Hôm ấy nước trà nóng đã văng bỏng tay Hứa Quân Hách làm nổi lên vài vết mụn nước, sau khi trở về hành cung hắn đã bảo y sư chọc vỡ rồi bôi thuốc, qua nửa tháng vết phồng rộp đã bong da lành hẳn.
Hắn khẽ cúi đầu nhìn Kỷ Vân Hành, bàn tay đã khỏi lại bất giác nóng bừng lên.
Kỷ Vân Hành dường như lúc nào cũng thẳng thắn như thế, trong ánh mắt nàng luôn trong suốt, như thể chẳng hề che giấu được điều gì.
Cho dù ngày đó trong xe ngựa hai người đã chia tay trong không vui, suốt hơn mười mấy ngày qua cũng không qua lại, nhưng khi gặp lại nàng vẫn tiến lại gần hắn như ngày trước, dịu dàng bộc lộ mặt yếu đuối của mình trước hắn.
Trong những ngày xa cách đó, Hứa Quân Hách cũng không thoải mái được giây phút nào.
Hắn hiếm khi có một giấc ngủ yên, giống như có thứ gì đó đè nặng trong lòng cứ không ngừng gia tăng áp lực từ sáng đến tối, đến cả ban ngày cũng thường khiến hắn mất tập trung.
Chỉ cần nghĩ đến ngày đó Kỷ Vân Hành đỏ hoe đôi mắt rời đi, hắn liền cảm thấy hơi thở của mình như nghẹn lại, trong lòng cứ lẩn quẩn những phiền muộn khó lòng tan biến làm tâm trạng hắn trở nên rối tung rối mù.
Hắn rất không hài lòng, mà trong những đêm dài khó lòng vào giấc ngủ khi cứ chìm vào những cảm xúc lạc lối không ngừng nghĩ về Kỷ Vân Hành, hắn dần nhận ra nguồn cơn của sự không hài lòng này.
Hứa Quân Hách cảm thấy hôm ấy mình không nên giận dữ, bởi Kỷ Vân Hành vốn là người có tính cách như thế, nếu hắn thực sự muốn nàng thay đổi thì nên nói chuyện với nàng một cách tử tế mới phải. Nàng vốn không phải là người cố chấp, huống hồ nàng vẫn luôn rất nghe lời hắn.
Nhưng cơn giận vô cớ đã thiêu đốt lý trí của hắn, vào lúc đó hắn đã không thể bình tĩnh lại để suy nghĩ vấn đề này mà hoàn toàn bị sự bốc đồng chi phối.
Thi Anh trước khi rời đi đã từng khuyên hắn: “Tiểu điện hạ đừng giận dỗi với Kỷ cô nương nữa, nàng vốn là đứa trẻ không quá thông minh, ngài làm thế sẽ khiến nàng sợ hãi.”
Hứa Quân Hách im lặng không đáp.
Thi Anh lại nói: “Mệnh số đã định thì có cưỡng cầu cũng vô ích. Nếu Kỷ cô nương thật lòng yêu thích người khác, không muốn trở thành Thái tôn phi, vẫn mong Tiểu điện hạ đừng làm khó nàng.”
Thi Anh cố tình nói như vậy, Hứa Quân Hách biết rõ điều đó.
Rõ ràng hắn chưa từng có suy nghĩ đến chuyện Kỷ Vân Hành làm Thái tôn phi của mình, nhưng dù biết ông ấy cố ý, hắn vẫn không thể kiềm chế sự phiền muộn trước giả thiết đó.
Vô duyên ư?
Chưa nói đến ngọn nguồn sâu xa của đời trước, chỉ riêng sự gắn kết mờ mịt nào đó tựa như một sợi dây vô hình đã kéo hai con người vốn xa lạ như hắn và Kỷ Vân Hành đến cùng một chốn.
Có lẽ trong đời này sẽ không còn ai khác có thể giống hắn đến mức phải biến thành một con chó, xuất hiện tại tiểu viện tồi tàn của Kỷ Vân Hành.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ, giữa hắn và Kỷ Vân Hành chính là duyên số, một mối duyên phận độc nhất vô nhị.
Không ai có thể thắng được hắn ở điểm này.
Hắn nhìn vào đôi mắt trong trẻo của Kỷ Vân Hành, bỗng nhiên giơ tay lên hướng lòng bàn tay ra ngoài cho nàng xem.
Kỷ Vân Hành theo phản xạ nắm lấy tay hắn quan sát thật kỹ, quả nhiên bên trên có vài vết sẹo nhạt gần như đã liền da.
Ngày trời mùa đông vết thương khép miệng chậm hơn, đã nửa tháng rồi mà vẫn còn dấu tích, có lẽ lúc đó vết phồng rộp cũng không hề nhỏ.
Nàng đưa ngón tay khẽ chạm vào vết sẹo, sờ đến lớp chai mỏng trong lòng bàn tay hắn. Cảm giác nhồn nhột ấy khiến hắn khẽ co ngón tay lại, như muốn bao trọn tay nàng trong lòng bàn tay mình.
“Những vết sẹo này sẽ nhanh biến mất thôi.” Kỷ Vân Hành an ủi hắn, đồng thời còn lật tay mình lại, nói: “Trước đây chỗ này của ta cũng từng bị bỏng rồi nổi mụn nước, ta không cẩn thận chạm vào làm vỡ nó, sau đó dù không bôi thuốc mà nó vẫn từ từ mọc da mới, vết sẹo cũng dần biến mất luôn.”
Hứa Quân Hách bắt chước dùng ngón tay chạm nhẹ vào nơi vết sẹo đã hoàn toàn biến mất mà nàng nói, nào ngờ Kỷ Vân Hành bỗng phì cười.
“Nàng cười gì?” Hứa Quân Hách rút tay lại.
Kỷ Vân Hành nhỏ giọng nói: “Trông ngài hình như đã không còn giận nữa rồi.”
Nghe đến đây, Hứa Quân Hách thuận miệng tiếp lời: “Hôm ấy là ta không đúng, không nên giận nàng.”
Bên cạnh vẫn còn có Tuân Ngôn, chưởng quầy và mấy tiểu nhị trong cửa hàng ngọc thạch đang nhìn chằm chằm, Hứa Quân Hách thẳng thắn thừa nhận lỗi, không hề giấu giếm.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn thấy mọi biểu cảm trên gương mặt của Kỷ Vân Hành, nói tiếp: “Hôm nay ta đến đây là để mua ngọc làm quà tạ lỗi với nàng.”
Kỷ Vân Hành mở to mắt, trước là ngạc nhiên, sau là mừng rỡ: “Dì Tô cũng dẫn ta đến đây để mua ngọc, không cần Lương Học phải tốn kém đâu.”
Hứa Quân Hách nói với giọng điềm tĩnh: “Bà ấy là bà ấy, còn ta là ta.”
Hắn xoay người, đẩy mấy miếng ngọc trong hộp trên quầy về phía nàng cho nàng xem: “Chọn một miếng nàng thích đi.”
Trước mặt hắn là những khối ngọc có chất lượng và nước ngọc tốt nhất trong cửa hàng, nhưng ngọc vốn là vật chú trọng duyên số, không phải cứ mua đắt nhất là tốt nhất, mà phải chọn hợp mắt.
Kỷ Vân Hành cũng không nũng nịu từ chối, nàng bước lên trước tựa vào quầy gỗ ngắm nhìn từng khối ngọc trên quầy mấy lượt, cuối cùng chọn khối ở giữa, trông như lớp sương mù trắng bao quanh một nhánh trúc non, nước ngọc trong vắt đẹp vô cùng.
Chưởng quầy vừa nhìn thấy đã cười tươi không khép miệng, lập tức hỏi ý nàng: “Cô nương muốn làm vòng tay, trâm cài hay là ngọc bài?”
Kỷ Vân Hành không hiểu về những thứ này, bèn quay sang nhìn Hứa Quân Hách cầu cứu.
Hắn liếc nhìn xuống cổ tay Kỷ Vân Hành, thấy trên cổ tay nàng chỉ đeo một chiếc vòng tay được bện từ dây ngũ sắc, trên đó có một khối vàng nhỏ như hạt đậu, nhìn thế nào cũng thấy quá giản dị.
“Vòng tay.” Hứa Quân Hách lên tiếng.
Chưởng quầy lại vui vẻ nói: “Phần lõi vòng còn dư có thể làm thành một đôi khuyên tai hoặc nhẫn.”
Hứa Quân Hách lại nhìn sang tai nàng, nói: “Khuyên tai đi.”
Kỷ Vân Hành không có ý kiến, nàng giống như đứa trẻ được người lớn dẫn đi mua đồ, cứ yêu thích vuốt ve miếng ngọc trong tay, vẻ mặt vui sướng tràn ngập chờ mong, giống như đang rất nôn nóng để được xem thành phẩm vậy.
Lúc chưởng quầy lấy lại khối ngọc, nàng còn có vẻ lưu luyến không nỡ rời.
Nhìn nàng như vậy, Hứa Quân Hách bất giác thấy tay mình ngứa ngáy lạ kỳ, giống như phải sờ vào đầu nàng hoặc véo nhẹ má nàng mới có thể hết ngứa vậy.
Trêu chọc Kỷ Vân Hành thật sự là một việc rất thú vị, nếu không thì Hứa Quân Hách cũng chẳng thường hay đùa giỡn nàng như vậy.
Kỷ Vân Hành khác biệt với những người khác.
Từ rất lâu trước đó Hứa Quân Hách đã biết điều này, nhưng lúc đó hắn nghĩ sự khác biệt này là vì mối quan hệ giữa Bùi gia và Hứa gia nên mới khiến hắn đối xử đặc biệt với Kỷ Vân Hành.
Nhưng chẳng biết bắt đầu từ khi nào, sự khác biệt của Kỷ Vân Hành trong lòng đã vượt xa khỏi nguyên nhân ban đầu. Lúc nàng xuất hiện ở trước mặt Hứa Quân Hách, nàng không chỉ là cháu gái của Bùi Hàn Tùng nữa, mà là một cô nương mất mẹ từ nhỏ, một mình sống kiên cường trong tiểu viện, một Kỷ Vân Hành trông ngốc nghếch nhưng lại mang trong mình một sức sống cứng cỏi đặc biệt.
Khi Hứa Quân Hách hiểu ra điều này, những vấn đề từng làm hắn phiền muộn cũng dần có câu trả lời.
“Về đi.” Hứa Quân Hách nói: “Chẳng phải dì nàng đã dặn nàng bớt qua lại với ta hay sao, nàng mau đi đi, tránh cho bà ấy lại không vui.”
Kỷ Vân Hành quay người lại nhìn về phía Tô Y, thấy bà ấy vẫn đang nghe tiểu nhị giới thiệu ngọc, nhưng chắc hẳn cũng đã nhận ra nàng len lén chạy đến nói chuyện với Hứa Quân Hách rồi.
Nàng liền giải thích với Hứa Quân Hách: “Không phải dì Tô ghét ngài, mà bà ấy nghĩ thân phận ngài cao quý, sợ sự lỗ mãng của ta làm phiền ngài nên ngài đừng trách nhé.”
“Ta biết rồi.” Hứa Quân Hách tỏ ra bình thản, không hề tức giận vì mình bị ghét bỏ, giống như đã trở nên chững chạc hơn, nói: “Hai ngày tới ta có việc bận, khi rảnh ta sẽ mang vòng ngọc đến tận nơi cho nàng.”
“Được.” Kỷ Vân Hành mỉm cười đồng ý, tiếp đến lại để chưởng quầy đo kích cỡ tay nàng, sau đó chào tạm biệt Hứa Quân Hách, xong xuôi lại hào hứng quay về bên Tô Y.
Tô Y thấy gương mặt rạng rỡ của nàng thầm thở dài trong lòng nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ dắt tay nàng đến trước để nàng chọn ngọc.
Kỷ Vân Hành chọn một khối ngọc khác, lần này là để làm trâm cài.
Dù là ngọc do Hứa Quân Hách tặng hay do Tô Y tặng, Kỷ Vân Hành đều yêu thích vô cùng, vì thế mấy ngày sau đó tâm trạng nàng rất vui vẻ.
Lúc về đến nhà nàng còn hỏi thăm Tô Y về giá cả khối ngọc kia, dự định tặng lại Hứa Quân Hách một món quà đáp lễ, nhưng không ngờ Tô Y báo ra một con số, còn nói thêm: “Khối ngọc mà Hoàng thái tôn mua cho con, dù con có bán cả phủ cũng không mua nổi. Nếu muốn đáp lễ thì không cần để ý giá trị, chỉ cần có lòng là được rồi.”
Kỷ Vân Hành lấy chiếc hộp nhỏ dưới gầm giường ra, đếm tới đếm lui số bạc còn lại trong đó.
Ít đến thảm hại, còn chẳng đủ số lẻ nữa.
Kỷ Vân Hành bắt đầu suy nghĩ, xem xem món quà đáp lễ như thế nào mới gọi là có lòng.
Ngày hai mươi bốn tháng Chạp, một ngày trước tiểu niên, Hứa Quân Hách đến đúng như đã hẹn. Nhưng lần này hắn không đi cửa sau hay leo tường, mà đường hoàng vào từ cổng chính Kỷ gia.
Trong lúc Tô Y không có mặt, Kỷ Vân Hành là người làm chủ trong nhà, thế là bọn hạ nhân nhanh chóng mời nàng ra đón tiếp.
Đây là lần đầu tiên Kỷ Vân Hành nghênh đón Hứa Quân Hách từ cổng chính, nàng mơ mơ màng màng dẫn theo tất cả mọi người trong nhà ra đón, trong đó bao gồm cả thê thiếp và các người con của Kỷ lão gia. Dĩ nhiên, Vương Huệ và huynh muội Kỷ Viễn cũng có mặt, chỉ có Kỷ Dục đang nằm bệnh trên giường không gượng dậy nổi nên vắng mặt.
Lần trước lúc Kỷ gia náo loạn một trận xấu hổ, đợi từ sáng sớm cho đến tối mịt, ai nấy đều kiễng chân mong ngóng mà chẳng thấy bóng dáng Hoàng thái tôn đến.
Nửa năm sau đó, Hứa Quân Hách lại đột ngột đến viếng thăm, bên cạnh chỉ dẫn theo một thái giám và một hộ vệ thân cận, hắn ăn mặc không quá cầu kỳ, trong ánh mắt chăm chú của mọi người hắn nhẹ nhàng khom người kéo Kỷ Vân Hành đứng dậy sau khi nàng hành lễ.
Dù hắn vẫn chưa nói gì cả, nhưng hành động này đã lập tức làm rõ tin đồn giữa Kỷ Vân Hành và Hoàng thái tôn có quan hệ thân thiết vốn đã râm ran từ trước.
Lúc Kỷ Vân Hành đứng lên nói chuyện với hắn, nàng sẽ vô thức tiến sát lại gần hắn, khoảng cách giữa hai người vượt quá mức xã giao bình thường, cảm giác thân mật toát ra trong lúc lơ đãng không thể nào là giả được.
Người trong hậu viện Kỷ gia được cho lui xuống, mọi người đều nhìn theo hai người rời đi.
Hứa Quân Hách đi từ cổng chính vào, nơi tiếp đãi hắn lẽ ra phải là chính đường, nhưng hắn không nói gì, những hạ nhân khác trong Kỷ gia cũng không dám tự tiện quyết định, thế là Kỷ Vân Hành chẳng hề hay biết cứ thế đưa Hứa Quân Hách thẳng đến tiểu viện của nàng.
Một bên có lòng, một bên vô ý.
Kỷ Vân Hành đưa hắn vào nhà, bảo người hầu dâng trà nóng, sau đó ngồi xuống đối diện dùng đôi mắt đầy mong chờ nhìn Hứa Quân Hách.
Nàng không cần nói gì, chỉ một cái nhìn thôi Hứa Quân Hách đã biết tỏng tâm tư nàng. Hắn lấy từ trong tay áo ra chiếc vòng ngọc đã đặt trong túi gấm đưa cho nàng: “Thử xem.”
Chiếc vòng được chế tác tinh xảo, trên mặt vòng không chút khuyết điểm nào, màu sắc như trúc xanh mọc trên núi dưới làn sương sớm, nước ngọc trong suốt óng ánh.
Chỉ là lúc đeo vào có hơi tốn sức, cuối cùng phải nhờ Hứa Quân Hách giúp đỡ, dùng lực hơi mạnh một chút mới có thể lồng vào cổ tay nàng.
Mu bàn tay và các khớp ngón tay bị ma sát đỏ bừng trên làn da trắng nõn lại càng bắt mắt hơn cả, nhưng Kỷ Vân Hành không hề kêu đau tiếng nào, chiếc vòng lồng trên cổ tay càng làm nổi bật màu ngọc sáng bóng, nàng càng nhìn càng thấy thích.
Hứa Quân Hách thấy niềm vui không che giấu trên gương mặt nàng, trong lòng hắn bỗng dưng trào dâng cảm giác thỏa mãn.
Đến khi nhận ra, hắn mới hiểu rằng tâm trạng của Kỷ Vân Hành có thể ảnh hưởng đến chính mình.
Kỷ Vân Hành lại cầm đôi khuyên tai ngọc hình giọt nước ngắm nghía trong tay, cuối cùng vẫn dè dặt đôi chút, không đeo ngay lên tai mà chỉ dùng đầu ngón tay sờ nhẹ vào rồi trịnh trọng cảm ơn Hứa Quân Hách: “Quà đáp lễ cho ngài ta vẫn chưa nghĩ ra, có thể thư thả cho ta mấy ngày nữa được không?”
Hứa Quân Hách thản nhiên gật đầu, dường như không quá quan tâm đến quà đáp lễ mà nàng nói.
Lúc cầm chén trà lên, ánh mắt hắn chợt bắt gặp một chiếc giỏ tre đặt trên bàn, hắn đưa tay mở nắp ra xem thì thấy bên trong có một khung thêu hoa văn sơn thủy kèm theo vài cuộn chỉ màu.
Hắn rút tay lại, nhàn nhã nhấp một ngụm trà, sau đó mới như vô tình lên tiếng: “Những thứ trong giỏ này là nàng thêu à?”
Kỷ Vân Hành đang cúi đầu ngắm nghía chiếc vòng ngọc trên tay, gật đầu đáp: “Đúng vậy, trước đó ta đã thêu được một nửa nhưng tạm ngừng rồi lơ là quên mất tiêu, hai ngày trước mới nhìn thấy lại nên ta lấy ra thêu tiếp, muốn hoàn thành cho xong luôn.”
Hứa Quân Hách im lặng một lúc lâu không trả lời, trong phòng trở nên tĩnh lặng.
Sau khi uống nửa chén trà, hắn mới cất giọng chậm rãi: “Nếu như nàng vẫn chưa nghĩ ra quà đáp lễ, chi bằng thêu xong cái túi thơm này tặng ta đi.”
Kỷ Vân Hành ngạc nhiên ngước mắt lên: “Ta thêu xấu lắm, cũng có thể làm quà được sao?”
“Tiền bạc châu cháu ta không thiếu, cần thêm những thứ đó làm gì, món quà do nàng tự tay làm ra mới đủ thành ý.” Hứa Quân Hách bình thản bổ sung thêm một câu: “Đẹp xấu không quan trọng.”
Kỷ Vân Hành lấy khung thêu ra xem đi xem lại, cảm thấy dùng cái túi thơm thêu lung tung này làm quà đáp lễ thì hơi cẩu thả.
Hứa Quân Hách lại nói: “Nàng còn món nào khác tặng ta không?”
Kỷ Vân Hành ngập ngừng đáp: “Tạm thời ta vẫn chưa nghĩ ra.”
Hứa Quân Hách: “Ngày mai ta muốn có.”
Kỷ Vân Hành ngước nhìn hắn: “Không thể thư thả thêm vài ngày sao?”
Hứa Quân Hách hỏi: “Cái túi thơm này nàng có thể hoàn thành trong hôm nay hoặc ngày mai không?”
Kỷ Vân Hành cân nhắc một lát, thấy phần họa tiết cơ bản đã thêu xong, chỉ cần khâu lại thành hình rồi gắn thêm tua rua là xong, thời gian hai ngày là đủ để làm, thế là nàng đành gật đầu.
“Vậy giờ Dậu ngày mai ta sẽ chờ nàng ở nhã gian tại Liên Y Lâu.” Hứa Quân Hách nói: “Nàng hãy mang túi thơm đã thêu xong đến tặng ta.”

Bình luận về bài viết này