“Theo lời chị ấy thì bức tượng đồng này cũng là đồ cổ, chắc chắn có giá trị.”

“Chúng ta đã lấy nó ra ở đồn cảnh sát. Nếu người hiểu biết nhìn thấy, cảm thấy nó có thể bán được giá cao, nói không chừng sẽ tiếp cận chúng ta với ý đồ xấu rồi lừa chúng ta bán rẻ cho họ.”

“Câu chuyện mà Lưu An Duyệt vừa kể, nói qua nói lại toàn ám chỉ bức tượng đồng này không tốt. Nếu cuối cùng chị ấy nói muốn bỏ tiền ra ‘mua vận xui’ giúp mình, thì rõ là lừa đảo không chối được rồi.”

Hoàng Hiểu Ngọc nói câu này với vẻ mặt nghiêm trọng.

Bùi Linh Linh không nhịn được giơ ngón tay cái lên: “Thông minh đấy! Cậu vừa định chủ động tặng nhưng chị ấy lại từ chối, chứng tỏ chị ấy không phải định lừa đảo.”

“Đúng vậy!” Hoàng Hiểu Ngọc cười đắc ý: “Với lại, cậu không thấy câu chuyện chị ấy kể nghe rất giả trân à?”

Bùi Linh Linh suy nghĩ một lát, rồi hiểu ra: “Lời nói dối không thể giả như vậy được.”

“Vậy nên mình mới nói những gì chị ấy nói chắc là sự thật. Mà những gì chị ấy kể, chiều chỗ cũng giống chuyện cậu gặp phải.”

Sắc mặt Bùi Linh Linh lại sa sầm.

“Thứ đó sẽ không thật sự là thứ đó… rồi lại làm cái đó chứ…” Cô không muốn nhắc đến chữ “rắn”, dùng tay chỉ vào bụng mình rồi lại làm động tác chui ra từ cổ họng.

Hoàng Hiểu Ngọc cũng hơi do dự: “Mình hỏi thật nhé, cậu chắc chắn thứ đó thật sự chui vào miệng cậu hả?”

Bùi Linh Linh gật đầu: “Nếu không nghe Lưu An Duyệt kể, chắc mình vẫn nghi ngờ mình chỉ nằm mơ. Nhưng cậu cũng vừa nghe rồi đó, mình với Lưu An Duyệt đâu có bàn bạc trước, cho dù là trùng hợp cũng không thể trùng hợp đến mức triệt để như thế. Còn cả cái mùi hôi đó nữa, tuy rất khó tin nhưng đúng là có thật.”

Hoàng Hiểu Ngọc trầm tư: “Thật ra mình khá tò mò, rốt cuộc là ai gửi thứ đó cho cậu, người đó có mục đích gì?”

Bùi Linh Linh hơi bực mình: “Mình cũng muốn biết chứ! Nếu không gửi thứ quái quỷ đó, thì thứ đó… thứ đó cũng sẽ không chui vào miệng mình!”

“Cậu đừng căng thẳng.”

Lời an ủi của Hoàng Hiểu Ngọc không có tác dụng gì với Bùi Linh Linh.

Vì quá kích động, dù ngồi trong phòng điều hòa mát mẻ, Bùi Linh Linh vẫn toát mồ hôi hột. Cô lấy khăn giấy lau mồ hôi, miệng nói trái ngược với lòng: “Mình không căng thẳng đâu nhé!”

Hoàng Hiểu Ngọc thở dài, nói ra suy đoán của mình: “Thật ra mình nghi gói hàng đó rất có thể là do bà Lưu gửi cho cậu.”

Bùi Linh Linh cau mày: “Ý cậu là, thật ra cơ thể bà Lưu đã chết từ lâu, nhưng được một sức mạnh kỳ lạ nào đó chống đỡ nên vẫn có thể đi lại tự nhiên, ngoài việc cơ thể phát ra mùi hôi thối ra thì không khác gì người bình thường. Trong tình trạng đó, bà Lưu đã gửi gói hàng kỳ lạ đó cho mình?”

Hoàng Hiểu Ngọc gật đầu: “Tuy nghe y như trong mấy tiểu thuyết kinh dị cũ rích, nhưng cậu không thấy rất hợp lý sao? Lại còn khớp với những gì Lưu An Duyệt đã nói trước đó.”

“Mình nghĩ ra rồi!” Mắt Bùi Linh Linh bỗng sáng lên, ánh mắt cô dừng lại trên bức tượng đồng: “Lưu An Duyệt đã nói bức tượng đồng này là thần linh trong một tín ngưỡng kỳ lạ nào đó, nhưng trong mắt Lưu An Duyệt, vị thần này là tà thần. Vậy biết đâu chúng ta có thể giải thích theo hướng khoa học hơn.”

“Ví dụ như cái gọi là thần này ngay từ đầu không phải là thần, mà là một loài rắn nào đó. Con non của chúng phải chui vào miệng người mới có thể sống sót, giống như ký sinh trùng ấy. Còn những người tín ngưỡng sinh vật này sẽ chủ động hiến thân làm vật chủ.”

Hoàng Hiểu Ngọc rất tán thành: “Thế nên chúng ta cũng đừng nghĩ đến những thứ thần thánh ma quỷ gì đó, cứ coi nó là ký sinh trùng thôi. Như vậy xem ra thế giới này vẫn còn hợp lý theo khoa học, có thấy thoải mái hơn nhiều không?”

Bùi Linh Linh: “…”

Hoàng Hiểu Ngọc cười tủm tỉm vỗ vai Bùi Linh Linh: “Chỉ là ký sinh trùng thôi, vẫn đỡ hơn ma quỷ chứ. Anh trai nhà hàng xóm của mình cũng từng bị ký sinh trùng trong bụng, quên mất là con gì rồi. Nghe nói là nó quấn quanh ruột anh ta, nằm im mấy năm liền, sau mới tình cờ phát hiện. Ký sinh trùng quá dài nên chỉ có thể phẫu thuật lấy ra từ rốn, nghe nói lúc lấy ra con giun đó dài đến 3 mét! Bây giờ anh trai đó vẫn như người bình thường, ăn uống vô tư, chẳng có chuyện gì cả.”

Bùi Linh Linh: “… Trước đây cậu đã kể cho mình rồi.”

Cô có cảm giác thương cảm như câu “Lần đầu nghe không hiểu lời bài hát, đến khi nghe lại đã thành người trong bài”.

“Yên tâm đi! Cậu phát hiện sớm, sẽ không đáng sợ như vậy… đâu.”

Bùi Linh Linh “xoạt” đứng dậy khỏi ghế: “Không được! Mình không đợi được nữa! Mình phải đến bệnh viện kiểm tra ngay!”

Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc hành động rất nhanh, nói đi là đi. Họ nhanh chóng bắt tàu điện ngầm đến bệnh viện số 5 gần đồn cảnh sát Đồ Sơn nhất.

Ánh nắng buổi chiều gắt như thiêu cháy da người, mặt đất xi măng cũng bị nắng chiếu đến mức bóng loáng tưởng chừng có thể rán trứng luôn trên đó, may mà trong bệnh viện có điều hòa.

Ở đây rất đông người, dù là ngày thường hay cuối tuần, người bệnh vẫn cứ phải đến viện thôi.

Khám bệnh phải xếp hàng, khám xong rồi vẫn phải xếp hàng chờ gọi tên.

Trong quá trình này, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc lại thảo luận.

“Mình không hiểu, nếu chỉ là tìm vật chủ thì tại sao lại phải tìm mình? Mình có gì đặc biệt đâu?”

“Có thể vì trước đây cậu từng sống trong nhà bà ấy?”

Bùi Linh Linh suy nghĩ: “Lưu An Duyệt cũng đã nói rồi. Thật ra trước đây bà Lưu không sống ở đó, không hiểu sao lại chuyển đến đó, rồi còn cho mình thuê nhà. Không lẽ thật sự có ẩn tình gì?”

Cô vẫn canh cánh trong lòng về bức ảnh vừa nhìn thấy, cô luôn cảm thấy những người trong ảnh có nét giống mình.

Hoàng Hiểu Ngọc hơi hoang mang: “Mình nghĩ chỉ là trùng hợp thôi, chúng ta đều là người bình thường, cậu và bà Lưu trước đây cũng đâu quen biết gì.”

Bùi Linh Linh thở dài. Cô hiểu, Hoàng Hiểu Ngọc không phát hiện ra vấn đề của bức ảnh, vậy chẳng lẽ do cô quá căng thẳng nên mới sinh ra ảo giác?

Nghĩ đến bức ảnh, Bùi Linh Linh lại nhớ đến một chi tiết khác: “Cậu còn nhớ chữ viết sau ảnh không?”

Hoàng Hiểu Ngọc gật đầu: “Có chút ấn tượng.”

Bùi Linh Linh lấy điện thoại ra tra trên mạng, cô chỉ cần nhập vài chữ đầu, nội dung phía sau tự động hiện ra.

Mục từ hiển thị, câu nói đó trích từ “Đạo Đức Kinh” của Lão Tử. Ý nghĩa của nó là “Thứ muốn thấy mà không thể thấy gọi là Di, thứ muốn nghe mà không thể nghe gọi là Hy, thứ muốn chạm mà không thể chạm gọi là Vi. Ba thứ ấy dung hòa làm một, khó mà tách bạch.”

Bùi Linh Linh: “… Đây là cái gì, nói cũng như không ấy.”

Hoàng Hiểu Ngọc cũng không hiểu: “Ý là gì nhỉ?”

“Có thể là người sưu tầm bức ảnh này thích ‘Đạo Đức Kinh’ nên viết câu này lên đó? Hoặc là có liên quan đến tín ngưỡng kỳ lạ mà Lưu An Duyệt nhắc đến?”

Bùi Linh Linh nói ra suy đoán của mình.

Hoàng Hiểu Ngọc sờ cằm: “Thời bà Lưu chụp bức ảnh này hình như có không ít tổ chức kỳ dị giả danh tôn giáo để lừa đảo. Lưu An Duyệt cũng chẳng nói rõ lúc đó bà Lưu làm gì mà đi công tác, biết đâu là tham gia mấy tổ chức đó thì sao.”

“Nếu thật sự có một tổ chức tà ác kỳ lạ như vậy, thì những chuyện xảy ra với bà Lưu chắc cũng có liên quan đến nó.” Bùi Linh Linh tiếp tục suy đoán theo mạch suy nghĩ của Hoàng Hiểu Ngọc.

Hoàng Hiểu Ngọc cau mày: “Nhưng Lưu An Duyệt nói tượng đồng là đồ của nền văn minh tiền sử mà? Vậy thì có trước cả ‘Đạo Đức Kinh’ chứ.”

“Cho nên…” Bùi Linh Linh nói: “Những người đó chỉ mượn danh nghĩa ‘Đạo Đức Kinh’ để khoác lên cho văn minh tiền sử liên quan đến bức tượng đồng một lớp vỏ bọc cao siêu, rồi lừa đảo khắp nơi, dụ dỗ những người không biết sự thật gia nhập, sau đó biến họ thành vật chủ cho loài ‘rắn ký sinh’ kia.”

Hoàng Hiểu Ngọc gật đầu suy tư: “Nghe cũng hợp lý.”

“Haiz!” Bùi Linh Linh thở dài: “Bây giờ chúng ta suy đoán những chuyện này cũng vô ích, manh mối quá ít, mà chúng ta chỉ là sinh viên, có làm được gì đâu.”

“Cũng đúng, nghe đã thấy nguy hiểm rồi. Cứ xử lý xong chuyện trong người cậu là được, đừng dính dáng thêm nữa, cũng không nhất thiết phải biết rõ ngọn ngành.”

Thảo luận đến đây, bác sĩ cũng vừa gọi tên.

Quá trình kiểm tra không lâu, mà kết quả cũng không có gì đáng sợ.

Bởi vì… Bùi Linh Linh hoàn toàn khỏe mạnh.

Không có ký sinh trùng, trong dạ dày cũng không có vật thể lạ.

Sau khi nhìn thấy kết quả kiểm tra, Bùi Linh Linh không thể tin được. Cô hỏi bác sĩ một hồi lâu, cuối cùng bác sĩ liếc nhìn cô, đưa ra một lời khuyên rất khách quan.

“Cô bé, nếu thật sự như cô nói thì tôi khuyên cô nên đến khoa tâm thần kiểm tra thêm nhé.”

Bùi Linh Linh: “…”

Hoàng Hiểu Ngọc kéo góc áo Bùi Linh Linh: “Đi thôi, chắc là không sao thật.”

Sau khi ra khỏi phòng khám, Bùi Linh Linh vẫn rất bàng hoàng.

“Lo lắng gì chứ, bác sĩ đã nói không sao rồi thì chúng ta cứ coi như không sao. Biết đâu tối qua cậu đã nôn nó ra ở nhà vệ sinh rồi, chỉ là cậu không phát hiện ra thôi.”

Hoàng Hiểu Ngọc an ủi cô.

“Thật chứ?” Bùi Linh Linh cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân.

“Thật! Kiểm tra rồi còn gì, yên tâm đi.”

Đúng vậy, uy tín của bệnh viện với Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc vẫn rất cao. Bác sĩ nói Bùi Linh Linh không sao, thì trong mắt họ cô thật sự không sao.

“Vậy nghĩa là…” Bùi Linh Linh cẩn thận hỏi: “Mọi chuyện đã kết thúc rồi?”

“Chắc… là vậy.”

Bùi Linh Linh thở phào nhẹ nhõm, khi đi đến cửa bệnh viện, cô đột nhiên dừng lại.

“Sao thế?” Hoàng Hiểu Ngọc quay đầu hỏi.

“Đưa bức tượng đồng cho mình.”

Hoàng Hiểu Ngọc khó hiểu lấy bức tượng đồng ra khỏi cặp sách rồi nhét vào tay cô.

Bùi Linh Linh hít sâu một hơi, cầm bức tượng đồng ném vào thùng rác trước cửa bệnh viện.

Làm xong việc này, Bùi Linh Linh mới hoàn toàn thả lỏng: “Được rồi, đã kết thúc rồi!”


Bình luận

Bình luận về bài viết này