Hai tiếng ho nhẹ bất chợt từ cửa vọng đến, Hứa Quân Hách quay đầu nhìn sang, qua mấy lớp màn mỏng thấp thoáng thấy bóng dáng của Thi Anh. Kỷ Vân Hành vốn đã chuẩn bị sẵn tư thế để được bế lên lại bị tiếng ho này làm giật mình, nàng lập tức rụt tay lại nhướn cổ nhìn tới.
“Tiểu điện hạ, Sở y sư bảo nô tài đến hỏi ý kiến ngài.” Thi Anh đứng ngoài màn lên tiếng.
Thật chẳng đúng lúc chút nào. Hứa Quân Hách bước tới vén màn trừng mắt nhìn ra ngoài, thấy trên mặt Thi Anh hiện lên ý cười pha lẫn ý trêu chọc, rõ ràng đã nghe được cuộc trò chuyện vừa rồi giữa hắn và Kỷ Vân Hành.
Hứa Quân Hách nhíu mày, định giải thích rằng hắn thấy Kỷ Vân Hành sốt đến đỏ cả mặt nên mới muốn giúp nàng một chút mà thôi.
Nhưng việc ôm ấp thế này quả thật có phần thân mật quá mức, huống chi Thi Anh còn chưa hỏi gì, nếu chủ động giải thích thì lại có vẻ như hắn đang chột dạ.
“Có chuyện gì?” Hứa Quân Hách lạnh mặt hỏi.
“Sở y sư đã bốc thuốc xong, bảo nô tài đến hỏi xem là nên gói lại hay nấu luôn bây giờ.”
Chỉ là chuyện nhỏ thế này mà cũng phải chạy một chuyến đến đây để hỏi hắn sao?
Hứa Quân Hách gần như không hề che giấu vẻ khó chịu: “Hay là mang dược liệu đến đây để Kỷ Vân Hành nhai sống luôn đi?”
Nghe ra được ý tứ không vui trong lời hắn, Thi Anh mỉm cười hành lễ, dịu giọng tiến lên một bước: “Kỷ cô nương khó khăn lắm mới đến tìm Tiểu điện hạ, nào ngờ lại bị cảm lạnh ở đây, đúng là do chúng nô tài tiếp đón không chu đáo. Sao có thể để nàng chịu ấm ức thêm nữa, nô tài sẽ đích thân đi sắc thuốc, đảm bảo canh chừng cẩn thận.”
Hứa Quân Hách nghe vậy cũng xuống nước, gật đầu đáp lại: “Làm phiền công công.”
Nhưng nhìn nụ cười của Thi Anh càng lúc càng không thuận mắt, hắn lại nói thêm: “Linh Châu đã sang tháng Chạp, e là chẳng mấy chốc sẽ có tuyết rơi, đến lúc đó tuyết lớn phong kín đường đi, ngựa xe khó mà lưu thông được. Thi công công vẫn nên sớm chuẩn bị quay về Kinh thành thì hơn.”
Thi Anh nghe xong lại mỉm cười.
Cứ hễ không vui là lại đuổi ông ấy về Kinh, tính tình thật chẳng khác nào trẻ con đang làm nũng.
Sau khi đuổi Thi Anh đi, Hứa Quân Hách quay trở vào thì thấy chỗ ghế mềm đã trống không, không thấy bóng dáng Kỷ Vân Hành đâu nữa.
Hắn ngạc nhiên đi qua giường mình xem thử vẫn thấy trống trơn, sau đó hắn lại đi sang thiên điện thì thấy Kỷ Vân Hành đã cởi giày ngoan ngoãn nằm trên giường, kéo tấm chăn dày đắp kín cả người lại.
Nghe tiếng bước chân của Hứa Quân Hách đến gần, nàng liền quay đầu nhìn sang.
Chăn gấm bao bọc lấy thân thể nàng chỉ để lộ gương mặt đỏ ửng vì sốt, đôi mắt nhuốm lên chút ẩm ướt trông long lanh như ngấn nước.
“Thiên điện vẫn chưa đốt lò sưởi.” Hứa Quân Hách bước tới cạnh giường, cúi đầu nhìn nàng: “Qua chủ điện nghỉ ngơi đi.”
Kỷ Vân Hành khẽ lắc đầu: “Ta nằm trong chăn, không lạnh.”
Hứa Quân Hách cũng không ép buộc, tự mình tìm một chiếc ghế rồi ngồi xuống cạnh giường hỏi: “Trước kia cô cũng dễ bị cảm lạnh như vậy sao?”
Kỷ Vân Hành thấy hắn ngồi rất gần giường khiến lòng nàng sinh ra một cảm giác được quan tâm, thế nên dù trong người không được khỏe nhưng tâm trạng nàng lại rất tốt.
“Ta mặc quần áo rất dày, bình thường sẽ không như vậy.” Kỷ Vân Hành nói: “Có lẽ là vì gió trên núi lạnh hơn.”
“Chưa từng nghĩ tới việc điều dưỡng lại thân thể sao?” Hứa Quân Hách vừa nói vừa tiến người về phía trước, chống khuỷu tay lên mép giường, nghiêng đầu nói chuyện với nàng.
“Thầy lang nói cơ thể yếu ớt của ta là do từ khi còn trong bụng mẹ, cần phải kiên trì tu dưỡng trong một thời gian dài mới được. Còn nếu muốn có hiệu quả nhanh thì phải dùng đến dược liệu quý hiếm, nhưng ta không có nhiều thời gian mà cũng chẳng có nhiều tiền.” Kỷ Vân Hành trả lời.
Hứa Quân Hách nói: “Thế sao cô không nói với ta? Trong Hoàng cung có tất cả các loại dược liệu quý trong thiên hạ, muốn gì ta cũng có thể tìm được cho cô.”
Nghe vậy, Kỷ Vân Hành ngẩn ra một lúc như thể phản ứng chậm chạp, nàng lắc đầu: “Thật ra cơ thể ta không có vấn đề gì quá lớn, ngày thường chỉ cần chú ý một chút là được. Trong nửa năm qua ta đã ít bị bệnh hơn rất nhiều.”
Trong lòng nàng như có một cán cân, một đầu là bản thân, đầu còn lại là người khác.
Nàng nhận được bao nhiêu thì sẽ đền đáp cho người khác bấy nhiêu, không để cho cán cân nghiêng lệch quá nhiều.
Hứa Quân Hách đưa tay chạm nhẹ vào gò má đỏ hây hây của nàng: “Có đau đầu không?”
Thiên điện không sáng như chủ điện, chỉ có một ngọn đèn thắp bên cạnh giường, ánh sáng vàng ấm áp từ sau lưng Hứa Quân Hách tỏa ra bao phủ lên đôi mày mắt tuấn tú của hắn một lớp mờ ảo.
Mái tóc dài rủ xuống chạm lên giường nằm gần với tóc của Kỷ Vân Hành, tạo nên một sự thân mật khó lòng lý giải.
Kỷ Vân Hành ngước nhìn hắn, ánh mắt có hơi thất thần.
Hứa Quân Hách là người nóng tính, điều này nàng đã biết từ lâu. Thường ngày khi nói chuyện với người khác, hắn thường không biểu lộ cảm xúc, nếu ai chọc giận hắn, sắc mặt hắn sẽ mang theo vài phần hung dữ.
Vậy nên Hứa Quân Hách hiếm khi bộc lộ vẻ dịu dàng như thế này. Những nét ôn hòa như bỗng tràn ra từ đôi mắt, xuất phát từ bản tính mà ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra.
“Đau.” Kỷ Vân Hành thành thật trả lời, nhưng nàng đã có kinh nghiệm khi bị bệnh, dường như không rõ là đang an ủi hắn hay là tự an ủi bản thân mình, nàng tiếp lời: “Nhưng mà không sao, chỉ cần uống thuốc rồi ngủ một giấc là khỏi thôi, rất nhanh sẽ khỏe lại.”
Hứa Quân Hách lại dùng mu bàn tay kiểm tra trán nàng rồi đứng dậy bước ra ngoài gọi người vào châm lò sưởi trong thiên điện, sau đó nói với nàng: “Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ trước, khi nào thuốc sắc xong sẽ gọi cô dậy.”
Kỷ Vân Hành nhìn hắn, cảm thấy đây giống như lời dặn dò trước khi rời đi liền chậm chạp gật đầu đáp lại.
Quả nhiên, Hứa Quân Hách vừa nói xong câu đó đã quay người rời đi, thiên điện trở nên tĩnh lặng, chỉ còn một tiểu thái giám trẻ tuổi đứng hầu xa xa ngoài cửa, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nghe theo lệnh của Kỷ Vân Hành.
Nàng nhìn về phía cửa, trong lòng có chút mất mát nhìn theo bóng lưng Hứa Quân Hách rời đi.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc khi cơn cảm lạnh càng lúc càng trở nặng, nàng mơ màng nhắm mắt lại, bước vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Hứa Quân Hách quay về chủ điện, đầu tiên là lấy túi vải của Kỷ Vân Hành xuống vơ vét một phen, lấy hết những túi thơm đã hoàn thành hoặc chưa làm xong từ bên trong ra ngoài.
Hắn nghiêm túc nhìn kỹ từng cái một, dường như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ vụng về của nàng khi thêu từng đường kim chỉ lộn xộn trên những túi thơm. Nàng đã thử thêu nhiều hoa văn khác nhưng lại thất bại, cuối cùng chỉ thêu được hoa, những bông hoa với màu sắc sặc sỡ nhưng hình dáng kỳ lạ.
Hứa Quân Hách cảm thấy mình có lý do chính đáng để thu hết chúng lại.
Chẳng hạn như kỹ thuật thêu này của Kỷ Vân Hành là do hắn dạy, nếu nàng bán những thứ thêu vụng về này cho người khác, lỡ một ngày nào đó nàng vạ miệng vô tình tiết lộ ra để người khác biết nàng là học trò của hắn, chẳng phải họ sẽ cười nhạo cả hắn hay sao?
Nếu đã là thứ nàng học từ hắn, hắn thu lại cũng chẳng có gì sai.
Còn Thiệu Sinh lại chẳng có lý do nào để mua chúng, rõ ràng là y có mưu đồ bất chính với Kỷ Vân Hành.
Đầu tiên giả vờ xưng huynh gọi muội để khiến Kỷ Vân Hành buông lỏng cảnh giác, sau đó kéo gần mối quan hệ của cả hai, lợi dụng việc “gần nước được trăng” để chiếm lợi.
Hứa Quân Hách nghĩ đến đây, bất giác lạnh giọng cười khẩy một tiếng.
Hắn sẽ đập nát cái kế hoạch đó!
Hứa Quân Hách tịch thu hết đống túi thơm lại, tiếp đó truyền gọi Trình Du vào điện, hỏi thăm tiến triển của việc điều tra tung tích con gái của Sở Tình.
“Hồi bẩm Điện hạ, thuộc hạ đã tra hỏi kỹ lưỡng Sở y sư về đặc điểm diện mạo con gái bà ấy, sau đó đến các huyện lân cận quanh Linh Châu dò hỏi và dán bức họa, quả thật đã tìm được một ít đầu mối nhưng chưa xác định rõ nên thuộc hạ chưa dám khẳng định.”
Hứa Quân Hách nói: “Cứ nói ta nghe.”
Con gái của Sở Tình đã mất tích mười hai năm, đây là một khoảng thời gian rất dài. Muốn đi ngược thời gian lần tìm lại người và chuyện xưa là việc vô cùng phiền toái.
Nhưng năng lực của Hoàng thất vốn rộng lớn, quyền lực trải đến khắp thiên hạ, chỉ cần không ngại phiền hà, việc tìm kiếm cũng không phải là chuyện quá khó khăn.
Trình Du nói tiếp: “Thuộc hạ đã đến một nơi gọi là thôn Phương Nhi tìm thấy một bà lão, bà lão ấy mười mấy năm trước làm việc tại Linh Châu từng tiếp đãi một nhóm người nói giọng Nam Khánh. Bởi vì nhóm người đó gồm mười mấy nam nhân và một số cô nương nhỏ tuổi hợp thành cho nên khi đó bà lão cũng nghi ngờ nên mới nhớ rõ.”
Hứa Quân Hách hỏi: “Nam Khánh là quê hương của Sở y sư?”
Trình Du đáp: “Dạ đúng vậy. Trong lúc thuộc hạ tra hỏi, bà lão ấy có lấy ra một tấm thẻ bài bằng gỗ nói rằng năm xưa nhóm người đó trong lúc vô tình để quên lại ở khách điếm. Bà lão vốn đã nghi ngờ bọn họ, thế nên khi họ quay lại tìm thì bà ta không trả lại. Bà ta vốn định cầm thẻ gỗ đến quan phủ báo án nhưng vì sợ hãi nên từ bỏ, cuối cùng vẫn giữ lại tấm thẻ gỗ ấy đến bây giờ.”
Nghe xong, Hứa Quân Hách trầm ngâm một lát.
Khi ấy bà lão kia chắc chắn đã nhận ra rằng những cô nương đi cùng đội ngũ đó đều là người bị bắt cóc, nhưng bởi vì bà ta nhát gan nên không lựa chọn đi báo quan, tấm thẻ bài gỗ được giữ lại đến giờ chính là ngưỡng cửa của lương tâm mà bà ta khó lòng vượt qua được.
Trình Du dâng tấm thẻ gỗ lên bằng hai tay, nói thêm: “Sau khi thuộc hạ điều tra thì biết được rằng, tấm thẻ bài này thuộc về một tiêu cục danh tiếng trong dân gian – Trường Dạ tiêu cục.”
Hứa Quân Hách cầm tấm thẻ gỗ cũ kỹ lên xem, ngay chính giữa được khắc hai chữ “Trường Dạ”
“Trường Dạ tiêu cục rất được giới phú thương trong dân gian yêu thích, bất cứ hàng hóa gì quý giá một chút thì người có tiền đều sẽ ưu tiên chọn Trường Dạ tiêu cục. Thuộc hạ định trong hai ngày tới sẽ lên đường điều tra đội ngũ năm đó.”
“Ngươi không cần đích thân đi, cứ để người bên dưới đi là được.” Hứa Quân Hách lại đưa tấm thẻ gỗ cho Trình Du, hắn hiểu rõ những tiêu cục nổi danh như vậy thường có thế lực chống lưng phía sau, muốn điều tra sâu vào trong e rằng không thể thành công ngay được, đến lúc đó có lẽ Trình Du cũng chỉ uổng công một chuyến. Hắn nói tiếp: “Hiện giờ trong tay bọn chúng còn một đám trẻ con mới bắt vẫn chưa rời khỏi Linh Châu, nhưng không rõ đã giấu ở đâu, ngươi đi điều tra việc này đi.”
“Ngươi giả dạng làm dân thường, đừng điều động người của quan phủ, khi hành sự cố gắng tự mình làm, phải luôn cảnh giác đề phòng có kẻ theo dõi. Hãy tìm ra đám trẻ càng nhanh càng tốt.”
Trình Du gật đầu: “Thuộc hạ tuân mệnh.”
Sau khi Trình Du lui ra ngoài, chủ điện chìm vào yên lặng, Hứa Quân Hách cúi đầu im lặng suy tư, cứ duy trì tư thế ấy thật lâu.
Linh Châu gần như bị người của Tôn tướng biến thành một cái sàng chi chít lỗ, khắp nơi đều có tai mắt của ông ta, khiến mọi hành động của Hứa Quân Hách ở đây chẳng dễ dàng chút nào.
Nhưng ý đồ của Hoàng Đế khi đưa Trịnh Chử Quy tới Linh Châu đã quá rõ ràng, Hoàng Đế muốn Hứa Quân Hách mượn cơ hội này để trừ khử Trịnh Chử Quy.
Giữa hai ông cháu cách xa nhau ngàn dặm lại có một sự ăn ý chẳng cần nói ra.
Thuốc sắc trong một canh giờ, đến khi đổ ra vẫn còn nóng hổi nghi ngút khói, đặt trong sân chưa đầy một khắc đã nguội bớt.
Khi cung nhân bưng khay thuốc đi vào, Hứa Quân Hách đứng dậy đón lấy rồi lại đích thân bưng thuốc sang thiên điện bên cạnh.
Thái giám đưa thuốc vừa ra khỏi cửa đã bị Thi Anh đứng trong góc ngoắc lại, cười híp mắt hỏi: “Thuốc đâu?”
Tiểu thái giám đáp: “Điện hạ tự bưng vào trong rồi ạ.”
Thi Anh càng cười tươi hơn, hớn hở quay người rời đi.
Dẫu ông ấy không nói gì, nhưng tiểu thái giám cũng hiểu rõ trong lòng.
Hoàng thái tôn ở trong cung chưa từng đích thân đưa đồ cho ai. Ngay cả khi Hoàng Đế thỉnh thoảng long thể bất an, Hoàng thái tôn đến dâng thuốc cũng có cung nhân bưng khay thuốc đi theo phía sau, vậy mà còn từng bị các đại thần trong triều chỉ trích là thiếu lòng hiếu kính.
Hứa Quân Hách chẳng hề hay biết những cung nhân đang cười sau lưng mình, hắn bưng bát thuốc đi vào thiên điện, nhìn thấy Kỷ Vân Hành đã nhắm mắt ngủ.
Nàng vẫn nằm yên như lúc hắn đi, cơ thể quấn chăn thành một cái kén tằm, đến khi hắn quay lại cũng không có gì thay đổi.
Hứa Quân Hách bước đến ngồi xuống bên cạnh giường, vươn tay chạm lên trán nàng.
Nhiệt độ cơ thể nàng đột ngột tăng cao, còn nóng hơn nhiều so với trước đó, cả gương mặt nàng đỏ bừng lên.
Hắn còn chưa kịp cất tiếng gọi, Kỷ Vân Hành đã cảm giác có người chạm trán mình, nàng mơ màng mở mắt ra nhìn thấy Hứa Quân Hách đang bưng thuốc đứng bên cạnh giường.
“Tỉnh rồi à?” Hứa Quân Hách thấp giọng nói: “Dậy uống thuốc đi.”
Kỷ Vân Hành gật đầu, bởi vì cơ thể không còn sức nên động tác cũng có phần trầy trật, lúc nàng đang chật vật Hứa Quân Hách vô thức đưa cánh tay vòng ra sau lưng đỡ nàng dậy.
Thế là hắn chỉ có thể ngồi ở mép giường, tựa sát vào nàng.
Vừa hay Kỷ Vân Hành trong cơn bệnh lại yếu ớt, theo bản năng chỉ muốn dựa dẫm, nàng nghiêng đầu gối lên vai hắn, yếu ớt nói: “Lương Học, thuốc còn nóng không? Giờ ta uống được chưa?”
Hứa Quân Hách có một giây phút chợt thất thần, hắn bỗng có cảm giác như Kỷ Vân Hành đã truyền cái nóng từ người nàng sang cho hắn, khiến cả người hắn cũng nóng bừng cả lên.
“Lương Học?”
Kỷ Vân Hành không nhận được câu trả lời bèn gọi hắn lần nữa.
“Được rồi, uống đi.” Hứa Quân Hách cuối cùng cũng tỉnh lại, hắn khựng lại rồi mới ngập ngừng nói: “Ta… đút cho cô nhé?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu, nàng đưa hai tay ra nhận lấy bát thuốc, đầu tiên nhấp thử một ngụm nhỏ trước, thấy nhiệt độ vừa phải bèn nâng bát lên uống hết bát thuốc nồng đậm và đắng chát ấy vào miệng vô tư như đang uống nước.
Bát thuốc rất nhanh đã cạn, Kỷ Vân Hành đưa bát trả lại cho hắn, còn liếm môi nói: “Ta đâu phải Lương Học, ta không sợ uống thuốc.”
Hứa Quân Hách nhận lấy cái bát nhìn xem, quả thật trong bát chỉ còn thừa lại chút cặn dưới đáy, thứ thuốc đắng ngắt như thế mà Kỷ Vân Hành có thể uống một hơi hết sạch.
Nghe ra ý nàng đang cười nhạo hắn chuyện uống thuốc trước đây, hắn bèn cười mỉa: “Còn sức cười ta thì xem ra bệnh không nặng, ngồi dậy học thêu tiếp đi.”

Bình luận về bài viết này