Chương 102: Phù Không và nguyên chủ

Tiêu Tịch Hòa nghe Tạ Trích Tinh nói vậy cũng càng thêm tò mò, nhưng dù cô có truy hỏi thế nào, Tạ Trích Tinh cũng không chịu hé răng thêm nửa lời. Cô chỉ đành dằn nén sự hiếu kỳ ấy lại, háo hức mong mỏi có thể sớm ngày gặp được “mấy người” mà hắn nói.

Pháp khí phi hành bay suốt 3 ngày 3 đêm không nghỉ, cuối cùng dừng lại ở một trấn nhỏ xa xăm hẻo lánh.

Nói là trấn nhỏ chứ thực chất càng giống một thôn trang hơn, nhà cửa được xây dựng tốp năm tốp ba nằm cạnh nhau có trật tự, trước cửa mỗi nhà đều treo những chiếc đèn lồng tròn hoặc đỏ hoặc tím, thoạt nhìn đã thấy được một sự rực rỡ yên bình.

Mà bầu trời ở đây cũng trong trẻo xanh thẳm một màu, trên cao là vài đám mây trắng bay lơ lửng, Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, thậm chí còn cảm thấy ngọt ngào trong không khí.

“Nàng thích nơi này à?” Tạ Trích Tinh hỏi.

Tiêu Tịch Hòa mỉm cười: “Ừm.”

Dù là khói bếp bay lên từng nhà hay tiếng nô đùa của đám trẻ con ngoài ngõ, tất cả đều thật bình dị và thanh tao khiến cô cảm thấy tâm hồn được an yên.

“Ngày mai ta sẽ đuổi hết bọn họ đi, xây cho nàng một tòa cung điện ở đây.” Tạ Trích Tinh quan sát địa hình chung quanh, gật gù nghĩ rằng xây một cung điện chắc không quá khó.

Tiêu Tịch Hòa: “…”

“Xây theo kiểu Hoàng cung ở nhân gian nhé?” Hắn nhớ cô từng nói muốn ở trong Hoàng cung của nhân gian, hơn nữa trong ảo cảnh trước đây cô cũng có thân phận Công chúa, có thể thấy cô có bao nhiêu chấp niệm đối với Hoàng cung.

Tiêu Tịch Hòa lặng thinh nhìn hắn, xác nhận hắn không đùa mới thở dài: “Ma Tôn đại nhân, sau này chúng ta có thể làm người tốt tuân thủ pháp luật được không?”

“Đó là gì vậy?” Tạ Trích Tinh bình thản hỏi lại.

Tiêu Tịch Hòa: “…”

“Thật sự không muốn sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại lần nữa.

Tiêu Tịch Hòa liếc xéo hắn: “Không muốn!”

“Được thôi.” Tạ Trích Tinh tiếc nuối đi vào trong trấn, vừa nãy hắn còn tưởng có thể đại khai sát giới ở đây.

Tiêu Tịch Hòa liếc mắt đã nhìn ra suy nghĩ của hắn, hai người đi cạnh nhau một lúc lâu, cô mới không nhịn được nói: “Chàng cũng làm cha rồi, đừng cứ hở ra là la hét đòi đánh đòi giết, chàng không sợ con trai mình học theo cái xấu sao?”

“Ta còn sợ nó không đủ xấu xa.” Tạ Trích Tinh nói câu này một cách thành thật.

Tiêu Tịch Hòa cảnh giác: “Ý chàng là sao? Chàng còn muốn dạy hư con trai có đúng không?”

Thân là người thừa kế tương lai của Ma giới, không xấu xa thì làm sao phục chúng? Tất nhiên câu này Tạ Trích Tinh không dám nói, nên chỉ đáp qua loa: “Ta nào dám.”

“Đừng có giả bộ.” Tiêu Tịch Hòa lườm hắn: “Sau này chàng chỉ phụ trách dạy con trai tu luyện, còn đối nhân xử thế ta sẽ đảm đương, ta không tin mình không dạy ra được một thiếu niên ba tốt.”

Tạ Trích Tinh ngẫm nghĩ giây lát, thấy cô quả thật không dạy nổi. Nhìn trẻ 3 tuổi đã biết tương lai, thằng nhóc đó giờ 5 tuổi rồi, vừa nhìn đã biết là người sau này có thể làm nên chuyện lớn.

Ừm, chắc chắn lòng dạ còn đen tối hơn cả hắn.

Nhưng những lời này không cần phải nói với Tiêu Tịch Hòa, còn 1 tháng nữa là đến ngày cưới, không cần làm cô thêm phiền lòng.

Hai vợ chồng vừa đi vừa thảo luận về vấn đề giáo dục con cái, thoắt cái đã dừng lại trước một tòa nhà lớn.

Gọi là tòa nhà lớn nhưng cũng chỉ có hai sân trước và hai sân sau, vách tường bao quanh sân cũng rất đơn giản và mộc mạc, chỉ là nó có vẻ to và tốt hơn phần lớn các căn nhà khác trong trấn mà thôi.

Nhìn cánh cửa gỗ nặng nề trước mặt, Tiêu Tịch Hòa do dự nhìn sang Tạ Trích Tinh: “Người chàng muốn đưa thiệp mời sống ở đây sao?”

“Ừm.” Tạ Trích Tinh đáp.

Tiêu Tịch Hòa nhìn lại cánh cửa, vòng đồng trên đó rất bóng loáng chứng tỏ đã trải qua nhiều năm tháng.

“Chẳng lẽ là cường giả lánh đời?” Tiêu Tịch Hòa tự hỏi rồi lại lắc đầu tự trả lời: “Trên đời này ngoài chàng và Chung Thần ra, chắc cũng không còn ông lớn nào khác nữa… Mà cũng chưa chắc, trước đó chẳng phải đã đột ngột xuất hiện một Uông Liệt sao? Nếu là y thì cũng tính là một cường giả.”

Lúc cô đang tốn công suy đoán, từ phía sau bỗng truyền đến một giọng nói rụt rè: “Các người tìm ai vậy?”

Tiêu Tịch Hòa sửng sốt, vừa quay đầu lại đã trợn tròn mắt.

Nàng ấy của kiếp này không còn quá giống với trước đó, nhưng cũng có 5 – 6 phần tương tự, đặc biệt là đôi mắt đó, Tiêu Tịch Hòa vừa nhìn vào mắt đối phương đã nhận ra nàng ấy là ai.

Tiểu cô nương nhìn thấy cô cũng ngẩn người, một lúc sau mới do dự hỏi: “Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau rồi không?”

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, cười nói: “Chưa từng gặp, nhưng ta biết cô.”

Chưa từng gặp mặt nhưng lại quen thuộc nhất, bởi vì họ có cùng một khuôn mặt, từng dùng chung một thân thể. Cô biết tất cả những bí mật trong lòng nàng ấy, cũng đã hoàn toàn cảm nhận tất cả niềm vui và sự không cam lòng của nàng ấy.

Họ vừa là người xa lạ, nhưng cũng là những người bạn tâm linh có ràng buộc sâu sắc nhất trên thế giới này.

“Chào cô, Tiêu Tịch Hòa!” Tiêu Tịch Hòa nhìn cô nương mới 16 – 17 tuổi trước mặt, nở nụ cười chào hỏi lại từ đầu.

Tiểu cô nương mở to mắt: “Sao cô biết tên ta?”

“Ta còn biết nhiều lắm.” Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc nói.

Tiểu cô nương chớp mắt: “Chúng ta là họ hàng sao?”

Tiêu Tịch Hòa đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, Tạ Trích Tinh đã lên tiếng trước: “Bọn ta đến tìm Phù Không.”

Phù Không? Tiêu Tịch Hòa quay phắt lại nhìn hắn.

Tiểu cô nương nghe đến cái tên “Phù Không” chợt khựng lại, khi ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Tạ Trích Tinh cũng bất giác rùng mình.

“Chàng đừng dọa nàng ấy.” Tiêu Tịch Hòa dằn xuống sự nghi hoặc trong lòng, nhíu mày nhắc nhở.

Tạ Trích Tinh nhếch môi: “Ta đâu có dọa nàng ấy.” Là do nàng ấy nhút nhát quá mà thôi.

Tiêu Tịch Hòa hừ một tiếng, còn đang định nói gì đó, chợt nghe tiểu cô nương kinh ngạc hô to: “Hình như ta từng gặp ngài vào ngày Phù Không đến!”

… Ai cơ? Còn có chuyện này nữa sao? Tiêu Tịch Hòa híp mắt nhìn về phía Tạ Trích Tinh, Tạ Trích Tinh bình thản nhìn lên trời.

“… Các người đến đón huynh ấy đi sao?” Tiểu cô nương tỏ ra lo lắng.

Tiêu Tịch Hòa cần một lời giải thích nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc để nói chuyện này, thế nên chỉ có thể tạm tha cho Tạ Trích Tinh, cô mỉm cười quay lại trả lời tiểu cô nương: “Không phải, bọn ta đến đưa thiệp mời cho hắn.”

Đã đến nước này mà cô còn không biết thiệp mời này gửi cho ai thì thật uổng phí bao nhiêu năm sống trên đời quá.

“Thiệp mời?” Tiểu cô nương nghiêng đầu ngạc nhiên.

Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Mời hắn… và cả cô đến tham dự hôn lễ của bọn ta.”

“Cả ta luôn sao?” Tiểu cô nương mới vừa thở phào nhẹ nhõm, lại tỏ ra ngạc nhiên.

Tiêu Tịch Hòa khẽ cười: “Ừm, cô đến không?”

Tiểu cô nương nhìn cô hồi lâu, cười đáp: “Đến chứ.”

Tuy rằng mới gặp nhau lần đầu đã nhận lời tham dự hôn lễ thì có vẻ hơi đường đột, nhưng nàng ấy vẫn rất muốn đi.

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, không nhịn được véo má nàng ấy.

Tiểu cô nương đỏ mặt, lúng túng mời hai người vào trong sảnh: “Phù Không đi mua thức ăn rồi, chắc phải một lúc nữa mới trở về, hai người đợi một lát nhé.”

Nàng ấy vừa nói vừa luýnh quýnh lau ghế.

“Cảm ơn.” Đến lúc Tiêu Tịch Hòa ngồi xuống vẫn không ngừng quan sát nàng ấy.

Dù rằng quần áo và trang sức trên người tiểu cô nương đơn giản, nhưng có thể nhìn ra được chất liệu thuộc hàng tốt. Đôi bàn tay trắng trẻo mềm mại như đầu hành, nhìn là biết chưa từng chịu khổ.

Kiếp này của nàng ấy chắc hẳn đã sống rất tốt nhỉ?

Nụ cười dần lan tỏa trong đáy mắt Tiêu Tịch Hòa, cô tò mò bắt chuyện với nàng ấy: “Năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“Ta 16 tuổi.” Tiểu cô nương đáp.

Tiêu Tịch Hòa nhẩm tính thời gian, quả thực đúng là nên lớn chừng ấy rồi.

“Thật tốt quá.” Cô cười nói, xem ra kể từ khi nguyên chủ rời khỏi thân thể trước đó đã thuận lợi đầu thai rồi.

Tiểu cô nương không hiểu vì sao mình 16 tuổi lại tốt, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự vui mừng trong lời nói của tỷ tỷ trước mặt. Dù người đàn ông bên cạnh đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, nàng ấy vẫn không kìm được muốn lại gần tỷ tỷ.

Hai người tán gẫu vài câu, tiểu cô nương bỗng vỗ trán đứng bật dậy: “Quên pha trà cho hai người mất rồi, đợi ta một chút!”

Nói xong đã chạy vội ra ngoài, Tiêu Tịch Hòa có gọi lại cũng không kịp.

Nhìn vạt áo của nàng ấy biến mất sau bức tường, Tiêu Tịch Hòa lập tức nhìn về phía Tạ Trích Tinh: “Không giải thích sao?”

“Ta mới tìm được Phù Không tháng trước.” Tạ Trích Tinh thành thật trả lời.

Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Chính là khoảng thời gian chàng sớm đi tối về đó sao?”

Tạ Trích Tinh gật đầu.

“Sao lại nảy ra ý tìm hắn ta?” Tiêu Tịch Hòa không hiểu.

“Để mời hắn ta tham dự hôn lễ.”

Tiêu Tịch Hòa: “?”

“Nàng đến thế gian này một lần, tổng cộng cũng chẳng quen biết được mấy người, tất nhiên phải mời tất cả đến dự.” Tạ Trích Tinh điềm nhiên nói.

Tiêu Tịch Hòa hơi sửng sốt, đột nhiên không biết nên nói gì cho phải.

Thực ra hắn cũng biết những điều cô tiếc nuối ở thế gian này không nhiều, việc nguyên chủ và Phù Không bỏ lỡ nhau cũng coi là một trong số đó, thế nên hắn mới chịu hao tốn thời gian và công sức đến nhân gian mênh mông tìm kiếm chuyển thế của họ.

“… Có phải đã tốn rất nhiều công sức không?” Giọng nói của cô đã ngập tràn âm mũi.

Tạ Trích Tinh nhoẻn miệng cười: “Cũng không hẳn, chỉ gửi một bức thư đến Bồng Lai nhờ bọn họ gửi vật dụng lúc còn sống của Phù Không đến, sau đó dùng hơi thở trong đồ vật đó làm chỉ dẫn, rất dễ dàng tìm được hắn ta.”

Cũng chỉ tiêu tốn rất nhiều linh lực mà thôi.

“Vậy còn Tịch Hòa thì sao?” Tiêu Tịch Hòa gọi lại tên cũ của nguyên chủ, không hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào: “Chàng tìm được nàng ấy như thế nào? Kiếp này nàng ấy đã quen biết Phù Không ra sao?”

“Tìm nàng ấy đơn giản hơn nhiều, với chấp niệm của Phù Không dành cho nàng ấy, chuyển thế chắc chắn sẽ không ở quá xa nàng ấy, thế nên chỉ cần điều tra trong phạm vi vài chục dặm là tìm được rồi.” Tạ Trích Tinh từ tốn giải thích: “Còn về việc vì sao họ quen biết nhau…”

Tiêu Tịch Hòa ghé đến gần: “Vì sao?”

Tạ Trích Tinh tặc lưỡi có vẻ rất bất mãn: “Ban đầu ta định xem như họ không quen biết, mời mỗi người một thiệp mời cho xong, ai ngờ chấp niệm của Phù Không quá lớn, vừa nhìn thấy ta đã khôi phục ký ức của kiếp trước. Mà khôi phục ký ức thì cũng thôi đi, còn dám uy hiếp ta tìm người giúp hắn ta, nếu không sẽ không chịu đến dự hôn lễ.”

… Diễn biến câu chuyện sao lại phát triển thành ra thế này? Tiêu Tịch Hòa cũng muốn cạn lời: “Chàng đã giúp hắn ta sao?”

“Nếu không phải sư nương dặn dò trước ngày thành hôn không nên nảy sinh sát ý, bây giờ hắn ta đã là một cái xác rồi.” Tạ Trích Tinh hậm hực nói.

Ừm, lần này cô đồng ý.

“Vậy là chàng đã sắp đặt để họ quen biết nhau?” Tiêu Tịch Hòa thắc mắc.

Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô: “Không chỉ vậy.”

“Hửm?”

“Ta còn nghĩ cách để hắn ta vào nhà họ Tiêu, giành được sự khen ngợi và tin tưởng từ cha mẹ Tiêu, họ vắng nhà quanh năm nên đã để hắn ta chăm sóc cho Tiêu Tịch Hòa chuyển thế.” Tạ Trích Tinh thong thả nói: “Hiện giờ trong nhà chỉ có hai người họ, ở chung lâu ngày cũng nảy sinh tình cảm sâu đậm rồi.”

“… Chàng chắc chứ? Trai đơn gái chiếc chung sống với nhau, cha mẹ nàng ấy yên tâm thật sao?” Tiêu Tịch Hòa cứ cảm thấy có gì đó không đúng.

“Tất nhiên yên tâm được rồi.” Tạ Trích Tinh thản nhiên đối diện với ánh mắt của cô: “À phải rồi, ta còn làm thêm một việc tốt nữa.”

“Việc gì vậy?” Tiêu Tịch Hòa vội hỏi.

“Phù Không của kiếp này mới 11 tuổi, ta dùng linh lực giúp hắn ta lớn thêm vài tuổi.” Tạ Trích Tinh cong môi cười như rất tự hào về mình: “Tránh để khi hắn ta mới 17, người trong lòng đã hơn 20, đến tuổi đi lấy chồng sinh con luôn rồi.”

Tiêu Tịch Hòa nhìn nụ cười trên khóe môi hắn, cứ cảm thấy hắn không hề có ý tốt như vậy.

Một lúc sau, tiểu cô nương đã bưng ấm trà nóng trở lại, vừa mới rót cho mỗi người một ly, người họ đang đợi cuối cùng cũng trở về nhà.

“Phù… Không?” Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc nhìn đối phương.

Đối phương thấy cô cũng có hơi sửng sốt, đôi mắt vốn lạnh lùng như tuyết đầu đông bắt đầu tan chảy, nhưng vừa nhìn sang Tạ Trích Tinh ở bên cạnh, tuyết đầu đông lại lập tức đông cứng trở lại.

Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật liên hồi, không nhịn được véo Tạ Trích Tinh một cái: “Nhìn chuyện tốt chàng làm đi!”

“Sao thế? Không phải rất tốt sao?” Tạ Trích Tinh nhìn về phía Phù Không đầu tóc bạc trắng cùng với gương mặt già nua trước mặt, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt: “60 tuổi mà vẫn hào hoa phong nhã, không biết sẽ mê hoặc được bao nhiêu cô nương trẻ đây.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Cầu xin chàng biết điều một chút đi!


Bình luận

Bình luận về bài viết này