Chương 107: Đã Kim Đan rồi sao?

Mặc dù Tạ Trích Tinh đã giải thích rõ ràng nhưng Tiêu Tịch Hòa vẫn không yên tâm, thế là đích thân bắt mạch cho hắn, sau khi xác nhận chắc chắn không có thai mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đây cũng chỉ là cái thở phào tạm thời.

Sự xuất hiện của vụ ngộ độc nấm khiến cô đột nhiên nhận ra một điều, dù thân thể hiện tại của Tạ Trích Tinh không còn phù hợp để mang thai nữa nhưng không có nghĩa là hắn không thể mang thai. Điều đáng lo nhất bây giờ là cô thậm chí còn chưa hiểu rõ nguyên lý đàn ông mang thai, thế nên có muốn tránh thai cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Vì để an toàn, cô quyết định tạm thời không ngủ chung giường với hắn nữa.

“Sao tự dưng lại muốn bế quan?” Tạ Trích Tinh nhíu mày.

Tiêu Tịch Hòa ho nhẹ một tiếng để tránh lúng túng: “Mấy ngày nay ta đột nhiên tâm cảnh thư thái như sắp có đột phá, nên muốn bế quan vài ngày để chuyên tâm tu luyện, biết đâu sẽ có cảm ngộ mới.”

Thực ra là để tránh chuyện xảy ra ngoài ý muốn trước khi nghĩ ra cách.

Tu sĩ có được cảm ngộ là chuyện thường tình, nhưng xuất hiện trên người Tiêu Tịch Hòa thì có hơi kỳ lạ. Tạ Trích Tinh nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, vẫn tỏ thái độ nghi ngờ: “Với tư chất của nàng còn có thể đột ngột lĩnh ngộ sao?”

“… Đừng bao giờ khinh thường người khác nhé! Dù tư chất của ta hơi kém thật nhưng vận may vẫn khá tốt mà, không phải sao?” Tiêu Tịch Hòa cố gắng tỏ ra thành thật nhất có thể.

Thực ra cô cũng từng nghĩ đến việc thẳng thắn nói chuyện với hắn, nhưng cô cảm thấy với tính cách của hắn, không những sẽ không để tâm đến khả năng vô cùng bé này mà còn sẽ suy đoán lung tung nhận định rằng cô đang tìm cớ để không thân mật với hắn.

Suy đi tính lại, nói dối vẫn là cách tốt nhất hiện tại.

Tạ Trích Tinh bị thuyết phục, trầm ngâm giây lát rồi nói: “Vậy ta sẽ đi cùng nàng.”

“Chàng đi cùng thì làm sao ta chuyên tâm tu luyện được?” Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn bằng ánh mắt như đang nhìn hồ ly tinh.

Câu này của cô như đang bày tỏ rằng cô cực kỳ quan tâm đến hắn, khóe môi Tạ Trích Tinh cong lên, hồi lâu sau mới miễn cưỡng đồng ý.

Thế nên khi cả hai hưởng tuần trăng mật xong trở về Ma giới, Tiêu Tịch Hòa đã chuyển đến động phủ phía sau Ma Cung.

“Hai người cãi nhau à?” Lâm Phàn nghe tin đã vội vàng chạy đến.

Tạ Trích Tinh liếc xéo y: “Không phải, nàng ấy muốn bế quan tu luyện thôi.”

“… Thiếu phu nhân còn có lúc cầu tiến như vậy sao?” Lâm Phàn kinh ngạc.

Tạ Trích Tinh hất cằm đáp lời: “Theo ta lâu như vậy, đương nhiên sẽ có tiến bộ theo.”

Lâm Phàn gật đầu phụ họa, nhưng vẫn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy.

Sự việc quả nhiên không đơn giản như vậy, bởi vì Tiêu Tịch Hòa chuyển vào động phủ chưa được 2 ngày đã nhận ra chỉ dựa vào bản thân thôi vẫn chưa đủ, thế là cô tìm cơ hội chuồn ra ngoài, rời khỏi Ma giới đến thẳng bí cảnh núi Thức Lục.

Bí cảnh đã đóng kín nhiều năm, mãi đến 1 tháng trước lão tổ tông trở về mới mở cửa trở lại, nhưng ngoài cô có thể tự do ra vào, các tu sĩ khác đều bị từ chối ở ngoài, không thể lấy linh thú trong bí cảnh làm công cụ để nâng cao tu vi như trước kia nữa.

Đã lâu không đến, dường như linh thú con trong bí cảnh đã nhiều hơn, cô vừa bước vào trong cảnh đã có hai chú chim non lao tới. Tiêu Tịch Hòa ôm chặt mỗi tay một con, vừa ngẩng đầu lên đã thấy lão tổ tông đang hóa hình Lộc Thục nằm trên đống cỏ khô tắm nắng, Mỏ Gà và Gấu Cả ở bên cạnh sắp lao vào đánh nhau, vừa thấy cô xuất hiện lập tức hưng phấn chạy tới tiếp đón.

“Tiểu lão đại!”

“Tiểu lão đại!”

Kể từ khi lão tổ tông trở về, bọn chúng cũng đã quay lại sống trong bí cảnh, đến giờ đã hơn 1 tháng chưa gặp lại Tiêu Tịch Hòa.

Tiêu Tịch Hòa cũng rất nhớ bọn chúng, đang tươi cười vẫy tay với chúng, cô bỗng chú ý đến phần bụng Mỏ Gà hình như to hơn bình thường. Cô sững sờ, vừa nghĩ đến khả năng đó, cô đã mở to mắt nghi hoặc nhìn về phía lão tổ tông.

“Ừm.” Lão tổ tông cho cô một câu trả lời chắc nịch.

Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Nó vẫn còn là một đứa trẻ đó! Sao ngài có thể để nó sinh con chứ!”

“Ta chưa bao giờ ép buộc bất kỳ kẻ nào.” Lão tổ tông liếc nhìn cô: “Chính Huyền Ô tự nguyện muốn sinh, ta mới giúp nó.”

“Đúng vậy, là ta tự nguyện.” Mỏ Gà dịu dàng dùng cánh vuốt ve bụng mình, còn không quên sửa lời Tiêu Tịch Hòa: “Hơn nữa năm nay ta vừa tròn 300 tuổi, không còn là trẻ con nữa rồi.”

“Cả núi Thức Lục cũng chỉ có mỗi tiểu lão đại là trẻ con thôi.” Gấu Cả bổ sung thêm.

Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật nhẹ, phất tay bảo bọn chúng tự đi chơi trước đi.

“Tìm ta có việc gì?” Lão tổ tông hỏi thẳng.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, thả hai con chim non đang kêu chíp chíp trong lòng ra: “Con muốn hỏi ngài một việc.”

Lão tổ tông ngước mắt nhìn cô.

Vấn đề có liên quan đến riêng tư của cô và Tạ Trích Tinh nên cô hơi khó mở lời, nhưng sau khi đấu tranh tâm lý một hồi vẫn ngắc ngứ nói ra. Lão tổ tông nghe xong nhắm mắt lại tiếp tục phơi nắng, ai không biết còn tưởng y đã ngủ mất rồi.

“… Đừng giả vờ ngủ nữa, con biết ngài đang thức mà.” Tiêu Tịch Hòa bất lực nói: “Vậy rốt cuộc ngài có phương pháp tránh thai nào phù hợp không? Con thực sự không muốn chàng ấy bị tổn thương lần nữa.”

“Khỏi quan hệ nữa là được.” Lão tổ tông đáp.

Tiêu Tịch Hòa im lặng giây lát, thành thật đáp lời: “Chàng ấy sẽ phát điên mất.”

Lão tổ tông khựng lại, vẻ mặt câm nín nhìn sang cô: “Ta cứ tưởng hắn khác với Ma tộc thông thường, không ngờ vẫn ham muốn mạnh đến như vậy.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Ngài cũng thích tạo trẻ con đấy thôi, đều cùng một hệ thống mà ra cả, đừng phân biệt đối xử như thế chứ!

Một già một trẻ nhìn nhau hồi lâu, lão tổ tông thở dài: “Luyện Đan Tuyệt Tử cần thời gian 1 tháng.”

“Con chờ được!” Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên, còn hỏi chi tiết: “Vậy ai là người uống đan dược đã luyện xong?”

“Đương nhiên là con.” Lão tổ tông hờ hững nói: “Yên tâm đi, ngoài việc hơi đắng ra, nó không có tác dụng phụ nào khác cả.” Đúng là tạo nghiệt, một linh thú thượng cổ chịu trách nhiệm sinh con đẻ cái như mình mà lại có ngày phải làm ra chuyện đoạn tử tuyệt tôn.

“Đa tạ lão tổ tông.” Tiêu Tịch Hòa tươi cười cảm ơn, còn ngồi lại cùng y tắm nắng thêm một lúc mới chuẩn bị ra về, nào ngờ vừa nhấc mông dậy đi đã bị mấy con linh thú con chặn lại.

Tiêu Tịch Hòa bất lực quay đầu lại: “Lão tổ tông, bí cảnh cũng chỉ lớn có chừng này, ngài cũng nên tiết chế chút đi, nhiều thế này sao mà nuôi nổi chứ.”

“Hai đứa hậu duệ duy nhất của bản tôn, một đứa xin bản tôn Đan Tuyệt Tử, đứa kia sống chết thế nào cũng không chịu kết hôn sinh con, nếu còn không ban phúc cho chúng sinh, bản tôn sống trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa?” Lão tổ tông hỏi ngược lại.

Tiêu Tịch Hòa vừa nghe y lại bắt đầu bài ca thúc giục sinh con, cuống quýt quay đầu bỏ chạy, cho đến khi ra khỏi bí cảnh mới phản ứng lại…

Hai đứa hậu duệ duy nhất? Đứa kia sống chết thế nào cũng không chịu kết hôn sinh con?

… Là ai vậy? Chẳng lẽ là đứa con trai mới tròn 5 tuổi của cô sao? Tiêu Tịch Hòa lắc đầu, vội vàng trở về Ma giới.

Bây giờ cô phải vội vã trở về giả vờ bế quan tiếp, đợi đến khi lão tổ tông luyện chế đan dược xong mới nói hết mọi chuyện cho Tạ Trích Tinh biết. Đến lúc đó nếu hắn không vui, cô sẽ dành vài ngày an ủi hắn, đảm bảo chuyện này sẽ kết thúc tốt đẹp.

Suy cho cùng không có chuyện gì mà không giải quyết được trên giường.

Đáng tiếc là dù cô tính toán kỹ càng đến đâu cũng không thể thắng được ý trời.

Gần như ngay khi bước vào động phủ, Tiêu Tịch Hòa đã cảm nhận được bầu không khí khác thường bên trong. Cô từ từ ngẩng đầu lên, quả nhiên đã nhìn thấy Tạ Trích Tinh đang lạnh lùng đứng đó.

“… Chàng đến khi nào vậy?” Cô cười gượng.

Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào cô hồi lâu, cười nhạt đáp: “3 ngày trước.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Tính ra ngay ngày cô rời đi, hắn đã đến rồi à!

“Tiêu Tịch Hòa, nàng không định giải thích với ta sao?” Tạ Trích Tinh khoanh tay chờ đợi.

Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nhích lại gần kéo lấy tay hắn, Tạ Trích Tinh híp mắt muốn tránh đi, cô nhanh tay lẹ mắt nhanh chóng nắm lấy hắn.

“Làm nũng cũng vô dụng thôi.” Tạ Trích Tinh cười giễu, nhưng không gỡ tay cô ra: “Sao lại lừa ta?”

Tiêu Tịch Hòa thở dài, chỉ đành nói hết sự thật cho hắn biết, nói xong còn không quên tỏ lòng trung thành của mình: “Ta thật sự không cố ý lừa chàng, ta chỉ nghĩ rằng dù ta có nói ra, chàng cũng sẽ không quá để tâm.”

Cô còn sụt sịt: “Nhưng ta lo lắng lắm, tình cảm ta dành cho chàng cũng nhiều như chàng dành cho ta, thế nên ta không dám lơ là dù chỉ là chuyện nhỏ nhặt nhất.”

“Không dám lơ là nên đã nói dối để tránh xa ta sao?” Tạ Trích Tinh rõ ràng không bị mắc lừa. Có trời mới biết mấy ngày nay hắn phòng không gối chiếc đã khổ sở đến nhường nào, nhưng vì nghĩ đến cảm ngộ của cô, sợ quấy rầy đến cô cho nên mới không dám đến gần nơi này nửa bước.

Nếu không phải đột ngột cảm nhận được trong động phủ không còn khí tức của cô, e rằng hắn còn phải chịu đựng hơn 20 ngày nữa.

“Tiêu Tịch Hòa, từ khi nàng trở về đến nay, chúng ta chưa từng xa nhau lâu như vậy.” Tạ Trích Tinh vốn muốn tỏ ra nghiêm túc nói cho cô biết hậu quả đã nghiêm trọng đến thế nào, nhưng lời ra khỏi miệng đã ngập tràn nỗi ấm ức.

Tiêu Tịch Hòa sững sờ, trái tim như muốn tan chảy: “Đan Tuyệt Tử phải mất 1 tháng mới luyện xong, để đảm bảo không xảy ra sơ sót gì, hai ta buộc phải kiêng khem chuyện phòng the trước khi có thuốc. Ta sợ ở cùng chàng cả ngày sẽ khiến chàng càng khó chịu hơn ấy mà.”

Tạ Trích Tinh lườm cô: “Chẳng lẽ trong đầu ta chỉ có mỗi chuyện đó thôi sao?”

… Không phải sao? Tiêu Tịch Hòa trưng ra vẻ mặt thành thật.

Tạ Trích Tinh vừa tức vừa buồn cười, gõ nhẹ lên đầu cô: “Yên tâm đi, cho dù là vì nàng, ta cũng sẽ hết sức cẩn thận.”

Hắn hiểu rõ tình trạng cơ thể của mình hơn bất kỳ ai khác, đương nhiên sẽ không vì sung sướng nhất thời mà từ bỏ từng năm tháng về sau với cô. Dĩ nhiên, có những việc không nhất thiết phải làm đến cùng, nếu thực sự không chịu nổi nữa vẫn còn nhiều cách xử lý khác.

Tiêu Tịch Hòa đang cảm động vì lời hứa hẹn của hắn, vừa chạm phải ánh mắt hắn bỗng thấy lạnh sống lưng.

Trong 1 tháng tiếp theo chờ đợi Đan Tuyệt Tử, cô mới biết thế nào gọi là hết sức cẩn thận mà hắn nói. Là một người từ thế giới hiện đại xuyên không đến đây, lần đầu tiên cô nhận thức sâu sắc được rằng, những người trong thế giới tu tiên cổ đại này biết cách chơi hơn họ nhiều lắm.

1 tháng sau Tiêu Tịch Hòa uống Đan Tuyệt Tử, cuối cùng cũng có cảm giác an tâm như đã trút được gánh nặng. Thế là, Tạ Trích Tinh thẳng tay túm lấy cô kéo về động phủ.

Tiêu Tịch Hòa nhận ra tình hình không ổn, lập tức vùng vẫy kịch liệt: “Chàng bình tĩnh chút! Bình tĩnh chút đi!”

“Ta đã bình tĩnh hơn 1 tháng nay rồi.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt cất tiếng.

Tiêu Tịch Hòa cạn lời: “Cả tháng vừa rồi chàng ở không chắc?!”

Tạ Trích Tinh liếc cô, không thèm đáp lại.

Tiêu Tịch Hòa còn định vùng vẫy tiếp, bỗng thấy Tạ Thần và Lâm Phàn ở góc phòng, cô lập tức dừng lại giả vờ như không có chuyện gì, lên tiếng chào hỏi: “Đang học à?”

“Dạ.” Tạ Thần đáp.

Tiêu Tịch Hòa cố gắng nặn ra một nụ cười nhẹ, đang định nói chuyện với con trai thêm thì đã bị Tạ Trích Tinh kéo đi mất.

“Cha mẹ đi đâu vậy nhỉ?” Tạ Thần thắc mắc quay sang hỏi Lâm Phàn.

Lâm Phàn đang dạy y thuật cho cậu nghe vậy cũng khựng lại, nhìn thấy hai người đi về hướng động phủ, y ngẫm nghĩ rồi đáp: “Chắc là bế quan tu luyện.”

“Mẹ càng ngày càng tiến bộ hơn rồi.” Tạ Thần rất hài lòng.

“Chủ yếu là do Thiếu chủ dạy giỏi.” Lâm Phàn cũng gật gù theo

Hai người nhìn nhau, bắt tay vào học y thuật tiếp.

Tiêu Tịch Hòa tiến bộ và Tạ Trích Tinh dạy giỏi giờ phút này đã đi vào động phủ, một lần bế quan đã bế suốt 1 năm, 1 năm sau khi từ động phủ bước ra ngoài, Tiêu Tịch Hòa đã đột phá Kim Đan.

“Không hổ danh là Thiếu phu nhân, khả năng lĩnh ngộ thật đáng nể, tư chất kém như vậy mà cũng có thể đột phá Kim Đan trong vòng 1 năm.” Lâm Phàn tặc lưỡi cảm thán.

Tiêu Tịch Hòa xoa cái eo đau nhức, sắc mặt ê chề như chẳng còn gì luyến tiếc trên đời.


Bình luận

Bình luận về bài viết này