Tin tức về một quan viên Nhị phẩm trong triều vô duyên vô cớ bị giam vào ngục ở Linh Châu truyền ngàn dặm về đến Kinh thành, dấy nên một cơn sóng gió lớn trên triều đình.
Những tấu chương dâng lên để buộc tội Hứa Quân Hách chất đầy trước thư án của Hoàng Đế, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, vị Thái tôn này bị chỉ trích đến không còn chỗ nào che giấu.
Chỉ là những tấu chương ấy biệt tăm giống như đá chìm xuống biển, không nhận được bất kỳ hồi âm nào. Hoàng Đế gạt bỏ mọi lời đồn đại, sau đó cử cháu đích tôn của Đại lý tự Khanh đến Linh Châu, hỗ trợ Hứa Quân Hách trong việc điều tra vụ án.
Đó được xem như thái độ của Hoàng Đế đối với việc quan Nhị phẩm bị bắt giam, khiến cho triều thần phản ứng gay gắt, thậm chí một số đại thần lấy lý do bệnh nặng để cáo bệnh không lên triều, làm dư luận nhất thời khó yên.
Dù ở xa tận Linh Châu không thể nhận được tin tức chính xác, nhưng Hứa Quân Hách cũng hiểu rõ triều đình hiện giờ chắc hẳn đang náo loạn đến long trời lở đất.
Nhưng giờ phút này đây hắn không còn lòng dạ nào để tâm đến những chuyện trong triều, bởi vì Kỷ Vân Hành đã sốt cao không hạ suốt ba ngày liền. Mãi cho đến khi Sở Tình dùng kim châm cứu đồng thời duy trì đút thuốc, vào ngày thứ ba bệnh tình của nàng mới dần chuyển biến tốt hơn.
Trong ba ngày này, Hứa Quân Hách gần như không ngủ, có đôi khi cung nhân đến khuyên hắn nghỉ ngơi, hắn chỉ nhắm mắt nghỉ tạm một canh giờ rồi nhanh chóng tỉnh dậy.
Dường như trong lòng hắn vẫn luôn khắc khoải một điều gì đó, khiến hắn khó lòng yên giấc.
Trong hành cung không có thị nữ, phần lớn thời gian đều nhờ Sở Tình chăm sóc nàng.
Ban ngày, Hứa Quân Hách sẽ bận rộn xử lý những việc khác, đến tối lại ở lì trong thiên điện không chịu rời đi.
Đêm dài tĩnh lặng, Hứa Quân Hách thường sẽ ngồi bên giường nàng rất lâu, dù chẳng làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng thế thôi.
Kỷ Vân Hành trong cơn sốt mơ màng lúc tỉnh lúc mê, nhưng nàng vẫn biết có người ở bên cạnh bầu bạn với mình. Khi bệnh tình thuyên giảm, ý thức bắt đầu trở nên tỉnh táo, nàng tỉnh dậy từ trong giấc mơ hỗn loạn, vừa mở mắt đã bắt gặp ánh mắt của Hứa Quân Hách.
Thái tôn Điện hạ trưởng thành trong Hoàng cung không hề biết cách chăm sóc người khác, thấy nàng tỉnh lại cũng chỉ cúi sát người hỏi nhỏ xem nàng có chỗ nào không thoải mái hay không.
Cổ họng Kỷ Vân Hành khô rát như bị thiêu đốt, nàng muốn há miệng nói nhưng lại không phát ra tiếng, chỉ có thể gắng gượng liếm đôi môi khô khốc, nhọc nhằn nói: “Nước… ta muốn uống nước.”
Hứa Quân Hách kề sát tai vào, nghe nàng yếu ớt nhắc đến nước, hắn lập tức đứng dậy rót một chén nước ấm đến, sau đó đỡ người nàng dậy để nàng tựa vào mình, từ từ đút nước cho nàng.
Cũng không biết có phải vì Hứa Quân Hách thực sự không quen chăm sóc người bệnh hay không, tay hắn cứ run run làm nước tràn ra chảy dài xuống cằm nàng, chảy dọc vào trong vạt áo, nàng bị sặc nước bất ngờ ho sặc sụa.
Hứa Quân Hách giật mình luống cuống đưa tay ra lau, bàn tay chạm qua phần da thịt mềm mại ở cổ, ánh mắt vô ý liếc xuống nhìn thấy cổ áo nàng đã ướt đẫm.
Tim hắn bất giác đập mạnh, lúng túng quay mặt đi.
Nhưng đúng vào lúc đó, Kỷ Vân Hành lại yếu ớt cất lời: “Muốn uống nữa…”
Tiếng thì thầm khe khẽ của nàng như thắp lên một ngọn lửa trong lòng hắn, tiếng lửa cháy nổ lốp bốp như đang thiêu đốt mãnh liệt. Hắn đặt chén nước vào tay Kỷ Vân Hành: “Nàng tự uống đi.”
Kỷ Vân Hành đỡ lấy chén nước từ từ uống hết, lúc này cổ họng mới dễ chịu hơn một chút.
Bệnh đến tựa như núi đổ, bệnh đi lại như kéo sợi, Kỷ Vân Hành cảm thấy cơ thể mình chẳng còn chút sức lực nào, nàng vẫn ngồi đó tựa đầu vào vai Hứa Quân Hách, trong tay vẫn cầm chén nước, im lặng không nói gì.
Trong thiên điện chợt yên ắng trở lại, ánh nến lay lắt vẫn đang nhảy múa bập bùng, tựa như tấm màn che chắn đêm tối cố làm cho thời gian trôi chậm lại, khiến khoảnh khắc này đầy tĩnh mịch lạ kỳ.
Hứa Quân Hách cứ mãi nhớ đến cảnh tượng Kỷ Vân Hành ngồi giữa trời tuyết, nắm chặt bàn tay lạnh giá của Liễu Kim Ngôn khóc như mưa. Cuối cùng khi nàng được hắn bế lên, cả người đã phủ đầy tuyết trắng trông như một con cừu nhỏ ngoan ngoãn đầy yếu đuối.
Hắn muốn nói gì đó để an ủi Kỷ Vân Hành, nhưng khi mở miệng lại không biết có nên nhắc đến cái chết của Liễu Kim Ngôn hay không.
Một lúc lâu sau Kỷ Vân Hành đã mở lời trước, nàng nhỏ giọng nói: “Lương Học, ta đói bụng.”
Hứa Quân Hách cúi đầu, giọng điệu hiếm hoi lộ ra vẻ dịu dàng: “Ta sẽ bảo người chuẩn bị đồ ăn cho nàng.”
Kỷ Vân Hành gật đầu, đưa tay dụi mắt: “Ừm.”
Khi ấy đã là giữa đêm khuya, các thái giám trong hành cung đều đã ngủ say, chỉ còn lại thị vệ và lác đác vài cung nhân gác đêm. Hứa Quân Hách vừa hạ lệnh, hơn phân nửa thái giám liền bật dậy, lật đật nhóm bếp đốt lò nấu cháo thịt cho Kỷ Vân Hành.
Các thái giám trong hành cung ít nhiều đều tinh ý, tạm thời không nói tới cách hai người đối xử với nhau trước kia, chỉ riêng lần này Kỷ Vân Hành đổ bệnh ba ngày, Hứa Quân Hách cũng túc trực ba ngày trong thiên điện. Tâm tư của hắn rõ ràng đến mức ai cũng nhìn ra, vậy nên không ai dám thất lễ với Kỷ Vân Hành. Chẳng mấy chốc một nồi cháo thịt nóng hổi đã ra lò, được mang vào thiên điện.
Lúc cung nhân bưng cháo vào, trông thấy Điện hạ nhà mình rõ ràng đang ngồi bên mép giường, nhưng nửa người đã nghiêng hẳn vào trong, đang cúi đầu nói chuyện nhỏ nhẹ với người trên giường.
Khi cháo được bưng tới gần, Hứa Quân Hách lại tự tay nhận lấy, đến khi cung nhân lui ra ngoài cũng chưa thấy hắn đưa bát cháo cho người trên giường.
Lúc này Hứa Quân Hách làm gì còn tâm tư để ý hành động của mình đã bị người ngoài len lén quan sát, mà chỉ chăm chú nhìn ngắm khuôn mặt Kỷ Vân Hành, hắn thấy nàng vẫn còn quá yếu, hai bên gò má vẫn nhợt nhạt không chút sức sống.
“Nàng vừa mới khỏi bệnh, ăn chút cháo loãng dễ tiêu hóa.” Hắn dùng thìa khuấy nhẹ, mùi cháo thơm bốc lên xông vào mũi, làn hơi nóng nghi ngút bay lên.
Kỷ Vân Hành đưa tay ra định cầm lấy bát, nhưng hắn lại tránh đi: “Đáy bát còn nóng, để ta cầm cho.”
Nàng ngơ ngác nhìn Hứa Quân Hách.
Hắn vốn không phải là người biết lo nghĩ cho người khác. Trước kia lúc đi bên cạnh Hứa Quân Hách, bước chân hắn rất dài, thi thoảng Kỷ Vân Hành phải chạy theo vài bước mới miễn cưỡng đuổi kịp, nhưng Hứa Quân Hách chưa từng đi chậm lại vì nàng.
Hắn thích trêu đùa nàng, cách vài ba hôm lại nghĩ cách hù dọa nàng, thậm chí còn lừa nàng rằng Đỗ Nham thích ăn chuối. Nàng tưởng thật còn đem chuối đến tặng, kết quả bị người khác chê cười một phen.
Hắn không có nhiều kiên nhẫn, có đôi khi thấy Kỷ Vân Hành vụng về làm sai việc gì đó cũng không ngại nói trắng ra để cười nhạo nàng ngốc nghếch.
Hứa Quân Hách là người có tính cách rất tệ, Kỷ Vân Hành biết rõ điều ấy.
Nhưng ưu điểm bù khuyết điểm, những cái tốt mà Lương Học dành cho nàng vượt xa những tính xấu của hắn, thế nên nàng chưa bao giờ để tâm đến những điều đó.
Thế mà giờ đây, Hứa Quân Hách lại vô tình bộc lộ ra sự dịu dàng, chu đáo và quan tâm tới nàng nhiều đến vậy.
Kỷ Vân Hành cũng không nhớ chính xác từ khi nào hắn trở nên khác lạ, dường như mối quan hệ giữa người với người đang thay đổi từng ngày, hoặc có lẽ từ khi hắn chứng kiến nàng mất đi một người bạn, còn suy sụp đến mức đổ bệnh nặng nên mới thấy thương xót cho nàng mà thôi.
Kỷ Vân Hành không nói gì, lặng lẽ nhìn Hứa Quân Hách đưa thìa cháo tới bên miệng mình, còn hỏi một câu như thể đang tán gẫu: “Nàng có biết nàng đã bệnh mấy ngày rồi không?”
Nàng từ từ há miệng nhận thìa cháo ấm nóng, hương vị đồ ăn tràn ngập trong khoang miệng rồi trôi xuống cổ họng, làm cả cơ thể ấm áp lên nhanh chóng, nàng đáp: “Ba ngày.”
“Nàng còn biết à!” Hứa Quân Hách nói ra câu này, chính hắn cũng cảm thấy buồn cười: “Nàng sốt mê man, ta không dám đưa nàng về Kỷ gia.”
Kỷ Vân Hành hỏi: “Vì sao?”
Hứa Quân Hách đáp: “Còn vì sao nữa, tất nhiên là sợ nếu đưa nàng về nhà, người nhà nàng lại mời thầy lang đến chẩn đoán linh tinh, bệnh tình càng nặng thêm.”
Thực chất điều hắn cân nhắc là dì Tô của nàng, Tô Y vốn đã có điều kiêng dè với hắn từ trước. Mà ngày đó Kỷ Vân Hành khỏe mạnh vui vẻ đi ra ngoài nhưng lúc đưa về lại sốt cao không hạ, không cần nghĩ cũng biết lần tới nàng muốn đến tìm hắn chắc chắn sẽ khó khăn đến nhường nào.
Không phải Hứa Quân Hách thấu tình đạt lý, nhưng Tô Y quá quan trọng với nàng, tất nhiên hắn cũng không muốn dùng quyền thế để ép buộc.
Kỷ Vân Hành ăn vài thìa cháo, cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn, chợt hỏi: “Có phải ta không sống được lâu không?”
Bàn tay Hứa Quân Hách đang cầm thìa bỗng khựng lại, ngước mắt nhìn nàng. Khuôn mặt Kỷ Vân Hành tái nhợt chẳng còn hồng hào được như thường ngày, nét yếu ớt đó lại càng tôn thêm đôi mắt to tròn đen như mực, trông nàng rất đáng thương: “Sức khỏe ta không tốt, cứ trở gió là bị bệnh, trước đây từng có thầy lang nói rằng cơ thể này của ta khó mà sống thọ được.”
“Tên lang băm nào dám ăn nói bừa bãi như vậy, ta sẽ chém chết gã.” Hứa Quân Hách lại thản nhiên đút tiếp cho nàng một thìa cháo, nói: “Nàng chỉ vì sinh non nên thể trạng yếu mới hơn người bình thường một chút mà thôi, hơn nữa mấy năm qua không điều dưỡng sức khỏe đàng hoàng nên mới dễ bệnh vặt. Sau này dùng nhiều loại thuốc quý để bồi bổ thì sẽ không sao nữa.”
“Thật không?” Kỷ Vân Hành lo lắng hỏi hắn: “Có phải ngài đang lừa ta không?”
“Ta lừa nàng làm gì?” Hứa Quân Hách nói: “Trong Hoàng cung cũng có nhiều những đứa trẻ sinh non, ta có một Vương thúc cũng sinh non bảy tháng này, bây giờ thúc ấy vẫn sống khỏe mạnh đó thôi.”
Kỷ Vân Hành yên tâm phần nào, nàng không nói gì thêm, lặng lẽ ăn hết bát cháo.
Cung nhân mang nước ấm đến, nàng súc miệng rửa mặt xong lại nằm trở lại giường. Nhưng giờ đây nàng đã không còn buồn ngủ, chỉ nằm đó mở mắt nhìn tấm màn giường, ánh mắt đờ đẫn không biết đang suy nghĩ điều gì.
Hứa Quân Hách ngồi bên giường, tự bưng một bát cháo lên ăn.
Cho đến lúc đút cháo cho Kỷ Vân Hành, hắn mới nhận ra mấy hôm nay mình cũng không ăn uống gì tử tế, có lẽ do quá lo nghĩ nên không thấy đói. Giờ nàng đã tỉnh lại, tâm tình hắn thả lỏng đi nhiều, ăn hết một bát cháo to.
Bầu không khí trong thiên điện yên tĩnh kéo dài, thỉnh thoảng có tiếng thìa va vào bát khe khẽ cùng âm thanh xì xèo của ngọn nến đang cháy, ngoài ra chỉ còn tiếng hít thở nhẹ nhàng của hai người.
Một hồi lâu sau, Kỷ Vân Hành đột nhiên lên tiếng: “Lương Học, thi thể của Kim Ngôn đã hỏa táng chưa?”
Hứa Quân Hách cất giọng nhẹ nhàng: “Vẫn chưa.”
Kỷ Vân Hành lại im lặng một lúc rồi nói: “Hãy đưa Kim Ngôn về quê nhà nhé, đó là tâm nguyện của nàng ấy.”
Hứa Quân Hách khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Sau khi Kỷ Vân Hành tỉnh lại, nàng không khóc lóc hay oán trách điều gì, hoàn toàn khác xa với điều mà hắn đã tưởng tượng. Thậm chí nàng còn có thể bình tĩnh nhắc đến, nhưng sự bình tĩnh này không phải thờ ơ, mà là một loại bất lực vì không thể thay đổi được kết quả, hệt như khi hắn đối diện với cái chết của Ân Lang trước đây.
Kỷ Vân Hành mở to mắt nhìn, cũng chẳng biết cụ thể đã nhìn vào đâu, ánh mắt lúc thì lướt qua chỗ này, khi thì chỗ khác.
Chợt có một bàn tay ấm áp vươn tới che mắt nàng lại, sau đó giọng nói dịu dàng của Hứa Quân Hách vang lên bên tai: “Ngủ thêm lát nữa đi, đợi trời sáng ta sẽ đưa nàng đi gặp nàng ấy.”
Rõ ràng không có cảm giác buồn ngủ, nhưng chẳng bao lâu Kỷ Vân Hành vẫn thiếp đi.
Hứa Quân Hách đang ở độ tuổi trẻ phơi phới, dù ba ngày liền không nghỉ ngơi đủ lại vừa thức suốt đêm không chợp mắt, nhưng hắn vẫn còn đủ sức lực khoác áo choàng ra ngoài khi trời vừa hừng sáng.
Đến gần giữa trưa hắn mới quay lại hành cung đón Kỷ Vân Hành xuống núi.
Những vết máu dính trên người Liễu Kim Ngôn đã được lau khô sạch sẽ, nàng ấy được thay một bộ quần áo trắng thuần, mái tóc dài ngổn ngang đã được chải chuốt lại gọn gàng, vết thương trên cổ cũng đã được bịt kín và phủ thêm vải trắng để che khuất. Nàng ấy vẫn xinh đẹp như xưa, chỉ là khuôn mặt đã trắng bệch, không còn hơi thở của một người sống.
Kỷ Vân Hành đứng bên cạnh cúi đầu nhìn vào quan tài, cứ đứng yên không nhúc nhích rất lâu.
Hứa Quân Hách đứng đối diện chăm chú quan sát gương mặt nàng, hắn nhìn ra được Kỷ Vân Hành lúc này đang vô cùng đau khổ, nhưng không thể đoán được nàng đang nghĩ gì trong lòng.
Khi Liễu Kim Ngôn được hỏa táng, Trình Tử Mặc và Thiệu Sinh cũng đến.
Ngày đông bông tuyết bay ngập trời, dưới làn tuyết trắng là đống lửa cháy bừng bừng trên đài cao, những ngọn lửa nhảy múa như những mỹ nhân đang uyển chuyển vũ điệu nhịp nhàng.
Thiệu Sinh lấy ra một cây sáo ngắn từ bên hông, thổi lên một khúc nhạc dài bi thương tiễn đưa Liễu Kim Ngôn.
Cuối cùng tro cốt Liễu Kim Ngôn được đựng trong một chiếc hộp nhỏ, Kỷ Vân Hành lau khô nước mắt nhận lấy. Nàng vốn định lấy bức thư và khóa trường mệnh ra để cất cả ba món cùng một chỗ, nhưng không ngờ khóa trường mệnh còn đó, mà bức thư thì đã biến mất không thấy tăm hơi.
Hứa Quân Hách thấy nàng lần tìm khắp túi áo mà không thấy thư đâu, hắn im lặng một lúc lâu mới nói: “Có lẽ trước đó đi đường xóc nảy nên đã rơi mất trên đường rồi.”
Tuyết rơi suốt bốn ngày liên tục đã che phủ hết con đường, dù Kỷ Vân Hành có muốn quay lại tìm cũng không biết bắt đầu tìm từ đâu.
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve chiếc hộp, nước mắt lại chảy dọc hai hàng, nàng thì thầm nói xin lỗi Liễu Kim Ngôn, mong nàng ấy đừng trách mình đã làm mất bức thư ấy.
Trong khi Kỷ Vân Hành còn lẩm bẩm một mình, Trình Tử Mặc đã mời Hứa Quân Hách đi ra một góc, thấp giọng cầu xin: “Điện hạ, xin ngài cho phép ta đưa Liễu Kim Ngôn trở về quê nhà.”
Hứa Quân Hách liếc mắt nhìn hắn ta: “Không cần đến ngươi.”
“Chính ta đã hại chết nàng ấy.” Trình Tử Mặc cúi thấp mặt, đôi mắt đỏ hoe, giọng điệu yếu ớt: “Ta muốn tiễn đưa nàng ấy đoạn đường cuối cùng.”
Hứa Quân Hách thở ra một hơi, không đáp lời.
Vào đêm khuya của ba ngày trước, lúc Hứa Quân Hách chuẩn bị rời khỏi trạch viện Trình gia, Trình Tử Mặc đã chặn đường hắn lại dâng lên một bản văn thư.
“Thứ gì đây?” Hứa Quân Hách nhận lấy nhìn qua, vẻ mặt lập tức biến sắc, sau đó hắn nghe Trình Tử Mặc nhỏ giọng bẩm báo: “Điện hạ, đây là thứ Liễu Kim Ngôn đã dùng cái chết để đổi lấy, để trong tay bọn ta cũng vô dụng, chỉ có Điện hạ mới có thể khiến nó phát huy tác dụng lớn nhất.”
Nói là Liễu Kim Ngôn dùng cái chết để đổi lấy, thực ra cũng quá phiến diện. Trình Tử Mặc đã cố tình lược bỏ hành động liều lĩnh bước giữa ranh giới sống chết của hắn ta và Thiệu Sinh, nói tiếp: “Mong Điện hạ không để Liễu Kim Ngôn chết oan uổng.”
Hứa Quân Hách nhìn con dấu của quan phủ trên văn thư, trong nháy mắt máu huyết trong người như trào dâng, cũng chính vào giờ phút ấy hắn mới hiểu ra rốt cuộc Liễu Kim Ngôn đã hy sinh vì điều gì.
Từ đầu đến cuối Hứa Quân Hách không hề hay biết đến kế hoạch chôn sống những bé gái bị bán đi. Hắn vốn tưởng rằng sang năm mới, những bé gái bị bắt cóc sẽ được bí mật chuyển đi ra khỏi thành theo dòng người xa xứ, nhưng lại không ngời bởi vì biến cố trong xưởng nhuộm và sự xuất hiện của Trịnh Chử Quy đã khiến bọn chúng sinh lòng lo sợ, cuối cùng vì để che đậy tội ác mà quyết định ra lệnh chôn sống những bé gái ấy.
Sau khi Trình Tử Mặc biết được sự việc này, hắn ta đã cùng với nhóm người Liễu Kim Ngôn lập ra một kế hoạch, hòng trộm lấy văn thư phê chuẩn cho lệnh chôn sống đó.
“Các ngươi tự ý hành động như vậy là đang đâm đầu tìm chỗ chết.” Trong giọng nói của Hứa Quân Hách ẩn giấu cơn lửa giận ngút trời.
“Phải.” Trình Tử Mặc cúi đầu đáp: “Nếu không phải do ta kiêu ngạo, cũng sẽ không hại chết Kim Ngôn.”
Trong kế hoạch ban đầu Liễu Kim Ngôn có thể không cần phải chết, chỉ cần lấy được văn thư về tay, đợi đến khi tiệc tan dù Trịnh Chử Quy phát hiện ra văn thư bị đánh cắp cũng chẳng làm gì được.
Nhưng ngay từ đầu Trình Tử Mặc đã đánh giá quá thấp sự cảnh giác của Trịnh Chử Quy, dù ông ta đã uống đến say khướt, lại còn bị sắc đẹp mê hoặc đến thất điên bát đảo, nhưng vẫn không quên cảnh giác khi nhận ra người hầu đã đi lấy y phục quá lâu.
Ông ta chỉ đích danh Trì Tiện đi tìm, nếu lúc ấy thật sự để Trì Tiện đi, Thiệu Sinh chắc chắn đã phải bỏ mạng, kế hoạch cũng sẽ thất bại trong gang tấc. Trong giây phút nguy cấp đó, Liễu Kim Ngôn đã tự ý quyết định, dùng phương pháp cực đoan để phân tán sự chú ý của Trịnh Chử Quy, quyết hy sinh mạng sống để tranh thủ thêm thời gian cho Thiệu Sinh.
“Nhưng bọn ta đã không còn nhiều thời gian nữa rồi, qua đêm tiểu niên bản văn thư đó sẽ được gửi đi, đến lúc ấy người bị chôn sống rồi thì chẳng còn gì để tìm thấy nữa.” Trình Tử Mặc thất thần nói: “Đây chính là cơ hội duy nhất.”
Hứa Quân Hách chất vấn: “Chuyện này sao các ngươi không báo sớm cho ta?”
“Ngài là Hoàng thái tôn, ông ta là quan Nhị phẩm, còn bọn ta chỉ là thứ dân, làm sao có thể suy đoán mối quan hệ giữa các ngài?” Sắc mặt của Trình Tử Mặc xám xịt, cả người ỉu xìu như quả cà dầm gió sương.
Hứa Quân Hách nghe xong cũng cảm thấy bất lực, đến mức chẳng còn sức để nổi giận: “Các ngươi hoàn toàn không biết mình đang đối đầu với loại người nào.”
Trình Tử Mặc nói: “Dù sao bây giờ ta cũng đã biết Thái tôn Điện hạ là người tốt, cho dù thế lực sau lưng Trịnh Chử Quy có mạnh đến đâu, cũng không thể đè ép quyền lực Hoàng triều. Có lẽ Điện hạ sẽ có thể xử lý thỏa đáng chuyện này.”
Hứa Quân Hách trầm mặc hồi lâu không lên tiếng.
Trình Tử Mặc rõ ràng là thế lực thứ ba, không biết là tay trong do ai cài cắm vào bên kia, hắn ta chỉ biết một phần các hành vi tội ác bị che giấu của chúng, nhưng chẳng rõ được người phía sau thực sự là ai.
Cho dù nhóm người Tôn tướng có quyền hành che trời thế nào, thế lực to lớn đến đâu, cũng không có gan mưu hại Hoàng thái tôn.
Trừ khi bọn chúng dựa vào quyền lực của Hoàng gia.
Hứa Quân Hách cất kỹ phần văn thư vào trong người, hạ giọng nói: “Đêm nay ta sẽ cố tìm được toàn bộ những bé gái đang bị giấu đi, còn việc ngươi cần làm là lập tức rời khỏi Linh Châu chạy trốn đi.”
Đêm ấy, Hứa Quân Hách đã bận rộn đến khi trời hửng sáng mới giải cứu được tất cả bảy mươi mấy bé gái bị giấu ở Linh Châu, đồng thời dẫn người đến vây bắt, tống giam đám người Đỗ gia vào nhà lao.
Những kẻ này thật sự biết cách che giấu, chúng phân chia các bé gái ra thành nhiều tốp giấu người ở nhiều nơi hẻo lánh, chẳng trách Hứa Quân Hách tìm kiếm bấy lâu mà không thấy tung tích gì.
Trình Tử Mặc cũng bận rộn suốt đêm, hắn ta cho người đưa cha mẹ người thân của mình trốn đi, còn mình thì ở lại đưa tiễn Liễu Kim Ngôn lần cuối.
Nhưng rõ ràng yêu cầu này cũng bị Hứa Quân Hách gạt bỏ.
Trình Tử Mặc cố gắng thuyết phục một hồi, thấy Hứa Quân Hách không chịu nhượng bộ, hắn ta không cưỡng cầu thêm nữa. Trước khi rời đi, hắn ta nói thêm: “Còn có một điều rất kỳ lạ, ta nghĩ tới nghĩ lui quyết định vẫn nên nói với Điện hạ.”
Hứa Quân Hách nói: “Nói đi.”
“Vào đêm diễn ra tiệc rượu, lúc Liễu Kim Ngôn cầm dao lao tới định giết Trịnh Chử Quy đã bị Trì Tiện chặn lại.” Trình Tử Mặc ngập ngừng rồi đưa ra suy đoán: “Nhát dao đầu tiên của hắn đâm vào bả vai của Liễu Kim Ngôn, sau khi nàng ấy nhào tới lần nữa, nhát thứ hai mới cắt ngang cổ họng.”
Hắn ta thấp giọng nói: “Ta cứ cảm thấy có gì đó không hợp lý, cũng không biết có phải do ta nghĩ nhiều không, Điện hạ nghĩ thế nào?”
Hứa Quân Hách lặng lẽ suy tư: “Ngươi tận mắt nhìn thấy?”
Trình Tử Mặc gật đầu: “Ta thấy rõ ràng.”
Lúc Trình Tử Mặc nêu ra vấn đề này, Hứa Quân Hách đã đoán được hắn ta đang nghi ngờ điều gì.
Hắn từng thấy Trì Tiện giết người, trước giờ vẫn luôn là một nhát dao toi mạng, những ai chịu nổi nhát thứ hai thường là người có võ công cao cường. Nhưng Liễu Kim Ngôn thì có võ công gì?
Hứa Quân Hách chỉ nói một câu “Ta biết rồi” sau đó không nói thêm gì nữa, Trình Tử Mặc cũng khom người hành lễ rồi ra về.
Trong lúc hắn trò chuyện với Trình Tử Mặc, vừa quay đầu lại đã thấy Thiệu Sinh nhẹ nhàng xoa đầu vuốt tóc Kỷ Vân Hành, còn dùng tay áo lau nước mắt cho nàng, giống như đang an ủi gì đó.
Hứa Quân Hách hít một hơi thật sâu, bước nhanh tới ngay lập tức. Thiệu Sinh nhanh nhạy, liếc thấy Hứa Quân Hách đang tiến lại liền vội vàng chào từ biệt Kỷ Vân Hành rồi chuồn đi.
Hứa Quân Hách đến trước mặt nàng, áp bàn tay lên má nàng để thử nhiệt độ, nhẹ giọng hỏi: “Đưa nàng về nhà nhé?”
Kỷ Vân Hành ôm chiếc hộp trong tay, không nói lời nào.
Hứa Quân Hách đưa tay nắm lấy cổ tay nàng: “Nàng vừa mới khỏi bệnh, đừng để bị cảm lạnh nữa.”
Kỷ Vân Hành bị hắn kéo lên xe ngựa, suốt đường về vẫn không nói năng gì. Lúc đến cổng chính Kỷ gia, nàng xuống xe trao lại chiếc hộp cho Hứa Quân Hách, nhờ hắn sắp xếp để đưa Liễu Kim Ngôn về Nam Khánh theo tâm nguyện của nàng ấy.
Hứa Quân Hách tựa lưng vào thành xe nhìn theo bóng dáng nàng vào nhà, bỗng nhiên một cảm giác mệt mỏi tràn ngập khắp cơ thể muốn đánh tan hết thảy sức lực cuối cùng của hắn.
Sau mấy ngày bôn ba xử lý công việc không ngơi nghỉ, cơ thể hắn cuối cùng cũng bộc lộ sự kiệt quệ quá sức. Hắn nhắm mắt lại thở dài một hơi: “Trở về hành cung.”
Khi trở về hành cung, đôi mắt của Hứa Quân Hách đã bắt đầu choáng váng, mỗi bước đi đều hết sức khó nhọc, gần như có thể ngã gục bất cứ lúc nào.
Lúc hắn đến trước cửa tẩm điện, chỉ thấy Sở Tình đã đeo tay nải ngồi trong sân đợi từ lâu, thấy hắn trở về liền bước tới hành đại lễ.
Hứa Quân Hách phất tay nói miễn lễ, nhưng Sở Tình lại quỳ xuống đất bật khóc nức nở không ngừng, không chịu đứng dậy.
Hắn đã không còn đủ sức để an ủi người khác nữa, chỉ khom người đặt chiếc hộp xuống trước mặt bà ấy, nói thật chậm rãi: “Mang về đi thôi, giờ đây nàng ấy có thể về nhà rồi.”
Hứa Quân Hách vốn không có ý định báo tin này cho Sở Tình biết, bà ấy đã tìm kiếm con gái suốt bao nhiêu năm. Tưởng rằng đến cuối cùng sẽ có thể nhận lại nhau, nhưng không ngờ biến cố lại đột ngột xảy đến, con gái chết ngay trong khoảng cách gần bà ấy nhất trong mười mấy năm qua.
Với bất kỳ người mẹ nào, đây cũng là cú đánh trí mạng.
Nhưng trước đó khi Kỷ Vân Hành bệnh nặng nằm liệt giường, trong hành cung lại không có thị nữ, chỉ có thể nhờ Sở Tình đến chăm sóc nàng.
Lúc thay quần áo và lau người cho Kỷ Vân Hành, Sở Tình đã vô tình nhìn thấy bức thư kia, đương nhiên cũng hiểu ra tất cả.
Cuối cùng, người duy nhất không hay biết chuyện lại chính là Kỷ Vân Hành.
Sở Tình quỳ xuống dập đầu trước tẩm cung của Hứa Quân Hách, sau đó bà ôm chiếc hộp nho nhỏ vào lòng, vừa lau nước mắt vừa nở nụ cười, nói: “Mẹ đưa con về nhà nhé.”
Hứa Quân Hách đã thực sự kiệt sức, từng sợi gân cốt trên người đều rã rời. Giấc ngủ này kéo dài rất lâu, đến khi hắn tỉnh lại trời mới vừa hừng sáng.
Hôm ấy là ba mươi tháng Chạp, là ngày cuối cùng của năm Hi Bình thứ bốn mươi hai.
Ngày hôm đó Kỷ Vân Hành cũng dậy từ rất sớm, nàng thay một bộ trung y màu trắng thuần, khoác ngoài một bộ váy áo đen, mái tóc dài được buộc gọn bằng một dải dây trắng đơn giản.
Lúc ra ngoài tuyết vẫn đang rơi lất phất, nàng cầm theo một chiếc ô đơn sắc, trên lưng đeo chiếc túi vải mà nàng thường mang theo, một mình bước ra khỏi nhà.
Trên đường tuyết đã đọng dày, mỗi bước chân của nàng đều ngập đến mắt cá chân. Gió rét buốt vô cùng, dù nàng che kín mặt và tai, gió thổi vào mí mắt vẫn sắc như dao cắt.
Đường phố giờ này chẳng mấy người qua lại; hôm nay sẽ là ngày hội chùa đông vui nhất, đến tối mới có nhiều người đến.
Nàng cứ thong thả bước đi trên đường, để lại đằng sau từng dấu chân sâu cạn khác nhau, từ Kỷ gia đi mãi đến vùng ngoại ô phía Nam thành.
Sau đó nàng bắt đầu đi lên núi.
Khi lên núi tuyết bắt đầu rơi dày hơn, ào ào đổ từ trên xuống phủ trắng xóa các ngõ ngách. Đường núi vốn đã khó đi, lại thêm lớp tuyết dày cản trở khiến mỗi bước đi của Kỷ Vân Hành đều phải hết sức cẩn thận, tránh trượt chân ngã xuống.
Chẳng bao lâu, giày tất của nàng đều ướt sũng, ngón chân cũng tê cóng không còn cảm giác.
Dù vậy nàng vẫn giữ nhịp đi đều đặn, kiên nhẫn bước từng bậc đá lên trên.
Giữa bạt ngàn tuyết trắng, Kỷ Vân Hành cầm một chiếc ô đơn giản, một thân áo đen đi ở giữa núi nổi bật lên như điểm nhấn có màu sắc duy nhất giữa trời đất.
Cũng không biết đã đi bao lâu, cuối cùng đường núi dài đằng đẵng cũng có điểm kết. Nàng bước lên bậc đá cuối cùng, nơi cuối tầm mắt hiện lên ngôi chùa ngói đỏ tường trắng.
Nàng bước tới, nắm lấy chiếc vòng cửa gõ nhẹ.
Không lâu sau, có một vị hòa thượng ra mở cửa, nhìn thấy người đến là một cô nương trẻ tuổi cũng không tỏ ra kinh ngạc, chỉ chắp tay cúi chào điềm nhiên nói: “Năm nay thí chủ lại đến rồi.”
Kỷ Vân Hành thở ra một làn hơi trắng, hai gò má và chóp mũi đã đỏ lên vì lạnh, nàng thu tán ô lại, chà xát đôi bàn tay lạnh cóng, khẽ nói: “Làm phiền sư thầy, năm nay ta vẫn đến để xin được gặp Chính Thiện đại sư.”

Bình luận về bài viết này