Kỷ Vân Hành không biết cổ tay mình đã dính thứ gì bẩn, nhưng với cách rửa của Hứa Quân Hách thế này, chắc hẳn cũng đã sạch rồi.
Hắn lấy một chiếc khăn lụa từ trong áo ra lau qua quýt trên tay nàng, trong lúc đó hắn vẫn nghiêm mặt không nói một lời.
Sau khi nước trên tay đã được lau khô, Kỷ Vân Hành cúi đầu nhìn làn da bị chà xát đỏ bừng, nghiêm túc nói: “Cảm ơn Lương Học, đã rửa rất sạch.”
Hứa Quân Hách thấy nàng cảm ơn mình một cách rất chân thành, trong lòng lại nghẹn lại, vô cùng khó chịu.
Hắn đang tức giận chuyện gì đây? Kỷ Vân Hành hoàn toàn chẳng hiểu gì cả, cũng không biết vì sao hắn lại làm như vậy.
Kỷ Vân Hành thực sự là một bông vải, bất cứ ai cũng có thể đấm vào nhưng chẳng ai có thể để lại dấu vết gì.
Nếu Hứa Quân Hách tỉnh táo một chút, chắc hẳn hắn đã tự hỏi vì điều gì mà mình lại tức giận đến vậy. Nhưng hình ảnh Đỗ Nham ngồi sát bên trò chuyện lại còn nắm lấy cổ tay nàng cứ chập chờn không ngừng hiện ra trong đầu khiến hắn khó lòng bình ổn lại cảm xúc.
Hắn liếc nhìn xâu kẹo hồ lô trong tay nàng rồi đưa tay ra: “Đưa ta.”
Kỷ Vân Hành không chút do dự đưa ngay cây kẹo hồ lô, hỏi: “Ngài muốn ăn cái này à? Ta biết chỗ có kẹo hồ lô ngon hơn, nếu ngài muốn ăn thì ta có thể dẫn ngài đi mua.”
Hứa Quân Hách không đáp lại, hắn thản nhiên cầm lấy cây kẹo mà không chút ngần ngại, sau đó ném thẳng vào chậu nước.
Nước vẫn còn ấm, lớp đường bọc ngoài của kẹo hồ lô ngay lập tức tan ra, làm nước trong chậu chẳng mấy chốc đã nhuốm màu vàng nâu của nước đường đã được đun kỹ.
Kỷ Vân Hành nhìn thoáng qua chậu nước trước mặt, nàng lập tức nhận thấy mức độ tức giận Hứa Quân Hách lúc này, mức độ này chắc chắn không phải một hai câu nói là có thể xoa dịu cảm xúc của hắn được. Vì vậy nàng khẽ mím môi, im lặng không dám nói thêm gì nữa.
Hứa Quân Hách im lặng một lát mới trầm giọng nói: “Ta đưa cô về nhà.”
Dứt lời, hắn xoay người bước đi, chỉ vài bước đã ra khỏi hậu viện.
Kỷ Vân Hành nhìn bóng dáng hắn đi xa, bèn đi tới gần nhỏ giọng hỏi Thi Anh: “Thi công công, rốt cuộc có chuyện gì mà khiến Lương Học giận dữ vậy?”
Thi Anh lập tức hạ giọng trả lời: “Tay của Tiểu điện hạ bị nước trà nóng làm bỏng, cho nên tâm trạng của ngài ấy không tốt, Kỷ cô nương không cần để ý.”
“Vậy tại sao không tìm đại phu chữa trị?” Kỷ Vân Hành lo lắng hỏi.
Thi Anh thở dài: “Tiểu điện hạ không muốn đi.”
Khi hai người còn đang trò chuyện, giọng Hứa Quân Hách lạnh lùng vang lên ở phía trước: “Kỷ Vân Hành.”
“Ồ.” Kỷ Vân Hành đáp lại, vội vàng chạy vài bước để đuổi kịp, khi đến gần còn liếc nhìn đôi tay của hắn vài lần, lờ mờ có thể nhìn thấy lòng bàn tay và đầu ngón tay đỏ rực.
Kỷ Vân Hành ngồi trong xe ngựa cùng Hứa Quân Hách, trong khi đó Lục Cúc ngồi xe ngựa của Kỷ gia về nhà. Thi Anh còn muốn đi dạo thêm nên giữ lại một tiểu thái giám hầu hạ theo phía sau.
Trong xe chỉ có hai người họ, từ lúc lên xe đến giờ Hứa Quân Hách vẫn không nói thêm lời nào, nhắm mắt lại như đang nghỉ ngơi.
Hai tay hắn khoanh lại giấu trong chiếc áo choàng lông cáo che khuất bàn tay bị bỏng. Dù hơi thở lạnh lẽo quanh người hắn đã giảm bớt từ lúc lên xe, nhưng vẫn còn ẩn hiện khiến Kỷ Vân Hành cũng không dám chủ động lên tiếng.
Khi xe ngựa chạy ra khỏi khu Nam thành, đang trên đường tiến về hướng Kỷ gia, Hứa Quân Hách sau một lúc im lặng đột nhiên cất tiếng hỏi: “Cô thêu xong chiếc túi thơm kia định tặng cho ai?”
Kỷ Vân Hành vốn đang mơ màng sắp ngủ, bị tiếng nói bất ngờ làm giật mình tỉnh giấc, đôi mắt hạnh mở to ngước nhìn hắn đầy ngạc nhiên.
Hứa Quân Hách sau khi hỏi xong câu này dường như không định nghe câu trả lời, hắn lại giữ im lặng.
Kỷ Vân Hành lén quan sát sắc mặt hắn, thấy đôi mày hắn bình thản, hai mắt vẫn nhắm che đi con ngươi đen láy thường ngày, khiến nàng chẳng thể đoán được tâm tình qua ánh mắt.
Nàng ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ta cũng không biết.”
Một lát sau, Hứa Quân Hách lại hỏi: “Nếu như dì cô bảo cô tặng cho Đỗ Nham thì sao?”
Kỷ Vân Hành sững sờ một hồi lâu, ấp úng đáp: “Vậy, vậy thì ta sẽ tặng.”
Nghe được câu trả lời này, cơn giận của Hứa Quân Hách bỗng bùng lên dữ dội. Hắn đã cố nhịn suốt cả quãng đường nhưng cuối cùng vẫn không thể kìm nén, tựa như thuốc súng bị châm ngòi, hắn mở mắt ra nhìn nàng: “Cô vừa nói gì?”
Kỷ Vân Hành bị ánh mắt của hắn dọa sợ, không dám đối diện với sự giận dữ trong đôi mắt đó nên khẽ cúi đầu tránh đi, nhỏ giọng nói: “Nếu dì Tô bảo ta tặng, ta…”
“Bà ấy bảo cô làm gì, cô cũng sẽ làm theo sao?” Hứa Quân Hách lạnh giọng nói: “Kỷ Vân Hành, chẳng phải cô đã biết rồi sao? Trước đó Đỗ Nham từng dùng bức họa của phụ thân ta để lừa gạt cô, hòng ly gián mối quan hệ của chúng ta, hắn có ý đồ gì cô không hiểu sao?”
Giờ khắc này Kỷ Vân Hành mới nhận ra những lần giận dỗi trước đó của Hứa Quân Hách hoàn toàn không là gì so với cơn giận hiện tại.
Lúc này đây, giọng nói hắn lạnh lùng vô cùng, giữa mày mắt nhuốm đầy băng giá, từng câu chất vấn như dòng nước lạnh buốt, cơn phẫn nộ tuôn trào trực tiếp đổ dồn về phía nàng.
Chẳng mấy chốc sắc mặt Kỷ Vân Hành đã tái nhợt, không biết nên đáp lại thế nào.
Giọng Hứa Quân Hách đột nhiên trầm xuống như chìm vào hầm băng, nàng chỉ thấy lạnh đến thấu xương: “Được rồi, những chuyện đó tạm thời không nói nữa, chúng ta chẳng qua cũng chỉ mới quen biết mấy tháng mà thôi, dù có bị châm ngòi ly gián thì sao chứ, cô không bận tâm cũng chẳng sao cả.”
Kỷ Vân Hành khẽ mấp máy đôi môi trắng nhợt, muốn nói không phải như vậy, nàng bận tâm.
Nhưng còn chưa kịp mở lời, đã nghe Hứa Quân Hách nói tiếp: “Đỗ gia ngoài mặt thì có vẻ như là một nhà từ thiện thích mở kho lương phát gạo, cứu trợ hành khất dân nghèo, bỏ tiền sửa đường cho nhân dân. Nhưng thực chất, Đỗ gia cấu kết với một thế lực khổng lồ chuyên buôn bán người, con thuyền lớn mà Đỗ gia bày ra trong lễ hội thuyền hoa trước kia thực ra là dùng để vận chuyển những đứa trẻ bị bắt cóc từ khắp nơi. Hiện giờ những người này đang ẩn náu ở Linh Châu, ta đã truy tìm lâu rồi mà vẫn chưa có manh mối. Trước kia cô không biết, nay ta đã nói rõ việc này với cô rồi, cô còn muốn nghe theo dì của cô qua lại với tên họ Đỗ kia sao?”
Kỷ Vân Hành kinh ngạc mở to đôi mắt, nàng chưa từng nghĩ rằng sau lưng Đỗ gia lại có những chuyện kinh tởm đến như vậy.
Tô Y còn nói Đỗ Nham là một lựa chọn hoàn hảo để làm phu quân, vì vậy nàng mới nghe lời bà ấy đi đến điểm hẹn.
Nếu như chuyện này là thật, Kỷ Vân Hành tuyệt đối sẽ không qua lại với Đỗ Nham nữa.
Nhưng không có bằng chứng, chỉ dựa vào một lời nói suông, làm sao để dì Tô tin tưởng chuyện này đây?
Kỷ Vân Hành nói: “Ta sẽ về giải thích rõ với dì Tô, từ nay không qua lại với Đỗ Nham nữa.”
Hứa Quân Hách chăm chú nhìn vào khuôn mặt nàng, trong lòng hắn hiểu rõ, vấn đề không nằm ở Đỗ Nham.
Nếu không phải là Đỗ Nham, cũng sẽ là một người nào đó khác. Vấn đề thực sự nằm ở chính bản thân Kỷ Vân Hành.
Trước đây, Hứa Quân Hách chỉ thấy tính tình nàng ngoan ngoãn dễ bảo, ai nói gì cũng nghe, mọi thứ vô cùng yên ổn.
Nhưng giờ này phút này hắn bỗng cảm thấy tính cách ngoan ngoãn ấy thật đáng ghét.
Như thể nàng để mặc người khác điều khiển, người khác nói thế nào thì nghe thế đấy, dường như bất kể ai sắp xếp gì, nàng cũng đều vui vẻ chấp nhận và tuân theo.
“Kỷ Vân Hành.” Hứa Quân Hách cố gắng kiềm chế giọng điệu nhưng vẫn không giấu được lạnh lẽo chất vấn một câu: “Rốt cuộc cô đang sống vì ai?”
Lời nói có hơi nặng nề như thể đánh mạnh vào tâm can, Kỷ Vân Hành cúi đầu, mái tóc dài che phủ khuôn mặt, nàng không đáp lại.
Suốt quãng đường còn lại cả hai đều im lặng, không khí căng thẳng lan tỏa trong xe ngựa cho đến khi xe ngựa từ từ dừng lại, thị vệ bên ngoài hô lớn: “Điện hạ, đã đến Kỷ gia.”
Còn chưa đợi Hứa Quân Hách lên tiếng, Kỷ Vân Hành đã đứng dậy, động tác có hơi vội vã như muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này.
Hứa Quân Hách không thể kiểm soát ánh mắt cứ thế nhìn chằm chằm vào nàng, thấy nàng bám tay vào thành xe, đang định bước xuống bỗng dừng bước rồi từ từ quay đầu lại.
Ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt hắn.
Hốc mắt nàng đỏ ửng nổi bật trên làn da trắng, đôi con ngươi đen lấp lánh ánh nước nhưng không rơi lệ, ánh mắt nhìn về phía hắn như chứa đựng cả bầu trời khổ sở.
Nàng hạ thấp giọng, nói thật chậm rãi: “Lương Học, ta nghe Thi công công nói tay ngài bị bỏng, sau khi trở về hãy để y sư khám nhé.”
Trong khoảnh khắc ấy Hứa Quân Hách chỉ cảm thấy trái tim mình thắt lại, nơi lòng bàn tay bị bỏng lẫn trái tim đều dấy lên cơn đau âm ỉ.
Kiểu đau đớn ấy không quá gay gắt nhưng dồn dập, làm mềm yếu tâm can của hắn.
Sau khi Kỷ Vân Hành bị hắn trách mắng mà vẫn đỏ mắt quan tâm đến vết bỏng trên tay hắn, dù đang tức giận vì tính cách thiếu quyết đoán và yếu mềm của nàng, hắn vẫn không thể kìm nén sự xót xa dâng tràn trong lòng.
Hắn không nói gì, Kỷ Vân Hành cũng im lặng, chỉ chớp chớp mắt nhìn hắn lần nữa rồi vén màn bước xuống xe ngựa.
Kỷ Vân Hành đi được vài bước thì nghe tiếng Hứa Quân Hách âm trầm ra lệnh: “Quay về hành cung.”
Nàng ngoái đầu lại thấy xe ngựa đã quay đầu rồi từ từ đi xa.
Kỷ Vân Hành thu tầm mắt lại, hai hốc mắt vẫn còn đỏ bừng như đang cố gắng kiềm chế để mình không bật khóc, nàng cúi đầu ủ rũ bước vào tiểu viện.
Gió lạnh thổi xuyên vào người nàng lạnh buốt, Kỷ Vân Hành về đến phòng ngủ lập tức đốt lò sưởi, ngồi xuống ghế mềm, cả người từ từ vùi vào tấm chăn lông cáo ấm áp sau đó quấn hết người lại.
Nàng ngồi yên như vậy thật lâu, dường như đã ngủ thiếp đi.
Cho đến khi Lục Cúc trở về nhẹ nhàng đến gõ cửa, Kỷ Vân Hành mới như vừa tỉnh giấc mộng, nàng từ từ ngồi dậy, đôi mắt vẫn trong veo không hề có chút dấu hiệu buồn ngủ nào.
Lục Cúc đứng ở ngoài hỏi nàng có phải đã có chuyện gì hay không, bởi vì khi Hứa Quân Hách đưa nàng đi, gương mặt hắn lạnh lùng đến đáng sợ, cơn giận dữ rành rành trên mặt hắn, ai nhìn thấy cũng rùng mình sợ hãi.
“Ta không sao.” Kỷ Vân Hành đáp, giọng khàn khàn: “Ta muốn ngủ một lát.”
Lục Cúc dạ một tiếng rồi không làm phiền nàng nữa.
Kỷ Vân Hành từ từ đứng dậy cởi áo ngoài và giày ra rồi trèo lên giường, cuộn mình trong lớp chăn bông ấm áp trùm kín cả đầu.
Sau hôm ấy, Kỷ Vân Hành không ra ngoài nữa, ngay cả việc đến chỗ Thiệu Sinh học vẽ tranh cũng không đi.
Thiệu Sinh đứng ngoài cửa mong ngóng mãi, cuối cùng chỉ đợi được hạ nhân Kỷ gia đến đưa tin, y buồn bã không thôi, cầm bàn tính tính tới tính lui xem mình bị lỗ bao nhiêu bạc khi Kỷ Vân Hành không đến.
Tô Y nghe Lục Cúc kể lại chuyện ngày hôm đó, bà thở dài rồi đến phòng nàng một chuyến, chỉ mang ít bánh ngọt đến dỗ dành vài câu, cũng không nói thêm gì.
Gần đến cuối năm, công việc kinh doanh ở Liên Y Lâu cũng bận rộn hơn hẳn, ngoài việc mỗi ngày ghé qua thăm Kỷ Vân Hành, phần lớn thời gian Tô Y đều ở bên ngoài.
Kỷ Vân Hành không ra ngoài, ngày ngày ở trong tiểu viện của mình, lúc thì ngồi trong sân, lúc thì vào thư phòng.
Dạo này nàng yên tĩnh hơn hẳn, nàng thường ngồi thẫn thờ nhìn về một phía, suy nghĩ miên man rất lâu.
Nhưng vì trước kia nàng cũng thường hay ngẩn ngơ nên Lục Cúc không nhận ra nàng có gì khác biệt, chỉ cảm thấy tâm trạng nàng có vẻ trầm lắng hơn trước mà thôi.
Thỉnh thoảng, Kỷ Vân Hành cũng sẽ chạm mặt hai huynh muội Kỷ Doanh Doanh và Kỷ Viễn trong nhà. Giờ đây Kỷ gia đã hoàn toàn đổi chủ, hai huynh muội họ đã không còn kiêu ngạo như ngày trước, nhìn thấy Kỷ Vân Hành đều cúi đầu né tránh thật xa, sợ nàng ghi hận những chuyện quá khứ rồi lại ỷ vào tình thế bây giờ để trả thù họ.
Thực ra Kỷ Vân Hành không hề để tâm đến chuyện này, nàng hoàn toàn chẳng muốn để ý tới hai người đó.
Sau khoảng mười ngày quan sát, cuối cùng Lục Cúc cũng nhận ra sự khác biệt ở Kỷ Vân Hành.
Nàng giống như một củ cải bị đông lạnh, phờ phạc thiếu sức sống dường như không còn hứng thú với bất cứ điều gì.
Gần nửa tháng nay, Hứa Quân Hách cũng không hề xuất hiện.
Ngày hai mươi tháng Chạp, một trận tuyết rơi phủ khắp Linh Châu, khoác lên cho tòa thành một lớp áo trắng bạc.
Liễu Kim Ngôn đến thăm, thấy Kỷ Vân Hành đứng dưới mái hiên ngẩng đầu ngắm tuyết, gương mặt có vẻ đờ đẫn, cảm giác ngốc nghếch vô cùng.
Liễu Kim Ngôn mỉm cười bước tới, hỏi: “Vân Hành, sao trông cô có vẻ không vui thế?”
Kỷ Vân Hành thu lại ánh mắt, quay sang nhìn nàng ấy, ngạc nhiên hỏi: “Bên ngoài đang có tuyết rơi, sao cô lại đến đây?”
“Đương nhiên là đến rủ cô ra ngoài chơi rồi!” Liễu Kim Ngôn tiến tới kéo tay nàng: “Đã nửa tháng rồi cô không tìm ta, hôm nay trời có tuyết rất thích hợp ra ngoài chơi, hội chùa cũng sắp bắt đầu rồi, ngoài đường phố đang náo nhiệt lắm đấy.”
Kỷ Vân Hành đã nửa tháng không ra ngoài, nàng rụt cổ không muốn đi: “Bên ngoài lạnh lắm.”
“Không lạnh đâu, cô mặc nhiều thêm chút là được.” Liễu Kim Ngôn lắc tay nàng, nài nỉ: “Sang năm ta phải về Du Dương rồi, đến lúc đó cô có muốn rủ ta ra ngoài chơi cũng không còn cơ hội nữa đâu.”
Kỷ Vân Hành khựng lại, sau đó xoay người sang: “Được rồi, ta đi khoác thêm áo choàng, cô đợi ta một lát.”
Kỷ Vân Hành nhắn lại với hạ nhân trong viện một tiếng, sau đó theo Liễu Kim Ngôn ra ngoài.
Trên đường phố quả thật rất náo nhiệt, từ ngày hai mươi tháng Chạp đã rầm rộ hơn hẳn, hội chùa ở Linh Châu cũng sẽ bắt đầu vào thời điểm này.
Hội chùa kéo dài từ ngày hai mươi đến đêm ba mươi, trong mười ngày này đường phố ở Linh Châu sẽ được giăng đèn kết hoa, tập trung các quầy hàng bày bán đủ loại để chào đón năm mới.
Trước đây Kỷ Vân Hành sẽ thường lén ra ngoài chơi vào ngày hai mươi lăm, bởi vì hôm đó và đêm ba mươi là lúc hội chùa nhộn nhịp nhất, trên đường người đi lại đông đúc, còn có nhiều người biểu diễn trò ảo thuật và xiếc.
Hiện giờ hội chùa chỉ mới bắt đầu, còn chưa phải ngày náo nhiệt nhất, ven đường chỉ bày lác đác vài chiếc đèn hoa.
Tuyết rơi xuống phủ lên chiếc ô mà Kỷ Vân Hành đang cầm, chẳng mấy chốc đã chất thành một lớp trắng xóa.
Liễu Kim Ngôn có vẻ chưa tham gia hội chùa bao giờ, nàng ấy tỏ ra hứng thú và thích thú với mọi thứ ven đường, còn kéo Kỷ Vân Hành đi qua hết quầy hàng này đến sạp hàng khác.
Kỷ Vân Hành không muốn làm mất hứng của nàng ấy nên vẫn giữ nụ cười trên môi, cố gắng tỏ ra vui vẻ đáp lại.
Dù rằng như vậy, Liễu Kim Ngôn vẫn nhìn ra được.
Nàng ấy đặt chiếc trâm hoa trong tay xuống, quan sát thật kỹ gương mặt Kỷ Vân Hành: “Vân Hành, sao trông cô giống như người có tâm sự vậy? Không vui hả?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu: “Không, ta không sao.”
Liễu Kim Ngôn rõ ràng không tin, nàng ấy trầm ngâm giây lát rồi hỏi: “Có phải cô cãi nhau với Thái tôn Điện hạ hay không?”
Kỷ Vân Hành trợn tròn mắt: “Sao có thể chứ.”
Nàng sẽ không cãi nhau với người khác, bởi vì ăn nói vụng về có cãi cũng chẳng thắng nổi, còn sợ khi người ta nổi giận sẽ đánh nàng.
Càng sẽ không cãi nhau với Hứa Quân Hách.
“Vậy là chuyện gì?” Liễu Kim Ngôn nói: “Trông cô cứ buồn buồn thế nào ấy, có thể nói cho ta nghe được không? Chúng ta là bạn mà.”
Kỷ Vân Hành định nói mình không buồn, nhưng nàng thực sự chẳng có chút hứng thú nào cả, dù cố cười gượng vẫn bị người khác nhìn thấu.
Cuối cùng Kỷ Vân Hành chỉ đành thừa nhận, nàng buông thõng hai vai như bóng xì hết hơi: “Chỉ là ta… đang suy nghĩ một số chuyện.”

Bình luận về bài viết này