Trên chiếc xe ngựa đi đến nghĩa trang, gương mặt nhỏ của Hoài Tịch nhăn nhúm lại: “Cô nương là người hành y chứ không phải ngỗ tác, giờ chúng ta đang ở Trường An chứ không phải ở giang hồ đâu mà giúp đỡ thu thập thi thể…”
Khương Ly bình tĩnh đáp: “Người hành y và ngỗ tác cũng có nhiều điểm tương đồng, mà thời nay nữ y lại còn rất hiếm, nữ tử bị bệnh thường kiêng kỵ không muốn gặp các nam đại phu nên thường chịu bệnh mà không chữa trị. Cứ như vậy, các đại phu trên đời càng ít có hiểu biết về bệnh của phụ nữ hơn, đến mức sau này còn có câu ‘Thà chữa mười người đàn ông, không chữa một người phụ nữ’, bởi họ coi bệnh phụ nữ như chứng nan giải. May mà khi ta mới bước vào con đường học y thuật đã được học với sư phụ chữa bệnh phụ nữ. Đúng là chữa cho người sống khác với khám nghiệm xác chết, nhưng nếu có thể giúp được phần nào cũng sẽ mau chóng tìm ra hung thủ hãm hại A Từ.”
Hoài Tịch bĩu môi nói: “Nữ tử trên đời đều bị nhốt trong nhà sau, người được học tập y lý từ nhỏ như cô nương thật sự chẳng có mấy ai, hơn nữa các đại phu nổi tiếng ngoài kia cũng ít người chịu nhận nữ đồ đệ, thành ra nữ tử không có cửa học tập nên nữ y cũng càng hiếm thấy. Nhưng thật không ngờ từ ban đầu cô nương đã được học chữa bệnh phụ nữ…”
Những lời Hoài Tịch vừa nói khiến Khương Ly hoảng hốt rơi vào những hồi ức cũ kỹ.
Đầu năm Cảnh Đức thứ 26, Khương Ly 7 tuổi đã lưu lạc đến Tế bệnh phường ở chùa Phổ Cứu tại Bồ Châu. Vào giữa hạ tháng năm, những ngày mưa lớn liên tiếp làm sông Lạc vỡ đê khiến hàng chục nghìn người dân hai bên bờ sông bị thương và thiệt mạng. Khi nàng cùng với các sư phụ trong chùa xuống núi cứu giúp, đã gặp được Ngu Thanh Linh và Ngụy Giai lúc bấy giờ cũng đến cứu trợ thiên tai.
Dòng họ Ngụy của Quảng An Bá truyền thừa y đạo đã mấy đời, Ngụy Giai là Thái y lệnh trẻ tuổi nhất trong hơn 100 năm nay của Đại Chu. Phu nhân của ông ấy là Ngu Thanh Linh xuất thân từ nhánh nhà họ Ngu ở Trường An, thuở nhỏ bà ấy bái y gia giang hồ làm thầy, rất giỏi chữa bệnh phụ nữ. Bà ấy vừa nhân hậu vừa giỏi y thuật, càng không ngại gian khổ, khi Ngụy Giai phụng lệnh Hoàng Đế đi phòng chống bệnh dịch, bà ấy cũng đi theo khám chữa miễn phí cho phụ nữ vùng bị thiên tai.
Trong lần khám chữa từ thiện đó, Ngu Thanh Linh đã phát hiện Khương Ly trong đám trẻ mồ côi tại Tế bệnh phường, khi thấy cô bé mới 10 tuổi đã biết chút ít về dược lý, dù nhỏ tuổi nhưng vẫn giúp đỡ người khác không ngừng nghỉ, mà lại còn có thiên phú chữa bệnh, thế nên bà ấy đã nảy sinh ý định thu nhận nàng làm đồ đệ. Về sau, Ngu Thanh Linh đã đưa nàng về Trường An, bài học đầu tiên chính là nói cho nàng biết khó khăn khi phái nữ đi khám chữa bệnh…
“Cô nương, sắp đến nơi rồi!”
Một tiếng gọi khẽ của Hoài Tịch kéo Khương Ly rời khỏi những hồi tưởng xa xăm. Nàng vén rèm nhìn ra ngoài, thấy xe ngựa đã vào vùng hoang vắng ở thành Nam. Cách đó không xa, mấy cây thông cây tùng phủ tuyết trắng che khuất một khu hợp viện vách vôi cũ kỹ, đó chính là nghĩa trang thành Nam.
Khi xe ngựa ngừng lại, Bùi Yến và Phó Vân Hành đã đứng đợi sẵn trước cửa, bốn thị vệ canh giữ nghĩa trang và hai Đô úy của Đại lý tự cũng đứng bên cạnh. Khi thấy một cô nương xinh đẹp thanh cao thoát tục bước xuống xe, ai nấy đều sững sờ.
Phó Vân Hành lo lắng hỏi: “Tiết cô nương, cô đã suy nghĩ kỹ chưa? Bây giờ còn cơ hội hối hận đấy, chuyện này không đơn giản như đi khám bệnh bình thường đâu…”
Khương Ly cười khẽ: “Xin mời Thế tử dẫn đường.”
Bùi Yến khẽ lắc đầu rồi quay bước vào trong trước, Khương Ly cất bước theo phía sau, Phó Vân Hành đi ở bên cạnh còn dò hỏi nàng: “Tiết cô nương từng thấy nhiều người chết đa phần là do bệnh đúng không?”
Nghĩa trang cũ kỹ, tuyết đọng trong sân đã bị người qua kẻ lại giẫm nát thành bùn lầy, Khương Ly bước đi thật chậm rãi: “Trong chốn giang hồ đa phần thù oán rồi giết nhau bằng độc, mùa hè năm nay lũ lụt tại Từ Châu, lúc ta đi cứu trợ đã từng tận mắt chứng kiến xác chết nhiễm bệnh chất đống, Thế tử cứ việc yên tâm.”
Phó Vân Hành sửng sốt: “Ồ, ta cũng có nghe nói cô nương đã được cậu ruột mình tìm thấy trong lúc đang đi cứu trợ.”
Khi đang trò chuyện, thị vệ canh giữ nghĩa trang là Cát Dương đứng ra nói: “Bùi đại nhân, nhóm người Tống ngỗ tác vừa đi chưa lâu, thuộc hạ còn tưởng hôm nay ngài sẽ không đến, danh tính của Tiền cô nương kia đã được xác nhận không sai.”
Cát Dương vừa nói vừa dẫn đường, vào đến sảnh chính đã rẽ trái, đi qua hành lang đến sảnh phụ đã được đóng kín cửa, hắn ta lấy chìa khóa mở khóa: “Thi thể của mấy cô nương ấy vẫn ở đây…”
Cửa vừa đẩy ra, một luồng mùi hôi thối u ám đã phả thẳng vào mặt, chỉ thấy trong sảnh phụ đặt bảy tám cái giường gỗ, trên 5 cái giường có phủ chiếu rơm và chăn nỉ, mà trước mỗi giường gỗ đều có nhang đèn và hoa quả thờ cúng. Khương Ly cởi áo choàng giao cho Hoài Tịch, đi vào trước cùng Bùi Yến.
Phó Vân Hành lấy tay che mũi, vẻ mặt nhăn nhó bước vào trong, Cát Dương cười nói: “Thế tử vẫn chưa quen à? Bây giờ còn đỡ hơn lúc mùa hè nhiều lắm rồi đó.”
Càng đi sâu vào bên trong, mùi hôi thối càng nồng nặc, nhưng do cái lạnh của mùa đông đã kìm hãm sự phân hủy của thi thể nên cũng còn chịu được. Bùi Yến cũng cởi áo choàng giao cho Cửu Tư rồi vén tấm chiếu rơm gần nhất lên.
Nhìn rõ cảnh tượng trên tấm ván gỗ, Hoài Tịch không nhịn được nôn ọe một tiếng.
Khương Ly cau mày, cũng đợi cho mình bình tĩnh một lúc rồi mới tiến đến gần.
Tấm ván gỗ dài hơn một trượng giờ đây đang đặt các phần thi thể xanh tím đỏ trắng hỗn tạp còn sót lại, nói là xác chết nhưng thực chất lại là mấy chục mảnh thi thể ghép lại mà thành. Bởi vì các mảnh thi thể đã thối rữa nên phần thân trên đã bị mất khá nhiều bộ phận khiến cho cảnh tượng trông rất kinh khủng. Ở đầu tấm ván còn đặt một cái đầu của nữ tử có da mặt đã thối rữa ở thế nằm ngửa, bên trên còn dán mấy lá bùa đỏ vẽ chu sa hết sức rợn người.
Lúc này, vị Đô úy tên Lư Trác lên tiếng: “Đại nhân, phần đầu của Tiền cô nương được tìm thấy ở kênh Quảng Hối ở thành Đông, đêm qua tuyết lại rơi, sáng nay có hai đứa trẻ đã phát hiện cái đầu này đóng băng trong nước kênh.”
Hoài Tịch nghe thôi cũng sợ đến phát run, Lư Trác nói tiếp: “Phần dưới được tìm thấy trong ngõ nhỏ gần kênh Quảng Hối, ở đây có một nhà kho cũ bỏ hoang, người dân ở gần nơi này thường hay chất đống những thứ tạp nham khó xử lý ở đó. Sáng sớm hôm nay, một người ăn xin nhặt rác đã phát hiện tấm vải rách bọc các mảnh thi thể…”
Lư Trác nói phần dưới cơ thể chính là chỉ từ bụng dưới đến gốc đùi bị chia làm đôi, các phần da thịt xanh tím đã đông cứng, một ít chất thối rữa màu đỏ đen từ các cơ quan nội tạng cũng đã đông kết lại thành cục. Nhìn thoáng qua, tấm ván gỗ này giống như tấm thớt để bán thịt ngoài chợ, chỉ khác ở chỗ những miếng thịt kia đều là cơ thể và nội tạng người.
Khương Ly nén cảm giác buồn nôn nơi cổ họng: “Hoài Tịch, găng tay.”
Hoài Tịch nghiến răng lục trong hòm thuốc một hồi rồi chạy vội mấy bước đến đưa găng tay cho Khương Ly, sau đó nhanh chóng quay mặt đi không dám nhìn kỹ.
Khương Ly đeo găng tay rồi xắn tay áo lên, trước hết đi về phía đầu xác của Tiền Cam Đường, nàng quan sát bao quát một vòng rồi cúi xuống nhìn lớp da mặt và phần cổ tím tái nổi gân xanh…
Bùi Yến đứng bên kia nói: “Hung thủ dùng dao rìu để phân xác, cách thức ra tay khá thô bạo. Hai nạn nhân ban đầu do thi thể thối rữa quá nặng, ngoài mấy vết thương ngoài da đã bầm tím ra, thậm chí còn khó xác định nguyên nhân cái chết và hung khí. Mãi đến khi thi thể của nạn nhân thứ ba là Trịnh Nhiễm bị vứt xác ở bãi đất hoang ngoài thành được tìm thấy, trong đó phần đầu và nửa thân trên đã bị vứt bên bờ đầm lầy, nhưng thời điểm đó trời thu nắng gắt, đầm lầy chẳng mấy ngày đã cạn khô, các khối thi thể dính bùn cũng khô quắt lại, vô tình đã giúp cho những vết thương còn khá nguyên vẹn.”
“Khác với vết thương do bị phân xác, ở ngực trái của Trịnh Nhiễm có một vết thương dài và mảnh rõ ràng là vết thương khi còn sống, cho nên mới có thể xác định hung khí là dao ngắn một lưỡi. Lúc này vòng về kiểm tra lại hai nạn nhân trước đó mới phát hiện vết thương tương tự ở trước ngực của họ. Sau đó thi thể của nạn nhân thứ tư Ngô Nhược Hàm mặc dù được phát hiện ở mương nước thải, nhưng vì trời lạnh đầu đông, ở nửa thân trên cũng tìm được vết thương tương tự…”
Bùi Yến nói hết tình hình trước đó, Khương Ly đã bắt đầu kiểm tra các mảnh xác ở bụng dưới và tứ chi của nạn nhân.
Ánh mắt Bùi Yến dừng lại trên nét mặt trầm tĩnh nghiêm túc của nàng vài giây, sau đó mới nói tiếp: “Trên phần gáy của Trịnh Nhiễm, Ngô Nhược Hàm và Tiền Cam Đường cũng phát hiện vết bầm tím tương tự; ngoài ra, ở khu vực xung quanh vị trí mất tích của Uông Nghiên, Khang Vận và Ngô Nhược Hàm đều phát hiện dấu vết của thuốc mê còn lưu lại, thành phần chính là cây khoai ma và hoa náo dương mà cô nương từng nhắc đến.”
Bởi vì đám người Lư Trác còn có mặt ở đây, Bùi Yến không tiện nhắc đến Phó Vân Từ, lúc này lại thấy Khương Ly đứng thẳng người nhìn về phía những giường gỗ phía sau, Bùi Yến hiểu ý tiến lên đi trước nàng một bước, vén tấm chiếu rơm và tấm thảm nỉ lên.
Hai thứ này đều là đồ phủ xác, cũng không rõ đã dùng ở nghĩa trang này bao lâu mà tỏa ra mùi hôi thối rất khó chịu. Bùi Yến không đeo găng tay nhưng vẫn không ngại, Khương Ly vô thức liếc nhìn hắn, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác xa lạ khó tả, trước đây Bùi Yến rõ ràng rất kỹ tính và ưa sạch sẽ…
Thấy Khương Ly nhìn mình, Bùi Yến nhẹ giọng nói khẽ: “Đây là nạn nhân thứ tư, Ngô Nhược Hàm.”
Khương Ly dời ánh mắt đi, tập trung tinh thần lại quan sát xác chết trước mặt.
Thi thể của Ngô Nhược Hàm cũng là những mảnh thi thể chắp vá lại như Tiền Cam Đường, thậm chí mức độ thối rữa còn nghiêm trọng hơn, đặc biệt là phần đầu mặt và vai ngực gần như không còn da thịt nguyên vẹn, nội tạng cũng thối rữa thành cục, nhìn kỹ còn thấy giòi bọ màu trắng bị đông lạnh dính ở một chỗ. Đột nhiên, Khương Ly nhìn xuống phần bụng dưới của nạn nhân, nàng cúi xuống kiểm tra một lát rồi bước tới tấm ván gỗ tiếp theo, Bùi Yến nhanh tay vén mở lớp phủ xác lên, còn bước tiếp tới lật giở tấm chăn phủ của cả hai thi thể còn lại.
Đúng như Bùi Yến nói, thi thể của nạn nhân thứ nhất Uông Nghiên và nạn nhân thứ hai Khang Vận đã không thể nhận ra hình người được nữa. Từ đầu đến chân, các mảnh xác ghép lại không còn kín khít, nhiều nơi thối rữa lộ cả xương, hoàn toàn không còn thấy một mảng da nào nguyên vẹn, đặc biệt nội tạng ngực và bụng dưới đã phân hủy quá mức, trước mắt chỉ còn chút da thịt dính trên xương…
Trong dạ dày Khương Ly đã cuồn cuộn dâng lên một mùi vị chua xót: “Dáng vẻ thế này thì làm sao xác định được danh tính?”
Bùi Yến đáp: “Hung thủ vứt xác thường vứt cả đồ trang sức của nạn nhân theo cùng, thậm chí còn dùng quần áo của người chết để bọc các mảnh xác, vì thế không khó để nhận dạng thân phận, hơn nữa khi ngỗ tác khám nghiệm khung xương, vóc dáng cùng với những đặc điểm nhận dạng do người nhà cung cấp, chắc chắn sẽ không nhầm lẫn.”
Khương Ly gật đầu, tập trung kiểm tra lại thật kỹ thi thể thứ ba.
Xác của Trịnh Nhiễm cũng không được đầy đủ, nhiều chỗ còn thối rữa nghiêm trọng, thấy nàng mím chặt môi, Bùi Yến nhẹ giọng nói: “Vết thương trên da thịt có thể kiểm tra, nhưng nạn nhân có bị xâm hại trước khi chết không thì khó kết luận, cô nương là người hành y, không cần phải miễn cưỡng…”
Khương Ly không ngẩng đầu hỏi: “Bên phía quan phủ kết luận thế nào?”
Bùi Yến bèn đáp: “Hiện giờ bọn ta nghiêng về phía nạn nhân đã bị xâm hại. Việc hung thủ lựa chọn đối tượng gây án cùng với hành động phân xác sau đó vứt xác khi xác đã thối rữa chính là để che giấu hành vi này…”
Khương Ly nghe xong chỉ im lặng, nàng đứng thẳng người dậy, vẻ mặt nghiêm trọng đi đi lại lại quanh mấy thi thể như có điều phân vân, không lâu sau nàng càng nhíu mày chặt hơn: “Ý kiến của ta có thể sẽ khác với quan phủ.”
Bùi Yến nghi hoặc: “Cô nương sao lại khẳng định như vậy?”
Dù Khương Ly chính miệng nói ra như vậy, nhưng rõ ràng chính nàng cũng cảm thấy kỳ lại, nàng trầm ngầm một thoáng rồi mới giải thích: “Hai nạn nhân đầu gần như không có gì có thể kiểm chứng, nhưng trong 3 nạn nhân sau, phần bụng dưới của Ngô Nhược Hàm vẫn tương đối nguyên vẹn, vùng âm đạo tuy có thối rữa nhưng ta đã xem kỹ không thấy vết bầm hay tổn thương nào do bị bạo hành gây nên…”
Khương Ly đứng thẳng tắp, lời nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát khiến đám người Phó Vân Hành đứng bên ngoài nghe đều trợn tròn mắt, Hoài Tịch chớp chớp mắt khẽ ho một tiếng mới giữ được vẻ mặt bình tĩnh.
Khương Ly nhìn sang Bùi Yến, vốn cứ tưởng vị quân tử lịch thiệp này ít nhiều cũng sẽ ngượng ngùng một chút, ai ngờ Bùi Yến vẫn giữ nét điềm đạm có gia giáo, nói chắc nịch: “Nếu hung thủ đã cho nạn nhân uống thuốc mê, nên nạn nhân không hề vùng vẫy thì sao?”
Khương Ly lắc đầu: “Nếu động cơ của hung thủ là bạo hành thì dù nạn nhân có chống cự hay không gã cũng sẽ không thương tiếc. Nhưng 3 nạn nhân cuối bao gồm cả Trịnh Nhiễm, trên người họ tuy có nhiều vết bầm và trầy xước, nhưng lại không thấy dấu vết ngón tay dư thừa nào ở các vị trí đùi, eo, mông, ngực, cánh tay, cổ. Mặc dù thi thể của họ không đầy đủ nhưng tay chân gần như vẫn còn nguyên, chỉ có Trịnh Nhiễm có dấu vết ngón tay nghi vấn ở vùng xương quai xanh và ngực, nhưng những vết này không đủ để làm bằng chứng chứng minh hành vi bạo hành.”
Mấy người có mặt ở trong sảnh đều đã là người trưởng thành, những lời Khương Ly nói tuy khéo léo nhưng họ vẫn hiểu được ngay lập tức: Nếu hung thủ có bạo hành, chắc chắn không thể không để lại dấu vết mập mờ tình nghi trên cơ thể nạn nhân, đặc biệt là hung thủ có thủ đoạn tàn nhẫn đầy hận thù sẽ càng không thể thương xót nạn nhân được. Nhưng hiện giờ vết tích tìm được rất ít, quả thật rất kỳ quái.
Ánh mắt Bùi Yến lại càng nghiêm trọng hơn, Phó Vân Hành gãi đầu nói: “Nếu hung thủ không bạo hành, chẳng lẽ gã chỉ đơn thuần là trả thù cho hả giận? Nếu gã là người yêu mà không được đáp lại, cách trả thù chỉ là phân xác, vậy thì người này đúng là vừa bình tĩnh vừa tàn nhẫn, nhưng… nhưng không… không phải ta nói…”
Hai chữ “tỷ tỷ” khó mà thốt ra thành lời, khi Khương Ly nghĩ đến lời Phó Vân Từ nói cũng thấy lạ lùng, hung thủ có hành vi khinh nhục nàng ấy, nhưng nếu một người đàn ông chỉ dừng lại ở bước đó thì…
Khương Ly nhíu mày hỏi: “Liệu có phải hung thủ bị bất lực không?”
Phó Vân Hành trợn to mắt, thật sự không quen khi nghe thấy một cô nương nói chuyện tế nhị này một cách bâng quơ như vậy.
Bùi Yến vẫn giữ thái độ bình tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt dường như lóe lên chút bất đắc dĩ: “Rất có khả năng, với lại có lẽ hung thủ còn có động cơ khác, nhưng hiện tại manh mối điều tra được quá ít, chưa đủ để suy đoán.”
Hắn vừa nói như thế, Khương Ly đã xoay người quan sát mấy thi thể không toàn vẹn phía sau. Đúng vào lúc này, bên ngoài sân có tiếng người nói chuyện truyền đến, ngay sau đó một thị vệ canh giữ nghĩa trang đi vào: “Bùi đại nhân, người nhà họ Uông đến rồi!”
Bùi Yến nhìn chăm chăm ra cửa, vừa bước ra hai bước đã quay lại nói với Cát Dương: “Mang nước đến cho Tiết cô nương đi.”
Cát Dương hơi ngỡ ngàng vội vàng vâng dạ rồi đi ngay, không lâu sau đó đã đem nước nóng từ phòng phụ bên cạnh đến. Khương Ly tiến tới rửa tay sạch sẽ xong xuôi mới đi ra hành lang, bèn thấy một người đàn ông cao gầy khoảng chừng 24 – 25 tuổi, vẻ mặt bực tức đang nói chuyện với Bùi Yến.
“… Hà Thiếu khanh kia làm việc lề mề chậm chạp, nhưng Bùi đại nhân đã tiếp quản vụ án được 2 tháng mà vẫn lần lữa chưa bắt được hung thủ. Thi thể muội muội ta đã để đây 5 tháng rồi, ta thật sự không biết nha môn các người đang muốn làm gì nữa…”
Phó Vân Hành lên tiếng trấn an: “Uông công tử, Đại lý tự và Hữu Kim Ngô Vệ vẫn đang điều tra, chắc hẳn công tử cũng biết những ngày qua trong thành có động tĩnh thế nào, nhưng hung thủ quá tinh ranh xảo quyệt, xin hãy cho bọn ta thêm ít thời gian.”
Uông Càn chính là ca ca ruột của nạn nhân Uông Nghiên, vẻ mặt đầy buồn khổ khi nghĩ đến thi thể muội muội vẫn đang đặt ở đây. Vừa mới vô thức quay sang nhìn về phía hành lang đã trông thấy Khương Ly đang đi tới, hắn ta giật mình: “Bùi đại nhân, trong thành Trường An ai ai cũng nói đại nhân thanh liêm ngay thẳng, không gần nữ sắc, là tấm gương kiểu mẫu trong triều đường, vậy sao… sao ngài còn dẫn mỹ nhân đi theo để điều theo vụ án?”
Phó Vân Hành nhìn Khương Ly rồi lại nhìn Bùi Yến, nói ngay: “À không phải, không liên quan đến Bùi đại nhân đâu, là ta, ta đã mời Tiết cô nương đến giúp đỡ. Chắc hẳn công tử còn chưa biết, vị cô nương này chính là Đại tiểu thư của phủ Tiết Trung thừa, cũng chính là Thần y Mộc Lan nổi danh lừng lẫy trên giang hồ, ta mời Tiết cô nương đến xem xét thử xem khi ngỗ tác khám nghiệm tử thi có để sót manh mối nào hay không mà thôi.”
Uông Càn kinh ngạc: “Thần y Mộc Lan…”
Phó Vân Hành còn hài lòng nghĩ bụng mình vừa làm sáng danh cho Bùi Yến, ai ngờ Bùi Yến vẫn nghiêm trang đáp lời: “Tiết cô nương là người có lòng y đức, biết các nạn nhân đều là nữ tử nên tự nguyện xin đến giúp đỡ. Uông công tử sốt ruột bổn quan hiểu được, Đại lý tự cũng đã điều động hết toàn bộ nhân lực để điều tra vụ án này, không bao lâu nữa sẽ cho Uông công tử một lời giải thích thỏa đáng.”
Phó Vân Hành nghe xong, trong lòng có hơi châm chọc: Mời và tự nguyện nhất định phải nói rõ ràng như vậy sao?
Uông Càn thở dài: “Bùi đại nhân cũng đừng trách ta nói thẳng làm mất lòng ngài, thật ra sau khi muội muội bị giết hại, mẹ ta đổ bệnh nằm liệt giường, cha ta bạc đầu sau một đêm. Chuyện muội muội bị hãm hại đến giờ vẫn còn lan truyền khắp thành, ai ai cũng đều biết, ngay cả việc buôn bán ở cửa tiệm cũng ngày một sa sút đi, một gia đình yên ổn thế mà tan nát hết, ngày nào nhà ta cũng mong chờ được báo thù rửa hận cho muội muội…”
Bùi Yến gật đầu: “Ta hiểu, một khi có tin tức mới quan phủ sẽ báo cho công tử, hôm nay công tử đến để tế bái, cứ vào đi thôi.”
Lần này Uông Càn mang theo rất nhiều lễ vật cúng bái, trước đây không chắc có thể vào được nơi đặt xác, hôm nay có Bùi Yến mở lời, sắc mặt Uông Càn mới trông dễ chịu hơn, hắn ta nói cảm ơn rồi cùng hai người hầu tiến vào hành lang.
Khương Ly nhìn theo bóng lưng Uông Càn rơi đi, thật khó để tưởng tượng cảnh người thân nhìn thấy xác chết sẽ đau đớn đến thế nào, Cát Dương ở bên cạnh bỗng thở dài: “Uông công tử cực kỳ thương yêu muội muội mình, chưa đầy 10 ngày đã tới tế bái một lần.”
Lúc này Bùi Yến dặn dò Lư Trác vài câu rồi mới đi về phía Khương Ly: “Tiết cô nương…”
“Đại nhân và Thế tử chắc vẫn còn công việc phải xử lý, ta tự về phủ là được rồi, ngày mai sẽ đến khám lại cho Phó cô nương.”
Khương Ly là người rất biết điều, ánh mắt Bùi Yến dời xuống: “Tay của cô…”
Nàng lắc đầu: “Không đáng ngại, ta là thầy thuốc.”
Bùi Yến muốn nói gì đó lại thôi, lúc này Phó Vân Hành tiến lên: “Thật sự làm phiền cô nương nhiều rồi, hôm nay may nhờ có cô mới làm sáng tỏ được điều mấu chốt, những việc khác ta và Bùi đại nhân sẽ tiếp tục điều tra, cô nương bị thương nên về phủ nghỉ ngơi cho thật tốt.”
Khương Ly gật đầu, sau khi khoác áo choàng lên đã cáo từ rồi rời khỏi nghĩa trang.
Trên xe ngựa của Tiết phủ, Hoài Tịch đau lòng nhìn vết thương trên tay Khương Ly: “Cô nương đã bao lâu rồi không bị thương, dù cô nương không nói nhưng nô tỳ biết cô nương sợ đau, mỗi khi khó chịu cô nương đều sẽ mím chặt khóe môi…”
Khương Ly nhìn vết thương, đáp khẽ: “Cứu được A Từ cũng đáng mà.”
Nhắc đến Phó Vân Từ, Khương Ly lại nghĩ đến những lời nàng ấy nói, hành vi của hung thủ rõ ràng có dục vọng, nhưng khi quan sát thi thể của những nạn nhân trước đó, Khương Ly thực sự không cảm thấy hung thủ có hành vi bạo hành…
Nàng có hơi nhức đầu, bèn dựa vào thành xe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Xe ngựa dừng lại trước cổng Tiết phủ đã là nửa canh giờ sau đó, Khương Ly vừa bước vào cửa phủ đã thấy Cát Tường đứng chờ sẵn, vừa thấy nàng đã chạy vội đến đón: “Đại tiểu thư, Giản phu nhân và biểu thiếu gia đã đến, đang đợi tiểu thư ở tiền viện đó.”
Đôi mắt Khương Ly lóe sáng: “Mợ và biểu ca đã đến rồi sao!”
Nàng bước nhanh về phía tiền sảnh, nhưng còn chưa đi được mấy bước đã thấy hai thị nữ ôm gấm vóc đang bước thong thả ở phía trước.
Một thị nữ cười nói: “Đây là loại Thiên Vân Bích nổi tiếng lắm đó, ngươi mau sờ thử đi, chất vải mềm mại mịn màng như da người con gái, vải này mà làm đồ ngủ chẳng khác gì không mặc đồ…”
Thị nữ còn lại tiếp lời: “Ngươi cẩn thận coi chừng làm hỏng, khúc vải này là để Tam tiểu thư may y phục để đến dự yến tiệc ở phủ Công chúa. Vì hai khúc vải này, Tam tiểu thư đã cho người chạy đến cửa hiệu tơ lụa Cẩm Vân ba lần, vất vả lắm mới giành được từ tay mấy phu nhân…”
Khương Ly nghe đến đây bỗng dừng bước, quay sang hỏi Cát Tường: “Cả thành Trường An chắc chỉ có một cửa hiệu tơ lụa Cẩm Vân thôi đúng không?
Bình luận về bài viết này