Chương 66: “Chỗ này bẩn rồi, để ta rửa sạch cho cô.”

Lần này Kỷ Vân Hành không đi đến chỗ hẹn một mình, nàng còn dẫn Lục Cúc theo.

Phía Đỗ Nham cũng đi cùng hai thứ muội của hắn ta, một người tên Đỗ Dao, một người tên Đỗ Tần, trông dáng dấp chỉ cách nhau vài ba tuổi.

Hai cô nương ấy tuy nhan sắc không mấy nổi bật, nhưng trang phục vô cùng hoa lệ, đủ để thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Vừa xuống xe ngựa, Kỷ Vân Hành đã trông thấy bọn họ.

Nàng bước chân ung dung lặng lẽ vượt qua đám đông đi đến trước mặt Đỗ Nham.

Tuy Kỷ Vân Hành bề ngoài không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt đã ngầm quan sát hắn ta một lượt, thầm nghĩ hình như hắn ta đã gầy đi nhiều

Chỉ là lần này nàng không mang theo chuối.

Hai tỷ muội Đỗ gia thấy nàng thì vô cùng nhiệt tình, mỗi người một bên tiến tới nắm lấy tay Kỷ Vân Hành, vừa cười vừa thay phiên nhau trò chuyện cùng nàng.

Đỗ Nham bước lên phía trước một bước, chắp tay thi lễ: “Kỷ cô nương, trời lạnh thế này mà lại mời cô ra đây xem kịch quả là có hơi mạo muội, mong Kỷ cô nương không chê trách.”

Kỷ Vân Hành trả lời: “Không sao.”

Đỗ Dao đề nghị: “Giờ còn chưa đến giờ diễn kịch hay là chúng ta đi dạo phố một lúc, mua vài món quà vặt về ăn?”

Đỗ Nham liền hỏi: “Ý Kỷ cô nương thế nào?”

Hai tỷ muội Đỗ Dao vừa nhìn cũng biết Kỷ Vân Hành là người dễ tính, bèn làm nũng nắm tay nàng nài nỉ: “Kỷ tỷ tỷ, bọn muội khó lắm mới có dịp được đi theo ca ca ra ngoài một chuyến, tỷ dẫn bọn muội đi dạo một vòng đi.”

Kỷ Vân Hành không quen với sự nhiệt tình thế này, từ trước đến giờ nàng không hay đến gần người lạ hay có tiếp xúc gần gũi đến vậy, dù là phụ nữ cũng không có.

Nàng vô thức muốn vùng vẫy để rút tay lại, nhưng lại e ngại thể diện của hai cô nương, nên nhất thời có phần cứng nhắc.

Lục Cúc vẫn luôn quan sát nàng cũng nhận ra sự bối rối của chủ tử, nàng ấy lập tức bước lên phía trước bình tĩnh gạt tay Đỗ Dao ra rồi nói: “Hai vị cô nương tốt nhất đừng đứng quá gần Đại cô nương nhà ta, hôm qua Đại cô nương bị cảm lạnh, sức khoẻ chỉ mới đỡ hơn một chút, đứng gần quá sợ là sẽ lây bệnh sang hai vị.”

Câu nói này vốn chỉ là cái cớ Lục Cúc tùy tiện bịa ra để tách hai người họ ra khỏi Kỷ Vân Hành, ai ngờ nói ra lại vô tình trúng ngay sự thật.

Cũng may là Kỷ Vân Hành không ngốc đến mức đi hỏi Lục Cúc tại sao lại biết chuyện nàng bị bệnh ngay trước mặt mọi người.

Hai tỷ muội Đỗ gia vừa nghe nói hôm qua nàng bị cảm lạnh cũng sợ bị lây bệnh bèn tự nhiên buông tay nàng ra.

Đỗ Nham còn chu đáo nói: “Nếu đã vậy, chúng ta vẫn nên vào trong hí lâu thôi, đừng để Kỷ cô nương phải chịu gió lạnh thêm nữa.”

Kỷ Vân Hành cũng gật đầu đồng ý với đề nghị này.

Mọi người cùng vào trong hí lâu, thấy ghế ngồi trong sảnh đã đông nghịt người, tiếng nói cười náo nhiệt vang lên khắp nơi.

Vở kịch trước vẫn chưa kết thúc, trên đài tiếng chiêng trống hãy còn vang lên, đào kép đang ngân nga, cả tòa lầu huyên náo vô cùng.

Đỗ Nham chắc đã chuẩn bị chỗ ngồi từ trước, còn hỏi Kỷ Vân Hành muốn lên nhã gian trên tầng hai hay ngồi ở đại sảnh.

Kỷ Vân Hành gần như không cần suy nghĩ mà chọn ngay đại sảnh tầng dưới. Nàng thấy ở đây đông người, những lúc không muốn nói chuyện với Đỗ Nham, nàng có thể giả vờ như nơi này ồn ào khiến nàng không nghe thấy.

Đỗ Nham gọi một hạ nhân đến dẫn họ đến chỗ ngồi, vị trí ở ngay hàng đầu trung tâm, là nơi có tầm nhìn tốt nhất.

Hạ nhân cung kính mang trà và điểm tâm lên, khom người nói Đỗ Nham với có cần gì cứ việc dặn dò rồi lặng lẽ lùi sang một bên.

Trước giờ Kỷ Vân Hành chưa từng xem kịch, một là vì không có thời gian để chạy tới khu Nam thành, hai là vì nàng nghe không hiểu những thứ này, có xem cũng chẳng hiểu, còn chẳng thú vị bằng những câu chuyện các tiên sinh kể trong quán trà.

Đào kép trên sân khấu hóa trang lộng lẫy, trên người mặc y bào rực rỡ, mỗi động tác giơ tay xoay người đều khoe trọn thân hình mềm dẻo uyển chuyển khiến khán giả bên dưới say mê. Nhưng Kỷ Vân Hành lại chỉ thấy ồn ào.

Tiếng khua chiêng gõ trống đi kèm tiếng kèn xô na như món đồ sắc nhọn xuyên thẳng vào tai nàng, vì ngồi gần sân khấu nên nghe rất rõ khiến tai nàng ù đi.

Nàng muốn lấy tay bịt tai lại, nhưng thấy làm vậy ngay dưới sân khấu thì thật thất lễ nên cố nhẫn nhịn.

Đỗ Nham nói chuyện với nàng, hỏi nàng thích xem kịch gì, nói chỉ cần bỏ tiền là có thể yêu cầu được ngay.

Giữa tiếng ồn ào từ khắp chung quanh đổ về, nàng chỉ nghe được nửa câu, thế là dứt khoát giả vờ không nghe gì, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm lên sân khấu.

Đỗ Nham không nản lòng, ghé sát lại nàng hơn một chút, thậm chí còn chạm vào khuỷu tay nàng: “Kỷ cô nương…”

Kỷ Vân Hành mơ hồ quay đầu lại, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.

Giữa không gian huyên náo thế này, hai người muốn nói chuyện chỉ có thể kề sát vào nhau, trông cứ như đang thì thầm điều gì đó.

Hứa Quân Hách lại nhìn thấy Kỷ Vân Hành đúng vào lúc này.

Hắn đến rất sớm nên đã dẫn Thi Anh đi thẳng lên nhã gian trên tầng hai.

Nhã gian thanh tịnh, tầm nhìn rất thoáng, có thể nhìn bao quát toàn cảnh sân khấu, thậm chí có thể thấy rõ những người ngồi tầng dưới.

Hứa Quân Hách vốn không mấy hứng thú với kịch, chỉ là khi ánh mắt vô tình đảo xuống dưới liền dừng lại ở một bóng lưng quen thuộc.

Hôm nay Kỷ Vân Hành mặc váy áo màu xanh ngọc, màu sắc thuần túy trông vô cùng chói mắt.

Nàng búi tóc xinh xắn, hai bím tóc nhỏ dài buông xuống cột những sợi dây màu, hai bên búi tóc còn đeo trâm cài khắc hoa, theo từng cử động của nàng mà nhẹ nhàng lung lay.

Chỉ cần nhìn từ phía sau cũng thấy sức sống mãnh liệt toát lên trong người nàng.

Nhưng người ngồi bên cạnh nàng lại là Đỗ Nham.

Hứa Quân Hách chăm chú nhìn vài lần, sau khi xác nhận mình không nhìn nhầm, trong lòng lập tức như bị ai đó đấm một cú mạnh vào ngực, cảm giác nặng nề không sao tả xiết.

Thi Anh cũng đã nhìn thấy, cố ý lên tiếng: “Ồ, người dưới đó hình như là Kỷ cô nương, thật là tình cờ.”

Ánh mắt của Hứa Quân Hách tối sầm lại, đáy mắt nhanh chóng phủ một tầng sương mù u ám: “Tình cờ hay cố ý, trong lòng công công tự biết rõ.”

Trước đó hắn còn thấy nghi ngờ không biết tại sao đã sắp rời đi mà Thi Anh còn muốn xuống núi xem kịch, làm sao có chuyện tình cờ gặp Kỷ Vân Hành ở đây được chứ.

Rõ ràng là Thi Anh đã biết chuyện từ Kỷ Vân Hành, sau đó mới cố ý nói muốn đến nơi này.

Thi Anh sờ mũi, làm lơ đi câu hỏi châm chọc kia: “Ồ, người bên cạnh Kỷ cô nương là ai vậy? Tiểu điện hạ có quen không?”

Ngay khoảnh khắc này, Hứa Quân Hách cảm thấy khó chịu vô cùng, tâm trạng bình tĩnh ban đầu như rơi xuống vực sâu, cơn bực dọc vô danh bủa vây lấy hắn.

Hắn cười khẩy một tiếng: “Chó hoang ngoài đường nhiều như vậy, chẳng lẽ con nào ta cũng đều phải quen mặt sao?”

Thi Anh cười đáp: “Tiểu điện hạ không xuống dưới xem thử sao? Nếu Kỷ cô nương với người kia…”

Lời nói mới đến một nửa đã ngừng lại, ý tứ của Thi Anh đã quá rõ ràng, không cần nói hết.

Hứa Quân Hách khó chịu: “Nàng xem kịch với ai thì có liên quan gì đến ta.”

Thi Anh mấp máy môi định nói gì đó, nhưng Hứa Quân Hách lại lạnh lùng đánh phủ đầu: “Nếu công công không muốn xem nữa, chúng ta về.”

Thi Anh chỉ đành ngậm miệng, khẽ thở dài một tiếng.

Sau đó trong nhã gian không còn ai lên tiếng nữa, chỉ có tiếng ca kịch và tiếng nhạc cụ keng keng trên sân khấu truyền đến, âm thanh ồn ào dường như có thể che giấu bầu không khí trầm lặng trong phòng.

Sau khoảnh khắc đó, sắc mặt của Hứa Quân Hách cũng không hề bớt âm u.

Dù ngoài miệng hắn nói không liên quan gì đến hắn, nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được cứ lướt đi về hướng Kỷ Vân Hành.

Trong lòng hắn như có ngọn lửa thiêu đốt, gió lạnh không ngừng ùa vào cũng không dập tắt nổi, ngược lại càng cháy mãnh liệt hơn như muốn thiêu rụi lý trí của hắn.

Khi Kỷ Vân Hành nói chuyện với Đỗ Nham, nàng luôn hơi nghiêng người, có vẻ hơi dựa gần vào hắn ta.

Dù chỉ là một cử động nhỏ, hai người họ nhìn vào trông cũng không quá gần, nhưng Hứa Quân Hách vẫn thấy khoảng cách đó quá chói mắt, như thể giữa bối cảnh ồn ào họ đang trao đổi những điều chỉ riêng hai người nghe được, cảnh tượng trông thân mật lạ thường.

Hắn không thấy được khuôn mặt của Kỷ Vân Hành nên cũng không đoán được biểu cảm của nàng khi nói chuyện với Đỗ Nham.

Là mỉm cười, hay là tỏ ra ngượng ngùng xấu hổ?

Hứa Quân Hách nghĩ mãi, bỗng nghe thấy tiếng động trầm đục vang lên, tiếp đến đó là tiếng thốt lên của Thi Anh.

Hắn cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện ra mình đã vô thức bóp nát chén trà bằng sứ.

“Mau để nô tài xem xem Tiểu điện hạ có bị thương không!” Thi Anh vội vàng nhào tới, muốn nâng tay hắn lên kiểm tra.

Hứa Quân Hách khoát tay, thản nhiên đáp: “Không sao.”

Hắn buông mảnh vỡ trong tay ra, lòng bàn tay không bị sứ cắt trúng, chỉ là nước trà nóng văng vào khiến tay hắn bị bỏng, chẳng mấy chốc đã ửng đỏ cả da thịt.

Thi Anh lấy khăn tay ra muốn lau cho hắn, vội vàng gọi người mang nước lạnh vào tránh làm bỏng nặng hơn.

Hứa Quân Hách lại chẳng hề để tâm, hắn đẩy khăn tay của Thi Anh ra, cúi đầu nhìn lòng bàn tay đã bỏng đến ửng đỏ, cảm giác nóng rát chi chít như kim đâm để lại làm cho tâm trạng hắn càng bức bối.

Càng bực mình gương mặt hắn lại càng điềm tĩnh, ánh mắt như phủ sương lạnh, chẳng còn chút ấm áp nào trên mày mắt.

“Tiểu điện hạ, xử lý vết thương trước vẫn quan trọng hơn, nếu không để vết bỏng nổi mụn nước là phiền phức hơn đấy.” Thi Anh nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Hứa Quân Hách vẫn lắc đầu, chỉ ngồi im chăm chú nhìn vào lòng bàn tay mình.

Một lát sau, tiếng vỗ tay vang dội bên dưới lầu đi kèm tiếng reo hò không ngừng, hóa ra một màn ca kịch đã kết thúc.

Hứa Quân Hách vô thức đảo mắt nhìn xuống dưới, thấy Kỷ Vân Hành đã đứng dậy dường như đã định rời đi, còn Đỗ Nham thì lại nắm lấy cổ tay nàng.

“Kỷ cô nương, kịch Long Thần mà chúng ta hẹn xem vẫn chưa bắt đầu đâu, cô muốn đi rồi sao?” Đỗ Nham hỏi.

Kỷ Vân Hành theo phản xạ muốn rút tay lại, nàng khẽ xoay cổ tay, nói: “Nơi này ồn ào quá, ta đau tai.”

Đỗ Nham lập tức buông tay nàng ra, vẻ mặt áy náy nói: “Xin lỗi, là ta không cân nhắc chu đáo, chúng ta ra ngoài trước đi.”

Kỷ Vân Hành gật đầu kéo tay áo che phủ cổ tay, sau đó quay người lại đi theo dòng người rời khỏi sảnh.

Lục Cúc lập tức bước theo, ghé sát vào tai nàng hỏi nhỏ: “Đại cô nương muốn về sao?”

Kỷ Vân Hành thật sự có ý định như vậy.

Bởi vì Đỗ Nham cứ luôn hỏi những câu kỳ lạ, đại loại như tại sao trước giờ ít khi nghe nhắc tên nàng ở Kỷ gia, trong nhà nàng có bao nhiêu huynh muội tỷ đệ, thường ngày quan hệ của mọi người thế nào.

Những câu hỏi ấy Kỷ Vân Hành hoàn toàn chẳng muốn trả lời.

Đi ra đến cửa hí lâu, họ vừa khéo gặp người bán kẹo hồ lô bên đường.

Kẹo hồ lô mùa đông là ngon nhất, nếu người bán có tay nghề giỏi, lớp đường bọc ngoài sẽ chỉ mỏng tang, cắn vào giòn tan ngọt lịm, còn mang theo hơi lạnh của mùa đông.

Chỉ là Kỷ Vân Hành rất ít khi ăn món này vào mùa đông, bởi vì nó quá lạnh.

Lúc Đỗ Nham vừa bước ra chợt trông thấy Kỷ Vân Hành đứng ngẩn người nhìn những xâu kẹo hồ lô ven đường. Nghĩ đến việc nàng vừa nghe hát đến đau tai, hắn ta chủ động tiến tới mua ba xâu kẹo hồ lô để tạ lỗi.

Một xâu đưa cho nàng, còn hai xâu chia cho hai muội muội đi cùng.

Kỷ Vân Hành vốn không định ăn, nhưng thấy Đỗ Nham cứ nài nỉ, từ chối hai lần không được, nàng đành phải nhận lấy giữ trong tay.

“Vừa rồi tại hạ nhất thời nóng vội, nghe người khác nói hí lâu này có một vở kịch mới khá thú vị nên mới muốn dẫn Kỷ cô nương tới xem thử. Không ngờ Kỷ cô nương lại thấy đau tai.” Đỗ Nham chân thành xin lỗi: “Nếu Kỷ cô nương cho phép, ta xin dẫn cô nương đi dạo nơi khác để bù đắp.”

“Không cần.” Kỷ Vân Hành cố gắng nghĩ ra lời từ chối: “Ta…”

“Kỷ cô nương đừng vội từ chối tại hạ.”

Đỗ Nham nói tiếp: “Có lẽ lời này có phần mạo muội, nhưng từ lần chia tay trước đó, trong lòng tại hạ vẫn luôn mong nhớ Kỷ cô nương. Hôm nay hiếm khi có thể đợi được cô nương nhận lời mời, ta…”

Lời còn chưa dứt thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau:

“Đỗ công tử cũng đã lâu không gặp ta, không biết có nhớ ta chút nào không nhỉ?”

Cả Kỷ Vân Hành và Đỗ Nham đều giật mình, vào khoảnh khắc khi nhận ra chủ nhân của giọng nói ấy, cả hai liền quay đầu lại.

Chỉ thấy Hứa Quân Hách không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng Đỗ Nham, hai tay khoanh trước ngực, gương mặt tuấn tú phủ một tầng băng lạnh như sương tuyết, ánh mắt sắc lạnh khiến người ta nhìn vào không khỏi run rẩy trong lòng.

Trước kia Đỗ Nham từng bị hắn đá cho một cú ngã nhào nên cũng rụt rè hơn nhiều, lúc này lại đụng phải hắn lại càng sợ hãi hơn, hai chân dưới lớp áo choàng cũng bất giác run lên, giọng nói lí nhí: “Thái, Thái tôn Điện hạ!”

Ánh mắt của Hứa Quân Hách dừng trên người hắn ta lạnh lùng như thể nhìn một kẻ đã chết, nhưng lời nói ra lại nhuốm ý cười như trêu chọc: “Sao? Nhớ ta không?”

Đỗ Nham nào dám trả lời, trong lòng hắn ta hiểu rất rõ, chỉ cần nói một từ phật lòng Hoàng thái tôn, chắc chắn sẽ lại bị đá lăn ra giữa đường.

Hắn ta cúi người nhanh chóng hành lễ rồi kiếm cớ nói rằng trong nhà có việc nên vội vã cáo từ, thậm chí còn không dám chào Kỷ Vân Hành một câu mà đã kéo hai muội muội còn đang ngẩn ngơ nhìn Hứa Quân Hách hối hả rời đi.

Hứa Quân Hách cũng không làm khó Đỗ Nham nữa, sau khi hắn ta rời khỏi, ánh mắt hắn liền nhìn sang Kỷ Vân Hành.

Đối diện với cuộc gặp gỡ đột ngột này, vốn dĩ trong lòng Kỷ Vân Hành còn thấy vui mừng, nhưng khi nàng nhận ra sắc mặt Hứa Quân Hách không tốt, thậm chí còn lộ rõ vẻ uất giận, đó là dấu hiệu của cơn thịnh nộ, nàng bất giác siết chặt tay cầm xâu kẹo hồ lô, đứng im không dám chủ động lên tiếng.

Ánh mắt Hứa Quân Hách quét qua xâu kẹo hồ lô đỏ rực trên tay nàng, hắn không nói lời nào đã vươn tay nắm lấy cổ tay nàng kéo nàng đi thẳng vào trong hí lâu.

Bước chân của hắn rất dài, dù đi không nhanh nhưng Kỷ Vân Hành vẫn phải cố gắng đuổi theo, loạng choạng chạy theo mới đuổi kịp.

Xung quanh Hứa Quân Hách tỏa ra hơi thở lạnh như băng, vài lần Kỷ Vân Hành muốn mở miệng nhưng lại không dám gọi hắn.

Hắn phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh, kéo nàng ra đến chỗ hậu viện của hí lâu, Thi Anh đã đứng chờ sẵn ở đó, trong tay ông ấy còn bưng một chậu nước sạch không biết đã mượn từ nơi nào.

Hứa Quân Hách dẫn nàng đến, vén tay áo trái của nàng lên, nắm lấy cổ tay trắng mịn rồi ấn vào chậu nước, bắt đầu kỳ cọ chỗ cổ tay nàng.

Nước trong chậu là nước ấm nên không lạnh lắm, hai tay Hứa Quân Hách cũng thò vào chậu chà xát cổ tay nàng, hắn dùng lực hơi mạnh nên dễ dàng để lại những vết đỏ trên làn da trắng mịn.

Hắn không kiểm soát được lực tay, không để ý rằng da nàng rất non mềm, cọ mãi đến khi làn da trắng mịn của nàng đã đỏ bừng một mảng.

Kỷ Vân Hành bị dọa sợ, cũng cảm thấy hơi đau, nàng rụt rè nhìn khuôn mặt không biểu cảm của hắn, khẽ nói: “Lương Học, ngài muốn làm gì vậy?”

“Chỗ này bẩn rồi.” Hứa Quân Hách thản nhiên đáp: “Để ta rửa sạch cho cô.”


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 66: “Chỗ này bẩn rồi, để ta rửa sạch cho cô.””

  1. HQH lại ăn thêm vại dấm nữa r :))

    Đã thích bởi 1 người

    1. Dấm đổ dài dài =))))

      Thích

Bình luận về bài viết này