Chương 68: Hắn cứ nhìn mình mãi thế này nhất định là có chuyện muốn nói với mình

Năm mười hai tuổi, Kỷ Vân Hành trở thành một thiếu nữ mới lớn.

Bởi vì đồ đạc của nàng luôn bị Kỷ Doanh Doanh cướp đi mất, nên nàng hiếm khi nhận những bộ quần áo đẹp hay món trang sức quý giá nào từ Tô Y. Dù có lấy nàng cũng sẽ lén giấu đi, chỉ khi trốn ra khỏi tiểu viện mới dám lấy ra sử dụng.

Mỗi lần đi gặp Tô Y, Kỷ Vân Hành đều cảm thấy như đang đến một buổi hẹn.

Vì vậy nàng sẽ lấy ra bộ váy áo mới, tự tết cho mình một kiểu tóc không quá cầu kỳ, trên đầu cài thêm trâm hoa. Không thể nói là ăn mặc lộng lẫy, nhưng ít nhất từ đầu đến chân đều gọn gàng sạch sẽ, để cho Tô Y thấy nàng có thể chăm sóc bản thân rất tốt.

Có một lần nàng mang theo ít hoa quả đi tìm Tô Y, sau khi hỏi tiểu nhị ở Liên Y Lâu biết được bà ấy đang ở hậu viện bèn tự đi ra sau tìm.

Đúng lúc bắt gặp Tô Y đang cãi nhau với người khác, giọng nói chói tai vọng lại, cũng không biết có thứ gì bị đập vỡ, tiếng động đó xông thẳng vào tai khiến Kỷ Vân Hành giật mình sợ hãi trốn sau bức tường ở góc khuất, không dám tiến thêm một bước.

Cuộc tranh cãi không kéo dài bao lâu, Kỷ Vân Hành chỉ loáng thoáng nghe thấy Tô Y hét toáng lên đuổi người ta đi, sau đó có một người đàn ông phẫn nộ đạp cửa bước ra ngoài.

Người đó họ Sở, dáng dấp cao lớn, dung mạo tuấn tú, Kỷ Vân Hành từng gặp y vài lần, mỗi lần đến đều đứng bên cạnh Tô Y mỉm cười híp mắt gọi nàng là “Tiểu Vân Hành.”

Kỷ Vân Hành muốn chào y, nhưng thấy sắc mặt y đang giận dữ mặt đỏ phừng phừng đầy vẻ hung ác, nàng không dám mở lời.

Nhưng chẳng mấy chốc, vị Sở công tử đó đã phát hiện ra nàng, lập tức chuyển bước đi đến trước mặt nàng.

Kỷ Vân Hành thấy gương mặt y lạnh lùng tột cùng, không còn vẻ hiền hòa như những lần gặp trước, theo bản năng lùi lại hai bước.

Chỉ thấy Sở công tử nhìn nàng từ trên cao, gằn giọng: “Tiểu Vân Hành, ngươi không có nhà sao? Sao lúc nào cũng đến tìm Liên Y?”

Kỷ Vân Hành lùi về sau, giấu túi hoa quả ra sau lưng, nhỏ giọng đáp: “Cháu đến thăm dì.”

“Dì?” Sở công tử cười khẩy: “Ngươi và nàng ấy chẳng có quan hệ huyết thống, lấy đâu ra cái quan hệ dì cháu này hả? Ngươi có biết năm nay nàng ấy đã bao nhiêu tuổi rồi không? Ta và nàng ấy đã đính ước từ lâu nhưng nàng ấy cứ mãi kéo dài không chịu thành thân, ngươi có biết nguyên nhân là do ai không?”

Trong ký ức của nàng thái độ của Sở công tử không hề hùng hổ đến như vậy, có thể do lúc đó y đang giận dữ, thế nên giọng điệu với Kỷ Vân Hành không được tốt lắm.

Kỷ Vân Hành khi đó chỉ cảm thấy sợ hãi, sau này mới hiểu rõ ngọn nguồn cơn giận của Sở công tử do đâu mà ra.

Sau cuộc cãi vã lần đó, Sở công tử đã rời khỏi Linh Châu, cũng không biết đã đi đâu, sau này không còn trở về nữa.

Kỷ Vân Hành nghe thấy đám tiểu nhị ở Liên Y Lâu nói rằng Tô Y đã từng mấy lần nhờ người dò hỏi tin tức về Sở công tử, nhưng sau đó nhận được tin gì thì Kỷ Vân Hành không rõ.

Nàng nhớ rằng khi Tô Y nhắc đến Sở công tử, ánh mắt bà trở nên thất thần, Kỷ Vân Hành hiểu được nỗi cô đơn và buồn bã ẩn sâu trong ánh mắt ấy, nó đã in sâu trong tâm trí nàng từ rất lâu.

Kỷ Vân Hành không muốn trở thành gánh nặng cho bất kỳ ai, vì vậy nàng luôn cố gắng sống thật tốt, dùng cách của riêng mình để báo đáp những người yêu thương và đối tốt với nàng.

Nàng vẫn luôn nghĩ như vậy, cho đến nửa tháng trước khi Hứa Quân Hách dùng giọng điệu kiềm chế cơn giận để hỏi nàng câu hỏi kia.

Tinh thần Kỷ Vân Hành đã hoảng hốt trong hơn mười ngày qua, thỉnh thoảng trong giấc mơ lại nghe thấy câu hỏi ấy, thỉnh thoảng lại ngây người nhớ đến biểu cảm của Hứa Quân Hách ngày đó.

“Kim Ngôn, sau này cô muốn thành thân với người như thế nào?” Kỷ Vân Hành hỏi người bên cạnh.

Liễu Kim Ngôn nghiêm túc suy nghĩ rồi mới trả lời: “Ta muốn tìm một người đàn ông bình thường, không cần quá nổi bật nhưng phải thật thà chăm chỉ, nhưng vì ta là vũ cơ, ta không thể quyết định được số phận của mình.”

Kỷ Vân Hành hỏi: “Vậy cô sẽ nghe theo lời các ma ma trong lâu sao?”

“Đương nhiên là không.” Liễu Kim Ngôn đáp: “Ta ghét nhất là bị người khác thao túng. Đợi đến khi có đủ tiền, ta nhất định sẽ tìm cách rời khỏi nơi này, tự tìm người mình thích để thành hôn.”

Kỷ Vân Hành nghe thấy lời này bỗng có hơi thất thần.

Những lời Liễu Kim Ngôn nói hoàn toàn khác với suy nghĩ của Kỷ Vân Hành.

Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, chuyện hôn nhân đại sự từ xưa đến nay luôn do người lớn trong gia đình quyết định.

Kỷ Vân Hành mất mẹ từ nhỏ, cha cũng không coi nàng ra gì, chỉ có Tô Y yêu thương nàng suốt mười năm qua, trong lòng Kỷ Vân Hành, Tô Y chính là người thân duy nhất của nàng.

“Vậy nếu người nhà sắp xếp cho cô một tấm chồng, cô có nghe theo không?”

Kỷ Vân Hành vô thức hỏi ra câu đó, sau đó chợt nghĩ đến việc Liễu Kim Ngôn không có cha mẹ, nàng lập tức cảm thấy mình đã xúc phạm người ta, đang định xin lỗi thì nghe Liễu Kim Ngôn nói.

“Vân Hành, thực ra thứ gọi là tình yêu không có nhiều tác dụng cho lắm, khi nó tồn tại giữa nam và nữ lại sẽ càng ngắn ngủi đi nhiều, đám cô nương bọn ta ở trong lâu đã nghe quá nhiều lời yêu từ miệng đàn ông, không có một chữ nào là thật, cũng không có giá trị gì cả.”

Kỷ Vân Hành hiểu được và cũng rất đồng tình.

Bởi vì nàng biết được từ lời kể của Vương Huệ rằng, xưa kia cha nàng dường như đã rất yêu mẹ nàng, yêu đến mức tự tay vẽ cho bà một đống tranh, phản kháng lại phụ thân chỉ để cưới được mẹ nàng.

Nhưng đến cuối cùng tất cả đều hóa thành mây khói, ít nhất Kỷ Vân Hành chưa từng tận mắt nhìn thấy bất kỳ tình yêu nào từ cha mình, cho dù là với mẹ nàng hay là nàng.

Liễu Kim Ngôn nắm lấy bím tóc nhỏ của Kỷ Vân Hành, dùng đuôi tóc vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay, giọng nói có phần hững hờ: “Nhưng lập gia đình không phải là chuyện nhỏ, giả sử cô có thể sống đến tám mươi tuổi, vậy thì bây giờ cô còn lại sáu mươi hai năm để sống. Trong những năm tháng dài dằng dặc đó, cô sẽ ăn cùng mâm ngủ cùng giường, sinh con đẻ cái, sớm chiều chung đụng với một người đàn ông. Người đó sẽ không phải bạn học trong thư viện, cũng không phải bạn bè sáng gặp chiều xa, hai người sẽ cùng nhau trải qua rất nhiều năm tháng. Vậy cô có sẵn lòng tìm một người mình không yêu hay không?”

Kỷ Vân Hành tất nhiên không sẵn lòng, nhưng nàng không biết thế nào mới gọi là yêu.

Nàng phân biệt rõ ràng giữa oán giận và thù hằn, nàng biết mình ghét loại người thế nào nhưng lại mơ hồ về ranh giới của tình yêu, tưởng rằng chỉ cần không phải người mình ghét thì có thể chung sống với nhau.

Kỷ Vân Hành bắt đầu kể với Liễu Kim Ngôn về chuyện của Tô Y, sau cùng còn ủ rũ nói: “Ta chỉ muốn để dì Tô buông bỏ gánh nặng xuống, bắt đầu cuộc sống của chính mình.”

Liễu Kim Ngôn nghe xong lại thở dài một hơi: “Vân Hành, dường như cô vẫn chưa hiểu, sở dĩ dì Tô chăm sóc cô, yêu thương bảo vệ cô như vậy là để tự tìm cho mình một sự an ủi trong tâm hồn, đó là sự lựa chọn của bà ấy, không liên quan gì đến cô.”

“Không có ai sống mà không vì bản thân mình cả.”

Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, tuyết vẫn rơi lả tả như muốn chôn vùi tất cả mọi thứ ở Linh Châu.

Cũng chính trong trận tuyết lớn đó, Kỷ Vân Hành của năm mười hai tuổi từng sợ rằng người dì duy nhất yêu thương nàng sẽ vì cuộc cãi vãi kia mà vứt bỏ nàng, không cho phép nàng đặt chân đến Liên Y Lâu nữa.

Nàng đã từng nhận được tình yêu của người thân nhưng chẳng bao lâu lại vụt mất, dù nàng đã hết lòng trân trọng.

Vì thế nàng rất sợ để Tô Y thất vọng về mình, cũng sợ bà ấy sẽ rời đi mà không hẹn ngày gặp lại như Sở công tử kia.

Chính vì nỗi sợ mất mát ấy đã khiến nàng trở nên mù quáng, suýt nữa bước lên một con đường sai lầm.

“Ta đã hiểu rồi.” Kỷ Vân Hành vươn tay đón lấy những bông tuyết bay tán loạn, nói khẽ: “Con người nên sống vì chính mình.”

Chia tay với Liễu Kim Ngôn trong một trận tuyết lớn, màn tuyết mịn đã phủ đến mắt cá chân, hai người đều cảm thấy nếu tiếp tục bước đi sẽ khó về nhà được nên đành tạm biệt ngay bên đường.

“Đêm tiểu niên sau khi dùng bữa xong cô có thể đến tìm ta không? Chúng ta cùng đi dạo hội chùa.” Liễu Kim Ngôn hỏi nàng như vậy.

“Đương nhiên rồi.” Kỷ Vân Hành gật đầu đồng ý rồi ôm lấy nàng ấy: “Cảm ơn cô, Kim Ngôn.”

Liễu Kim Ngôn vỗ nhẹ lên lưng nàng: “Cần gì phải cảm ơn chứ.”

Kỷ Vân Hành bước lên xe ngựa về lại Kỷ gia.

Lần này nàng không trở lại tiểu viện ngay mà chờ ở tiền đường một lúc lâu, đợi đến khi Tô Y trở về.

Kỷ Vân Hành mời bà vào chính đường, hai người ngồi xuống đối diện nhau.

“Dì Tô, uống chén trà nóng cho ấm người.” Kỷ Vân Hành rót trà đẩy đến trước mặt bà.

Tô Y nhấp một ngụm, sau đó ngước mắt lên chăm chú nhìn nàng, cẩn thận quan sát nàng rất lâu.

Kỷ Vân Hành vốn không quen bị nhìn như vậy, nhưng ánh mắt của Tô Y luôn dịu dàng chứ không hề mang theo chút bức bách nào, giống như dồn cả sự ấm áp của tâm hồn vào đó.

“Hữu Hữu, thực ra khoảng thời gian qua ta vẫn luôn đợi con đến tìm ta.” Tô Y nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, mở lời trước: “Ngày hôm đó sau khi con trở về cứ ủ rũ không vui, giống như có tâm sự trong lòng, thỉnh thoảng lại lộ vẻ phiền muộn. Ta không hỏi han gì đến là vì muốn con sẽ chủ động đến nói với ta.”

“Quả thực có một chuyện con muốn nói rõ với dì Tô.” Kỷ Vân Hành tiếp lời: “Con không muốn tiếp tục qua lại với đích tử Đỗ gia nữa, con xin lỗi dì.”

Tô Y lại bật cười: “Sao con phải xin lỗi ta, ta đã nói trước với con rồi mà, ta sẽ cố gắng hết sức để chọn người xứng đáng làm vị hôn phu cho con, nếu con không thích người này ta tìm người khác là được rồi.”

Kỷ Vân Hành lắc đầu, nói thêm: “Không chỉ riêng hắn, hiện tại con không có ý định thành hôn.”

Tô Y thoáng sững lại, không lên tiếng.

Kỷ Vân Hành nói tiếp: “Trước đây con rất sợ mất đi dì Tô, bởi vì sau khi mẫu thân qua đời, chỉ có dì mở rộng vòng tay cho con cái ôm ấm áp. Những năm qua, số bạc dì gửi đến Kỷ gia, đồ đạc mua cho con, những lần dì vì con đến Kỷ gia đòi công bằng, con đều ghi nhớ cả. Lúc còn nhỏ con không hiểu vì sao phụ thân lại không thương con, cũng không hiểu vì sao dì lại thương yêu con, nhưng con một lòng muốn báo đáp dì, cố gắng hết sức làm dì vui lòng, nghe theo mỗi quyết định của dì, chính vì con sợ mình trở thành gánh nặng rồi sau đó dì cũng sẽ bỏ rơi con.”

“Nhưng giờ con nhận ra, có lẽ cách con báo đáp dì Tô đã sai rồi.” Kỷ Vân Hành ngước mắt lên đối diện với ánh mắt của Tô Y, bình tĩnh nói: “Con hy vọng dì Tô có thể tạm gác chuyện của con sang một bên, hãy nghĩ cho bản thân trước.”

Kỷ Vân Hành là người có tính cách rất nội tâm, Tô Y hầu như chưa bao giờ nghe nàng bày tỏ cảm xúc mãnh liệt đến vậy. Bà luôn nghĩ rằng mình làm chưa đủ tốt nên mới khiến giữa hai người có một khoảng cách vô hình.

Tô Y từng cho rằng nguyên do là vì không có quan hệ huyết thống, lại càng không thể ngày ngày bầu bạn bên cạnh Kỷ Vân Hành nên khó tạo dựng được sự gắn bó chân thật.

Nhưng thực ra Kỷ Vân Hành luôn hiểu rõ, như thể nàng đã ghi nhớ tất cả mọi việc trong quá khứ nên coi trọng Tô Y vô cùng.

Tô Y nghe đến đây, hốc mắt chợt nóng lên, từng dòng nước mắt nóng hổi chảy xuống.

Bà biết câu trả lời, sở dĩ Kỷ Dục không thương Kỷ Vân Hành là vì hận mẫu thân của nàng.

Còn bà yêu thương Kỷ Vân Hành cũng là vì mẫu thân của nàng.

Tất cả những điều Kỷ Vân Hành đã trải qua, đều là cảm xúc tiếp nối từ duyên phận với Bùi Vận Minh.

Có lẽ sau khi trưởng thành, nàng cũng dần hiểu ra nguyên do, nhưng trước nay chưa bao giờ nói ra.

Vì những gì nàng có được quá ít ỏi, cho nên cho dù những điều ấy không phải dành cho mình, nàng vẫn cố gắng đền đáp.

Tô Y bước vòng qua bàn ôm lấy Kỷ Vân Hành, nghẹn ngào nói: “Là lỗi của ta, người nên nói xin lỗi phải là ta.”

Kỷ Vân Hành vòng tay đáp lại cái ôm ấm áp, gục đầu lên vai bà khẽ nói: “Dì Tô không làm sai điều gì cả, cảm ơn dì những năm qua đã không bỏ rơi con.”

Nàng không quan tâm tình thương của Tô Y bắt nguồn từ đâu, nàng chỉ biết rằng suốt mười năm qua, tình cảm ấy vẫn kiên trì như những ngày đầu, đối với nàng như vậy đã là đủ.

Trò chuyện rất lâu, đến khi đứng dậy rời đi, Tô Y mới sực nhớ ra: “Vài hôm trước Đỗ công tử lấy danh nghĩa thứ muội gửi đồ đến đây, nếu con đã không có ý giao thiệp với hắn, hôm nay ta sẽ bảo người đi trả lại.”

Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ rồi nói: “Dì Tô cứ giao đồ lại cho con, để con tự đi trả.”

Nhân tiện cũng phải nói rõ ràng với Đỗ Nham, tránh để hắn ta cứ ba ngày hai lượt lại đến quấy rầy nàng, rồi lại nói những câu sáo rỗng đại loại như mới mấy ngày không gặp đã rất nhớ mong.

Sau khi bày tỏ hết lời trong lòng, tảng đá đè nặng trong lòng Kỷ Vân Hành như hoàn toàn trút xuống, cảm giác nhẹ nhõm khiến tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.

Sáng hôm sau, nàng theo Tô Y ra ngoài mua sắm đồ Tết.

Tính ra đây vẫn là lần đầu tiên Kỷ Vân Hành mua đồ Tết với danh nghĩa Kỷ gia, trước đây khi đến ngày Tết nàng chỉ lén chuồn ra ngoài qua khe cửa, sau đó đi mua vài tờ giấy đỏ tự viết vài lời chúc phúc dán lên cánh cửa của tiểu viện.

Lần này cần mua nhiều đồ hơn, Tô Y muốn nàng tự chọn câu đối sau đó sẽ mời Tú tài viết chữ, đến lúc đó đem dán lên mỗi cánh cửa trong Kỷ phủ.

Tô Y còn nói muốn mua cho nàng một miếng ngọc tốt để đeo, thế là bà ấy dẫn nàng đến một cửa hàng ngọc thạch nổi tiếng ở Linh Châu.

Ngọc ở đây đều là hàng thượng phẩm nên giá thành không hề rẻ, trong gian hàng lớn chỉ có vài khách hàng, vì vậy nên Kỷ Vân Hành vừa bước vào cửa đã thấy Hứa Quân Hách đứng giữa gian phòng.

Hắn mặc áo bào đen đậm, mái tóc dài buộc lại bằng ngọc quan, những sợi tóc dài buông xuống sau lưng. Dây lưng bó lấy thắt lưng gọn gàng, dù trang phục mùa đông có hơi dày nhưng vẫn tôn lên thân hình cân đối và cao ráo của hắn.

Tuân Ngôn đang cầm áo choàng lớn lặng lẽ đứng ngay bên cạnh.

Chắc hẳn hắn cũng đến để mua ngọc, lúc này hắn đưa lưng về phía cửa, nghe chưởng quầy giới thiệu hai khối ngọc trong tay.

Kỷ Vân Hành không ngờ sẽ gặp hắn ở đây, chân vừa bước vào đã khựng lại khiến Tô Y hiểu nhầm.

“Hữu Hữu đừng lo lắng, trong tay ta vẫn còn đủ bạc có thể mua hai khối ngọc ở đây cho con.” Tô Y mỉm cười đẩy vai nàng đi vào trong: “Đi vào thôi.”

Kỷ Vân Hành bước thêm hai bước ngẩng đầu lên lần nữa, đã thấy Hứa Quân Hách xoay người lại đang nhìn nàng.

Tim nàng bất giác đập nhanh, ngơ ngác đối diện với ánh mắt ấy, nhất thời không biết phản ứng thế nào.

Dù sao lần trước đã chia tay trong không vui, Hứa Quân Hách trông rất giận dữ, hơn nữa suốt mười mấy ngày không có liên lạc gì với nàng, không biết hắn đã nguôi giận chưa.

Kỷ Vân Hành sợ nếu mình bước đến nói chuyện với hắn sẽ bị hắn trách mắng thêm một trận.

Quả nhiên Hứa Quân Hách không mở lời, nhưng cảm xúc giữa đôi mày mắt trông rất bình thản, hoàn toàn không có dấu hiệu nổi giận.

Kỷ Vân Hành chờ một lúc, thấy hắn vẫn im lặng không nói gì, nàng bèn tránh ánh mắt quay sang nói chuyện với Tô Y.

Tô Y đương nhiên cũng đã thấy đại nhân vật kia đang đứng sừng sững trong cửa hàng, bà nhất thời hối hận vì hôm nay đã đến nơi này, trong lòng thầm than một câu không may mắn.

Nhưng ánh mắt của Hứa Quân Hách lúc này đang nhìn chằm chằm về phía họ, bây giờ nếu đi ra ngoài e rằng không ổn, Tô Y chỉ đành cắn răng kéo Kỷ Vân Hành đến một quầy trưng bày khác để xem ngọc.

Kỷ Vân Hành bị kéo đi nhưng vẫn len lén quay đầu nhìn vài lần, mỗi lần quay đầu lại đều bất ngờ chạm phải ánh mắt của Hứa Quân Hách.

Ánh mắt hắn bình thản không một gợn sóng, nhưng dường như ẩn chứa điều gì đó nặng nề đổ dồn cả vào người nàng.

Sau đó Tô Y chọn vài khối ngọc, gọi tiểu nhị trong cửa hàng đến để giải thích và so sánh kỹ lưỡng từng loại.

Kỷ Vân Hành không hiểu những lời giới thiệu đó, thấy Tô Y nghe rất chăm chú, hai tay bà đang mê mải chọn lựa, nàng lại quay đầu nhìn về phía Hứa Quân Hách.

Hắn đứng yên ở đó, vẫn giữ tư thế nhìn chằm chằm vào nàng nhưng cũng không nói lời nào.

Thôi được rồi.

Kỷ Vân Hành thầm nghĩ, hắn cứ nhìn mình mãi thế này nhất định là có chuyện muốn nói với mình.

Nàng nhẹ nhàng rời khỏi Tô Y bước chầm chậm đến gần Hứa Quân Hách, lén dịch về phía hắn vài bước rồi khẽ hỏi: “Lương Học, vết bỏng trên tay ngài đã đỡ hơn chưa?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này