Chương 100: Lo lắng trước ngày cưới

Cách ngày tổ chức hôn lễ còn đến 3 tháng nữa, Ma Cung đã công bố tin tức hôn lễ khắp thiên hạ, trong lúc nhất thời cả hai giới Tiên Ma đều bàn tán xôn xao vô cùng náo nhiệt.

“Chẳng phải Tạ Trích Tinh yêu sâu đậm tiểu đồ đệ của Dược Thần Cốc sao? Sao mới 13 năm ngắn ngủi đã cưới người khác rồi?”

“Cũng không hẳn là người khác đâu, nghe nói người hắn cưới vẫn là tiểu đồ đệ của Dược Thần Cốc đấy.”

“Sao có thể! Tiểu đồ đệ của Dược Thần Cốc chẳng phải đã chết chung với ma đầu Uông Liệt 13 năm trước rồi sao… Hả, chẳng lẽ Dược Thần Cốc nhận thêm đồ đệ mới?”

“Chắc là vậy rồi, không thể nào có chuyện Tiêu Tịch Hòa sống lại được?”

Nói đến đây, ai nấy đều trầm ngâm suy nghĩ.

Hồi lâu sau, không biết người nào đã thở dài cảm thán: “… Làm vậy cũng kỳ cục quá, ít ra cũng nên cưới nữ tu sĩ của môn phái khác mới coi được chứ.”

Mọi người không có ý kiến gì thêm nhưng đều gật gù đồng tình với lời người nọ nói. Chuyện Tạ Trích Tinh muốn cưới đồ đệ của Dược Thần Cốc, mới nghe tưởng chừng như còn vấn vương không quên được Tiêu Tịch Hòa, nhưng ngẫm lại kỹ càng hoàn toàn không phải như vậy. Bất kể động cơ của hắn là gì, mục đích của Dược Thần Cốc ra sao, sự kiện này đối với Tiêu Tịch Hòa đã khuất đều là sự phản bội hai tầng đến từ nhà chồng lẫn sư môn.

Suy cho cùng cũng chẳng có nữ nhân nào rộng lượng đến mức sẵn lòng nhìn sư môn mình từng làm rạng danh đưa một nữ nhân khác đến gả cho phu quân của mình, dù rằng Tiêu Tịch Hòa thật sự đã chết.

Những lời đồn đại này càng ngày càng truyền đi dữ dội, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không đến được Ma Cung, thế nên thời gian gần đây Tiêu Tịch Hòa sống rất yên bình.

Tuy cuộc sống trôi qua êm đềm nhưng nội tâm không hề được yên ổn, bởi vì… có vẻ như cô đã mắc chứng sợ hãi trước hôn nhân.

Càng gần đến ngày đại hôn cô càng nóng lòng, ngày nào cũng lo nghĩ không biết ngày ấy có đến suôn sẻ hay không, trong thời gian đó liệu có xảy ra chuyện gì không. Hết cách rồi, ai bảo lần thành hôn trước đã để lại cho cô ám ảnh tâm lý quá lớn. Dù biết rằng giờ đây đã không còn gì có thể ngăn cản cô và Tạ Trích Tinh được nữa, cô vẫn lo lắng đến mức ngủ không yên.

Để tránh cho người nhà và Tạ Trích Tinh lo lắng, cô chỉ có thể mỗi ngày giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chăm chú lo liệu mọi công tác chuẩn bị cho hôn lễ. Đợi đến tối sẽ tự nấu cho mình một bát thuốc an thần, dựa vào thuốc để ngủ một mạch đến sáng.

Cứ duy trì như thế gần 1 tháng, một đêm yên tĩnh nọ, cô đang lén lút nấu một bát thuốc an thần trong bếp, đang định uống một hơi bỗng có một bóng đen đổ ập xuống bao phủ lấy cô.

Tiêu Tịch Hòa khựng lại, vừa quay đầu lại đã chạm phải ánh mắt cười cợt của Tạ Trích Tinh.

“… Hôm nay hơi bất an nên nấu ít thuốc uống.” Cô cố gắng giữ bình tĩnh lên tiếng.

“Chỉ mới bất an hôm nay thôi sao?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.

Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Chứ, chứ sao nữa?”

Tạ Trích Tinh phì cười, lặng lẽ nhìn cô.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng vẫn là Tiêu Tịch Hòa chịu thua trước, cô rầu rĩ đặt bát thuốc xuống tấm thớt: “Chàng phát hiện ra từ khi nào vậy?”

“Đương nhiên là từ lần đầu nàng dùng thuốc để ngủ rồi.” Tạ Trích Tinh thong thả dựa vào khung cửa.

Tiêu Tịch Hòa hít mũi: “Đã phát hiện từ sớm như vậy, vì sao không vạch trần ta?”

“Vì ta tưởng nàng sẽ nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc lại được, bây giờ xem ra…” Hắn kéo dài giọng tỏ ra uể oải: “… là ta đánh giá cao nàng rồi.”

Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng, trong chốc lát không biết nói gì cho phải.

“Ngủ không được thì đừng ngủ, cần gì phải miễn cưỡng bản thân như vậy.” Tạ Trích Tinh khẽ cười. Tu sĩ không có nhu cầu ngủ quá nhiều, không ngủ mấy chục ngày cũng chẳng hề hấn gì, tuy cô đã quen với nhịp sinh hoạt của người phàm nhưng ngủ ít một chút cũng không sao cả.

Tiêu Tịch Hòa bất lực: “Ta sợ chàng lo lắng mà.”

“Vậy nàng giả vờ cho giống chút đi.” Tạ Trích Tinh nhướn mày, cả ngày cô cứ bồn chồn không yên, chỉ thiếu nước khắc hai chữ “căng thẳng” lên trán, hắn muốn giả vờ không biết cũng khó.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, nhìn hắn với vẻ mặt đáng thương.

Tạ Trích Tinh phút chốc mềm lòng: “Vì chuyện hôn sự à?”

“Ừm.” Tiêu Tịch Hòa cuối cùng cũng chịu nói thật: “Ta hơi lo lắng.”

“Lo cái gì?”

“Lo sẽ xảy ra chuyện không hay.”

Tạ Trích Tinh nghe vậy cũng không nói gì, chỉ đưa tay về phía cô.

Tiêu Tịch Hòa tươi cười chạy đến, vừa đan tay mình vào tay hắn đã bị hắn dắt đi ra ngoài.

Thấy cả hai đang đi về hướng cổng cung, cô hơi ngạc nhiên: “Đi đâu vậy?”

“Đằng nào cũng không ngủ được, chi bằng ra ngoài đi dạo.” Tạ Trích Tinh đáp.

Tiêu Tịch Hòa hỏi hắn đi dạo ở đâu nhưng hắn không chịu hé răng thêm câu nào nữa, cô chỉ có thể theo hắn lên pháp khí phi hành, bay ra khỏi Ma giới.

Thấm thoát Tiêu Tịch Hòa đã ở Ma giới được mấy tháng rồi, giờ đây bất chợt hít thở không khí của phàm giới, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy tâm hồn thư thái, nỗi lo âu trong lòng dường như cũng nhạt bớt đi nhiều.

“Chúng ta đang đi đâu đây?” Cô dựa vào cánh tay Tạ Trích Tinh, giọng nói bất giác trở nên thân mật hơn hẳn: “Chàng không định bán ta đi đâu nhỉ?”

Tạ Trích Tinh liếc cô: “Đúng là có ý đó.”

“… Ta biết ngay là chàng chẳng có ý tốt gì.” Tiêu Tịch Hòa ngoài miệng thì nói vậy, nhưng lại ôm cánh tay hắn chặt hơn.

Tạ Trích Tinh cong môi mỉm cười, lặng lẽ hôn lên trán cô.

Pháp khí phi hành bay một lúc lâu mới dừng lại ở Kinh thành của phàm giới, hai người chọn một nơi tương đối vắng vẻ để đáp xuống, hóa thành hai gương mặt bình thường rồi mới nắm tay nhau đi về phía khu vực đông người.

Đã là đêm khuya nhưng Kinh thành vẫn rất nhộn nhịp, trên đường phố tấp nập người qua kẻ lại, hai bên đường đều là những sạp bán hàng rong.

“Là hội chùa này!” Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lấp lánh, cứ đi được vài bước là lại dừng lại ngắm nghía, vẻ mặt tò mò nhìn tới nhìn lui cứ như đứa trẻ lên 3.

“Tạ Thần còn chín chắn hơn cả mẹ nó.” Tạ Trích Tinh thầm nghĩ trong lòng, nhưng vẫn kiên nhẫn đi theo phía sau.

Tiêu Tịch Hòa đi dạo một hồi lâu cũng mua được một đống đồ, đang lúc nhét lần lượt từng món vào túi Càn Khôn bỗng từ phía xa vọng đến tiếng hoan hô reo hò, cô nóng lòng muốn hóng hớt, nhưng khi nhìn lại đống đồ dưới đất lại thở dài rối rắm.

“Cứ đi đi, những thứ này để ta cất.” Tạ Trích Tinh thong dong nói.

“Cảm ơn Ma Tôn đại nhân!” Tiêu Tịch Hòa kích động hô lớn cảm ơn rồi chạy một mạch đi ngay.

Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Không có lương tâm.”

Tiêu Tịch Hòa vô lương tâm lúc này đang chen vào trong đám đông, chen mãi chen mãi đã lên đến tận hàng đầu. Vừa đứng vững gót chân đã có một con rồng lửa lao tới trước mặt, cô vô thức ngả người ra sau, đến khi nhận ra đó chỉ là màn biểu diễn xiếc mới nhiệt tình vỗ tay cùng mọi người xung quanh. Nghệ nhân xiếc được cổ vũ, lại bắt đầu biểu diễn những động tác yêu cầu độ khó cao hơn khiến Tiêu Tịch Hoà hoan hô không ngừng.

“Hay đến thế à?” Tạ Trích Tinh lẩm bẩm lên tiếng.

Tiêu Tịch Hòa nghe thấy giọng hắn cũng giật thót, quay đầu sang mới phát hiện hắn đang ở bên cạnh mình: “Chàng nhìn kìa, người ta phun lửa được luôn đó.”

“Ta cũng biết làm vậy.” Tạ Trích Tinh ôm cô vào lòng.

Tựa vào bộ ngực rộng lớn của Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa cảm thấy thoải mái hơn hẳn nhưng vẫn cố phản bác lại: “So sánh làm gì chứ, người ta đâu có dùng thuật pháp.”

“Ừm, thế nên ta còn lợi hại hơn.” Tạ Trích Tinh đáp.

Tiêu Tịch Hòa: “…” Thôi được rồi.

Sau màn biểu diễn xiếc là đến phần biến hóa khuôn mặt, Tiêu Tịch Hòa xem say mê, Tạ Trích Tinh gọi mấy lần mà cô cũng chẳng nghe thấy. Hắn đưa cô ra ngoài là muốn giúp cô vui vẻ hơn, nhưng đến khi cô thật sự chú tâm vào niềm vui, hắn lại thấy không vui.

“Hay đến thế luôn sao?” Hắn hỏi với vẻ không hài lòng.

“Ừm, hay lắm!” Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Ta chưa từng xem bao giờ.”

Tạ Trích Tinh khựng lại: “Chẳng phải nàng thường cùng Liễu An An ra ngoài chơi sao? Sao ngay cả mấy trò ảo thuật xiếc này mà cũng chưa xem?”

“Bọn ta chỉ chơi quanh các thị trấn nhỏ gần Dược Thần Cốc thôi, làm gì có những trò náo nhiệt thế này, gặp dịp lễ Tết có pháo hoa đốt đã tốt lắm rồi.” Tiêu Tịch Hòa cười khổ.

Trong hơn 10 năm cô ở thế giới này, 2 năm đầu cô vẫn luôn ở tại Bối Âm Cốc, khó khăn lắm mới thoát ra được thì lại bắt đầu trốn đông tránh tây, cho đến khi vào được Dược Thần Cốc mới ổn định lại. Sau đó gặp lại và dây dưa với hắn, tiếp đến là 10 năm mờ mịt, rồi 3 năm nữa bị giam cầm trong Bối Âm Cốc cho đến tận hôm nay.

Đến khi nhìn lại mới thấy, mặc dù theo một nghĩa nào đó cô đã cứu thế giới, nhưng cô chưa hiểu nhiều về thế giới này.

“Ta chưa từng được chứng kiến những thứ mới lạ thế này, cứ như một đứa nhà quê mới lên Kinh vậy.” Tiêu Tịch Hòa thở dài.

Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Cố tình nói mình đáng thương như vậy là vì sợ ta sẽ cưỡng ép đưa nàng đi sao?”

Tiêu Tịch Hòa bị vạch trần, cười hì hì rúc vào lòng hắn, sắc mặt Tạ Trích Tinh lập tức dịu lại.

Hai người xem ảo thuật xong mới tiếp tục đi dạo nơi khác, đi đi dừng dừng cho đến khi hội chùa kết thúc mới đến đỉnh núi gần Kinh thành để nghỉ ngơi.

Đã qua giờ giới nghiêm từ lâu, Kinh thành đã hoàn toàn chìm trong yên tĩnh, nhưng vẫn còn đèn đuốc sáng trưng nhìn từ xa tựa như một dải Ngân Hà. Tiêu Tịch Hòa tựa vào lòng Tạ Trích Tinh, ngắm nhìn hồi lâu mới cảm thán: “Đẹp thật.”

“Thích là tốt rồi.” Tạ Trích Tinh cong môi mỉm cười.

Tiêu Tịch Hòa cũng nở nụ cười, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Hiện giờ đâu phải dịp lễ Tết gì, tại sao lại có hội chùa lớn như vậy?”

Tạ Trích Tinh: “Không biết.”

“… Giọng điệu của chàng nghe như biết rất rõ vậy.” Tiêu Tịch Hòa dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn. Hắn hiểu cô như thế nào thì cô cũng hiểu hắn như vậy.

Đúng như cô suy đoán, Tạ Trích Tinh im lặng giây lát mới lơ đãng nói: “Cũng chẳng có gì khó, chỉ cần báo mộng cho Hoàng Đế ở nhân gian, nói rằng nếu không tổ chức một buổi hội chùa thì trong vòng 10 ngày sẽ có đại họa ập đến, thế là hắn cong đít vội vàng đi tổ chức thôi.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Đúng là phong cách của Ma Tôn đại nhân.

Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống nhìn vẻ mặt khi im lặng của cô: “Có biết vì sao ta đưa nàng đi dạo hội chùa không?”

“Biết chứ.” Tiêu Tịch Hòa gối đầu lên vai hắn: “Muốn dẫn ta đi thư giãn đầu óc mà.”

“Không hẳn là vậy.”

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, lại ngồi thẳng dậy nhìn hắn.

Tạ Trích Tinh bình tĩnh đối diện với ánh mắt của cô: “Còn nhớ trước khi diễn ra hôn lễ lần trước, ta cũng từng đưa nàng đến Kinh thành không?”

Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa mở to hơn.

“Lúc đó ta cũng muốn đưa nàng đi dạo, nhưng nàng ngủ mãi đến khi hội chùa kết thúc mới tỉnh, cuối cùng chỉ đành bỏ dở.” Tạ Trích Tinh nhắc lại chuyện cũ, đôi mắt vốn lạnh nhạt cũng dần trở nên ấm áp: “Sau đó là trong ảo cảnh, nàng vì muốn đưa ta rời đi nên lại bỏ lỡ thêm một lần nữa.”

“Vậy nên chàng muốn bù đắp cho ta?” Tiêu Tịch Hòa nhướn mày.

Tạ Trích Tinh phì cười: “Ta chỉ muốn nói với nàng, dù có bỏ lỡ bao nhiêu lần đi nữa, chỉ cần là thứ nàng muốn ta nhất định sẽ cho nàng, bao gồm cả một lễ cưới suôn sẻ.”

Tiêu Tịch Hòa sững sờ, đột nhiên không nói nên lời.

Tạ Trích Tinh nhìn vào mắt cô, ngay cả hơi thở cũng trở nên nghiêm túc: “Tiêu Tịch Hòa, nàng tin ta chứ?”

“… Tin.”

Khóe môi Tạ Trích Tinh cong lên: “Vậy đừng nghĩ gì nữa, cứ chờ đến ngày thành hôn là được.”

“Ừm.”

Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, nỗi lo âu như căn bệnh trầm trọng kéo dài bỗng dần tan biến, chỉ là…

“Chàng đột nhiên nhắc đến ảo cảnh, ta mới nhớ ra mình còn một điều tiếc nuối.” Tiêu Tịch Hòa vẫn đang chìm đắm trong bầu không khí xúc động, đôi mắt to tròn ngấn nước long lanh khiến Tạ Trích Tinh mềm lòng.

“Tiếc nuối gì?” Hắn hỏi.

Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, chưa kịp nói gì mà hai gò má đã ửng hồng.

Tạ Trích Tinh: “?”

Hơn hai canh giờ sau, trong điện Long Khê.

Tạ Trích Tinh đội tai sói và đeo đuôi sói, vẻ mặt không cảm xúc nhìn người phụ nữ trước mặt mình: “Tiêu Tịch Hòa, sở thích của nàng càng ngày càng kỳ quặc rồi đó.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này