Chương 70: Túi thơm này là của Đỗ công tử, không phải của ngài!

Kỷ Vân Hành vốn đã không định làm túi thơm nữa.

Kể từ khi nói rõ lòng mình với Tô Y, bà cũng đồng ý không vội tìm vị hôn phu cho nàng nữa, thế nên những cái túi thơm đó đương nhiên đã không còn đất dụng võ.

Chỉ là cái túi thơm này mới thêu được một nửa, Kỷ Vân Hành từ trước đến nay không thích bỏ dở giữa chừng nên mới nhặt lại định thêu tiếp cho xong, không ngờ Hứa Quân Hách lại bảo nàng thêu cho xong rồi đem tặng hắn như quà đáp lễ.

Dù nói thế nào, Kỷ Vân Hành vẫn thấy món quà này quá hời hợt, mang đi tặng sẽ chứng tỏ rằng nàng không coi trọng Hứa Quân Hách.

Nàng cứ chần chừ mãi không dám đồng ý.

Hứa Quân Hách nhìn thấu tâm tư nàng, liền nói lý lẽ: “Tay nghề thêu của nàng là do ta dạy nên nàng cũng xem như một nửa học trò của ta rồi. Ta không đòi thù lao gì cả, nàng cũng nên làm một cái túi thơm hoàn chỉnh tặng ta để tỏ lòng cảm ơn. Vừa hay nàng lại muốn đáp lễ, thứ đắt đỏ thì nàng không mua nổi, thứ rẻ tiền thì ta không cần. Nói tới nói lui vẫn là tấm lòng của nàng quan trọng nhất, về tình hay về lý thì nàng cũng nên làm xong túi thơm này tặng cho ta, nàng tự nghĩ lại xem có phải như thế không.”

Kỷ Vân Hành bị thuyết phục, mơ màng gật đầu: “Hình như là vậy…”

“Vậy ngày mai nhớ đến Liên Y Lâu tìm ta đúng giờ.” Thấy nàng đã đồng ý, Hứa Quân Hách không ở lâu thêm, sợ nàng lại dùng đầu óc ngốc nghếch nghĩ tới nghĩ lui rồi đổi ý.

Hắn đứng dậy đi ra ngoài, Kỷ Vân Hành đi theo đưa tiễn.

Chó con Học Học đang chơi đùa trong sân, nghe tiếng mở cửa liền chạy tới vẫy đuôi rối rít, rúc vào bên chân Hứa Quân Hách.

Hứa Quân Hách không ghét chó, huống hồ con chó nhỏ này lại rất dễ thương, thường thích quấn quýt bên hắn.

Nhưng trước đây hắn từng nhiều đêm ở lại trong thân xác của con chó này, bây giờ vừa nhìn thấy bộ dáng nịnh bợ của nó lại thấy khó chịu, trong lòng có hơi bực bội.

Hắn cúi người xuống xách cổ nó lên, nghiêm túc dạy dỗ nó một trận: “Chó cũng phải ra dáng chó, cả ngày vẫy đuôi nịnh hót lấy lòng sẽ chỉ khiến người khác khinh thường. Tốt xấu gì mày cũng là chó của Hoàng gia, sau này không được làm bộ dạng ngu xuẩn này nữa.”

Kỷ Vân Hành tỏ vẻ thắc mắc, hỏi lại: “Lương Học, đây là con chó ta nhặt ở ven đường, không phải chó của Hoàng gia.”

Hứa Quân Hách quay sang nhìn nàng, ánh mắt thoáng chút thâm trầm đầy ẩn ý nhưng không nói gì thêm, hắn đặt chó con xuống rồi sải bước rời đi.

Học Học chạy theo hắn suốt một đoạn đường đến trước cổng chính Kỷ gia mới dừng lại, nó ngồi xuống bên chân Kỷ Vân Hành, cùng nàng đưa mắt tiễn Hứa Quân Hách rời đi.

Hứa Quân Hách vừa bước qua ngưỡng cửa đi được hai bước, đột nhiên dừng chân quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Kỷ Vân Hành vẫn dõi theo hắn.

Kỷ Vân Hành đã nhiều lần tiễn Hứa Quân Hách đi.

Trước nay Hứa Quân Hách luôn rất dứt khoát nói đi là đi ngay, thường không nói thêm một lời dư thừa nào, hắn chưa từng quay đầu lại trước khi rời đi như lần này.

Kỷ Vân Hành thoáng ngẩn người, định hỏi hắn có phải còn điều gì muốn nói hay không, nhưng thấy hắn chỉ nhìn một lúc rồi lại quay người bước tiếp.

Tiễn hắn xong, Kỷ Vân Hành không màng đến những lời đồn ngoài kia, cũng không bận tâm đến những lời bàn tán trong phủ, nàng đi thẳng về tiểu viện của mình, đóng cửa lại và tập trung vào công việc.

Tô Y nghe được tin vội vã quay về, bà đến tiểu viện hỏi thăm nàng vài câu, thấy vẻ mặt nàng vẫn bình thản cũng không nói thêm gì nữa.

Nếu Kỷ Vân Hành đã quyết định tặng túi thơm, đương nhiên nàng sẽ không qua loa cho xong chuyện. Nàng dốc hết sức mình hoàn thành túi thơm, dù họa tiết bên trên mặt túi có khó coi, chỉ thêu nhiều màu nằm lộn xộn, nhưng ít nhất cũng tự tay nàng làm thành một món đồ.

Nàng ngắm nhìn tay nghề của mình cũng tự thấy xấu hổ, nhưng rồi lại nghĩ mình thêu xấu thế này cũng là lỗi của Hứa Quân Hách dạy chưa đủ tốt, thế nên cũng không quá tự trách.

Ngày hai mươi lăm tháng Chạp là Tết tiểu niên ở Linh Châu. Sáng sớm Kỷ Vân Hành đã thức dậy, tự mình quét dọn trong ngoài phòng ngủ một lượt, sau đó cùng Tô Y dán câu đối xuân lên các cửa lớn cửa nhỏ trong phủ. Bánh kẹo đặt sẵn trên bàn, đèn lồng đỏ treo trong sân, hạ nhân trong phủ cũng mặc quần áo có sắc đỏ đang hối hả qua lại, tất cả khiến cho Kỷ Vân Hành mới cảm nhận được không khí của Tết.

Ngày hai mươi lăm và ba mươi tháng Chạp là lúc hội chùa nhộn nhịp nhất, từ miếu Thành Hoàng ở khu Nam thành cho đến khu Bắc thành, dọc đường bày đủ các loại hoa đăng đầy màu sắc và vô số hàng quán nhỏ tập trung đông đúc bán đầy các mặt hàng từ sáng đến đêm khuya không ngơi nghỉ, đây cũng chính là khoảng thời gian ồn ào náo nhiệt nhất trong năm.

Tối nay Kỷ Vân Hành sẽ ra ngoài, nàng thay một chiếc áo đối khâm ngắn tay màu đỏ, phần gấu áo được thêu hoa văn như ý bằng chỉ vàng, dưới ánh đèn lồng sáng mờ mờ tỏa ra một vẻ đẹp riêng biệt.

Từ khi theo bên cạnh Kỷ Vân Hành hầu hạ, Lục Cúc đã học được rất nhiều kiểu vấn tóc, nghĩ đến hôm nay chủ tử sẽ ra ngoài đón Tết, nàng ấy chuyên tâm trang điểm cho Kỷ Vân Hành thật kỹ lưỡng, dùng đủ đầy trang sức từ cài tóc đến hoa tai. Kỷ Vân Hành vốn sở hữu làn da trắng mịn màng không chịu được sương gió, chỉ cần phủ nhẹ thêm chút phấn hồng, gương mặt đã trở nên vô cùng tinh tế, tô thêm son đỏ nhạt lại càng đẹp hơn, nổi bật nét thanh tú sẵn có.

Kỷ Vân Hành thừa hưởng phần lớn nét đẹp từ mẫu thân, nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt càng thêm duyên dáng; sau khi trang điểm xong, nàng đứng dưới đèn lồng đỏ, phong thái rạng rỡ nổi bật không gì sánh kịp.

Nàng đặc biệt chọn một tấm vải gấm đẹp gói gọn túi thơm mình đã làm vào đó, cất vào túi vải đeo trên vai.

Trước khi đi, nàng còn bảo Lục Cúc lấy món quà mà trước đó Đỗ Nham đã tặng nàng với danh nghĩa thứ muội ra. Khéo làm sao, món đồ hắn ta gửi đến cũng là một cái túi thơm, nhìn lớp thêu bên ngoài cũng biết là vật quý giá, nhưng Kỷ Vân Hành không thích, lúc nhận từ chỗ Tô Y nàng cũng chỉ liếc nhìn qua rồi bảo Lục Cúc cất đi ngay.

Nàng muốn đích thân trả lại cho Đỗ Nham, tiện thể có vài lời muốn nói trực tiếp với hắn ta.

Chuẩn bị xong xuôi, Kỷ Vân Hành ngồi lên xe ngựa đi ra ngoài. Nàng đã lên kế hoạch chi tiết cho hành trình đêm nay, đầu tiên nàng sẽ đến Liên Y Lâu gặp Hứa Quân Hách, tặng túi thơm đã hứa cho hắn, sau đó sẽ đến Diệu Âm Phường gặp Liễu Kim Ngôn, cuối cùng là đến Đỗ gia để trả đồ, như vậy thời gian sẽ được sắp xếp vừa vặn.

Chỉ là kế hoạch sẽ luôn không bắt kịp những biến cố, lúc Kỷ Vân Hành ngồi xe ngựa đến khu Tây thành, thấy trên đường phố giăng đèn kết hoa rực rỡ, tiếng người ồn ào lui tới, xe ngựa không thể tiến về trước thêm được nữa, nàng đành phải xuống xe đi bộ đến Liên Y Lâu.

Nhưng trên đường phố quá đông người, bước chân không thể nhanh được, vậy nên mất một ít thời gian.

Ai ngờ vừa đến Liên Y Lâu, nàng lại thấy Đỗ Nham đang đứng ngay trước cửa.

Đỗ Nham giống như đang chờ người nào đó, hắn ta cầm một cây quạt gấp đứng làm dáng trước cửa lâu, bên cạnh có hai gã sai vặt theo hầu.

Điều này nằm ngoài kế hoạch của Kỷ Vân Hành, nàng dự định sẽ trả đồ lại cho Đỗ Nham vào cuối buổi tối, huống hồ Hứa Quân Hách còn đang chờ nàng bên trong, thế là nàng giả vờ không nhìn thấy hắn ta, cúi đầu muốn mượn đám đông che chắn để đi vào.

Không ngờ mắt Đỗ Nham rất tinh, thoáng cái đã nhận ra nàng, còn cố ý bước tới trước mặt chắn đường nàng.

Trong nhã gian trên tầng hai của Liên Y Lâu, Hứa Quân Hách đã đến từ sớm, hắn ngồi đợi đã hơn nửa canh giờ, trà nguội rồi lại được thay mới, căn phòng từ đầu đến giờ vẫn giữ yên lặng.

Bên ngoài cửa sổ là phố phường ồn ã, tất cả âm thanh đều bị ngăn cách bởi khung cửa, không thể làm phiền được Hứa Quân Hách.

Trong tay hắn cầm vài tờ giấy cũ và hồ sơ, đây là những tài liệu mà Trình Du đã thu thập từ nhiều nơi về. Tin tức trên đó rất hỗn tạp, Hứa Quân Hách lại hơi lơ đãng, cứ lật qua lật lại mấy tờ giấy để xem.

Lúc đang cúi đầu xem, Tuân Ngôn đẩy cửa bước vào bẩm báo: “Điện hạ, Kỷ cô nương đã đến bên ngoài lâu.”

Ngón tay Hứa Quân Hách khẽ động, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không: “Ta biết rồi.”

Tuân Ngôn không nói gì thêm, lùi về phía sau hầu hạ. Một lúc lâu sau, Hứa Quân Hách mới chầm chậm ngẩng đầu lên, tỏ ra nghi hoặc: “Liên Y Lâu này cũng không lớn, nàng không đến mức không tìm được ta đâu nhỉ?”

Tuân Ngôn vội vàng tiếp lời: “Có lẽ không đâu, ngoài cửa đã có người tiếp đón rồi, chắc là Kỷ cô nương đang ở bên ngoài nói chuyện với ai đó nên mới chậm trễ một chút.”

Hứa Quân Hách có hơi đăm chiêu. Hắn biết Kỷ Vân Hành có quan hệ khá tốt với đám tiểu nhị trong Liên Y Lâu, lần đầu tiên gặp nàng ở đây nàng còn bị bắt chung với đám người trong nhà bếp, lúc đó là làm gì nhỉ?

Hứa Quân Hách chăm chú hồi tưởng lại, hình như là giúp họ rửa rau thì phải.

Nghĩ đến đó, hắn lại nhẫn nại chờ thêm một lúc.

Chỉ là sự nhẫn nại này không được bao nhiêu, chẳng mấy chốc hắn đã ngồi không yên, tự hỏi trong lòng rằng Kỷ Vân Hành có bao nhiêu điều để nói với người khác vậy, đã đến lâu vậy rồi mà còn chưa lên tới?

Hắn đặt tập hồ sơ lên bàn để Trình Du thu dọn, còn mình thì chắp tay sau lưng bước ra khỏi phòng: “Ngồi lâu quá, ra ngoài đi dạo xem.”

Kỷ Vân Hành bị Đỗ Nham chặn lại, nàng vốn không muốn nhiều lời, định lấy lý do có việc quan trọng để tránh khỏi, nhưng không ngờ Đỗ Nham lại đặc biệt bận tâm về việc bị Hứa Quân Hách dọa chạy lần trước ở ngoài hí lâu, hắn ta cảm thấy mất mặt trước Kỷ Vân Hành nên cứ khăng khăng muốn chặn nàng lại để giải thích.

Kỷ Vân Hành thực sự không có thói quen ngắt lời người khác, nhưng thấy hắn ta cứ nói mãi không ngừng, trong lòng nàng cũng nóng ruột, cứ liên tục rướn cổ nhìn vào trong lầu, cuối cùng quyết định thay đổi một chút kế hoạch cho hành trình đêm nay.

Nhân lúc Đỗ Nham ngừng lại lấy hơi, nàng vội nói: “Đỗ công tử, ngươi không cần giải thích với ta chuyện ngươi khi đó là thật sự bận việc cần về nhà xử lý hay là sợ Thái tôn Điện hạ, thực ra ta không quan tâm lắm đến mấy vấn đề này, nhưng dù hôm nay ngươi không đến tìm ta thì tối nay ta cũng sẽ đến tìm ngươi.”

Đỗ Nham nghe vậy lập tức hớn hở hỏi lại: “Kỷ cô nương không để bụng là được rồi, vậy cô đến tìm ta có chuyện gì sao?”

“Đỗ công tử tài học uyên thâm, một lòng tìm tòi học hỏi lại đang ở độ tuổi xuân tươi đẹp, sau này nếu có thể đỗ đạt làm quan chắc chắn sẽ có tiền đồ rộng mở. Còn cha ta chỉ là một tiểu quan Bát phẩm, hơn nữa nay đã bị bãi chức không còn được như xưa. Ta chỉ muốn tìm một người có gia thế bình thường, môn đăng hộ đối để kết hôn, e là đã phụ lòng ý tốt của công tử.”

Dĩ nhiên, những lời này đều do Tô Y dạy cho nàng, chứ Kỷ Vân Hành chẳng bao giờ nghĩ ra được cách nói khéo léo như thế.

Dù nàng nói năng lễ độ, nhưng sắc mặt Đỗ Nham lập tức trở nên khó coi, gặng hỏi: “Kỷ cô nương, cô nói lời này nghĩa là sao?”

Kỷ Vân Hành lắc đầu, lúc này mới thốt ra điều mình thực sự muốn nói: “Ta không thích công tử, trước đây gặp ngươi chỉ là nghe theo lời dì ta mà thôi. Hơn nữa, ta chỉ là người bình thường, ngươi không cần phải phí tâm sức vì ta. Còn chuyện ngươi cố ý châm ngòi gây mâu thuẫn giữa ta và Thái tôn Điện hạ, ta cũng không tin một chữ nào đâu. Đỗ công tử, ngẩng đầu ba thước có thần minh, trước khi làm điều ác hãy tự nghĩ xem bản thân sẽ phải chịu hậu quả gì.”

Giọng nàng chậm rãi, dù nói không trôi chảy lắm nhưng câu chữ rõ ràng, từng chữ đi xuyên qua những âm thanh ồn ào xung quanh đâm thẳng vào tai Đỗ Nham khiến cả người hắn ta như rơi vào hầm băng lạnh giá.

Hắn ta chăm chú nhìn thẳng vào mắt Kỷ Vân Hành, trong lòng nghiền ngẫm ý tứ trong lời nàng nói, còn vọng tưởng có thể tìm ra điều gì đó ẩn giấu trong ánh mắt nàng, nhưng chẳng có gì cả.

Đôi mắt Kỷ Vân Hành vẫn trong veo như mọi ngày, hệt như viên ngọc trai đen lấp lánh hoàn toàn không phản chiếu suy nghĩ trong lòng nàng.

Kỷ Vân Hành cũng không cho hắn ta nhiều cơ hội quan sát, nàng cúi đầu lấy chiếc túi thơm mà hắn ta tặng từ trong túi vải ra, nói: “Vật này trả lại cho công tử, vẫn mong công tử từ nay đừng gửi bất cứ thứ gì đến Kỷ gia dưới bất kỳ danh nghĩa nào.”

Đỗ Nham cứng đờ người, không đưa tay ra nhận.

Đúng lúc ấy, Hứa Quân Hách từ trong Liên Y Lâu bước ra, hắn đảo mắt nhìn quanh vừa hay nhìn thấy được cảnh tượng này, lập tức sững người đứng im tại chỗ.

Hai người đứng ở chỗ sư tử đá trước cửa, đây không phải là nơi dễ thấy, thậm chí vì có cây che khuất ánh đèn khiến một nửa người Kỷ Vân Hành khuất trong bóng tối.

Mặc dù là thế nhưng chỉ một cái liếc mắt, Hứa Quân Hách vẫn nhận ra nàng ngay, cũng nhìn thấy rõ chiếc túi thơm trong tay nàng.

Cơn giận như lửa bùng lên trong lòng Hứa Quân Hách, hắn chỉ muốn lập tức bay xuống ba bậc thang kia rồi tung một cú đá bay Đỗ Nham ra ngoài.

Hắn sải bước đi vội xuống, chẳng màng thể diện bước tới chen ngang giữa hai người, giật lấy túi thơm trong tay Kỷ Vân Hành, giận dữ nói: “Chẳng phải hôm qua đã dạy nàng suốt mấy lần rồi sao, chiếc túi thơm này phải tặng cho ta!”

Sự xuất hiện của hắn làm cả hai đều giật mình sợ hãi.

Kỷ Vân Hành hoảng hồn hét “á” một tiếng, vội đưa tay giành lại, còn nói: “Lương Học, túi thơm này là của Đỗ công tử.”

Hứa Quân Hách giơ tay lên cao tránh thoát tay nàng, quát to: “Là của ta!”

Kỷ Vân Hành cũng cứng đầu, vội hô lên: “Cái này là của Đỗ công tử, không phải của ngài!”

Chậc chậc, nghe xem nàng ấy nói gì kia kìa!

Hứa Quân Hách suýt tức chết, cơn giận ngùn ngụt nhưng vẫn lại giữ chút lý trí, hỏi: “Hôm qua chẳng phải nàng đã hứa sẽ tặng túi thơm này cho ta hay sao, rõ ràng đã hứa ngon lành, sao giờ lại lật lọng? Ở Kinh thành, mấy kẻ nói mà không giữ lời đều sẽ bị nhốt vào trong ngục, cẩn thận ta ném nàng vào nhà lao ăn cơm tù đó!”

Những lời lẽ không suy nghĩ của Hứa Quân Hách khiến đám người Tuân Ngôn đứng hầu bên cạnh đều lộ vẻ mặt sửng sốt.

Kỷ Vân Hành không sợ hãi chút nào, nàng tin mình sẽ không phải vào nhà lao, bởi vì từ trước đến nay nàng nói lời giữ lời.

Nàng tiếp tục lục tìm túi thơm trong túi vải muốn giải thích rõ ràng, nhưng trong túi có quá nhiều thứ linh tinh, nhất thời không tìm thấy món đồ cần tìm, nàng sốt ruột nói: “Cái túi thơm này thật sự không phải của ngài, ngài cứ đưa túi thơm cho Đỗ công tử trước rồi chúng ta vào trong nói sau.”

“Không đưa!” Hứa Quân Hách giận dữ từ chối, lúc hắn quay đầu nhìn lại, Đỗ Nham vẫn còn đứng đó, nhìn điệu bộ như đang xem kịch.

Nhất thời lòng hắn bỗng có ý muốn giết người, lửa giận cứ thế dâng trào mãnh liệt đổ dồn vào Đỗ Nham, hắn trừng mắt quát: “Còn chưa cút? Chờ ta đánh gãy hai chân ngươi rồi cho người khiêng về có phải không?”

Một lần rắn cắn mười năm sợ dây thừng, trước kia Đỗ Nham đã từng bị hắn đánh một trận, giờ thấy hắn nổi giận đã không còn dám tỏ ra khí phách để khiêu khích hắn như trước nữa, lập tức co giò chạy mất.

Kỷ Vân Hành thấy túi thơm chưa được trả lại, nàng có hơi sốt ruột vội nắm lấy tay Hứa Quân Hách, cố gắng cạy ngón tay hắn ra.

Hứa Quân Hách cố ý siết chặt túi thơm trong tay, mặc cho nàng cạy thế nào cũng không được, sau đó hắn nắm lấy cổ tay kéo nàng vào trong Liên Y Lâu.

Hắn kéo nàng đi thẳng lên tầng hai đẩy nàng vào trong phòng, dặn Tuân Ngôn đứng ngoài canh cửa, sau đó đi vào đóng sập cửa lại, ngăn cách hết mọi động tĩnh bên ngoài.

Hai người bên trong phòng đều đứng cạnh cửa, không ai ngồi xuống trước.

Cầm cự được chốc lát, Kỷ Vân Hành đã nhỏ giọng gọi hắn: “Lương Học.”

Ngọn lửa trong lòng Hứa Quân Hách vẫn đang lộp bộp cháy lớn, hắn nghiến chặt răng, cơn giận khó lòng nguôi bớt. Nhưng vừa nghe Kỷ Vân Hành nhẹ nhàng gọi tên mình như vậy, mọi tức giận dường như không thể nào phát ra, chỉ có thể kìm nén trong lòng.

Lần trước đã giận nàng một lần, trong những đêm dài trằn trọc mất ngủ sau đó, nỗi hối hận dần dần lấp đầy tâm trí hắn. Hắn đã không thể nào tức giận với Kỷ Vân Hành được nữa rồi.

Rõ ràng nàng đã làm những việc rất đáng ghét, nhưng nét mặt lại hết sức ngây thơ vô tội. Đôi mắt to tròn đen láy trong veo cứ chăm chú nhìn Hứa Quân Hách, dùng một cách đặc biệt để khiến hắn bó tay chịu trói trước nàng.

Hắn đưa tay nhéo nhẹ vào má Kỷ Vân Hành, làm nàng đau đớn kêu la rồi lại áp sát vào nàng.

“Kỷ Vân Hành, chẳng phải hôm qua đã hứa với ta rồi sao? Sao lại đem túi thơm tặng cho cái tên khỉ núi đó?” Hứa Quân Hách hạ thấp giọng, giọng điệu cũng dịu lại, không còn là câu hỏi chất vấn lạnh lùng nữa mà xen lẫn chút tủi thân khó nhận ra: “Đừng nói với ta là nàng thật sự thích cái tên khỉ núi ấy nhé.”

Thân hình cao lớn của hắn áp xuống khiến Kỷ Vân Hành theo bản năng phải rụt cổ lại ngả người ra sau, rồi nhẹ giọng dỗ dành hắn: “Lương Học, ngài đừng giận mà. Ta không có thất hứa, cái túi thơm này thực sự là của Đỗ công tử. Trước đây hắn ta gửi đến Kỷ gia, hôm nay ta chỉ định trả lại cho hắn ta mà thôi.”

Nàng cúi xuống lục tìm trong túi vải, mò mẫm một hồi lâu, chỉ thiếu cắm đầu vào túi để tìm mới mò thấy túi thơm nàng tự tay làm. Nàng lấy ra rồi nói: “Đây mới là túi thơm ta muốn tặng ngài.”

Hứa Quân Hách khựng lại, mọi cảm xúc trong hắn lập tức đông cứng. Hắn giơ chiếc túi thơm trong tay lên xem, quả nhiên túi thơm này được may thêu tinh xảo, hoa văn bên trên lại rườm rà phức tạp, trình độ này có cho Kỷ Vân Hành tám cánh tay cũng chẳng làm ra nổi.

Đây vốn chẳng phải túi thơm mà Kỷ Vân Hành làm ra!

Lúc này Hứa Quân Hách còn giận hơn cả lần giẫm phải phân chó khi trèo tường trước đây. Hắn không thể tưởng tượng được vừa rồi mình đã siết chặt cái thứ này ghê tởm đến cỡ nào, ngay cả Kỷ Vân Hành có cố cạy ngón tay hắn ra cũng không thể cạy nổi.

Hắn tức tối ném mạnh túi thơm vào tường: “Đồ bẩn thỉu!”

Chiếc túi thơm đập vào tường rơi xuống đất vẫn chưa đủ làm hắn nguôi giận. Hắn mở cửa, đá túi thơm ra ngoài, ngẩng đầu nói với Tuân Ngôn đứng hầu đối diện: “Đem đi đốt ngay.”


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 70: Túi thơm này là của Đỗ công tử, không phải của ngài!”

  1. chừa cái tội ghen sảng! 😀

    Đã thích bởi 1 người

  2. HQH ghen mờ cả con mắt =))

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này