Chương 108: Lời nguyền 7 năm

Thời gian trong Tu Tiên giới là thứ chẳng đáng nhắc đến, lúc nào cũng len lén chui tọt qua kẽ tay, thoáng cái đã 7 năm kể từ ngày Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh thành hôn.

Các cặp vợ chồng bình thường kết hôn 7 năm ít nhiều sẽ phát sinh một vài vấn đề, nhưng với cô và Tạ Trích Tinh… Tiêu Tịch Hòa nhìn về phía người nào đó đang dạy con trai tu luyện ở cách đó không xa, cô cảm thấy mình hoàn toàn không cần lo lắng về điều đó.

Thế nhưng, nửa canh giờ sau…

“Tại sao ta phải học chung với Tiểu Thần?” Cô kinh ngạc hỏi.

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô: “Nàng còn dám hỏi sao?”

“Sao cơ?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác.

“Hiện giờ nàng đang ở cảnh giới nào?” Tạ Trích Tinh hỏi.

Tiêu Tịch Hòa: “Kim Đan.”

“7 năm trước ở cảnh giới nào?”

Tiêu Tịch Hòa: “Kim Đan.”

“Vấn đề nằm ở chỗ đó.” Tạ Trích Tinh cười khẩy.

Tiêu Tịch Hòa hiểu ra, lập tức trừng mắt nhìn hắn: “Chàng xem thường ta? Tạ Trích Tinh, chàng dám xem thường ta!”

“Chừng ấy năm trôi qua chẳng tiến bộ thêm được chút nào, còn không biết ngại mà chất vấn ta?” Tạ Trích Tinh không vui: “Khỏi nói nhiều, bắt đầu từ ngày mai Tiểu Thần học cái gì nàng học theo cái nấy, không được đi trễ về sớm.”

Công pháp của Hợp Hoan Tông nói chung cũng có hạn, không thể cứu vãn được người có tư chất kém như cô. Cô tu luyện đến kỳ Kim Đan đã là cực hạn, muốn tiến bộ hơn nữa buộc phải chăm chỉ tu luyện các công pháp khác.

“Nếu ta không đồng ý thì sao?” Tiêu Tịch Hòa phản bác.

“Vậy thì nàng cứ chờ xem.” Tạ Trích Tinh cười khẩy, tiếng cười đủ khiến da đầu cô tê rần.

Hắn không cho Tiêu Tịch Hòa cơ hội làm nũng hay chơi xấu, vừa nói xong đã xoay người bỏ đi ngay, để lại Tiêu Tịch Hòa và con trai ngơ ngác nhìn nhau.

Hồi lâu sau, Tạ Thần nghiêm túc lên tiếng an ủi: “Mẹ đừng lo, có con đây rồi.”

“Thằng nhóc ranh ma này.” Tiêu Tịch Hòa không cảm xúc, rõ ràng không mắc lừa.

Nếu nói thay đổi lớn nhất trong 7 năm qua là gì, có lẽ chính là đứa trẻ 5 tuổi nay đã trở thành thiếu niên 12 tuổi. Cậu đã rũ bỏ đi vẻ non nớt ban đầu, càng ngày càng mang trong mình bản tính lười nhác phóng khoáng của cha mình, đôi khi lại còn tinh quái hơn cả cha, dường như chỉ cần nhướn đuôi mắt lên là đã khắc bốn chữ “không phải người tốt” lên mặt.

Những năm đầu cô cũng muốn dạy dỗ con trai nghiêm khắc, nhưng từ khi tận mắt thấy cậu giết hơn chục con yêu ma, còn chưa kịp lau máu đã quay đi giành bánh ngọt với cha mình, cô đành từ bỏ hy vọng…

Gene nhà họ Tạ quá mạnh mẽ, cô thực sự không thể kiểm soát được.

Tạ Thần bị mẹ mình oán trách cũng không buồn, còn tiếp tục an ủi: “Thực ra những thứ con học cũng không khó lắm đâu.”

“Đối với con thì không khó.” Tiêu Tịch Hòa xụ mặt, ảo não gục đầu xuống bàn.

Mấy người phụ trách giảng dạy cho Tạ Thần ai cũng cổ hủ nghiêm khắc. Đến lúc đó có Tạ Thần là học trò xuất sắc làm hình mẫu, còn cô là học sinh kém cỏi chính hiệu, chắc chắn sẽ không tránh khỏi bị ăn mắng. Đám người đó nổi giận lên ngay cả Tạ Trích Tinh cũng không nể mặt, huống chi là cô!

Đến từng tuổi này mà vẫn bị mắng… nghĩ thôi đã thấy nuốt không trôi rồi!

Tạ Thần nhìn ra được nỗi lo của cô, ngẫm nghĩ giây lát mới nói: “Đến lúc đó con sẽ cố ý biểu hiện kém một chút, họ sẽ không quá chú tâm đến mẹ nữa.”

“Thật không?” Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu lên.

Tạ Thần gật đầu: “Dạ thật!”

Tiêu Tịch Hòa nhìn khuôn mặt con trai mới 12 tuổi đã có chiều hướng hại nước hại dân trước mắt, bỗng thấy cảm động trong lòng: “Đến thời khắc mấu chốt quả nhiên con trai vẫn đáng tin cậy nhất.”

Tạ Thần nghe vậy còn nghiêm túc gật đầu đồng tình.

Trưa hôm sau, tiết học đầu tiên.

Dù đã có Tạ Thần giúp thu hút hỏa lực, Tiêu Tịch Hòa vẫn bị thầy giáo mắng đến độ rưng rưng nước mắt. Nhờ con trai ở bên cạnh liên tục động viên, cô mới miễn cưỡng chống đỡ được. Sau khi tan học, cô nhất quyết không chịu đi học nữa.

“Cha nói rồi, nếu mẹ không chịu đi cha sẽ bảo thầy đến điện Long Khê dạy học.” Tạ Thần bất lực nói.

Tiêu Tịch Hòa sụt sịt: “Cha con đâu rồi?”

“Cha ra ngoài làm việc rồi, không có ở Ma giới.”

Tiêu Tịch Hòa vừa nghe vậy đã lập tức từ bỏ ý định tìm người làm nũng, uể oải đi trở về phòng.

“Mẹ đừng quên luyện tập thuật pháp, nếu có gì không biết cứ đến hỏi con.” Tạ Thần nhón mũi chân rướn người vào trong dặn dò, đợi đến khi bóng cô đi khuất hẳn, cậu mới quay đầu nhìn về góc không người: “Cha.”

Trong nháy mắt, Tạ Trích Tinh đã xuất hiện: “Con nên đi theo an ủi mẹ con vài câu.”

“Thực ra mẹ cần sự an ủi của cha hơn, hôm nay thầy mắng quá nặng lời.” Tạ Thần thẳng thắn góp ý.

Tạ Trích Tinh liếc nhìn con trai: “Nếu ta đi, chắc chắn mẹ con sẽ làm loạn một trận lên cho xem.”

Tạ Thần trầm ngâm, đúng là như vậy thật.

“Vậy tại sao cha không tự dạy mẹ học đi?” Cậu lại hỏi.

Tạ Trích Tinh khựng lại: “Người nhà mình, không nỡ mắng.”

Tạ Thần: “…”

Hai cha con nhìn nhau hồi lâu, Tạ Trích Tinh lấy từ trong tay áo rộng ra một đóa hoa hồng: “Thay ta tặng mẹ con đi.”

Tạ Thần yên lặng nhận lấy, mãi mới lắc đầu cảm thán một câu: “Lớn lên con nhất định sẽ tu luyện Vô Tình đạo.”

Cưới vợ thật phiền phức quá.

Một khắc sau đó, đóa hoa hồng đã xuất hiện trong tẩm điện của Tiêu Tịch Hòa.

Nhìn bông hoa tươi đẹp rực rỡ trước mặt, tâm trạng của cô cuối cùng cũng tốt hơn một chút. Cô xốc dậy tinh thần bắt đầu nghiêm túc tu luyện, mãi đến khi trời gần sáng mới kết thúc.

Đến lúc thầy kiểm tra, cô ra sân trước, dù đã tốt hơn hôm qua rất nhiều nhưng thuật pháp vẫn chưa thành công lắm, thầy nhìn thấy chỉ chau mày.

Cuối cùng cũng đến lượt Tạ Thần thể hiện, Tiêu Tịch Hòa nhân lúc thầy giáo đang sửa lại cái đài cao, hỏi nhỏ: “Con luyện tập thế nào rồi?”

“Không luyện.” Tạ Thần trả lời.

Tiêu Tịch Hòa: “… Lúc mẹ đến đón con, thấy vườn hoa trong cung điện của con nổ tung hết cả rồi mà con còn nói với mẹ là không luyện?”

Tạ Thần: “…”

Tiêu Tịch Hòa đau khổ phát hiện ra, con trai của cô hình như là một học sinh giỏi thích giả vờ khờ.

“Tiểu thiếu chủ, đến lượt cậu rồi.” Thầy giáo nhắc nhở.

Tiêu Tịch Hòa không kịp nói nhiều thêm, chỉ thì thầm dặn dò: “Đừng làm tốt quá.”

Học sinh trong một lớp luôn có mối liên hệ mật thiết, Tạ Thần mà làm quá tốt chắc chắn cô sẽ là người bị mắng.

“Con biết rồi.”

Tạ Thần nói dứt lời lập tức bước lên đài cao, vừa định bắt đầu thi triển, thầy giáo đã thản nhiên cất lời: “Ai không qua được bài kiểm tra này sẽ phải chép tâm pháp 10 lần.”

Tạ Thần khựng lại, Tiêu Tịch Hòa thầm nghĩ: “Gay go rồi đây.”

Quả nhiên ngay sau đó, Tạ Thần đã tiện tay vẩy ra một màn ánh sáng rực rỡ từng chùm như pháo hoa trông vô cùng đẹp mắt

Tiêu Tịch Hòa: “…” Tiêu đời!

Thầy giáo gật đầu hài lòng, vừa quay sang nhìn Tiêu Tịch Hòa đã thở dài, ánh mắt lại nhuốm màu thất vọng

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Lại một tiết học nữa kết thúc, Tiêu Tịch Hòa cười giả lả tiễn thầy rời đi, đến khi quay đầu lại đã véo tai Tạ Thần: “Con đã hứa với ta thế nào?”

“Trước khi hứa với mẹ, con cũng không biết có hình phạt mà! Con ghét nhất là chép sách.” Tạ Thần ngoan ngoãn để yên cho cô túm lấy.

Tiêu Tịch Hòa tức giận: “Vậy nên con đành lòng bán đứng ta đúng không? Thất vọng thật chứ!”

Tạ Thần xòe tay ra, trong lòng bàn tay lập tức ngưng tụ ra một chú thỏ nhỏ bằng mây.

Tiêu Tịch Hòa cười khẩy: “Bớt làm trò này đi, vô ích thôi!”

“Mẹ, con sai rồi.” Tạ Thần tiếp tục nhận lỗi, khóe mắt liếc thấy có người đang lén nhìn, đôi mắt hẹp dài lạnh lùng ấy lập tức nhíu lại.

Tên ma nhân lén nhìn đó cũng không ngờ mình lại bị phát hiện, nhất thời hoảng hồn chạy trối chết ra ngoài, đến khi ra khỏi Ma Cung vẫn còn run rẩy không ngừng.

Đúng là lạ lùng thật, Tiểu Ma vương ngang ngược bất kham ấy lại ngoan ngoãn và hiểu chuyện trước mặt Thiếu phu nhân đến vậy.

Tiêu Tịch Hòa dạy dỗ con trai xong đã về phòng tập trung chép sách. Tuy rằng cô không đủ tư chất cũng không thích tu luyện, nhưng cô vẫn tuân thủ nguyên tắc tôn sư trọng đạo, những gì thầy giáo dặn dò đều sẽ hoàn thành đầy đủ từng việc một.

Nhưng chép tâm pháp 10 lần thực sự quá nhiều, cô chép suốt nửa đêm mà mới được có 5 bản. Cô gật gù như gà mổ thóc cả buổi trời, cuối cùng gục xuống bàn ngủ thiếp đi, bút lông vẽ lên mặt cũng không hay biết.

Hồi lâu sau Tạ Trích Tinh xuất hiện trong phòng, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô, lần lượt xem qua những bản tâm pháp cô đã chép.

Chữ viết hơi xấu thật nhưng từng chữ từng nét đều toát lên sự nghiêm túc, chép nhiều như vậy mà không hề có lỗi chính tả nào.

Tạ Trích Tinh thở dài, vừa quay sang đã nhìn thấy cổ tay cô đầy vết bầm xanh tím, hắn nhíu mày lại.

Một đêm cứ thế trôi qua yên bình, khi Tiêu Tịch Hòa tỉnh dậy, tâm pháp đã được chép xong.

… Chép trong mơ sao? Cô chớp chớp mắt, chạy đi tìm thầy.

Hôm qua thầy giáo cũng chỉ nói miệng cho có, không ngờ cô chép xong thật, trong lúc nhất thời cũng hết sức cảm động, thế nên khi dạy bảo cũng kiên nhẫn hơn nhiều.

Học thêm 3 buổi sau đó, thầy tỏ ý công nhận cô: “Thiếu phu nhân, tuy rằng tư chất của người hơi kém nhưng người vô cùng nỗ lực, ta tin rằng theo thời gian, tu vi của người nhất định sẽ tiến bộ thêm một bậc.”

Tiêu Tịch Hòa chưa từng được khen như vậy bao giờ, ngẩn người một lúc rồi bỗng thấy lòng hăng hái học tập dâng cao vô cùng. Cô vừa định lên tiếng, Tạ Trích Tinh đã từ bên ngoài bước vào.

“Khóa học kết thúc.” Nói xong, hắn đã tóm Tiêu Tịch Hòa đi ra ngoài.

Thầy giáo: “…”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Mãi đến khi bị kéo đi ra xa, Tiêu Tịch Hòa mới bừng tỉnh: “Khóa học kết thúc là sao?”

“Khóa học kết thúc nghĩa là sau này nàng không cần đến nữa.” Tạ Trích Tinh nói xong còn liếc nhìn cổ tay lộ ra ngoài của cô, hàng lông mày lập tức nhíu chặt: “Cái này là sao nữa đây?”

Tiêu Tịch Hòa ngớ người: “Chàng bảo ta học ta phải đi học, không muốn ta đi học nữa ta phải nghỉ ngang sao? Mắc gì ta phải nghe lời chàng?”

“Nàng không nghe?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.

Tiêu Tịch Hòa chống nạnh: “Đúng vậy, không nghe đấy.”

“Vậy nàng quay lại học đi.”

Tiêu Tịch Hòa: “?”

“Quay lại học tiếp đi.” Tạ Trích Tinh còn tốt bụng nhắc nhở: “Hôm nay có tổng cộng 3 môn học, lần lượt là tâm pháp, thuật pháp, trận pháp, cộng lại có tất cả 5 thầy giáo đứng ra giảng dạy, nàng quay lại đi.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

“Đi đi?” Tạ Trích Tinh nhướn mày.

Tiêu Tịch Hòa ho nhẹ, hắng giọng nói: “Tự nhiên ta cũng không muốn học nữa.”

Lòng hăng hái sục sôi vừa rồi cũng chỉ là hăng hái nhất thời mà thôi.

Tạ Trích Tinh biết cô sẽ như vậy nên cũng không quá ngạc nhiên, mỉm cười đưa tay nắm lấy tay cô.

Tiêu Tịch Hòa nhích lại gần: “Rốt cuộc chàng bị làm sao mà lại nhất quyết bắt ta phải tu luyện vậy?” Trước đây dù hắn có chê cô yếu ớt cũng chỉ nói miệng thôi, sao hắn có thể ghét bỏ cô thật được chứ?

“Tuổi thọ của Kim Đan quá ngắn.” Tạ Trích Tinh thở dài.

Tiêu Tịch Hòa bĩu môi, định phản bác mấy trăm tuổi mà còn ngắn à, nhưng lời đến bên miệng lại không nói ra được.

So với cuộc đời dài đằng đẵng của một tu sĩ Đại Thừa như hắn, tuổi thọ của Kim Đan quả thật chỉ như giọt nước giữa biển khơi.

Trước đây cô chưa từng nghĩ đến những vấn đề này, giờ phút này mới có cảm giác khủng hoảng nghiêm trọng. Không hẳn là sợ chết, cô chỉ lo lắng nếu lỡ mình đi trước hắn một bước, cuộc đời sau này của hắn phải trải qua như thế nào.

“Ta… ta sẽ tu luyện thật chăm chỉ .” Cô nghiêm túc nói.

Tạ Trích Tinh cong môi cười khẽ: “Hãy nhìn nhận thực tế đi, giới hạn của một số người quả thật không được cao.”

“… Vậy phải làm sao đây?” Vành mắt Tiêu Tịch Hòa đỏ hoe.

Tạ Trích Tinh nhìn cô: “Có hai cách.”

“Chàng nói đi.” Tiêu Tịch Hòa giục.

“Cách thứ nhất, ta chia đều tuổi thọ của ta với nàng, hai ta cùng sống cùng chết. Cách thứ hai…” Tạ Trích Tinh khựng lại một giây: “Nàng sống bao lâu, ta sẽ sống bấy lâu.”

Hắn đã từng nếm trải cuộc sống không có cô, và không muốn thử lại thêm lần nào nữa.

“Tiêu Tịch Hòa, nàng đã nghĩ kỹ chưa?” Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Nàng chọn cách nào?”

Tiêu Tịch Hòa đờ đẫn nhìn hắn, hít sâu một hơi rồi nói: “Ta chọn chàng.”

Tạ Trích Tinh lặng lẽ mỉm cười.


Bình luận

Bình luận về bài viết này