Chương 10: Tiện thể đi gặp chú thỏ nhỏ đó luôn

Ngày hôm sau, cuối cùng thành phố Giang cũng tạnh mưa, trời quang đãng trở lại.

Bản tin buổi sáng vẫn xoay quanh đủ loại suy đoán về loại thuốc mới của Gene Giang Thành, còn sự kiện của Trần Vũ Phi chỉ được nhắc thoáng qua ở đoạn sau.

Trong một chương trình trò chuyện trực tiếp có tính thời sự, các chuyên gia kết nối ngay tại chỗ với phóng viên để nắm tin tức đầu tiên, biết được rằng văn phòng luật sư và Gene Giang Thành đã lập một đội ngũ luật sư hạng nhất cho đương sự trong vụ án này.

Tiếp theo, Gene Giang Thành phải nhanh chóng chuẩn bị các tài liệu liên quan, ví dụ như chứng minh quá trình nghiên cứu và thử nghiệm thuốc, ví dụ như báo cáo kiểm tra thi thể của vị giám đốc đã chết và nữ trợ lý, ví dụ như lượng thuốc sót lại tại hiện trường có phải xuất phát từ Gene Giang Thành hay không, có khả năng bị đánh tráo hay không, v.v…

Cố Dao xem xong bản tin buổi sáng thì ngồi thẫn thờ trên ghế sofa. Từ tối hôm qua đến sáng nay vẫn chưa có tin tức của Chúc Thịnh Tây.

Cố Dao nghĩ ra vài điểm đáng ngờ rồi.

Thứ nhất, sau khi vị quản lý cấp cao kia gặp chuyện, nữ trợ lý đó đã làm gì? Báo cảnh sát hay liên hệ với văn phòng luật nơi mình công tác? 

Theo suy nghĩ của một luật sư, một khi bản thân bị kéo vào vụ án mạng, việc đầu tiên họ làm sẽ không phải là báo cảnh sát.

Luật sư đều có bệnh nghề nghiệp đa nghi, có khi ngay cả chứng cứ cũng sẽ nói dối thì sao có thể yên tâm giao bản thân cho cảnh sát? Vì vậy người đầu tiên nữ trợ lý liên lạc chắc chắn phải là người hiểu luật và cũng là người cô ta tin tưởng nhất.

Thứ hai, nếu nữ trợ lý nhờ người khác giúp đỡ thì nhất định họ sẽ phải tìm được cách vẹn cả đôi đường để làm rõ sự việc, rồi mới liên hệ với cảnh sát. 

Vậy thì tin tức ở hiện trường đã được tiết lộ cho truyền thông như thế nào? Chẳng lẽ người mà nữ trợ lý cầu cứu có vấn đề?

Thứ ba, bây giờ bên ngoài đều nói loại thuốc mà vị quản lí cấp cao này dùng trước khi chết đến từ Gene Giang Thành, chuyện này đã được xác minh chưa, ai là người đã xác minh? Cảnh sát đã đối chiếu mẫu như thế nào? Sao lại tiết lộ tin này cho truyền thông?

Cố Dao nhắm mắt, trong đầu lại hiện lên bức ảnh đã thấy hôm qua.

Không biết ngồi bao lâu, Cố Dao mở mắt, cầm chìa khóa xe và điện thoại rồi ra khỏi cửa. Trong lòng cô đã có đáp án rồi.

Xe chạy được nửa đường, Cố Dao bấm gọi cho Tần Tùng.

Tần Tùng: “A lô.”

Cố Dao không vòng vo, cô nói cho cậu ấy nghe toàn bộ phân tích vừa rồi. 

Tần Tùng nói: “Vụ này đúng là có nhiều điểm đáng ngờ thật, bảo không có ai đứng sau viết kịch bản thì ai mà tin chứ? Nhưng kẻ giật dây là ai, là công ty đối thủ ư? Mục đích của đối phương là gì, định đánh sập Gene Giang Thành trong một lần à?”

Nói đến đây, Tần Tùng dừng lại: “Ồ, nhưng tôi lại nghe ngóng được chút tin tức đấy, chị có biết người đầu tiên chạy đến hiện trường sau khi xảy ra chuyện là ai không?”

Cố Dao sững lại: “Là ai?”

“Người đầu tiên đến hiện trường chính là người mà nữ trợ lý cầu cứu đầu tiên.” Tần Tùng nói tiếp: “Ha, chuyện này mới quái lạ nè, cô ta không nhờ văn phòng luật nơi mình làm việc mà lại tìm luật sư PR của văn phòng Hướng Lập Khôn để họ xử lý khủng hoảng. Ai cũng nói đồng nghiệp kỵ nhau, sao cô ta không làm theo lẽ thường chứ?”

Không tìm người nhà mà lại đi cầu người ngoài?

Tần Tùng: “Theo tôi thấy, nữ trợ lý này cũng chẳng tin tưởng văn phòng của mình mấy đâu.”

Cố Dao: “Nói cách khác, người tiết lộ tin tức cho truyền thông rất có thể là người của văn phòng Lập Khôn?”

Tần Tùng: “Nếu đúng là người của Lập Khôn làm thì cũng thật lạ đời! Vừa cầm quả bom nổ chậm vào tay, việc đầu tiên phải làm là cố gắng đè tin xuống, chờ chuẩn bị đủ rồi mới cho truyền thông biết chứ? Giờ thì hay rồi, tin còn chưa kịp xử lý đã lộ ra ngoài, chẳng phải tự vác đá đập chân mình sao…”

Cố Dao ngắt lời than phiền của Tần Tùng: “Còn có khả năng khác.”

“Là gì?”

“Có lẽ mục đích chính của Lập Khôn là lợi dụng truyền thông để lan tin tức ra? Ý đồ là nhằm đánh vào yếu tố bất ngờ, lôi kéo Gene Giang Thành xuống nước.”

Tần Tùng: “…”

Cố Dao vừa lái xe vừa sắp xếp lại suy nghĩ, bắt đầu nhìn từ những góc độ khác.

Thông thường, khi một vấn đề nghĩ mãi không thông thì nguyên nhân chính nằm ở góc độ suy nghĩ. Bởi vì khi mỗi người chỉ đứng ở góc độ của bản thân để suy nghĩ thì sự hạn chế về góc nhìn sẽ bị thu hẹp lại, khiến họ chỉ thấy được một mặt của toàn bộ sự việc.

Vậy, nếu đổi sang góc nhìn của người khác thì sao? Ví dụ như nữ trợ lý, vị giám đốc đã chết, hoặc là kẻ đứng sau màn…

Xe của Cố Dao đi tới một ngã tư lớn.

Đèn xanh chuyển sang đỏ, có xe không tuân thủ luật giao thông nên vượt đèn khiến mấy chiếc xe khác bấm còi inh ỏi.

Tần Tùng ở đầu dây biên kia nghe thấy tiếng còi, hỏi: “Chị ra ngoài rồi à? Hôm nay chị không có tiết dạy à.”

Cố Dao: “Tôi qua chỗ ba mẹ, tối nay có lễ trao giải của Hiệp hội đầu tư.”

Tần Tùng ngẩn ra: “Khoan đã, ba chị phải ra mặt à? Chị cũng đi theo ư?”

Cố Dao: “Ừ.”

Tần Tùng kinh ngạc: “Trời ạ, sao lại rơi đúng vào thời điểm nhạy cảm thế, chị tự đeo xích vào người chi vậy?”

Cố Dao cảm thấy buồn cười: “Tôi tự kiếm chuyện để làm chắc?”

Tần Tùng nghẹn họng, mấy giây sau mới nói: “Tôi biết chị bị động, không chọc ghẹo ai nhưng cứ bị người ta nhắm vào… Nhưng chính vì thế chị lại càng phải cẩn thận hơn, ít đến chỗ đông người, đừng tham gia những sự kiện phông bạt, mọi việc đều phải thận trọng và khiêm nhường. Trước đó chị còn nói không định tham gia buổi lễ trao giải đó, còn bảo họ chỉ toàn làm màu, cả đám trang điểm lộng lẫy thi nhau khoe váy áo xem ai mặc đẹp hơn, ai có chống lưng vững hơn. Giờ thì hay rồi, chị thật sự chạy đi khoe ba luôn, chẳng phải đang tự dâng thêm tư liệu cho kẻ muốn bôi nhọ ư?”

Xe của Cố Dao đã vào bãi đỗ ngầm khu chung cư nơi ba mẹ cô ở, đến khi dừng xe lại cô mới ngắt lời cậu ấy.

“Tần Tùng, hay là cậu đổi góc nhìn đi, nếu cậu là kẻ muốn bôi nhọ tôi thì việc đầu tiên cậu làm sẽ là gì?”

Tần Tùng: “Tìm cơ hội bôi nhọ chị lần nữa.”

“Thế nên bây giờ tôi sẽ cho anh ta cơ hội.”

Tần Tùng sững vài giây, bỗng phản ứng lại: “Khoan, ý chị là… chị muốn dẫn rắn ra khỏi hang? Trời ạ, cô nương của tôi ơi, chị xem phim nhiều quá rồi đó, chị có khả năng tự bảo vệ không hả!”

Cố Dao phản vấn: “Cậu nghĩ đối phương sẽ tha cho tôi vì tôi là kẻ chân yếu tay mềm à? Dù tôi không cho anh ta cơ hội, anh ta cũng sẽ tạo cơ hội. Đã đi tới bước này rồi thì anh ta sẽ không dừng tay, nhưng tôi có quyền chọn là bị động hay chủ động. Một chủ động và một bị động, trước vẫn tốt hơn sau.”

Nói đến đây, Cố Dao chuyển giọng: “Cậu nghĩ xem, khi xuất hiện một vụ án giết người hàng loạt, lúc cảnh sát đang thu thập chứng cứ, dân chúng lo lắng, thì áp lực lớn nhất của chuyên gia tâm lý là gì?”

Tần Tùng nói: “Chính là ‘mâu thuẫn tâm lý’, vừa không hy vọng có nạn nhân tiếp theo, vừa mong hung thủ tiếp tục gây án. Bởi chỉ khi anh ta làm càng nhiều, càng dễ lộ sơ hở thì ta mới có thêm chất liệu phân tích, cơ hội bắt được kẻ đó cũng lớn hơn.”

Cố Dao: “Cho nên, bây giờ tôi đang cho anh ta cơ hội lộ sơ hở.”

Dù Cố Dao nói vậy, Tần Tùng vẫn rất lo.

“Nhưng mà Cố Dao này, ngay cả máy tính trường học mà người đó còn hack được, nếu anh ta hack cả điện thoại của chị, hoặc gắn thiết bị nghe lén trong xe chị thì chẳng phải cuộc trò chuyện của chúng ta…”

Chưa nói hết câu, Tần Tùng đã tự ngậm miệng.

Chỉ sợ nói gở thành thiệt, phì!

Cố Dao cười lạnh: “Nghe được thì càng hay, coi như đây là chiến thư tôi gửi cho anh ta, cơ hội tốt thế này mà không dám nắm lấy thì anh ta chỉ xứng rúc đầu làm con rùa rụt cổ mà thôi.”

***

Bên phía văn phòng luật sư Minh Thước.

Từ Thước và Tiểu Xuyên đang nằm ườn trên ghế sofa nghe “hiện trường trực tiếp”.

Tiểu Xuyên nhai chocolate trong miệng, ngồi không nghiêm chỉnh, mặc áo hoodie với quần jean rách trông khá lôi thôi lếch thếch.

Từ Thước thì quần áo chỉnh tề, vest thẳng thớm, còn vắt chéo chân ra vẻ.

Hai người nghe chăm chú, say sưa, người ngoài nhìn vào còn tưởng họ đang xem phim kịch tính, cho đến khi câu nói thản nhiên trong video vừa dứt.

“… Cơ hội tốt thế này mà không dám nắm lấy thì cũng chỉ xứng rúc đầu làm con rùa rụt cổ mà thôi.”

Hai người đàn ông đồng loạt im lặng.

Cố Dao đã rời khỏi xe, “rầm” một tiếng đóng cửa xe lại, video trở thành hình ảnh tĩnh.

Tiểu Xuyên chớp mắt, ngẩn ngơ nói: “Anh, cô ấy nói anh là rùa đó!”

Từ Thước liếc lạnh sang Tiểu Xuyên, ánh mắt đầy chán nản lướt qua khuôn mặt đần thộn của cậu ấy và vết chocolate còn dính ở khóe miệng: “Mặt mũi kiểu gì mà lấm lem thế kia, trông cậu như vừa ăn phải cứt vậy.”

Tiểu Xuyên lau miệng: “Ờ, thế giờ anh tính sao, chấp nhận chiến thư à?”

Từ Thước đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest rồi kiêu ngạo hỏi: “Dáng vẻ hiện tại của tôi thế nào?”

Ban ngày, ánh sáng trong văn phòng rực rỡ, nắng từ cửa chớp chiếu vào bị chia thành từng vệt sáng rơi trên người Từ Thước, bóng sáng đan xen cũng không che lấp được đường nét gương mặt anh. Bộ vest cắt may ôm dáng hoàn hảo khắc họa những đường nét gọn gàng, tư thế đường hoàng, e rằng sự hoàn hảo cũng chỉ đến thế mà thôi.

Tiểu Xuyên: “Hai chữ thôi – Đẹp trai!”

Khóe môi Từ Thước giật nhẹ.

Tiểu Xuyên bỗng hỏi: “Anh, anh tính đi dự lễ trao giải đó thật hả? Lỡ người ta hỏi anh đến làm gì, anh định nói sao?”

“Ồ, lần đầu văn phòng luật sư Minh Thước đặt chân đến thành phố Giang, người lạ đất lạ, nhân cơ hội này mở rộng chút quan hệ làm ăn…” Giọng của Từ Thước nhạt nhẽo: “Tiện thể, đi gặp chú thỏ nhỏ kia một chuyến.”

Tiểu Xuyên sững người, nhìn theo bóng lưng Từ Thước rời đi.

“Mở rộng quan hệ… Với bộ dạng này, khí chất này, người ta có nghĩ lệch đi không đây…”

***

Cố Dao đến tầng căn hộ nơi ba mẹ cô là Cố Thừa Văn và Lý Tuệ Như ở.

Đây là khu chung cư cao cấp, mỗi tầng chỉ có một căn, có bảo vệ, hệ thống khóa an ninh, đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Một mét vuông có giá 170 ngàn, diện tích căn hộ nhỏ nhất cũng 280 mét vuông.

Cố Dao rất ít khi tới đây, mỗi lần đến đều quên mật khẩu, lần nào cũng phải lục tin nhắn cũ, lần này cũng không ngoại lệ.

Cô Cố mở đoạn tin nhắn lần đầu Lý Tuệ Như gửi mật khẩu rồi bấm theo.

Khóa cửa mở phát ra tiếng nhạc vui tai, Cố Dao thay dép đi vào, vừa hay thấy Lý Tuệ Như bước ra từ bếp.

Thấy Cố Dao, Lý Tuệ Như rất bất ngờ: “Sao con lại qua đột xuất vậy, ăn cơm chưa?”

Cố Dao: “Con ăn chút rồi, ba đâu ạ?”

Lý Tuệ Như nhỏ giọng: “Ba con ấy à, sáng sớm đã vào phòng tối rửa ảnh, đến giờ chưa uống giọt nước nào, lát nữa con đem vào rồi dụ ông ấy ra nghỉ ngơi, chắc chắn ông ấy sẽ nghe lời con thôi.”

Cố Dao mím môi cười khẽ, rửa tay xong mới nhận lấy hai cốc nước Lý Tuệ Như mang ra. Một cốc cô uống vài ngụm rồi đặt xuống, cốc còn lại chuẩn bị mang vào phòng tối.

Không biết Lý Tuệ Như chợt nghĩ tới điều gì mà lại kéo Cố Dao lại, vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi.

Cố Dao: “Mẹ, có phải mẹ muốn hỏi chuyện của Thịnh Tây không?”

Lúc này Lý Tuệ Như mới nói: “Đúng thế, cũng không biết công ty của Thịnh Tây xử lý thế nào rồi, dù sao mấy hôm nay sắc mặt ba con không được tốt. Mẹ hỏi thì ông ấy lại bảo đừng để ý đến con và Thịnh Tây, đợi khi nào các con bận rộn xong sẽ tự khắc quay về báo bình an.”

Cố Dao vẫn mỉm cười, giữ cùng một giọng điệu với Cố Thừa Văn: “Ba nói cũng đúng mà, mẹ chỉ cần yên tâm là được, không sao đâu, Thịnh Tây sẽ lo liệu ổn thỏa.”

Trong lúc hai mẹ con trò chuyện thì cửa phòng tối cũng mở ra, Cố Thừa Văn bước ra.

Cố Thừa Văn không hơn Lý Tuệ Như bao nhiêu tuổi, nhưng bề ngoài lại trông như chênh đến 7 – 8 năm. Với khí thế trên người ông ta, dù mặc gì cũng toát lên được phong thái của thương nhân thành đạt.

Thấy Cố Dao, vẻ nghiêm nghị trên mặt ông ta lập tức mềm đi: “Dao Dao về rồi à?”

Cố Dao cười bước tới: “Ba, con tới để tham dự lễ trao giải tối nay với ba.”

Cố Thừa Văn khựng lại: “Con cũng đi à?”

Cố Dao đưa cốc nước cho ba, nói: “Con biết trận chiến này khó khăn thế nào, cũng biết cái nhìn của người ngoài ra sao. Giờ hai người đàn ông trong nhà đều bị cuốn vào, sao con có thể khoanh tay đứng nhìn được?”

Cố Thừa Văn uống một ngụm nước, ánh mắt nhìn con gái đầy tự hào: “Hay đấy, đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.”

***

Chớp mắt đã tới buổi tối.

Giới đầu tư thành phố Giang tối nay đều tề tựu tại trung tâm hội nghị mới khánh thành.

Bên ngoài trung tâm hội nghị đèn đuốc sáng trưng, siêu xe ra vào tấp nập, khách khứa ai nấy đều có khí thế bất phàm, mỗi nhân vật đều tượng trưng cho những con số thiên văn và bối cảnh hùng hậu.

Việc khách mời đến sớm hay muộn cũng là một sự cân nhắc. Ai đến càng sớm thì vị thế càng thấp, họ đến sớm để có cơ hội vây quanh các nhân vật lớn đến sau nhằm tranh thủ tài nguyên và tạo mối quan hệ. Các phóng viên truyền thông cũng chen chúc muốn chui vào.

Ai cũng biết, càng là nơi tụ tập đông giới nhà giàu thì quan hệ càng rắc rối. Ví như vợ cũ của một phú thương tái giá với một phú thương khác, hai người vừa là đối thủ cạnh tranh vừa có hợp tác qua lại. Lại có chuyện con của phú thương nọ lần lượt cưới hai chị em họ, hay có phú thương mang vợ lớn, vợ hai, vợ ba đến cùng tranh giành tư cách đi bên cạnh…

Dĩ nhiên, tất cả những chuyện đó cộng lại cũng không nóng bằng tin tức những ngày gần đây.

Người được tôn là “thiên sứ đầu tư” Cố Thừa Văn cùng với ông chủ Chúc Thịnh Tây của Gene Giang Thành do ông ta chống lưng, bề ngoài là quan hệ hợp tác lợi ích, thực chất lại là quan hệ ba vợ tương lai và con rể.

Nay Gene Giang Thành của Chúc Thịnh Tây gặp sự cố, mà Cố Thừa Văn lại lên nhận giải Nhà đầu tư xuất sắc trong năm đúng lúc. Vậy thì, liệu Cố Thừa Văn có xuất hiện không?

Nếu ông ta đến thì nhất định phải đối diện với sự hiếu kỳ của mọi người, phải ứng phó với cơn háo hức và tọc mạch của họ. Không biết ông ta sẽ nhìn nhận chuyện của Gene Giang Thành thế nào đây?

Truyền thông nôn nóng chờ đợi, các nhà giàu có mặt thì vừa nhấp sâm panh vừa thì thầm bàn tán, thậm chí có người chán quá còn cá cược tại chỗ.

Mãi cho tới khi trước cửa hội trường xuất hiện bóng dáng một người phụ nữ, không ít ánh mắt đều bị thu hút.

Người phụ nữ mặc bộ đồ công sở, tóc ngắn ngang tai chải gọn gàng, không đeo trang sức xa xỉ, phong cách nghiêm chỉnh vô cùng.

Người này chính là trợ lý hành chính đặc biệt đắc lực nhất của Cố Thừa Văn – Đỗ Đồng.

Bên ngoài không ai biết nhiều về Đỗ Đồng, ngay cả giới phóng viên cũng chỉ moi được chút ít thông tin đã được tô vẽ bóng bẩy.

Đỗ Đồng là trẻ mồ côi, tình cờ được Cố Thừa Văn để mắt đến. Sau đó cô ta được đưa ra nước ngoài du học, lần lượt theo học luật, đầu tư và quản trị kinh doanh. Sau khi về nước, cô ta vẫn luôn giúp Cố Thừa Văn quản lý đế chế sự nghiệp, hiện nay đội ngũ pháp vụ của Cố Thừa Văn do một tay Đỗ Đồng điều hành.

Nhiều người thường nói, trong nhà Cố Thừa Văn có một công chúa già, bên cạnh lại có một người phụ nữ tài giỏi trẻ tuổi, dưới gối còn có một cô con gái nghiên cứu tâm lý học. Không phải ai cũng đủ bản lĩnh để xoay sở trong vòng vây của những người phụ nữ như vậy.

Ngay khi Đỗ Đồng xuất hiện, phóng viên của “Tin tức Tài chính và Kinh tế” đã vây lại.

“Chào trợ lý Đỗ, xin hỏi có phải hôm nay cô thay mặt ông Cố đến nhận giải không, có phải ông Cố đã thay đổi lịch trình không? Hay là ông Cố sẽ đến ngay sau đó?”

“Xin hỏi, cô nhìn nhận thế nào về những tin tức gần đây liên quan đến Gene Giang Thành?”

“Xin hỏi, các người có hối hận vì đã đầu tư vào Gene Giang Thành không?”

Câu hỏi tuôn ra dồn dập, nhưng Đỗ Đồng vẫn giữ nụ cười, sau đó cô ta hơi giơ tay, ra hiệu mọi người yên lặng.

Đợi phóng viên im lặng, cô ta mới nói: “Tôi biết mọi người muốn hỏi gì, nhưng mọi người cũng biết tôi sẽ không nói mà. Tuy nhiên, thấy mọi người vất vả như vậy tôi cũng không muốn để mọi người mất công, vậy thì để tôi trả lời một lần nhé?”

Các phóng viên lập tức dỏng tai lắng nghe.

Đỗ Đồng vừa nói vừa giơ hai ngón tay: “Thứ nhất, ngài Cố bận chút việc nên sẽ trì hoãn, nhưng hôm nay nhất định ông ấy sẽ đích thân tới nhận giải. Thứ hai, về vấn đề của Gene Giang Thành, ngài Cố sẽ cho chính phủ, giới truyền thông và đông đảo công chúng một lời giải thích rõ ràng. Ông ấy vô cùng tin tưởng vào con mắt của mình, chắc chắn sẽ không nhìn nhầm người. Hơn nữa, hiện nay sự việc vẫn đang trong giai đoạn điều tra, hy vọng mọi người đừng đưa ra suy đoán vô căn cứ trước khi vấn đề được làm sáng tỏ, tránh làm mất đi uy tín của truyền thông. Xin cảm ơn.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này