Chương 9: Cô ấy không biết thì tôi sẽ giúp cô ấy biết.

Cố Dao nhìn cánh cửa tự động hồi lâu, thầm nghĩ chắc vừa rồi cô chưa đóng kỹ, hoặc là hệ thống bị lỗi. 

Cô đặt giáo án xuống rồi khởi động lại máy tính, để màn chiếu hạ xuống lần nữa. 

Thế nhưng, ngay khi Cố Dao chuẩn bị tắt máy thì con trỏ trên màn hình lại không nghe theo điều khiển. Nó chậm rãi di chuyển đến một thư mục trên màn hình.

Cố Dao cầm chuột di qua di lại thật nhanh trên bàn, nhưng con trỏ như có sinh mệnh riêng, nhất quyết mở ra một thư mục trong ổ đĩa, bên trong chỉ có một bức ảnh.

Phản ứng đầu tiên của Cố Dao chính là: Máy tính này bị hack rồi.

Không còn cách nào khác, cô đành chọn cưỡng ép tắt máy, cúi xuống tìm nút nguồn, đợi tắt hẳn rồi sẽ gọi phòng máy tới diệt virus.

Vì đang hơi cúi người nên gương mặt cô ở rất gần màn hình. Màn chiếu đã hạ xuống hoàn toàn, phản chiếu rõ hình ảnh trên màn hình.

Con trỏ chuột cũng đã mở tấm ảnh ra, ảnh nhỏ biến thành ảnh lớn ngay trước mắt Cố Dao. Bàn tay vừa chạm được vào nút nguồn của cô cũng vì thế mà khựng lại.

Đó là một tấm ảnh, nhân vật trong ảnh không ai khác mà chính là người đàn ông cô quen thuộc nhất – Chúc Thịnh Tây.

Trong ảnh, dường như Chúc Thịnh Tây đang ở trong một quán bar. Anh ấy ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, cầm một ly rượu trong tay nhưng không uống mà chỉ đặt trên đầu gối. Ánh mắt lạnh lùng, trầm tĩnh nhìn về phía xa nhưng lại như đang nhìn vào hư không. Đôi môi nhạt màu hơi mím lại, không hề có chút hơi ấm nào.

Bên cạnh Chúc Thịnh Tây còn có một người phụ nữ trông khá trẻ, nhiều nhất chỉ 24 – 25, cô ta mặc bộ đồ công sở ôm lấy thân hình mảnh mai quyến rũ. Một tay cô ta đặt lên cánh tay Chúc Thịnh Tây, tay kia chống cằm, đôi mắt sáng long lanh mỉm cười ngắm nhìn gương mặt nghiêng của anh ấy.

Trong mắt người phụ nữ chứa đầy sự ái mộ, nhưng Chúc Thịnh Tây lại không hề nhìn cô ta.

Thế nhưng, dù vậy Cố Dao vẫn cau mày, một cảm giác khó chịu dâng lên từ tận đáy lòng.

Chúc Thịnh Tây ngày thường không chỉ kiêu ngạo mà còn lạnh lùng, rất hiếm khi cười. Lúc xử lý công việc anh luôn dứt khoát, nhanh gọn, ngay cả khi trợ lý đắc lực nhất mắc lỗi anh cũng xử lý theo phép công, hoàn toàn không thiên vị. Vì thế, nhiều người coi anh như cỗ máy làm việc vô tình, chẳng hiểu rõ về tình cảm.

Nếu nói là nữ si tình nam vô ý, vậy tại sao Chúc Thịnh Tây lại ngồi uống rượu trong quán bar với cô ta?

Cố Dao từ từ đứng dậy, quay đầu nhìn về phía màn chiếu. Bức ảnh được phóng to trên màn chiếu, từng chi tiết hiện ra rõ ràng hơn.

Cô không bỏ sót một góc nào, quan sát rất kỹ. Nhưng tiếc là khung cảnh xung quanh hai người lại mờ nhòe, chỉ có một tấm thẻ nhỏ trên bàn, trên đó in vài chữ “Bar Jeane”.

Cô không hề có ấn tượng với quán bar này.

Lúc này cô mới chợt nhớ ra rằng mình xem lâu như vậy mà vẫn chưa chụp lại bằng điện thoại, cô cầm máy lên rồi mở chế độ chụp ảnh.

Cùng lúc đó, con trỏ trên màn hình lại bắt đầu di chuyển, nó tắt bức ảnh đi, đưa vào thùng rác rồi bấm xóa sạch.

Cố Dao vội nắm chặt chuột định ngăn cản, nhưng hoàn toàn bất lực.

Thùng rác bị dọn sạch, nhưng con trỏ vẫn chưa dừng lại, thậm chí nó còn định dạng luôn cả ổ cứng mà thư mục kia trỏ đến.

Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần.

Cố Dao chỉ có thể bất lực nhìn cảnh tượng đó diễn ra.

Ngay sau đó, con trỏ di chuyển đến nút tắt máy. Sau lưng cô, màn chiếu từ từ cuộn lên, sau khi thiết bị tắt thì cửa tự động khép lại, đèn xanh trên máy chiếu treo trần cũng biến thành đỏ.

Tất cả diễn ra lặng lẽ và đầy quỷ dị.

Cố Dao đứng yên tại chỗ, trừng mắt nhìn thiết bị đã đóng nắp.

Cô cố nén cơn thôi thúc muốn chửi thề vào không khí, một lúc lâu sau cô mới bước tới bục giảng, mặc áo khoác rồi cầm giáo án cùng điện thoại lên rời khỏi lớp học.

Cố Dao đi một mạch ra khỏi khu giảng đường, che ô bước đến bãi đỗ xe.

Mưa gió dữ dội trút xuống như thác, nặng nề đập vào ô và mui xe. Khi Cố Dao đến trước ô tô, ống quần đã ướt đến tận đầu gối.

Cô khó nhọc chui vào ghế lái, đặt giáo án sang một bên rồi lấy hộp khăn giấy ra bắt đầu lau người.

Động tác của cô trông thật máy móc, vừa lau vừa thất thần, lắng nghe tiếng mưa đập vào thân xe, trong đầu hiện lên khung cảnh Chúc Thịnh Tây và người phụ nữ xa lạ trong quán bar.

Sau khi cơn chấn động ban đầu lắng xuống, lý trí và năng lực phân tích của cô dần dần quay trở lại.

Tấm ảnh kia được chụp lén, hơn nữa chỉ có duy nhất một tấm. Vì vậy cái gọi là “sự thật” mà cô nhìn thấy chỉ là khoảnh khắc người phụ nữ đặt tay lên cánh tay Chúc Thịnh Tây, còn trước đó và sau đó ra sao thì cô không biết.

Với tính cách của Chúc Thịnh Tây, nếu anh ấy thật sự có ý với người phụ nữ đó thì đã không “làm như không thấy” sự tồn tại của cô ta.

Rất có khả năng, sau khi người phụ nữ kia chủ động tỏ ý, Chúc Thịnh Tây lập tức đứng dậy rời đi, hoặc né tránh sự chạm vào của cô ta.

Cố Dao chớp mắt, bỏ khăn giấy đã dùng vào túi nilon, chuẩn bị lái xe về nhà.

Trận mưa lớn này đến quá nhanh, nhiều đoạn đường đều ngập nước, những khu dân cư có hệ thống thoát nước kém cùng vùng trũng dưới cầu vượt cũng biến thành hồ nhỏ.

Trên cầu, xe cộ ùn tắc, ai cũng không nhường ai, mọi người đều nóng lòng muốn về nhà.

Cảnh sát các khu vực, lực lượng cứu hỏa và đội cứu hộ thành phố đã được điều động, đồng loạt chạy đến những nơi ngập nặng nhất để phân luồng và cứu viện.

Cố Dao vốn định lái xe lên cầu vượt, nhưng trước khi lên cầu lại nhận được điện thoại của Tần Tùng.

Câu đầu tiên Tần Tùng hỏi là cô có đang ở ngoài không, nếu không thì ngoan ngoãn ở nhà, đừng đặt đồ ăn ngoài.

Bây giờ cả thành phố đều như bị tê liệt, nếu đang ở ngoài thì tuyệt đối đừng lên đường chính và cầu vượt. Vừa rồi tin tức đã dự báo rằng xe trên đó ít nhất sẽ bị kẹt từ 4 – 7 tiếng.

Cố Dao lập tức quay đầu đổi hướng.

Nhưng các con đường khác cũng chẳng khá hơn, xe chạy còn chậm hơn người đi bộ.

Khó khăn lắm cô mới tìm được một chỗ trống bên đường để dừng xe, ngồi trong ghế lái, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa kính.

Đài phát thanh đang phát tin tức trực tiếp, hầu như kênh nào cũng nói về tình hình giao thông, có kênh còn bàn về sự kiện Trần Vũ Phi và “Gene Giang Thành” vừa gây sóng gió hôm nay.

Không nghe thì thôi, vừa nghe xong trong đầu Cố Dao đã lặp đi lặp lại hai vấn đề:

Người đã hack máy tính trong lớp là ai? Rốt cuộc kẻ đó có mục đích gì?

Hiển nhiên là kẻ đó muốn gây chuyện, khiến cô nghi ngờ đời sống riêng tư của Chúc Thịnh Tây.

Đổi lại là người phụ nữ khác, chắc lúc này đã gọi điện cho Chúc Thịnh Tây để chất vấn hoặc truy hỏi, nhưng Cố Dao thì không. Cô cầm điện thoại, mở vài ứng dụng thường dùng rồi nhìn vị trí camera, thậm chí còn nghi ngờ rằng điện thoại của mình đã bị ai đó nghe lén.

Hơn nữa, đối phương chọn đúng thời điểm này, dùng cách đó để chia rẽ quan hệ giữa cô và Chúc Thịnh Tây, chuyện này có liên quan đến “Gene Giang Thành” không?

Cố Dao cầm điện thoại, trong đầu lướt qua danh sách liên lạc gồm ba, mẹ, Chúc Thịnh Tây, Tần Tùng. Cuối cùng, cô vẫn quyết định gọi cho Tần Tùng.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

Tần Tùng: “Alo, Cố Dao, có chuyện gì vậy?” Bên phía cậu ấy có tiếng phát thanh viên đọc bản tin.

Cố Dao nói: “Hôm nay chỗ tôi xảy ra một chuyện kỳ lạ.”

Tần Tùng: “Ồ? Chuyện gì? Có liên quan đến ‘Gene Giang Thành’ của bạn trai chị không?”

“Có lẽ là có liên quan.” Lông mày Cố Dao vô thức nhíu chặt: “Tôi bị người ta theo dõi.”

Tần Tùng sững người: “Cái gì?”

Cậu ấy lập tức vặn nhỏ tiếng TV, lại nghe thấy Cố Dao nói: “Chiều nay sau khi tôi tan lớp, máy chiếu và máy tính trong phòng học bị người ta hack, có người điều khiển từ xa bắt tôi nhìn thấy một bức ảnh. Nhưng tôi chưa kịp chụp lại thì kẻ đó đã xóa sạch rồi.”

Tần Tùng nghe mà da đầu tê rần, trong óc ong ong, chuyện này quá kích thích rồi!

“Ảnh gì?”

“Là ảnh Thịnh Tây và một người phụ nữ.”

“Anh ấy lăng nhăng à?”

“Không, chỉ là một bức ảnh chụp lén hai người ở quán bar, ngồi cùng bàn thôi. Thịnh Tây nhìn đi chỗ khác, còn người phụ nữ vừa nhìn vừa đặt một tay lên người anh ấy.”

Tần Tùng trầm ngâm hai giây: “Chỉ có một tấm ảnh thôi thì không nói lên được điều gì cả. Có khi nào là người ái mộ Chúc Thịnh Tây cố ý cho chị xem không?”

Cố Dao cười nhạt: “Nếu thật vậy thì kẻ đó tính toán kỹ lưỡng ghê đấy. Không chỉ biết rõ thời gian tôi dạy học mà còn hack được máy tính trường, lại chọn lúc không có ai để tôi ‘thưởng thức’ một mình. Người ái mộ này đúng là nhân tài công nghệ cao mà.”

Một bầu không khí im lặng bao trùm

Tần Tùng nói: “Vậy chị nghi ngờ chuyện này có liên quan đến ‘Gene Giang Thành’ ư?”

Cố Dao: “Trực giác của tôi mách bảo như vậy, nhưng vấn đề lại nằm ở đây. Nếu nói không liên quan thì thời điểm lại quá trùng hợp, tất cả đều được sắp đặt kín kẽ, nếu nói có liên quan thì lý do lại hơi gượng ép. Mục đích của kẻ đó là gì chứ? Cho dù tôi chia tay với Thịnh Tây vì một bức ảnh, thì việc đó có ảnh hưởng gì đến ‘Gene Giang Thành’? Tôi hiếm khi can thiệp vào công việc của anh ấy, thông tin tôi biết còn ít hơn cả mấy phóng viên nên việc ra tay từ phía tôi hoàn toàn vô nghĩa.”

Tần Tùng mở miệng, có chút ấp úng: “Có lẽ… à, tôi chỉ nói là có lẽ thôi… giả sử…”

Cố Dao: “Cậu nghĩ gì thì cứ nói thẳng, đừng vòng vo.”

Tần Tùng: “Có lẽ, chị thực sự biết chuyện gì đó về ‘Gene Giang Thành’, hoặc là người trong bóng tối kia nghĩ rằng chị biết? Tất nhiên, năm vừa rồi chị không dính dáng gì đến ‘Gene Giang Thành’, nhưng còn 1 năm trước thì sao?”

Cố Dao: “Chuyện 1 năm trước tôi không nhớ rõ nhiều, cậu cũng biết mà.”

Tần Tùng: “Nhưng chưa chắc người ngoài đã biết, mà cho dù biết thì chưa chắc đã tin.”

Cố Dao: “Được, cứ cho là tôi thực sự biết chút chuyện đi. Vậy anh ta dùng một tấm ảnh để kích thích tôi thì có thể moi được gì từ miệng tôi?”

Tần Tùng: “Cái này thì tôi không rõ. Có lẽ anh ta đã hack cả điện thoại của chị, anh ta nghĩ chị sẽ gọi cho Chúc Thịnh Tây, nhân tiện tuôn ra chút tin nóng động trời chăng?” 

Nói xong câu đó, ngay cả Tần Tùng cũng ngẩn người.

“Không thể nào…”

***

Bên kia, Từ Thước và Tiểu Xuyên đã đến thành phố Giang vào buổi chiều.

Gần hoàng hôn, hai người đi tham quan văn phòng mới thuê. Sau khi đi một vòng, nhìn chung họ khá hài lòng: bàn ghế, văn phòng phẩm đều đầy đủ, không gian sáng sủa thoáng mát, cây xanh cũng nhiều.

Tiểu Xuyên ngậm kẹo mút ngồi xếp bằng trên sofa, lấy laptop ra bắt đầu làm việc.

Từ Thước thì đi thẳng vào phòng trong cùng, đẩy cửa ra, chỉ liếc sơ bố cục xung quanh rồi đi tới cánh cửa nhỏ nối liền với văn phòng.

Bên trong là một phòng nghỉ khép kín, không có cửa sổ, cánh cửa gần như không có khe hở. Nếu không bật đèn thì bên trong tối om, rất thích hợp để nghỉ ngơi.

Từ Thước ngáp một cái, còn chưa kịp thay quần áo, đèn cũng chưa bật thì đã nhảy phốc lên giường, lăn thẳng vào chăn.

Bên ngoài gió mạnh mưa to, giao thông tê liệt, thành phố như ngập trong biển nước.

15 năm trước, ngày Từ Thước trở về thành phố Giang cũng là một ngày mưa như vậy, chỉ khác là lúc đó thành phố Giang chưa phát triển bằng bây giờ, công nghệ và y tế chưa bước vào thời kỳ thông minh.

Bây giờ, người dân thành phố Giang không còn dùng việc mua xe để đo lường địa vị nữa, mà là mua nhà và dịch vụ y tế.

Trong giấc mơ của Từ Thước, tiếng nhạc tang chậm rãi vang lên.

Tại nhà tang lễ trang nghiêm, một tấm ảnh đen trắng của người đàn ông trung niên được đặt ở đó.

Người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát mỉm cười, vết nhăn trên mặt sâu như những huân chương ghi nhận kinh nghiệm phá án nhiều năm.

Từ Hải Chấn nằm trong quan tài, khép mắt trông hiền từ hơn bình thường, xung quanh ông là đồng đội trong đội cảnh sát đang chào tiễn biệt.

Từ Thước bước rất chậm, cẩn thận bước đến quan tài nhìn khuôn mặt Từ Hải Chấn hiện lên trước mắt.

Anh đứng im không nói gì, giữa bầu không khí trang nghiêm và đau buồn xung quanh, có người khóc, có người an ủi, có người than thở, nhưng chỉ có Từ Thước đứng thẳng trước quan tài, chăm chú nhìn mặt Từ Hải Chấn.

Âm nhạc càng lúc càng lớn.

Bỗng một tiếng lạch cạch vang lên, cửa bật mở, một luồng gió nhỏ thổi vào.

Từ Thước đang chôn mình trong chăn giật mình tỉnh giấc, lồm cồm quay người trừng mắt nhìn Tiểu Xuyên đứng ở cửa.

“Anh ơi, cô ấy sập bẫy rồi…”

Phòng nghỉ tối om, nhưng văn phòng phía sau lưng Tiểu Xuyên thì đèn đuốc sáng rực. Cậu ấy đứng ngược sáng nên nhìn thấy rõ từng biểu cảm trên mặt Từ Thước.

Tiểu Xuyên: “Ờm, sao thế… lại mơ thấy ác mộng nữa sao…?”

Vẻ mặt Từ Thước rất u ám, mái tóc và trán hơi ướt, đôi mắt đỏ trông như một kẻ vừa trở lại từ cõi âm.

Hai người nhìn chằm chằm nhau vài giây, Từ Thước nhắm mắt hít một hơi, cất giọng khàn đặc: “Cậu mà còn dọa tôi nữa là tôi sẽ chặt tay cậu đấy!”

Tiểu Xuyên cười hì hì.

Từ Thước xuống giường, vuốt tóc ngược ra sau, đồng thời hỏi: “Cố Dao mắc bẫy rồi à?”

Tiểu Xuyên vội vàng theo sau: “Đúng vậy, tấm ảnh đó làm cô ấy sợ xanh mặt! Lúc nãy cô ấy còn gọi cho Tần Tùng…”

Hai người cùng ra bên ngoài.

Tiểu Xuyên lớn tiếng khoe khoang một hồi rồi bật cho Từ Thước nghe đoạn ghi âm vừa thu được qua thiết bị nghe lén trong xe.

Từ Thước nghe xong, im lặng khá lâu.

Một lúc sau anh hỏi: “Cố Thừa Văn có đến lễ trao giải của Hiệp hội Nhà đầu tư không?”

Tiểu Xuyên: “Có, chiều nay thư ký mới xác nhận với ông ta. Nhưng tâm lí của lão già đó cũng cứng phết, con rể tương lai của ông ta vừa gặp chuyện mà ông ta vẫn xuất hiện công khai. Muốn chứng minh cái gì nhỉ? Muốn chứng mình rằng ‘Gene Giang Thành’ của Chúc Thịnh Tây không có vấn đề ư?”

Từ Thước lại ngáp, một tay chống đầu trông có vẻ uể oải, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén.

“‘Gene Giang Thành’ nổi lên trong vài năm không chỉ nhờ vài nhà đầu tư mà còn nhờ truyền thông bao bọc, nhờ bước tiến bộ trong công nghệ y tế cùng với mong mỏi mù quáng của công chúng đối với nghiên cứu gene – tất cả tạo thành một nhóm lợi ích như hiện nay. Nhưng khi một người được lợi thì cả nhóm được lợi, một người thua thì cả nhóm cùng thua, mạng lưới lợi ích càng có nhiều người dính vào thì rủi ro càng lớn, một khi đứt ra hậu quả sẽ khó lường. Cố Thừa Văn hiểu rõ điều này hơn ai hết, nên vào thời khắc nhạy cảm này, ông ta tuyệt đối không để ‘Gene Giang Thành’ xảy ra sơ suất.”

Tiểu Xuyên: “Nhưng anh à, theo Cố Dao nói thì có vẻ cô ấy chẳng biết gì cả, vậy chúng ta vẫn phải tác động cô ấy à?”

Từ Thước nheo mắt lại: “Tất nhiên rồi, cô ấy không biết thì tôi sẽ giúp cô ấy biết.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này