Chương 65: “Nửa đêm nửa hôm chẳng chịu đi ngủ còn ở đây phát bệnh.”

Sau khi uống thuốc xong, Kỷ Vân Hành rửa mặt qua loa rồi lại chui vào trong chăn.

Trong hành cung của Hứa Quân Hách luôn đốt một loại hương có mùi rất giống với mùi hương trên người mẹ nàng, mùi hương ấy thường xuất hiện trong những giấc mơ của nàng. Vì thế khi ở nơi này, nàng không cảm thấy xa lạ, lúc nhắm mắt lại nằm trên giường bỗng dưng như có cảm giác được quay về những năm trước đây khi mẹ vẫn còn nằm bên cạnh.

Kỷ Vân Hành rất ít khi hồi tưởng về quá khứ, bởi điều đó dễ khiến nàng cảm thấy cô độc. Thay vào đó, nàng thường nghĩ về những người hành khất trên đường không đủ ăn không đủ mặc, những người vì thiên tai mà bị tàn tật hay những người không còn chốn nương thân.

So sánh với họ, Kỷ Vân Hành thấy mình vẫn thật may mắn khi tay chân lành lặn và không đến mức phải chịu cảnh đói khát.

Thế nhưng khi từng bước tiến gần đến nơi ấm áp, nàng lại sinh lòng tham lam muốn cố chấp giữ lấy sự ấm áp ấy. Nàng biết dì Tô từng nhiều lần nhắc nhở nàng không nên đến gần Hứa Quân Hách quá, nhưng trong lòng vẫn muốn tìm đến hắn, sự tham lam khiến nàng trở nên cứng đầu và phản nghịch.

Lời của dì Tô tất nhiên rất đáng nghe, nhưng người bạn như Lương Học cũng rất quan trọng với nàng, quan trọng hơn những lời sáo rỗng đó rất nhiều.

Nàng không thể mất đi người bạn này.

Kỷ Vân Hành cứ miên man suy nghĩ trong cơn mơ màng, chẳng mấy chốc thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, nàng ôm chặt lấy chăn dần chìm sâu vào giấc ngủ.

Ánh trăng đã lên cao, gió lạnh gào thét ngoài cửa sổ, trong điện được sưởi ấm bằng lò than, không khí ấm áp ngăn cách sự lạnh lẽo bên ngoài khiến Kỷ Vân Hành ngủ say sưa.

Những ngọn đèn trong điện lần lượt được dập tắt, Hứa Quân Hách sau khi tắm xong khoác lên mình bộ trường y lỏng lẻo, mái tóc vẫn còn ẩm tùy ý xõa dài sau lưng, thỉnh thoảng lại có vài giọt nước nhỏ xuống đất.

Hắn để chân trần đi trên tấm thảm, bóng dáng lặng lẽ lướt qua ngọn đèn chầm chậm tiến về phía thiên điện.

Trong thiên điện chỉ để lại một ngọn đèn tường yếu ớt, ánh sáng hắt nhẹ vào các góc khiến tẩm điện bớt trống trải hơn.

Thiên điện lớn hơn rất nhiều so với phòng ngủ nhỏ ở tiểu viện của Kỷ Vân Hành, trước đây khi nàng ở lại nơi này, Hứa Quân Hách từng lo lắng liệu nàng có cảm thấy cô đơn hay không, không biết nàng có khó ngủ vì môi trường lạ lẫm hay không.

Nhưng lúc ấy hắn vẫn còn chưa sáng mắt, cũng không có cung nhân canh đêm cho Kỷ Vân Hành nên hắn cũng không cách nào biết được nàng có thật sự quen với nơi này không.

Đêm nay không có Học Học bên cạnh bầu bạn, sau khi rời phòng tắm Hứa Quân Hách bỗng nảy ra ý nghĩ hết sức tự nhiên: trước khi đi ngủ phải đến nhìn Kỷ Vân Hành một cái.

Hắn cố ý bước thật khẽ, khi đến gần mới phát hiện Kỷ Vân Hành đã ngủ say. Nàng không hề có chút gì gọi là lạ chỗ, hai cánh tay ngoan ngoãn cuộn lại trước ngực, chỉ lộ ra vài ngón tay trắng ngần nắm lấy mép chăn.

Tựa như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn dễ tính, được đặt ở đâu cũng không phàn nàn, sự ngoan ngoãn của Kỷ Vân Hành hiện rõ qua mọi cử chỉ.

Hứa Quân Hách đứng cạnh giường, ánh đèn hắt bóng hắn đổ lên người Kỷ Vân Hành, mang lại một cảm giác thân mật khó tả.

Hắn không lên tiếng cũng không rời đi, ánh mắt dừng lại trên gương mặt say ngủ của nàng, tựa như bị đóng băng lại vào ngay khoảnh khắc vi diệu ấy.

Chỉ là trong đêm tối tĩnh mịch, ánh nến trong điện mờ nhạt, Hứa Quân Hách lại quay lưng về phía ánh sáng nên không thể nhìn rõ cảm xúc ẩn chứa trong đáy mắt hắn.

Đứng một hồi lâu mà Kỷ Vân Hành vẫn không có dấu hiệu tỉnh dậy, hắn khẽ lẩm bẩm một câu: “Nửa đêm nửa hôm chẳng chịu đi ngủ còn ở đây phát bệnh.”

Sau đó hắn quay người rời khỏi phòng.

Sáng sớm hôm sau Kỷ Vân Hành thức dậy cảm thấy sức khỏe đã tốt lên rất nhiều, cơn sốt cao và cảm giác đau đầu của ngày hôm qua đã biến mất, chỉ là cơ thể vẫn còn hơi yếu.

Sở Tình mang đến một bát đậu hũ rải mứt hoa quả, còn thuận tiện đem hai viên kẹo đến cho nàng như thường lệ.

Kỷ Vân Hành ngồi trong điện ăn sáng, cứ húp một thìa đậu hũ rồi lại nhấm nháp một thìa cháo mặn, ăn uống với một khẩu vị hết sức kỳ lạ.

Khi Thi Anh bước vào, nàng đang phồng má nhai trông điệu bộ rất đáng yêu, ông ấy cười nói: “Kỷ cô nương ăn chậm thôi, cẩn thận kẻo nghẹn.”

Kỷ Vân Hành gật đầu, từ từ nuốt hết thức ăn trong miệng rồi hỏi: “Thi công công đã ăn sáng chưa?”

“Nô gia ăn rồi.” Thi Anh đứng bên cạnh mỉm cười trò chuyện với nàng, đồng thời còn bảo các cung nhân đã sắc một bát thuốc, khi nào nàng chuẩn bị rời đi thì uống thêm một bát nữa.

Kỷ Vân Hành liên tục đáp dạ, khiến cho Thi Anh tán thưởng không thôi.

Rõ ràng Hứa Quân Hách còn lớn hơn Kỷ Vân Hành hai tuổi, nhưng để hắn uống thuốc thực sự khó như lên trời, hoàn toàn chẳng hề ngoan ngoãn được như Kỷ Vân Hành.

Sau khi hàn huyên vài câu, Thi Anh mới hỏi điều mình muốn hỏi: “Ngày mai Kỷ cô nương có lên núi nữa không?”

“Ngày mai sao?” Kỷ Vân Hành thoáng trầm ngâm rồi chậm rãi đáp lời: “Ngày mai ta có việc bận.”

Thi Anh hỏi: “Có chuyện gì quan trọng chăng? Ngày mai nô tài khởi hành, phải kịp trở về Kinh thành trước năm mới, đến lúc đó nô tài đi rồi lại chỉ còn Tiểu điện hạ ở lại, nô tài muốn nhờ Kỷ cô nương lên núi chơi với ngài ấy, để Tiểu điện hạ không cảm thấy cô đơn.”

Nếu để Hứa Quân Hách nghe thấy lời này đảm bảo hắn sẽ lại không vui, chắc chắn sẽ nói mình không phải trẻ con, chẳng cần người nào đi theo bầu bạn cả.

Nhưng Thi Anh có toan tính riêng, dù là tự mình quyết định cũng không sao.

Kỷ Vân Hành nghe vậy, nàng nghiêm túc suy nghĩ rất lâu tựa như đang cân nhắc giữa các vấn đề, cuối cùng vẫn nở nụ cười áy náy nói với Thi Anh: “Thi công công, e rằng ngày mai ta không thể đến được, dì ta đã dặn dò trước rằng ngày mai ta phải cùng đích tử Đỗ gia đi xem kịch Long Thần, nhưng ngày kia ta có thể lên núi, đến hôm đó ta không đến chỗ Thiệu ca ca là được rồi.”

Thi Anh nghe vậy lập tức cảm giác có điều không ổn, vội hỏi lại: “Kịch Long Thần là gì vậy?”

“Chỉ là kịch thôi.” Kỷ Vân Hành dường như cũng chưa xem bao giờ, bèn giải thích một cách mơ hồ: “Là kiểu có nhiều người ngồi lại xem cùng nhau ấy.”

Thi Anh ngầm suy xét trong lòng. Kỷ Vân Hành cũng đã đến tuổi gả chồng, người nhà bắt đầu lựa chọn vị hôn phu cho nàng cũng là chuyện bình thường. Nhưng chẳng lẽ người nhà của Kỷ Vân Hành không biết nàng và Hoàng thái tôn đang qua lại thân thiết sao?

Một nam một nữ đang độ trẻ tuổi có quan hệ tốt như vậy, qua lại với nhau dù nói thế nào cũng xem như không quá trong sạch, vậy mà người nhà nàng vẫn có ý muốn chọn người khác cho nàng.

Hay là họ không hài lòng với Tiểu điện hạ?

Thi Anh vừa nghĩ đến đây càng thấy thiếu tự tin, tính tình của Tiểu điện hạ nhà họ thực sự rất tệ, còn hay gắt gỏng thất thường, nói một cách khó nghe thì chính là cặp mắt của hắn có đôi khi mọc trên đỉnh đầu, nhìn thấy những cô nương như hoa như ngọc ngoài kia cũng chẳng hề hòa nhã chút nào mà còn tỏ ra khó gần, đến nỗi trong Kinh thành còn đồn đãi hắn là người vô lễ.

Cũng không phải ai nghe nói đến thân phận Hoàng thái tôn đều sẽ bổ nhào tới tiếp cận hắn, có khi người Kỷ gia thật sự có phong thái trong sáng, không màng đến quyền thế.

Thi Anh càng nghĩ càng thấy lo lắng, bèn làm như vô ý hỏi thăm: “Muốn xem kịch thì phải xem ở đâu? Khi nào thì bắt đầu?”

Kỷ Vân Hành thành thật trả lời: “Hình như là hí lâu Oanh Phi ở khu Nam thành, dì ta bảo ta dùng bữa trưa xong rồi hãy đến nơi hẹn.”

Sau khi Thi Anh nghe rõ, trong lòng cũng có vài dự tính, may mà hôm nay ông ấy đã lắm miệng hỏi thăm được đôi câu.

Kỷ Vân Hành dùng bữa sáng, uống thuốc xong xuôi, Thi Anh lại tiễn nàng ra khỏi hành cung, lúc đi vòng về hỏi thăm cung nhân thì biết Hứa Quân Hách vẫn còn đang ngủ, ông ấy bất giác thở dài trong lòng.

Người ta đã rời đi rồi mà Tiểu điện hạ nhà mình vẫn còn ngủ, không chút siêng năng như lúc ở Kinh thành!

Thực ra Hứa Quân Hách đêm qua trằn trọc đến hơn nửa đêm mới ngủ được, đương nhiên sáng sẽ dậy muộn hơn. Sau khi tỉnh dậy biết Kỷ Vân Hành đã mang túi vải trống trở về nhà, hắn liền sai người đưa bạc mua túi thơm đến Kỷ gia.

Lúc Kỷ Vân Hành về đến nhà đã bị Tô Y tóm được, nàng bị mắng một trận đúng như dự đoán.

Hôm qua nàng đã cố ý dặn Hứa Quân Hách, bảo hắn phái người đến Kỷ gia báo tin đừng nhắc đến chuyện mình bị bệnh, thế nên đã viện cớ trời tối đường núi khó đi để ở lại hành cung một đêm.

Dù rằng như thế, Tô Y vẫn cảm thấy không ổn lắm.

Bà kéo Kỷ Vân Hành vào chính đường đóng cửa lại, trong sảnh chỉ còn lại hai người.

Bà đập tay xuống bàn, nghiêm mặt nói: “Hữu Hữu, trước kia ta đã nói với con thế nào? Con là một cô nương chưa xuất giá, cứ thường xuyên chạy đến chỗ nam nhân quả thực không hợp phép tắc. Cho dù con không bận tâm lời đồn thổi bên ngoài, nhưng tin đồn khó nghe có ảnh hưởng rất lớn đến con. Ta hiểu con thích qua lại với Hoàng thái tôn, nhưng con phải suy xét cho kỹ, rồi con cũng sẽ phải tìm một nhà chồng ở Linh Châu thôi.”

Tô Y biết Kỷ Vân Hành còn trẻ nên bà càng lo lắng khi nàng tiếp xúc với quyền quý, nó sẽ khiến nàng dễ chìm đắm trong hư vinh và tiện nghi mà quyền lực mang lại rồi mất phương hướng.

Trên thế gian này có rất nhiều người như thế, họ đổ xô nhau tranh đấu vì tiền tài quyền thế để rồi đến cuối cùng đánh mất mọi thứ kể cả chính bản thân họ, tất cả chỉ còn công dã tràng.

Kỷ Vân Hành mất mẹ từ sớm, bao năm nay lại bị nhốt trong hậu viện Kỷ gia, trước giờ nàng không có cơ hội đối diện với những điều này nên Tô Y cũng không dạy bảo nàng nhiều.

Nào ngờ cây trúc hoang dã Kỷ Vân Hành lớn lên mười mấy năm lại có cơ duyên này, im ỉm mà lại kết giao được với kim chi ngọc diệp ở tận Hoàng thành.

Ban đầu Tô Y vốn định tìm cho Kỷ Vân Hành một mối nhân duyên ở Linh Châu, cho dù phu quân nàng không có tài cao tám thước hay gia tài bạc vạn cũng chẳng sao, chỉ cần một lòng một dạ yêu thương nàng là được.

Bà có năng lực tự kiếm tiền ở Linh Châu, có thể giúp Kỷ Vân Hành cơm áo không lo suốt quãng đời còn lại, tuyệt đối không để nàng sầu lo vì những chuyện ngoài thân.

Nhưng Hoàng thái tôn đâu phải người dễ dàng kiểm soát, nếu hai người thật sự thành một đôi, Kỷ Vân Hành e rằng chỉ có thể phải ủy thân làm thiếp được khiêng vào cung bằng cửa phụ, đến khi đó Tô Y cũng không có tư cách từ chối nửa lời.

Đối với Kỷ gia mà nói, đó là trèo cao, là phượng hoàng đậu cành cao.

“Dì ơi, con biết sai rồi.” Kỷ Vân Hành thấy Tô Y thật sự nổi giận, trong mắt lại thoáng chút ưu sầu, nàng cúi đầu nhận lỗi: “Hôm qua con đi tìm Lương Học chỉ vì muốn ngài ấy xem túi thơm con thêu thế nào thôi, hoàn toàn không có ý gì khác.”

Lúc Kỷ Vân Hành cúi đầu nhận lỗi, dáng vẻ đáng thương khiến Tô Y không khỏi xót xa.

Nàng thực sự có vài nét tương tự với mẹ nàng Bùi Vận Minh, đặc biệt lúc bày ra vẻ mặt tủi thân như vậy, dáng vẻ ấy giống hệt như rất nhiều năm về trước khi Bùi Vận Minh còn trẻ đứng trước mặt Tô Y, nắm lấy tay bà dỗ dành để bà nguôi giận.

Tô Y cảm thấy khóe mắt cay xè, bà đưa tay quệt nước mắt, kéo tay nàng đến bên cạnh mình rồi nhẹ giọng khuyên bảo: “Hữu Hữu, ta không cố ý muốn hung dữ với con, vừa rồi ta chỉ nóng lòng mà thôi. Con nghe lời ta, đừng qua lại nhiều với Hoàng thái tôn nữa, thân phận của ngài ấy không phải người bình thường như chúng ta có thể mong tưởng đến. Nếu như ngài ấy nhất thời nổi hứng chơi đùa với con rồi ngày sau lại dứt áo bỏ đi, một khi đi về Kinh thành không trở lại nữa thì con phải làm thế nào đây?”

Tô Y cũng không tiện nói quá trắng trợn, nên Kỷ Vân Hành chỉ hiểu lơ mơ nửa vời.

Nàng nhớ đến lần trước khi Hứa Quân Hách rời đi, một lần từ biệt là ba tháng không gặp, nhưng nàng cũng không cảm thấy cuộc sống mình có gì bất ổn, chỉ thỉnh thoảng nhớ đến người bạn cách xa ngàn dặm mà thôi.

Tô Y lo lắng điều gì nàng vẫn chưa hiểu được, chỉ đáp qua loa ứng phó: “Dì cứ yên tâm, con đều hiểu mà.”

Tô Y vuốt tóc nàng, ôm nàng vào lòng dỗ dành: “Chúng ta chỉ cần tìm người có thể giao phó cả đời, một người đáng tin cậy làm phu quân là đủ, còn những quyền quý cao sang kia đã là cành cao không thể với tới, chúng ta cũng chẳng cần phải vướng vào.”

Kỷ Vân Hành nghe vậy, thấp giọng hỏi: “Dì Tô định bao giờ sẽ lập gia đình?”

Tô Y cười nói: “Phải đợi đến khi mọi việc của con đều ổn thỏa, khi đó ta mới có tâm trí nghĩ đến chuyện ấy. Thu xếp cho con ổn định là tâm nguyện duy nhất của cuộc đời ta.”

Kỷ Vân Hành gật đầu đáp: “Được, con nhất định sẽ nhanh chóng ổn định.”

Ngày hôm sau Kỷ Vân Hành nghe theo sắp xếp của Tô Y sau khi dùng bữa trưa xong liền ra ngoài, lên xe ngựa đi khu Nam thành đến điểm hẹn.

Lần hẹn này thực chất là do Đỗ Nham chủ động gửi thiệp mời cho Tô Y, thể hiện thái độ theo đuổi nhiệt tình đối với Kỷ Vân Hành.

Tô Y từ lâu trước kia đã xem trọng Đỗ gia, tuy rằng lần trước Đỗ lão gia có chút sơ suất trong buổi tiệc mừng thọ của phụ thân, nhưng trong mắt Tô Y đó chỉ là chuyện nhỏ nhặt, không ảnh hưởng đến đại cục.

Suy cho cùng Đỗ lão gia hàng năm đều mở kho phát lương, là người tốt nổi danh thường cứu tế cho dân nghèo. Thậm chí còn bỏ ra nhiều bạc để tu sửa đường xá, con đường đó không biết đã giúp ích cho bao người dân, đủ để bù đắp những lỗi lầm nho nhỏ ấy.

Tô Y đặc biệt đưa cho Kỷ Vân Hành một bộ y phục mới may, dặn dò thị nữ trang điểm cho nàng thật xinh đẹp trước khi đi ra ngoài gặp mặt.

Cùng lúc đó, Hứa Quân Hách cũng cùng Thi Anh xuống núi.

“Ở Hoàng thành loại kịch nào chẳng có, cần gì phải nhọc công đến đây?” Hứa Quân Hách tỏ ra ngờ vực trước lời đề nghị đi xem kịch của Thi Anh. Từ khi đến Linh Châu tới nay Thi Anh chẳng đi đâu cả, chỉ quanh quẩn ở lại hành cung trên núi, nhưng đến lúc sắp rời đi thì lại đòi đi xem kịch.

Thi Anh nhàn nhã đáp lời: “Kịch ở Linh Châu đương nhiên khác với ở Hoàng thành. Đây là lần đầu nô tài đi xa nhà đến thế, giờ sắp đi rồi nên muốn xuống núi ngắm nghía phong cảnh Linh Châu một chút trước khi về, coi như không để lại tiếc nuối.”

Hứa Quân Hách hỏi: “Vậy công công có biết hí lâu nào hát kịch hay không?”

“Nô tài nghe Kỷ cô nương nói, hí lâu Oanh Phi ở khu Nam thành dường như không tệ.”

Dù ngoài miệng Hứa Quân Hách không tán thành nhưng cũng không nói thêm gì, hắn vẫn cùng Thi Anh xuống núi tiến về hí lầu Oanh Phi ở Nam thành.


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 65: “Nửa đêm nửa hôm chẳng chịu đi ngủ còn ở đây phát bệnh.””

  1. huhu muốn đợi full luôn rồi đọc nhưng lại không đợi được. Cứ ngày nào cũng phải vào xem rồi lâu lâu được nhả 1 chương :(((

    Đã thích bởi 1 người

    1. Đợi tui xíu, còn c66 ớ

      Thích

Bình luận về bài viết này