Chương 104: Con có muốn nạp thiếp không?

Không ai ngờ được sau khi trải qua sinh ly tử biệt, đến khi gặp lại nhau chủ đề đầu tiên lại là thúc giục sinh con, Tiêu Tịch Hòa nhất thời câm nín.

Trạch Sinh cũng không để ý, lập tức nhìn về phía Tạ Trích Tinh: “Lại đây.”

Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm Trạch Sinh rồi ngoan ngoãn bước tới, quỳ một gối xuống trước mặt y giống như Tiêu Tịch Hòa.

Một động tác đơn giản nhưng thể hiện trọn vẹn sự tôn kính của hậu bối đối với trưởng bối, cũng là hành động hắn đã không làm từ khi lên 5 tuổi. Tiêu Tịch Hòa biết rõ hắn kiêu ngạo đến mức nào, thế nên khi thấy hắn làm vậy, cô ngạc nhiên mở to đôi mắt.

Nhưng Tạ Trích Tinh cảm thấy chẳng có gì to tát cả. Nói về vai vế, Trạch Sinh là tổ tiên của Tiêu Tịch Hòa, là trưởng bối có ràng buộc huyết thống thực sự của cô; nói về tình cảm, nội đan và ấn ký y truyền cho Tiêu Tịch Hòa cũng đã cứu mạng cô nhiều lần, ngay cả việc chết đi sống lại cũng là nhờ phúc của y. Thế nên hắn kính trọng vị trưởng bối này từ tận đáy lòng.

“Ngưng thần tĩnh khí.” Trạch Sinh nhắc nhở.

Tạ Trích Tinh không hiểu ý nhưng vẫn làm theo.

Trạch Sinh đợi hắn chuẩn bị xong mới đưa tay đặt lên trán hắn, Tạ Trích Tinh chỉ cảm thấy một luồng linh lực mát lạnh chạy vào đỉnh đầu, sau đó ngay lập tức tan biến đi.

Trạch Sinh buông tay ra, hơi nhíu mày lại: “Trước đây khi sinh con, có phải ngươi đã quá gấp gáp làm tổn thương cơ thể, về sau còn không tĩnh dưỡng kỹ càng?”

Tạ Trích Tinh khựng lại, quay đầu nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa, cô vội vàng lên tiếng trả lời thay: “Khi đó tình hình nguy cấp… nên bước ngoặt cuối cùng có hơi nóng vội.”

“Thảo nào…” Trạch Sinh nhìn hắn với vẻ thương xót: “Thân thể ngươi hiện tại đã không còn thích hợp để thai nghén nữa.”

Tiêu Tịch Hòa nhíu mày: “Ngoài việc đó ra, còn có tổn thương nào khác không ạ?”

“Động một sợi tóc sẽ ảnh hưởng đến toàn thân, tất nhiên là có.” Trạch Sinh nhìn cô rồi lại nhìn về phía Tạ Trích Tinh: “Những năm qua, có phải tu vi của ngươi không tiến bộ chút nào không?”

“Phải.” Tạ Trích Tinh thẳng thắn thừa nhận.

Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc mở to mắt.

Trạch Sinh gật gù: “Thế thì đúng rồi, kinh mạch ngưng trệ, linh khí tắc nghẽn tất nhiên tu vi cũng sẽ giậm chân tại chỗ.”

“Có cách nào chữa trị không?” Tạ Trích Tinh bình tĩnh hỏi lại.

Trạch Sinh không nói gì, chỉ đặt tay lên trán hắn lần nữa. Tạ Trích Tinh nhắm mắt lại, cảm nhận được một luồng linh lực rót vào đầu, nhưng khác với cảm giác nhẹ nhàng mát lạnh trước đó, ngay khi linh lực đi vào đã mang lại cảm giác đau đớn như bị kim châm.

Tạ Trích Tinh căng cứng cả người vô thức muốn chống cự, chợt nghe Trạch Sinh từ tốn lên tiếng: “Tin ta.”

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy vội vàng nắm lấy tay Tạ Trích Tinh. Hắn hít sâu một hơi, âm thầm đan chặt tay mình vào tay cô.

Nhận thấy hắn đã bình tĩnh lại, Trạch Sinh dần dần tăng lực mạnh hơn, cơn đau như bị kim châm ban đầu liên tục lan rộng ra, hệt như cuồng phong bão táp đập vào từng tấc kinh mạch của hắn. Tạ Trích Tinh có vẻ đau đớn nhưng vẫn cố gắng chịu đựng.

Hồi lâu sau cuối cùng Trạch Sinh cũng rút linh lực về, Tạ Trích Tinh run rẩy hai chân ngã phịch xuống đất.

“Ma Tôn!” Tiêu Tịch Hòa vội vàng ôm lấy hắn, đau lòng lau mồ hôi trên trán hắn.

Trạch Sinh cũng đổ một lớp mồ hôi mỏng, nhưng sau vài hơi thở đã khôi phục lại như cũ: “Thử vận chuyển linh lực xem.”

“Vâng.” Tạ Trích Tinh hít sâu một hơi, nắm chặt tay Tiêu Tịch Hòa vận chuyển linh lực một vòng, hắn bỗng cảm thấy kinh mạch rộng mở, linh lực cuồn cuộn, những đau đớn trước đó đã tan biến như mây khói.

Trong lòng hắn càng thêm kính trọng Trạch Sinh, lập tức hành lễ của hậu bối dành cho trưởng bối một lần nữa: “Đa tạ lão tổ tông.”

Trạch Sinh gật đầu rồi quay sang nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Thân thể hắn tuy đã hồi phục nhưng rất khó để mang thai lần nữa, con có nghĩ đến việc nạp thiếp không?”

Tạ Trích Tinh: “?”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tạ Trích Tinh hiểu ra, mặt mũi bỗng chốc tối sầm lại, mọi kính trọng và biết ơn trước đó tan biến thành mây khói chỉ trong chớp mắt: “Chuyện riêng của bọn ta không cần lão tổ tông nhọc lòng lo nghĩ!”

“Không sinh được nữa thì thôi vậy, con có Tiểu Thần cũng đủ rồi.” Tiêu Tịch Hòa một tay kéo cánh tay hắn, tay còn lại vỗ lưng hắn, sợ hắn nói lời không hợp sẽ lại gây gổ với lão tổ tông: “Bọn con hòa thuận thế này, việc gì phải nạp thiếp chứ haha… haha…”

Trạch Sinh nghe vậy, ánh mắt tỏ ra không đồng tình: “Con sở hữu huyết mạch Lộc Thục, có trách nhiệm sinh con đẻ cái mở rộng dòng dõi Lộc Thục. Nếu con thật sự không muốn nạp thiếp, ta có thể dạy con cách khác để duy trì đường con cháu.”

“Không cần đâu, ngài muốn sinh thì tự sinh đi!” Tạ Trích Tinh cười khẩy rồi đứng dậy, lấy từ trong ngực ra một tấm thiệp mời đập mạnh lên bàn: “Tháng sau bọn ta sẽ tổ chức hôn lễ, thiệp mời đã gửi đến tay ngài, nếu lão tổ tông không có thời gian đến dự thì không cần phải đi đường vất vả.”

“Con thật sự không muốn học sao?” Trạch Sinh phớt lờ người nào đó đang nổi giận xung thiên, nghiêm túc hỏi Tiêu Tịch Hòa.

Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng: “Con không… Áaaa!”

Chữ “học” còn chưa kịp thốt ra, cô đã bị Tạ Trích Tinh kéo đi mất, chờ đến khi hoàn hồn lại đã bị hắn bế đi cả 2 dặm đường.

“… Ta còn chưa kịp chào tạm biệt lão tổ tông nữa mà.” Cô lẩm bẩm oán trách.

Tạ Trích Tinh cười nhạt: “Làm sao, nàng còn muốn học cách kéo dài con cháu nối dõi?”

“Học cái gì mà học, chúng ta có Tiểu Thần là đủ rồi.” Tiêu Tịch Hòa vừa buồn cười vừa bất lực.

Tạ Trích Tinh còn hừ một tiếng, rõ ràng vẫn đang giận lẫy.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, tươi cười khoác tay hắn: “Thôi nào, chàng cũng biết bản tính của Lộc Thục vốn xoay quanh việc mở rộng dòng dõi, chàng cần gì phải tức giận như vậy.”

“Ồ? Vậy nàng cũng giống như vậy sao?” Tạ Trích Tinh híp mắt lại.

Tiêu Tịch Hòa vẫn thản nhiên như thường: “Ta là biến dị, chỉ xoay quanh mỗi Tạ Trích Tinh thôi.”

Tạ Trích Tinh lườm cô, cơn giận trong lồng ngực cuối cùng cũng tiêu tan đi.

Tiêu Tịch Hòa khoác cánh tay hắn quay lại chào tạm biệt lão tổ tông hẳn hoi mới rời đi. Hai người không sử dụng pháp khí phi hành mà nắm tay nhau đi bộ. Đi được một lúc, cô đột nhiên lên tiếng: “Sao trước đó chàng không nói với ta?”

Câu hỏi không đầu không đuôi nhưng Tạ Trích Tinh vẫn hiểu được: “Không cần thiết, cho dù tu vi có giậm chân tại chỗ, ta cũng là người mạnh nhất của hai giới Tiên Ma.”

Nói dứt lời hắn bỗng khựng lại, hậm hực bổ sung thêm một câu: “Một trong số hai người mạnh nhất.”

Tiêu Tịch Hòa phụt cười: “Chàng thực tế thật đó, đến lúc này mà vẫn còn nhớ đến Chung Thần.”

Gương mặt Tạ Trích Tinh không cảm xúc: “Cũng không biết hắn ta gặp may mắn gì, mấy năm nay lại được nhiều cơ duyên như vậy.”

Tiêu Tịch Hòa bóp nhẹ ngón tay hắn an ủi: “Trong lòng ta, chàng vẫn là người mạnh nhất.”

Tạ Trích Tinh biết cô đang dỗ dành mình nhưng khóe môi vẫn đắc ý cong lên.

Hồi lâu sau, hắn mới bất thình lình hỏi: “Nàng muốn có thêm mấy đứa con nữa?”

“Con đàn cháu đống” là bốn chữ khắc sâu trong huyết mạch Lộc Thục, hắn không tin Tiêu Tịch Hòa là hậu duệ Lộc Thục mà có thể thoát khỏi điều này.

“Không muốn, mình có Tiểu Thần là đủ rồi.” Tiêu Tịch Hòa thuận miệng trả lời.

“Vợ chồng ta là một thể, không cần phải giấu giếm nhau.” Tạ Trích Tinh nói xong đã thờ ơ quay mặt đi: “Nếu nàng muốn ta sẽ nghĩ cách, biết đâu…”

Hắn còn chưa nói hết câu, Tiêu Tịch Hòa đã vòng ra trước mặt nhón chân hôn lên môi hắn.

Tạ Trích Tinh khựng lại, vòng tay ôm lấy eo cô.

Nụ hôn kết thúc, Tiêu Tịch Hòa cũng ôm cổ bám trên người hắn: “Ta có hai cục cưng là đủ rồi.”

Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Đâu ra hai cục cưng?”

“Một cục cưng là Tiểu Thần, cục cưng còn lại ấy à…” Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn đầy ẩn ý, nhưng lại không chịu nói nữa.

Tạ Trích Tinh được dỗ ngon dỗ ngọt, không còn nghe nhắc đến chuyện con cái nữa. Tiêu Tịch Hòa tưởng đâu công việc phát thiệp mời đã kết thúc hẳn, ai ngờ tối đó hắn lại kiếm chuyện.

Đêm khuya, pháp khí phi hành không kịp bay trở về Ma giới nên đã dừng lại ở một khu rừng núi, biến thành một căn nhà nhỏ đơn giản. Tiêu Tịch Hòa duỗi người vươn vai, đang chăm chú trải giường chiếu bỗng phía sau vang đến một giọng nói già nua.

“Tịch Hòa…”

Tiêu Tịch Hòa không hề nghĩ ngợi đã xoay người lao về phía đối phương.

Tạ Trích Tinh khéo léo hóa giải chiêu thức của cô, nắm chặt lấy cổ tay cô hậm hực lên tiếng: “Nàng làm gì đó?”

Tiêu Tịch Hòa trợn tròn mắt: “Sao chàng biến thành bộ dạng quỷ quái này?”

“Sao lại gọi là quỷ quái, rất xấu sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.

Tiêu Tịch Hòa không biết nói gì, nín lặng hồi lâu mới nặn ra được một câu: “Cũng không hẳn là xấu…”

Giống như nhận xét trước đây của cô về phiên bản già nua của Phù Không, người đẹp nằm ở cốt cách chứ không phải ở vẻ bề ngoài, người tuấn tú có già đi cũng không đến nỗi khó coi, nhưng mà…

“Đang yên đang lành, tự dưng biến mình già đi như vậy làm gì?” Cô thực sự không hiểu nổi.

Đúng vậy, Tạ Trích Tinh ở trước mặt cô lúc này có mái tóc bạc trắng, ánh mắt thâm trầm tang thương, xung quanh khóe mắt khóe môi đầy nếp nhăn, trông còn già hơn cả Phù Không 60 tuổi.

Tạ Trích Tinh vẫn thản nhiên nhìn cô: “Phù Không nói nàng không yêu ta sâu đậm, bản tôn muốn chứng minh hắn ta đã sai.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Cô nhớ ra rồi, trước đó khi cô tỏ ra không hiểu tại sao Tiểu Tịch Hòa lại thích Phù Không phiên bản già nua, dường như Phù Không đã ám chỉ đến Tạ Trích Tinh.

Nhưng chẳng phải chuyện đó đã qua rồi sao!

Cô bất lực thở dài: “Chàng chấp nhặt với hắn ta làm gì.”

Tạ Trích Tinh khoanh tay lại: “Nếu một ngày nào đó ta trở thành dáng vẻ như này, nàng còn thích ta không?”

“Đương nhiên.” Tiêu Tịch Hòa đáp ngay không do dự.

“Vậy nàng hôn ta đi, ngay bây giờ.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

“Hôn đi.” Tạ Trích Tinh thúc giục.

Tiêu Tịch Hòa lẳng lặng nuốt nước bọt, chầm chậm tiến lại gần hắn. Tạ Trích Tinh phối hợp cúi người xuống, nhắm mắt chờ đợi nụ hôn của cô.

Tiêu Tịch Hòa nhìn khuôn mặt già nua đang dần phóng to trước mặt mình, hai tay vô thức siết chặt vạt áo.

Một hồi lâu sau, trong khoảnh khắc hai hơi thở đan xen, cô quay mặt đi ngã lăn ra giường: “Chàng giết ta đi, ta không làm được!”

Tạ Trích Tinh mất hứng: “Quả nhiên, hắn ta nói đúng mà.”

“… Chàng mau biến lại như cũ cho ta!”

“Ta không biến đó!” Tạ Trích Tinh cười nhạt: “Tiêu Tịch Hòa, ta không ngờ thì ra nàng chỉ thích ba phần nhan sắc của ta, nếu một ngày nào đó ta thực sự già đi có phải nàng sẽ cắt đứt quan hệ với ta luôn không?”

“Chàng nói chuyện có lý chút đi, đến khi chàng già đi chắc ta cũng già rồi, sao mà chê chàng được.” Tiêu Tịch Hòa đau đầu vô cùng.

“Ta không tin, trừ khi bây giờ nàng hôn ta thì ta mới tin.”

Tiêu Tịch Hòa: “… Chết cũng không hôn!”

Tạ Trích Tinh tức đến phì cười, lập tức nhào về phía cô. Tiêu Tịch Hòa xoay người lật đật tránh đi, chạy vọt ra ngoài không hề ngoảnh lại. Tạ Trích Tinh nghiến răng đuổi theo, chẳng mấy chốc đã tóm được cô trở lại.

“… Ta yêu chàng mà Ma Tôn.” Tiêu Tịch Hòa tỏ vẻ đáng thương chớp chớp mắt nhìn hắn.

Tạ Trích Tinh không màng đến, thẳng thừng ôm lấy mặt cô hôn một cái, sau đó mới miễn cưỡng biến trở lại hình dạng ban đầu.

Khi râu ria lởm chởm cọ vào da mặt, Tiêu Tịch Hòa tuyệt vọng quay mặt sang một bên.

… Cô bị vấy bẩn rồi, huhuhu.

Tạ Trích Tinh hừ một tiếng, ôm cô vào lòng mình, hoàn toàn không cho cô cơ hội tội nghiệp bản thân.

Hai người nghỉ ngơi một đêm, sau đó vội vã bay suốt ngày đêm không ngừng nghỉ trở về Ma giới, tiếp tục bận rộn chuẩn bị đủ chuyện lớn nhỏ cho hôn lễ. Sau 1 tháng vất vả chạy ngược chạy xuôi, cuối cùng cũng đến ngày cử hành hôn lễ.

“Đã sẵn sàng chưa?” Tạ Trích Tinh hỏi.

Tiêu Tịch Hòa mỉm cười gật đầu: “Sẵn sàng.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này