Chương 71: Ta với nàng ấy, ai hẹn trước?

Sau khi chiếc túi thơm bị đá ra ngoài, cửa phòng khép lại.

Lần này Hứa Quân Hách không đập cửa mạnh bạo nữa, trông có vẻ như cơn giận đã tiêu tan phần nào.

Trong phòng, hắn hùng hồn chìa tay ra trước mặt Kỷ Vân Hành, thẳng thừng đòi túi thơm: “Đưa cho ta.”

Kỷ Vân Hành liếc nhìn về phía cửa, vừa lo lắng không biết đem đốt đi chiếc túi thơm vốn phải trả lại cho Đỗ Nham có gây ra phiền phức gì không, vừa đưa chiếc túi thơm trong tay ra.

Nàng đã bọc nó rất cẩn thận bằng một tấm vải lụa, bởi vì đây là món quà tặng đi nên nàng còn dùng dây ruy băng đỏ thắt chặt, trông rất trang trọng.

Hứa Quân Hách tháo dây ra, nhìn thấy bên trong là một chiếc túi thơm to bằng lòng bàn tay, phần đáy có màu xanh đậm, nhìn tổng thể có thể thấy họa tiết sơn thủy, như bóng núi trong sương mờ không rõ hình dạng.

Do tay nghề không thạo, đường kim mũi chỉ của Kỷ Vân Hành vẫn còn vụng về, các mũi khâu khá lộn xộn, có thể thêu thành hình đã là tốt rồi.

Hứa Quân Hách cầm túi thơm trong tay, chưa kịp quan sát kỹ đã đút vào tay áo: “Nàng quả là người giữ chữ tín.”

“Đó là đương nhiên.” Kỷ Vân Hành liền đáp lại: “Trước giờ ta vẫn luôn giữ lời, đã hứa với người khác cái gì thì nhất định sẽ làm.”

Hứa Quân Hách gật đầu: “Vừa rồi là ta hiểu lầm nàng, chắc nàng cũng không để bụng đâu ha.”

Ai ngờ Kỷ Vân Hành lại nói: “Ta để bụng đó chứ. Chiếc túi thơm này ta vốn định trả lại cho Đỗ công tử, để dứt khoát cắt đứt quan hệ với hắn ta, ai ngờ Lương Học lại cướp đi mất…”

Hứa Quân Hách càng nghe càng tối sầm mặt, mạnh miệng cãi lại: “Sao gọi là cướp? Lúc đó ta tưởng rằng nàng định đưa túi thơm đã hứa tặng ta cho người khác, ta chẳng qua chỉ lấy lại thứ thuộc về mình mà thôi. Dù là hiểu lầm nhưng cũng chẳng có gì đáng trách.”

Kỷ Vân Hành mím môi, suýt nữa đã nói hành động vừa rồi của hắn chẳng khác nào bọn cướp bóc, nhưng nàng không dám nói ra.

Nàng chỉ dè dặt hỏi thăm: “Vậy cái túi thơm kia có thể không đốt được không?”

“Không được.” Hứa Quân Hách từ chối ngay: “Vật ô uế phải trừ bỏ đi. Ta đốt nó cũng là đang giúp nàng xua đi ô uế, nàng nên cảm ơn ta mới phải.”

Kỷ Vân Hành không nói gì thêm, khó mà tranh cãi được với Hứa Quân Hách, bởi vì nàng chẳng thắng nổi hắn.

Khi nàng yên lặng, Hứa Quân Hách cũng đang lặng lẽ quan sát nàng.

Hôm nay Kỷ Vân Hành giống như đang chuẩn bị cho một cuộc hẹn ước tình yêu. Đôi mày dài thanh thoát, gương mặt được phủ một lớp phấn hồng, đôi môi điểm chút son đỏ như trái anh đào được rửa qua nước, nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái càng làm khuôn mặt thêm phần tinh tế.

Bộ váy áo đỏ và kiểu vấn tóc đặc biệt làm cho tất cả mọi thứ xung quanh trở thành điểm nhấn, nàng chỉ đứng yên ở đó thôi đã toát lên vẻ đẹp khiến người ta khó lòng rời mắt.

Hứa Quân Hách nhìn nàng rồi lại suy nghĩ bâng quơ, dường như trước đây hắn chưa từng nhận ra Kỷ Vân Hành lại xinh đẹp đến vậy.

Ánh mắt hắn dừng trên đôi môi đỏ hồng của nàng một lát, có một giây phút hắn bỗng thất thần, đến khi nàng bất chợt ngẩng lên: “Lương Học, ta phải đi rồi.”

Hứa Quân Hách thắc mắc: “Mới nói vài câu mà đã muốn đi rồi sao? Còn chưa nói nhiều bằng lúc nàng đứng ở cửa trò chuyện với tên khỉ núi đó nữa.”

Kỷ Vân Hành cũng bối rối, không hiểu hắn so sánh những chuyện vô nghĩa này để làm gì, bèn giải thích: “Ta có hẹn với Kim Ngôn, bọn ta đã hứa sẽ đi dạo hội chùa cùng nhau.”

Hứa Quân Hách hỏi: “Ta với nàng ấy, ai hẹn trước?”

Kỷ Vân Hành nghe một lúc mới hiểu ý của hắn, vội trả lời: “Nàng ấy hẹn trước, hôm hai mươi tháng Chạp bọn ta đã hẹn nhau rồi.”

Như vậy là sớm hơn hắn tận bốn ngày.

Hứa Quân Hách hừ một tiếng nhưng không vội thả nàng đi: “Nếu đã nhắc đến Liễu Kim Ngôn, vừa hay ta có một chuyện liên quan đến nàng ấy, muốn nói cho nàng nghe.”

Kỷ Vân Hành tò mò hỏi tới: “Chuyện gì thế?”

Hứa Quân Hách đi đến cửa, lấy lại xấp hồ sơ trong tay Tuân Ngôn mà vừa nãy hắn còn bày bừa trên bàn trà. Hắn đóng cửa lại bước đến cạnh bàn, đặt hồ sơ xuống rồi ra hiệu cho Kỷ Vân Hành đến xem: “Những thứ này ta vừa mới nhận được đó.”

Ý hắn là thứ này còn chưa giữ nóng tay đã mang ra chia sẻ với nàng.

Nhưng Kỷ Vân Hành không hiểu hàm ý trong lời nói của hắn, chỉ tò mò đi tới cầm lấy những tờ giấy kia lên xem.

Nhưng chỉ nhìn thôi thì nàng chẳng hiểu gì, Hứa Quân Hách đứng bên cạnh lập tức giải thích: “Mấy ngày trước, thuộc hạ của ta đã hỏi thăm đặc điểm nhận dạng của con gái Sở y sư từ chỗ bà ấy, sau đó phác họa hình dáng để dán quanh vùng Linh Châu. Không bao lâu sau đã có một bà lão tự xưng từng làm việc ở Linh Châu nhận ra người trong hình, bà ta nói năm xưa từng tiếp đón một đoàn người ở nơi này, trong số đó có rất nhiều bé gái còn nhỏ tuổi. Khi ấy, bà ta có nghi ngờ đám người đó làm nghề buôn người nhưng không dám báo quan, chỉ lén giữ lại một cái lệnh bài của một trong số những người đàn ông kia.”

Hứa Quân Hách kể tiếp: “Sau này ta thấy có điều bất ổn, nên đã cho người bắt bà ta về tra hỏi.”

Hỏi đến cuối cùng quả thật đã nhận được một vài tin tức hữu ích.

Thì ra bà lão đó không phải làm việc ở Linh Châu như đã nói, mà khi còn trẻ đã từng là một thành viên trong đám buôn người. Lúc còn trẻ, bà ta từng xông xáo đi khắp trời Nam đất Bắc hòng dụ bắt trẻ nhỏ ở các vùng khác nhau. Cho đến mười hai năm trước, bà ta đã bắt cóc một bé gái rất xinh đẹp. Do khi đó tình hình đang căng thẳng, bà ta đã ở cùng bé gái đó ở Linh Châu hai năm rồi mới sang tay bán ra ngoài.

Không ngờ bé gái ấy được người bên trên vừa mắt ngay từ cái nhìn đầu tiên, bà ta nhận được một khoản tiền thưởng hậu hĩnh, từ đó bà ta rửa tay gác kiếm, trở về quê sống cuộc đời an phận.

Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua, sau khi bà lão nhìn thấy bức họa do Trình Du dán tìm người, trên đó có dòng chữ ghi rõ: Người cung cấp được manh mối sẽ được thưởng một trăm lượng bạc.

Trẻ đã tham thì già cũng chẳng thay đổi được bản tính, bà ta vừa thấy tiền đã động lòng, thế là mang theo lệnh bài của đồng bọn năm xưa để lại đến báo tin để lấy tiền thưởng.

Trên đời đương nhiên có những người hèn nhát vì bị lương tâm trói buộc mà sống cuộc đời dằn vặt, nhưng cũng không quá nhiều. Hứa Quân Hách lại càng không phải loại người dễ dàng tin vào lòng dạ con người, thế là ngay từ khi cáo thị và bức họa được dán rộng rãi, hắn đã coi đó như một cái bẫy rập.

Đã quá nhiều năm trôi qua, Linh Châu lại rộng lớn, để tìm một bé gái bị bắt cóc từ vùng ngoài đến đây quả thật sẽ phải tốn nhiều thời gian và nhân lực. Chỉ có những kẻ trực tiếp tham gia vào vụ buôn bán năm xưa mới nhớ rõ các chi tiết như vậy.

Hứa Quân Hách không muốn lãng phí thời gian bèn giăng bẫy, dùng món tiền thưởng lớn hòng dụ rắn ra khỏi hang.

Bà lão bị bắt đã khai ra toàn bộ mọi chuyện, bà ta nói rằng cô bé cuối cùng bà ta bán đi được lừa bắt từ vùng Nam Khánh, bé gái vừa tròn bảy tuổi tên là Liễu Ngọc, trên cổ có đeo một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc, trên cổ tay có vết sẹo.

“Sở y sư cũng là người Nam Khánh.” Hứa Quân Hách nói: “Nếu như không có gì nhầm lẫn, cô bé tên Liễu Ngọc đó chính là con gái của bà ấy.”

Kỷ Vân Hành nghe vậy vô cùng kinh hãi, chăm chú nhìn những dòng chữ cũ kỹ trên giấy. Trên đó ghi chép lại danh sách những đứa trẻ bị bắt cóc, thay vì nói đó là danh sách chẳng bằng nói đó là một tờ giấy ghi nợ thì đúng hơn.

Dường như những bé gái đã được bán đi nhưng chưa nhận được tiền, vậy nên bản giấy này mới được giữ lại đến giờ.

Kỷ Vân Hành biết con gái của Sở Tình tên là Ngọc Ngọc, nàng từng nghe Sở Tình nhắc đến cái tên này rất nhiều lần. Điều quan trọng hơn nữa là, trong tay Sở Tình cũng có một chiếc khóa trường mệnh, bà ấy nói lúc vừa đến Linh Châu đã nhìn thấy nó trên người một đứa trẻ bệnh tật.

Sở Tình đã từng truy tìm tung tích về nó, nhưng chiếc khóa trường mệnh ấy đã qua tay bao lần ở các tiệm cầm đồ, chỉ bởi vì nó được chế tác tinh xảo và lối thắt dây quá đẹp nên mãi mới không bị nung chảy để đúc lại.

“Vậy sau đó thì sao, Ngọc Ngọc đã đi đâu?”

Kỷ Vân Hành lập tức sốt ruột, cảm thấy mình không còn kiên nhẫn để có thể đọc thêm được một chữ nào vào đầu nữa, nàng vô thức nắm lấy tay áo của Hứa Quân Hách hỏi dò.

Hứa Quân Hách nhìn vào mắt nàng, im lặng một lúc. Hắn nhận ra Kỷ Vân Hành vẫn chưa hiểu được điểm mấu chốt của những thông tin này, bèn nói: “Nàng ấy bị bán đi đâu thì không rõ, nhưng chỗ ta có vài tin tức được điều tra từ mấy tháng trước.”

Hắn rút tờ giấy từ dưới cùng ra đưa cho Kỷ Vân Hành: “Ta đã điều tra về thân thế của Liễu Kim Ngôn. Nàng ấy được bảo vệ rất kỹ lưỡng, không tra được gốc gác.”

Hôm đó tại Vạn Hoa Lâu, Liễu Kim Ngôn mặc bộ váy áo rực rỡ nhảy múa uyển chuyển với đôi cánh tay xăm đầy những dây leo và bông hoa trên đài. Sau đó, Hứa Quân Hách đã phái người điều tra lai lịch của nàng ấy.

Liễu Kim Ngôn vốn là người được nuôi lớn từ những dòng vàng chảy tinh túy, tuyệt đối không đơn giản chỉ là “vũ cơ” thông thường. Nàng ấy đã định trước sẽ trở thành vật hy sinh cho quyền lực, giống như món lễ vật được chuẩn bị đặc biệt dành riêng cho ai đó.

Hứa Quân Hách nói: “Chỉ tra được rằng nàng ấy vào hoa lâu ở Du Dương vào năm Hi Bình thứ mười bốn, sau đó đã được đổi tên thành Liễu Kim Ngôn. Tên thật của nàng ấy là Liễu Ngọc.”

Kỷ Vân Hành lập tức mở to đôi mắt, giống như có dòng thác lũ đột nhiên ập đến từ bốn phương tám hướng, nhấn chìm tâm can nàng.

Nàng nghe thấy tiếng tim đập dồn dập vang lên, từng nhịp gõ mạnh trong lòng ngực khiến nàng bừng tỉnh như được dội gáo nước lạnh.

Những ký ức xưa cũ lần lượt trỗi dậy trong đầu nàng.

Nàng từng hỏi Liễu Kim Ngôn vì sao lại xăm những hình hoa này lên tay.

Liễu Kim Ngôn chỉ cười đáp qua loa rằng là để đẹp.

Hóa ra không phải vì đẹp, mà là để che đi vết sẹo nơi cổ tay.

Thảo nào Liễu Kim Ngôn lại nói trước kia nàng ấy đã từng đến Linh Châu, còn có thể nghe hiểu ngôn ngữ địa phương Linh Châu, bởi vì nàng ấy cũng đã từng sống ở đây hai năm trời!

Nhưng vì Liễu Kim Ngôn từ Du Dương đến nên dù Kỷ Vân Hành biết được nàng ấy không có cha mẹ, bị bán vào hoa lâu, tuổi tác xấp xỉ với mình, nàng cũng chưa từng nghi ngờ Liễu Kim Ngôn là con gái của Sở Tình.

Đầu ngón tay nàng vẫn đang run rẩy, vừa tự trách mình ngốc nghếch vừa không kìm nổi sự vui mừng, nàng nắm chặt tay Hứa Quân Hách đong đưa: “Là Kim Ngôn! Thì ra Kim Ngôn chính là con gái thất lạc nhiều năm của dì Tình! Lương Học, ngài thật sự quá giỏi, ngay cả chuyện này cũng tra ra được! Ta đã nói ngài nhất định có thể điều tra được mà, ngài nhất định giúp dì Tình tìm được con gái!”

Nàng xúc động nói năng lộn xộn, còn hào hứng hô lên: “Ta muốn đi báo cho Kim Ngôn biết, bây giờ ta phải đi tìm nàng ấy ngay mới được.”

Kỷ Vân Hành vừa định rút tay rời đi thì bị Hứa Quân Hách giữ chặt.

Ngón tay hắn thon dài, lòng bàn tay rộng lớn dễ dàng bao trọn tay nàng, khiến nàng không thể vùng vẫy: “Nàng định cảm ơn ta chỉ với một câu như vậy sao?”

Kỷ Vân Hành đang vô cùng vui vẻ, dường như có thể đồng ý với bất cứ yêu cầu nào của hắn: “Ngài muốn ta cảm ơn thế nào?”

Ánh mắt Hứa Quân Hách thoáng lướt qua môi nàng: “Hiện giờ ta chưa nghĩ ra, nàng có thể ghi nợ, sau này trả ta.”

Kỷ Vân Hành vui vẻ gật đầu đồng ý ba lần, sau đó mới rút tay chạy nhanh ra mở cửa rời khỏi phòng.

Hứa Quân Hách thu dọn đống giấy tờ trên bàn giao lại cho Tuân Ngôn, sau đó nhanh chân đuổi theo Kỷ Vân Hành, ngăn nàng lại trước cửa, nói muốn cùng nàng đến Diệu Âm Phường.

Kỷ Vân Hành vui vẻ đồng ý đi cùng hắn.

Trên đường phố người đông nườm nượp, xe ngựa vốn đi lại khó khăn, nhưng xe ngựa của Hứa Quân Hách có thị vệ đi trước mở đường, mọi người thấy thế tự động tránh đi, con đường cũng thông suốt không gặp trở ngại.

Chỉ là lúc này Kỷ Vân Hành vui mừng quá mức mà quên mất một điều quan trọng.

Khi xe ngựa đến Diệu Âm Phường, Kỷ Vân Hành lập tức xuống xe, nâng làn váy tiến vào trong.

Bên trong vẫn đông đúc như thường lệ, Kỷ Vân Hành quen thuộc bước lên cầu thang, đi đến tầng ba tìm Liễu Kim Ngôn.

Hứa Quân Hách theo sát sau lưng nàng, nhưng vừa vào cửa đã bị các cô nương xúm lại chặn đường. Đợi đến khi hắn hết kiên nhẫn đuổi họ đi thì đã không thấy bóng dáng Kỷ Vân Hành đâu nữa.

Hắn gọi tên Kỷ Vân Hành hai lần, nhưng âm thanh đã bị nhấn chìm bởi tiếng ồn náo nhiệt trong này.

Kỷ Vân Hành đi thẳng đến phòng của Liễu Kim Ngôn, nhưng khi gõ cửa thì lại không thấy Liễu Kim Ngôn đâu, người mở cửa là Lan Thủy.

Kỷ Vân Hành sững sờ, thò đầu nhìn khắp trong phòng rồi hỏi: “Lan Thủy tỷ tỷ, Kim Ngôn có ở đây không?”

“Nàng ấy vừa bị gọi đi chiều nay rồi.” Khuôn mặt Lan Thủy trông không vui, nhìn thấy nàng cũng không mỉm cười như thường lệ, chỉ nhỏ giọng nói: “Các cô nương từ Du Dương đều bị gọi đi, nghe nói là để dự tiệc chúc mừng tết tiểu niên cho các đại nhân.”

“Nhưng Kim Ngôn đã hẹn gặp muội hôm nay mà.” Kỷ Vân Hành mất hồn nói: “Chẳng lẽ nàng ấy đột nhiên bị gọi đi nên không kịp báo với muội?”

“Nàng ấy bị gọi đi từ đầu giờ chiều, có dư thời gian để báo tin cho muội.”

Đằng sau vang đến giọng nói của Hứa Quân Hách, Kỷ Vân Hành hoảng hốt quay đầu lại, mơ hồ nhận ra điều gì đó, hắn lập tức nhíu mày lại.

Hứa Quân Hách nhìn Lan Thủy, hỏi: “Nàng ấy có để lại thứ gì không?”

Lan Thủy gật đầu, sau đó quay người vào trong, Kỷ Vân Hành bèn đi theo sau.

Đi vòng qua bức màn mỏng màu đỏ thẫm, Lan Thủy kéo một chiếc rương nhỏ từ dưới giường ra đưa cho Kỷ Vân Hành: “Trước khi đi, Kim Ngôn đã nhờ ta đưa cho muội.”

Vừa nhìn thấy sắc mặt của Lan Thủy, lòng nàng đã bắt đầu thấp thỏm không yên, nàng vô thức quay sang nhìn Hứa Quân Hách.

Hứa Quân Hách vô cùng bình tĩnh, trên mặt không có biểu hiện nào dư thừa, hắn cất giọng bình thản: “Mở ra xem đi.”

Lời nói của hắn cũng ít nhiều giúp Kỷ Vân Hành bình tĩnh hơn, nàng mở chốt rương ra nhấc nắp lên.

Chỉ một cái nhìn thoáng qua, nàng đã thấy một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc nằm bên trong.

Kỷ Vân Hành quá đỗi quen thuộc với vật này, nàng đã từng thấy nó trong tay Sở Tình vô số lần. Mỗi khi Sở Tình cầm lấy nó nhắc đến quá khứ, bà ấy đều đau lòng chảy nước mắt.

Đó chính là chiếc khóa trường mệnh mà Sở Tình đã mất.


Bình luận

Bình luận về bài viết này