Bởi vì việc Tạ Trích Tinh làm ra quá thất đức, thế nên khi Tiêu Tịch Hòa nhìn về phía Phù Không, ánh mắt cũng có hơi áy náy: “Xin lỗi nhé, đã gây thêm phiền phức cho ngài rồi.”
“Người cần xin lỗi không phải là cô.” Phù Không lạnh nhạt liếc nhìn Tạ Trích Tinh.
“Đúng vậy.” Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Muốn xin lỗi thì hắn ta mới là người phải xin lỗi, dám uy hiếp bản tôn, đúng là gan to bằng trời.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Cầu xin chàng đừng nói nữa.
Cô bất lực thở dài, đang định lên tiếng hòa giải bầu không khí gay go này, tiểu cô nương đã đột nhiên ghé lại gần: “Các người đang nói gì vậy? Sao ta nghe không hiểu gì hết, vì sao lại phải xin lỗi?”
Ánh mắt Phù Không lập tức dịu dàng trở lại: “Hôm nay quầy bán bánh hạt dẻ không bày hàng, ta đã mua bánh hoa hồng về cho nàng.”
“Bánh hoa hồng ở xa lắm đó!” Tiểu cô nương ngạc nhiên hô lớn, sự chú ý của nàng ấy bỗng chốc bị chuyển hướng: “Hèn gì hôm nay huynh về muộn vậy.”
“Nếm thử đi, chắc không tệ đâu.” Phù Không gọi tiểu cô nương lại gần.
Tiểu cô nương thoải mái chạy đến trước mặt Phù Không, mở gói giấy dầu trên tay hắn ta ra. Nhìn những chiếc bánh nhỏ được làm tinh xảo, nàng ấy suýt chảy nước miếng, nhưng vẫn không quên quay lại hỏi Tiêu Tịch Hòa: “Cô có muốn ăn không?”
“Cho ta một miếng.” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười đưa tay ra.
Tiểu cô nương lập tức đưa miếng ngon nhất cho cô, Tiêu Tịch Hòa nhận lấy, thuận tay đưa đến bên miệng Tạ Trích Tinh. Tạ Trích Tinh thản nhiên cắn một góc nhỏ, cảm thấy mùi vị khá ngon, thế là nhận lấy luôn cả miếng.
Phù Không nhìn chuỗi động tác trơn tru ấy, đáy mắt lóe lên vẻ chế giễu: “Ma Tôn đại nhân đúng là không biết xấu hổ.”
“Vợ đút cho, không thể từ chối được.” Tạ Trích Tinh nói xong, khóe môi nhếch lên đầy thích thú: “À, ngươi không có vợ, tất nhiên không hiểu được.”
Phù Không: “…”
Tiêu Tịch Hòa sợ hắn chọc người ta tức chết, vội vàng đè hắn ngồi xuống ghế. Tạ Trích Tinh cười nhạt, tiếp tục ăn miếng bánh thơm mềm ngọt ngào trong tay. Thấy hắn có đồ ăn đã chịu yên tĩnh lại, cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Đang định hỏi thăm Phù Không gần đây thế nào, bỗng thấy đối phương đang chăm chú nhìn tiểu cô nương ăn bánh.
“Đừng ăn vội quá.” Hắn ta vừa nói vừa đưa cốc nước sang cho tiểu cô nương.
Tiêu Tịch Hòa vô thức nhìn thêm vài lần.
Nói một cách công bằng, một nam tử tuấn tú như Phù Không dù có già đi vẫn ưa nhìn như thường, khi đứng cạnh tiểu cô nương cũng không thấy quá chênh lệch. Chỉ là do tuổi tác tăng cao, đôi mắt của hắn ta không còn sắc bén trong trẻo như ngày xưa, vẻ mặt ôn hòa nhìn về phía tiểu cô nương đúng là có dịu dàng thật, nhưng cũng xen lẫn một chút… từ ái không thể bỏ qua.
May mà Phù Không còn biết giới hạn, tuy chăm sóc tiểu cô nương tỉ mỉ chu đáo nhưng ngôn hành cử chỉ đều thể hiện rõ sự kiềm chế, rõ ràng hắn ta không có ý định dùng thân hình 60 tuổi để trêu chọc tâm tư của tiểu cô nương, nếu không thì…
Tiêu Tịch Hòa rùng mình, đang định quay đi bỗng thấy tiểu cô nương đang lén nhìn trộm Phù Không, ánh mắt sáng long lanh như chứa đựng cả dải Ngân Hà, đến gò má cũng ửng hồng.
Cô quá hiểu đây là phản ứng gì, thế nên cũng rất hoảng hốt.
Phù Không liếc nhìn cô rồi lại cụp mắt xuống nhìn tiểu cô nương: “Chẳng phải nàng phơi khoai lang khô sao?”
“À đúng rồi.” Tiểu cô nương hào hứng nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa: “Khoai lang khô ta phơi ngọt lắm, cô đợi ta một chút, ta đi lấy cho cô!”
Nói xong, nàng ấy xoay người chạy đi.
Tiêu Tịch Hòa và Phù Không nhìn theo bóng lưng nàng ấy xa dần, ngay giây tiếp theo đã nhìn vào mắt nhau.
Phù Không: “Nàng ấy rất thích cô.”
Tiêu Tịch Hòa: “Có phải nàng ấy thích ngài không?”
Hai người gần như đồng thời lên tiếng, mức độ ăn ý khiến Tạ Trích Tinh cũng bật cười giễu.
Phù Không khựng lại, trả lời câu hỏi của cô: “Phải”
Hắn ta cũng bất lực, rõ ràng đã kín kẽ dè dặt vậy mà vẫn khiến nàng ấy dao động, chỉ có thể nói rằng mối ràng buộc giữa họ sâu đậm đến mức dù sinh tử luân hồi cũng không thể xóa nhòa.
Tiêu Tịch Hòa nhìn sắc mặt của Phù Không, biết ngay bên dưới sự bất lực ấy còn có đắc chí, ánh mắt nhìn hắn ta cũng tỏ ra khinh thường.
Khinh thường thì có khinh thường, nhưng cô vẫn không hiểu cho lắm…
“Hiện giờ ngài là một lão già đã 60 tuổi, tại sao nàng ấy lại thích ngài?” Cuối cùng cô vẫn quyết định làm rõ.
“Tình sâu nghĩa nặng, khó lòng kiềm chế.” Phù Không chỉ trả lời bằng tám chữ.
Tiêu Tịch Hòa nhếch môi: “Bớt bớt lại đi, kiếp này nàng ấy cũng đâu có quen biết ngài.” So với lời hắn ta nói, cô thà tin rằng tiểu cô nương bị bỏ bùa còn hơn.
Phù Không nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía Tạ Trích Tinh đầy ẩn ý: “Cô chưa từng như thế, tất nhiên sẽ không hiểu được.”
Tạ Trích Tinh cười giễu: “Ta thấy ngươi không định trẻ lại nữa rồi.”
Phù Không chưng hửng: “Nếu ngài không biến ta trẻ lại, ta sẽ không tham dự hôn lễ.”
“Nếu ngươi không tham dự hôn lễ, ta sẽ giết ngươi.” Tạ Trích Tinh quyết không nhượng bộ.
“Cãi cái gì mà cãi, ngài nhớ đưa Tịch Hòa đến dự hôn lễ đúng giờ đấy.” Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn Phù Không rồi lại nhìn Tạ Trích Tinh: “Còn chàng biến Phù Không trẻ lại ngay cho ta.”
Tạ Trích Tinh hừ một tiếng, khoanh tay ngồi đó như không có ý định hợp tác.
“Chàng nhanh lên đi, Tịch Hòa nhà ta rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà kiếp trước sống khổ không nói, kiếp này còn thích một ông già chứ!” Tiêu Tịch Hòa thúc giục.
Tạ Trích Tinh vừa nghe ý cô không phải vì Phù Không đã không còn chống đối nữa, nhưng vẫn cau mày xụ mặt không chịu hành động.
Tiêu Tịch Hòa lập tức nhìn về phía Phù Không.
Phù Không hiểu ý, bước đến trước mặt Tạ Trích Tinh, cúi người cung kính hành lễ: “Trước đây là do Phù Không không hiểu chuyện, không biết báo ơn đã đành lại còn dám đe dọa Ma Tôn đại nhân. Giờ Phù Không đã biết sai rồi, kính xin Ma Tôn đại nhân độ lượng tha cho Phù Không lần này, Phù Không chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích.”
Tạ Trích Tinh khinh thường lườm nguýt hắn ta.
Phù Không dứt khoát quỳ xuống.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ đường đường là Đảo chủ đảo Bồng Lai mà lại thỏa hiệp đến mức độ này, vừa ngạc nhiên vừa sốt ruột nhìn về phía Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh tặc lưỡi, cuối cùng vẫn ra tay giúp đỡ.
Chỉ một khắc sau, nếp nhăn biến mất, sống lưng thẳng tắp, mái tóc cũng trở nên đen nhánh, rõ ràng Phù Không đã khôi phục thành dung mạo 20 tuổi.
“Khoai lang khô đây rồi!” Tiểu cô nương bưng đĩa chạy vào, ngay lập tức chú ý đến Phù Không bên trong.
Nàng ấy sững sờ, bỗng trở nên rụt rè: “Huynh là ai?”
Hỏi xong lại nhìn khắp chung quanh, nhưng lại phát hiện ba người nàng ấy biết đều không thấy đâu nữa, trong phòng chỉ còn lại người đàn ông tuấn tú ở đối diện.
Tiểu cô nương càng lúc càng căng thẳng, hoảng loạn lùi lại một bước.
Phù Không không có ý dọa nàng ấy, khẽ cười hỏi: “Tịch Hòa, nàng thật sự không nhận ra ta sao?”
Tiểu cô nương ngơ ngác, quan sát kỹ càng gương mặt của đối phương.
Một lúc lâu sau, nàng ấy mới kinh ngạc mở to mắt: “Phù… Phù Không?”
“Ừm.” Phù Không cong môi mỉm cười, băng tuyết lạnh lẽo trong đáy mắt cũng muốn tan chảy.
Tiêu Tịch Hòa đang nấp trong góc tối thấy được cũng thở phào nhẹ nhõm, tươi cười quay sang nhìn Tạ Trích Tinh: “Đi thôi.”
“Không từ biệt à?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa lắc đầu: “Thôi, nàng ấy sẽ khóc mất.”
Tạ Trích Tinh nghe vậy cũng không hỏi thêm, lập tức đưa cô lên pháp khí phi hành.
Tiêu Tịch Hòa hào hứng tựa vào người Tạ Trích Tinh, tắm nắng một lúc mới hỏi: “Người tiếp theo là ai?”
“Chẳng phải nàng đã đoán ra rồi sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Ta chỉ… không dám chắc chắn.”
Dù gì lúc giao nội đan cho mình, ngài ấy đã hóa thành hàng trăm ngàn điểm sáng tản mát trong gió.
Cô nghĩ đến ngài ấy nhưng không dám nói, sợ rằng chỉ là hy vọng hão huyền.
“Vậy nàng cứ chắc chắn đi, chính là người đó đấy.” Tạ Trích Tinh nói một cách thản nhiên, còn không nhịn được phàn nàn: “Mấy người nàng quan tâm, sao mà khó tìm quá.”
Tiêu Tịch Hòa cười khẽ, xoay người lại hôn lên cằm hắn, Tạ Trích Tinh cong khóe môi thôi không phàn nàn nữa.
Hai người lại bay thêm 3 ngày nữa, trong 3 ngày đó Tiêu Tịch Hòa đã hỏi vô số lần khi nào đến nơi, mới đầu Tạ Trích Tinh còn kiên nhẫn trả lời, sau đó chỉ đáp lại qua loa, đến khi cả đáp qua loa cũng không thỏa mãn được cô, bèn dọa nạt: “Nếu nàng còn hỏi nữa, ta sẽ đưa nàng về nhà đấy.”
Tiêu Tịch Hòa đáng thương biết điều ngậm miệng lại, không nói gì nữa.
Trên pháp khí phi hành cuối cùng cũng được yên tĩnh, Tạ Trích Tinh thở phào nhẹ nhõm nhưng rồi lại thấy không quen.
Hồi lâu sau, hắn từ tốn lên tiếng: “Còn nửa ngày nữa.”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn, ánh mắt Tạ Trích Tinh dịu dàng trở lại.
“Thôi được rồi… nàng muốn hỏi thì cứ hỏi đi.” Hắn thở dài.
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ cong môi cười.
Tạ Trích Tinh trước giờ không lừa cô, nửa ngày sau hai người đã đến một tòa thư viện. Vừa đáp xuống bên ngoài thư viện, đã nghe thấy tiếng đọc sách oang oang vang vọng từ bên trong.
“Y nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi, lập thư viện này để dạy dỗ bọn trẻ.” Ngay cả Tạ Trích Tinh cũng phải thừa nhận rằng, vị lão tổ tông Lộc Thục này đúng là người có lòng nhân ái to lớn.
Tiêu Tịch Hòa khẽ cười, khóe mắt đã hơi cay.
“Vào thôi.” Tạ Trích Tinh lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, chật vật bước đi bước đầu tiên đi vào trong.
Thư viện không lớn lắm, hai người từ cổng chính đi vào vài bước đã đến sân. Thanh niên đang may vá quần áo cho đám trẻ nghe tiếng động ngẩng lên nhìn ra sân, ánh mắt bắt gặp bóng dáng Tiêu Tịch Hòa đi tới cũng khựng lại.
Cứ như y đã đợi cô rất nhiều năm vậy, vừa thấy cô đến đã cong môi mỉm cười: “Con đến rồi.”
Tiêu Tịch Hòa lặng người nhìn y, trong lúc đực người ra vẫn có thể cảm nhận rõ ràng huyết mạch Lộc Thục đang sôi sục trong cơ thể, đó là tiếng gọi và cộng hưởng cổ xưa, là dấu ấn và ràng buộc không thể xóa nhòa.
Cô hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình, ấn ký màu đỏ tỏa ra ánh sáng yếu ớt như đang đáp lại người trước mắt.
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt lặng lẽ bước về phía trước, người thanh niên cũng đặt kim chỉ sang một bên, im lặng nhìn cô đến gần.
Một bước hai bước đến gần, hơi thở của Tiêu Tịch Hòa cũng dần chậm lại.
Cuối cùng, mũi chân cô dừng lại cách người trước mặt nửa bước, cô yên lặng quỳ xuống trước đầu gối y, ngẩng đầu nhìn vào mắt y: “Lão tổ tông.”
Trạch Sinh nghe vậy đưa tay vuốt trán cô: “Ta đã nói rồi, chúng ta rồi sẽ gặp lại.”
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười đưa tay nắm lấy cổ tay y, Trạch Sinh để mặc cô lôi kéo, cho đến khi hai bàn tay chạm vào nhau, một luồng ánh sáng nhạt tỏa ra từ chỗ tiếp xúc.
Một lát sau, Tiêu Tịch Hòa buông tay ra, ấn ký đã trở về trên tay Trạch Sinh. Toàn thân người thanh niên chỉ trong chớp mắt đã tràn ngập ánh sáng, Tiêu Tịch Hòa vô thức nhắm mắt lại, đợi đến khi ánh sáng dần tiêu tán hết, y đã trở về nguyên hình.
Tóc bạc mắt đen, da dẻ trong suốt, đúng là vị lão tổ tông vừa kiêu ngạo vừa dịu dàng của cô đây rồi! Tiêu Tịch Hòa chớp mắt nói: “Vật về chủ cũ.”
Trạch Sinh mỉm cười ôn hòa nhìn cô: “Ta cũng nghe kể đôi điều về những gì con đã trải qua, vất vả cho con rồi.”
“Không vất vả.”
Khóe mắt Tiêu Tịch Hòa đỏ ửng, còn đang định nói mấy lời tình cảm xúc động đã nghe Trạch Sinh tiếp lời: “Giờ đây hoạn nạn đã qua, cũng nên cân nhắc đến chuyện sinh thêm vài đứa khi còn trẻ tuổi.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”

Bình luận về bài viết này