Kỷ Vân Hành muốn nói là không cần, bởi vì do cơ thể yếu ớt thường xuyên bị cảm lạnh nên nàng biết rõ mua thuốc ở đâu, nên uống thuốc gì.
Nhưng nhìn vẻ mặt của Hứa Quân Hách, ánh mắt lạnh lùng giống như đang tức giận, Kỷ Vân Hành không dám lên tiếng, chỉ biết trơ mắt đứng nhìn hắn tịch thu chiếc túi vải của mình đi.
Kỷ Vân Hành bước lên hai bước đuổi theo: “Uống thuốc xong ta có thể về sao?”
Hứa Quân Hách treo túi vải lên bình phong, quay người nhìn nàng.
Câu hỏi này khiến hắn im lặng hồi lâu, mặc dù trên mặt không biểu hiện rõ ràng nhưng Kỷ Vân Hành quan sát tỉ mỉ, cảm thấy hắn còn tức giận hơn cả trước đó.
Nàng lại lặp lại câu hỏi lần nữa: “Lương Học, có phải uống thuốc xong thì ta có thể…”
Hứa Quân Hách giơ tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm nàng, nghiêng người tiến tới gần, giọng điệu thân thiết nói: “Hữu Hữu, tai cô không nghe được sao? Ta nói phải đợi đến khi hết cảm lạnh mới có thể xuống núi, chứ không phải uống thuốc rồi là có thể đi.”
Hữu Hữu là nhũ danh của Kỷ Vân Hành.
Hồi nhỏ chỉ có mẹ nàng gọi, sau này ba trưởng bối là Tô Y, Tiết Cửu và Sở Tình đều gọi nàng như thế.
Kỷ Vân Hành chưa từng giới thiệu nhũ danh của mình với Hứa Quân Hách, có lẽ là hắn đã nghe được từ người khác nên mới biết.
Âm thanh nỉ non như thể đang nhấm nháp cái tên của nàng trong môi lưỡi, vô thức nảy sinh một cảm giác mập mờ không rõ khiến Kỷ Vân Hành cảm thấy ngại ngùng, tai nàng chợt nóng lên, trong lòng cũng có gì đó đập loạn.
Nàng nhìn thẳng vào Hứa Quân Hách, vô thức đưa tay ra đặt lên mu bàn tay hắn.
Cả cơ thể nàng đã bắt đầu nóng lên nên khi chạm vào tay hắn, cảm giác ấm áp từ tay nàng truyền sang cho hắn, nàng chợt nhận ra: “Nhưng cảm lạnh có thể lây đó, Lương Học cũng muốn bị bệnh hả?”
“Ta không yếu ớt như cô.” Hứa Quân Hách buông tay, trên mu bàn tay vẫn còn lưu lại một tầng hơi ấm, hắn lạnh lùng nói: “Trong hành cung này của ta có nhiều phòng như vậy mà còn không chứa được cô hay sao, tại sao lại phải ngồi ngoài sân chịu gió lạnh chứ.”
Kỷ Vân Hành lí nhí phản bác lại: “Ta tưởng ngài sẽ tỉnh dậy nhanh thôi, ai mà biết ngài ngủ lâu vậy…”
Hứa Quân Hách không đáp lời, quay người ra cửa điện gọi Tuân Ngôn đến: “Khách đến mà không biết tiếp đãi chu đáo, để nàng ấy ngồi ngoài sân hứng gió lạnh, ngươi học quy củ từ ai vậy?”
Tuân Ngôn vội vàng quỳ xuống thỉnh tội: “Nô tài biết sai, mong Điện hạ trách phạt.”
Kỷ Vân Hành nghe thấy vậy, vội vàng chạy lại kéo lấy tay áo Hứa Quân Hách, thấp giọng nói: “Ngài đừng trách hắn, là ta tự muốn ngồi ở ngoài sân đợi, không liên quan đến hắn đâu.”
Hứa Quân Hách làm như không nghe thấy, chỉ lạnh lùng nói: “Nể tình ngươi lần đầu phạm lỗi, chỉ phạt ba tháng bổng lộc, nếu còn có lần sau thì tự đi lãnh roi.”
“Tạ Điện hạ khai ân.” Tuân Ngôn dập đầu lạy.
“Mời Sở y sư đến đây.” Hứa Quân Hách lại ra lệnh, một tay kéo Kỷ Vân Hành vào trong điện.
Thấy hắn tức giận, Kỷ Vân Hành cũng không dám nói gì thêm, nàng ngoan ngoãn ngồi xuống ghế mềm, thỉnh thoảng lại lén nhìn hắn một cái.
Trong tẩm điện không còn tiếng động, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
“Đây là quy củ, Kỷ Vân Hành.” Sau một lúc lâu, Hứa Quân Hách nói: “Không phải chỉ cô, cho dù hôm nay người nào đến mà ngồi đợi ở ngoài sân, hắn đều sẽ bị ta trách phạt.”
Kỷ Vân Hành cảm thấy nóng, đầu óc bắt đầu choáng váng, suy nghĩ cũng chậm chạp hơn bình thường.
Nhưng nàng cảm thấy không phải như vậy, bởi vì từ lúc tỉnh dậy Hứa Quân Hách đã biết nàng ngồi ngoài sân rồi nhưng cả buổi chiều này tâm trạng hắn vẫn rất tốt, cho dù thỉnh thoảng giả vờ phê bình một hai câu khi nàng thêu sai, vẻ mặt cũng không lộ ra chút bực bội nào.
Hắn bỗng dưng tức giận mà chẳng hiểu lý do ra sao.
Kỷ Vân Hành mơ màng suy nghĩ, tính tình Lương Học tệ quá, làm người ta khó lòng đoán được.
“Có phải vì ta bị bệnh nên Lương Học mới trách hắn không?” Kỷ Vân Hành tự nói với mình: “Nhưng đó không phải lỗi của hắn, hắn đã bảo ta vào trong phòng chờ, ta tưởng rằng ngài sẽ tỉnh lại nhanh thôi nên mới không vào. Nếu như muốn trách thì phải trách Lương Học, bởi vì ngài ngủ lâu quá, mà người dân ở Linh Châu không ngủ trưa, ta không nghĩ đến chiều rồi mà ngài còn ngủ nữa…”
Hứa Quân Hách tối sầm mặt: “Im miệng.”
Hắn thầm nghĩ cho dù muốn trách hắn cũng không phải trách hắn ngủ trưa, mà là trách hắn không nói rõ ràng với những cung nhân mới đến rằng khi Kỷ Vân Hành đến thì nên tiếp đãi ra sao.
Trong lúc hai người nói chuyện, Sở Tình đã được mời đến, bà vừa vào điện hành lễ đã liếc mắt nhìn sang Kỷ Vân Hành, không cần bắt mạch cũng đã nhận ra nàng bị cảm lạnh.
Kỷ Vân Hành thường xuyên bệnh vặt, điều kiện sống trước đây lại tồi tệ, hầu như trên người không có một bộ quần áo dày dặn nào, cứ cách vài ba hôm sẽ chạy đến y quán một chuyến, sau đó sẽ ghé cửa tiệm của Sở Tình ăn một bát đậu hũ.
Sau này, nàng ăn kẹo thuốc do Sở Tình chế tạo nhiều hơn, sức khỏe cũng tốt hơn một chút, cộng với năm nay điều kiện sống tốt hơn nhiều so với trước đây, từ đầu đông năm nay nàng ít bệnh vặt hơn hẳn.
“Khám bệnh cho nàng ấy.” Hứa Quân Hách đứng bên cạnh, nghiêm mặt ra lệnh.
“Không cần khám, ta đi bốc thuốc cho con bé là được rồi.” Sở Tình lắc đầu, thở dài: “Trời lạnh thế này, con nên ở yên trong nhà mới phải, chạy lung tung ra ngoài làm gì.”
Kỷ Vân Hành nắm chặt bàn tay lại ngồi im nghe dạy bảo, không dám lên tiếng.
Lúc nàng ra ngoài cũng bị Tô Y nhắc nhở, nói qua nói lại cũng là nàng không nên ra ngoài, bởi vì thời tiết càng ngày càng lạnh, cho dù ngồi trên xe ngựa cũng khó tránh khỏi gió lạnh lùa vào trong.
Nàng là đứa trẻ sinh non nên cơ thể quá yếu ớt, hứng chút gió lạnh là phải chịu khổ vì bệnh. Trong lòng Kỷ Vân Hành hiểu rõ dì Tô và dì Tình nói vậy là vì quan tâm nàng, muốn tốt cho nàng, nhưng nàng vẫn muốn ra ngoài, muốn lên núi tìm Lương Học.
Dù thân thể có yếu đuối đến đâu, nàng cũng không muốn bị mắc kẹt ở một chỗ, bị hạn chế bước chân.
Hứa Quân Hách nhìn thấy hết toàn bộ biểu cảm của nàng, không biết vì sao lại cảm thấy dáng vẻ nàng cúi đầu có hơi buồn bã, hình như vì bị trách phạt mà không vui.
Hắn liền lên tiếng đuổi người: “Nhanh đi bốc thuốc.”
Sở Tình quay người rời đi, Hứa Quân Hách đứng bên cạnh một lúc, thấy Kỷ Vân Hành vẫn cúi đầu không nói chuyện, hắn liền chủ động ngồi xuống bên cạnh nàng.
“Đêm khuya sương lạnh, cô lại đang bệnh, đừng vội vã về trong đêm nữa.” Hứa Quân Hách hạ giọng, giọng nói chậm rãi như đang bắt đầu dỗ dành: “Đồ đạc trong thiên điện vẫn còn ở đó, hàng ngày đều có người dọn dẹp, trời nắng cũng sẽ có người mang chăn gối ra phơi, đó cũng là chỗ cô ngủ trước đây thôi nên sẽ không thấy lạ chỗ đâu.”
Kỷ Vân Hành nghe thấy lời này mới từ từ ngẩng đầu lên.
Nhiệt độ tăng cao đã khiến hai má nàng ửng đỏ, cả chóp mũi và vành tai cũng đều đỏ hồng, đôi mắt đen láy như bị phủ một tầng sương: “Vậy khi ngài phái người đến nhà ta, có thể đừng nói với dì Tô rằng ta ở lại hành cung vì bị bệnh được không?”
Hứa Quân Hách sững sờ, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ: “Tại sao?”
Kỷ Vân Hành im lặng không đáp, dường như không muốn trả lời cho lắm.
Hứa Quân Hách tiến lại gần nàng hơn, giọng nói lại thấp hơn một chút: “Vì sao chứ? Nói cho ta lý do đi.”
“Bởi vì nếu dì Tô biết ta bị bệnh, lần sau sẽ không cho phép ta ra ngoài nữa.” Kỷ Vân Hành chu môi nói: “Nhưng ta vẫn muốn đến tìm ngài.”
Kỷ Vân Hành nói câu này rất nhẹ nhàng, nhưng khi lọt vào tai Hứa Quân Hách lại nặng tựa ngàn cân. Hắn chỉ cần nghe nửa câu đằng sau, cảm giác thỏa mãn đã nhanh chóng giãn nở ra trong lòng bao phủ lấy toàn bộ trái tim hắn, cuốn đi mọi bực dọc vô cớ tan thành mây khói.
Hắn biết rõ tâm tư của Kỷ Vân Hành khi nói lời này rất thuần khiết, không mang theo bất kỳ ý niệm mập mờ nào, nhưng khi nghe nàng nhẹ nhàng nói ra những lời ấy, trái tim hắn đập nhanh không thể nào tả xiết.
Dường như vào khoảnh khắc ấy, việc nàng lên núi không phải để khoe với hắn chiếc túi thơm do chính tay nàng thêu ra, cũng không phải để học những đường thêu vụng về từ hắn, mà chỉ đơn giản là đến vì muốn gặp hắn, vì nhớ hắn mà thôi.
Lời ngọt ngào như chiếc bẫy khiến người ta cam lòng sa chân vào.
“Muốn gặp ta đến vậy sao?” Hứa Quân Hách hỏi ngược lại.
Kỷ Vân Hành liếc nhìn hắn, không nhận ra ý tứ mập mờ trong lời nói của hắn mà chỉ thành thật đáp lời: “Ta đã đợi ngài ba ngày mà ngài không đến tìm ta, nên ta chỉ có thể lên núi tìm ngài thôi.”
“Còn không phải vì cô cố tình chọc giận ta sao.” Hứa Quân Hách lẩm bẩm một câu rồi giơ tay lên khẽ véo nhẹ vào tai nàng.
Kỷ Vân Hành đang bị bệnh nên trông nàng yếu đuối và mong manh hơn thường ngày, khiến Hứa Quân Hách vô thức muốn trêu đùa nàng một chút. Đặc biệt là khi nàng thật sự đáng ghét, từ ánh mắt nghi hoặc khi nhìn hắn trước đó cho đến chuyện nàng đòi lại túi thơm trong tay hắn, còn nói sẽ đem bán chúng cho Thiệu Sinh.
Thế nhưng, Kỷ Vân Hành không hề ngăn cản hành động của hắn, mà để mặc cho hắn véo tai mình đến khi tai nàng đỏ ửng và nóng ran. Nàng cũng chẳng nói khó chịu, chỉ dùng ánh mắt chân thành và chăm chú nhìn hắn.
Thế là Hứa Quân Hách không nhịn được muốn tiến lại gần nàng hơn, muốn làm thêm vài hành động thân mật hơn nữa.
Cảm nhận được hơi ấm còn sót lại nơi đầu ngón tay, hắn rụt tay về rồi hỏi: “Những túi thơm đó, ừm, cô định bán cho vị huynh trưởng tiện nghi kia của cô với giá bao nhiêu?”
Trước đó Thiệu Sinh đã dạy Kỷ Vân Hành phải ra giá mười lượng một cái, nhưng Kỷ Vân Hành cảm thấy túi thơm của mình không đáng giá như vậy, thế là hạ xuống một nửa: “Năm lượng bạc một cái.”
“Ta trả mười lượng, những cái trong túi vải của cô ta lấy hết.” Hứa Quân Hách nói.
Kỷ Vân Hành trợn tròn mắt ngạc nhiên hỏi lại: “Ngài muốn mua hết những túi thơm đó làm gì?”
“Làm sao? Vị huynh trưởng tiện nghi đó muốn mua thì được, còn ta thì không sao?” Hứa Quân Hách lườm nàng, vẻ mặt như lại sắp nổi giận.
Kỷ Vân Hành vội nói: “Tất nhiên là được, nhưng ngài không cần phải trả tiền, ta tặng hết cho ngài là được rồi.”
Dù sao cũng chỉ là một đống đồ rách nát.
“Không, ta nhất định phải trả tiền để mua.” Hứa Quân Hách không biết đang tranh cao thấp với ai: “Không chỉ những túi thơm này, mà từ nay về sau mỗi túi thơm cô thêu ra dù thành hay hỏng ta đều mua lại hết, mười lượng một cái, không bớt đồng nào.”
Vị huynh trưởng tiện nghi đó của nàng suốt ngày dạy học cho người ta thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ, làm gì có bản lĩnh cạnh tranh với hắn.
Muốn dùng cách thức ngu xuẩn này để thu hút sự chú ý của Kỷ Vân Hành, có ý đồ muốn kéo gần quan hệ với nàng ấy sao? Không đời nào!
Kỷ Vân Hành ngạc nhiên ngồi thẳng người, giơ tay sờ trán Hứa Quân Hách, thắc mắc: “Chẳng lẽ mới đó mà ta đã lây bệnh cho ngài rồi sao? Sao ta thấy đầu ngài như bị sốt đến ngu người rồi.”
Bàn tay nàng ấm nóng mềm mại như không xương, Hứa Quân Hách đưa tay nắm lấy rồi dùng sức giữ chặt trong tay mình.
Thực vậy, Kỷ Vân Hành vẫn luôn ngọt ngào và mềm mại như thế, không chỉ mỗi đôi tay.
Trong đầu Hứa Quân Hách chợt nảy lên một suy nghĩ, hắn nhìn nàng rồi nhẹ giọng hỏi: “Trông cô có vẻ mệt rồi, ta bế cô lên giường nghỉ ngơi có được không?”
Kỷ Vân Hành ngạc nhiên: “Ta tự đi được.”
Nàng chỉ bị cảm lạnh chứ chân vẫn còn khỏe.
“Ta muốn bế cô.” Hứa Quân Hách đáp.
“Nhưng nam nữ thụ thụ bất thân mà.” Lúc này Kỷ Vân Hành lại nói ra lý do thoái thác hết sức cũ kỹ.
“Lần trước lúc cô rơi từ trên cây xuống nằm ngay trong lòng ta, sao không nhắc chuyện thụ thụ bất thân đi?” Hứa Quân Hách phản bác.
Kỷ Vân Hành muốn nói đó là ngoài ý muốn, không thể tính vào được.
Hứa Quân Hách không để nàng có cơ hội phản bác liền nói tiếp: “Ở đây chỉ có ta và cô, sẽ không ai biết đâu.”
Lúc dụ dỗ nhau làm chuyện xấu người ta luôn nói như vậy, đáng tiếc Kỷ Vân Hành thường bị lừa, nàng hoàn toàn không có chút đề phòng nào với Hứa Quân Hách.
“Có phải nếu ta để ngài bế lên giường, ngài sẽ hết giận đúng không?” Kỷ Vân Hành hỏi.
Hứa Quân Hách không nói gì.
Kỷ Vân Hành chờ một lúc, thấy hắn vẫn im lặng, nàng bèn giơ hai tay lên như đã thỏa hiệp: “Được rồi, vậy cho ngài bế một lần đó, đừng giận nữa.”

Bình luận về bài viết này