Chương 8: Tình cờ gặp mặt

“Mợ, biểu ca…”

Khi Khương Ly bước vào tiền viện, Phương Tuyền và Giản Tư Cần đang dùng trà trong sảnh. Bên cạnh còn có Tứ phu nhân Dương Bảo Sênh, di nương Diêu Vận Trúc và Tiết Thấm cùng ngồi tiếp khách.

Phương Tuyền vừa liếc mắt đã thấy dải băng trắng quấn trên tay Khương Ly, bà ấy kinh ngạc hỏi: “A Linh bị thương rồi sao?”

Vào đầu tháng chín, nàng đã được cậu ruột Giản Bá Thừa “tìm thấy” trong lúc cứu tế tại Từ Châu, sau đó được đón về Hứa Châu nơi ông đang nhậm chức. Khi ấy Phương Tuyền và Giản Tư Cần đều đi theo đến nhiệm sở, thương xót số phận long đong của nàng nên Phương Tuyền thương yêu nàng như con gái ruột, Giản Tư Cần cũng đối đãi với nàng như muội muội ruột của mình.

Bà ấy vội vàng bước tới, nâng tay Khương Ly lên xem: “Nghe nói con tới phủ Thọ An Bá khám bệnh, sao tay lại thành ra thế này?”

Khương Ly chỉ nhẹ nhàng đáp lại: “Mợ đừng lo, chỉ xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, con đã bôi thuốc rồi, 2 – 3 ngày nữa sẽ khỏi thôi. Hôm nay mợ tới đây chắc là trong phủ đã thu xếp ổn thỏa cả rồi ạ?”

Ngày mùng 8 tháng 10, Khương Ly được cả nhà Giản Bá Thừa đưa trở về Tiết phủ. Do gần 2 năm nay họ không thường trú ở Trường An nên mấy ngày gần đây đều bận rộn tu sửa lại phủ đệ. Phương Tuyền gật đầu nói: “Đã thu xếp ổn thỏa rồi, hôm nay mợ muốn đưa con dạo quanh Trường An một vòng, buổi tối đến chỗ mợ dùng cơm. Dạo này cậu con đang bàn chuyện trị thủy với Hộ bộ khó mà dứt ra được, ông ấy cũng muốn con đến phủ ta làm quen đôi điều. Vừa nãy đến đây mợ có nghe nói Khánh Dương Công chúa đã gửi thiệp mời con đến dự yến tiệc, con có muốn đi không?”

Khương Ly nhíu mày ngỡ ngàng, lúc này Diêu thị mới cầm thiệp mời bước tới: “Sáng nay Đại tiểu thư rời đi sớm, thiệp mời mới được đưa tới cách đây một canh giờ thôi. Khánh Dương Công chúa muốn tổ chức một buổi yến tiệc ngắm hoa vào ngày kia, đã gửi thiệp mời cho cả Đại tiểu thư và Thấm nhi. Đến lúc đó, Thấm nhi sẽ đi cùng với Đại tiểu thư, vừa hay nhân cơ hội này gặp gỡ mọi người.”

Khương Ly nhận lấy thiệp mời mở ra xem, chốc lát sau gật đầu: “Cũng được…”

Thấy Khương Ly bình tĩnh như không, Tiết Thấm liền nói: “Khánh Dương Công chúa rất được Bệ hạ yêu thương, mỗi lần ngài ấy mở yến tiệc đều rất long trọng. Nhưng Đại tỷ đừng lo, đến lúc đó muội sẽ chăm sóc Đại tỷ. À phải rồi, Phó cô nương hiện giờ thế nào?”

Nàng ta vừa hỏi xong, ánh mắt Diêu thị và Dương thị đều sáng lên, ngay cả Phương Tuyền cũng nhìn chằm chằm vào nàng. Khương Ly chỉ đành đáp: “Phó cô nương rất ổn, hơn nữa phía Bá phủ đã mời Đại lý tự đến điều tra nguồn gốc những tin đồn kia, chắc không lâu nữa sẽ tìm ra kẻ tung tin đồn thôi.”

Người nhà họ Từ đã thấy Bùi Yến xuất hiện ở Bá phủ nên Khương Ly cũng không cần giấu nữa. Nàng mượn danh Đại lý tự còn có thể trấn áp đám người hay dị nghị này. Quả nhiên nàng vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đều tỏ ra kinh ngạc. Những sự vụ thông thường chỉ cần nhờ nha môn địa phương điều tra là được, vậy mà giờ Thọ An Bá lại trực tiếp tìm tới Đại lý tự giúp đỡ, chứng tỏ chuyện này thực sự đã khiến họ phẫn nộ đến cùng cực…

Phương Tuyền vốn xuất thân nhà tướng, tính tình nóng nảy, nghe xong đã tức giận nói: “Phó cô nương thật đáng thương! Mấy lời đồn thất thiệt lan truyền khắp nơi thế này, rốt cuộc là ai muốn đẩy người ta vào chỗ chết vậy chứ?”

Khương Ly lắc đầu: “Hiện giờ vẫn chưa biết rõ, chỉ đành chờ kết quả từ nha môn. Mợ nói muốn đưa con ra ngoài dạo một vòng, hay là chúng ta đến thành Đông nhé?”

Phương Tuyền vốn lo lắng Khương Ly sẽ khách sáo với bà, nghe vậy tất nhiên vui vẻ đồng ý ngay. Khương Ly sai Hoài Tịch giao hòm thuốc cho Cát Tường, sau đó đoàn người lập tức lên xe ngựa rời phủ đi về hướng chợ Đông.

Trên xe ngựa, Phương Tuyền nắm lấy tay Khương Ly, hỏi: “Mấy ngày nay trong phủ thế nào?”

Khương Ly mỉm cười: “Mọi thứ đều ổn cả, mợ đừng lo, con xoay sở được.”

Phương Tuyền thở dài một hơi: “Diêu thị đó vốn là con gái nhà quan, sau này gia tộc gặp họa bị sung vào Giáo Phường Ti trở thành nhạc kỹ của Đông cung. Khi đó cha con qua lại thân thiết với Thái tử, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng ta đã vô tình vào Tiết phủ làm thiếp, may mà những năm qua nàng ta cũng biết thân biết phận. Mẹ con cũng sống yên ổn, con không cần phải kiêng kỵ hay sợ sệt ai, về sau nếu có chuyện không vui, còn có cậu mợ làm chỗ dựa cho con.”

Ngày đó lúc mới trở về Tiết phủ, Khương Ly đã từng đến chào hỏi Giản Nhàn. Khi đó nàng mới biết, vị Tiết phu nhân sống ẩn dật hơn 10 năm nay này đã phát bệnh điên vì con gái bảo bối mất tích. Suốt bao năm qua đều nhờ nhóm thị nữ hết lòng hầu hạ kỹ lưỡng, chuyện quản lý việc nhà hoàn toàn không thể nhúng tay vào. May mà con đường làm quan của Giản Bá Thừa công danh hiển đạt, thế nên nhà họ Tiết không dám chểnh mảng.

Nghĩ tới bệnh của Giản Nhàn, Khương Ly trầm giọng nói: “Con sẽ cố hết sức nghĩ cách chữa trị bệnh cho mẹ.”

Phương Tuyền vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng: “Con gái ngoan, ta biết y thuật con cao minh nhưng con cũng không phải thần tiên. Năm xưa nhà họ Giản và nhà họ Tiết đã mời không biết bao nhiêu danh y đến mà vẫn không thể chữa khỏi. Giờ đây ta và cậu con chỉ mong mẹ con được mạnh khỏe là đủ rồi.”

Bà ấy vừa mới dứt lời, Giản Tư Cần ở bên cạnh đã hỏi: “A Linh muội muội, nghe nói muội đã đến phủ Thọ An Bá hai lần, Phó cô nương đó bệnh nghiêm trọng lắm sao? Chẳng phải nàng ấy sắp thành thân với Từ Lệnh Tắc à?”

Khương Ly chỉ đáp một cách mơ hồ: “Không đến nỗi nghiêm trọng, chỉ cần tĩnh dưỡng, mà biểu ca có quen biết Từ Lệnh Tắc sao?”

Giản Tư Cần gật đầu: “3 năm trước ta và Từ Lệnh Tắc cùng học tại Quốc Tử Giám, lần này về Trường An ta còn định đi dự hôn lễ của bọn họ nữa kìa. Hắn ta có tình cảm rất sâu đậm với tiểu thư nhà họ Phó, bây giờ nghe được mấy lời đồn thất thiệt kia, chắc là hắn ta tức giận lắm đây.”

Khương Ly nhớ đến biểu hiện của Từ Lệnh Tắc hôm nay thì âm thầm lắc đầu, lúc này chỉ nói: “Mợ ơi, con nghe nói ở thành Đông có cửa tiệm tơ lụa Cẩm Vân nổi tiếng lắm, con muốn tới đó xem thử…”

Phương Tuyền mỉm cười đồng ý, dặn phu xe đổi hướng, còn nói: “Mợ cũng đang muốn may vài bộ y phục cho con đây.”

Giản Tư Cần đột nhiên lên tiếng: “Cửa tiệm tơ lụa đó sao nghe tên thấy quen quen vậy… À, ta nhớ ra rồi! Cửa tiệm đó mấy tháng trước từng xảy ra chuyện phải không? Muội muội có từng nghe nhắc đến tên sát nhân Đồ tể tân nương nổi tiếng ở thành Trường An suốt nửa năm nay không? Nghe nói nạn nhân đầu tiên mà tên sát nhân ấy hại chính là Đại tiểu thư của cửa tiệm tơ lụa đó…”

Phương Tuyền nhất thời hoảng hốt: “Phải rồi! Mẹ cũng nhớ ra rồi, đúng là cửa tiệm đó!”

Khương Ly thuận miệng phụ họa theo: “Đúng là có nghe qua…”

Giản Tư Cần thở dài nói: “Tên sát nhân đó đã hại chết 5 cô nương, người đầu tiên chính là tiểu thư nhà họ Uông. Mấy nạn nhân còn lại thậm chí ta còn quen biết, nhất là tiểu thư nhà Tiền đại nhân Thứ sử Phủ Châu…”

Ban đầu Khương Ly vốn định tự mình điều tra, không ngờ Giản Tư Cần lại có quen biết với nạn nhân. Ánh mắt nàng lập tức sáng lên, vội hỏi: “Biểu ca biết được những gì?”

Giản Tư Cần: “Thứ sử Phủ Châu Tiền Vịnh Chi từng là Tiến sĩ đồng bảng với cha ta, ông ấy đã hồi Kinh từ sớm để lo việc hôn sự cho con gái, còn từng gửi thiệp mời đến cho cha ta. Nào ngờ tháng trước Tiền cô nương đột ngột mất tích, vài ngày sau đó lại truyền tới hung tin nói nàng ấy đã bị tên đồ tể đó hại chết. Ngoài Tiền cô nương ra, ta từng có cơ hội gặp qua ái nữ của Quang lộc tự Ngô đại nhân hai lần, con gái của Lang trung Lễ bộ Trịnh đại nhân dù ta chưa được gặp nhưng vị hôn phu của nàng ấy là Nhị công tử Lư Tiện của phủ Lũng Hữu Tiết độ sứ lại là bằng hữu thân thiết của ta. Trước kia khi ta còn ở Hứa Châu cũng từng láng máng nghe vụ án này, ta còn cố ý sai quản gia ở lại Trường An tìm hiểu thêm…”

Phương Tuyền nói: “Tiền đại nhân và Lư đại nhân đều là quan viên nhậm chức bên ngoài, xưa nay cũng có giao tình với cậu con.”

Thấy ánh mắt Khương Ly tràn đầy tò mò, Giản Tư Cần nói tiếp: “Nghe nói nạn nhân đầu tiên Uông cô nương mất tích trên đường đem mẫu thêu đến cho ca ca. Ca ca nàng ấy làm việc ở cửa tiệm, cách phủ nhà chỉ chừng hai con phố. Mà tay nghề thêu của Uông cô nương còn vượt xa cả tú nương trong tiệm. Khi ấy có người đặt một bộ phượng quan hà bào, còn chỉ đích danh yêu cầu Uông cô nương thiết kế bản mẫu. Chiều hôm xảy ra chuyện, Uông cô nương vừa thêu xong một bức ‘Loan Phượng hòa minh’ nên mới định đem đến bàn bạc với ca ca, ai ngờ đi rồi không trở lại nữa.”

Trước đây Khương Ly chưa từng hỏi kỹ manh mối về quá trình các nạn nhân trước lúc gặp nạn, giờ nghe được lại vô cùng chăm chú.

Giản Tư Cần thấy vậy bèn kể tiếp: “Nói ra cũng trùng hợp, nạn nhân thứ hai là Đại tiểu thư của tiệm Ngưng Hương Các, cửa tiệm đó chuyên bán trang sức và son phấn. Hôm xảy ra chuyện, nàng ấy ra khỏi nhà từ sáng sớm, mang theo hộp son phấn mới điều chế đến tặng một cô nương thân quen gần đó, cũng là một đi không trở lại.”

Khương Ly nhíu mày: “Một người mất tích vào buổi chiều, một người vào sáng sớm?”

Giản Tư Cần gật đầu: “Đều là lúc vắng người. Cửa tiệm nhà họ Uông tuy nằm ở nơi phồn hoa, nhưng Uông cô nương lại muốn đi đường tắt nên đã chọn một con hẻm tối. Còn Khang cô nương kia thì lại ra đường quá sớm, khi đó phố phường chưa có mấy người qua lại. Sau đó nha môn chỉ tìm thấy hộp son phấn đánh rơi dọc đường nàng ấy đi qua…”

Khương Ly vội hỏi: “Còn 3 cô nương bị nạn sau đó thì sao?”

Giản Tư Cần thở dài: “Trịnh cô nương gặp chuyện ở ngoài thành, nàng ấy đi dâng hương ở chùa Tướng Quốc rồi lạc mất thị nữ đi cùng. Sau đó có hòa thượng trong chùa nói từng thấy nàng ấy đi về phía sau núi, nhưng chẳng ai biết nàng ấy ra đó làm gì, cũng không tìm được bất cứ vật gì của nàng ấy để lại…”

Lòng nàng chợt căng thẳng, tình huống này rất giống với sự việc Phó Vân Từ gặp hôm trước, chẳng lẽ Trịnh Nhiễm cũng bị ai đó dụ dỗ?

“Còn Ngô cô nương thì mất tích trên đường đi đưa bút mực cho đệ đệ vào ban ngày, đệ đệ của nàng ấy năm nay mới 8 tuổi, đang học ở học đường tư thục gần nhà. Lúc đó nàng ấy có dẫn theo một thị nữ, nhưng giữa đường thị nữ đó đã rẽ vào một tiệm giấy mua giấy tuyên thành cho tiểu công tử, lúc đi ra đã không thấy Ngô cô nương đâu nữa. Sau đó bên nha môn tìm thấy chiếc hòm sách ban đầu trong tay Ngô cô nương bị vứt lại ở một con hẻm vắng xa đó.”

Khương Ly rùng mình: “Giữa ban ngày?”

Giản Tư Cần đáp: “Phải đấy! Còn Tiền cô nương mất tích lại càng kỳ lạ hơn nữa, mẹ nàng ấy mất sớm, mỗi 16 hàng tháng nàng ấy đều sẽ đến chùa Từ An ở thành Tây để thắp đèn tế bái trước bài vị của mẹ. Hôm đó Tiền cô nương đi vào giờ Ngọ, sau khi tế bái xong, nha hoàn của nàng ấy còn thấy rõ ràng nàng ấy rời đại điện rồi bước ra cổng chùa, nhưng chính nha hoàn ấy cũng đi theo sau, vậy mà vừa qua khỏi cổng chùa đã không thấy bóng dáng tiểu thư nhà mình đâu nữa. Một người đang sống sờ sờ mà lại biến mất không dấu vết…”

Khương Ly lắc đầu: “Không thể nào có chuyện biến mất vô cớ thế được.”

Giản Tư Cần nhún vai: “Những chuyện này đều hỏi thăm từ hạ nhân mấy nhà đó mà ra, còn cụ thể trong đó còn có ẩn tình gì chỉ nha môn mới rõ. À đúng rồi, muội nói phủ Thọ An Bá đã tìm Đại lý tự hỗ trợ?”

Khương Ly chỉ đáp qua loa: “Thế tử Bá phủ quen thân với Thiếu khanh Đại lý tự cho nên…”

“Ý muội là họ tìm đến Bùi Thiếu khanh sao?”

Giản Tư Cần có vẻ hơi kích động, Khương Ly khó hiểu hỏi lại: “Biểu ca quen Bùi Thiếu khanh à?”

Giản Tư Cần hơi ngượng ngùng: “Cũng không hẳn là quen…”

Phương Tuyền bên cạnh phì cười: “Nó thì muốn quen lắm đấy! 4 năm trước còn lặn lội đến Thư viện Bạch Lộ Sơn học nửa năm vì Bùi Yến, ai ngờ lúc đó không hiểu vì sao Bùi Yến đã không còn giảng dạy ở đó nữa, nó chỉ đành quay về Quốc Tử Giám. Đến giờ trong thư phòng vẫn còn treo bài Tiêu Dao phú do Bùi Yến viết kìa…”

Bị mẹ mình vạch trần lại chuyện cũ, Giản Tư Cần cũng không giận, chỉ thản nhiên nói: “Muội không biết đấy thôi, Bùi Thiếu khanh 11 tuổi đã nổi danh khắp Trường An, bao nhiêu năm rồi vẫn không ai vượt qua nổi hắn. Ta ngưỡng mộ hắn đã lâu, chỉ tiếc rằng tư chất ta tầm thường không thể theo kịp, ngay cả Tiết Trạm cũng khó bì…”

Giản Tư Cần sắp bước vào tuổi 21, tướng mạo tuấn tú thư sinh, phong thái nho nhã, thừa hưởng hoàn toàn phong cốt thi thư của nhà họ Giản. Lần này y đến Hứa Châu là để bái sư một vị đại nho ẩn cư chuẩn bị cho khoa cử năm sau. So với Giản Tư Cần, Tiết Trạm mới 18 tuổi có tài văn chương vượt trội hơn cả, năm ngoái một chương Hàn Tùng phú văn từ trác tuyệt đã được cả vua Cảnh Đức khen ngợi. Cũng kể từ đó, danh tiếng Nhị công tử nhà họ Tiết vang dội, đến cả sĩ tử Hứa Châu cũng từng nghe qua.

Khương Ly lắc đầu nói: “Biểu ca tích lũy sâu dày, không phải những cái danh hời hợt kia có thể sánh bằng, sang năm át hẳn sẽ rạng danh cửa nhà.”

Giản Tư Cần bật cười ôn hòa, nói tiếp: “Trước đây Bùi Thiếu khanh làm quan ở Lại bộ, từng vài lần theo Hoàng thượng tuần du phương Nam, tháng năm vừa rồi còn được đề bạt làm Hàn lâm Đãi chiếu phụ trách thảo chiếu thư cơ mật cho Bệ hạ, ai cũng khen hắn là nội tướng trẻ nhất triều đường. Ấy vậy mà đến tháng chín, Thiếu khanh tiền nhiệm của Đại lý tự là Hà Xung bị giáng chức vì làm việc không hiệu quả, Bùi Yến đã đích thân xin được thế chỗ ngay trước mặt văn võ bá quan trong triều. Từ nội tướng Ngự tiền lui về làm Thiếu khanh Ngũ phẩm, quả thật khiến người ta bất ngờ. Vụ án Đồ tể tân nương lần này cũng là vụ trọng án đầu tiên hắn tiếp quản.”

Giản Tư Cần không ngờ, mà Khương Ly cũng hoàn toàn không lường được, nàng còn chưa biết nên nói gì, tốc độ xe ngựa bỗng chậm lại.

Xa phu bên ngoài hô lớn: “Phu nhân, đã đến cửa tiệm tơ lụa Cẩm Vân rồi!”

Khương Ly hoàn hồn, vén rèm nhìn ra ngoài.

Cửa tiệm tơ lụa Cẩm Vân nằm trên phố Quảng Minh, tuy cách chợ Đông còn chừng một tuần hương đường đi, nhưng vì nơi này gần ba phường thế gia là Thắng Nghiệp, Sùng Nhân và Bình Khang nên lại càng được giới quyền quý ưa chuộng. Dọc con phố dài ngoài tiệm tơ lụa còn có vô số tiệm ngọc quý, trâm ngọc trang sức, khách khứa ra vào đều là quý tộc giàu sang.

Khi Khương Ly bước xuống xe, đã thấy trước cửa tiệm Cẩm Vân đông nghịt xe ngựa. Nhớ đến lời Uông Càn từng nói làm ăn khó khăn trước đó, trong lòng nàng càng thêm nghi hoặc, Phương Tuyền đã kéo tay nàng bước vào cửa tiệm.

Tiểu nhị trong tiệm nhiệt tình bước tới đón tiếp: “Phu nhân, tiểu thư muốn xem loại vải nào ạ?”

Phương Tuyền nói: “Đem hết mấy loại vải đang thịnh hành nhất của tiệm các ngươi ra đây.”

Gã tiểu nhị lập tức vâng dạ rồi nhanh chóng bước ra sau quầy ôm mấy xấp gấm từ trên giá xuống, giới thiệu một cách thao thao bất tuyệt: “Mời phu nhân xem qua, đây là gấm Thục mới về năm nay! Phu nhân nhìn hoa văn nổi này đi, nhìn độ bóng loáng của ánh gấm này rồi đưa tay sờ thử xem, ngắm dưới ánh sáng có phải tựa như mây ráng chiều rực rỡ hay không…”

Miệng lưỡi tiểu nhị trơn tru liên tục chào hàng, còn Phương Tuyền xem rất hào hứng. Chẳng mấy chốc, bà ấy đã chỉ vào một xấp vải gấm Nguyệt Hoa, nói: “Cứ lấy xấp này may cho cháu gái ta một bộ váy áo, thêm một chiếc áo choàng nữa, bảo thợ may giỏi nhất của các ngươi đến làm.”

Khương Ly thoáng do dự muốn nói lại thôi, Phương Tuyền đã kéo tay nàng theo sau tiểu nhị lên lầu hai. Lên đến nhã gian trên lầu, gã tiểu nhị quả thật đã mời tới một thợ may tóc điểm bạc cùng một tú nương đến đo may cho Khương Ly.

Lúc tú nương đo đạc dáng người cho Khương Ly, nàng tiện thể quan sát một vòng hành lang ngoài cửa, hỏi bâng quơ: “Giờ này hẵng còn sớm mà mấy nhã gian trên lầu dường như đều đã có khách hết rồi nhỉ?”

Tú nương mỉm cười đáp: “Danh tiếng của cửa tiệm bọn ta chắc cô nương cũng đã nghe qua rồi. Giờ vẫn còn là vắng đấy, đến chiều khách còn đông hơn, ít nhất phải đợi dưới lầu nửa canh giờ mới lên được.”

Khương Ly nhìn mớ gấm vóc trước mắt, khẽ nói: “Nghe nói tay nghề thêu thùa của chủ tử tiệm các người là giỏi nhất, chỉ tiếc là…”

Tú nương nghe đến đây, sắc mặt bỗng chùng xuống: “Cô nương nói đến Đại tiểu thư nhà ta phải không? Cô nương nói không sai, trước kia có rất nhiều phu nhân tiểu thư đến đều chỉ đích danh Đại tiểu thư may váy áo cho họ. Chỉ tiếc là mấy tháng trước Đại tiểu thư đã xảy ra chuyện, đến giờ vẫn chưa có kết luận rõ ràng.”

Nàng ta vừa dứt lời, lão thợ may bên cạnh lạnh giọng chen vào: “Cho dù không xảy ra chuyện thì giờ này Đại tiểu thư cũng đã là con dâu của nhà Sứ giả Đô thủy giám rồi, cũng đâu cần phải dựa vào tay nghề để mưu sinh nữa. Cô nương đây muốn thêu hoa văn gì?”

Lời lão thợ may nói khá cứng nhắc, tú nương vội cười xòa xoa dịu: “Đây là sư phụ may thêu của Đại tiểu thư nhà ta, cô nương cứ việc nói ra mẫu thêu mà mình muốn, không có thứ gì mà ông ấy không thêu được.”

Khương Ly ngẫm nghĩ giây lát rồi vẫn đáp: “Vậy thì thêu hoa mộc lan đi…”

Ra khỏi cửa tiệm tơ lụa Cẩm Vân, trong tay Giản Tư Cần còn ôm thêm hai cuộn gấm, Phương Tuyền cười vui vẻ nói: “3 ngày sau đến xem bản thêu, nếu A Linh không hài lòng, chúng ta có thể đổi thợ khác.”

Khương Ly gật đầu tươi cười, sau đó ngoảnh lại nhìn về phía tiệm tơ lụa lần nữa: “Mợ đã tặng váy áo cho con, con cũng muốn hiếu kính với mợ, hay là chúng ta qua chợ Đông xem thử son phấn trang sức nhé?”

Giản Tư Cần lập tức nói vào: “Vậy chi bằng đến Ngưng Hương Các xem thử?”

Phương Tuyền vừa nghe đã đoán được con trai mình nảy lòng hiếu kỳ với vụ án mà Bùi Yến đang điều tra, bà chỉ đành bất đắc dĩ nói: “A Linh không để tâm là được.”

Khương Ly đương nhiên không để tâm, xe ngựa rời khỏi phố Quảng Minh thẳng tiến về phía chợ Đông. Một khắc sau, âm thanh náo nhiệt bắt đầu vang lên bên ngoài, Khương Ly vén rèm nhìn ra chỉ thấy cảnh sắc nơi nơi hoa lệ, xa tít tầm mắt là thanh lâu họa các chen giữa ngõ liễu đường hoa, nhà cao cửa son quyền quý đón đủ kỳ trân dị bảo khắp bốn phương; xe ngọc tranh đường dừng đỗ, ngựa quý nối đuôi nhau, một mảnh phồn hoa thịnh thế chốn Kinh thành khiến người ta hoa cả mắt.

Xe ngựa thả chậm tốc độ rẽ qua nửa dãy phố, Ngưng Hương Các đã hiện ra trước mắt. Thế nhưng khi trông thấy đám đông tụ tập trước cửa tiệm, Khương Ly thoáng nhíu mày lại: “Hình như xảy ra chuyện rồi.”

“… Ngươi vốn không đủ tư cách ghi tên vào gia phả, nếu không nhờ tỷ tỷ ngươi giỏi điều chế hương thì cửa tiệm này sao có thể giao cho hai tỷ đệ các ngươi trông coi được? Nay tỷ tỷ ngươi đã chết được nửa năm, cửa tiệm cũng bị ngươi làm cho tiêu điều, ta thân là tộc trưởng nhà họ Khang chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn cơ nghiệp bị một tên bại hoại như ngươi hủy sạch?!”

Lúc mấy người Khương Ly chen vào trong đám đông đã nhìn thấy một người đàn ông trung niên thân hình mập mạp đang mắng chửi trước cửa Ngưng Hương Các. Bảy tám hộ vệ tay cầm gậy gộc, mặt mày dữ tợn chắn trước cửa trừng mắt nhìn bốn người đối diện.

Trong bốn người đó, người đứng đầu thân hình cao gầy, dáng vẻ thanh tú, mặc trường sam màu lam sẫm thêu hoa lan. Bên cạnh là ba tùy tùng, lúc này ai nấy đều mang thương tích bầm tím trên mặt, rõ ràng vừa qua một trận đánh đấm ác liệt.

Người đàn ông trung niên đó nhìn thấy người vây xem càng lúc càng đông, bèn quát lớn: “Khang Cảnh Minh, ngươi cũng đừng trách ta vô tình! Cửa tiệm này vốn là của tỷ tỷ ngươi, nhưng giờ tỷ tỷ ngươi không còn nữa, ta là bác cả của nó, là người có quan hệ huyết thống gần nhất với nó trên gia phả! Nếu ngươi mà có được bản lĩnh điều chế hương được như tỷ tỷ ngươi ta cũng nể tình cho ngươi chén cơm ăn, nhưng ngươi không có tài cán gì cả! Chỉ nhiêu đó thôi ngươi đã không xứng là người nhà họ Khang rồi, tốt nhất là cút đi ngay cho ta, nếu không đừng trách ta không nể mặt!”

Khang Cảnh Minh căm phẫn tột độ, một gã tiểu đồng bên cạnh không nhịn được nữa bèn nghiến răng xông lên: “Sao ông có thể ức hiếp người khác như thế…”

Nhưng tiểu đồng còn chưa dứt câu, ba tên hộ vệ đã vung quyền xông tới khống chế hai tay nắm cổ áo ép tiểu đồng quỳ xuống, để lộ ra tay chân và cổ đã đầy vết bầm tím. Mà lúc này, người đàn ông trung niên kia còn giận dữ quát: “Đã không biết nghe lời, được thôi, vậy thì đánh chết tên nô tài rẻ mạt này cho ta!”

Lúc cây gậy sắp sửa giáng xuống người tiểu đồng, Giản Tư Cần đã tiến lên một bước: “Khoan đã…”

Thấy một công tử áo gấm sang quý lên tiếng, ông ta sửng sốt rồi lại cười cười như không: “Vị công tử này, mong ngài đừng có xen vào việc của người khác! Đây là đầy tớ trong phủ ta, ta muốn trừng phạt thế nào cũng là chuyện của ta! Đánh chết cho ta…”

“Theo điều thứ 52 trong luật pháp Đại Chu có nói: Vô cớ giết chết gia nô, phạt trượng một trăm. Tại đất Trường An ngay dưới chân Thiên tử, bổn quan thật muốn biết kẻ nào lại dám coi thường vương pháp đến mức ấy.”

Bất thình lình, một giọng nam lạnh lùng rõ ràng vang lên từ cuối đám đông, trái tim Khương Ly khẽ run lên, nàng lập tức ngoái đầu nhìn lại, mà Giản Tư Cần vóc người cao hơn nên nhìn rõ hơn nàng một bước…

Y mừng rỡ hô to: “Bùi Thiếu khanh…” 


Bình luận

Bình luận về bài viết này