Bùi Linh Linh vừa về đến nhà thì trời lại bắt đầu đổ mưa.
Vừa bước vào hành lang, bên ngoài đã bắt đầu “ào ào” như trút nước từ trên trời xuống. Mới một giây trước vẫn trời quang mây tạnh, một giây sau mây đen đã cuồn cuộn kéo đến, bầu trời tối sầm lại.
Mùa hè ở Sơn Thành vốn là mùa mưa nhiều, nhưng năm nay không biết tại sao mưa lại dày đặc đến lạ.
Vừa bước vào nhà, Bùi Linh Linh lập tức bật điều hòa. Trong nhà vẫn chỉ có một mình cô.
Tuân theo nguyên tắc chỉ cần có internet thì sẽ không cảm thấy cô đơn, Bùi Linh Linh không chút do dự ngồi xuống trước máy tính. Vừa trải qua một cơn hoảng loạn tột độ, cô quyết định tìm một bộ phim để thư giãn tâm trạng. Trong tủ lạnh còn có coca đá và dưa hấu ướp lạnh, Bùi Linh Linh không biết từ đâu lại tìm ra một bịch snack cay, định lát nữa xem phim sẽ ăn.
Dạo này chẳng có phim mới gì hay, cô lướt mãi cũng chưa chọn được, cuối cùng đành bật bộ kinh điển “The Conjuring” – “Ám ảnh kinh hoàng”.
Một mình ở nhà vừa ăn snack cay vừa xem phim kinh dị, lại còn chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp.
Thật sự quá đã!
Kết quả là “đã” đến mức cái dạ dày của Bùi Linh Linh cũng quá tải. Tối hôm đó cô đau bụng dữ dội, phải lao vào nhà vệ sinh suốt.
Ra khỏi nhà vệ sinh lần nữa, Bùi Linh Linh bước chân loạng choạng trở về phòng ngủ, nằm vật ra giường như một xác chết.
Ăn cay uống lạnh – cái thú tội lỗi chính là ở chỗ, dù biết hậu quả nhưng vẫn không cưỡng lại được. Nhưng Bùi Linh Linh cũng không ngờ lần này phản ứng lại dữ dội như vậy, trước đây sau khi cô ăn uống thả ga đều tới hôm sau mới “trả giá”.
Cuộn tròn trên giường một lúc, Bùi Linh Linh dần buồn ngủ nhưng cô cố gắng giữ tỉnh táo không dám ngủ.
Tuy đã kết thúc rồi, cô lại trở về cuộc sống bình thường, nhưng chuyện xảy ra tối qua vẫn khiến cô hơi kháng cự với việc ngủ.
Mí mắt cứ díp lại, ý thức như bị dính vào lớp keo đặc quánh, chỉ có thể xoay chuyển chậm chạp.
Bùi Linh Linh nghiến răng mở mắt, cầm điện thoại bên cạnh mở một ứng dụng theo dõi giấc ngủ, phần mềm này không chỉ đo độ sâu giấc mà còn ghi lại tiếng mộng du hay nói mê. Nếu tối nay vẫn xảy ra chuyện gì đó như tối qua thì ít nhất cô có thể ghi lại bằng chứng.
Vừa đặt điện thoại xuống, Bùi Linh Linh lập tức ngủ thiếp đi, như rơi xuống một khe núi sâu thẳm đen kịt.
Cơn buồn ngủ đến rất nhanh, cũng có thể là vì hai ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, cộng thêm việc Bùi Linh Linh vừa bị tiêu chảy khiến cô thật sự quá mệt mỏi.
…
Nửa đêm, Bùi Linh Linh đột nhiên tỉnh giấc.
Là kiểu đang ngủ ngon lành, không biết vì lý do gì đột nhiên mở mắt trừng trừng.
Đầu óc Bùi Linh Linh vẫn còn mơ màng. Trong phòng ngủ rất tối, chỉ có ánh đèn đường hắt vào qua lớp rèm cửa không che kín, đủ để cô lờ mờ thấy được hình dạng đồ vật trong phòng.
Điều hòa vẫn chạy, luồng gió lạnh khiến chiếc chăn tơ mỏng tang chẳng đủ giữ ấm. Bụng Bùi Linh Linh lại bắt đầu đau. Không phải kiểu đau như lúc ăn uống không điều độ, mà là cảm giác như có một cục đá lạnh rơi vào bụng, lạnh đến mức cô run cầm cập.
Bùi Linh Linh đưa tay mò mẫm trên đầu giường, cố gắng tìm điều khiển điều hòa, cô muốn tăng nhiệt độ điều hòa lên một chút.
Tay cô thò ra khỏi chăn đặt lên ga giường, sau đó sờ soạng dọc mặt ga…
Thật ra nếu cô xoay người lại lấy sẽ không mất công như vậy, nhưng cô cảm thấy mình sờ soạng thế này cũng có thể chạm vào điều khiển nên lười xoay người.
Nhưng đúng lúc này tay cô bỗng khựng lại, hình như ngón út của cô chạm phải thứ gì đó.
Mềm mềm lại hơi ẩm ướt, mát lạnh, cảm giác rất quen thuộc, nhưng sao lại có thứ như thế trên giường? Bùi Linh Linh nhất thời không biết đó là cái gì. Tay cô vô thức ấn xuống, thứ đó cũng nhấp nhô nhẹ nhàng, chỗ ngón tay ấn xuống hơi lõm vào, rất đàn hồi.
Đó là… cảm giác của da!
Lại còn là kiểu thịt heo chết vừa mới vớt lên khỏi nước!
Đầu óc Bùi Linh Linh trống rỗng, cô gần như lập tức bật dậy khỏi giường, cô hét lên rồi bật đèn ngủ.
Ánh đèn vàng nhạt lan tỏa khắp phòng. Phòng ngủ vốn không lớn, một chiếc đèn ngủ đủ để chiếu sáng mọi ngóc ngách.
Đầu giường trống trơn, không có gì bất thường.
Lại là ác mộng à?
Bùi Linh Linh vẫn còn kinh hồn bạt vía, cô lại căng thẳng nhìn quanh, thật sự chẳng có gì bất thường.
Ngồi ngây người một lúc, cô giơ tay nhìn bàn tay phải của mình. Vừa rồi chính bàn tay này đã chạm vào thứ kỳ lạ đó.
Lòng bàn tay cô dính một ít chất lỏng lấp lánh, cô xoa nhẹ, chất lỏng trên đầu ngón tay lại kéo thành sợi, chắc là một loại chất nhầy nào đó.
Bùi Linh Linh đưa tay lên mũi, một mùi hôi thối quen thuộc xộc thẳng vào mũi.
Mặt cô tái mét.
Vừa nãy không phải nằm mơ! Cô thật sự đã sờ phải thứ gì đó! Thứ đó còn liên quan đến con rắn con ghê tởm kia.
Dạ dày Bùi Linh Linh cuồn cuộn dữ dội, cô cảm thấy buồn nôn không thể kiềm chế, cổ họng cũng dâng lên vị chua.
Cô loạng choạng mở cửa phòng ngủ chạy vào nhà vệ sinh.
“Ọe —!”
…
Lúc đầu chỉ là buồn nôn, đến khi thật sự nôn ra thì càng buồn nôn hơn. Đầu mũi toàn là mùi chua nồng nặc, xen lẫn trong đó còn có một mùi hôi thối quen thuộc thoang thoảng, Bùi Linh Linh nghi ngờ mình sắp ói hết cả dịch vị ra rồi.
Sắc mặt cô tái nhợt khi thấy thứ mình ói ra không phải là đồ ăn hôm nay, mà là một loại chất nhầy màu nâu đen, đặc quánh, dính bết lại.
Cô cũng không biết đó rốt cuộc là cái gì, trông như thức ăn để lâu ngày bị hỏng, dính thành một cục, thậm chí còn rỉ ra nước hôi thối vì phân hủy.
Trong chất nhầy có rất nhiều thứ, nhưng những thứ này như hòa tan vào nhau, chỉ có thể nhìn thấy những vật thể hình khối hoặc hình tròn dính chặt vào nhau, ngọ nguậy nhẹ. Lại như những miếng thịt thối rữa màu nâu đen, tỏa ra mùi hôi thối kinh khủng, không chỉ là mùi chua đặc trưng của chất nôn mà còn lẫn lộn với những mùi khác.
Bùi Linh Linh chỉ nhìn thoáng qua đã thấy dịch vị lại dâng lên lần nữa, nhưng trong dạ dày cô đã không còn gì để ói. Khuôn mặt xanh xao, tay run rẩy ấn nút xả nước bồn cầu, cô muốn nhanh chóng xả hết đống kinh tởm đó đi.
Nhưng khi tay chạm vào nút bấm lạnh lẽo, cô lại do dự.
Con người đôi khi thật kỳ lạ, càng sợ hãi, càng ghê tởm, lại càng muốn nhìn kỹ hơn, muốn nhìn rõ mọi chi tiết.
Hoặc là do cô cảm thấy có lẽ chỉ cần nhìn rõ, cô sẽ không còn sợ hãi như vậy nữa.
Bùi Linh Linh muốn biết thứ cô ói ra rốt cuộc là cái gì.
Cô không xả chất nôn ngay mà vặn vòi nước, súc miệng thật nhanh, xua tan mùi vị trong miệng. Rồi cô quay lại phòng ngủ cầm lấy điện thoại, trở vào nhà vệ sinh, cố nén buồn nôn chụp vài bức ảnh chất nôn trong bồn cầu.
Làm xong, Bùi Linh Linh không chịu nổi nữa, gần như lao đến ấn nút xả nước bồn cầu ngay lập tức. Theo tiếng nước “ào ào” vang lên, chất nhầy màu nâu đen dính trên thành bồn cầu đều bị xả trôi, chỉ còn lại mùi chua khó chịu trong không khí như nhắc nhở rằng mọi chuyện vừa xảy ra đều là thật.
Bùi Linh Linh đã nôn hết sạch, cộng thêm bị dọa sợ, cả người run rẩy, đi hai bước lại run lên. Đáng lẽ lúc này cô nên ăn chút gì đó lấy sức, nhưng bây giờ cô thật sự quá ghê tởm, không ăn nổi gì cả.
Cô lại đánh răng kỹ càng từ trong ra ngoài ba lần, sau đó mới vịn tường bước ra khỏi nhà vệ sinh, nằm vật ra sofa gần đó.
Trên bàn trà có mấy viên kẹo trái cây, Bùi Linh Linh bóc một viên bỏ vào miệng, vị ngọt ngào lan tỏa trên đầu lưỡi, cuối cùng cũng xua tan phần nào cảm giác buồn nôn còn sót lại trên vị giác. Nhưng trong không khí vẫn còn phảng phất mùi hôi thối không tan, không biết là mùi từ nhà vệ sinh bay ra hay là do tâm lý của Bùi Linh Linh còn ám ảnh.
Ánh đèn phòng khách sáng rực khiến cô thấy yên tâm hơn đôi chút. Cô cầm điện thoại giơ lên trước mặt, nhưng cả tay cầm điện thoại cũng run rẩy.
Bùi Linh Linh muốn chửi một câu cho hả, mà mở miệng cũng chẳng còn hơi, đành nuốt cục tức xuống.
Bây giờ là 3 giờ sáng, bên ngoài vẫn còn tối đen, mưa đã tạnh. Giờ này những người chơi mạt chược đêm khuya cũng đã về nhà, khu dân cư trong thành phố náo nhiệt hiếm khi chìm vào yên tĩnh.
Nhưng sự yên tĩnh này lại khiến người ta cực kỳ bất an. Bùi Linh Linh hơi sợ hãi, như thể trong bóng tối có thứ gì đang âm thầm rình rập cô, hoặc đang rình rập thế giới với lớp vỏ yên bình này.
Bùi Linh Linh đột nhiên nhớ ra gì đó, cô nghi ngờ giơ tay phải lên, quan sát kỹ dưới ánh đèn. Lòng bàn tay trắng nõn, ngón tay thon dài, bàn tay rất bình thường của một cô gái trẻ.
Lúc cô vừa tỉnh dậy, chính bàn tay này đã chạm vào thứ ẩm ướt, mềm lạnh ấy… và dính đầy chất nhầy hôi thối. Bùi Linh Linh lại đưa tay lên mũi, ngửi kỹ, ngoài mùi xà phòng thì không còn gì khác.
“Lại là nằm mơ sao?”
Có khi, thứ nhầy dính đó là nước miếng cô chảy ra khi ngủ? Còn việc cô bật dậy có thể chỉ là phản ứng sinh lý khi dạ dày khó chịu thôi?
“Không lẽ mình bị suy nhược thần kinh? Không phân biệt nổi mộng và hiện thực nữa à…”
Ngón tay Bùi Linh Linh vô thức xoa khung điện thoại. Đột nhiên, mắt cô sáng lên. Cô nhớ ra, vì sợ ban đêm mình làm ra chuyện gì kỳ lạ nên cô đã mở ứng dụng theo dõi trước khi đi ngủ.
Nghĩ vậy, Bùi Linh Linh mở ứng dụng trong điện thoại, bật đoạn ghi âm. Âm thanh trong đoạn ghi âm hơi ồn ào, không phải kiểu ồn ào náo nhiệt mà là âm thanh của môi trường. Từ đoạn ghi âm có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lách tách, tiếng ngáy đều đều và tiếng chăn cọ xát khi thỉnh thoảng xoay người.
Bùi Linh Linh vểnh tai lắng nghe một lúc nhưng không nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào.
Nhưng chính cái yên tĩnh xen tiếng nền đó lại khiến cô thấy rờn rợn, như thể cô là một tên trộm đang trốn trong một góc tối nào đó nhìn trộm bí mật của người khác. Giống như giây tiếp theo, cô sẽ nhìn thấy chuyện rất kinh khủng, thậm chí còn nảy sinh tâm lý áy náy.
“Đây rõ ràng là mình cơ mà! Mình áy náy gì chứ?”
Bùi Linh Linh cau có tự hỏi: cô tự ghi âm mình, mình nghe mình nói thì có gì phải áy náy chứ? Cũng đâu phải đang đi rình rập người khác đâu?
Nghe một hồi lâu, trong đoạn ghi âm cũng không có âm thanh gì khác. Bùi Linh Linh hơi mất kiên nhẫn, đoạn ghi âm này dài đến mức khó tin, cô bắt đầu tua đi tua lại, nhưng trong điện thoại mãi chỉ có tiếng rè rè.
Cô lại tua về phía sau một chút, tua đến đoạn gần cuối rồi dừng lại. Đoạn ghi âm như bị kẹt, không có âm thanh gì, cô áp sát tai vào loa vẫn không nghe thấy gì.
Bùi Linh Linh khó hiểu nhìn thanh tiến độ, cô kinh ngạc thấy thanh tiến độ rõ ràng vẫn đang chạy, nhưng lại không có một chút âm thanh nào.
Không phải file bị lỗi, chỉ là đoạn này quá yên tĩnh mới khiến người ta có ảo giác thanh tiến độ không chạy. Khác với kiểu yên tĩnh trước đó – chỉ là không có ai nói chuyện nhưng vẫn có hơi người, đoạn này thật sự yên tĩnh hoàn toàn hoặc nói là tĩnh lặng như tờ.
Không còn tiếng mưa, không còn tiếng thở, không còn tiếng chăn cọ xát, thậm chí… không có tiếng gió.
Nhịp tim Bùi Linh Linh cũng tăng nhanh, cô hơi căng thẳng vì sự yên tĩnh này chắc chắn tượng trưng cho điều bất thường. Khoảng thời gian đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ lúc đó cô đột nhiên ngừng thở?
Bùi Linh Linh vặn âm lượng điện thoại lên mức tối đa, lại áp tai vào, muốn xem có thể nghe thấy gì không.
Thanh tiến độ chạy thêm vài giây, đột nhiên, trong loa truyền đến một tiếng “ục” rất nhỏ nhưng lại rất nặng nề, mang theo cảm giác chậm chạp trì trệ.
“Đây là âm thanh gì?”
Bùi Linh Linh tiếp tục lắng nghe chăm chú.
“Ục!”
Lại một tiếng nữa.
Nhỏ nhẹ, chậm rãi và nặng nề.
Bùi Linh Linh thở chậm lại, âm thanh này khiến cô cảm thấy rất quen thuộc nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã nghe thấy ở đâu. Suy nghĩ một lúc, cô đột nhiên bật dậy khỏi sofa.
Cô hiểu ra rồi, đây là tiếng của đáy biển sâu!
Sự tĩnh lặng ấy chính là “sự tĩnh lặng dưới đáy nước”, còn tiếng “ục” nhỏ nhẹ đó là tiếng dòng nước ngầm chảy xiết.
Nhưng đây là bản ghi trong phòng ngủ cơ mà! Sao lại có âm thanh đó?! Ai nói mơ mà lại phát ra âm thanh này, chẳng lẽ là ảo thuật hả?
Bùi Linh Linh đang định tắt đoạn ghi âm để nghỉ ngơi một chút thì trong loa lại phát ra âm thanh kỳ lạ.
“Xì-! Xì-!”
Đây là…
Là tiếng rắn thè lưỡi!
Mặt Bùi Linh Linh trắng bệch? Trong phòng ngủ của cô có rắn? Là loài rắn kỳ lạ như ký sinh trùng biến dị đó sao?
Không đúng! Cô cảm thấy lạ lắm!
Vì đây không giống âm thanh của rắn, âm thanh này còn khiến cô cảm thấy hơi quen thuộc.
Tiếng xì xì chỉ kéo dài khoảng 15 giây rồi kết thúc. Sau đó không lâu, trong đoạn ghi âm vang lên tiếng hét của chính cô. Đây là tiếng cô hét lên sợ hãi khi vừa tỉnh dậy.
Xem ra tiếng rắn thè lưỡi đó không kéo dài bao lâu thì cô đã tỉnh dậy.
Bùi Linh Linh lại tua đoạn ghi âm lại, lại gần lắng nghe kỹ tiếng “xì xì” đó. Cô cứ cảm thấy âm thanh này rất kỳ lạ. Hơi quen quen… lại hơi giả.
Nghe đến lần thứ ba, Bùi Linh Linh hít sâu một hơi, cuối cùng cô cũng hiểu ra.
Tiếng xì xì này không phải là tiếng rắn thè lưỡi, mà là tiếng người bắt chước tiếng rắn.
Người bắt chước đó… chính là cô!

Bình luận về bài viết này