Chương 101: Phát thiệp mời

Trên người Tạ Trích Tinh vẫn mặc bộ cẩm bào đen lúc đi hội chùa, chỉ là dải đai lưng ngọc đen thêu hoa văn mây bay lượn vốn dành để buộc thắt lưng giờ đã bị ném đại trên giường, khiến bộ quần áo vốn nghiêm túc chỉnh tề trở nên lỏng lẻo, cổ áo hé mở để lộ bộ ngực và cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện.

Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vào cơ bụng ấy hồi lâu mới lặng lẽ dời mắt lên trên, khoảnh khắc vừa đối diện với ánh mắt của hắn, một đôi tai sói lông xù mịn cũng đập thẳng vào mắt cô.

Tạ Trích Tinh vốn mang vẻ đẹp lạnh lùng đứng đắn, thoạt nhìn trông không hề ăn nhập gì với đôi tai sói ấm áp kia, nhưng khi thật sự kết hợp vào một chỗ lại tạo nên một sự… gợi cảm do tương phản mạnh mẽ.

Tiêu Tịch Hòa thoáng chốc đã câm nín, nhìn đến mức ngẩn ngơ.

Tạ Trích Tinh đứng bên giường, khoanh tay đối diện với ánh mắt cô hồi lâu. Cho đến khi thấy cô nuốt nước bọt, khóe môi ấy mới cong lên tạo thành một nụ cười tinh quái, vẻ lạnh lùng ban đầu dần mất đi, thay vào đó là một sự nguy hiểm khó tả.

“Tiêu Tịch Hòa.” Hắn nghiêng người về phía trước làm áo bào càng mở ra rộng hơn, Tiêu Tịch Hòa thậm chí có thể dùng ánh mắt để miêu tả rõ hình dáng cơ bụng của hắn: “Đẹp không?”

“… Đẹp.” Trực giác mách bảo Tiêu Tịch Hòa có nguy hiểm phía trước, nhưng cô lại như thủy thủ bị tiếng hát của nàng tiên cá hấp dẫn, thế là không thể kiểm soát được bị dẫn dắt đi.

“Đuôi còn đẹp hơn nữa, muốn xem không?” Tạ Trích Tinh từng bước ép sát.

Tiêu Tịch Hòa vô thức nhìn về phía sau lưng hắn, đáng tiếc chỉ thấy được độ cong do quần áo bị phồng lên, chứ không nhìn thấy được cái đuôi lông lá xồm xoàm.

“Muốn xem không?” Tạ Trích Tinh lại dụ dỗ một lần nữa, giọng hắn trầm thấp như rượu ngon hảo hạng khiến người ta say đắm.

Nhìn gương mặt hắn đang dần phóng to trước mắt, Tiêu Tịch Hòa biết hắn không có ý tốt nhưng cô lại không còn sức để vùng vẫy, chỉ có thể âm thầm nắm chặt tấm chăn bên dưới.

“Muốn…”

Tạ Trích Tinh khẽ cười, âm thanh thoát ra từ cổ họng khiến cả lồng ngực cũng rung lên theo. Tiêu Tịch Hòa rõ ràng không chạm vào hắn nhưng cũng cảm thấy tê dại nửa thân người.

Hai người im lặng nhìn nhau hồi lâu, Tạ Trích Tinh đột ngột quỳ gối tựa vào tấm chăn bên hông cô, nghiêng người về phía trước đồng thời đẩy nhẹ, làm người nào đó còn đang cố chống cự ngã vào chiếc gối mềm mại.

Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh khỏi cơn mê đắm, lập tức muốn ngồi dậy: “Chàng chờ một chút đã…”

“Không muốn xem nữa sao?” Tạ Trích Tinh dùng một ngón tay đẩy cô trở lại trên gối.

Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: “Muốn… muốn xem…”

Điều cô tiếc nuối nhất về ảo cảnh chính là khi rời đi đã quá vội vàng, chưa kịp sờ kỹ tai và đuôi của hắn chứ không phải những thứ khác, nhưng bây giờ… điều đó không còn quan trọng nữa, bởi vì Ma Tôn nhà cô quyến rũ chết người đang ở ngay đây.

Thấy cô không còn vùng vẫy nữa, Tạ Trích Tinh thoáng cười nhẹ.

Như một phần thưởng cho sự nghe lời của cô, hắn nắm cổ tay cô đặt lên tai mình. Tiêu Tịch Hòa nín thở, dè dặt bóp nhẹ vào tai sói, thấy hắn không tỏ ra khó chịu bèn xoa thêm vài cái nữa. Đầu ngón tay mềm mại mang theo hơi ấm, ánh mắt Tạ Trích Tinh chẳng hiểu vì sao lại tối đi.

“Thần kỳ quá đi… giống như thật vậy đó!” Tiêu Tịch Hòa thốt lên đầy kinh ngạc, hai mắt sáng long lanh: “Sao chàng làm được vậy?”

“Đó là tai thật của ta biến hóa ra.” Giọng Tạ Trích Tinh đã hơi khàn.

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy lại bóp thêm mấy cái: “Vậy còn đuôi thì sao? Do cái gì biến hóa ra?”

“Muốn biết không?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.

Tiêu Tịch Hòa lập tức gật đầu: “Muốn.”

“Tự xem không phải sẽ biết ngay sao.” Tạ Trích Tinh lơ đãng nói: “Cởi quần áo cho ta đi.”

Đầu ngón tay Tiêu Tịch Hòa co rụt lại nhưng vẫn nghe lời đặt tay lên ngực hắn, lần theo đường nét cơ bắp từ dưới lên trên, cho đến khi ngón tay luồn vào giữa lớp áo và da thịt hắn mới nhẹ nhàng kéo ra phía sau.

Áo bào rơi xuống, để lộ thân hình như tượng điêu khắc hoàn toàn phơi bày trước mắt cô.

Dù đã nhìn thấy thân thể này cả ngàn lần, nhưng Tiêu Tịch Hòa vẫn đỏ mặt, tim đập loạn xạ mỗi lần nhìn lại.

Đã vậy hôm nay hắn còn có đuôi nữa chứ.

Tiêu Tịch Hòa nhìn cái đuôi xù xì to lớn sau thắt lưng hắn, bất giác nuốt nước bọt.

Tạ Trích Tinh nhìn thấy hết mọi biểu cảm và phản ứng xấu hổ của cô cũng cười phì: “Đồ háo sắc.”

“… Nói ai đó!” Tiêu Tịch Hòa trừng mắt lườm hắn.

Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Cởi cái áo mà cũng dính chặt như keo vậy, nàng nghĩ xem ta nói ai?”

Rõ ràng chỉ cần kéo xuống một cái là xong, vậy mà cứ phải sờ từ ngực, lần mò đến tận lưng mới chịu thôi, tâm tư rõ ràng như vậy làm sao giấu được ai?

Tiêu Tịch Hòa bị vạch trần, hai gò má càng đỏ hơn: “Có đâu… có đâu.”

Tạ Trích Tinh phì cười, cúi người ghé vào tai cô thì thầm: “Muốn sờ không?”

Tiêu Tịch Hòa không cưỡng lại được sự cám dỗ, vươn tay vòng qua eo thon dùng sức nắm lấy cái đuôi của hắn.

Cũng giống như tai, khi chạm vào đuôi cũng có cảm giác tồn tại rất chân thật. Cô tò mò chạm vào sâu thêm, ngón tay vô thức trượt đến tận gốc đuôi.

“Giống như mọc ra từ cơ thể chàng vậy!” Tiêu Tịch Hòa chỉ mải mê kinh ngạc, hoàn toàn không để ý ánh mắt Tạ Trích Tinh đã càng lúc càng tối sầm lại.

Tạ Trích Tinh để mặc cô sờ soạng, còn hắn chỉ lo cúi đầu cởi bỏ đai lưng của cô, đợi đến khi cô hoàn hồn lại, hắn đã tách hai đầu gối cô ra.

Màn giường buông xuống che khuất cảnh xuân, chiếc giường làm từ gỗ ngàn năm có sức phòng ngự ngang ngửa pháp khí tầm trung, giờ phút này cũng đang rung lên nhè nhẹ vì trận đấu bên trên, góc giường cứ va vào tường hết lần này đến lần khác, chẳng mấy chốc đã tạo thành một vết lõm nhỏ.

Hồi lâu sau, trận đấu trên giường tạm nghỉ giải lao, một cánh tay trắng nõn đẫm mồ hôi thò ra khỏi màn, ngay sau đó vang đến giọng nói yếu ớt của Tiêu Tịch Hòa: “Ta… không chịu nổi nữa rồi.”

“Mới đến đâu chứ, chẳng phải nàng thích đuôi lắm sao?” Một bàn tay to lớn cũng thò ra nắm lấy cổ tay cô kéo trở lại, bắt đầu một cuộc chinh phạt mới.

Chiếc giường lớn lại tiếp tục lắc lư, mãi đến khi trời sắp sáng cuối cùng cũng không chịu nổi sức nặng nữa, nó kêu răng rắc rồi vỡ làm đôi.

Sau ngày hôm đó, Tiêu Tịch Hòa đã ngủ li bì suốt 3 ngày mới tỉnh. Sau khi tỉnh dậy còn thề cả đời này không bao giờ muốn nhìn thấy cái đuôi và tai sói ấy nữa, ngay cả nỗi lo lắng trước hôn nhân cũng đã quên sạch hoàn toàn.

Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt đã là cuối hè đầu thu, còn hơn 1 tháng nữa là đến ngày cưới.

Nhìn thấy ngày thành hôn cứ càng lúc càng gần, cả Ma Cung và Dược Thần Cốc đã bắt đầu bận rộn bù đầu bù cổ, các bậc trưởng bối cả ngày không thấy mặt đâu, sư huynh và những người khác ra vào vội vã, ngay cả Tạ Trích Tinh cũng ra ngoài suốt ngày, không biết đang làm cái gì.

Vô tình thế nào, Tiêu Tịch Hòa trở thành người nhàn rỗi nhất trong nhà.

Ồ, còn có Tiểu Thần nữa.

“Chỉ còn lại hai mẹ con ta nương tựa vào nhau thôi.” Tiêu Tịch Hòa bế con trai lên thở dài.

Con trai phối hợp gật đầu, còn giơ một quyển công pháp lên: “Con có thể đi học được chưa hả mẹ?”

“… Mọi người đều bận hết rồi mà? Ai dạy con?”

Tạ Thần: “Ngoài ông nội và cha ra, còn có 13 vị Ma tướng dạy cho con.”

Thân là người thừa kế Ma Cung, cậu còn rất nhiều thứ phải học.

Tiêu Tịch Hòa lặng thinh hồi lâu mới lặng lẽ đặt con trai xuống đất, Tạ Thần vừa được tự do đã lập tức chạy biến đi mất.

Nhìn bóng dáng vội vã của con trai, Tiêu Tịch Hòa cảm thấy không thể tiếp tục như vậy được nữa.

Tối hôm đó, cô nghiêm túc tìm đến Tạ Trích Tinh.

“Ta sắp chán đến phát điên rồi, nếu chàng không sắp xếp việc gì cho ta làm, ta sẽ đi ra ngoài du ngoạn hành y đấy!” Tiêu Tịch Hòa trịnh trọng tuyên bố.

Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô: “Được.”

“… Được là sao? Chàng muốn ta đi à?” Tiêu Tịch Hòa nghi hoặc.

Tạ Trích Tinh: “Được có nghĩa là sẽ sắp xếp việc cho nàng làm.”

“Việc gì?” Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên.

Tạ Trích Tinh mỉm cười nhìn cô: “Chỉ có nàng mới làm được việc này thôi.”

Tiêu Tịch Hòa: “?”

Sáng sớm hôm sau, cô còn chưa tỉnh ngủ đã bị Tạ Trích Tinh lôi ra khỏi chăn. Đợi đến khi tỉnh hẳn, hai người đã cưỡi pháp khí phi hành bay ra khỏi Ma giới.

“Mình đi đâu thế?” Tiêu Tịch Hòa uể oải dựa vào người hắn.

Tạ Trích Tinh: “Đi phát thiệp mời.”

Tiêu Tịch Hòa: “?”

Cô im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Chẳng phải 1 tháng trước đã phát xong rồi hay sao? Sao giờ còn phải đi phát nữa?”

“Bởi vì thiệp mời trước đó bị từ chối rồi.”

Tiêu Tịch Hòa nhướn mày: “Ồ, còn có người dám từ chối thiệp mời của Ma Tôn đại nhân sao? Có phải là chán sống rồi không?”

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô, ánh mắt đầy ẩn ý.

Ban đầu Tiêu Tịch Hòa còn chưa hiểu, nhưng khi đến nơi mới lập tức nhớ ra: “Nơi này là… núi Thiên Linh?”

“Ừm.”

Tiêu Tịch Hòa nhìn dãy núi quen thuộc, chẳng mấy chốc đã hiểu ra vấn đề: “Người từ chối thiệp mời của chàng là Chung Thần?”

Trong nguyên tác, sau khi trở thành chí tôn của Tu Tiên giới, Chung Thần không thành lập môn phái của riêng mình mà cùng Trần Oánh Oánh ẩn cư tại núi Thiên Linh này, sống một cuộc đời an nhàn giản dị.

Tạ Trích Tinh còn cười giễu: “Nếu hắn ta không phải là người đứng đầu Tiên giới hiện giờ, ta đã không cho hắn ta cơ hội từ chối rồi.”

Hắn cố ý muốn tổ chức một đám cưới long trọng, đương nhiên phải mời tất cả các ông lớn trong thiên hạ đến chứng kiến. Chung Thần hiện là cường giả mạnh nhất ngoài hắn, tất nhiên hắn không thể bỏ qua.

“… Vậy chàng đã làm gì mà người ta từ chối chàng?” Tiêu Tịch Hòa bỗng dấy lên cảnh giác, không biết trong mười mấy năm cô không ở đây, hắn có còn mưu toan lật đổ Tu Tiên giới không?

Tạ Trích Tinh lườm cô: “Điều đó phải hỏi nàng mới đúng.”

Tiêu Tịch Hòa: “?”

Một khắc sau, hai người đã xuất hiện trên đỉnh núi, từ đằng xa đã có thể thấy bức tường rào thấp bao quanh cùng với ba gian nhà ngói nho nhỏ trong sân. Trước cửa nhà trồng rất nhiều hoa cỏ, dù đã vào thu nhưng vẫn nở rộ đẹp mắt.

Quay về với thiên nhiên, không gì có thể thoải mái bằng.

“Thật tốt quá!” Biết rằng nam nữ chính cũng phải trải qua muôn vàn gian khổ mới có được cuộc sống như hiện tại, Tiêu Tịch Hòa thật lòng vui mừng cho họ.

Tạ Trích Tinh nhếch môi, cất bước đi về phía cánh cổng thấp, nhưng còn chưa kịp đến gần đã có một bóng người từ trong nhà đi ra.

Chung Thần trông thấy Tạ Trích Tinh đến cũng sững sờ: “Ma Tôn?”

“Tiên Tôn.” Tạ Trích Tinh mỉm cười chào lại.

“Ma Tôn đừng trêu chọc ta nữa, ta đâu phải Tiên Tôn gì.” Chung Thần mím môi, chỉ thoáng thấy có bóng người đứng sau lưng Tạ Trích Tinh: “Ma Tôn đến đây vì chuyện hôn sự?”

“Đúng vậy.” Tạ Trích Tinh thẳng thắn đáp lời.

Chung Thần thở dài: “Xin lỗi Ma Tôn, ngài có thể bước ra được chuyện cũ, ta và phu nhân thật lòng vui mừng cho ngài, nhưng thứ lỗi cho bọn ta không thể đến chứng kiến ngày vui của ngài được, dù gì bọn ta với Tiêu đạo hữu cũng…”

“Với ta cũng thế nào?” Tiêu Tịch Hòa thò đầu ra.

Chung Thần chết trân nhìn cô.

“Trần đạo hữu đâu? Sao không thấy nàng ấy?” Tiêu Tịch Hòa nhìn khắp xung quanh.

“Nàng ấy… nàng ấy về sư môn vài ngày, ngày kia mới về.” Chung Thần lắp bắp: “Cô… cô là Tiêu đạo hữu?”

“Đúng vậy, ta sống lại rồi.” Tiêu Tịch Hòa cười hì hì: “Có bất ngờ không? Có ngạc nhiên không?”

Chung Thần nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, mãi đến khi Tạ Trích Tinh nhíu mày không hài lòng mới cười nói: “Đúng thật là cô rồi.”

Cũng chỉ có Tiêu đạo hữu mới có ánh mắt trong trẻo như vậy.

“Tuy không biết tại sao huynh lại từ chối thiệp mời, nhưng có thể nào nể mặt ta mà đến tham dự hôn lễ của bọn ta không?” Tiêu Tịch Hòa nghiêng đầu nói rất chân thành: “Ta rất muốn hai người đến đấy.”

“Chắc chắn sẽ đến.” Chung Thần vẫn còn đang cười.

Tiêu Tịch Hòa hỏi lại: “Không cần hỏi ý kiến Trần đạo hữu luôn sao?”

“Nàng ấy cũng sẽ đến.” Chung Thần lập tức nói ngay: “Đợi nàng ấy về bọn ta sẽ lên đường ngay, tranh thủ đến giúp hai người một tay.”

“Được luôn!”

Chào tạm biệt Chung Thần, hai người lại lên pháp khí phi hành.

Tạ Trích Tinh nhìn chăm chú vào Tiêu Tịch Hòa hồi lâu mới cười nhạt: “Xem ra trên đời này không chỉ có mình ta bị mê muội.”

“Hả? Là sao?” Tiêu Tịch Hòa không hiểu.

Tạ Trích Tinh véo mặt cô: “Rốt cuộc nàng có điểm gì tốt mà khiến nhiều người nhớ nhung nàng như vậy?”

“Chàng không biết sao?” Tiêu Tịch Hòa hỏi ngược lại.

Tạ Trích Tinh tặc lưỡi: “Ta biết rõ là đằng khác” Thế nên kiếp này mới không trốn thoát được.

Hắn nói một đống lời úp mở rất khó hiểu, Tiêu Tịch Hòa cũng lười hỏi thêm, chỉ cần chắc chắn hắn không cãi nhau với Chung Thần là được rồi. Thế là Tiêu Tịch Hòa lại biếng nhác tựa vào người hắn, bắt đầu ngắm nhìn quang cảnh dọc đường.

Hồi lâu sau, cô bỗng nói: “Đây không phải đường về Ma giới.”

“Ừm, tiếp tục đi phát thiệp mời.”

Tiêu Tịch Hòa nghi hoặc: “Vẫn còn người từ chối thiệp mời sao?”

Tạ Trích Tinh nghe vậy lập tức cúi xuống nhìn cô, khóe môi cong lên mỉm cười nhẹ: “Không phải, nhưng ta cảm thấy chắc nàng sẽ muốn đích thân đi mời mấy người này hơn.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này