Kỷ Vân Hành cầm lấy chiếc khóa trường mệnh lên, nhìn thấy bên dưới có một bức thư.
Trên thư đề bốn chữ: “Thân gửi Vân Hành.”
Đây là thư Liễu Kim Ngôn để lại cho Kỷ Vân Hành.
Trong tình huống nào người ta sẽ để lại thư chứ? Chỉ có khi chuẩn bị đối mặt với sự ly biệt.
Sau khi nhận ra điều này, trái tim Kỷ Vân Hành như lọt thỏm từ trên cao xuống vực thẳm, nỗi sợ hãi cứ từng bước ăn mòn tâm trí nàng.
Chiếc khóa trường mệnh được bảo quản rất cẩn thận, dường như còn được đánh bóng qua, lớp ngoài càng sáng hơn trước đó.
Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn hôm đó Liễu Kim Ngôn đã cố ý lấy đi từ cửa tiệm đậu hũ của Sở Tình.
Kỷ Vân Hành nhìn chằm chằm vào bức thư kia, nàng bỗng có ý trốn tránh, không dám mở thư ra xem.
Hứa Quân Hách đứng bên cạnh quan sát kỹ từng biểu cảm của nàng, nhìn thấy đầu ngón tay nàng siết chặt đến trắng bệch còn run rẩy không ngừng, hắn lập tức hiểu rõ tâm trạng của nàng lúc này. Hắn khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho Lan Thủy đứng bên cạnh ra ngoài trước.
Sau khi cửa đóng lại, Hứa Quân Hách chủ động nắm lấy tay Kỷ Vân Hành, ngón tay hắn nhẹ nhàng siết chặt lòng bàn tay để nàng bớt run rẩy: “Mở ra xem xem trong thư viết gì.”
Kỷ Vân Hành vốn yếu ớt, chỉ cần ra ngoài vào mùa đông là tay nàng sẽ lạnh ngắt, rất khó để ấm lên. Nhưng Hứa Quân Hách lại khác, cơ thể thiếu niên mang hơi nóng mạnh mẽ, huống hồ hắn đã quen với cái lạnh ở Linh Châu, thế nên lòng bàn tay vẫn luôn nóng rực, sự ấm áp như thiêu đốt khiến trái tim hoang mang của Kỷ Vân Hành tỉnh táo lại phần nào.
Nàng đi đến bên bàn đặt chiếc rương xuống, cầm lấy phong thư bên trong lên, mở thư ra xem.
Trong thư là nét chữ ngay ngắn uyển chuyển của Liễu Kim Ngôn, từng nét bút viết ra đều vô cùng nghiêm túc.
Trong thư Liễu Kim Ngôn nói rõ rằng, thực ra lần gặp mặt đầu tiên của hai người trong lễ hội thuyền hoa năm ấy là do nàng ấy cố ý sắp đặt.
***
Vào khoảng tháng tư năm nay, Liễu Kim Ngôn đã đến Linh Châu, lúc đó nàng đã nhìn thấy Kỷ Vân Hành. Ngày gặp được Kỷ Vân Hành là ngày thứ ba kể từ khi nàng nghe tin có người đã mua lại chiếc khóa trường mệnh. Người ta nói ở khu Tây thành có một bà chủ mở cửa hàng bán đậu hũ, mỗi lúc rảnh rỗi lại lấy chiếc khóa trường mệnh ra lau chùi hết lần này đến lần khác. Khách đã từng ăn đậu hũ ở đó đều biết rằng bà chủ tiệm từng có một cô con gái, nhưng kể từ khi cô bé ấy bị bắt cóc, bà ấy vẫn luôn bôn ba trên đường tìm kiếm con mình.
Liễu Kim Ngôn từng bước đi đến tiệm đậu hũ ở Tây thành, từ đằng xa nàng đã nhìn thấy bóng hình thân quen dần nhòa trong trí nhớ đang bận lăng xăng trong tiệm, khi cười lên hiện hai lúm đồng tiền duyên dáng, đúng như hình ảnh mà Liễu Kim Ngôn đã khắc khoải bao năm. Gió sương và năm tháng đã để lại nhiều vết tích trên khuôn mặt bà, nhưng Liễu Kim Ngôn vẫn có thể nhận ra mẹ mình ngay lập tức.
Sau đó, nàng nhìn thấy Kỷ Vân Hành từ trong tiệm đậu hũ đi ra ngoài, trong tay nàng ấy cầm một gói thuốc mỉm cười chào từ biệt mẹ mình. Kể từ khi ấy, một kế hoạch đã dần hình thành trong lòng Liễu Kim Ngôn.
Thực ra Liễu Kim Ngôn đã từ bỏ ý định trở về nhà từ lâu rồi, bao năm qua nàng đã như con bướm hoa bị bẻ gãy đôi cánh, bị giam cầm trong một mảnh trời để nuôi lớn, chẳng thiết nghĩ đến việc được tự do bay lượn nữa. Nhưng nàng biết rằng vẫn sẽ còn rất nhiều bé gái khác giống như mình, bị bắt cóc, bị giày vò, bị trở thành công cụ của lòng tham và tình dục.
Hoa tươi trong hoa lâu rực rỡ vô cùng, tất cả là nhờ máu tươi của những cô nương trẻ đẹp tưới lên, ở nơi đó số người bỏ mạng không sao đếm xuể. Liễu Kim Ngôn không có hoài bão lớn lao, cũng chưa từng nghĩ sẽ trở thành hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa cứu người từ dầu sôi lửa bỏng như trong thoại bản, nàng chỉ muốn giết chết những kẻ đã kéo mình vào vực thẳm của đau thương.
Một khi đã đưa ra quyết định này, Liễu Kim Ngôn hiểu rõ rằng mình sẽ phải hy sinh cả mạng sống, vì vậy nàng mới không nhận lại mẹ ruột. Ngày lễ hội thuyền hoa hôm đó, nàng đã nhìn thấy Kỷ Vân Hành từ xa nên mới cố tình để túi tiền của mình bị mấy đứa trẻ lang thang kia trộm đi, một đường chạy theo đến bên cạnh nàng ấy. Kỷ Vân Hành thật sự giống hệt như vẻ bề ngoài, đơn thuần ngốc nghếch lại có hơi chậm chạp, nhưng đôi mắt trong trẻo đó lại tỏ rõ nét thiện lương trong lòng nàng ấy. Cuối cùng, nàng ấy đã lao tới ngăn Liễu Kim Ngôn lại.
Cũng từ ngày đó, Liễu Kim Ngôn và Kỷ Vân Hành đã trở thành bạn thân của nhau.
***
Trong thư, nàng ấy viết rất nhiều lời xin lỗi, nói rằng cuộc gặp gỡ của hai người bắt nguồn từ toan tính là lỗi của nàng ấy, cầu mong Kỷ Vân Hành sẽ có thể tha thứ cho mình.
“Phủ đệ của Trịnh đại nhân ở đâu?” Kỷ Vân Hành ngẩng đầu, hốc mắt đẫm lệ, hoảng hốt nắm chặt lấy tay Hứa Quân Hách hỏi.
“Trịnh Chử Quy không có phủ đệ ở Linh Châu, từ khi đến đây ông ta đã ở tạm trong một tòa trạch viện dưới danh nghĩa của Trình gia.” Hứa Quân Hách giơ tay, dùng ngón tay cái lau đi giọt lệ đọng nơi khóe mắt trái của nàng, nói khẽ: “Ta đưa nàng đi.”
Kỷ Vân Hành cất lá thư và chiếc khóa trường mệnh vào ống tay áo, vội vã theo bước chân Hứa Quân Hách xuống lầu.
Ra khỏi Diệu Âm Phường, Tuân Ngôn và Trình Du đang chờ sẵn trước cửa, thấy vẻ mặt hắn nặng nề bèn nhanh chóng bước tới đợi lệnh.
“Tìm một con ngựa đến đây.” Hứa Quân Hách trước tiên ra lệnh cho Tuân Ngôn, sau đó mới quay sang nói với Trình Du: “Đến quan phủ điều động nhân thủ càng nhiều càng tốt, trực tiếp đưa đến nơi ở tạm của Trịnh Chử Quy ở Bắc thành.”
Hai người nhận được lệnh lập tức chia nhau ra hành động. Trước cổng Diệu Âm Phường người qua kẻ lại tấp nập, tiếng cười nói vang vọng, chỉ riêng Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành yên lặng đứng đó, cảnh tượng im lìm đến kỳ lạ.
Sắc mặt của Hứa Quân Hách vẫn điềm tĩnh hơn nhiều, có lẽ vì hắn đã chứng kiến những chuyện như thế này quá nhiều lần nên đã quen thuộc.
Thế nhưng khi ánh mắt dừng trên gương mặt Kỷ Vân Hành, hắn chỉ thấy nàng tái nhợt giống như đã bị rút toàn bộ sức sống trong người, chỉ việc đứng yên thôi cũng đã khiến nàng tiêu hao hết sức lực.
Kỷ Vân Hành vẫn luôn rất yếu đuối, như thể chỉ cần một chút va chạm là sẽ bị đánh gục ngay.
Tựa như một con búp bê trắng ngần bằng sứ đẹp đẽ, vừa bất cẩn làm rơi là sẽ vỡ tan tành.
Hứa Quân Hách vừa suy ngẫm vừa bước lại gần nàng, khẽ chạm vào cánh tay để nàng có thể dựa vào mình.
Kỷ Vân Hành vô thức tựa vào người hắn, như một con người nhỏ bé đang trôi dạt giữa dòng sông xô bồ tìm được khúc gỗ trôi vững chắc liền lập tức níu lấy bám vào leo lên để giữ chút sức lực còn lại.
Chẳng mấy chốc Tuân Ngôn đã mang ngựa đến. Hứa Quân Hách giẫm chân lên bàn đạp trở mình nhảy lên lưng ngựa rồi chìa tay về phía nàng: “Đưa tay cho ta.”
Kỷ Vân Hành chưa từng cưỡi ngựa, đang định bắt chước giẫm chân lên bàn đạp để trèo lên, nhưng không ngờ vừa đặt tay vào tay hắn đã có một lực mạnh từ tay Hứa Quân Hách truyền tới. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cả người nàng đã bị nhấc bổng lên không trung, sau đó hắn khẽ cúi người, vòng một tay ôm lấy eo nàng, xoay người nàng về phía trước rồi đặt nàng lên yên ngựa.
Một loạt động tác này hắn thực hiện một cách dễ dàng, không rõ là vì lực tay của hắn quá mạnh hay do Kỷ Vân Hành quá nhẹ.
Hắn cầm tay nàng đặt lên dây cương, hơi thở nóng hổi phả vào tai nàng: “Nắm chặt dây cương, đường đi rất xóc, cẩn thận kẻo bị hất ngã xuống.”
Kỷ Vân Hành chưa kịp có phản ứng nào khác, chỉ cảm nhận được sống lưng nàng áp sát vào lồng ngực rắn rỏi, hơi ấm truyền đến như một bức tường kiên cố. Ngay sau đó, nàng vội nắm chặt dây cương, trong thoáng chốc đã nghe tiếng quất roi, con ngựa lập tức bắt đầu chạy về phía trước.
Bầu trời đã ngả tối, trên đường phố rực rỡ ánh đèn lồng sắc màu.
Dân chúng sau bữa cơm tối lục tục ra đường ngắm thả hoa đăng, dòng người qua lại tấp nập.
Hứa Quân Hách đi giữa làn xe, vó ngựa dập vào tiếng người ồn ào như thể đang lướt qua từng tầng mây.
Đây là lần đầu Kỷ Vân Hành ngồi trên lưng ngựa, gió mùa đông lạnh giá tạt vào mặt nàng, quanh tai chỉ còn tiếng gió rít vù vù, đôi mắt nhắm nghiền vẫn còn ẩm ướt, không phải vì nàng khóc mà vì sợ hãi quá đỗi mới khiến vành mắt chực chờ nước mắt.
Nàng buộc phải cúi đầu cố gắng cuộn mình lại, yên ngựa xóc nảy mấy lần làm nàng suýt ngã khỏi lưng ngựa, may mà đôi tay của Hứa Quân Hách vẫn kiên cố ôm nàng chặt chẽ từ đầu đến cuối, giữ cho nàng không bị hất văng. Cái lạnh tê tái ngấm vào xương cốt khiến từng khớp xương trong người như đang ngâm trong băng tuyết, chỉ còn hơi ấm từ sống lưng là nguồn sưởi ấm duy nhất còn lại.
Nhanh lên, nhanh hơn chút nữa.
Kỷ Vân Hành âm thầm cầu nguyện trong lòng, mong rằng nàng vẫn còn kịp để có thể cứu vãn mọi chuyện.
Trạch viện dưới danh nghĩa Trình gia rất nhiều, nhưng để tiếp đãi Hình bộ Thượng thư, Trình gia đã sử dụng căn xa hoa nhất.
Đó là một tòa trạch viện ba gian, vô cùng tráng lệ.
Sau bữa trưa, đám người Liễu Kim Ngôn đã được đưa vào trạch viện, được chia ra sắp xếp vào các phòng riêng biệt.
Các nàng đều cần thời gian khá lâu để thay phục sức lộng lẫy, trang điểm kỹ lưỡng chuẩn bị cho bữa tiệc buổi tối.
Cũng không biết Trình Tử Mặc đã làm cách nào để thuyết phục được Trình gia tổ chức tiệc rượu tại trạch viện, đồng thời còn mời những quan viên có chức vụ khác nhau ở Linh Châu đến ăn mừng tết tiểu niên.
Trên triều đình nghiêm cấm việc kết bè kéo cánh, nhưng xa khỏi Kinh thành cả nghìn dặm, ai có thể ngăn cản mấy vị quan gia này ăn chơi mua vui đây?
Huống hồ, người cầm đầu còn là Thượng thư đại nhân.
Trình Tử Mặc hành động nhanh nhẹn, giải quyết công việc đâu ra đấy nên rất được Trịnh Chử Quy coi trọng, thế là hắn ta được giao phó cho đứng ngoài cổng tiếp đón các vị đại nhân.
Khi Liễu Kim Ngôn đi theo những người khác vào trạch viện, ánh mắt họ đã lướt qua nhau trong giây phút ngắn ngủi, cả hai cùng khựng lại.
Đúng vào khoảnh khắc ấy, Trì Tiện ở đối diện dường như đã cảnh giác được điều gì đó.
Sau khi đám người Liễu Kim Ngôn vào trong, hắn ta bước đến cạnh Trình Tử Mặc. Trì Tiện vốn có dáng người cao lớn, toàn thân toát ra vẻ lạnh lẽo đầy sát khí, chỉ đứng yên thôi cũng đủ khiến Trình Tử Mặc cảm nhận được áp lực vô hình.
Sau một lúc im lặng, hắn ta mới mở lời: “Ngươi quen biết với Liễu cô nương kia?”
Trình Tử Mặc suýt nữa nhũn chân vì sợ hãi, cố giữ bình tĩnh gượng cười đáp: “Trì đại nhân nói đùa, các vũ cơ Du Dương từ khi đến Linh Châu vẫn luôn được chú ý rất nhiều, huống hồ trước kia Liễu cô nương này còn gây náo loạn ở Bão Nguyệt Trai một trận, đương nhiên ta nhận ra nàng ta rồi.”
Trì Tiện nghe xong cũng không nói gì, chỉ nghiêng đầu dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thoáng qua mặt hắn ta, không có vẻ dò xét nhưng vẫn khiến Trình Tử Mặc nổi gai ốc.
Thế nhưng Trình Tử Mặc hiểu rõ, vào thời khắc này càng né tránh sẽ càng dễ bị nghi ngờ, hắn ta chỉ đành giữ vẻ mặt tươi cười, điềm nhiên để mặc Trì Tiện quan sát.
May mà Trì Tiện cũng không nhìn lâu, lạnh lùng nói: “Hôm nay đông người hỗn tạp, phiền ngươi chú ý nhiều hơn, tránh để người không rõ lai lịch lẻn vào.”
Trình Tử Mặc vội vàng gật đầu đáp: “Đó là điều hiển nhiên.”
Nhưng lúc trả lời hắn ta vẫn thấy chột dạ, bởi vì kế hoạch đã có chút biến động.
Kế hoạch của Trình Tử Mặc vốn là để Thiệu Sinh đi trộm bản văn thư đó, dù sao Thiệu Sinh cũng chỉ là người ngoài cuộc, cho dù kế hoạch thất bại, Thiệu Sinh có sống hay chết cũng không ảnh hưởng đến Trình gia.
Nhưng Đỗ Nham – người được chọn sẽ đưa Thiệu Sinh vào yến tiệc lại không đến tham gia tối hôm nay. Khi nhận lời mời từ Trình Tử Mặc, hắn ta chỉ trả lời rằng có việc quan trọng hơn cần phải làm nên đã từ chối. Do vậy, Trình Tử Mặc đành phải thay đổi kế hoạch vào phút chót, để Thiệu Sinh cải trang thành hạ nhân trong phủ trà trộn vào yến tiệc, tìm cơ hội hành động.
Nhưng Trì Tiện đã từng gặp Thiệu Sinh trước đó, thế nên vì để tránh gây nghi ngờ, Trình Tử Mặc tạm thời sắp xếp cho Thiệu Sinh ở sau bếp, có lẽ giờ này y đang ngồi nhóm lửa trước bếp lò.
Khi mặt trời dần lặn, ngoài cửa vang lên tiếng pháo nổ ì đùng giòn giã truyền đi khắp nơi, mọi người bên trong sảnh đồng loạt nâng chén chúc mừng.
Trình Tử Mặc vội vàng tới yến tiệc, giữa cảnh rộn ràng tiếng cười nói giao thoa, hắn ta vừa đến đã nhìn thấy Thiệu Sinh cúi đầu đi cùng với những hạ nhân khác vội vã bước ra ngoài canh cửa.
Lúc Trình Tử Mặc đi ngang qua, hai người trao nhau một ánh mắt ngầm hiểu, sau đó hắn ta đẩy cửa vào, tìm một vị trí ngồi xuống.
Gian sảnh rộng rãi sáng sủa, mấy chục ngọn đèn được thắp lên phản chiếu ánh sáng lên những đồ vật trang trí vàng son lộng lẫy, tràn ngập không khí xa hoa.
Tổng cộng có bảy bàn tiệc, mỗi bàn đều đông kín khách, giữa sảnh là khoảng trống hình tròn.
Từ khi Trịnh Chử Quy đến Linh Châu đã được Trình gia tiếp đãi rất chu đáo, ông ta nhìn Trình Tử Mặc cũng thuận mắt hơn, thấy hắn ta đi vào bàn tiệc ông ta còn đặc biệt gọi hắn ta đến gần, mỉm cười khen ngợi hắn ta vài câu.
Lần này Trịnh Chử Quy đến đây còn dẫn theo vài môn sinh trẻ tuổi, Trình Tử Mặc ứng xử khéo léo nên cũng nhanh chóng hoà nhập với những người trẻ tuổi kia, chẳng mấy chốc đã cùng nhau nâng chén cạn ly.
Trì Tiện từ đầu đến cuối không ngồi xuống nhập tiệc mà vẫn đứng sau lưng Trịnh Chử Quy, hệt như một ngọn núi băng không hề lay chuyển.
Khoảng nửa canh giờ trôi qua, không khí trong phòng dần náo nhiệt hơn. Trịnh Chử Quy đã hơi chếnh choáng men say, ông ta đặt chén rượu xuống, làm bộ làm tịch nói: “Chỉ uống rượu mãi thôi thì cũng hơi chán nhỉ!”
Trình Tử Mặc lập tức hiểu ý, vỗ tay một cái hô lớn: “Mời mỹ nhân vào đi!”
Căn phòng bỗng chốc yên lặng, sau đó cánh cửa được hạ nhân đẩy ra, các cô nương với y phục sặc sỡ, trang điểm tinh tế nối đuôi nhau tiến vào đi đến khoảng trống giữa phòng.
Trên người các nàng không biết đã bôi loại hương liệu gì mà sau khi tiến vào sảnh, mùi hương nồng nàn hòa quyện cùng mùi rượu thơm ngọt khiến ai ngửi thấy cũng say mê.
Liễu Kim Ngôn đứng giữa nhóm vũ cơ, nàng ấy có dung nhan nổi bật nhất trong số đó, dáng vẻ thướt tha, dung mạo rực rỡ, hiển nhiên là tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Liễu Kim Ngôn đã quá quen với những ánh mắt ấy, từng cử chỉ của nàng ấy đều rất tự nhiên, mỗi khi giơ tay nhấc chân tà váy tung bay tựa hoa sen nở, nàng ấy chầm chậm tiến đến trước mặt Trịnh Chử Quy dẫn theo các vũ cơ phía sau cùng hành lễ.
Trịnh Chử Quy dù tuổi tác đã cao, con gái ông ta còn lớn hơn Liễu Kim Ngôn nhiều tuổi nhưng vẫn không hề che giấu sắc dục trong mắt, ánh mắt ông ta suồng sã nhìn ngắm nàng ấy từ đầu đến chân, cười nói: “Không cần đa lễ, đêm nay nếu các nàng có thể thể hiện ra phong thái danh chấn thiên hạ của Du Dương, tất nhiên sẽ được trọng thưởng.”
Tiếng cười đùa và vẻ phóng túng là điều thường thấy trong chốn quan trường và tửu lâu, mà các vũ cơ Du Dương đều lớn lên trong môi trường ấy, không một ai tỏ ra e sợ trước cảnh này.
Nghe được lời hứa thưởng hậu hĩnh của Trịnh Chử Quy, các cô nương thẹn thùng che miệng cười khẽ, tiếng cười thoải mái nhất thời vang ra khắp mọi ngóc ngách trong sảnh khiến các nam nhân đã say càng thêm say.
Đám nam nhân này khao khát ra sao, dường như Liễu Kim Ngôn nhìn thấu toàn bộ trò hề của họ trong mắt, nhưng trên môi nàng ấy vẫn giữ nụ cười quyến rũ, trong một khoảnh khắc vô tình ngước mắt lên chợt bắt gặp ánh nhìn của Trì Tiện đứng phía sau.
Người này giống như trời sinh đã vô cảm, dù đứng giữa chốn hoan lạc mà vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, đôi mắt hắn ta vô cùng lạnh lẽo, lúc nhìn người khác chẳng khác nào nhìn một khối đá vô tri.
Nhưng nếu quan sát kỹ, vẫn có thể nhận ra vài điểm khác biệt.
Liễu Kim Ngôn nhìn thẳng vào hắn ta một lúc, cố chấp muốn tìm ra một chút cảm xúc nào khác trong đôi mắt đó, nhưng tiếc thay tiếng nhạc đã vang lên, không cho nàng ấy thêm thời gian để nhìn sâu.
Trên cổ tay và cổ chân nàng ấy đeo vòng chuông bạc, mỗi bước nhảy cùng tiếng đàn nhạc khiến tiếng chuông vang lên thanh thoát làm động lòng người.
Liễu Kim Ngôn vốn đã luyện nhảy múa nhiều năm, mỗi dáng múa đi cùng những tà váy thướt tha bay lướt giữa không trung ngập tràn tiên khí, mỗi cái nhăn mày từng cái mỉm chi cũng khiến đám nam nhân xốn xang trong lòng. Mọi người tiếp tục nâng chén uống rượu, ánh mắt dán chặt trên cơ thể các vũ cơ, bầu không khí càng lúc càng phấn khởi làm cho mỗi người đều dạn dĩ hơn, tiếng nói chuyện cũng lớn dần.
Hương thơm lan tỏa khắp phòng gợi lên dục vọng ẩn sâu trong lòng từng người, tựa như đến giờ phút này yến tiệc mới thật sự bắt đầu.
Trịnh Chử Quy lại tiếp tục uống vài chén nữa, ngoài mặt vẫn trò chuyện cùng người khác nhưng ánh mắt không ngừng liếc nhìn Liễu Kim Ngôn, càng lúc càng mê đắm.
Trình Tử Mặc liếc mắt nhìn sang thấy gương mặt già đời của ông ta đã đỏ bừng, rõ ràng là đã có men say, bèn lên tiếng nói với Liễu Kim Ngôn: “Chén rượu của Trịnh đại nhân đã cạn, Liễu cô nương sao không lên kính đại nhân một chén?”
Liễu Kim Ngôn cười đáp: “Đại nhân có sẵn lòng uống chén rượu nô gia kính cho ngài không?”
Trịnh Chử Quy đáp: “Hôm nay nếu đã cùng nhau đón mừng ngày vui, vậy thì không cần phải phân biệt quan dân.”
Liễu Kim Ngôn tiến tới, tà váy bung nở như đóa hoa tươi, bóng dáng uyển chuyển múa mười vòng xoay liên tiếp đã đưa nàng ấy đến trước bàn của Trịnh Chử Quy, đầu ngón tay nhẹ nhàng cầm lấy bình rượu, nói với ông ta: “Vậy nô gia xin biểu diễn một màn, xem như tạ lỗi cho lần thất lễ trước đó.”
Không đợi ông ta đáp lời, Liễu Kim Ngôn đã ném cao bình rượu lên, giữa tiếng hô hào của mọi người, nàng ấy uyển chuyển cúi thấp người, mái tóc dài lướt qua bên má Trịnh Chử Quy, nàng ấy tung một chân lên, làn váy cuộn lại che đi cảnh xuân dưới váy, chỉ để lộ mắt cá trắng nõn và chiếc chuông bạc reo leng keng.
Dưới ánh mắt của mọi người, có vẻ như lúc ấy Liễu Kim Ngôn định dùng một điệu múa tuyệt đẹp để rót rượu vào chén. Thế nhưng khi mọi người còn đang thưởng thức, không ngờ nàng ấy bỗng loạng choạng dưới chân, như thể khi nhấc chân lên đã không giữ vững, cả người đổ nhào về phía trước, ngã sầm trước mặt Trịnh Chử Quy.
Trịnh Chử Quy theo phản xạ đưa tay ra đỡ, người thì đã đỡ được nhưng bình rượu lại không kịp giữ, cứ thế bình rượu rơi xuống người ông ta làm rượu văng tung tóe lên áo.
Mọi người giật mình hô lên, còn Liễu Kim Ngôn cũng sợ đến tái mặt vội vàng quỳ xuống, run rẩy nói: “Nô gia học nghệ không tinh, xin đại nhân tha mạng!”
Tiếng nhạc ngưng bặt, những vũ cơ khác thấy thế cũng lập tức quỳ xuống xin tha.
Trịnh Chử Quy chỉ mỉm cười, vừa phất tay áo vừa nói: “Không phải lỗi của ngươi, không cần sợ hãi.”
Trình Tử Mặc thấy ông ta có vẻ mê mẩn trước nhan sắc của Liễu Kim Ngôn, hắn ta hiểu rằng kế hoạch đã thành công được một nửa.
Lúc này Trì Tiện bước ra, thấp giọng nói: “Thuộc hạ đi lấy cho đại nhân một bộ y phục mới.”
Trình Tử Mặc vội đứng bật dậy: “Không cần phiền đến Trì đại nhân, trong trạch viện này vẫn còn nhiều hạ nhân để sai bảo lắm!”
Nói rồi hắn ta nhanh chân bước ra cửa, làm như tùy ý chỉ vào hai người đang đứng bên ngoài: “Hai người các ngươi đi đến hậu viện tìm phòng nghỉ của Trịnh đại nhân, lấy cho ngài ấy một bộ áo ngoài và áo trong sạch sẽ mang đến đây.”
Khi ấy Thiệu Sinh chính là một trong hai người được chỉ định. Y cùng một người hầu khác liền đi về phía hậu viện.
Đi đến giữa đường, chợt có tiếng chuông dày vọng lại từ xa vang đến.
Thiệu Sinh dừng bước chân lại, kéo tay người bên cạnh, hỏi: “Ngươi có nghe thấy không? Đến giờ ăn cơm rồi đấy.”
Thời gian diễn ra đúng như trong kế hoạch, tiếng chuông này chính là tín hiệu báo giờ phát cơm.
Người hầu nọ sốt ruột nói: “Vậy chúng ta mau chóng lấy y phục mang đến cho đại nhân rồi nhanh chân đi ăn thôi.”
Thiệu Sinh liền đề nghị: “Đợi chúng ta đi một vòng quay lại chắc chẳng còn gì ăn nữa rồi, chi bằng thế này, hai ta chia nhau ra hành động, ngươi đi nhận một phần cơm giúp ta, ta đi lấy y phục cho đại nhân. Như vậy vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta cũng có cơm nóng để ăn.”
Hắn ta do dự có vẻ như đang cân nhắc cách này có khả thi hay không.
Thiệu Sinh liên tục châm ngòi: “Hôm nay là tết tiểu niên đó, hai ta đã không ăn được gì ngon thì ít nhiều cũng phải có cơm nóng chứ.”
Hắn ta nghe vậy cũng bị thuyết phục, gật đầu nói: “Vậy ta sẽ đi tranh đồ ăn ngon cho ngươi, ngươi nhanh chóng mang y phục đến giao cho đại nhân.”
Thiệu Sinh gật đầu, sau đó không nói thêm gì nữa nhanh chân bước về phía hậu viện.
Bản đồ trong trạch viện này y đã nhớ kỹ trong đầu, biết rõ khoảng cách từ phòng nghỉ của Trịnh Chử Quy đến thư phòng là bao xa, đi đường nào là ngắn nhất.
Sau giờ cơm, người hầu ở hậu viện đều đổ về phía tiền viện, đây là khoảng thời gian canh phòng lỏng lẻo nhất. Cũng là khoảng thời gian nhiều nhất mà Trình Tử Mặc và Liễu Kim Ngôn có thể tranh thủ cho y hành động.
Thiệu Sinh cúi đầu vội vã đi về phía trước, không dám chậm trễ chút nào.
Thư phòng của Trịnh Chử Quy là nơi quan trọng, ngày thường luôn có thị vệ canh giữ bên ngoài, nhưng bởi vì hôm nay là lễ tiểu niên, trong giờ cơm các thị vệ cũng có thể nghỉ ngơi chốc lát, chỉ là cửa thư phòng sẽ bị khóa lại.
Nhưng Trình Tử Mặc đã đưa sẵn chìa khóa cho y từ trước.
Thiệu Sinh men theo con đường hẹp đi tới, khi quan sát thấy ngoài thư phòng không có người đứng gác y lập tức chạy tới, thuần thục mở khóa thật nhanh.
Không gian xung quanh tĩnh lặng đến nỗi tiếng mở khóa vang lên nghe chói tai vô cùng. Tim Thiệu Sinh đập thình thịch, căng thẳng đến mức ngón tay run rẩy không ngừng. May mắn là giữa chừng không có gì ngoài ý muốn xảy ra, y thuận lợi mở cửa thư phòng, lách người vào trong rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Trong phòng tối om nhưng Thiệu Sinh không dám thắp đèn, y lấy một mồi lửa từ trong tay áo ra thổi một tia lửa nhỏ, dựa vào ánh sáng yếu ớt ấy bắt đầu nhanh chóng tìm kiếm trong phòng.
Y chỉ biết cố gắng để hành động thật nhanh.
Sau khi sai Thiệu Sinh đi, Trình Tử Mặc đứng chờ ngoài cửa một lúc.
Nghe tiếng chuông báo giờ phát cơm vang lên, hắn ta ngẩng đầu nhìn lên trời ngắm nhìn từng bông tuyết lất phất rơi xuống dưới ánh đèn lồng.
Linh Châu vào cuối tháng Chạp sẽ có một trận tuyết lớn, năm nào cũng như vậy, trận tuyết này có thể sẽ kéo dài liên tục đến tận năm sau.
Trình Tử Mặc hà hơi cho ấm, chà xát hai tay vào nhau rồi ra lệnh cho đám người hầu đứng canh cửa: “Đi ăn cơm cả đi, không cần đứng đây canh gác nữa.”
Đám người hầu đồng loạt vâng dạ rồi lần lượt rời khỏi, Trình Tử Mặc cũng quay lại vào trong sảnh.
Các vũ cơ đã đứng dậy, tiếng đàn nhạc lại vang lên, Liễu Kim Ngôn cũng nhẹ nhàng nhảy múa ở giữa nhóm người.
Trình Tử Mặc đi vòng đường bên hông đến ngồi vào chỗ, nhìn thấy Liễu Kim Ngôn xoay người nhẹ nhàng xách bình rượu tiến đến bên cạnh Trịnh Chử Quy, nâng cao bình rượu rót đầy chén của ông ta, rồi lấy một chén không bên cạnh sang rót cho mình một chén.
Nàng nâng hai chén rượu, một đưa lên môi mình, một đưa đến môi Trịnh Chử Quy, hơi thở nhẹ nhàng phảng phất hương thơm ngất: “Nô gia xin nhận lỗi với đại nhân.”
Trình Tử Mặc nhón lấy một hạt đậu phộng, mỉm cười nhìn Liễu Kim Ngôn.
Trịnh Chử Quy giơ tay áp lên bàn tay trắng nõn của Liễu Kim Ngôn, nhẹ nhàng nắm lấy tay mỹ nhân đút rượu cho mình, trông dáng vẻ cực kỳ dung túng.
Liễu Kim Ngôn cũng uống cạn chén rượu, đứng dậy cùng các vũ cơ múa hết điệu, sau đó Trịnh Chử Quy lại vẫy tay bảo nàng ấy ngồi xuống bên cạnh mình.
Lúc này mỹ nhân được sủng ái lại làm giá không chịu qua, yêu kiều nói: “Đại nhân, vẫn còn hai điệu múa nữa cơ, chúng nô gia đã luyện tập kỹ càng để giúp vui cho ngày hôm nay, nếu đại nhân không xem chẳng phải uổng phí công sức sao?”
Giọng nói yểu điệu như đang làm nũng, Trịnh Chử Quy nghe thôi đã sướng rơn, bèn gật đầu: “Vậy cứ múa tiếp đi.”
Chỉ trong chốc lát, tiếng đàn đã tiếp tục vang lên hòa cùng âm sắc của các loại nhạc cụ khác không dứt bên tai, cả căn phòng đắm chìm trong hương thơm mê đắm, mọi người nhấm nháp rượu trong lúc ngắm nhìn mỹ nhân múa những điệu múa mỹ miều, hoàn toàn lún sâu vào trong bầu không khí say sưa này.
Trình Tử Mặc không uống nhiều, hắn ta giơ chén liên tục nhưng mỗi lần chỉ nhấp một ngụm nhỏ, cố tỏ ra như mình đã say mèm.
Điệu múa cứ nối tiếp nhau hết bài này đến bài khác, thời gian trôi qua thật nhanh.
Trịnh Chử Quy vốn đang say mê ngắm nhìn, chợt cảm thấy lớp áo ngoài bị dính rượu trước đó đã thấm ướt cả lớp áo trong, lúc này dính vào người lạnh buốt vô cùng khó chịu.
Ông ta quay sang hỏi Trình Tử Mặc: “Người hầu đi lấy y phục vẫn chưa trở lại sao?”
Trình Tử Mặc bỗng cứng đờ người, lập tức cười xòa đáp: “Bọn hạ nhân này làm việc chẳng đâu ra đâu, ta sẽ đi xem ngay đây.”
Không ngờ Trịnh Chử Quy lại bảo: “Ngươi không cần đi, để Trì Tiện đi.”
Trì Tiện lập tức đứng ra nhận lệnh ngay, khom người nói: “Thuộc hạ tuân lệnh.”
Trình Tử Mặc như thể bị rút hết sức lực, tay chân tê dại, mồ hôi lạnh tuôn ra khắp lưng.
Thời gian đã ngắn hơn nhiều so với kế hoạch, hắn ta cũng không ngờ Trịnh Chử Quy lại ra lệnh ngăn cản vào lúc này, còn phái Trì Tiện đi thay.
Hắn không rõ liệu Trịnh Chử Quy có nhận thấy điều gì bất thường hay không, hoặc có khi ngay từ đầu, đây đã là một màn tương kế tựu kế.
Trình Tử Mặc không dám ngẩng đầu nhìn Trịnh Chử Quy, sợ rằng ông ta sẽ nhìn ra sơ hở từ sắc mặt của mình, chỉ cố nói: “Sao có thể để Trì đại nhân phải vất vả…”
Nhưng Trịnh Chử Quy lập tức cắt ngang: “Để hắn ta đi.”
Trong lòng Trình Tử Mặc bắt đầu hoảng loạn, hắn ta cố gắng giữ bình tĩnh, ánh mắt lặng lẽ quan sát nét mặt của Trịnh Chử Quy. Khi lập ra kế hoạch này, bọn họ đã tính toán cẩn thận, cũng đưa ra các cách thức ứng phó với tình huống bất ngờ nếu kế hoạch bị bại lộ. Nhưng khi tình thế này thật sự xảy ra, hắn ta vẫn thấy tim mình đập loạn xạ, hồi hộp đến khó thở.
Nếu thật sự để Trì Tiện đi, vậy thì việc Thiệu Sinh không đến phòng nghỉ lấy y phục sẽ bị bại lộ. Nếu không may Trì Tiện bắt gặp Thiệu Sinh, e rằng y cũng khó lòng thoát thân.
Trì Tiện trước giờ hành động nhanh gọn, chỉ cần một nhát dao sắc bén cắt qua cổ họng là đối phương đã mất mạng ngay lập tức, không kịp kêu lên tiếng nào.
Khi Trình Tử Mặc còn đang hoảng loạn suy tính cách ứng phó, đột nhiên nghe thấy tiếng đồ sứ rơi xuống đất vỡ vụn vang lên chói tai, kéo theo là tiếng hô hoán của mọi người.
Vừa ngước mắt lên, hắn ta thấy Liễu Kim Ngôn không biết từ khi nào đã làm vỡ một bình rượu, mảnh vỡ vương vãi khắp nơi.
Liễu Kim Ngôn khuỵu gối quỳ thẳng xuống sàn, cúi rạp mình sát đất, cao giọng nói: “Đại nhân, dân nữ có một chuyện quan trọng muốn bẩm báo.”
Trong sảnh lập tức im bặt, tiếng nhạc cũng ngừng lại, không ai nói tiếng nào nữa, tất cả mọi người đều trố mắt nhìn, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Trịnh Chử Quy cũng giật mình trước tình huống bất ngờ này, đầu óc cũng tỉnh táo đôi chút, nghiêm mặt hỏi: “Ngươi muốn nói gì?”
“Hôm nay dân nữ muốn tố giác vụ bê bối quan lại bao che lẫn nhau, nhiều năm trước các quan viên địa phương tại Linh Châu đã thông đồng với tổ chức buôn người trong dân gian nhằm lừa bắt những bé gái, sau đó bán lại với giá cao đến Du Dương. Giao dịch này đã kéo dài nhiều năm, hầu hết các vũ cơ ở Du Dương đều là các bé gái đã bị lừa bắt từ các gia đình bình thường.” Liễu Kim Ngôn dõng dạc bẩm báo, giọng nói hết sức hùng hồn vang vọng vào tai mỗi người: “Đại nhân là Hình bộ Thượng thư, nắm giữ các vụ án trong khắp thiên hạ, hôm nay dân nữ dù liều mạng cũng phải vạch trần chân tướng, mong đại nhân có thể đứng ra chủ trì công đạo, cứu giúp những cô nương bị bắt cóc kia.”
Mọi người đều khiếp sợ không nói thành lời, chỉ biết mở to mắt nhìn, đến hít thở cũng kiêng dè.
Các vũ cơ quỳ rạp dưới đất, sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Sắc mặt Trịnh Chử Quy càng lúc càng đen lại, hoàn toàn chẳng còn chút dáng vẻ say túy lúy như ban nãy, ông ta lạnh lùng trừng mắt nhìn Liễu Kim Ngôn: “Ngươi có biết vu cáo mệnh quan triều đình là tội chết không?”
Liễu Kim Ngôn đáp: “Từng câu từng chữ dân nữ nói ra đều là sự thật, tuyệt đối không phải vu cáo.”
“Lời lẽ chỉ là nói suông, ngươi có chứng cứ không?” Trịnh Chử Quy hỏi.
Liễu Kim Ngôn đáp: “Dân nữ chưa có chứng cứ trong tay.”
Trịnh Chử Quy giận dữ đập mạnh xuống bàn phát ra tiếng “ầm” chấn động cả gian sảnh: “Vậy ngươi chỉ ăn nói bừa bãi, làm sao bản quan tin ngươi?!”
Liễu Kim Ngôn trầm mặc giây lát, từ từ ngẩng đầu lên.
Sau khi nhảy múa liên tục, trên chiếc cổ trắng muốt của Liễu Kim Ngôn đã lấm tấm mồ hôi, vài lọn tóc dính vào bên má và hõm cổ, nhưng trông nàng ấy vẫn xinh đẹp vô ngần.
Chỉ là khi hai gối nàng ấy quỳ trên mảnh vỡ, máu tươi nhuộm đỏ y phục trông chướng mắt lạ kỳ.
Vẻ mặt nàng ấy vẫn bình tĩnh, ánh mắt ngước lên nhìn Trịnh Chử Quy, giọng điệu không còn quyết liệt như trước mà trở nên nhẹ nhàng hơn: “Đương nhiên ngài sẽ không tin, bởi vì ngài chính là một trong những kẻ đứng đầu tổ chức đó.”
“Ngông cuồng!” Trịnh Chử Quy quát lớn: “Ai cho ngươi lá gan dám vu khống bản quan? Ngươi muốn chết hay sao!”
“Trịnh Chử Quy, nếu ngài thực sự không thẹn với lương tâm, tại sao lại lập tức kết luận rằng ta đang vu khống?” Liễu Kim Ngôn nhếch môi cười khẩy, ánh mắt sắc bén như dao chứa đựng hận thù sâu đậm: “Ngài tưởng rằng quyền thế có thể che đậy mọi chuyện, nhưng không biết rằng bên dưới những tội ác đó luôn có người sẵn sàng đứng lên, công khai mọi sự thật cho người đời biết.”
“Ngài gây nên tội ác chồng chất, lợi dụng quyền thế để trục lợi, giết hại bao nhiêu sinh mạng vô tội, chia cắt biết bao nhiêu gia đình. Ngài thật sự tưởng rằng mình có thể kê cao gối ngủ an nhiên hưởng thụ cả đời này sao?!”
Giọng nói của Liễu Kim Ngôn đột nhiên trở nên thê lương hung ác, mỗi tiếng gằn giọng đầy căm phẫn như một lời nguyền rủa, ánh mắt căm hờn nhìn thẳng vào Trịnh Chử Quy: “Quả báo của ngài chính là hôm nay!”
Trịnh Chử Quy giận dữ tột cùng, hét lớn: “Người đâu! Lôi ả xuống!”
Cùng lúc đó, Liễu Kim Ngôn bất ngờ đứng bật dậy, dường như vết thương trên đầu gối chẳng ảnh hưởng chút nào đến hành động của nàng ấy, bóng dáng nàng ấy nhanh nhẹn lạ thường!
Liễu Kim Ngôn rút ra một lưỡi dao ngắn chỉ bằng bàn tay, lao nhanh về phía Trịnh Chử Quy nhắm thẳng mũi dao vào yết hầu của ông ta hệt như thiêu thân lao vào lửa.
Trịnh Chử Quy cũng hoảng loạn đến mức túa ra mồ hôi lạnh, ông ta chỉ biết ngả người về sau để tránh. Ngay khi mũi dao sắp đâm tới trước mặt ông ta, Trì Tiện lại nhanh hơn một bước, lao tới chắn trước mặt Trịnh Chử Quy, đồng thời rút thanh trường đao bên hông ra.
Chỉ thấy máu tươi bắn tung tóe, bờ vai của Liễu Kim Ngôn bị đâm trúng, y phục rách toạc, máu chảy không ngừng.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Trình Tử Mặc chợt trống rỗng, ánh mắt khiếp sợ vô thức nhìn về phía Trì Tiện.
Liễu Kim Ngôn chịu một đao nhưng vẫn không bỏ cuộc, nàng ấy lập tức đổi con dao găm sang tay kia nhào tới lần nữa.
“Đừng mà!” Trình Tử Mặc gào lên đầy tuyệt vọng.
Ngay sau đó, lưỡi đao lạnh lùng của Trì Tiện đã lướt qua cổ họng của Liễu Kim Ngôn.
Cần cổ trắng nõn trông cực kỳ mong manh, lưỡi đao sắc bén chỉ lướt nhẹ một đường, máu lập tức phun trào, tắm đỏ cả người Trịnh Chử Quy.
Liễu Kim Ngôn đưa tay lên ôm cổ, nàng ấy đã không còn đủ sức lao lên lần nữa, toàn thân ngã quỵ xuống nền đất.
Tiếng hét kinh hoàng bỗng vang lên trong sảnh, mọi người đều hoảng loạn trước cảnh tượng trước mắt.
Máu tươi phun ra ồ ạt, chỉ trong chớp mắt đã lan ra nền đất thấm đỏ cả bộ váy áo và mái tóc dài của thiếu nữ, để lại những vệt đỏ rực trên làn da trắng mịn, trông Liễu Kim Ngôn như đóa hoa tươi nở rộ trên nền tuyết trắng, rực rỡ mà bi thương. Nhưng vẻ đẹp tột cùng đó sẽ chóng tàn lụi, đóa hoa sẽ phai tàn rồi khô héo.
Nàng ấy trừng mắt nhìn Trịnh Chử Quy, dồn hết sức lực để nói ra một lời cuối cùng, rõ ràng căm hận đến tận xương tủy nhưng giọng nói lại yếu ớt như đang thầm thì: “Ngươi… sẽ không được… chết tử tế…”
Trong sảnh nhất thời hỗn loạn, Trịnh Chử Quy cũng bàng hoàng quên mất chuyện sai người hầu đi lấy y phục chưa quay lại, chỉ còn giận dữ chất vấn Liễu Kim Ngôn mang dao vào phòng thế nào, tại sao thị vệ không lục soát kỹ càng, dứt khoát ra lệnh bắt lấy Trình Tử Mặc ngay lập tức.
Liễu Kim Ngôn dường như đã trở nên điếc lác, không còn nghe thấy gì nữa, chỉ còn lại sự tĩnh lặng như cái xác không hồn.
Nàng cất bỏ đi ánh mắt hận thù kia, tầm mắt hoang mang dừng lại trên một ngọn đèn.
Là ngọn lửa sáng ngời và ấm áp.
Nàng cảm nhận sinh mệnh mình đang mất đi rất nhanh, như thể đã đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, đột nhiên nàng nghĩ đến Kỷ Vân Hành, không biết lúc này nàng ấy có đang đọc lá thư của mình hay không?
Liễu Kim Ngôn tự thấy mình là người hèn nhát, thậm chí nàng còn chẳng dám nói trực tiếp những lời đó với Kỷ Vân Hành.
Bởi vì nàng sợ một khi nói ra, nàng sẽ quyến luyến, sẽ do dự, sẽ bị những điều nàng không đành lòng bỏ lại níu chân, sẽ khiến nàng chùn bước không dám làm những chuyện này.
Chiếc khóa trường mệnh là do nàng lén lấy đi, lúc đó khi nhìn thấy mẹ nhận người hầu gái bên cạnh Kỷ Vân Hành làm con gái, nếu nói không đau lòng sẽ là nói dối. Nàng biết mẹ nàng sẽ không nhầm lẫn bất kỳ ai với Ngọc Ngọc của bà, nhưng mẹ làm thế có lẽ là vì trong lòng bà đã nghĩ đến việc từ bỏ việc tìm kiếm nàng rồi. Liễu Kim Ngôn bị kẹt lại ở Du Dương quá lâu, lâu đến mức nàng đã chẳng còn biết đường về nhà, bên cạnh cũng không có lấy một người bạn, xung quanh nàng cũng chỉ có những cô nương bị bán đổ bán tháo, bị tra tấn đến chết, bị đánh gãy xương sống đến mức trở thành kẻ hèn yếu, không còn chút kiên cường nào trong xương tủy.
Các cô nương ấy chết rồi, sẽ lại có vô số người khác lấp vào chỗ trống ấy.
Thực ra Liễu Kim Ngôn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng giấy ngắn tình dài, không thể viết hết nỗi khát khao trong những giấc mộng chập chờn nửa đêm tỉnh giấc, nàng muốn về nhà, muốn gặp lại mẹ nàng một lần cuối; cũng không thể viết hết nỗi áy náy vì chưa kịp nói lời từ biệt với mẹ, chưa kịp nói lời xin lỗi với Kỷ Vân Hành. Đến giây phút này đây, rất nhiều suy nghĩ của Liễu Kim Ngôn đều đã tan biến, chỉ còn lại một niềm tiếc nuối duy nhất là không thể tự tay giết chết Trịnh Chử Quy, cũng không còn cơ hội thấy được liệu Thiệu Sinh có trộm được phần văn thư ấy không, có thể hạ bệ Trịnh Chử Quy triệt phá hoàn toàn tổ chức buôn người kia, cứu lấy những bé gái sắp bị chôn sống kia hay không?
Liệu nàng có thể trở thành một anh hùng, được người ta ghi nhớ hay không?
Nàng đã đoán trước cái chết của mình – đó là kết cục tất yếu, dù kế hoạch có thành công hay không nàng đều muốn tận tay giết Trịnh Chử Quy. Vậy nên ở trong thư Liễu Kim Ngôn mới cầu xin Kỷ Vân Hành hãy giữ kín mọi chuyện, đừng nói với mẹ nàng.
Sau đó hãy hỏa táng thi thể nàng rồi gửi tro cốt về Nam Khánh, chôn dưới gốc cây trước cửa nhà, để cho dù khi sống nàng không thể về nhà thì chết rồi sẽ không bao giờ rời xa quê nhà được nữa.
Nàng nhớ lại nhiều năm trước, lúc nàng còn là Liễu Ngọc.
Buổi trưa hôm ấy, mẹ nàng ra ngoài khám bệnh cho người ta, nàng ngồi dưới gốc cây hóng mát. Một người phụ nữ xa lạ trông có vẻ hiền từ đã đứng trước mặt đưa cho nàng một miếng bánh đường. Dường như nàng chưa từng ăn thứ đó, chẳng mấy chốc đã ăn hết rồi còn nhìn người phụ nữ đó với ánh mắt chờ đợi, cố tìm kiếm thêm từ trong tay bà ta.
Người phụ nữ mỉm cười nói: “Muốn ăn nữa à? Vậy con đi theo ta qua bên kia lấy, ta còn nhiều lắm, ta sẽ cho con mấy miếng, chờ mẹ con về rồi con đưa cho bà ấy thử xem có ngon không nhé.”
Nàng của khi đó hớn hở gật đầu: “Dạ được.”
Ánh mắt của Liễu Kim Ngôn bắt đầu rời rạc, hơi thở dần trở nên mong manh, nước mắt đục ngầu trào ra khỏi khóe mắt.
“Mẹ…” Nàng mấp máy môi gần như không phát ra tiếng, khe khẽ gọi: “Mẹ ơi, con muốn về nhà.”
Mí mắt Thiệu Sinh giật mạnh, trong lòng bất giác hoảng hốt.
Trong căn thư phòng tối tăm chỉ nhờ chút ánh sáng từ mồi lửa, việc tìm kiếm vô cùng khó khăn.
Y đã lục tung toàn bộ thư phòng, cẩn thận tìm từng chỗ một, không dám bỏ sót nơi nào.
Giữa trời đông giá rét, nhưng cả người Thiệu Sinh đã toát đầy mồ hôi.
Đúng lúc cảm giác tuyệt vọng đang xâm chiếm trong lòng, y bất ngờ phát hiện ra có một ngăn bí mật trên tủ sách, một ngăn kéo nhỏ vừa bằng bàn tay, bên trong đặt con dấu cùng vài tờ giấy.
Trái tim Thiệu Sinh bỗng chốc đập mạnh dữ dội, vội vàng cầm lấy những tờ giấy kia mở ra xem, trên đó ghi rõ kế hoạch chôn sống bảy mươi ba bé gái, ở góc trái bên dưới đã ghi rõ hai chữ “Thông qua”, mà ngày phê chuẩn chính là hôm nay, còn có con dấu nhà quan đỏ tươi.
Y suýt nữa đã hét ầm lên, toàn thân run rẩy vì phấn khích, đôi tay run cầm cập cẩn thận nhét tờ văn thư vào trong áo.
Sau khi tìm được thứ cần tìm, Thiệu Sinh cũng không để tâm đến gì khác, y lập tức thổi tắt mồi lửa, vội vã bước ra ngoài.
Bên ngoài yên tĩnh không một tiếng động, y đứng ở cửa một lúc rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra.
Nhưng không ngờ ngay khi Thiệu Sinh vừa ló nửa người ra ngoài, khóe mắt bất chợt nhìn thấy một bóng đen bên tường.
Thiệu Sinh giật mình, trái tim như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực, y quay phắt lại mới phát hiện không phải là ảo giác, bởi vì chẳng biết từ khi nào bên tường đã có một người lặng lẽ đứng đó.
Người đó thân hình cao lớn, toàn thân mặc áo bào đen như đã hòa mình vào màn đêm, bên hông đeo một thanh trường đao, tay phải đặt lên chuôi đao, ngón cái từ từ đẩy lưỡi đao ra khỏi vỏ, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thiệu Sinh.
Người đó chính là Trì Tiện.

Bình luận về bài viết này