Nhưng nó thật sự rất muốn xem chuỗi đạo châu đó. Đó là chuỗi đạo châu trong truyền thuyết, do lão ma đầu Từ Ly Lăng dùng thiên linh cốt của 108 vị tiên nhân Thiên Tiêu luyện chế thành. 108 hạt châu xương tương ứng với sự vận hành của Thiên Can Địa Sát, Chu Thiên Tinh Đẩu, mỗi hạt đều biến hóa khôn lường. Từ Ly Lăng đã dùng nó để giết vô số người. Nó còn tưởng Từ Ly Lăng sẽ để báu vật như vậy ở lại Thánh Ma Thành.
Ai dè hắn cứ thế tùy tiện đặt trong căn nhà rách nát này? Thật không hiểu hắn đang nghĩ gì.
Tiểu Hoàng liếc nhìn vào trong sân. Oanh Nhiên đã sấy khô tóc, Từ Ly Lăng thu dọn hai chiếc ghế tựa, ôm nàng về phòng ngủ, đóng cửa lớn lại.
Chó im lặng. Chó lắc đầu. Chó về ổ ngủ, đi ngang qua ổ mèo thì tiện chân đá một cái.
…
Ba ngày liên tiếp, Oanh Nhiên không mơ nữa, nên cũng không để tâm. Ba ngày này Oanh Nhiên đã dọn dẹp xong đồ đạc trong nhà, linh thạch cũng đã kiểm kê xong. Vì nhà có phi câu nên không cần gọi xe ngựa khác, chuyển đến Lăng Dương cũng chỉ mất 1 ngày đường. Tiếp theo chỉ cần lên kế hoạch lộ trình, tránh những ngọn núi nhiều yêu ma, rồi chọn ngày là có thể xuất phát.
Từ Ly Lăng cũng đã nói với chưởng quỹ ở trấn Kim Thủy là không làm nữa, cho chưởng quỹ ba ngày để tuyển người, hôm qua đã bàn giao xong, mọi chuyện đều đã giải quyết.
Hôm nay Oanh Nhiên dậy rất sớm, muốn cùng Từ Ly Lăng về nhà mẹ đẻ ở huyện Vân Thủy. Nàng thắt cho hắn chiếc thắt lưng trúc xanh mới thêu, vì sắp rời khỏi nơi thị phi này mà cảm thấy nhẹ nhõm. Nàng cười tươi trò chuyện với hắn.
“Lát nữa nói với mẹ chuyện chúng ta chuyển nhà, chắc chắn mẹ sẽ buồn. Nhưng mẹ cũng chỉ buồn một lúc thôi. Một lòng một dạ của mẹ đều dành cho cha rồi.”
“Còn cha thiếp, lúc nào cũng nghĩ thiếp đã lấy chồng, theo chồng đi đâu cũng là bình thường.”
Thắt xong thắt lưng, nàng sờ eo Từ Ly Lăng. Thật nhỏ. Nhưng đường eo săn chắc mạnh mẽ.
Hắn ôm vai nàng, dẫn nàng ra cửa. Đóng cửa cưỡi lên phi câu, hắn hỏi: “Có muốn ghé qua hàng mứt mua chút mứt không?” Hàng mứt đó ở con phố sau thư viện, Oanh Nhiên ăn từ nhỏ đến lớn, thỉnh thoảng lại thèm, Từ Ly Lăng sẽ mua cho nàng một ít để sẵn ở nhà.
Nàng suýt quên mất, may mà hắn nhớ. Nàng ngẩng đầu cười với hắn: “Được ạ. Tiện thể mua thêm vài thứ khác có thể mang đi, kẻo sau này ít được ăn.”
Hắn khẽ “ừm” một tiếng, hơi cúi đầu, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng. Nàng lườm hắn rồi đẩy hắn ra. Hắn không nhúc nhích, cứ muốn như vậy. Oanh Nhiên bèn đùa giỡn với hắn trên phi câu, vừa cười vừa mắng suốt đường đến Thư viện Xuân Thiềm.
Hôm nay không phải ngày nghỉ, nhưng Thư viện Xuân Thiềm lại yên tĩnh một cách lạ thường. Oanh Nhiên lẩm bẩm: “Không lẽ mọi người đi du học hết rồi?”
Thỉnh thoảng cha nàng sẽ dẫn người trong thư viện đi dã ngoại, gọi là du học. Dã ngoại về phải làm thơ, phải viết văn. Lúc nhỏ Oanh Nhiên ghét nhất cái này. Nhưng bây giờ nàng đã lớn, chỉ sợ hôm nay cha mẹ không có ở nhà, vậy thì công cốc.
Oanh Nhiên tiến lên định gõ cửa, Từ Ly Lăng đột nhiên kéo nàng lại: “Chúng ta đến nói với cha mẹ nàng chuyện chuyển nhà, tay không đến không hay lắm. Đi mua chút đồ trước đã.”
Nàng nghĩ cũng phải, thế là cùng hắn đi qua hẻm đến con phố sau. Các cửa hàng trên phố sau đều mở nhưng cũng rất yên tĩnh. Nàng nhớ lại mấy hôm trước tu sĩ Vân Châu vào thành, thầm nghĩ không lẽ đây là yêu cầu của tu sĩ Vân Châu?
Chợt thấy một bóng vàng lóe lên, rồi trốn vào con hẻm bên cạnh hàng mứt. Oanh Nhiên nghi hoặc: “Đó là Quan Dập sao?”
“Ừm.” Từ Ly Lăng đáp. “Vừa hay, nàng đi tìm huynh ấy đi, lát nữa bảo huynh ấy cầm giúp quà đến gặp cha nàng, ta đến thư viện nói chuyện với cha nàng trước.” Như vậy, nàng không cần phải nói chuyện với cha mẹ nàng cả buổi, có thể nhanh chóng rời đi.
Lúc nào hắn cũng nghĩ rất chu đáo, lúc nào cũng sẽ đứng ra che chở cho nàng khi nàng gặp khó khăn với cha mẹ.
Nàng ngẩng mặt lên, mắt như sao sáng: “Được ạ.”
“Đi đi.” Hắn nhẹ nhàng vuốt ve má nàng.
Nàng buông hắn ra, đi vào con hẻm đó, gọi: “Quan Dập?”
Trong hẻm một cái đầu thò ra, ánh mắt lướt qua Oanh Nhiên nhìn chằm chằm Từ Ly Lăng một lúc rồi kéo Oanh Nhiên vào hẻm. Từ Ly Lăng thấy Quan Dập và Oanh Nhiên gặp nhau mới quay người, đi về phía Thư viện Xuân Thiềm.
…
Quan Dập lén lén lút lút, Oanh Nhiên định kéo y ra khỏi hẻm, y lại kéo Oanh Nhiên nhìn quanh bốn phía, không cho nàng ra ngoài. Oanh Nhiên trêu chọc: “Quan Dập, huynh làm gì vậy? Không phải bị đám tu sĩ Vân Châu đó truy sát đấy chứ?”
Quan Dập trừng mắt: “Người bị truy sát không phải huynh!”
Nàng sững người: “Ý huynh là sao?”
Quan Dập xác nhận xung quanh không có ai khác, vừa kéo Oanh Nhiên đi sâu vào trong hẻm vừa thần thần bí bí: “Mắt hắn tinh thật, lại phát hiện ra huynh… coi như hắn còn chút lương tâm, biết đưa muội đi… Muội đi theo huynh trước, ra khỏi thành rồi huynh sẽ nói cho muội. Huynh đã nhờ Đậu đại nhân đưa cha mẹ muội đến Túc Kinh rồi.”
Sắc mặt Oanh Nhiên nghiêm lại, lòng nàng hoảng loạn: “Quan Dập, huynh đang nói gì vậy?”
“Đây không phải chỗ nói chuyện, cứ đi theo huynh trước đã. Lát nữa ở đây sẽ xảy ra chuyện, chuyện lớn đó!”
Oanh Nhiên giằng ra khỏi tay Quan Dập, quay người định đi về: “Muội đi gọi Hoài Chân…”
“Đừng gọi hắn!” Quan Dập lập tức kéo Oanh Nhiên lại: “Chính vì hắn mới sắp xảy ra chuyện lớn!”
Nàng lờ mờ đoán ra nhưng không chắc chắn: “Xảy ra chuyện gì?”
Quan Dập kéo nàng đến cuối hẻm, ngự kiếm, định kéo nàng lên. Nàng vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì, huynh nói đi chứ!”
“Một lúc không nói rõ được, muội không thấy Từ Ly Lăng đã bảo muội đi theo huynh trước sao! Muội mau lên đi!” Quan Dập cũng sốt ruột.
Nàng nhớ lại hành động vừa rồi của Từ Ly Lăng, quả thực rất bất thường. Tuy hắn không nói, nhưng nàng vẫn luôn biết hắn không thích nàng tiếp xúc với Quan Dập. Nhưng vừa rồi hắn lại bảo nàng đến tìm y.
Mắt Oanh Nhiên ngây ra, Quan Dập kéo nàng lên kiếm, nàng cũng không giãy giụa nữa. Nàng biết rõ, nếu xảy ra chuyện, nàng ở lại bên cạnh Từ Ly Lăng, không phải là ở bên hắn, mà là gánh nặng của hắn.
Quan Dập ngự kiếm bay lên, dốc hết sức lao ra khỏi thành. Ra khỏi tường thành Vân Thủy, y thở phào một hơi nặng nề, đổi hướng bay về phía nhà Oanh Nhiên: “Tu sĩ Vân Châu đã tra ra Từ Ly Lăng là ma, là Từ Ly Lăng đã giết 25 tu sĩ đó.”
“Họ đã điều tra rõ mối quan hệ của hắn và muội, ép cha mẹ muội nhường lại thư viện để giăng thiên la địa võng trong đó, dụ Từ Ly Lăng vào rồi giết.”
“Cha mẹ muội không chịu, nhưng hoàn toàn không có tiếng nói. Đậu đại nhân cũng không làm gì được họ. Cha mẹ muội định đi tìm muội, họ không cho, còn nói nếu cha mẹ muội đi, có nghĩa là cả nhà muội đều biết Từ Ly Lăng là ma, nói các người thông đồng với ma đạo.”
“Đậu đại nhân và huynh đều không nói được với những người này, đánh cũng không lại. Thấy tình hình không ổn, Thư viện Xuân Thiềm bị họ tàn phá chắc chắn không giữ được, Đậu đại nhân bèn nói sẽ đưa huynh đến Túc Kinh. Nhưng huynh không yên tâm về muội, cũng không thể bỏ lại tiên sinh và sư nương.”
Quan Dập quay đầu lại nhìn Oanh Nhiên: “Vì vậy huynh đã ở lại, để Đậu đại nhân đưa tiên sinh và sư nương đến Túc Kinh trước. Tiên sinh và sư nương cũng đã nhận rõ tình hình, vội vàng dọn dẹp đồ đạc trong thư viện rồi cùng Đậu đại nhân rời đi.”
Oanh Nhiên có chút hoảng hốt, một lúc lâu sau mới nói: “Họ đến Túc Kinh cũng tốt… cha muội từng là học trò của một đại nho ở Túc Kinh, cũng coi như có chút nền tảng ở đó.”
“Huynh cũng nghĩ vậy, chắc chắn cha mẹ muội sẽ không sao.” Quan Dập lo lắng hỏi: “Còn muội thì sao?”
“Cảm ơn huynh đã quan tâm đến muội.”
Quan Dập nhíu mày: “Từ Ly Lăng là ma, muội… muội tốt với hắn như vậy, muội… hây.” Quan Dập không biết phải nói sao. Cảm giác đột nhiên phát hiện người đầu ấp tay gối là ma, nghĩ thôi đã thấy kinh hãi.
Nàng thở dài: “Muội biết.” Hơn nữa nàng đã từng nghĩ đến kết cục tồi tệ nhất, chính là như bây giờ — Từ Ly Lăng bị vây diệt. Vì vậy, nàng không đến mức mất hết lý trí. Chỉ là nàng không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.
“Muội biết… hả?” Quan Dập sững người: “Muội biết? Muội biết cái gì?”
“Muội biết chàng là ma.”
Quan Dập im lặng.
“Muội biết?!” Y kinh hãi: “Muội có biết ma là gì không? Ma là những kẻ đi theo tà đạo, từ lúc họ luyện ma công, họ đã đi trên con đường tự hủy diệt.”
“Mỗi một ma, trước tiên sẽ mất đi ngũ quan rồi mất đi lý trí, cuối cùng trở thành những ma vật điên cuồng hoàn toàn bị ma tính tàn nhẫn điều khiển, không còn cảm nhận được thế giới bên ngoài, tự mình hủy diệt!”
Oanh Nhiên đáp: “Muội biết.”
Quan Dập: “…”
…
Kiếm đáp xuống trong sân, Quan Dập cũng đã nghe Oanh Nhiên kể xong đầu đuôi câu chuyện. Tuy y kinh ngạc nhưng vẫn còn lý trí: “Muội mau đi dọn đồ đi, huynh đưa muội đến Túc Kinh. Huynh phải ở đây bình tĩnh lại một chút.”
Nàng lắc đầu: “Cảm ơn huynh đã đưa muội về nhà, nhưng muội không đi, huynh mau đến Túc Kinh đi.”
“Muội không đi?” Quan Dập kích động: “Muội định ở đây đợi Từ Ly Lăng à? Đừng ngốc nữa, muội có biết lần này đám tu sĩ Vân Châu đó đến như thế nào không?”
“Trên biên giới Vân Châu và Ý Vương Châu đang giao chiến với ma đạo, họ đã đánh tan ma đạo rồi mới qua đây! Muội có biết điều đó có nghĩa là họ mạnh đến mức nào không? Ở kết giới Vân Châu, họ còn đóng quân hàng ngàn hàng vạn người! Lần này vào Ý Vương Châu cũng mang theo hơn 300 người!”
“Đậu đại nhân nói tu vi của người dẫn đầu sánh ngang với Tứ Đại Quốc Trụ của Ý Vương Châu chúng ta. 5 tu sĩ đi theo ông ta cũng đều là các phong chủ, trưởng lão của Tuyền Hành Tông cả.”
“Muội tưởng Từ Ly Lăng giết được đám tu sĩ Vân Châu lần trước thì có thể giết được họ sao? Không thể nào! Đám tu sĩ Vân Châu lần trước cũng chỉ như những đệ tử nhỏ nhoi trước mặt mấy vị đó!”
Lòng Oanh Nhiên càng lúc càng nặng trĩu, nhưng nàng vẫn bình tĩnh: “Họ có thể tra ra được Hoài Chân, cũng có thể tra ra ban đầu đám tu sĩ đó nhắm vào muội. Huynh nghĩ muội trốn đến Túc Kinh, họ sẽ tha cho muội sao? Không thể nào. Muội đến Túc Kinh chỉ liên lụy đến huynh và cha mẹ.”
“Nếu họ bằng lòng tin muội vô tội, vậy dù muội ở đây không đi, họ cũng sẽ không làm gì muội.”
“Nhưng…”
“Cô bé nói không sai.” Một giọng nữ lạnh lùng vang lên từ trên cao phía sau.
Lời của Quan Dập dừng lại, y và Oanh Nhiên cùng ngẩng đầu nhìn. Là nữ tu lạnh lùng đứng bên cạnh sư tượng hôm đó. Dung mạo nàng ta như tiên tử trên trời, lạnh như băng tuyết, nhìn xuống họ từ trên cao.
“Vị Huyền sai này, Vân Châu và Ý Vương Châu không có ý định gây chiến. Ngươi là người của triều đình Ý Vương, xin đừng can thiệp vào ân oán riêng tư của chúng ta với Từ Ly Lăng và Tần Oanh Nhiên.”
Quan Dập che chắn trước mặt Oanh Nhiên, đối mặt với khí thế uy vũ vô hình, giọng nói y không kìm được mà run rẩy: “Oanh Nhiên chỉ là người phàm, muội ấy vô tội. Là người của các người đã ra tay với con bé trước!”
Nữ tu lạnh lùng nhẹ nhàng đáp xuống, nàng ta khẽ lật cổ tay, băng tuyết từ trên trời rơi xuống.
“Kẻ dính líu đến ma, không có ai là vô tội!”
Nàng ta vung tay, băng tuyết ngưng tụ thành vô số kim băng bay về phía Oanh Nhiên như mưa tên.
Quan Dập vội vàng cầm kiếm ngăn cản. Nhưng y chỉ đỡ được một cây kim băng đã bị chấn gãy thanh kiếm, xuyên qua vai phải. Một mảng băng giá lan ra trên vết thương, đóng băng cả cánh tay trái của y. Những cây kim băng còn lại như mưa rơi về phía Oanh Nhiên, khiến người ta không thể nào tránh được.
…
Từ Ly Lăng gõ cửa Thư viện Xuân Thiềm. Cửa mở, tiểu đồng mặt mày trắng bệch nhìn hắn, toàn thân run rẩy.
Hắn bước vào thư viện, nói với tiểu đồng: “Đi ra phố sau xách đồ giúp tiểu thư.”
Tiểu đồng nghe vậy, như được đại xá, khóc lóc chạy đi.
Từ Ly Lăng đi trên con đường đá hai bên hoa cỏ um tùm, tiến sâu vào trong thư viện. Tần Hoán là một người phong nhã, cảnh sắc thư viện rất đẹp. Hòn non bộ, đá tùng, hoa lạ cỏ quý. Không nhất thiết phải quá quý giá, nhưng rất tao nhã. Thường ngày vào thư viện có thể nghe thấy tiếng đọc sách vang vọng từ phía sân học. Hôm nay lại yên tĩnh không một bóng người.
Từ Ly Lăng như đang ngắm cảnh dạo chơi, bước chân ung dung không vội. Chợt nghe một tiếng “rắc”, là hắn đã giẫm phải cành cây khô. Tức thì, ánh sáng trận pháp bùng lên bốn phía như một chiếc lồng trời giam, bao vây hắn bằng những tia sáng trận pháp chằng chịt.
Từ Ly Lăng dùng tay chạm vào tia sáng linh quang như khóa sắt đang giam cầm mình, tia sáng tức thì đốt cháy đầu ngón tay hắn. Hắn đợi một lúc, rồi thản nhiên nói: “Còn không ra sao?”
“Ha ha ha ha ha ha!” Tiếng cười hào sảng vang vọng khắp trời đất, mang theo khí thế uy vũ hùng hồn làm người ta ù tai.
Từ Ly Lăng theo tiếng nhìn lại. Người đàn ông tóc đỏ mặt rộng đứng trên mái nhà phía Đông, sư tượng phá vỡ tường sân, từ sân Bắc mà đến. Từ các phòng phía Nam và phía Tây, các đệ tử lần lượt đi theo các phong chủ dẫn đầu, hình thành vòng vây nhốt chặt Từ Ly Lăng.
Hồng Nhai Công cười xong, nhìn thẳng vào chàng thư sinh áo xanh trong trận pháp diệt ma: “Có thể giết chết 25 tu sĩ đã thắp mệnh hồn đăng, khiến mệnh hồn đăng không thể thu hồi linh hồn để lại hình ảnh trước khi chết của họ. Nhóc con, ngươi không đơn giản.”
Từ Ly Lăng mỉm cười: “Các hạ hơn 500 tuổi, Huyền đạo bát giai, có thể điều khiển vạn thú, thu phục sư tượng có huyết mạch tiên thú Quỳnh Vũ, thật là anh hùng hào kiệt đương thời.”
Ánh mắt Hồng Nhai Công ngưng đọng, cơ bắp toàn thân căng cứng. Ma này lại có thể nhìn thấu gốc gác của ông ta ta chỉ bằng một cái liếc mắt. Mà ông ta lại không nhìn ra được gốc gác của ma này.
Ông ta hỏi: “Xem cốt tướng của các hạ, các hạ chắc chắn là một ma tướng lừng lẫy trong ma đạo. Dám hỏi ma hiệu của các hạ là gì?”
“Trước khi chết, tự sẽ biết thôi.” Từ Ly Lăng cười nhẹ.
Bầu không khí đột ngột thay đổi, các tu sĩ trở nên nghiêm nghị, chuẩn bị chiến đấu.
“Vậy thì mời các hạ xuống địa ngục đi!” Hồng Nhai Công vung bàn tay dày.
Các tu sĩ khởi trận, trận mở tru ma!
••••••••
Tác giả có lời muốn nói:
Quan Dập: [chống cằm]
Tiểu Hoàng: [chống cằm]
Quan Dập: Ta đang lo Từ Ly Lăng sắp bị hơn 300 Huyền tu giết chết, Oanh Oanh sẽ buồn, ngươi đang lo gì? [chống cằm]
Tiểu Hoàng: Ta đang lo hơn 300 Huyền tu sắp bị Từ Ly Lăng giết chết, nhưng ta một hơi ăn không hết nhiều như vậy [chống cằm]
Quan Dập: ?

Bình luận về bài viết này