Hôn lễ tưng bừng diễn ra suốt cả ngày, đến khi trời tối Tiêu Tịch Hòa tưởng rằng cuối cùng mình đã được nghỉ ngơi, nào ngờ lại bắt gặp đôi mắt sáng rực của Tạ Trích Tinh đang nhìn chằm chằm vào mình.
“Có phải nàng quên việc gì rồi không?” Hắn hỏi.
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác: “Việc gì? Chẳng phải đã uống rượu giao bôi rồi sao?”
Nói đến rượu giao bôi, thành hôn ở Ma giới vốn không có quy tắc này, nhưng hắn cứ nhất quyết muốn đối ẩm, khiến cô uống liền tù tì ba chén, đến giờ đầu óc còn đang quay cuồng.
“Một việc quan trọng nhất.” Tạ Trích Tinh bóng gió gợi ý, thấy cô vẫn còn nhíu mày mơ màng, chỉ đành hít sâu một hơi nói thẳng ra: “Chẳng lẽ đã bái trời đất rồi mà nàng vẫn muốn để ta tiếp tục làm thiếp?”
Thiếp? Thiếp… À! Tiêu Tịch Hòa cuối cùng cũng nhớ ra.
Tạ Trích Tinh thấy vẻ mặt bừng tỉnh của cô, lúc này mới cong môi ngồi xuống giường: “Lại đây.”
“Ồ.”
Tiêu Tịch Hòa bước chầm chậm về phía hắn, khi còn cách hắn ba bước chân cô bỗng dừng lại: “Hình như đau lắm…”
Nếu cô nhớ không lầm, khi đó Tạ Trích Tinh bị đóng dấu hình như còn đổ mồ hôi lạnh cả người.
Ngay cả Ma Tôn đại nhân còn cảm thấy đau, cô có thể chịu được sao?
“Sao nhiều lời vô nghĩa thế?” Tạ Trích Tinh thẳng thừng ôm cô vào lòng: “Dù có đau đến mấy, nàng cũng phải chịu đựng cho ta.”
Tiêu Tịch Hòa bĩu môi, lẳng lặng vòng tay qua vai hắn.
Tạ Trích Tinh mỉm cười cúi đầu cắn lên cổ cô, Tiêu Tịch Hòa rên rỉ vô thức siết chặt lấy vạt áo hắn, còn đang định cảnh cáo hắn nhẹ một chút bỗng cảm nhận một luồng linh lực bá đạo xông thẳng vào thần hồn.
Đau đớn, run rẩy, lạnh buốt đến thấu xương.
Một cảm giác lạnh lẽo từ trong xương tủy dâng lên buốt đến mức khiến cho tứ chi bắt đầu đau nhức, sắc mặt Tiêu Tịch Hòa bỗng chốc tái nhợt đi, những ngón tay nắm chặt áo Tạ Trích Tinh cũng không còn màu máu.
Tạ Trích Tinh ngoài miệng thì nói dù có đau đến mấy cũng phải chịu đựng, nhưng đến lúc làm thật lại là một chuyện khác.
Đến cuối cùng hắn vẫn không nỡ. Tạ Trích Tinh thở dài, vừa định buông tha cho Tiêu Tịch Hòa, cô đang run rẩy đột nhiên ôm chặt lấy hắn.
“Tiếp tục.” Cô chật vật lên tiếng.
Tạ Trích Tinh vuốt ve gáy cô: “Cố chịu đựng một chút.”
“… Ừm.”
Đau, rất đau.
Cảm giác đau đớn thế này lần trước đó là lúc tự thiêu mình bằng linh hỏa.
Nhưng hai kiểu đau này dường như hoàn toàn khác nhau, Tiêu Tịch Hòa cuộn tròn trong lòng Tạ Trích Tinh, cảm thấy lồng ngực căng tràn đầy ắp, trong khoảnh khắc dấu ấn hoàn toàn lưu lại trên thần hồn, cô chỉ cảm thấy sự trong trẻo và trọn vẹn chưa từng có.
Thì ra đây chính là tâm ý tương thông à!
Tiêu Tịch Hòa chầm chậm thở ra một hơi khí bẩn, lặng lẽ nhìn về phía Tạ Trích Tinh, Tạ Trích Tinh cũng im lặng nhìn lại.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, đồng loạt nở nụ cười.
Dù rằng cảm giác hoàn toàn thuộc về nhau rất tuyệt vời, nhưng cảm giác đóng dấu thần hồn thực sự không dễ chịu chút nào. Tiêu Tịch Hòa nằm nghỉ ngơi 7 ngày mới miễn cưỡng hồi phục lại sức lực, đợi đến khi xuống giường đi lại được mới cảm thán một câu: “Hèn gì nhiều cặp đạo lữ không muốn đóng dấu cho nhau, đau muốn chết luôn.”
Tạ Trích Tinh liếc xéo cô: “Hối hận cũng muộn rồi.”
“Sao mà hối hận được chứ!” Tiêu Tịch Hòa cười hì hì tiến lại gần: “Dù có làm lại lần nữa, ta cũng sẽ không do dự lựa chọn đóng dấu thần hồn với chàng.”
“Thật vậy sao?” Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Vừa hay ta thấy dấu ấn lần trước để lại có hơi nhạt, hay là chúng ta đóng dấu lần nữa đi?”
Tiêu Tịch Hòa đơ mặt ra.
Tạ Trích Tinh không nhịn được phụt cười.
Tiêu Tịch Hòa lườm hắn nhưng vẫn ôm chặt cánh tay hắn không buông.
Thân thể đã hoàn toàn hồi phục, tiếp theo sẽ đi hưởng tuần trăng mật cùng nhau. Tạ Trích Tinh cũng không biết Tiêu Tịch Hòa lấy đâu ra nhiều quy tắc kỳ quặc như vậy, nhưng vừa nghe nói cả hai có thể ở riêng với nhau đã lập tức đồng ý ngay.
Hai người đóng cửa phòng bàn bạc suốt 1 ngày 1 đêm, cuối cùng quyết định chọn Bối Âm Cốc làm địa điểm hưởng tuần trăng mật.
Vào ngày khởi hành, Tiêu Tịch Hòa dẫn Tạ Trích Tinh đến chợ phiên nhân gian sắm lều trại, bàn ghế mới, còn mua rất nhiều gia vị và nguyên liệu nấu ăn mà hắn không biết. Hai người như một đôi vợ chồng thường dân thong thả đi sắm sửa đồ đạc cho tổ ấm mới. Mỗi lần quay đầu lại nhìn thấy Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa đều sẽ cảm thấy vô cùng kỳ diệu.
Ai mà ngờ được người mà năm xưa cô phải lấy hết can đảm để tìm kiếm, giờ đây lại ở ngay bên cạnh cô, đúng là thế sự vô thường mà!
“Ta muốn ăn cái này.” Tạ Trích Tinh chỉ vào một quầy hàng gần đó.
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn, phì cười: “Được thôi.”
Hai người dạo chơi ở ngoài đường gần nửa ngày trời, đến khi trời sập tối mới đến Bối Âm Cốc. Lần này có Tạ Trích Tinh đi cùng, Tiêu Tịch Hòa chỉ lo chỉ huy, còn việc dựng lều trại, trải đệm giường đều giao cho hắn.
“Càng ngày nàng càng phách lối rồi đó!” Tạ Trích Tinh phụng phịu oán trách, sau đó khom lưng nhét ga giường vào chăn.
Tiêu Tịch Hòa cười hì hì nhìn hắn, đợi hắn làm xong mọi việc mới nhào lên giường, lật người nháy mắt với hắn: “Vất vả cho chàng rồi, có muốn nhận phần thưởng không?”
Tạ Trích Tinh nuốt nước bọt, vui vẻ nhào lên cùng.
Sau một đêm phóng túng điên cuồng, hắn vuốt mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi của Tiêu Tịch Hòa, lười biếng nói: “Hay là đợi đến khi trời sáng, ta dựng lều lại từ đầu?”
“… Không cần đâu.”
Hai người từ đó ở lại Bối Âm Cốc, Tạ Trích Tinh đã bố trí kết giới xung quanh, đệ tử phái Côn Lôn không thể vào được. Cả sơn cốc rộng lớn chỉ có hai người họ, không cần phải lo lắng sẽ có người khác đến quấy rầy, thế nên họ đã có một tuần trăng mật trọn vẹn, cụ thể là… ăn và ngủ.
Rõ ràng, cả hai đều là động từ.
Nơi chứa đựng kỷ niệm ban đầu của hai người dường như rất dễ dàng khiến Tạ Trích Tinh động tình. Trước khi đến đây Tiêu Tịch Hòa còn nghĩ đến cuộc sống ẩn cư tuyệt vời ở chốn đào nguyên, nào ngờ cuối cùng chỉ còn lại nội dung 18+.
Sau một trận chiến mất kiểm soát nữa kết thúc, cô cảm thấy không thể tiếp tục như vậy.
“… Chúng ta cần phải nói chuyện thôi.” Cô thều thào mở lời.
Tạ Trích Tinh nhìn sang cô rồi bước thẳng ra ngoài: “Canh nấm đã nguội rồi, đợi ta ăn xong hẵng nói.”
Nói rồi hắn quay người rời đi, vô cảm cứ như mấy gã trai hư ăn no rồi kéo quần chạy mất dạng vậy.
Tiêu Tịch Hòa trừng mắt, vốn còn muốn đuổi theo nhưng đã quá mệt mỏi nên vừa trở mình đã ngủ thiếp đi.
Cô ngủ đến khi trời tối mới mơ màng tỉnh dậy, vừa duỗi người định ngủ tiếp bỗng nghe thấy một vài tiếng động lạ bên ngoài.
Hình như là… Tạ Trích Tinh?
Tiêu Tịch Hòa do dự, cuối cùng vẫn đứng dậy đi ra ngoài.
Ban đêm ở Bối Âm Cốc vẫn ẩm ướt lạnh lẽo như trước kia, cô xoa xoa cánh tay bước ra ngoài vài bước, vô tình trông thấy Tạ Trích Tinh đang nhăn mặt nôn khan.
Nghe thấy tiếng động phía sau, Tạ Trích Tinh quay đầu lại nhìn cô: “Tỉnh rồi à?”
“Chàng sao vậy?” Tiêu Tịch Hòa gần như cùng lúc lên tiếng với hắn.
Tạ Trích Tinh im lặng giây lát mới trả lời: “Ta không sao.”
“Chàng chắc chứ?” Tiêu Tịch Hòa nghi hoặc nhìn hắn: “Ta thấy chàng nôn mà.”
Tạ Trích Tinh thản nhiên nói: “Vừa rồi tu luyện gấp gáp quá, linh lực đảo chiều nên mới buồn nôn.”
Tuy Tiêu Tịch Hòa kết đạo lữ với cường giả nhưng hoàn toàn không biết gì về thế giới của cường giả. Thấy hắn nói một cách nghiêm túc, cô tin ngay không chút do dự.
“Tối nay chúng ta ăn gì?” Cô nắm lấy tay hắn.
Tạ Trích Tinh lập tức trả lời: “Canh nấm.”
“… Lại là canh nấm nữa à?” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ: “Chàng đã ăn liên tục mấy bữa rồi đấy.”
Lần này họ đến Bối Âm Cốc đã vô tình tìm thấy nhiều loại nấm kỳ lạ bên trong một hang động. Sau khi Tiêu Tịch Hòa kiểm tra phát hiện chúng không có độc mới đưa vào thực đơn, ai ngờ Tạ Trích Tinh lại rất ưa thích, ngày nào cũng phải ăn một bát canh.
“Ăn bữa cuối đi mà.” Tạ Trích Tinh nói.
Tiêu Tịch Hòa thở dài đồng ý.
Nửa canh giờ sau, bữa tối đã được dọn ra bàn, Tiêu Tịch Hòa bưng bát canh đã nấu xong đặt trước mặt hắn: “Ăn đi.”
“Ừm.” Tạ Trích Tinh biết cô không thích ăn nấm nên cũng không chia ra, thế là hắn ăn hết cả bát canh.
Ăn xong bữa tối, hai người lại nằm trên giường.
“… Sao ta cảm thấy cứ như mình chưa từng xuống giường vậy?” Tiêu Tịch Hòa thở dài ngao ngán.
Tạ Trích Tinh mỉm cười, vùi mặt vào cổ cô.
Sau đó, ngủ thiếp đi.
Ngủ rồi sao? Tiêu Tịch Hòa rất ngạc nhiên, nhưng cũng không quấy rầy hắn.
Ban ngày cô đã ngủ nhiều rồi nên giờ chẳng có chút buồn ngủ nào, chỉ đành im lặng đóng vai gối ôm để mặc cho Tạ Trích Tinh quấn quýt. Trong căn lều yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thở đều đặn của Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa nhắm mắt lại, tình yêu trong lòng như muốn trào ra.
Một lúc lâu sau cô vừa có cảm giác buồn ngủ thì người bên cạnh đột nhiên cựa mình, đang định mở mắt đã cảm nhận được Tạ Trích Tinh lao ra ngoài.
Tiếp theo đó là tiếng nôn ọe từ ngoài vọng vào.
Tiêu Tịch Hòa muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng vừa đặt chân xuống đất cô chợt nghĩ đến điều gì đó…
Phản ứng của hắn hiện giờ, sao giống như…
Cô cứng đờ cả người.
Một lát sau, Tạ Trích Tinh vác cơ thể đầy hơi nước trở về lều, bắt gặp ánh mắt của cô cũng khựng lại: “Đánh thức nàng rồi hả?”
“Không…” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn hắn.
Tạ Trích Tinh gật đầu, nằm xuống giường ôm cô vào lòng mình: “Ngủ đi.”
“Chàng khoan ngủ đã…” Tiêu Tịch Hòa lại vùng vẫy ngồi dậy.
Tạ Trích Tinh không hiểu: “Sao vậy?”
“Chàng có chuyện gì giấu ta đúng không?” Cô nghiêm túc hỏi.
Tạ Trích Tinh lặng lẽ nhìn sang hướng khác: “Không hề.”
Trái tim Tiêu Tịch Hòa thoáng chốc đã chùng xuống: “Ta biết ngay, ta biết ngay mà!” Làm liên tục như vậy mà không xảy ra sơ suất gì mới lạ đó!
Tiêu Tịch Hòa gần như phát điên, nhảy xuống giường đi qua đi lại mấy vòng mới ảo não quay lại bên giường: “Chàng định thế nào?”
“Thế nào là thế nào?” Tạ Trích Tinh khó hiểu hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Được rồi! Ta đã biết rồi, chàng đừng giấu ta nữa… Trước hết ta phải xin lỗi chàng, là do ta đã quá bất cẩn mới dẫn đến chuyện ngoài ý muốn này. Tiếp theo ta buộc phải thể hiện thái độ rõ ràng…”
Nói đến đây, cô bỗng ngắc ngứ không nói nên lời, nhưng sau khi đấu tranh tư tưởng một lúc vẫn cứng rắn lên tiếng: “Đứa trẻ này không thể giữ lại, cơ thể của chàng bây giờ không còn thích hợp để sinh con đẻ cái, nếu như cưỡng ép giữ lại sẽ tạo nên thương tổn cho cơ thể.”
Tạ Trích Tinh vốn đang yên lặng lắng nghe cô nói chuyện, vừa nghe cô nhắc đến không thể giữ lại đứa trẻ, mí mắt hắn giật liên hồi: “Đứa trẻ nào? Nàng nói rõ ra cho ta.”
“Chẳng phải chàng đã có rồi sao?!” Tiêu Tịch Hòa trừng mắt.
Tạ Trích Tinh ngớ người: “Có con khỉ ấy!”
“Chứ sao chàng nôn?!”
“Trước đó ăn canh nấm còn thừa lại, bị ngộ độc thực phẩm chứ sao!”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm cả căn lều.
Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa nhăn nhó hỏi: “Vậy sao chàng không nói sớm?”
“Nếu ta nói ra, nàng không nấu cho ta nữa thì phải làm sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Nấm tươi không có độc tố gì, nhưng khi để nguội lại ẩn chứa độc tính có thể đánh gục cả tu sĩ cấp bậc cao như hắn. Nếu hắn nói với Tiêu Tịch Hòa, chắc chắn cô sẽ không chịu nấu nữa.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Thôi được rồi.

Bình luận về bài viết này