nhanh, không thì đã bị dao rạch bụng rồi, còn bắt tôi làm cái trò hóa trị chó má đó nữa, thật ngu xuẩn mà! Khi nào quay về tôi sẽ băm vằn bọn lang băm ấy ra!”

Mỗi lần cậu mở miệng là một tràng chửi thề lại được tuôn ra. Từ ngữ tục tĩu đến mức Từ Hải Thanh lăn lộn giang hồ bao năm cũng thấy chói tai, định bỏ đi luôn.

Cho đến lúc rời đi, bà ấy mới hỏi bâng quơ: “À, cậu tên gì thế?”

Thằng nhóc vẫn ngồi bệt dưới đất, trên người còn dính máu: “Muốn hẹn đánh nhau hả? Được thôi, nhớ kỹ, ông đây hành tẩu giang hồ không đổi tên, ngồi xuống không đổi họ, họ Từ, tên Thước!”

Từ Hải Thanh suýt nữa bị cái giọng huênh hoang học từ truyện võ hiệp của cậu làm cho nghẹn lời, trong đầu như vang lên một tiếng “ong”, có sợi dây thần kinh nào đó như đứt phựt.

Bà ấy lại hỏi: “Họ Từ nào? Thước nào?”

“Từ trong bộ song nhân, Thước trong chữ Hỏa Lạc Thước.”

Từ Hải Thanh: “…”

Sau đó là một màn nhận nhau vừa gượng gạo vừa khó xử của cô cháu, cả hai đều hết sức miễn cưỡng.

Từ Hải Thanh cũng đã cho người về thành phố Giang dò hỏi tình hình, biết được khi ấy Từ Hải Chấn đã nhận được tin về Từ Thước từ lâu. Nhưng đúng lúc đó, trong tay ông có vụ án lớn nên không rời đi được. Thấy Từ Thước cũng chẳng gây chuyện kinh thiên động địa gì, chỉ co đầu rụt cổ chịu nhịn nên cũng không nhất quyết bắt trói cậu về làm phẫu thuật nữa.

Bạn bè của Từ Hải Chấn ở thành phố Lịch thường mang tin về báo rằng Từ Thước chạy nhảy khỏe mạnh, đánh nhau ầm ĩ, nào có dáng vẻ bệnh tật. Hơn nữa, cậu còn cao lên nhanh chóng, da đen sạm, thân thể cường tráng, chắc chắn là bệnh viện chẩn đoán nhầm.

Từ Hải Chấn đến bệnh viện mấy lần, bệnh viện cũng kiểm tra lại, khẳng định chẩn đoán không sai. Nhưng bọn họ lại nói rằng độ tuổi của Từ Thước có khả năng hồi phục rất nhanh, biết đâu, ở nơi không khí trong lành, tâm lý thoải mái còn có thể xuất hiện “kỳ tích”.

Từ Hải Chấn cảm thấy thật nực cười, chỉ đành mắt nhắm mắt mở, ông còn giúp Từ Thước xin nghỉ học một năm. Trong thời gian đó, Từ Hải Thanh lại ép cháu trai học hết sách vở mà bà ấy chuyển tới trong vòng 2 tháng.

Đợi đến khi Từ Thước học xong toàn bộ sách, làm hết đề bài, người trắng trẻo hơn một vòng, chuẩn bị quay về thành phố Giang thi cử thì ngay đêm trước khi về thành phố Giang, cậu suýt nữa làm nổ tung cả căn bếp.

Nghe thấy động tĩnh, Từ Hải Thanh vội vã chạy đến thì thấy Từ Thước đang vật lộn với bột mì.

Cậu nói muốn làm một mẻ bánh nhân hẹ thịt lợn cho bà ấy ăn trước khi đi. Ba cậu là Từ Hải Chấn từng nói, hồi nhỏ cô rất thích ăn đồ ăn do anh cả làm.

Từ Hải Thanh đưa tay xoa mạnh lên đầu Từ Thước, bắt cậu đứng sang một bên, bảo cậu nhìn bà làm. Khi nào học được rồi thì về thành phố Giang làm cho ba ăn, dọa ông một trận!

Nói xong, cả hai cùng phá lên cười.

Ai ngờ, khi Từ Thước quay về thành phố Giang gặp lại Từ Hải Chấn thì ông đã thành bức ảnh đen trắng.

Thoắt cái đã 10 năm trôi qua.

***

10 năm sau, hôm nay, Từ Thước lại suýt làm nổ tung nhà bếp. Từ Hải Thanh biết bà ấy không thể cản được đứa cháu này nữa rồi. 

Cô cháu hợp lực làm xong một nồi bánh nhân hẹ thịt lợn, ngồi trước bàn ăn uống rượu, ăn đến căng bụng.

Nhìn một bàn toàn đồ thừa, Từ Hải Thanh bỗng hỏi: “Nghe nói cháu thuê một văn phòng ở thành phố Giang?”

Từ Thước rót thêm rượu cho bà ấy, mỉm cười: “Đúng là chẳng có gì qua được mắt cô.”

Từ Hải Thanh lườm cháu, vừa bất đắc dĩ vừa bất lực.

Giờ đây, Từ Thước đã không còn là thằng nhóc 16,17 tuổi ngông cuồng nữa. Thân thể vốn khỏe mạnh, IQ lại cao, chỉ là khi xưa còn quá non trẻ, chưa biết vận dụng. Giờ 10 năm qua đi, anh không chỉ chín chắn mà còn thêm thâm sâu khó lường. Có lúc ngay cả Từ Hải Thanh cũng chẳng đoán nổi, dưới gương mặt cười nhếch mép kia ẩn giấu bao nhiêu toan tính.

Anh giống như một vò rượu ngon, mới ủ thì chưa ra gì, phải chôn dưới đất 10 năm mới tỏa hương nồng đượm.

Từ Hải Thanh thở dài: “Cô vẫn thấy tiếc vì năm đó cháu không thi cảnh sát, cô thấy có lỗi với ba cháu lắm.”

Từ Thước nhướn mày: “Nếu cháu thi cảnh sát thì cô sẽ thế nào?”

“Cô á?”

“Cháu không muốn bắt cô ruột của mình để được thăng chức đâu.” Từ Thước cười, nụ cười chứa vẻ châm biếm không hề che giấu: “Cứ làm luật sư cho tiện, mở mắt nói láo, dù cô đen đến đâu cháu cũng có thể đổi thành trắng.”

Từ Hải Thanh bĩu môi trả đũa: “Bà cô của cháu đã là công dân tuân thủ pháp luật từ lâu rồi! Bây giờ cô chỉ làm việc thiện, trả ơn xã hội, phục vụ những người cần giúp thôi!”

Từ Thước: “Ừ ừ, cháu chỉ đùa thôi.”

Từ Hải Thanh: “…”

Im lặng một lúc, bà ấy quyết định trở lại vấn đề chính. Rõ ràng thằng nhóc này cố ý trêu bà ấy để đánh lạc hướng, chơi trò đẩy qua đẩy lại với bà ấy, bà ấy không dễ bị mắc lừa như thế đâu.

“Nếu cháu đã quyết định quay về thì cô cũng không thể ngăn cháu được. Nếu cô giúp được gì thì cứ nói nhé, cô sẽ cố gắng.”

Từ Thước bình thản đáp: “Cô định giúp kiểu gì? Kéo mấy người ở đây sang lập một băng nhóm mới, đối đầu với mấy phe bên đó hay tiện thể chuyển hết tiền của cô sang cho cháu, đầu tư vào cái hố lớn ở khu nhà giàu thành phố Giang xem có gây ra được tiếng vang nào không à?”

Từ Hải Thanh: “Hêy! Tên nhóc này lại đang chọc ngoáy cô à?”

Nụ cười của Từ Thước dần tan đi: “Cô à, cháu chẳng cần gì cả, trâu lạ khó ăn cỏ địa phương. Thành phố Giang không phải là địa bàn của cô, dù cô có đưa bao nhiêu người và tiền của sang đó cũng giống như đấm vào bông thôi. Yên tâm, cháu có cách của riêng cháu, thứ gì có thể lấy được bằng mưu trí thì cháu sẽ không phí sức đâu.”

Đến nước này rồi, Từ Hải Thanh biết bà ấy có nói nhiều cũng vô ích.

Bà ấy thở dài, chợt hỏi: “Vụ án của ba cháu đã qua 10 năm rồi, sao cháu lại chọn trở về vào lúc này? Có phải cháu đã tìm ra được điểm đột phá không?”

Từ Thước rủ mắt: “Chẳng phải cô đã biết rồi sao?”

Từ Hải Thanh: “Cô không hiểu, tin tức về người quản lý thử thuốc bị chết có thể giúp được cháu chỗ nào? Sao vụ này lại liên quan tới chuyện 10 năm trước của ba cháu?”

Từ Thước: “Sự kiện này chỉ là một mắt xích trong cả chuỗi quan hệ thôi, điều cháu cần là cắt đứt toàn bộ chuỗi đó. Nhưng trước đó, cháu cần tìm một kíp nổ để họ vừa khởi động thì cả chuỗi sẽ vận động theo.”

Từ Hải Thanh chợt giật mình: “…”

Từ Thước: “Hiện tại cháu đã tìm thấy cô ấy rồi.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này