“Cậu có vấn đề gì không vậy? Tôi bảo cậu tuyển trợ lý chứ có bảo tuyển trợ lý nữ đâu? Lại còn tuyển một cô gái xinh đẹp nữa chứ, cậu sợ tôi chưa đủ tai tiếng à?”
“Nhưng… nhưng anh cũng đâu bảo tôi chỉ tuyển nam…”
“Cần phải nói sao?! Lâm Phàn, cậu ở trong giới này bao nhiêu năm rồi? Ngay cả quy tắc ngầm cơ bản nhất cũng không hiểu sao? Bây giờ! Đuổi cô ta đi cho tôi! Ngay lập tức! ”
Ngoài hành lang cách phòng họp một cánh cửa, Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nhìn trời, cảm thấy đau thương bởi vì cơ hội công việc chưa kịp có đã vụt mất trước mắt.
Đúng vậy, “trợ lý nữ” đang được thảo luận trong phòng họp chính là cô.
1 tháng trước, cô tham gia vào cuộc tuyển chọn trợ lý của công ty giải trí Ma Cung. Sau nhiều vòng sát hạch cuối cùng cũng trụ lại đến cuối, cô vốn tưởng mình sẽ được công ty phân công làm trợ lý cho một nữ nghệ sĩ nào đó, nhưng không ngờ lại được chọn cho Tạ Trích Tinh, cũng chính là diễn viên nam khó tính cáu kỉnh đang mắng người quản lý vì đã tuyển trợ lý nữ trong phòng.
Cô vốn đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng để đối mặt với thử thách sắp tới, nào ngờ… người ta chẳng hề có ý định nhận cô.
Đúng là khó xử, đợt đào tạo này cũng là một phần của kế hoạch hỗ trợ quản lý nghệ sĩ, tổng cộng chọn ra 5 trợ lý, tương ứng với 5 vị trí quan trọng bên cạnh các nghệ sĩ hạng hai trở lên. 4 người kia đã có nơi để về, nếu giờ Tạ Trích Tinh không nhận cô, cô chỉ có thể chạy việc vặt trong công ty, chờ đến đợt tuyển chọn tiếp theo để điều chỉnh lại.
Nhưng mà công ty giải trí thay đổi theo từng giây, một khi bị điều chuyển liệu cô còn cơ hội vào tuyến đầu nữa không vẫn chưa biết. Tiêu Tịch Hòa sầu não thở dài một hơi, cánh cửa phòng họp trước mặt bỗng được đẩy ra, một gương mặt ngượng ngùng xuất hiện trước mắt cô.
Lâm Phàn, người quản lý mạnh nhất của công ty giải trí Ma Cung.
“Tiểu Tiêu à…”
“Tôi hiểu.” Tiêu Tịch Hòa kịp thời nói đỡ: “Anh không cần nói gì nữa đâu.”
“Thật sự rất xin lỗi.” Lâm Phàn thở dài: “Cô tạm chịu khó vài ngày, tôi chắc chắn sẽ tìm cho cô một vị trí tốt.”
“Cảm ơn anh Lâm.” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười gật đầu nhưng cũng chẳng xem lời anh ta là thật.
Sau khi cười nói giả lả đối phó với Lâm Phàn vài câu, Tiêu Tịch Hòa đang định quay người rời đi, bỗng nhiên một cơn gió bất chợt thổi mở cửa phòng họp. Cô vô thức nhìn vào trong, vừa hay bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng đang nhìn ra ngoài.
Danh tiếng ngôi sao hàng đầu của công ty giải trí Ma Cung quả không ngoa, Tạ Trích Tinh quả thực đã được trời phú cho ngoại hình xuất chúng. Dù lúc này cách nhau vài mét, hơi thở của Tiêu Tịch Hòa cũng chậm lại một nhịp.
“Nhìn gì?” Anh lạnh lùng hỏi.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Tính cách tệ thật, hèn gì có nhiều antifan như vậy, đáng đời!
Cô quả quyết quay người bỏ đi ngay lập tức.
Lâm Phàn vừa đi vào phòng vừa bênh vực cho Tiêu Tịch Hòa: “Sao anh lại đột nhiên hung dữ với người ta vậy?”
“Cô ta nhìn tôi.” Tạ Trích Tinh cười khẩy.
Khóe miệng Lâm Phàn giật nhẹ: “Anh là nghệ sĩ mà còn sợ người ta nhìn à?”
Nghe vậy, sắc mặt Tạ Trích Tinh đột nhiên tối sầm lại.
Chỉ 24 tiếng trước, anh vừa phát hiện ra gần 20 camera quay lén được lắp trong nhà. 20 camera này lắp rải rác khắp mọi ngóc ngách, cái lâu nhất đã được hơn 10 ngày. Mặc dù công ty đã giúp anh báo cảnh sát ngay khi biết chuyện, nhưng khi điều tra ra thủ phạm là một học sinh cấp 3, họ có hơi lưỡng lự. Vừa khéo cậu học sinh công khai xin lỗi, họ cũng dứt khoát cho qua luôn.
Lâm Phàn vừa trông thấy sắc mặt của anh đã biết mình nói sai, nhưng với tư cách là quản lý, anh ta có trách nhiệm khuyên bảo nghệ sĩ của mình: “Công ty cũng bất đắc dĩ mà, cậu ta còn 3 tháng nữa là thi đại học rồi. Nếu lúc này còn kiện tụng, phía đối thủ chắc chắn sẽ túm lấy chuyện này không buông, dư luận xã hội cũng sẽ gây khó dễ.”
“Người làm sai là tôi sao? Dư luận xã hội có gì mà sợ?” Tạ Trích Tinh nghiêm mặt hỏi vặn lại.
Lâm Phàn thở dài: “Anh không hiểu đâu… chuyện này rất phức tạp, bản tính con người cũng rất phức tạp.”
“Đúng là tôi không hiểu thật, tôi chỉ biết các người đã bỏ qua cho một tên tội phạm.” Tạ Trích Tinh đứng dậy, nhìn xuống anh ta: “Thi đại học là chất tẩy rửa à? Cặn bã thi xong là không còn là cặn bã nữa sao?”
Nói rồi, anh quay người bỏ đi.
Lâm Phàn đuổi theo vài bước nhưng không kịp, đành phải hô to nhắc nhở: “Đội mũ vào!”
Tạ Trích Tinh cười khẩy đáp lại, miễn cưỡng đội mũ và đeo khẩu trang vào rồi đi thẳng xuống hầm đậu xe. Nào ngờ chưa kịp tìm thấy xe của mình, anh đã thấy một bóng dáng đang lén la lén lút ở đó.
Bãi đậu xe của công ty giải trí Ma Cung chỉ dành riêng cho nhân viên nội bộ công ty sử dụng, nhưng cũng không hiếm các trường hợp fan cuồng của các nghệ sĩ lẻn vào, vả lại thông thường cứ 10 người lẻn vào có đến 8 người là fan của anh.
Thấy bóng dáng phía trước lén lút như kẻ trộm, Tạ Trích Tinh nhíu mày, đang định gọi điện bảo người khác đến xử lý thì người đó đột nhiên quay đầu lại.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ phía sau có người, vừa quay đầu lại đã hoảng hốt buột miệng: “Nhìn gì mà nhìn!”
Tạ Trích Tinh: “…”
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn, thấy người này đội mũ đeo khẩu trang đầy đủ bèn đoán là nghệ sĩ của công ty giải trí Ma Cung.
Tuy dự định không làm ở công ty giải trí Ma Cung nữa, nhưng sau này vẫn phải làm trong ngành này, không nên đắc tội người ta. Tiêu Tịch Hòa lập tức nở nụ cười: “Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi giật mình nên mới thế.”
Tạ Trích Tinh híp mắt lại, chắc chắn rằng cô không nhận ra mình mới hạ thấp giọng hỏi: “Cô lén lút ở đây làm gì vậy?”
“Anh Tạ?” Tiêu Tịch Hòa sững sờ.
Tạ Trích Tinh cũng sững sờ: “Cô nhận ra tôi à?”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Tôi đâu có ngốc.
Tạ Trích Tinh cũng không ngờ cô gái này có thể nhận ra mình qua giọng nói, anh nhếch môi chẳng thèm giả vờ nữa: “Vừa rồi cô đang định làm gì? Ăn trộm à?”
“… Không có, tôi đang tìm xe thôi.” Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng đáp.
Tạ Trích Tinh không tin: “Tìm xe thì tìm xe, sao phải lén lút?”
Đây đã là lần thứ hai anh ta dùng từ “lén lút” để hình dung về mình, Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc mới phớt lờ hai từ đó: “Xe của tôi hơi khó tìm.”
Bắt đầu từ ngày hôm qua tâm trạng của Tạ Trích Trinh đã rơi vào trạng thái rất tồi tệ, anh không hứng thú quan tâm xem xe của cô ta có khó tìm hay không, nghe xong đã thẳng thừng lái xe rời đi, để lại Tiêu Tịch Hòa đứng đó với một mặt đầy khói xe.
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn xe của anh ta, xác nhận đó là chiếc xe sang thứ hai trong bãi đỗ, cô tặc lưỡi rồi nhìn khắp chung quanh, đảm bảo không có ai mới nhanh chóng nhảy lên chiếc xe sang nhất trong bãi rồi đạp ga lao đi.
Chiếc xe từ từ tiến lên mặt đường, Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm một hơi, vừa định bật nhạc đã có điện thoại gọi đến.
Là anh trai khác cha khác mẹ của cô.
“Ngày đầu đi làm thế nào?” Hứa Như Thanh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Chắc em phải đi tìm việc nữa rồi.”
“Sao vậy? Không suôn sẻ à?” Hứa Như Thanh nhướn mày: “Chẳng phải em đã được nhận vào làm rồi sao?”
“Hôm nay đáng lẽ là ngày đầu tiên đi làm, nhưng người ta không muốn nhận em.” Tiêu Tịch Hòa giải thích ngắn gọn.
Cô vừa dứt lời, đầu dây bên kia vang đến tiếng sột soạt một hồi, tiếp đó là giọng của Liễu An An: “Tìm việc vất vả lắm, hay là em trở về làm tiếp công việc Chuyên gia dinh dưỡng trị liệu của em đi, không được sao?”
“Không được, em muốn được trải nghiệm nhiều thứ mới hơn.” Tiêu Tịch Hòa tươi cười từ chối.
Cô và Hứa Như Thanh đều là trẻ mồ côi, nhiều năm trước đã được ba mẹ của Liễu An An nhận nuôi, từ đó ba anh em họ cùng chung sống, cùng theo học mảng y học cổ truyền với Liễu Giang, thoáng cái đã hơn 10 năm trôi qua, những món đồ bổ cô làm ra cũng có tiếng tăm nhất định trong thành phố.
Dù rằng cuộc sống đầy đủ hạnh phúc nhưng cũng nhàm chán, thế là cô nảy ra ý định đi trải nghiệm cuộc sống mới.
Mà bước đầu tiên để thử cuộc sống mới chính là chuyển ra khỏi nhà ba mẹ, bước thứ hai là tìm việc làm. Hiện giờ cô đã hoàn thành bước đầu tiên, tưởng rằng bước thứ hai hôm nay sẽ xong, ai ngờ lại phải bắt đầu lại từ đầu.
“Em về đến nhà rồi, không nói chuyện với anh chị nữa đâu, em phải ngủ một giấc đã.” Tiêu Tịch Hòa nói xong đã tắt máy, bước xuống xe.
Căn nhà cô đang ở được cô mua sau khi thành công ở mảng chuyên gia dinh dưỡng trị liệu, tuy chỉ có 50 mét vuông, nhưng ở một mình cũng đủ rồi.
Tiêu Tịch Hòa về đến nhà đã ngã thẳng xuống giường, trở mình nghiêng người ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận khi trời tối mới lèm nhèm tỉnh dậy, trong phòng không bật đèn, xung quanh tối hù. Tiêu Tịch Hòa ngồi trên giường ngẩn ngơ một lúc lâu mới tùy ý mặc một chiếc áo hoodie đi ra ngoài.
Ừm, hôm nay đi ăn lẩu cay vậy.
Tiêu Tịch Hòa vừa tính toán ăn gì vừa đi ra khỏi khu chung cư. Quán lẩu cay mà cô muốn ăn nằm ở con phố ẩm thực sau khu biệt thự đối diện khu chung cư của cô. Tuy khu chung cư của cô chỉ cách bên đó một con đường nhưng giá cả chênh lệch rất nhiều. Trời vừa sụp tối là bảo vệ ở khu biệt thự đã canh gác như phòng trộm vậy, sợ rằng người bên này sẽ lẻn qua.
Tiểu Tiêu hôm nay cũng đi về phía phố ẩm thực dưới ánh mắt đề phòng của bảo vệ. Đến khi rẽ qua hai khúc quanh, cuối cùng cũng thoát khỏi tầm mắt truy lùng của bảo vệ, xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh hẳn.
Hôm nay hình như đèn đường bị hỏng, khung cảnh xung quanh tối đen như mực, chưa kể giờ này còn không có người qua lại, thật sự có hơi rợn người.
Tiêu Tịch Hòa đang định tăng tốc đi nhanh hơn, bỗng thoáng thấy một bóng dáng lén lút phía trước.
… Ừm, cái bóng đen này mới thực sự xứng với hai chữ lén lút.
Tiêu Tịch Hòa không thích rước phiền phức vào người, thấy vậy bèn chạy vượt qua, nhưng vừa chạy được vài bước bỗng nhận ra người này có hơi quen quen.
Để chứng minh suy đoán của mình không sai, cô chạy vòng trở lại: “Lý Trân?”
Đối phương giật mình ngẩng phắt dậy, sau khi nhìn thấy cô, ánh mắt lóe lên vẻ mơ hồ: “Cô là ai?”
“Cậu thật sự là Lý Trân à?” Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên.
Đối phương vẫn không nhận ra cô, nhưng thấy dáng người cô nhỏ bé không có vẻ gì là đáng sợ, thế là thẳng thắn thừa nhận: “Tôi đây, sao vậy?”
Trong chiếc xe sang màu đen đậu cách đó không xa, Tạ Trích Tinh lạnh lùng liếc mắt nhìn sang Lâm Phàn đang ngồi ở ghế lái: “Trợ lý cậu tìm cho tôi không tệ nhỉ, vậy mà còn quen biết với tên cặn bã lắp camera quay lén trong nhà tôi nữa.”
“Tôi cũng không ngờ họ quen nhau…” Lâm Phàn ngượng ngùng.
Tạ Trích Tinh cười giễu, đang định mở miệng nói gì đó, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên quật ngã đối phương xuống đất.
“Mẹ kiếp, chính mày là đứa trước đây bỏ nước tiểu vào đồ uống của tao phải không?” Tiêu Tịch Hòa cười khẩy: “Con mẹ mày, may mà bà đây không uống, nếu uống rồi bây giờ tao chắc chắn sẽ giết mày chết mất!”
Tạ Trích Tinh: “…”
Lâm Phàn: “…”
“Chuyện gì vậy?” Tạ Trích Tinh nhíu mày.
Lâm Phàn thở dài: “Anh cũng biết đấy, bất kể là những người làm việc bên cạnh anh hay sắp sửa làm việc bên cạnh anh đều rất dễ lọt vào tầm ngắm của người khác.”
“Mày là con nhỏ trợ lý nữ sắp làm việc bên cạnh Tạ Trích Tinh à?” Lý Trân hét lên: “Tao sắp thi đại học rồi, mày còn dám tấn công tao!”
Cái tên fan cuồng này nhạy tin tức thật, chắc còn biết tin sớm hơn cả cô. Tiêu Tịch Hòa nhướn mày: “Thi đại học thì sao? Mày thi đại học xong là bỏ được cái mùi đê tiện cặn bã trên người mày à?”
“… Anh Tạ, câu này sao nghe quen quá nhỉ?” Lâm Phàn lên tiếng.
Tạ Trích Tinh nhướn mày, nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa lần nữa.
“Ngày mai bảo cô ấy đến làm việc.”

Bình luận về bài viết này