Chương 109: Ta sẽ tự đi theo!

Một buổi sáng nọ vào năm thứ 10 sau khi thành hôn, Tiêu Tịch Hòa chợt giật mình tỉnh giấc, phát hiện bên cạnh trống không!

… Kỳ lạ thật, từ ngày thành hôn đến nay, ngoại trừ những ngày Tạ Trích Tinh bắt cô đi học pháp thuật, sáng nào mở mắt ra cô cũng sẽ thấy hắn ở bên cạnh cô kia mà!

“Ma Tôn?” Cô thử gọi, nhưng không ai đáp lời.

“Ma Tôn đại nhân? Tạ Trích Tinh? Trích Tinh bảo bối?” Cô vừa gọi lung tung tên hắn vừa thong dong chải đầu trang điểm. Ở thế giới này càng lâu, lối sống càng quay về vẻ mộc mạc thuần tự nhiên, hiện giờ ngoài việc dùng mấy loại thuật thanh tấy sạch sẽ hàng ngày, những việc khác cô thích tự làm hơn.

Nói chung nếu suốt ngày nhàn rỗi, con người sẽ dễ trở nên mù mờ đần độn.

Cô vấn một kiểu tóc đơn giản, đang lúc há miệng định gọi phu quân lần nữa, bỗng trông thấy Tạ Trích Tinh từ bên ngoài bước vào. Tiêu Tịch Hòa lập tức cười híp mắt oán trách: “Tạ Trích Tinh, chàng chạy đi đâu vậy?”

Tạ Trích Tinh chẳng đoái hoài gì đến cô, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên bàn rồi nhìn chằm chằm vào đệm giường.

“Tạ Trích Tinh?” Tiêu Tịch Hòa chạy đến trước mặt hắn vung tay qua lại.

Tạ Trích Tinh chẳng hề chớp mắt lấy một cái.

Sắc mặt Tiêu Tịch Hòa cứng đờ: “… Chàng làm gì vậy? Đừng dọa ta mà.”

Hắn vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chiếc giường.

Tiêu Tịch Hòa cười gượng, định hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bỗng nhiên bên ngoài vang đến tiếng trẻ con khóc từ xa vọng lại. Cô sững sờ, lúc ngẩng đầu lên đã thấy Lâm Phàn đi tới, trong tay bế theo đứa trẻ lo lắng hỏi: “Thiếu chủ, Tiểu thiếu chủ cứ khóc mãi không ngừng, ngài có muốn thử dỗ thằng bé không?”

Tiểu thiếu chủ? Ánh mắt Tiêu Tịch Hòa lóe lên nghi hoặc, lập tức bước nhanh về phía Lâm Phàn, vừa đến gần đã thấy rõ khuôn mặt của đứa trẻ sơ sinh… chính là Tiểu Thần!

Dù rằng đã vắng bóng trong 13 năm đầu đời của Tiểu Thần, nhưng cô chưa từng quên đi dáng dấp của con trai mình lúc mới sinh ra, giờ nhìn lại lập tức nhận ra ngay.

Nhưng tại sao chứ? Chẳng phải Tiểu Thần đã 12 tuổi rồi sao? Tiêu Tịch Hòa lướt qua mọi suy nghĩ trong đầu, bỗng nhiên nhận thức được nơi đây không phải là hiện thực.

Mà là mộng cảnh.

Nói chính xác hơn, đây là ký ức của Tạ Trích Tinh.

Tiêu Tịch Hòa nhớ lại chuyện cô đùa giỡn một hai đòi đi vào thức hải của Tạ Trích Tinh ngày hôm qua, thế là hiểu rõ được tình hình trước mắt. Cô bắt đầu quan sát tẩm điện này một lần nữa, bỗng thấy nửa quả linh quả còn thừa lại lúc cô sắp lâm chung.

Quả linh quả này bảo quản được tối đa 2 tháng, hiện giờ đã hơi ngả vàng, xem ra thời điểm này là khoảng 1 tháng sau khi cô qua đời.

“Thiếu chủ?” Lâm Phàn lại lên tiếng.

Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng hoàn hồn trở lại, đứng dậy đi về phía cửa. Tiêu Tịch Hòa vô thức muốn lùi về sau, nhưng lại trơ mắt nhìn hắn đi xuyên qua cơ thể mình, bế đứa trẻ vào lòng.

Đứa trẻ vẫn đang khóc, gào khóc khàn cả giọng, khuôn mặt nhỏ xíu giờ phút này đã đỏ bừng trông đáng thương vô cùng.

Tiêu Tịch Hòa đau lòng lắm, nhưng cũng chẳng có cách nào.

“Ngươi về đi.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt cất tiếng, rõ ràng là nói với Lâm Phàn.

Lâm Phàn do dự: “Thiếu chủ, ta ở lại với hai người nhé.”

“Về đi.” Tạ Trích Tinh lặp lại lần nữa.

Lâm Phàn bất đắc dĩ đành phải quay người rời đi, nhưng đi được vài bước đã không nhịn được quay đầu lại: “Thiếu phu nhân chỉ ra ngoài chu du đây đó, sẽ sớm quay về thôi, ngài đừng quá đau lòng…”

Nói được nửa chừng, hốc mắt y đã đỏ lên.

Tiêu Tịch Hòa nhớ lại trước kia Tạ Trích Tinh từng kể với cô, hắn đã giấu cái chết của cô đi, nói dối rằng cô ra ngoài du lịch, thế mà lừa được mọi người đến mấy năm liền… Bây giờ nhìn lại mới thấy, họ có bị lừa bao giờ, rõ ràng chỉ đang phối hợp với hắn mà thôi.

Tạ Trích Tinh sa sút tinh thần nên không nhận ra điều bất thường trong giọng điệu của Lâm Phàn, chỉ lo bế đứa trẻ vào phòng.

Sau khi khóa cửa phòng lại, ngăn cách tiếng gió ở bên ngoài, tiếng khóc của đứa trẻ càng dữ dội thêm. Tạ Trích Tinh không dỗ mà chỉ đặt đứa trẻ lên giường, còn mình ngồi xuống bên bàn tiếp tục thất thần.

Tiêu Tịch Hòa thương xót hắn, nhưng cũng thương xót cho đứa con thơ đã sắp khóc đến ngạt thở. Rõ ràng biết hắn không thể nhìn thấy hay nghe thấy mình, cô vẫn cuống cuồng chạy đến trước mặt hắn: “Trích Tinh, chàng bế Tiểu Thần lên đi, chàng bế con lên đi mà.”

Tạ Trích Tinh cụp mắt ngồi yên lặng ở đó, chiếc cằm vốn nhẵn nhụi giờ đã mọc một lớp râu lởm chởm, dưới mắt cũng hiện lên quầng thâm nhạt, y bào trên người hơi xộc xệch, cúc áo cài sai hai chiếc, cả người toát ra vẻ mệt mỏi vô hình như một con rối gỗ không có sức sống.

Tiêu Tịch Hòa quen biết hắn đã mấy chục năm, lần đầu tiên thấy hắn trong bộ dạng này.

Hốc mắt cô bỗng cay xè, nỗi đau lòng và bất lực trong giây phút này như được phóng đại vô hạn.

Cô hít sâu một hơi, cắn răng đi đến bên cạnh đứa trẻ, dù rằng biết nó chẳng thể nhìn thấy gì, cô vẫn cố gắng trêu đùa cho nó vui.

“Tiểu Thần đừng khóc, mẹ ở đây này.”

“Tiểu Thần bảo bối đừng khóc nữa nhé, mẹ làm đồ ngon cho con ăn.”

“Ngoan, đừng khóc nữa, mặt con đỏ cả lên rồi.”

Tiêu Tịch Hòa dỗ dành hồi lâu, đứa trẻ trong tã lót không hay biết gì vẫn cứ gào khóc ầm ĩ khiến cô cảm thấy tuyệt vọng vô cùng. Khi vừa mới sống lại trở về, Tạ Trích Tinh từng kể với cô rất nhiều chuyện về Tạ Thần lúc còn nhỏ, cũng có nhắc đến chuyện con trai thích gào khóc lúc mới sinh, khi đó cô chỉ nghe cho vui, giờ đây tận mắt chứng kiến mới thấy đầu óc như muốn nổ tung.

… Hắn đã nói khi nào con trai mới thôi khóc nhè nhỉ?

“Có một buổi sáng, không hiểu vì sao nó lại đột nhiên trở nên ngoan ngoãn.” Tạ Trích Tinh nói đến đây đã gượng gạo quay mặt đi.

Rốt cuộc là buổi sáng nào chứ? Không lẽ để thằng bé khóc từ giờ đến lúc đó sao? Tiêu Tịch Hòa đang đau lòng đến rớt nước mắt, Tạ Trích Tinh ở bên cạnh cuối cùng cũng chịu đứng lên.

“Mau đi dỗ con đi!” Tiêu Tịch Hòa sốt ruột thúc giục.

Tạ Trích Tinh đi đến bên giường, nhìn xuống đứa trẻ đang khóc không ngừng trong tã lót.

Trong lòng Tiêu Tịch Hòa dấy lên một dự cảm không lành: “… Chàng định làm gì?”

Giọng Tạ Trích Tinh đã khàn đặc: “Từ sau khi nàng ấy đi, con cứ khóc mãi… là không chịu nổi phải không?”

Tiêu Tịch Hòa ngỡ ngàng nhìn hắn: “Trích Tinh…”

“Ta đã thử rồi nhưng vẫn không được.” Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào đứa trẻ: “Ta đưa con đi tìm nàng ấy nhé.”

Nói đến đây, hắn chầm chậm giơ tay lên, linh lực lập tức hội tụ lại ở đầu ngón tay hình thành nên một quầng sáng nhỏ.

Tiêu Tịch Hòa giật thót: “Tạ Trích Tinh, chàng định làm gì?!”

Tạ Trích Tinh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Tạ Thần.

Tiêu Tịch Hòa gần như phát điên, bạt mạng nhào đến nắm lấy ngón tay hắn nhưng tay cô cứ bị xuyên thấu qua hết lần này đến lần khác. Dù biết rõ sẽ không có chuyện gì, cô vẫn tuyệt vọng vô cùng, đôi mắt đỏ hoe nhào lên giường, vừa lấy thân mình chắn Tạ Trích Tinh lại, vừa khẽ khàng cầu xin đứa trẻ đang khóc quấy.

“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa…” Giọng cô run rẩy: “Xin con đừng khóc nữa, Tiểu Thần ngoan nào, xin con đừng khóc nữa.”

Ngón tay của Tạ Trích Tinh đã giơ cao lên ngang chân mày, gần như một giây sau sẽ giáng xuống Tạ Thần, Tiêu Tịch Hòa tuyệt vọng nhắm mắt lại, tiếng khóc đang vang vọng bên tai bỗng nhiên nín bặt.

Tiểu Tạ Thần nằm trên giường vẫn đang nước mắt lưng tròng nhưng không còn gào khóc nữa.

Tiêu Tịch Hòa sững sờ, lập tức quay sang nhìn Tạ Trích Tinh, rõ ràng cũng thấy được nét ngỡ ngàng trong mắt hắn.

Hồi lâu sau, Tạ Trích Tinh hạ tay xuống: “Không đi nữa, hai ta ở lại đợi nàng ấy nhé.”

Nước mắt Tiêu Tịch Hòa tuôn rơi như mưa.

Một cơn chóng mặt ập đến khiến cô vô thức nhắm mắt lại, đợi đến khi mở mắt ra lần nữa đã thấy Tạ Trích Tinh nằm ngay bên cạnh.

“Hôm nay nàng tỉnh dậy muộn quá.” Tạ Trích Tinh phàn nàn.

Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên ôm chầm lấy hắn gào khóc nức nở.

Tạ Trích Tinh sững sờ: “Chỉ nói nàng một câu thôi mà, đâu cần phải khóc thế?”

Tiêu Tịch Hòa không đáp, chỉ lo khóc sướt mướt.

“… Nàng gặp ác mộng sao?”

“Nếu không phải ác mộng, chẳng lẽ nàng đã làm chuyện gì có lỗi với ta?”

“Hay là nàng đã thay lòng đổi dạ?”

Sau 10 năm thành thân, miệng lưỡi của Tạ Trích Tinh ngày càng ghê gớm, sức ôm cũng ngày càng chặt hơn.

Cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng thôi khóc, nghẹn ngào ôm chặt lấy hắn: “Tạ Trích Tinh, ta yêu chàng nhất.”

“Ta biết.” Tạ Trích Tinh cong khóe môi, đáy mắt tràn ngập tình yêu: “Nàng yêu ta đến chết đi được.”

Tiêu Tịch Hòa bật cười trong nước mắt.

Một giấc mộng lớn trôi qua, cô bỗng trở nên thích quấn quýt lấy phu quân, cả ngày theo sát Tạ Trích Tinh còn không nói, trong lòng cứ luôn muốn bù đắp cho hắn.

Nhưng bù đắp gì mới được đây? Dường như hắn chẳng thiếu thứ gì cả, sở thích duy nhất của hắn là ăn uống, nhưng cô đã nấu đủ món trên đời cho hắn rồi, có làm thêm vài món nữa cũng không thể gọi là bù đắp.

Tiêu Tịch Hòa vắt óc suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng cũng nghĩ ra được một thứ.

5 ngày sau, cô tỏ ra thần bí gọi Tạ Trích Tinh vào phòng.

“Nói đi, có chuyện gì?” Tạ Trích Tinh khoanh tay hỏi.

Mấy ngày nay cô có bao nhiêu hành động khác thường, hắn đều nhìn thấy cả, chỉ là lười không muốn tìm hiểu sâu thêm mà thôi.

Tiêu Tịch Hòa cười giả lả lấy lòng: “Chàng nhắm mắt lại trước đã.”

Tạ Trích Tinh nhướn mày.

“Nhắm mắt lại.” Tiêu Tịch Hòa thúc giục.

Tạ Trích Tinh đành phải nhắm mắt lại.

Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, lén lút đặt một món đồ vào lòng bàn tay hắn, gần như ngay khi chạm vào vật đó, Tạ Trích Tinh đã đoán ra được đó là một viên đá.

“Mở mắt ra được rồi.” Tiêu Tịch Hòa nói.

Tạ Trích Tinh từ từ mở mắt ra, thấy hai người đang cầm một viên Đá Nhân Duyên, lúc này viên đá đang phát ra ánh sáng màu đỏ.

Màu đỏ mang ý nghĩa trời sinh một đôi, tức là duyên trời đã định sẵn.

“Nàng làm cái này để làm gì?” Tạ Trích Tinh hỏi.

Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn hắn: “Muốn chàng vui vẻ hơn.”

“Có gì mà vui chứ?” Tạ Trích Tinh tỏ ra chê bai: “Ta đã bị mấy cái viên đá vô dụng này lừa đủ nhiều rồi, nàng nghĩ ta còn tin nó sao?”

“Có cần soi gương không Ma Tôn đại nhân, khóe môi chàng sắp cười toét đến tận trời rồi kìa.” Tiêu Tịch Hòa nhoẻn miệng cười nói.

Tạ Trích Tinh khựng lại, không nhịn được phì cười theo.

“Vui chưa?” Tiêu Tịch Hòa cười híp mắt.

Tạ Trích Tinh nhìn cô: “Sao gần đây nàng ngoan ngoãn thế?”

Tiêu Tịch Hòa im lặng.

“Nàng đã làm chuyện gì có lỗi với ta sao?” Tạ Trích Tinh nheo mắt lại.

Tiêu Tịch Hòa cũng cạn lời: “Chàng có thể nghĩ tốt cho ta một chút không?”

“Vậy nàng nói đi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”

Tiêu Tịch Hòa thở dài, hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Ta nhìn thấy ký ức của chàng trong 13 năm đó.”

Tạ Trích Tinh hơi giật mình, cuối cùng cũng hiểu tại sao hôm đó cô lại khóc.

“Mấy năm đó ta có thảm đến vậy sao?” Tạ Trích Tinh tặc lưỡi: “Ta thấy cũng vẻ vang lắm mà.”

Tiêu Tịch Hòa chăm chú nhìn hắn hồi lâu, cho đến khi hắn nghiêm túc trở lại mới nói khẽ khàng: “Chuyện chàng suýt giết chết con trai, đừng nói cho thằng bé biết nhé.”

Sắc mặt Tạ Trích Tinh cứng đờ lại: “Nàng biết hết rồi à?”

“Chỉ thấy được mỗi cảnh đó thôi.”

Tạ Trích Tinh: “…” Xui gì mà xui dữ vậy trời!

“Tạ Trích Tinh.” Cô lại gọi tên hắn.

Tạ Trích Tinh nhìn cô, đáy mắt tràn ngập dịu dàng như sắp tràn cả ra ngoài: “Hửm?”

“Lần sau nếu ta còn chết nữa nhất định sẽ dẫn chàng theo, để chàng khỏi phải nhắm đến con trai của ta.” Tiêu Tịch Hòa nói ra lời khủng bố này một cách hết sức nghiêm túc.

Tạ Trích Tinh dứt khoát đáp lời: “Không cần nàng dẫn, ta sẽ tự đi theo.”

“Được.”

“Để tránh sau khi chuyển thế đầu thai không được gặp lại nàng, chi bằng đến lúc đó hủy diệt thần hồn, vĩnh viễn không được siêu sinh.”

“… Được”

Tiêu Tịch Hòa đau khổ nhận ra rằng, khi mình ở cùng nhân vật phản diện quá lâu, tư tưởng cũng trở nên méo mó đi hẳn, nhưng chí ít bây giờ… cô vẫn thấy lời hứa hẹn này rất lãng mạn.

Ừm, thật sự rất lãng mạn đấy!


Bình luận

Bình luận về bài viết này