Vào khoảnh khắc ngắn ngủi chạm phải ánh mắt của Trì Tiện, Thiệu Sinh đã nhận ra rằng mình có thể sẽ chết.
Tuyết càng về đêm càng dày, hệt như tơ liễu bay múa theo gió, phủ đầy khắp không gian.
Ánh trăng bị mây che khuất, mặt đất chìm trong u tối, xa xa chỉ có một chiếc đèn, ánh sáng ấy lan đến mắt Thiệu Sinh đã vô cùng mong manh, y chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy đôi mắt của Trì Tiện.
Thiệu Sinh đứng bất động ở bên cửa, thực ra y đã sợ đến mức mềm nhũn cả người, chỉ sợ mình vừa cử động sẽ mất mạng ngay lập tức.
Trì Tiện cũng đứng yên, vẻ mặt u ám không rõ khiến người ta chẳng thể đoán biết.
Thiệu Sinh cảm thấy mình cần phải nói gì đó, dù là để lại một câu trăng trối trước khi chết cũng được.
“Ngươi…” Thiệu Sinh há miệng lên tiếng, nhưng lại không biết nên nói gì trong lúc này.
Nên lớn tiếng chửi rủa Trì Tiện là thứ chó săn chỉ biết bán mạng cho kẻ ác, hay cầu xin hắn ta tha mạng cho mình?
Chết lẫy lừng hay chết nhục nhã, suy cho cùng cũng chỉ là chết.
Trì Tiện lạnh lùng lên tiếng: “Giao đồ ra.”
Tim Thiệu Sinh đập mạnh, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt lại, trong một khoảnh khắc đã đưa ra quyết định: “Đồ gì?”
Vừa dứt lời Trì Tiện bất ngờ ra tay, Thiệu Sinh sợ hãi lập tức lùi lại né tránh theo bản năng, nhưng hoàn toàn không thể so được với tốc độ của Trì Tiện.
Điều bất ngờ là Trì Tiện không hề rút đao mà chỉ túm chặt lấy cằm Thiệu Sinh, dùng lực mạnh mẽ kéo y ra khỏi cửa, buộc y phải ngẩng mặt lên.
Ánh sáng từ xa chiếu lên khuôn mặt Thiệu Sinh, biểu cảm hoảng loạn hiện rõ mồn một trước mắt.
Đây hoàn toàn là vẻ mặt sợ hãi.
Trên gương mặt Trì Tiện cuối cùng cũng hiện lên một biểu cảm khác như đang chế nhạo: “Ngươi cũng sợ chết sao?”
Thiệu Sinh đương nhiên sợ chết, y cảm nhận rõ hơi thở lạnh như băng phả thẳng vào mặt mình, cơ thể như đã bị một con mãnh thú ấn chặt dưới móng vuốt, không dám nhúc nhích.
Có lẽ vẻ mặt Thiệu Sinh đã hoàn toàn thay thế câu trả lời, hoặc cũng có thể Trì Tiện không để tâm đến đáp án, hắn ta lơ đãng nói tiếp: “Nàng ta đã chết, ngươi muốn trở thành người tiếp theo sao?”
Thiệu Sinh giật mình trợn tròn mắt, lập tức hiểu được “nàng ta” mà Trì Tiện nhắc đến là ai.
Là Liễu Kim Ngôn.
Thiệu Sinh lặng lẽ dời mắt đi, lúc này mới nhận thấy trên bộ áo bào đen của Trì Tiện có vết máu, một ít bắn vương vãi trên cổ áo trắng muốt, không rõ ràng lắm.
Chính hắn ta đã giết Liễu Kim Ngôn.
“Nếu… nếu ta đưa đồ cho ngươi, ngươi có thể tha cho ta một con đường sống không?” Thiệu Sinh run rẩy hỏi.
Trì Tiện buông lỏng Thiệu Sinh ra, không đáp lời.
Hắn ta dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn Thiệu Sinh, không hề có vẻ gì là người có thể nhân nhượng khi bàn điều kiện với người khác, nhưng Thiệu Sinh lại cảm giác rằng hắn ta đã ngầm đồng ý mới đề nghị của mình.
Thiệu Sinh chầm chậm đưa tay vào trong áo ngập ngừng một lúc, sau đó bất ngờ rút tay ra, lòng bàn tay nắm chặt một vốc bột phấn, dùng lực hất mạnh vào mặt Trì Tiện.
Loại bột này y đã chuẩn bị từ sớm, nếu văng vào mắt có thể khiến người ta bị mất thị lực tạm thời, là con át chủ bài y chuẩn bị để thoát thân.
Nào ngờ Trì Tiện phản ứng quá nhanh, gần như vào ngay khi Thiệu Sinh rút tay ra, hắn ta đã xoay người tránh né, hoàn toàn không hề dính chút bột nào.
Lúc này Thiệu Sinh đã không kịp nghĩ gì khác, y xoay người chạy như điên, dốc hết sức bình sinh để chạy thoát.
Trì Tiện đang định đuổi theo, nhưng chợt nghe thấy tiếng chuông vang lên từ xa, âm thanh dồn dập như thúc giục tử thần, tiếng chuông chói tai hướng thẳng lên trời.
Hắn ta khựng lại, nhìn thoáng qua bóng lưng đang bỏ chạy của Thiệu Sinh, sau đó quay người đi về phía tiền viện.
Tuyết rơi lả tả đáp xuống cơ thể, lạnh lẽo đến mức như rút cạn toàn bộ hơi ấm của con người.
Kỷ Vân Hành cũng không biết mình đã xuống ngựa bằng cách nào. Gió tuyết tràn vào cổ áo khiến nàng gần như đông cứng, cuối cùng khi ngựa dừng lại, nàng cũng chẳng thể ngồi thẳng được nữa.
Hình như là Hứa Quân Hách đã túm lấy cánh tay kéo nàng từ lưng ngựa xuống, sau đó ôm lấy nàng vững vàng trong vòng tay hắn rồi mới đặt nàng nhẹ nhàng tiếp đất.
Hắn nhíu mày, chạm tay lên gò má nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng.
Kỷ Vân Hành vốn đã yếu ớt, hứng gió lạnh thế này e rằng sẽ lại ngã bệnh.
Nhưng đi bằng xe ngựa thì quá chậm, Kỷ Vân Hành sẽ không đồng ý, hai người chỉ đành cưỡi ngựa đến. Trên đường hắn đã cố ý chọn những con hẻm vắng để đi, vì vậy chỉ có thể đi đường vòng, dùng tốc độ nhanh nhất để đến được đây.
May mà nha môn khá gần tòa trạch viện này, thế nên khi Hứa Quân Hách đến nơi, Trình Du đã dẫn người của quan phủ đợi sẵn ở khoảng đất trống trước cửa.
Trình Du đã theo lệnh điều động rất nhiều nha dịch đến, lúc này đang đứng thành hàng dài đen kịt chờ đợi mệnh lệnh.
Hứa Quân Hách quay sang khẽ nói với Kỷ Vân Hành: “Chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.”
Thị vệ trước cửa chia thành hai hàng, thấy có người đến gần lập tức tiến lên ngăn cản, lớn tiếng quát: “Kẻ nào dám tự tiện xông vào nơi ở của Trịnh đại nhân!”
Hứa Quân Hách không nói nhiều lời, hắn giơ cao một tấm lệnh bài bằng bạch ngọc đính tơ vàng lên: “Hoàng lệnh tại đây, kẻ nào dám cản đường ta, tru di tam tộc. Hãy cân nhắc xem tam tộc nhà các ngươi có đủ đầu để ta chém hay không.”
Khi đám người ngoài cửa đến gần hơn, dưới mấy chiếc đèn lồng sáng tỏ, mọi người mới nhìn rõ người đến là ai.
Cũng có người chưa từng gặp Hứa Quân Hách, nhưng nhìn thấy trang phục sang trọng xa hoa của hắn, cũng đoán được thân phận hắn không tầm thường.
Dù là người dưới trướng Trịnh Chử Quy không sợ nha môn ở Linh Châu, nhưng tuyệt đối không dám đắc tội với Hứa Quân Hách.
Thế nên Hoàng lệnh vẫn hữu dụng nhất.
Hắn chỉ vừa lấy ngọc bài ra, đồng thời buông thêm một lời đe dọa, ngay lập tức không ai dám cản trở nữa. Hứa Quân Hách dẫn Kỷ Vân Hành đi thẳng vào trong trạch viện, theo sau còn có rất nhiều nha dịch, khí thế như sắp xét nhà tịch thu tài sản của người ta.
Động tĩnh lớn như thế, đương nhiên sẽ có người hầu trung thành đi báo tin, lúc này đã chẳng màng lễ nghi lao thẳng vào phòng vội vàng thông báo tình hình bên ngoài cho Trịnh Chử Quy biết.
Hoàng thái tôn xuất hiện bất ngờ làm cho bữa tiệc vốn đã không yên trở nên hoàn toàn hỗn loạn. Sắc mặt Trịnh Chử Quy tái nhợt, chẳng còn quan tâm đến thể diện gì nữa, ông ta vội vàng cởi bỏ áo ngoài đã vấy máu, sau đó đổ rượu lên khăn gấm lau đi vết máu trên mặt và cổ.
“Lập tức khiêng ả ta đi!” Ông ta chỉ vào thi thể Liễu Kim Ngôn nằm dưới đất, vội vàng hạ lệnh.
Nhưng lúc này có làm gì cũng đã muộn, vết máu bắn tung tóe khắp nơi còn không kịp dọn dẹp, cánh cửa đã bị đá văng ra, các nha dịch mang đao lũ lượt xông vào bao vây tất cả mọi người trong sảnh.
Trong trạch viện nổi lên tiếng chuông báo động, Trì Tiện vội vã chạy tới, vừa hay bắt gặp cảnh tượng Trịnh Chử Quy và những người khác trong sảnh bị dẫn ra ngoài.
Giữa sân đèn đuốc sáng trưng, tất cả hạ nhân đều đứng xếp thành hai hàng, cúi đầu không dám phát ra tiếng.
Kỷ Vân Hành đứng bên cạnh Hứa Quân Hách, một bông tuyết lớn rơi trên mi mắt nàng, nhanh chóng tan thành giọt nước chảy xuống khóe mắt.
Rồi sau đó cứ từng giọt từng giọt không ngừng rơi xuống, Kỷ Vân Hành lúc này chẳng thể nào kìm nén được nữa.
Nàng nhìn thấy một người bị bọc kín trong tấm thảm được khiêng ra ngoài, tấm thảm màu nâu nhạt đã bị nhuốm máu ướt sũng, hiện ra một màu đỏ thẫm cực kỳ gai mắt. Lúc đặt xuống đất, một bàn tay từ trong thảm rơi ra, lòng bàn tay đầy máu vẫn chưa kịp khô khiến những bông hoa trên cổ tay hiện lên sống động như thật, đẹp hơn cả lúc bình thường.
Tựa như có tiếng sét từ trên trời giáng xuống, bên tai Kỷ Vân Hành bỗng chốc trở nên yên tĩnh lại, nàng gần như không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
Nàng cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực, lảo đảo như muốn khuỵu gối ngã nhào xuống đất, nhưng đôi chân cứng đờ đã chống đỡ cho cả cơ thể nàng.
Lá thư Liễu Kim Ngôn để lại vẫn còn trong ngực nàng, áp sát nơi trái tim. Từng nét chữ thấm đẫm tình cảm dường như vẫn còn nóng hổi muốn thiêu đốt nàng.
Thế nhưng, thân thể nàng ấy đã hoàn toàn lạnh lẽo trong đêm tuyết này.
Trịnh Chử Quy không mặc áo ngoài, lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau, dù vậy vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, nói với Hứa Quân Hách: “Mới vừa rồi thần sơ ý làm đổ rượu lên người nên đành phải cởi áo ngoài, thần thất lễ như vậy mong Điện hạ không trách tội. Không biết Hoàng thái tôn đại giá quang lâm là có chuyện gì?”
Hứa Quân Hách nhếch môi, lộ ra nụ cười lạnh lùng mỉa mai: “Trịnh đại nhân, vết máu trên cổ ông còn chưa lau sạch kia kìa.”
Trịnh Chử Quy thoáng khựng lại, sau đó kéo vạt áo quỳ xuống: “Điện hạ thứ tội, nữ nhân này vừa rồi bỗng rút dao muốn ám sát thần trong bữa tiệc, trong lúc nguy cấp thần đành để thị vệ xử lý nàng ta ngay tại chỗ.”
“Ông nói là ám sát thì là ám sát sao?” Hứa Quân Hách hỏi ngược lại.
“Các vị trong sảnh đều có thể làm chứng cho thần.”
Giọng Hứa Quân Hách đầy vẻ khinh miệt: “Một ổ rắn chuột ở cùng, lời của ai có thể làm bằng chứng?”
Trịnh Chử Quy lập tức giận đến mặt xanh mét, nghẹn họng không nói nên lời.
“Tối nay dân chúng Linh Châu đều đang ăn mừng ngày Tết, chỉ có đám các ngươi tụ tập tại đây hại người đoạt mạng. Thiên tử phạm pháp còn phải chịu tội như dân thường, huống hồ là Trịnh đại nhân.” Hứa Quân Hách trầm giọng, dứt khoát ra lệnh: “Bắt hết toàn bộ lại cho ta, giam vào ngục chờ thẩm vấn!”
Lệnh vừa ban ra lập tức gây nên một trận hoảng loạn, suy cho cùng những người tham dự bữa tiệc đều là quan lại lớn nhỏ của Linh Châu, chưa có ai từng phải trải qua việc vào ngục thế này.
Trịnh Chử Quy cũng nghiêm mặt, kiên quyết nói: “Thần là quan Nhị phẩm trong triều, không muốn chịu oan uổng, nếu Điện hạ có thể điều tra rõ ràng ngọn nguồn sự việc rồi định tội thần, thần sẽ tự nguyện vào ngục.”
Hứa Quân Hách liền ném ngọc bài trong tay xuống trước mặt ông ta, trên bề mặt tấm lệnh bài trắng như ngọc khắc hai chữ “Hoàng lệnh” màu vàng.
Tấm ngọc bài này chỉ có một trong thiên hạ, gặp lệnh như gặp vua, cho phép tiền trảm hậu tấu, đặc quyền của Hoàng quyền.
Đây là món thánh sủng lớn nhất mà Hứa Quân Hách mang theo bên mình.
Kẻ nào dám chống lại Hoàng lệnh có thể xử quyết ngay tại chỗ.
Cho dù Trịnh Chử Quy có to gan đến đâu cũng không dám đối đầu với Hứa Quân Hách lúc này, chỉ đành cúi đầu trước Hoàng lệnh, sau đó bị nha dịch áp giải đi.
Những người trong sân lần lượt bị dẫn ra ngoài, chẳng bao lâu chỉ còn lại lác đác vài người.
Lúc này Kỷ Vân Hành như mới tìm lại được sức lực, nàng bước từng bước thật chậm tiến tới bên người được bọc trong tấm thảm kia.
Nàng từ từ ngồi xuống bên cạnh Liễu Kim Ngôn, nắm lấy tay nàng ấy.
Kỷ Vân Hành chỉ cảm thấy ẩm ướt dinh dính trong tay, chứ chẳng thể cảm nhận được hơi ấm nào từ Liễu Kim Ngôn nữa, lòng bàn tay nàng ấy lạnh lẽo như tảng đá đã bị đông lạnh nhiều ngày trong mùa đông, cứng ngắc đến nỗi khiến người ta tuyệt vọng.
Kỷ Vân Hành lặng thinh, lúc nàng cúi đầu xuống nước mắt nhỏ giọt liên tục rơi xuống tay Liễu Kim Ngôn, máu và nước mắt hòa lẫn vào nhau dính chặt lấy hai bàn tay.
Máu vẫn còn chảy, xung quanh vẫn hỗn loạn ồn ào, nhưng Kỷ Vân Hành dường như không nghe thấy gì nữa, chỉ đờ đẫn ngồi bên cạnh Liễu Kim Ngôn thật lâu.
Hứa Quân Hách ở cách đó vài bước nhìn theo bóng lưng nàng, cũng đứng chờ đợi trong tuyết một lúc lâu.
Trận tuyết này sẽ kéo dài đến tận năm sau.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ, vậy nỗi đau của Kỷ Vân Hành sẽ kéo dài bao lâu đây?
Cuộc náo động kéo dài đến nửa đêm mới lắng xuống. Nhà lao của Linh Châu không phải chưa từng nhốt nhiều quan lại đến thế, nhưng lần này vẫn gây nên một trận sóng gió lớn.
Dân chúng Linh Châu bắt đầu bàn tán xôn xao về chuyện này, lời đồn thổi đủ điều kèm theo đủ loại suy đoán.
Sau khi Kỷ Vân Hành trở về quả nhiên đã ngã bệnh, sau nửa đêm nàng bắt đầu lên cơn sốt cao, nằm trên giường không còn sức nhúc nhích.
Bệnh của nàng đến rất dữ dội, không chỉ vì bị lạnh mà còn vì những nỗi đau đớn khó nói. Kỷ Vân Hành nằm mê man không nói được gì, nhiệt độ trên người nóng đến đáng sợ.
Hứa Quân Hách thấy nàng sốt đến đỏ bừng cả người, hơi thở hổn hển đầy khó nhọc. Nàng đau đớn cau chặt hàng chân mày, đôi hàng mi chưa từng hết ẩm ướt, thỉnh thoảng lại có vài giọt nước mắt lặng lẽ trào ra từ khóe mắt, Hứa Quân Hách đều sẽ dùng tay nhẹ nhàng lau đi.
Dù đã uống thuốc nhưng vẫn không hạ sốt, thỉnh thoảng nàng còn khó chịu phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Hứa Quân Hách không thể chợp mắt, cứ túc trực bên cạnh giường canh cho nàng ngủ, đồng hành cùng ngọn nến cháy sáng thức suốt cả đêm.
Cho đến lúc trời gần sáng, Kỷ Vân Hành mới dần dần thở đều lại, như đã chìm vào giấc ngủ say.
Hứa Quân Hách áp tay chạm nhẹ lên gò má nàng, cơn sốt cao dường như đã giảm đi đôi chút. Nàng lại trông yên bình như một mỹ nhân bằng sứ, không còn phát ra những âm thanh khẽ khàng khiến lòng người xót xa.
Mùa đông ở Linh Châu rét mướt, khí hậu khắc nghiệt vô cùng.
Kỷ Vân Hành là cây non lớn lên trên vùng đất lạnh giá này, lúc nào bị gió thổi trúng đều sẽ ngả nghiêng ngả ngửa, chỉ cần một giây sơ suất sẽ gãy cành ngay.
Hứa Quân Hách vừa suy nghĩ vừa cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên má nàng.

Bình luận về bài viết này