Chương 16: Một mặt không ai biết đến của hắn

Oanh Nhiên lùi lại theo bản năng, rồi dừng bước. Đã biết không thể trốn, hà cớ gì phải chạy trốn một cách thảm hại như vậy. Nàng đẩy Quan Dập ra, tự mình đối mặt.

Chợt nghe một tiếng gầm lớn rung chuyển núi rừng, chim chóc kinh hãi bay đi. Một bóng đen như tảng đá khổng lồ rơi xuống trước mặt nàng, tung lên một lớp bụi mờ, dùng thân mình che chắn những cây kim băng đó.

Oanh Nhiên kinh ngạc nhìn con thú khổng lồ trước mắt. Toàn thân nó đen tuyền, tuy hình dáng đã lớn hơn, răng nanh dài như voi ma mút, dung mạo hoang dã mà hung tợn, nhưng chùm lông vàng ở chóp đuôi vẫn khiến nàng đoán ra được thân phận của nó.

“Tiểu… Tiểu Hoàng…” Oanh Nhiên ngơ ngác.

Nữ tu lạnh lùng nhíu mày: “Tiên thú thời Đại Hoang? Sao lại xuất hiện ở đây…”

Quan Dập ngây người, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, nhưng rất nhanh đã đứng dậy, kéo Oanh Nhiên định chạy. Nữ tu lạnh lùng sao có thể để họ trốn thoát, nàng ta lật tay liền tạo ra gió tuyết vây quanh họ lại.

Những cây kim băng đó không đâm vào thân thể Tiểu Hoàng nhưng đã đóng băng lớp lông của nó. Nó giận dữ gầm gừ với nữ tu, quay người lại như một bức tường che chắn bên cạnh Oanh Nhiên.

Nữ tu hừ lạnh: “Hoang thú từ thời xa xưa, đây không còn là thời đại ngươi nên sống nữa!” Nàng ta tay không kết ấn, triệu hồi bội kiếm bản mệnh, bay lên không tấn công Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng lao tới giao chiến với nàng ta.

Đại Hoa nhân cơ hội nhảy ra từ một góc khuất không ai để ý, kéo váy Oanh Nhiên ra hiệu cho nàng đi theo nó. Oanh Nhiên lập tức kéo Quan Dập đi theo Đại Hoa chạy trốn. Đại Hoa chạy một mạch lên núi sau, không ngừng luồn lách trong rừng.

Oanh Nhiên hỏi: “Mi định đưa bọn ta đi đâu?”

“Con chó ngốc đó nói với ta có một nơi có thể trốn, nữ tu đó tuyệt đối không vào được. Ở ngay trên núi, nhanh lên, con chó ngốc không mạnh như vẻ ngoài đâu, nó thiếu linh lực nên không trụ được lâu.”

“Vậy Tiểu Hoàng thì sao?” Oanh Nhiên lo lắng hỏi.

“Con chó ngốc đó nói nó là thú bảo vệ của nơi đó, nó sẽ tự chạy đến.”

Oanh Nhiên không còn thời gian hỏi Tiểu Hoàng đã nói với Đại Hoa nhiều như vậy từ khi nào, có phải đã nhận ra Đại Hoa cũng không tầm thường hay không. Nàng dìu Quan Dập chạy. Băng giá trên vai Quan Dập đang lan rộng, cơ thể y ngày càng lạnh, mí mắt cũng ngày càng nặng trĩu.

Oanh Nhiên không ngừng gọi y, bảo y phải cố gắng. Nàng hoảng loạn hỏi Đại Hoa: “Có cách nào cứu huynh ấy không?”

“Quyền hạn của ta chỉ có thể đảm bảo an toàn cho ký chủ.”

“Nếu ta và mi liên kết thì sao?” Oanh Nhiên vội hỏi.

“Vậy cũng không cứu được, ta không có năng lượng để cứu người. Lần trước nói để cô liên kết cứu con chó ngốc cũng là để cô đi mạo hiểm. Năng lượng trên người cô chỉ có thể được giải phóng khi cô gặp nguy hiểm đến tính mạng để bảo vệ mạng sống của cô.” Đại Hoa nhỏ giọng dần, tranh thủ liếc nhìn Quan Dập: “Lát nữa đến nơi thì đốt lửa sưởi ấm cho y. Y là tu sĩ nên chắc sẽ qua khỏi thôi. May mà nữ tu đó coi thường các người, không ra tay thật…”

Oanh Nhiên nghe vậy thì hơi yên tâm. Nàng vào sâu trong rừng, gần như là kéo lê Quan Dập mà chạy. Tiếng đánh nhau từ phía nhà ngày càng xa, dần dần không còn nghe thấy. Cảnh tượng trước mắt lại càng lúc càng quen thuộc.

Rừng thông, cỏ lan, cây cổ thụ, dây leo xanh, tảng đá lớn… Đây là núi Thanh Hành, nơi nàng đã gặp Từ Ly Lăng lần đầu, cũng là nơi nàng thường cho Tiểu Hoàng ăn trước khi thành thân.

Cuối cùng Đại Hoa cũng dừng lại. Nó nhảy lên tảng đá lớn rồi đi vòng quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó nhưng không tìm thấy. Nó lo lắng dùng móng mèo vỗ lên tảng đá, toàn thân tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.

Oanh Nhiên chỉ cảm thấy dưới chân đột nhiên mềm đi, rồi mất trọng lực mà rơi xuống. Khoảnh khắc sắp rơi xuống đất, trên mặt đất lóe lên ánh sáng trận pháp giúp nàng và Quan Dập nhẹ nhàng đáp xuống bình an.

Mặt đất âm u ẩm ướt, nước đọng rất nhiều, Oanh Nhiên lập tức đứng dậy, đỡ Quan Dập đến bậc đá bên cạnh đầy cỏ dại và dây leo. Vừa ngồi xuống, nàng vô tình liếc mắt, thấy giữa đám dây leo sau lưng Quan Dập có ba chữ — Mộ Tiên Nhân.

Mà phía trên đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Mây đen dần tích tụ thành mây giông, những giọt mưa nhỏ rơi xuống tí tách. Mưa rơi trên lá cỏ dính máu, hòa cùng máu trượt xuống trông như một chuỗi ngọc đỏ.

“Ngươi… rốt cuộc là ai? Một ma như ngươi, không thể nào là hạng vô danh tiểu tốt!” Hồng Nhai Công thở hổn hển, nhìn quanh bốn phía.

300 đệ tử Tuyền Hành Tông xông lên, lúc này đã chết quá nửa, máu thịt nhuộm đỏ hoa cỏ cả sân, vấy bẩn tường trắng ngói xanh. Trong 4 vị phong chủ của Tuyền Hành Tông, 3 vị gần như cạn kiệt linh lực, mất đi vẻ ngoài tiên nhân, chỉ có thể thảm hại chống đỡ để không ngã xuống.

Mà chàng thư sinh áo xanh trong trận pháp tuy không đến mức không hề hấn gì, nhưng so với họ, hắn vẫn còn ung dung lắm. Thậm chí còn chưa hiện ra ma thân.

Từ Ly Lăng không đáp, giữa hai hàng lông mày cũng hiện lên chút nghiêm nghị. Với thân thể người phàm, đối phó đến mức này đã gần đến giới hạn.

Áo xanh nhuộm máu của hắn nhỏ giọt đỏ, bàn tay dính đầy máu đột nhiên giơ lên, đưa ra bên cạnh. Bên cạnh hắn không có gì. Nhưng Hồng Nhai Công lại thấy trong lòng bàn tay hắn như có thứ gì đó đang làm cong vênh không gian.

Tức thì, hư không bị xé toạc, một chuỗi đạo châu rơi vào lòng bàn tay hắn.

Chuỗi đạo châu có thể xé toạc hư không… Hồng Nhai Công nhíu chặt đôi mày, gần như lập tức nghĩ đến người đó. Nhưng không thể nào! Dù người đó có xuất hiện ở đây cũng không thể nào lấy vợ được!

Toàn thân Hồng Nhai Công cảnh giác đến cực điểm. Ông ta vận linh lực trong lòng bàn tay, vừa suy nghĩ trên đời này rốt cuộc còn có vị đại ma nào dùng đạo châu vừa tung ra tuyệt chiêu Ngự Đạo.

Các đệ tử đều kinh hãi, Hồng Nhai Công đối đãi với ma kia lại đến mức này. Đồng thời cũng run sợ, thực lực của ma này rốt cuộc hùng hậu đến mức nào mà đến thời điểm bấy giờ còn chưa hiện ma thân!

Các vị phong chủ quan sát động tĩnh của Hồng Nhai Công nhằm phụ trợ cho ông ta. Các đệ tử cũng khởi động lại đại trận tru ma.

Nhưng chỉ thấy chuỗi đạo châu màu ngọc xương quấn quanh cổ tay hắn. Hắn xoay cổ tay không một tiếng động, chuỗi đạo châu rung động, lại hóa thành trường đao.

Hắn cầm đao, chém một nhát kinh thiên động địa!

Trong đầu Hồng Nhai Công như nổ tung, hai mắt trợn tròn đầy vẻ kinh ngạc: “Tiên cốt đạo châu… ngươi…”

Không, không thể nào! Hồng Nhai Công không dám nghĩ, nhưng như sắp chết, không màng đến giới hạn chịu đựng của bản thân, lập tức ném ra tất cả túi bảo thú, triệu hồi tất cả dị thú.

Dị thú lao tới dẫn theo thiên lôi tru ma, cùng nhau tấn công Từ Ly Lăng.

Oanh Nhiên nhìn lên trên, cảnh giác che chắn cho Quan Dập đang mơ màng. Chợt thấy một bóng đen nhảy xuống, thở hổn hển trên đất một lúc rồi mở đôi mắt ướt át nhìn nàng. Trong ánh mắt còn có chút xấu hổ.

Oanh Nhiên thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu Hoàng.” Nàng tiến lên kiểm tra Tiểu Hoàng, quan tâm hỏi nó: “Mi không sao chứ?”

Tiểu Hoàng đứng yên không động đậy. Nó không biết phải giải thích với nữ chủ nhân chuyện nó không phải là chó như thế nào, hai mắt đảo qua đảo lại. Đột nhiên lại nhận ra nữ chủ nhân không hề ngạc nhiên? Nó nhìn chằm chằm vào Oanh Nhiên.

Trong mắt Oanh Nhiên chỉ có sự quan tâm và lo lắng, thấy những vết máu loang lổ và vết thương hở xương trên người nó, nàng xoa đầu nó, dịu dàng thương xót: “Cảm ơn mi, Tiểu Hoàng.”

Là một con thú, nó rất khó giải thích những chuyện phức tạp. Hơn nữa nó vừa đánh nhau một trận, linh lực không đủ, kiệt sức bị thương.

Tiểu Hoàng vẫy đuôi, dùng móng vuốt gãi đầu, thầm nghĩ thôi vậy, đợi lão ma đầu Từ Ly Lăng đến giải thích với nàng. Nó lảo đảo đi về phía tấm bia đá có khắc ba chữ “Mộ Tiên Nhân”, dùng móng vuốt vỗ lên đó.

Ánh sáng trận pháp dưới chân Oanh Nhiên lóe lên, trong nháy mắt, trước mắt đã là một đại điện được thắp vô số đèn trường minh, đèn đuốc sáng trưng. Tất cả các bức bình phong trong điện đều là những bức thêu sống động, hai bên điện là giá sách hoặc giá đồ cổ, trên đó đặt vô số sách và tranh treo.

Nói là mộ tiên nhân, nhưng… nơi đây càng giống mộ của người phàm, không có một chút dấu vết của thuật pháp tiên đạo nào, lại còn đầy bụi bặm.

Oanh Nhiên dìu Quan Dập vào điện, để y tựa vào tường nghỉ ngơi rồi đốt lửa sưởi ấm cho y. Tiểu Hoàng nằm bên cạnh Quan Dập sưởi ấm, tranh thủ nhắm mắt dưỡng thần. Để vào được hang, Đại Hoa đã cưỡng ép điều động một chút năng lượng hệ thống nên rất mệt mỏi, thế là cũng nằm ở bên còn lại của Quan Dập sưởi ấm.

Oanh Nhiên nhìn ba vị này, lòng nàng mềm nhũn, đi khắp điện để cố tìm một tấm chăn có thể đắp lên người họ.

Tìm đến trước một bức tranh treo trên giá đồ cổ bị che khuất, Oanh Nhiên nói: “Xin tiên nhân đừng trách.” Nàng cẩn thận kéo chiếc bàn thấp để sách đến rồi trèo lên, gỡ tấm màn che trên bức tranh xuống.

Tấm màn che bay xuống, một bức tranh vẽ người thiếu niên tóc buộc kim quan, cài trâm hoa mộc tê, cưỡi ngựa du ngoạn trên phố hiện ra. Oanh Nhiên thấy thiếu niên trên tranh, chợt sững người. Thần thái hắn tiêu sái, áo đỏ ngựa trắng yên vàng, trên mặt là nụ cười phóng túng mang nét trong sáng riêng của tuổi trẻ.

Bên cạnh bức tranh có ghi chữ:

[Năm Đằng Vũ thứ 6 triều Ý, tiên nhân du ngoạn đến Túc Kinh, hóa thành người phàm bái nhập Nho môn học đạo, 3 tháng học thành, tham gia khoa cử.

Năm 14 tuổi, đỗ đầu ba kỳ, bảng vàng đề tên.

Cưỡi ngựa trên phố Tĩnh An.]

Năm Đằng Vũ thứ 6… 

Đó là ngàn năm trước.

Oanh Nhiên nhìn chằm chằm thiếu niên trên tranh, đồng tử khẽ run, hồi lâu không thể hoàn hồn. Cho đến khi tiếng rên rỉ đau đớn vang lên ở một góc, nàng vội vàng nhảy xuống bàn thấp, đắp tấm màn che lên người Quan Dập.

Nàng nhìn quanh đại điện, tiếp tục tìm những bức tranh bị màn che che kín. Nàng gỡ màn che một bức khác xuống. Là thiếu niên thắt lưng vàng áo bào đỏ, tóc buộc ngọc quan tua rua, đang uống rượu trong yến tiệc, thần thái phóng khoáng, phong lưu tiêu sái.

Đề tự:

[Đầu năm Đằng Vũ thứ 7 triều Ý, tiên nhân sắp rời Túc Kinh, du ngoạn sông núi biển cả, vua Đằng Vũ mở yến tiệc mời tiên nhân.

Tiên nhân tuổi trẻ, không giỏi uống rượu, say rồi ngâm thơ của Thanh Liên cư sĩ trong yến tiệc:

— Những ước khi ca cùng lúc ẩm/Trăng soi một mảnh, rượu lưng bầu.]

Lại một bức, là thiếu niên đeo quạt xếp và trường kiếm nơi thắt lưng, áo bào trắng thắt lưng đen, mặc trang phục gọn gàng, uống rượu trên núi đá. Hắn nhìn xuống mây núi xanh biếc, sông ngòi chảy xiết. Dáng vẻ hào sảng khoáng đạt, hệt như một hiệp khách giang hồ.

Đề tự:

[Năm Đằng Vũ thứ 7 triều Ý, cuối thu.

Tiên nhân du ngoạn đến huyện hoang vu nơi biên giới, hàng phục dị thú ăn thịt người. Hỏi nơi nào ngắm cảnh đẹp nhất, tiều phu đáp: cuối Kim Thủy là vách đá Thanh Vân.

Tiên nhân lướt nước đến Thanh Vân, đứng trước gió uống rượu thưởng non sông, hứng khởi ngâm thơ của Ma Cật cư sĩ:

— Đi theo nguồn nước đổ/Ngồi ngắm áng mây bay.]

Dưới đề tự còn có chữ nhỏ, Oanh Nhiên khẽ đọc: “Tên huyện Vân Thủy, từ đó mà có…”

Tầm mắt Oanh Nhiên từ chữ lại trở về với thiếu niên trên tranh. Hắn cười tự tại, vui vẻ, hứng khởi uống rượu, hứng chí ngâm thơ. Là một thiếu niên đang lúc chí khí ngất trời, không bị trói buộc bởi thiên địa cao dày, chỉ biết rong ruổi khắp cùng trời cuối đất.

Oanh Nhiên có chút hoảng hốt, đưa tay về phía hắn, nhưng cuối cùng không chạm vào. Nàng sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng bức tranh đã trải qua ngàn năm tang thương này.

Mưa nhỏ rả rích, rơi xuống mặt đất nhuộm máu, hóa thành dòng nước đỏ thẳm cuồn cuộn chảy. 

Xác chết la liệt, đã không phân biệt được ai là ai. Ngay cả 4 vị phong chủ của Tuyền Hành Tông cũng bị nhấn chìm trong đống xác.

Hồng Nhai Công đã mất đi khí phách trước đó, tay cầm song chùy chống đất, chống đỡ thân thể không ngã. Toàn thân đã đẫm máu, hai mắt đỏ hoe. Dị thú mà ông ta điều khiển cũng chỉ còn lại con sư tượng đỏ rực vẫn đứng vững.

Dù Hồng Nhai Công không muốn tin, cũng buộc phải tin rằng người trước mắt chính là người mà ông ta không muốn đoán nhất.

Từ Ly Lăng thu lại đạo châu, đi về phía Hồng Nhai Công. Hắn khen ngợi: “Ngươi là một cường giả. Nếu không phải tuyệt địa thiên thông, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày ngươi lên được Thiên Tiêu. Huyền đạo mất đi ngươi, là một tổn thất lớn của Huyền đạo, thật đáng tiếc.”

Hồng Nhai Công há miệng, máu từ trong miệng ông ta chảy xuống không ngừng. Ông ta đã không còn sức nói nhiều, chỉ cố gắng chống đỡ chút sức lực cuối cùng, sờ vào con sư tượng bên cạnh, hét lớn một tiếng, bất chấp tiêu hao lực thần hồn mà tung ra chiêu thức tuyệt sát.

Sư tượng gầm lên, như tiếng bi thương vang vọng khắp trời đất. Sau đó thân hình hóa thành linh khí, nhập vào cơ thể Hồng Nhai Công. Cơ thể Hồng Nhai Công tức thì trở nên cao lớn lạ thường, như sư tượng hóa yêu, đã cao bằng một tòa lầu hai tầng. Từ trên cao nhìn xuống, Từ Ly Lăng trước mặt ông ta trông nhỏ bé vô cùng.

Hồng Nhai Công cũng gầm lên một tiếng, làm vỡ tan kết giới đã bày ra trước đó. Người dân xung quanh kinh hãi khi thấy cảnh tượng thảm khốc của thư viện đổ nát, hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.

“Ha ha ha ha ha ha…” Từ Ly Lăng cười lớn: “Tốt! Tốt! Tốt!” Ý chí chiến đấu của hắn dâng trào, tận hưởng khoái cảm của cuộc tàn sát. Hai ngón tay dùng máu vẽ chú, chú giải phong ấn ma thân.

“Sự bất khuất của ngươi, đáng để thấy được ba tầng ma thân của ta.”

Tầng phong ấn ma thân thứ nhất giải trừ, ma phong bỗng nổi.

Tầng phong ấn ma thân thứ hai giải trừ, ma khí lan tràn.

Tầng phong ấn ma thân thứ ba giải trừ, nơi Từ Ly Lăng đang đứng hiện ra dấu hiệu bị ma uy thẩm thấu, dần hóa thành ma địa. Gió mưa nhuốm ma khí của hắn, ma vụ đã bao trùm khắp nơi.

Hồng Nhai Công sững sờ một lúc — chỉ là ba tầng ma thân, ma khí đã bắt đầu chuyển hóa mặt đất thành ma địa sao? Tuy linh khí ở đây yếu ớt, nhưng ma uy như vậy, không nghi ngờ gì, ông ta không có sức chiến đấu chống lại.

Nhưng dù không có, ông ta cũng phải chiến! Ánh mắt Hồng Nhai Công kiên định, gầm lên, đánh về phía Từ Ly Lăng.

Oanh Nhiên gỡ những tấm màn che đầy bụi xuống, đứng trước tất cả các giá sách, nhìn quanh những bức tranh vẽ thiếu niên. Tay nàng cầm một cuốn sách vừa đọc qua, trong đó ghi lại những việc làm của thiếu niên nọ.

Hắn bẩm sinh đã có Vô Cấu Tịnh Linh Thánh Thể, sinh ra ở tiên đô của nhân tộc ngàn năm trước, là con trai trưởng của Thành chủ, một công tử tiên đạo quý tộc của nhân tộc. 1 tuổi đã được đưa lên Vân Thượng Thiên Tiêu, 3 tuổi đã có tư cách tham dự yến tiệc của Thần Đế.

5 tuổi cùng sư phụ du ngoạn Vân Châu, chém yêu diệt ma, trừ tà diệt ác. Tuổi còn trẻ, tuy chưa nằm trong danh sách vào hàng Thiên Tiêu, đã được gọi là tiểu tiên quân. 13 tuổi, hắn như con trai của trời, ý chí hiên ngang, một mình du ngoạn Ý Vương Châu. Đi khắp thế gian ngắm vạn cảnh, gặp chuyện bất bình bèn rút kiếm chém yêu diệt ma.

Thời Đằng Vũ triều Ý, ai ai cũng biết đến một vị tiểu tiên quân như hắn. Những kẻ cuồng tín được hắn cứu, thậm chí còn lập miếu thờ cho hắn. Cuộc đời của hắn rực rỡ huy hoàng.

Cho đến năm 17 tuổi… Thế nhân đều nghe, hắn đã thành ma.

[Kẻ hèn này chỉ là một phàm phu, không biết tại sao tiên nhân lại nhập ma.

Toàn thể huyện Vân Thủy đều ghi nhớ đại ân hàng phục dị thú của tiên nhân.

Nhưng thế nhân chỉ biết ngài đã thành ma. Miếu thờ vì tiên nhân mà lập bị hủy, du ký vì tiên nhân mà soạn bị đốt… mọi việc làm của tiên nhân trong quá khứ, hết thảy đã bị xóa bỏ.

Ngày nay, thế nhân không nhớ tiểu tiên quân, chỉ nhớ ma trong ma ở tiên thành.

Kẻ hèn này không khỏi nhớ lại, năm đó tiên nhân đứng ở nơi cao trông về phía xa, trong cơn say rượu chợt buồn bã ngâm rằng:

Xanh xanh bách trên lăng/Gập ghềnh đá khe lòng.

Đời người trong trời đất/Chợt như kẻ ngái đường.

Người dân Vân Thủy không có gì để báo đáp đại ân của tiên nhân, chỉ biết chung sức xây mộ tiên nhân, lệnh cho dị thú mà tiên nhân đã hàng phục trấn giữ nơi này.

Những gì được vẽ, được ghi chép ở đây, đều do người dân Vân Thủy thu thập ghi lại.

Từng cuốn tập này, từng bức tranh này… chính là những dấu vết cuối cùng của tiên nhân đã từng đến thế gian này.]

Oanh Nhiên thất thần nhìn, quay người lại, nhìn về phía bia mộ được đặt trước các giá sách ở nơi sâu nhất của đại điện.

Một chân Từ Ly Lăng đạp lên đầu Hồng Nhai Công. Tiếng “bụp” vang lên, đầu Hồng Nhai Công đập xuống đất, máu não văng tung tóe. Hồng Nhai Công biết mình sắp chết. Ông ta dùng chút sức lực cuối cùng giơ tay đánh về phía Từ Ly Lăng, Từ Ly Lăng nhảy lên, nhẹ nhàng đáp xuống ở phía xa xa.

Hồng Nhai Công không tiếp tục tấn công mà chống đất đứng thẳng dậy. Hai mắt ông ta đã tan rã, tựa như người chết, dùng hết hơi thở cuối cùng mà hét lên trời.

Từ Ly Lăng biết ông ta định làm gì, nhưng không ngăn cản. Ma vụ tràn ngập trong huyện Vân Thủy, giờ hắn có ngăn cản cũng không còn ý nghĩa gì.

Ngay lúc Hồng Nhai Công hét lên, người ở Vân Châu đang canh giữ đại điện Mệnh Hồn nhìn chằm chằm vào ngọn đèn đã nhấp nháy của Hồng Nhai Công, lòng chùng xuống. Họ tận mắt chứng kiến hàng trăm ngọn đèn mệnh hồn liên tiếp tắt phụt, lại không hề có một chút thông tin nào được truyền về.

Giờ phút này đây, ngay cả tính mạng của Hồng Nhai Công cũng nguy ngập.

Khoảnh khắc đèn mệnh hồn của Hồng Nhai Công tắt ngấm, mọi người chợt nghe thấy tiếng gào thét đòi mạng vang vọng khắp Mệnh Hồn Điện:

“Thánh Ma… Huyền Ẩn!”

Oanh Nhiên khẽ đọc bia văn.

“Mộ của Huyền Ẩn Tiên Quân, công tử Từ Ly Lăng.”

••••••••

Lời editor: Toàn bộ phần dịch thơ trong chương này đều có nguồn từ thivien.net


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 16: Một mặt không ai biết đến của hắn”

  1. Ui thế chắc anh Lăng có đến 10 tầng ma công phải không nàng Miu ơi. anh mạnh dữ. ngàn năm trước anh là tiên mà, sao giờ lại là ma rồi, chắc còn cả đoạn truyện xưa dài ơi là dài nữa. Hóng chương tiếp nàng ơiii

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này